Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

BÁN CHO CON MỘT GIỜ CỦA BA !

4 trả lời, 895 lượt xem — Trang 1 / 1
Bố ơi ! Một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền ?
Một hôm khi mới về tới nhà , tôi được đứa con nhỏ chào đón bằng câu hỏi rụt rè và ái ngại như vậy . Tuy rất ngạc nhiên nhưng tôi vẫn tỏ vẻ bực bội như mọi lần thấy nó xắn lại gần :" Đừng quấy rầy bố , bố đang rất mệt. Đi chỗ khác chơi ".
-  Nhưng bố cứ nói cho con biết đi mà. Một giờ bố làm việc được bao nhiêu tiền ? - Thằng bé cứ níu lấy quần tôi gặng hỏi.
Cuối cùng , tôi cũng chịu thua và trả lời cho xong chuyện :
- Mười ngàn một giờ , được chưa? Giờ thì con ra ngoài để bố yên !
- Bố cho con xin năm ngàn được không? - Nó vẫn không buông tôi.
Tôi quay lại nạt nó :
- À , thì ra nãy giờ hỏi bố đi làm được bao nhiêu là vì vậy phải không ?Đi chỗ khác chơi. Bố đang mệt !
Thằng nhỏ nhìn tôi sợ hãi , rồi im lặng đi ra sau nhà.
Sau khi tắm rửa, cơm nước và nằm thoải mái xem ti vi , tôi sực nhớ lại hành động của mình hồi chiều và cảm thấy tội nghiệp thằng bé." Có thể thằng bé muốn mua cái gì đó ". Tôi nghĩ bụng và đến bên giường con.
- Con ngủ chưa vậy ? -Tôi khẽ hỏi.
- Con còn thức ạ .
- Đây là tiền mà con hỏi xin bố hồi chiều. Con cần mua gì đấy ? - Tôi nói.
- Con cảm ơn bố ! - Nó ngồi bật dậy , mò mẫm dưới gối và lấy ra cái gì đó - Bây giờ thì con có đủ rồi ! Con đã có đủ mười ngàn rồi !
Nó đưa tay về phía tôi và nói tiếp , trong lúc tôi vẫn còn trố mắt nhìn :
- Bố ơi , bố bán cho con một giờ làm việc của bố đi. Con muốn bố chơi với con mà lúc nào bố cũng bận việc .
Tôi chợt bàng hoàng. Tôi không biết phải trả lời con tôi như thế nào. Lúc nào tôi cũng bận rộn toan tính mà không nhận ra những gì thật sự ý nghĩa mà người khác mong đợi nơi tôi .
 
