Diễn Đàn » Trau Dồi Việt Ngữ

THÀNH NGỮ - TỤC NGỮ VẦN R

1 trả lời, 6.783 lượt xem — Trang 1 / 1
Răng cắn lưỡi
 
 


Răng và lưỡi là hai bộ phận của cơ thể được coi là gần gũi với nhau. Chúng gần nhau không chỉ về vị trí mà còn cả việc chia ngọt sẻ bùi trong chức năng của mình. Mối quan hệ đó tượng trưng cho quan hệ anh em ruột thịt, giống như quan hệ thân thiết giữa môi với răng trong câu thành ngữ "môi hở răng lạnh". Vì thế, khi quan hệ anh em bất hoà, tình ruột thịt nỡ cắt chia, những người gần gũi thân quen có hãm hại lẫn nhau, thì người ta thường ví như "răng cắn lưỡi" vậy.

Hẳn là nhiều người còn nhớ giai thoại về vua Tự Đức. Trong một buổi ngự thiện vô tình răng ngài cắn phải lưỡi ngài, khiến đình thần làm thơ về sự kiện này. Bài thơ "Răng cắn lưỡi" của Nguyễn Hàm Ninh được coi là bài hay nhất:

"Thuở bác sinh ra, chú chửa sinh
Khi sinh ra chú, bác làm anh
Ngọt bùi chẳng để cùng chia sẻ
Cốt nhục đang tâm cắn đứt tình"

Vua đọc khen hay, ban thưởng mỗi câu một lượng vàng. Nhưng đồng thời vua cũng phạt mỗi chữ một trượng vì có thâm ý nói đến việc vua giết anh trai mình là Hồng Bảo để giữ vững ngôi báu. Câu chuyện này không phải là nguồn gốc xuất xứ của thành ngữ "răng cắn lưỡi". Nhưng đây là câu chuyện điển hình minh chứng cho ý nghĩa thành ngữ này trong cách hiểu và cách sử dụng của nhân dân ta.

Gần gũi với "răng cắn lưỡi" là "nồi da nấu thịt". Sự khác biệt ở hai thành ngữ này không lớn. Trong khi thành ngữ "răng cắn lưỡi" thường chỉ sự ám hại giữa những người gần gũi về quan hệ ruột thịt với nhau thì thành ngữ "nồi da nấu thịt" mở rộng phạm vi đến sự chém giết của đồng loại nói chung.

Ở mức độ nào đó thì cả thành ngữ "răng cắn lưỡi", "nồi da nấu thịt" cũng có sự tương đồng với các thành ngữ "rước voi giày mả tổ", "cõng rắn cắn gà nhà". Tuy nhiên các thành ngữ "rước voi giày mả tổ", "cõng rắn cắn gà nhà" thường nhấn mạnh ý nghĩa phản bội anh em, phản bội quê hương, tổ quốc là chủ yếu. Ngược lại, nét nghĩa "hãm hại nhau giữa những người gần gũi nhau" được xem là thứ yếu và bị mờ nhạt hơn.
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Ruột để ngoài da


 

Trong ý thức của con người, lòng, ruột là nơi sâu kín, có thể ghi nhớ mọi nỗi niềm, chôn chặt mọi điều bí mật. Mọi chuyện trên đời không chóng thì chầy cũng có thể biết được, song với lòng người đâu dễ dàng như vậy. Ca dao đã từng có câu:

"Sông sâu đáy biển dễ dò
Lòng người sâu thế ai đo cho tường"

Ấy thế mà trong dan gian lại có câu thành ngữ "ruột để ngoài da" âu cũng là điều lạ. Ở đây, nếu như gan ruột là nơi ghi nhớ, và giấu kín mọi nỗi niềm thì thành ngữ ruột để ngoài da lại phủ nhận hai đặc trưng đó. Trước hết, ruột để ngoài da biểu thị sự hay lãng quên, sự vô tâm vô tính của con người:

"Bà Tư đay nghiến con gái nào là ruột để ngoài da, nào là vô tâm vô tính" (Mai Ngữ - "Đất nước").

Sau nữa, ruột để ngoài da chỉ đặc tính hay bộc tuệch bộc toạc, có gì nói nấy, ít giữ ý tứ trong nói năng.

"Giọng anh nói như bộc bạch hết tâm tính, một con người ruột để ngoài da" (Hải Hồ - "Bài ca từ chiến hào").

Cũng vậy, "bụng để ngoài da", một biến thể của "ruột để ngoài da", có hai ý nghĩa tương tự: chỉ sự vô tâm và bộc tuệch bộc toạc của con người.

"Nhất là đã có dịp tiếp xúc với cô thì một người dù có bụng để ngoài da cũng không có thể quên được" (Lê Phương - "Thung lũng Cô Tan").

"Tuyên thì bụng để ngoài da, không đồng ý cứ nói toạc ra ngay, thấy khuyết điểm là phê bình thẳng cánh" (Lê Khâm - "Trước giờ nổ súng").
 
Đăng nhập để trả lời
0