Nếu rảnh mời Tóc nâu vào thăm bog của mình mới lập nha !!!
Thơ rơi 🔒
1.499 trả lời, 202.092 lượt xem —
Trang 4 / 50
Thơ học trò 1 :

Đêm Tiểu Cần
Lênh đênh tìm gió sông Cần
Tìm em chỉ thấy trái bần rụng rơi
Hoàng hôn tím tiếng chuông trôi
Cánh cò vấp gió cuối trời liêu xiêu .
Tiểu Cần cần ít hay nhiều
Mà đêm trăn trở bao nhiêu sao trời ?
Thuyền trôi chở khẳm tình trôi
Không cần chớ vẫy kẻo rồi vấn vương .
Sông Cần cần nhớ cần thương
Bén duyên bén buổi triều cường nước lên
Bấy giờ trăng nước chông chênh
Thuyền sang bến ấy bỗng quên ngả về !
Trà Vinh 2005
(Tuyển tập thơ Mây Ngàn Phương – NXB Thanh Niên 2005)
Thanh Trắc Nguyễn Văn

photo : mvatoi.com

Đêm Tiểu Cần
Lênh đênh tìm gió sông Cần
Tìm em chỉ thấy trái bần rụng rơi
Hoàng hôn tím tiếng chuông trôi
Cánh cò vấp gió cuối trời liêu xiêu .
Tiểu Cần cần ít hay nhiều
Mà đêm trăn trở bao nhiêu sao trời ?
Thuyền trôi chở khẳm tình trôi
Không cần chớ vẫy kẻo rồi vấn vương .
Sông Cần cần nhớ cần thương
Bén duyên bén buổi triều cường nước lên
Bấy giờ trăng nước chông chênh
Thuyền sang bến ấy bỗng quên ngả về !
Trà Vinh 2005
(Tuyển tập thơ Mây Ngàn Phương – NXB Thanh Niên 2005)
Thanh Trắc Nguyễn Văn

photo : mvatoi.com
Thơ học trò 2 :

Đà Lạt mùa trăng
Đà Lạt ta về để nhớ em
Nhớ mùa trăng trước ướt hương đêm
Xa em,xa cả mùa trăng ấy
Xa áo thu bay tóc gió mềm .
Đâu khúc đàn mơ bên suối thơ
Mảnh trăng chìm nổi giữa bơ vơ
Đồi Cù thuở ấy mình ly biệt
Hai nẻo chia xa nỗi đợi chờ .
Lung linh như nước hồ Xuân Hương
Mắt em buồn lệ mờ trong sương
Người đi nghiêng ngả vầng trăng lạnh
Ngả bóng trăng rơi rải mặt đường .
Ta đã xa rồi em cũng xa
Thương trời Đà Lạt hạt mưa xa
Thương màu trăng cũ soi trên áo
Áo lụa tình trăng sáng mượt mà .
Đá vỡ còn đây vọng dấu chân
Một thời lóng ngóng bước bâng khuâng
Một thời hai đứa cùng xây mộng
Mộng cũng chia tan chẳng được gần .
Lấp loáng đồi thông những bóng mây
Những mùa trăng biếc,biếc trên cây
Ta qua phố cũ buồn muôn lối
Áo trắng ai bay gió lạnh đầy ?
(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2003)
Thanh Trắc Nguyễn Văn

photo : mvatoi.com

Đà Lạt mùa trăng
Đà Lạt ta về để nhớ em
Nhớ mùa trăng trước ướt hương đêm
Xa em,xa cả mùa trăng ấy
Xa áo thu bay tóc gió mềm .
Đâu khúc đàn mơ bên suối thơ
Mảnh trăng chìm nổi giữa bơ vơ
Đồi Cù thuở ấy mình ly biệt
Hai nẻo chia xa nỗi đợi chờ .
Lung linh như nước hồ Xuân Hương
Mắt em buồn lệ mờ trong sương
Người đi nghiêng ngả vầng trăng lạnh
Ngả bóng trăng rơi rải mặt đường .
Ta đã xa rồi em cũng xa
Thương trời Đà Lạt hạt mưa xa
Thương màu trăng cũ soi trên áo
Áo lụa tình trăng sáng mượt mà .
Đá vỡ còn đây vọng dấu chân
Một thời lóng ngóng bước bâng khuâng
Một thời hai đứa cùng xây mộng
Mộng cũng chia tan chẳng được gần .
Lấp loáng đồi thông những bóng mây
Những mùa trăng biếc,biếc trên cây
Ta qua phố cũ buồn muôn lối
Áo trắng ai bay gió lạnh đầy ?
(Tuyển tập thơ Thơ Nhà Giáo – NXB Văn Hóa Dân Tộc 2003)
Thanh Trắc Nguyễn Văn

photo : mvatoi.com
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-22 04:52:30Huyền Băng>
TIỄN ĐƯA.
Biệt ly, ly biệt đời người,
Chung vui chưa trọn, tiếng cười vội tan!
Nỗi niềm ta cứ riêng mang,
Thở than chi lắm, vẫn dang dở rồi.
Nước mắt ai? Nước mắt tôi!