First News
Theo The Inspiration stories
 
* Đời người có bao nhiêu ước mơ
Mấy khi mơ mà đạt được ước mơ
Điều mơ ước cứ trôi dần xa mãi
Điều không mơ cứ nhích lại gần *
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc giống như chuyện ngụ ngôn quá hén ! đây củng là bài học cho mình. Nhưng xem ra thì người cha đấy củng tốt , còn có nhửng người cha tệ hại hơn như vậy nhiều. Tôi biết có người bỏ vợ , bỏ con khi nó còn ẳm ngửa ,không dòm ngó. Có người bắt con cái đi bán vé số , xin ăn , còn mình thì say xỉn , bài bạc.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-02 03:25:57xincongoimai_tennhau>
Có một lần tôi đã vào Diễn Đàn thư quán này.. và tôi biết đây đúng là một dd tình bạn.. nơi đây bao gồm nhiều niềm vui.. nhiều bạn bè thật dễ mến và đáng yêu..Tôi đã đến nơi đây.. đọc được bài viết này của bạn lbebygones.. tôi cũng có đôi dòng tâm sự... bạn có vui lòng không ?
BÁN CHO CON MỘT GIỜ CỦA BA !
Ôi câu nói nghe phũ phàng nhưng tràn đầy ý nghĩa.. có đứa trẻ nào muốn dùng tiền của mình để mua thời giờ của ba nó không ? Và người bố nào đã cầm đồng tiền ấy của chính con mình rứt ruột sanh thành để bớt chút thời gian chơi đùa với con không..? Và nếu thật sự điều đó có xảy ra.. thì vẫn còn diễm phúc hơn chị em chúng tôi... Cha của tôi... tiếng nói thoát ra khỏi bờ môi sao khó khăn thế.. ôi hai chữ : CHA ƠI !...BỐ ƠI !...BA ƠI ! Chúng tôi từ lâu cũng chẳng đứa nào đã được gọi Danh Từ thiêng liêng ấy , cho dù thực tại ông vẫn hiện hữu và vẫn chính là người đã sinh thành ra chúng tôi... Cho dù trong giấc mơ tôi cũng không dám mình có thêm một người đàn ông sống bên mẹ để chúng tôi được gọi hai tiếng CHA ƠI thật êm đềm như mọi người trên thế gian này có Cha.
- Chúng mày đâu cả rồi ? Lại tao biểu coi ! 
Mới 4g sáng , tiếng hét vang dội cả 3 gian nhà làm chúng tôi bừng tỉnh vội ba chân bốn cẳng rời tức khắc ra khỏi chiếc giường ấm áp  , tất cả chị em chúng tôi nhanh nhẹn như các bạn thanh niên xung phong trong trường quân sự.. răm rắp làm vệ sinh xong đứng xếp hàng trước ông ấy chuẩn bị chào cờ.. Các bạn có biết chào cờ của chúng tôi thế nào không? Nghĩa là đứng thật nghiêm trang trước ông ấy và cúi đầu mặt không dám ngước lên vì ánh mắt căm ghét tia nhìn vào chúng tôi cái nhìn như muốn xé rách chúng tôi ra từng mảnh... Đứa nào đứa nấy mỗi ngày không ít thì nhiều cũng lãnh được vài chục roi đòn vì những lý do hết sức vô lý... Chỉ thương mỗi đứa em gái bé bỏng 8 tuổi của chúng tôi , mỗi khi nghe tiếng ông ấy hét lên như thế.. nó sợ đến.. vãi cả nước đái.. quần ướt nhẹp.. nhưng chúng tôi không đứa nào dám đến đỡ cho em kể cả mẹ.. thật tội nghiệp cho mẹ của tôi.. suốt một đời lam lũ vất vả
- Nào bây giờ chúng mày nói cho bố nghe hôm nay làm gì nào...? Từng đứa.. , Con H.! ( Tôi giật thót mình ) Mày làm gì vào buổi sáng nay?
-Dạ... dạ..
-Tao hỏi mày , mày dạ cái gì..?
- Dạ  ! Tôi lắp bắp : Con phụ mẹ bán hàng như mọi ngày mà ba.. Tiếng vút thánh thót vào vai tôi đau điếng.. không dám né tránh vì sợ lãnh tiếp roi thứ hai vì tội dám né..
-Nếu như vậy tao hỏi làm gì..?
- Dạ.. vậy con phải làm gì nữa ạ... Tiếng vút vào mông tôi đau thấu trời.. chiếc roi mây trên tay ông ấy nhịp nhàng.. cứ nhịp nhàng hỏi những câu vớ vẩn ấy mà phét vào người chúng tôi bất kể chỗ nào..Con bé Lan run như cầy sấy.. tôi lùi dần đến bên em..cánh tay tôi ôm em vào lòng vì thấy mắt ông ấy hướng về phía em -
Con H.. mày làm gì  vậy.. biến ra chỗ khác... Tao nhìn thấy con bé này sao mà thấy ghet wa.. chúng mày nhìn coi nó giống tao chỗ nào? con đĩ mẹ mày n... l.. nên theo thằng nào đẻ ra nó... Tao nhìn cái bản mặt nó là biết liền.
Chiếc roi vung lên.. và tôi hứng dùm em những lằn roi vụt xuống người em... và khi chị em chúng tôi nghe tiếng hét chói tai :
- Cút hết mẹ con đĩ chúng mày khuất mắt tao !
Lúc ấy là những giây phút yên lành của mẹ và chi em chúng tôi.
Không biết đến bao giờ chúng tôi mới bật lên được hai tiếng thiết tha trìu mến : CHA ƠI ! 
* Điều bí mật lớn nhất trong đời là biết chờ đợi những gì không báo trước *
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện thật cảm động. Cả câu chuyện "Bán cho con một giờ của ba" lẫn câu chuyện thực của xincongoimai_tennhau.
Khi xưa, không lâu đâu. Mình rất ghét cha. Cha không nói yêu mình bao giờ. Cha bận suốt ngày. Biết về cha chỉ qua những câu chuyện của mẹ và những lần cha đánh chị em mình. Và mình ghét cha đến nỗi tự nói một câu mà suốt đời mình ân hận: cha dù chết sẽ không có mình để tang.
 
