Các bạn a, nếu một người phụ nữ lấy một người chồng độc đoán, cố chấp, và nhất là hiếu thắng, lúc nào cũng cho mình nói gì, suy nghĩ gì cũng hợp lý, cũng đúng, trong lúc người vợ thì thấy bất ổn nên đã có ý kiến, nói ra những suy nghĩ mà người vợ cảm thấy cách nghĩ của ông chồng có điều không thỏa đáng. Người vợ vừa góp ý thì người chồng phản bác, người vợ tìm lời phân tích thì ông chồng cho là vợ dạy chồng, hơn chồng nên nổi cồ nổi đóa với vợ. Bắt vợ buộc theo lời chồng, nếu không nghe thì đem việc chia tay ra nói chuyện. Đối với loại đàn ông này, nhất là người có địa vị cao, học cũng cao đến mức giáo sư, đã trải qua một đời vợ, có một đứa con trai, và người con trai này không hề chia sẻ bất cứ tâm sự nào cho cha nó và cho người khác, mặc dù hai cha con ở với nhau, đặc biệt là người vợ nhỏ tuổi hơn chồng nhiều, thì các bạn nghĩ nên như thế nào cho ổn? Vì tớ thấy trong cuộc sống gia đình không hẳn chồng học cao thì biết cách xử sự trong cuộc sống vợ chồng cũng như gia đình.
Các bạn trai gái cho ý kiến nha!
20 trả lời, 2.034 lượt xem —
Trang 1 / 1
Chắc chắn người đàn ông này học cao, có địa vị nhưng.......không thông minh, vì :
"La première qualité d'un homme intelligent est de comprendre le langage des autres et de leur parler."
Antoine de Saint-Exupéry
The first quality of an intelligent man is to include/understand the language of the others and to speak to them
"La première qualité d'un homme intelligent est de comprendre le langage des autres et de leur parler."
Antoine de Saint-Exupéry
The first quality of an intelligent man is to include/understand the language of the others and to speak to them
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-20 14:34:29Ct.Ly>
Chào thuonghue
Đây là một tiếp người độc đoán, cũng có xảy ra rất nhiều trong xã hội.
Chồng chúa vợ tôi, bắt vợ phải cam chịu số phận đàn bà của thế kỷ 16 của ông ta.
Để rồi, cuộc đời những người này ra sao?? còn lại những chuổi ngày buồn tẻ, vì chính vợ , con cũng sợ mà không dám đến gần, thì sao gọi là một gia đình hạnh phúc chứ. Và CtLy đã thấy một gia đình như thề rồi.
Đôi khi , có cả người vợ học cao hơn cũng khó giữ hạnh phúc cho mình, nếu người chồng hay vợ..không biết hòa mình vào gia đình của người hôn phối
CtLy mong rằng những người đàn bà trong một gia đình như thế, hãy cố nắm vững lập trường của mình, đừng để cho tinh thần mình bị đánh gục nhé. Bây giờ chúng ta còn có cái quyền " Droits des femmes " mà![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
Phải biết đòi hỏi quyền lợi của mình chứ các bạn gái nhỉ???
Nhưng ở Việt Nam chúng ta, luật pháp này đã áp dụng chưa nhỉ
Đây là một tiếp người độc đoán, cũng có xảy ra rất nhiều trong xã hội.
Chồng chúa vợ tôi, bắt vợ phải cam chịu số phận đàn bà của thế kỷ 16 của ông ta.
Để rồi, cuộc đời những người này ra sao?? còn lại những chuổi ngày buồn tẻ, vì chính vợ , con cũng sợ mà không dám đến gần, thì sao gọi là một gia đình hạnh phúc chứ. Và CtLy đã thấy một gia đình như thề rồi.
Đôi khi , có cả người vợ học cao hơn cũng khó giữ hạnh phúc cho mình, nếu người chồng hay vợ..không biết hòa mình vào gia đình của người hôn phối
CtLy mong rằng những người đàn bà trong một gia đình như thế, hãy cố nắm vững lập trường của mình, đừng để cho tinh thần mình bị đánh gục nhé. Bây giờ chúng ta còn có cái quyền " Droits des femmes " mà
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
Phải biết đòi hỏi quyền lợi của mình chứ các bạn gái nhỉ???
Nhưng ở Việt Nam chúng ta, luật pháp này đã áp dụng chưa nhỉ
Thành thật chia buồn cùng người phụ nữ nầy. Gặp một người phối ngẫu như trên thì thiệt là đau khổ!
Vợ chồng thì phải có sự chia sẻ, phải trao đổi mới có sự thông cảm, hiểu biết, để bổ sung lẫn nhau, nhờ thông cảm nhau mới có thể cùng nhau chia sẻ vui buồn trong cuộc sống.
Nếu cấm không cho vợ nói thì đúng là người chồng quá xá độc tài. Vì độc tài, nên ông ta không muốn nhìn, hay nghe thấy lời góp ý của vợ, dù ông ta sai. Và để củng cố cái sai đó, ông ta sẵn sàng dùng bạo lực để ép người vợ phải phục tùng. Vũ lực của ông ta chỉ làm cho người vợ hãi hùng và đành phải im lặng sống trong vòng kềm tỏa của ông ta.
