<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-16 23:52:47Ngọc Lý>
30. (KTNN 101, ngày 01-02-1993)
"Ba hồn bảy vía" là những hồn nào, vía nào? Tại sao có người còn cho rằng đàn ông có bảy vía mà đàn bà lại có tới chín vía?
AN CHI: Ba hồn bảy vía là một quan niệm xuất phát từ Trung Hoa. Đây là một quan niệm của Đạo giáo. Tiếng Hán là tam hồn thất phách. Sách Bảo Phác Tử của Cát Hồng đời Tấn có viết: "Muốn trở nên thần thông thì phải luyện phép chia mình bằng nước, lửa. Chia mình được thì thấy được ba hồn bảy vía của bản thân". Sách Vân cập thất tiêm của Trương Quân Phòng đời Tống nói rõ ba hồn là: thai quang, sàng linh và u tinh còn bảy vía là: thi cẩu, phục thỉ, tước âm, thôn tặc, phi độc, trừ uế và xú phế. Sự phân biệt bảy vía của đàn ông với chín vía của đàn bà có thể chỉ là do một số người Việt Nam đặt ra. Họ giải thích rằng sở dĩ như thế là vì đàn ông có bảy lỗ mà đàn bà thì có tới chín lỗ. Bảy lỗ thì bảy vía còn chín lỗ thì chín vía. Bảy lỗ ứng với bảy vía thì đúng với quan niệm của dân gian cho rằng đó là bảy hồn bóng: bóng nhìn, bóng nghe, bóng thở và bóng nói. Hai lỗ mắt để nhìn, hai lỗ tai để nghe, hai lỗ mũi để thở và lỗ miệng để nói thì đúng là bảy lỗ. Bảy lỗ này thì đàn ông và đàn bà đều có. Còn chín lỗ là những lỗ nào? Là bảy lỗ trên cộng với lỗ tiểu tiện và lỗ đại tiện. Vậy chẳng có lẽ đàn ông thì không có hai lỗ sau này chăng? Rõ ràng cách phân biệt đàn ông bảy lỗ với đàn bà chín lỗ là điều vô lý: về phương diện này thì nam nữ "tuyệt đối bình đẳng".
Nhưng do đâu mà lại có quan niệm trên đây? Có thể là do một sự hiểu nhầm. Tiếng Hán gọi bảy lỗ là thất khiếu và chín lỗ là cửu khiếu. Trong cửu khiếu thì bảy lỗ trên gọi là thượng khiếu còn hai lỗ dưới gọi là hạ khiếu. Thượng khiếu cũng gọi là dương khiếu còn hạ khiếu cũng gọi là âm khiếu. Chúng tôi ngờ rằng người ta đã hiểu nhầm âm khiếu là lỗ... riêng của phụ nữ, nên mới cho rằng đàn bà hơn đàn ông hai lỗ. Có lẽ vì thế mà sinh ra chuyện "nam thất nữ cửu” chăng?
Cách giải nghĩa này của học giả An Chi có hơi khác cách giải nghĩa Ngọc Lý tìm thấy sau đây tại Tự điển Bách Khoa Wikipedia:
- Sách của Hoàng Quốc Hải (xem tham khảo), chương "Việc tang việc hiếu" ghi rằng:
Theo quan niệm cổ xưa, con người có 7 lỗ (thất khiếu) để hấp thụ vật chất, tinh thần mà trưởng thành. Bảy lỗ đó là : hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi và miệng. Đàn bà có thêm lỗ vú và lỗ sinh dục để đẻ và nuôi con. Khi hết chức năng sinh đẻ lại trở về thất khiếu (Phật giáo phân biệt các động vật cao cấp, hễ đã có cửu khiếu (9 lỗ) đều có thể tu Phật. Vì vậy, trong lịch sử có Tôn Hành giả gốc từ con khỉ. Cửu khiếu trong trường hợp này kể cả đàn ông và đàn bà tính theo thế ổn định : 2 lỗ tai, 2 lỗ mắt, hai lỗ mũi, miệng, lỗ sinh dục, lỗ bài tiết).