Thấm sầu, thấm nhớ, thấm môi rã rời.
Thế là chấm dứt cuộc chơi,
Hẹn hò, đưa đón, lời mời... còn đâu?
Hỏi tình sao vướng bễ dâu?
Tiếc thời yêu dấu, tiếc lời thật tâm.
Lặng im, ta cứ âm thầm,
Đem bao luyến tiếc mà tầm mộ chôn.
Dứt tình ra khỏi cõi hồn,
Dứt luôn ray rức, nao nôn thuở nào.
Đem tất cả những đổi trao,
Chôn sâu lòng đất...lệ trào tiễn đưa...!
Tóc nâu.
r
LỖI THƠ
Anh thiệt là kỳ cứ quẫn quanh
Chỉ mỗi câu thơ thế mà đành
Để cho em đợi chờ suốt buổi
Tức quá, em hờn cả mây xanh.
Chẳng hiểu vì sao nhớ thẫn thờ
Giấy bút em bày tìm ý thơ
Chữ vần không thấy em ngồi trách
Lời hẹn mà anh buông ơ hờ.
Em mà biết vậy chẳng thèm mơ
Không thèm giăng kết những dây tơ
Để cho anh buồn và tự hỏi
Có thật là em cảm ý thơ?
Thôi nha! Đã hết một ngày dài
Nếu thơ không gởi...đến ngày mai
Thì chớ tìm em mà xin lỗi
Vì anh đã biết lỗi tại ai...!
Tóc nâu.
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-30 23:15:20Viet duong nhan>
LỠ TRAO
Em gói trọn thương vào trong gió
Và buộc chặt nhớ với cuộn mây
Gởi đến bên anh niềm trông ngóng
Mỗi giây, mỗi phút của một ngày.
Nắng đã reo cười, mây rất xanh
Vườn sau hoa nở thắm nụ hồng
Anh ơi! Hờn giận đừng vay nữa
Trả hết cho em để nhẹ lòng!
Quên hết đi anh những dối gian
Đeo chi nghi kỵ để nhọc nhằn
Gặp nhau giây phút, đâu nhiều lắm
Lại trách hờn nhau gây cách ngăn.
Biết nói làm sao để hiểu nhau
Lòng tin anh đặt ở nơi nào?
Trong tim hay mắt trần gian dối
Có biết rằng em rất xót đau!
Nắng đã về đây, nắng của em
Nắng rót niềm vui rất dạt dào
Em gởi cho anh màu nắng dịu
Xóa hết muộn phiền em lỡ trao...
Tóc Nâu.
R
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-17 17:41:49James Carlos>
Trích đoạn: Tóc nâu
TIỄN ĐƯA.Biệt ly, ly biệt đời người,Chung vui chưa trọn, tiếng cười vội tan!Nỗi niềm ta cứ riêng mang,Thở than chi lắm, vẫn dang dở rồi.Nước mắt ai? Nước mắt tôi!Thấm sầu, thấm nhớ, thấm môi rã rời.Thế là chấm dứt cuộc chơi,Hẹn hò, đưa đón, lời mời... còn đâu?Hỏi tình sao vướng bễ dâu?Tiếc thời yêu dấu, tiếc lời thật tâm.Lặng im, ta cứ âm thầm,Đem bao luyến tiếc mà tầm mộ chôn.Dứt tình ra khỏi cõi hồn,Dứt luôn ray rức, nao nôn thuở nào.Đem tất cả những đổi trao,Chôn sâu lòng đất...lệ trào tiễn đưa...!Tóc nâu.
TIỄN ĐƯA
Thấy hay muợn ý mượn lời
Mượn luôn cái tựa bạn thời bao dung
( Họa theo thơ Tóc nâu )
Biệt ly ly biệt đời người
Niềm vui chưa trọn tiếng cười vội tan
Năm tháng mới chớm huy hoàng
Mà nay đã thấy điêu tàn còn đâu
Nỗi niềm chôn với mối sầu
Thở than rồi cũng qua cầu người ơi
Cuộc đời bể khổ dạo chơi
Cuối cùng rổi cũng bỏ rơi hão huyền
Ngày nào nói chuyện huyên thuyên
Nay đâu còn nữa bạc tiền lợi danh
Lệ rơi dẫu bước không đành
Nhưng vẫn phải bước - lằn ranh cuộc đời
Thế là chấm dứt cuộc chơi
Thế là mất hết hỡi ơi còn gì
Bon chen cho lắm làm chi
Cuối cùng rồi chẳng mang gì được đâu
Hẹn hò chi nữa tình sâu
Thì cũng cắt đứt người sầu ngàn năm
Nỗi niềm giá buốt lạnh căm
Còn mong chi nữa mà thăm mà về
Tiếc thời yêu dấu đê mê
Tiếc thời vật chất hả hê qua rồi
Hỏi trời sao đã phụ tôi
Đâu ai phụ rẫy đổi ngôi thôi mà
Bình minh rồi sẽ chiều tà
Sinh lão bệnh tử trời đà ban ra
Ai tránh được ai rời xa
Vòng luân hồi đó thiết tha kiếp người
Còn đâu vang vọng tiếng cười
Còn đâu nghe tiếng con người thở than
Lệ tuôn nước mắt hai hàng
Đưa người vĩnh biệt - hai đàng tử sanh
Lang thang chốn cũ một mình
Liêu xiêu lún những vết tình thuở xưa
Mùa ngâu chưa kịp về mưa
Tim ơi đừng ướt cùng chờ qua ngâu
Liêu xiêu lún những vết tình thuở xưa
Mùa ngâu chưa kịp về mưa
Tim ơi đừng ướt cùng chờ qua ngâu
Cho tớ góp vui một xíu buồn!
