Vắt cổ chày ra nước
Câu thành ngữ này xuất hiện từ bao giờ, đến nay vẫn chưa ai biết. Chỉ biết rằng trong dân gian còn lưu truyền câu chuyện cười kể về một anh chủ nhà giàu có nhưng tính keo kiệt và bủn xỉn.
Một hôm chủ nhà sai đầy tớ về quê có việc. Nghĩ nỗi đường xa, mệt mỏi, người đầy tớ ngỏ lời xin chủ mấy đồng đi đường uống nước. Chủ nhà ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
- Thằng này đến là ngốc, hai bên đường thiếu gì nước ruộng ao, khát thì xuống đấy tha hồ mà uống, việc gì phải vào quán cho phiền phức.
Người đầy tớ phân bua:
- Thưa ông, độ này trời hạn, ruộng đồng, hồ ao khô cả.
- Thế thì tao cho mượn cái này!
Chủ nhà đưa cho người đầy tớ cái khố tải đã thấm nước.
- Vận vào người, khi khát vắt ra mà uống.
Biết không nói được gì hơn, người đầy tớ bèn đáp lại:
- Bẩm ông, trời nóng bức thế này vận khố tải vào người ngốt lắm. Hay ông cho con mượn cái chày giã cua vậy!
Ông chủ ngạc nhiên hỏi:
- Để làm gì?
- Dạ, vắt cổ chày cũng ra nước!
Câu trả lời hóm hỉnh của người đầy tớ đã vạch trần bản chất keo kiệt, bủn xỉn của bọn nhà giàu và phải chăng đó cũng là tiền đề cho sự xuất hiện của thành ngữ “Vắt cổ chày ra nước”. Cùng nghĩa với câu thành ngữ này, trong tiếng Việt còn có các thành ngữ “rán sành ra mỡ”, “đãi cứt gà lấy tấm”, “ép trấu thành mỡ”.
Câu thành ngữ này xuất hiện từ bao giờ, đến nay vẫn chưa ai biết. Chỉ biết rằng trong dân gian còn lưu truyền câu chuyện cười kể về một anh chủ nhà giàu có nhưng tính keo kiệt và bủn xỉn.
Một hôm chủ nhà sai đầy tớ về quê có việc. Nghĩ nỗi đường xa, mệt mỏi, người đầy tớ ngỏ lời xin chủ mấy đồng đi đường uống nước. Chủ nhà ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
- Thằng này đến là ngốc, hai bên đường thiếu gì nước ruộng ao, khát thì xuống đấy tha hồ mà uống, việc gì phải vào quán cho phiền phức.
Người đầy tớ phân bua:
- Thưa ông, độ này trời hạn, ruộng đồng, hồ ao khô cả.
- Thế thì tao cho mượn cái này!
Chủ nhà đưa cho người đầy tớ cái khố tải đã thấm nước.
- Vận vào người, khi khát vắt ra mà uống.
Biết không nói được gì hơn, người đầy tớ bèn đáp lại:
- Bẩm ông, trời nóng bức thế này vận khố tải vào người ngốt lắm. Hay ông cho con mượn cái chày giã cua vậy!
Ông chủ ngạc nhiên hỏi:
- Để làm gì?
- Dạ, vắt cổ chày cũng ra nước!
Câu trả lời hóm hỉnh của người đầy tớ đã vạch trần bản chất keo kiệt, bủn xỉn của bọn nhà giàu và phải chăng đó cũng là tiền đề cho sự xuất hiện của thành ngữ “Vắt cổ chày ra nước”. Cùng nghĩa với câu thành ngữ này, trong tiếng Việt còn có các thành ngữ “rán sành ra mỡ”, “đãi cứt gà lấy tấm”, “ép trấu thành mỡ”.