Nhưng hôm nay, tất cả đã là quá khứ, một quá khứ mang đậm sai lầm của mình. Mình đã sai, cha không ghét chúng mình. Cũng vì khi xưa mình không hiểu cha. Cha một mình bươn chải, một mình chịu đựng bao khó khăn vất vả. Và cha chẳng hề than thở chẳng hề nói ra vì sợ vợ con lo lắng. Bây giờ khi ở bên cha, cùng cha làm việc, chia sẽ vất vả với cha (cho tới lúc này cha vẫn có vài chuyện giấu mình vì sợ mình lo) mình mới biết cha cực thế nào. Hàng ngày cha con gần nhau, có nhiều dịp để cha con gần nhau mình mới biết cha yêu mình nhiều thế nào. Và cha cũng đã học được cách nói yêu con. Mình đã hối hận về khi xưa rất nhiều. Cha nói, nếu có chuyện bất hạnh xảy ra cho các con cha sẽ phải tự vẫn mà chết theo con chứ cha không sống nổi làm mình suýt khóc.
 
Các bạn ơi, cha vẫn là cha. Đừng làm chuyện gì khiến sau này bạn phải ân hận. Chí ít, như vậy cũng làm các bạn thanh thản tâm hồn. Không gì là vĩnh cửu (điều duy nhất không thay đổi chính là sự thay đổi), một ngày nào đó cha sẽ hiểu, cha sẽ hôi hận. Hy vọng lúc đó các bạn còn đủ tỉnh táo biết rằng mình còn cha. Giờ đây, chỉ là các bạn giận quá thôi, những cái giận đó hàng ngày tích tụ bao bọc dần lấy trái tim các bạn, chỉ còn lại một khối óc chai đá và một trái tim không sự sống. Một ngày kia lớp bao bọc kia sẽ tan chảy, trả lại cho bạn một tình cảm thật.
Hãy cứ đợi và hy vọng. Rồi các bạn sẽ bỗng nhận ra, không biết cha tự lúc nào đã trở về, đã tự khi nào hai tiếng "Cha ơi!" trở thành câu nói nhiều nhất trong ngày của các bạn..
Mong rằng ngày đó sẽ sớm đến với các bạn. Hỡi các bạn đang chịu nhiều bất hạnh của Chét.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi suýt bậc khóc khi đọc bài của các bạn, tôi rất thương cha mình, nhưng 3 chị em tôi cũng chưa bao giờ đón nhận được sự trìu mến từ cha, mặc dù tất cả chúng tôi đều trưởng thành và có cuộc sống ổn định, nhưng tất cả đều do tự chúng tôi gầy dựng. Hơn ba mươi năm kể từ ngày tôi biết nhận thức, biết cảm nhận sự thương ghét, chưa bao giờ chúng tôi làm điều gì khiến cha mẹ phải xấu hổ, từ khi đi học đến khi đi làm, cha chúng tôi không hề biết chúng tôi học cái gì, ở đâu, trường chúng tôi ở con đường nào, quận nào, chúng tôi học ra sao. Hàng tháng ông cho tiền đóng, hàng năm chúng tôi báo lên lớp, nộp bằng tốt nghiệp để báo cáo, sống trong một ngôi nhà, nhưng chúng tôi luôn phải ở ngoài đường mỗi tối vì ông nhậu say về là đánh chửi bốn mẹ con, mẹ tôi ngày túi bụi làm việc còn đêm thì trốn chui trốn nhủi để ông bớt chửi đi. Cứ thể theo năm tháng chúng tôi lớn lên, đứa lớn nuôi đứa nhỏ lần lượt ra trường, đi kiếm việc, tự kiếm tiền nuôi nhau, tạo lập sự nghiệp và gia đình riêng, con tôi cũng lớn, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên bị đánh chửi như những ngày còn bé, mẹ tôi gần 60 vẫn bị ông đánh và rượt chạy ngoài đường. Là con gái, chị em chúng tôi rất xấu hổ với làng xóm, xấu hổ với bạn bè, nhưng không biết làm gì hơn vì chúng tôi là con, còn mẹ tôi, bà rất yếu đuối, bà không dám kháng cự, không dám ly dị, và cứ thế mà nhẫn nhịn. Cả 3 chị em tôi đầu thương cha, và chúng tôi luôn ước sao cha mình thay đổi, ăn năn, tu tỉnh để chị em tôi được phụng dưỡng cha và mẹ chu đáo hơn. mặc dù chúng tôi đã xây dựng được cho cha mẹ mình một ngôi nhà khang trang có đầy đủ tiện nghi, nhưng một tuần hết 3-4 ngày mẹ tôi phải ở ngoài đường, ở nhà con cái, hoặc ở chùa. Tôi ước chi có phép màu...
Đăng nhập để trả lời
0