Người đời cười tựa hoa ngâu
Vợ mình cười ngỡ răng sâu cả mười
Vợ mình cười ngỡ răng sâu cả mười
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-21 10:49:14Tóc nâu>
THỨ THA
Một ngày, rồi lại một ngày
Tình ơi, tình hỡi ... đọa đày con tim
Tự dưng lại đi kiếm tìm
Chút yêu thương đó để chìm bể dâu
Biết rằng chẳng là gì nhau
Suốt đời, suốt kiếp vẫn trao hết tình
Hỏi rằng sương của bình minh
Có đủ hơi lạnh ươm tình nóng ran?
Nhìn về cơn nắng chói chang
Có đủ hơi ấm sưởi tan lạnh lùng ?
Hay là chờ đợi mưa phùn
Gội sạch nỗi nhớ đau chùng tâm tư !
Thế mà vẫn cứ khư khư
Ôm bao mộng ước thừa dư cõi lòng
Vẫn mơ dù biết tình không
Nằm trong tay nhỏ, đừng mong, đừng chờ
Vì tình ta chẳng bến bờ
Không dây nối kết, không tơ mộng cùng
Ấy mà ta vẫn khổ chung
Yêu mà không nói để trùng niềm đau
Xin tình hãy thứ tha nhau
Hãy quên, hãy bỏ tình trao lỡ làng
Thôi thì ta cứ nhịp nhàng
Trao nhau thơ thẩn mơ vàng tình ta!
Tóc nâu.
Một ngày, rồi lại một ngày
Tình ơi, tình hỡi ... đọa đày con tim
Tự dưng lại đi kiếm tìm
Chút yêu thương đó để chìm bể dâu
Biết rằng chẳng là gì nhau
Suốt đời, suốt kiếp vẫn trao hết tình
Hỏi rằng sương của bình minh
Có đủ hơi lạnh ươm tình nóng ran?
Nhìn về cơn nắng chói chang
Có đủ hơi ấm sưởi tan lạnh lùng ?
Hay là chờ đợi mưa phùn
Gội sạch nỗi nhớ đau chùng tâm tư !
Thế mà vẫn cứ khư khư
Ôm bao mộng ước thừa dư cõi lòng
Vẫn mơ dù biết tình không
Nằm trong tay nhỏ, đừng mong, đừng chờ
Vì tình ta chẳng bến bờ
Không dây nối kết, không tơ mộng cùng
Ấy mà ta vẫn khổ chung
Yêu mà không nói để trùng niềm đau
Xin tình hãy thứ tha nhau
Hãy quên, hãy bỏ tình trao lỡ làng
Thôi thì ta cứ nhịp nhàng
Trao nhau thơ thẩn mơ vàng tình ta!
Tóc nâu.
NẾU...!
Nếu tôi cắt được nỗi sầu,
Thì tôi chôn kín thật sâu tấc lòng.
Nếu tôi nói được chữ không,
Thì tôi đã chẳng vướng vòng trái ngang.
Nếu tôi tỉnh giấc mơ hoang,
Thì tôi không thấy lụn tàn con tim.
Nếu tôi giữ được lặng im,
Thì tôi đâu phải kiếm tìm hư không.
Nếu tôi đừng nhớ, đừng mong,
Thì tôi đã nhẹ bềnh bồng tình tôi.
Nếu tôi đi thật xa xôi,
Thì tôi không thấy cút côi nẽo đường.
Nếu tôi chẳng vướng chút thương,
Thì tôi tránh được tình trường vội mang.
Nếu tôi biết đã muộn màng,
Thì tôi đã chẳng hoang tàn hồn tôi!