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C3%ADn_v%C3%ADa
Như vậy, theo cách đếm của học giả An Chi thì đàn ông = đàn bà = thất khiếu, nhưng theo Hoàng Quốc Hải thì đàn bà có 'hai khiếu" nữa từ hai núm vú để nuôi con [1]. Trên thực tế, đây thực là điều hạnh phúc nhất trong năng khiếu phụ nữ, và cũng là điều làm cho "vía đàn bà nặng nợ trần gian" hơn vía đàn ông rất nhiều.
Ngọc Lý nghĩ Hoàng Quốc Hải giải nghĩa thực tế và thấu đáo hơn học giả An Chi.
Tất cả các phụ nữ ai đã từng mang nặng đẻ đau và cho con bú mớm cũng như trải qua các giai đoạn khó khăn mong có sữa nuôi con, hoặc khi con khóc đói mà có hai bầu sữa đầy bế con cho bú để thực sự cảm thấy hết ý nghĩa sự sống và vai trò làm mẹ của mình, đều có thể thâm hiểu sâu xa điều này.
Trong y học, sự phát triển của phụ nữ với buồng trứng, các kích thích tố nữ, khả năng thụ thai và sinh sản, khả năng có sữa và cho con bú, là tất cả sự tuyệt diệu và khổ nhục của sự sống đi cùng với bản năng phụ nữ, khát khao nhận và cho. Chi'nh vì điều này trong định nghĩa phân loại "con người là động vật có vú, đẻ con và cho con bú", mà hai viá từ "hai vú" của người nữ cộng thành "chín vía" là một điều không nên coi nhẹ.
"Hai vía" mang trên ngực của người nữ, thành chín vía, thực ra rất nặng.
Phập phồng yếm thắm có lẽ là tội tổ tông mà phụ nữ phải gánh cho con người.
Quý vị nam nhi, hãy nên mừng vì chỉ có bảy vía.
Trong một thời gian dài gần đây, các phụ nữ Âu Tây theo đời sống du mục, công nghiệp hóa, cố tình "làm mất hai viá" của phụ nữ bằng cách không cho con bú, hay không sinh con, để dễ hoạt động ngoài xã hội.
Nhưng có lẽ chính vì vậy, mà xã hội chúng ta đang có quá nhiều thay đổi, như bị "mất hồn lạc viá".
Nhiều xã hội du mục sau chuyển thành thiên về công nghiệp, thiếu tính Mẫu của hai bầu vú mẹ, mà thiếu hẳn tình người, và có nhiều hành vi rất vô nhân.
Trong xã hội nông nghiệp Việt phía Nam sông Dương Tử, bản tính "dưỡng", hay "tính Mẫu" từ bầu vú Mẹ với chủ trương Thái Hòa đã luôn luôn giúp xã hội bớt tranh chấp, khổ đau và đằm thắm hơn.
Ngay trong Kinh Thi, bài đầu, "Quan Quan Thư Cưu", chim cưu cũng là một loại chim một trống một mái, một vợ một chồng. Đó là hình thức gia đình kiểu mẫu của người dân Việt trồng lúa phía Nam sông Dương Tử, không phải là loại sống bầy đàn, một con dê đực ngàn con dê cái của rợ du mục phương Bắc.
Dân du mục phương Bắc chủ trương "nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô" vì cách sống coi thường phụ nữ này, đã bị "lạc víá" và coi thường sự sống, giết hại mạng người không gớm tay. Trong thế kỷ qua, chúng ta không khỏi rùng mình trước 80 triệu cái chết của dân tại Trung Cộng dưới thời Mao [2], và thảm nạn "Cánh đồng Sọ" (The Killing Fields) tại Cam Bốt dưới thời Khờ Me Đỏ.[3]
Trong Kinh Báo Ân Phụ Mẫu ngày Vu Lan, có nói đến ân bú mớm của Mẹ.
Đó chính là sự trao truyền tình người trên nghĩa tuyệt đối nhất.
Và đây là một điều lý thú mà Hoàng Quốc Hải nêu ra:
Phật giáo phân biệt các động vật cao cấp, hễ đã có cửu khiếu (9 lỗ) đều có thể tu Phật. Vì vậy, trong lịch sử có Tôn Hành giả gốc từ con khỉ. [1]
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Ngọc Lý
____________
Đọc thêm:
[1] http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C3%ADn_v%C3%ADa
[2] http://9binh.com/9b/binh7.html
[3] http://vi.wikipedia.org/wiki/Khmer_%C4%90%E1%BB%8F