Tóc nâu
Trích đoạn: Tóc nâu
NẾU...!Nếu tôi cắt được nỗi sầu,Thì tôi chôn kín thật sâu tấc lòng.Nếu tôi nói được chữ không,Thì tôi đã chẳng vướng vòng trái ngang.Nếu tôi tỉnh giấc mơ hoang,Thì tôi không thấy lụn tàn con tim.Nếu tôi giữ được lặng im,Thì tôi đâu phải kiếm tìm hư không.Nếu tôi đừng nhớ, đừng mong,Thì tôi đã nhẹ bềnh bồng tình tôi.Nếu tôi đi thật xa xôi,Thì tôi không thấy cút côi nẽo đường.Nếu tôi chẳng vướng chút thương,Thì tôi tránh được tình trường vội mang.Nếu tôi biết đã muộn màng,Thì tôi đã chẳng hoang tàn hồn tôi!Tóc nâu
NẾU
Nếu tôi biết được chữ ngờ
Thì không có kẻ tình khờ này đâu
Nếu biết tình ta đã lỡ rồi
Ái ân còn hết chút bôi vôi
Thôi về quay lại ngày xưa cũ
Tìm kiếm trong mơ chút bồi hồi
Nếu biết tình ta đã lỡ làng
Một lần em đã bước sang ngang
Than ôi hai chữ tình phụ mãi
Thu đến rồi đi để lá vàng
Nếu biết tình tôi quá sầu bi
Thì không e lệ chút nhu mì
Tim yêu còn đó tình vương vấn
Người đến rồi đi hết xuân thì
Nếu biết tình ta chẳng vẹn toàn
Dù em má thắm mặt trái xoan
Cũng thôi đành thế đành là thế
Đàn ai ru điệu tiếng nhặt khoang
Nếu biết tình ta đã hai lòng
Người ơi có biết có buồn buồn không
Em đi anh ở sông buồn vắng
Một mảnh tình rơi lúc trổ đòng
Nếu biết tình ta đã hoang tàn
Người ơi có thấu tiếng thơ than
Điệu ru buồn bã chiều hoang vắng
Hòa chung ly khúc những phím đàn
Nếu biết tình ta chẳng như mong
Thì anh gom góp hết nỗi lòng
Ghi vào nhật ký buồn thu chết
Từ độ đò em đã sang sông
Nếu biết tình ta gió mây bay
Quên quên nhớ nhớ những tháng ngày
Còn đâu yêu mến tình xưa cũ
Còn bóng đơn côi chỉ hình hài
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-26 10:53:17Tóc nâu>
Trích đoạn: James Carlos
NẾUNếu tôi biết được chữ ngờThì không có kẻ tình khờ này đâuNếu biết tình ta đã lỡ rồiÁi ân còn hết chút bôi vôiThôi về quay lại ngày xưa cũTìm kiếm trong mơ chút bồi hồiNếu biết tình ta đã lỡ làngMột lần em đã bước sang ngangThan ôi hai chữ tình phụ mãiThu đến rồi đi để lá vàngNếu biết tình tôi quá sầu biThì không e lệ chút nhu mìTim yêu còn đó tình vương vấnNgười đến rồi đi hết xuân thìNếu biết tình ta chẳng vẹn toànDù em má thắm mặt trái xoanCũng thôi đành thế đành là thếĐàn ai ru điệu tiếng nhặt khoangNếu biết tình ta đã hai lòngNgười ơi có biết có buồn buồn khôngEm đi anh ở sông buồn vắngMột mảnh tình rơi lúc trổ đòngNếu biết tình ta đã hoang tànNgười ơi có thấu tiếng thơ thanĐiệu ru buồn bã chiều hoang vắngHòa chung ly khúc những phím đànNếu biết tình ta chẳng như mongThì anh gom góp hết nỗi lòngGhi vào nhật ký buồn thu chếtTừ độ đò em đã sang sôngNếu biết tình ta gió mây bayQuên quên nhớ nhớ những tháng ngàyCòn đâu yêu mến tình xưa cũCòn bóng đơn côi chỉ hình hài
TIẾNG GIÃ TỪ
Còn gì để nói nữa đâu anh
Tình xưa đã mất thế cũng đành
Lỗi em? Anh? Hay đời ngang trái
Dứt đoạn tình ta đang độ xanh.
Đôi tay gầy guộc hứng hư hao
Một thuở yêu nhau đến ngạt ngào
Ta đâu biết trước tình dang dở
Để giờ hai đứa phải lao đao.
Những lời thề hẹn lúc xa xưa
Dưới bóng trăng nghiêng thắm mộng vừa
Ta sẽ là của nhau mãi mãi
Suốt kiếp này... mặc cả gió mưa.
Dành nhau cho trọn những thiết tha
Cả những dấu yêu rất mượt mà
Luôn cả ghen hờn và trách móc
Giờ đây tan biến bóng xa hoa.
Thôi nhé, anh yêu! Tiếng giã từ
Nuối tiếc làm gì khúc tương tư
Em xin dành lấy phần uẩn khúc
Để lại phần anh chút thực hư...
Tóc nâu.
Trích đoạn: Tóc nâu
THỨ THA
Một ngày, rồi lại một ngày
Tình ơi, tình hỡi ... đọa đày con tim
Tự dưng lại đi kiếm tìm
Chút yêu thương đó để chìm bể dâu
Biết rằng chẳng là gì nhau
Suốt đời, suốt kiếp vẫn trao hết tình
Hỏi rằng sương của bình minh
Có đủ hơi lạnh ươm tình nóng ran?
Nhìn về cơn nắng chói chang
Có đủ hơi ấm sưởi tan lạnh lùng ?
Hay là chờ đợi mưa phùn
Gội sạch nỗi nhớ đau chùng tâm tư !
Thế mà vẫn cứ khư khư
Ôm bao mộng ước thừa dư cõi lòng
Vẫn mơ dù biết tình không
Nằm trong tay nhỏ, đừng mong, đừng chờ
Vì tình ta chẳng bến bờ
Không dây nối kết, không tơ mộng cùng
Ấy mà ta vẫn khổ chung
Yêu mà không nói để trùng niềm đau
Xin tình hãy thứ tha nhau
Hãy quên, hãy bỏ tình trao lỡ làng
Thôi thì ta cứ nhịp nhàng
Trao nhau thơ thẩn mơ vàng tình ta!
Tóc nâu.
VỊ THA
Cho qua được cứ cho qua
Vị tha bác ái là cha hận thù
Dại khờ ta cũng đã qua
Còn gì đi nữa thứ tha một lần
Sống trong cõi tạm thế trần
Vị tha nhân ái tu thân mới là
Đạo đời kết hợp không xa
Đây là bể khổ la cà mà chi
Ở thêm chỉ vướng sầu bi
Về đi ai nhé tu đi thân này
Đừng mải mê với đắm say
Cuối cùng cũng chuốc chua cay muộn phiền
Dòng đời là thế liên miên
Phong ba bão táp truân chuyên hỡi người
Cùng nhau giữ một nụ cười
Từ bi bác ái người người thương nhau
Biết đời là chốn khổ đau
Tựa nương mà sống mà mau quay về
Xin đừng vì chút đam mê
Mà quên đường lối liệu bề không xong
Giữ thân trong sạch tấc lòng
Kính thành quỳ bái long đong không còn
Dù cho tiền núi bạc non
Hay là nghèo khó cỏn con cũng vầy
Cõi trần tạm bợ vơi đầy
Sống sao cho phải đừng xây tội tình
Sống sao cho đúng với mình
Tâm lành hướng thiện bình minh chói lòa
Ai ơi nghe hỡi loa...loa...
Mau tu đi nhé sen tòa bước lên
Đừng u mê - vượt lên trên
Vị tha bác ái làm nên diệu kì
Buông tay phút chốc là khi
Hiền Ngưu Đài Giác tức thì có ta
Trích đoạn: James Carlos
VỊ THACho qua được cứ cho quaVị tha bác ái là cha hận thùDại khờ ta cũng đã quaCòn gì đi nữa thứ tha một lầnSống trong cõi tạm thế trầnVị tha nhân ái tu thân mới làĐạo đời kết hợp không xaĐây là bể khổ la cà mà chiỞ thêm chỉ vướng sầu biVề đi ai nhé tu đi thân nàyĐừng mải mê với đắm sayCuối cùng cũng chuốc chua cay muộn phiềnDòng đời là thế liên miênPhong ba bão táp truân chuyên hỡi ngườiCùng nhau giữ một nụ cườiTừ bi bác ái người người thương nhauBiết đời là chốn khổ đauTựa nương mà sống mà mau quay vềXin đừng vì chút đam mêMà quên đường lối liệu bề không xongGiữ thân trong sạch tấc lòngKính thành quỳ bái long đong không cònDù cho tiền núi bạc nonHay là nghèo khó cỏn con cũng vầyCõi trần tạm bợ vơi đầySống sao cho phải đừng xây tội tìnhSống sao cho đúng với mìnhTâm lành hướng thiện bình minh chói lòaAi ơi nghe hỡi loa...loa...Mau tu đi nhé sen tòa bước lênĐừng u mê - vượt lên trênVị tha bác ái làm nên diệu kìBuông tay phút chốc là khiHiền Ngưu Đài Giác tức thì có ta
Thoát khỏi bể sầu... thấy nhẹ tâm.
Bỏ rơi ham muốn... thấy nhẹ tình.
Bước qua thù hận... lòng thanh thản.
Cuộc sống diệu kỳ... trong tiếng kinh!
Tóc nâu
Sao cô bé lại giấu đêm vào tóc
Lấy hoàng hôn pha tím ánh nhìn
Lại thoa cả mây bình minh lên má
Để tim tôi say nắng giữa trưa hè
thonv
Lấy hoàng hôn pha tím ánh nhìn
Lại thoa cả mây bình minh lên má
Để tim tôi say nắng giữa trưa hè
thonv
Người đời cười tựa hoa ngâu
Vợ mình cười ngỡ răng sâu cả mười
Vợ mình cười ngỡ răng sâu cả mười
Trích đoạn: thonv
Lang thang chốn cũ một mình
Liêu xiêu lún những vết tình thuở xưa
Mùa ngâu chưa kịp về mưa
Tim ơi đừng ướt cùng chờ qua ngâu
Cho tớ góp vui một xíu buồn!
Người đã ra đi, nhớ vẫn thừa
Trở về phố cũ giữa cơn mưa
Tìm đâu hình bóng ngày xưa ấy
Bóng xế, tà nghiêng...lối lưa thưa!
Tóc nâu.
Gió.
Ai bảo rằng gió không biết mơ?
Đôi khi hồn gió cứ thẫn thờ
Lang thang lối nhỏ buồn vô nỗi,
Lấp tạt vào bờ của cõi thơ.
Gió luồng nhè nhẹ tóc vương tơ,
Gió lay cành lá vướng bụi mờ,
Gió cuốn trọn tình vào trong áo,
Và thổi mịt mờ cả dốc mơ!
Tóc nâu.
Đôi khi hồn gió cứ thẫn thờ
Lang thang lối nhỏ buồn vô nỗi,
Lấp tạt vào bờ của cõi thơ.
Gió luồng nhè nhẹ tóc vương tơ,
Gió lay cành lá vướng bụi mờ,
Gió cuốn trọn tình vào trong áo,
Và thổi mịt mờ cả dốc mơ!
Tóc nâu.
Trích đoạn: Tóc nâu
Gió.Ai bảo rằng gió không biết mơ?
Đôi khi hồn gió cứ thẫn thờ
Lang thang lối nhỏ buồn vô nỗi,
Lấp tạt vào bờ của cõi thơ.
Gió luồng nhè nhẹ tóc vương tơ,
Gió lay cành lá vướng bụi mờ,
Gió cuốn trọn tình vào trong áo,
Và thổi mịt mờ cả dốc mơ!
Tóc nâu.
VÀI LỜI GỞI GIÓ
Vài lời gió gởi em yêu
Những điều thầm kín chiều chiều nhớ mong
Gởi theo tình nhỏ nhé gió ơi
Một điệu tình tan chút ru hời
Gởi đến em yêu mong gió hãy
Tỏ bày hộ nhé hỡi gió ơi
Ánh sáng bình minh chiếu muôn nơi
Nắng soi đẹp lắm giữa lưng trời
Có người mơ ước ngày mai đó
Gió giúp duyên mình nhé gió ơi
Gió đi đi nhé trong ngày mới
Một thuở tình ta mãi ru hời
Lời ru tha thiết tim nồng cháy
Gió giúp hộ mình nhé gió ơi
Dòng sông lơ lững mãi đầy vơi
Gió theo mây đến cuối chân trời
Nhắn hộ dùm ta vài lời nhé
Yêu mãi em thôi nhé gió ơi
Tình anh nào có phải trò chơi
Yêu em nhiều lắm ở muôn nơi
Vẫn luôn nhớ về em yêu đó
Dù có hai nơi cách phương trời
Gió thổi tình bay khắp muôn nơi
Góp nhặt lại dùm nhé tình rơi
Ấp ủ đêm về tâm sự trắng
Một mình vắng lặng tim chơi vơi
Gió hỡi bay đi nhớ gió ơi
Ru em giấc mộng tuổi xuân thời
Cùng ta luyến ai bao ngày nữa
Để một cuộc tình mãi rong chơi
Gió mang tình yêu đến phương trời
Mang lại tin vui nha gió hỡi
Nếu được cùng em nên duyên thắm
Gió mãi ru hời nhé gió ơi
Trích đoạn: Tóc nâu
Gió.Ai bảo rằng gió không biết mơ?
Đôi khi hồn gió cứ thẫn thờ
Lang thang lối nhỏ buồn vô nỗi,
Lấp tạt vào bờ của cõi thơ.
Gió luồng nhè nhẹ tóc vương tơ,
Gió lay cành lá vướng bụi mờ,
Gió cuốn trọn tình vào trong áo,
Và thổi mịt mờ cả dốc mơ!
Tóc nâu.
GỬI GIÓ
Phiêu du trong ngày tháng đợi chờ
Nhẹ nhặt cho em một giấc mơ
Cảm ơn cơn gió trong tiềm thức
Giấc mộng đêm thu vướng đợi chờ
Gió ơi nhắn gửi dùm tôi nhé
Trọn kiếp không quên mối tình này
CHo dù mưa nắng dù giông tố
Tôi vẫn yêu em chẳng thẹn lòng
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
TN cảm ơn anh James Carlos, Langtoi và Thonv đã ghé chơi và còn đánh rơi những vần thơ thật đẹp, lượm nhặt thơ rơi là TN thích nhứt.....Thân gởi những lời chúc thật an lành đến tất cả! ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-30 23:09:46Viet duong nhan>
CHỮ " NỬA"
Thế là hết, hỡi người tình yêu dấu!
Kết thúc rồi những mộng ước vu vơ
Khép lại đi trang vở chuyện tình hờ
Mình đã viết và trao nhau ngày cũ...
Ta mải miết tìm một nơi trú ngụ
Đầy hoa thơm, cỏ lạ, ánh bình minh
Đặt niềm tin, hy vọng ở cuộc tình
Mong hạnh phúc vững bền trong thơ mộng.
Ta chờ nhau những ngày dài trông ngóng
Mở rộng vòng tay chào đón niềm vui
Và trân quý những giây phút ngậm ngùi
Mà cuộc sống dành riêng cho hai nửa.
Tuy không nói nhưng anh, em tự hứa
Dành riêng nhau hai tim nửa, đập cùng
Nhịp hài hoà của tình luyến lưu chung
Đẹp như thể bài thơ tình bất diệt.
Ta xây đắp một cung đài tha thiết
Để đặt vào những nhung nhớ không tên
Để điểm trang những hạnh phúc bồng bềnh
Ru giấc ngủ lời ấm êm vị ngọt.
Ta đâu cần vạn nghìn lời thề thốt
Cũng đâu cần những tráng lệ xa hoa
Một chút thôi vần yêu thấm mặn mà
Là đủ thấy chữ tình sao đẹp quá.
... Như thế đó, đâu còn gì mặc cả
Nát tan rồi , em cứ lệ tuôn rơi.
Riêng phần anh, đau xót cứ gọi mời.
Giây phút cuối, vẫn dành nhau chữ " nửa " !
Tóc nâu.
R
Chưa thuê xong phòng trọ
Đã nợ một cái nhìn
Chăn chiếu xếp chưa êm
Đã quen nhìn ra cửa
Chưa thuộc con ngõ nhỏ
Người đã bỏ phòng xinh
Chưa thành một chuyện tình
Buồn đã tràn tim dại
thonv
Người đời cười tựa hoa ngâu
Vợ mình cười ngỡ răng sâu cả mười
Vợ mình cười ngỡ răng sâu cả mười
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-30 23:12:19Viet duong nhan>
Trích đoạn: thonv
Chưa thuê xong phòng trọĐã nợ một cái nhìnChăn chiếu xếp chưa êmĐã quen nhìn ra cửaChưa thuộc con ngõ nhỏNgười đã bỏ phòng xinhChưa thành một chuyện tìnhBuồn đã tràn tim dạithonv
TÌNH THƠ
Con đường thơ...đi, lại
Là lối thoát êm đềm
Là hạnh phúc ấm êm
Đưa ta vào cõi mộng.
Dùng trăng nghiêng, gió lộng...
Mưa rơi, nắng ngạt ngào...
Gởi chút tình lao đao
Cho hồn vơi khắc khoải.
Nắng chiều rơi vương vãi
Lối vắng của ngày dài
Vẫn nhịp bước khoan thai
Quên nỗi buồn tê tái.
Đời còn nhiều chướng ngại
Cùng bão tố băng ngang
Tình thơ vẫn ngập tràn
Du miên đam mê cõi...
Đừng đưa tầm tay với
Đừng vọng động giấc mơ
Cứ để chút hững hờ
Đưa tình thơ vào mộng...
Tóc nâu.
R
Giao thừa
Lơ đãng giao thừa ngược bước ai
Ngẩn ngơ chợt muốn níu tóc dài
Nhặt vài giọt đông còn sót lại
Biết đâu giữ được đến ngày mai
thonv
Lơ đãng giao thừa ngược bước ai
Ngẩn ngơ chợt muốn níu tóc dài
Nhặt vài giọt đông còn sót lại
Biết đâu giữ được đến ngày mai
thonv
Người đời cười tựa hoa ngâu
Vợ mình cười ngỡ răng sâu cả mười
Vợ mình cười ngỡ răng sâu cả mười
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-03 14:39:59Viet duong nhan>
TRI ÂM.
Một thoáng ngậm ngùi ở lối thơ
Như con sóng vỡ... đập bến bờ
Như nghìn giọt nhớ... còn rơi vãi
Lúc đầy, lúc vắng... trong giấc mơ.
Một chút ngại ngùng ở ngữ ngôn
Vần thơ điên dại... tiếng gọi hồn
Vang vang âm điệu tình vương vấn
Rũ cả vườn thơ... nhuốm hoàng hôn.
Một ít ngập ngừng... ai oán than
Trong thơ gieo lắng... huống muộn màng
Lời thơ ướt đẫm tình đau xót
Khiếm khuyết, lạc vần... nhưng chứa chan!
Hãy giữ cho nhau những thanh âm
Du dương, tha thướt...niệm âm thầm
Trao nhau tơ khúc... tình thơ cảm
Nối bước hài hòa...điệu tri âm!
Tóc Nâu.
R
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-03 14:43:11Viet duong nhan>
Trích đoạn: Tóc nâu
TRI ÂM.Một thoáng ngậm ngùi ở lối thơNhư con sóng vỡ... đập bến bờNhư nghìn giọt nhớ... còn rơi vãiLúc đầy, lúc vắng... trong giấc mơ.Một chút ngại ngùng ở ngữ ngônVần thơ điên dại... tiếng gọi hồnVang vang âm điệu tình vương vấnRũ cả vườn thơ... nhuốm hoàng hôn.Một ít ngập ngừng... ai oán thanTrong thơ gieo lắng... huống muộn màngLời thơ ướt đẫm tình đau xótKhiếm khuyết, lạc vần... nhưng chứa chan!Hãy giữ cho nhau những thanh âmDu dương, tha thướt...niệm âm thầmTrao nhau tơ khúc... tình thơ cảmNối bước hài hòa...điệu tri âm!Tóc nâu.
** TRI KỶ **
Trần đời tri kỷ dễ mấy ai
Một thoáng gặp nhau - hiểu - nhớ hoài
Rảo bước đi tìm càng khó kiếm
Thiên lý đường đời gặp một - May!
Một thoáng gặp nhau - hiểu - nhớ hoài
Rảo bước đi tìm càng khó kiếm
Thiên lý đường đời gặp một - May!
Như hạt nước rơi sao hứng tay
Giữ người tri kỷ khó lắm này!
Mối tình bằng hữu luôn ghi nhớ
Khắc tạc vào lòng cảm mến đầy
Giữ người tri kỷ khó lắm này!
Mối tình bằng hữu luôn ghi nhớ
Khắc tạc vào lòng cảm mến đầy
Hội ngộ văn thơ ở chốn đây
Gặp người tri kỷ vần thơ hay
Chung trà thưởng ngoạn...hồn buông thả
Tửu nhập thơ đề...tình ngất ngây!
Gặp người tri kỷ vần thơ hay
Chung trà thưởng ngoạn...hồn buông thả
Tửu nhập thơ đề...tình ngất ngây!
Tiếng đàn, cung nhạc trầm bỗng bay
Ngậm ngùi độc ẩm thơ say ngày
Tìm đâu bóng người tình chung mộng
Tri kỷ hiểu lòng - khó lắm thay!
Ngậm ngùi độc ẩm thơ say ngày
Tìm đâu bóng người tình chung mộng
Tri kỷ hiểu lòng - khó lắm thay!
Sương Anh
R
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-05 17:52:53Viet duong nhan>
Trích đoạn: SuongAnh
** TRI KỶ **Trần đời tri kỷ dễ mấy ai
Một thoáng gặp nhau - hiểu - nhớ hoài
Rảo bước đi tìm càng khó kiếm
Thiên lý đường đời gặp một - May!Như hạt nước rơi sao hứng tay
Giữ người tri kỷ khó lắm này!
Mối tình bằng hữu luôn ghi nhớ
Khắc tạc vào lòng cảm mến đầyHội ngộ văn thơ ở chốn đây
Gặp người tri kỷ vần thơ hay
Chung trà thưởng ngoạn...hồn buông thả
Tửu nhập thơ đề...tình ngất ngây!Tiếng đàn, cung nhạc trầm bỗng bay
Ngậm ngùi độc ẩm thơ say ngày
Tìm đâu bóng người tình chung mộng
Tri kỷ hiểu lòng - khó lắm thay!Sương AnhR
TRI NGỘ
Có kiếm tìm đâu, chỉ ngẫu nhiên
Thi thơ giao kết trút muộn phiền
Bỗng dưng rung cảm tình tri kỷ
Đối ý, nhập vần...có phải duyên?!
Đêm nay trăng sáng rất hoặc huyền
Bày bàn, nghiên bút lẫn thơ nguyên
Mời ai dừng bước, trà...thơm chén
Đối ẩm cùng... mây, gió, trăng viền!
Vang vang vọng lại... tiếng tiêu điên
Lúc trầm, lúc bổng...chiếm một miền
Tình ai quyện lấy hồn nhạc khúc
Mở cửa thiên thai... đón thệ nguyền.
Một lần tri ngộ, mãi thệ tuyên
Ghi tâm giao cảm với bạn hiền
Tình thơ đeo mãi...tròn một kiếp
Thoả chí mộng hờ...bến vô biên!!!
Tóc nâu.
R
TN cám ơn Sương Anh đã ghé chơi và để lại bài thơ thật hữu tình, thân chúc bạn luôn hồn thơ lai láng đẹp ý, đẹp tình nha! ![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Tuổi thơ em
có vết chân tròn trên cát,
Mặt trời bé thơ
khi con Ve vào Hạ
Em đau đáu nhìn phương đỏ ven đê
Sóng nước rì rào
khi nắng chiều rãi xuống
Ngọn dừa xanh lấp lánh ánh chiều hôm
Em nhớ thầy da diết
Vì thầy đi xa tính đã bốn năm rồi.
Trường làng vẫn thế...
Ngọn cây xưa cao vượt mái đầu em...
Thầy vẫn chưa về... con nước đắng...
Em chờ thầy,sau rặng phượng ven đê!
....Cuối làng !!!...
6/2006 !
xuantraArq- La vida sigue igual !
Tuổi đôi mươi em vừa tan lớp
Bước vào giảng đường ở tận nơi xa
Gởi lại cho thầy những tháng ngày qua
Với kỷ niệm một thời nông nỗi
Và đến nay, em còn chưa dám nói
Vì mỗi chuyện này em dấu mãi trong tim...
Thầy là thầy của chúng em...
Em là em... cũng
...học trò ngoan của thầy .!..
08/2006 !
xuantraArq- La vida sigue igual !
Trích đoạn: BichPhuong
Tuổi thơ em
có vết chân tròn trên cát,
Mặt trời bé thơ
khi con Ve vào Hạ
Em đau đáu nhìn phương đỏ ven đê
Sóng nước rì rào
khi nắng chiều rãi xuống
Ngọn dừa xanh lấp lánh ánh chiều hôm
Em nhớ thầy da diết
Vì thầy đi xa tính đã bốn năm rồi.
Trường làng vẫn thế...
Ngọn cây xưa cao vượt mái đầu em...
Thầy vẫn chưa về... con nước đắng...
Em chờ thầy,sau rặng phượng ven đê!
....Cuối làng !!!...
6/2006 !
Hai bài thơ của Bích Phượng thật dễ thương, TN cám ơn BP đã tạt ngang và để rơi thơ lại trang nhà...., cho khất nhe!
Mà nè! TN hết là học trò rùi...
, chỉ là "học trò" của chuyện " học mần thơ ".... [sm=wavey.gif]