Muốn vợ phải quy phục hoàn toàn, và vì vợ nhỏ tuổi hơn nên ...
Người chồng độc tài cần phải làm sao cho lòng tự trọng của vợ giảm sút đi nhiều... cho đến khi người vợ chỉ còn là một con rối ... trong tay ông chồng.
Vợ không còn sức để phản kháng.... Dần dà mất hết niềm tin vào chính bản thân, và thấy mình chẳng có chút giá trị nào dưới mắt mọi người... Khi vợ mang mặc cảm mình thua sút mọi người, chẳng còn chút tự tin vào bản thân, vợ sẽ rất lo sợ khi bị chồng ly dị... Bởi vì lấy gì mà sống? Cái gì cũng dở, cũng không biết... làm sao tự mưu sinh ? Thôi đành gắng gượng làm vui lòng chồng để có chỗ mà nương thân. Vậy là vòng kềm tỏa của ông chồng đã thành công 100%.
Địa vị cao, học rộng mà không biết cách đối xử trong gia đình cũng như không.
Ông ta là người độc tài, độc đoán, ông muốn mọi người phải phục tùng ông một cách tuyệt đối. Không tâm sự với mọi người để không ai biết được điểm yếu của ông ta. Không ai biết điểm yếu của ông ta, thì ông ta luôn là kẻ mạnh. Ai gặp ông ta cũng phải thực hành câu "im lặng là vàng", nếu không muốn bị "ăn đấm".
Khi chồng hay vợ lớn tuổi nhiều hơn người phối ngẫu thì họ có vài lợi thế hơn như :
- Công ăn việc làm ổn định, lương cao
- Kinh nghiệm sống nhiều hơn
Tóm lại là "đầu đã có sạn".
Tự nhiên họ sẽ xem đối tượng nhỏ tuổi hơn là người "sanh sau đẻ muộn", kinh nghiệm chẳng bao nhiêu, biết gì mà nói... Nhất là khi họ thấy học thức của họ cao hơn thì họ toàn quyền sanh sát trong tay, vì cho rằng người kia học chẳng bao nhiêu, đầu óc tối mò, cần để họ dẫn đường cho mà đi...
Người phối ngẫu nhỏ tuổi hơn, nên lúc đầu gặp nhau, có lẽ đã bị bằng cấp, địa vị, kinh nghiệm lão luyện của người kia làm chóa mắt... nên không nghĩ xa về việc tìm hiểu tính tình ra sao.....
Chính cái bề ngoài đạo mạo, giỏi dắn, tràn đầy kinh nghiệm của người đàn ông ... đã làm cho người phụ nữ nhỏ tuổi hơn bị mê hoặc, và bây giờ cũng chính những điều đó đã làm người vợ trẻ đau buồn không ít...
Muốn ổn chỉ có cách tìm chuyên gia tâm lý gia đình, giúp đỡ cả hai vợ chồng; tìm cách giúp ông chồng cởi mở hơn, thay đổi sự độc tài trong gia đình bằng sự đối thoại giữa chồng và vợ.
Giúp người vợ tìm lại sự tự tin, không còn mặc cảm tự ti nữa.
Nếu hôn nhân đó vẫn còn chút tình yêu thì cơ hội thành công sẽ nhiều hơn.
Còn như hôn nhân đó không dựa trên nền tảng tình yêu, mà dựa vào bất cứ gì khác... thì sẽ khó mà có cơ hội ... "nối lại thâm tình".
Vài ý kiến thô thiển góp vào chủ đề của bạn thuonghue.
Chúc hai vợ chồng nói trên tìm được một lối sống hòa hợp, an lành hơn.
Vợ chồng thì phải có sự chia sẻ, phải trao đổi mới có sự thông cảm, hiểu biết, để bổ sung lẫn nhau, nhờ thông cảm nhau mới có thể cùng nhau chia sẻ vui buồn trong cuộc sống.
Nếu cấm không cho vợ nói thì đúng là người chồng quá xá độc tài. Vì độc tài, nên ông ta không muốn nhìn, hay nghe thấy lời góp ý của vợ, dù ông ta sai. Và để củng cố cái sai đó, ông ta sẵn sàng dùng bạo lực để ép người vợ phải phục tùng. Vũ lực của ông ta chỉ làm cho người vợ hãi hùng và đành phải im lặng sống trong vòng kềm tỏa của ông ta.
Muốn vợ phải quy phục hoàn toàn, và vì vợ nhỏ tuổi hơn nên ...
Người chồng độc tài cần phải làm sao cho lòng tự trọng của vợ giảm sút đi nhiều... cho đến khi người vợ chỉ còn là một con rối ... trong tay ông chồng.
Vợ không còn sức để phản kháng.... Dần dà mất hết niềm tin vào chính bản thân, và thấy mình chẳng có chút giá trị nào dưới mắt mọi người... Khi vợ mang mặc cảm mình thua sút mọi người, chẳng còn chút tự tin vào bản thân, vợ sẽ rất lo sợ khi bị chồng ly dị... Bởi vì lấy gì mà sống? Cái gì cũng dở, cũng không biết... làm sao tự mưu sinh ? Thôi đành gắng gượng làm vui lòng chồng để có chỗ mà nương thân. Vậy là vòng kềm tỏa của ông chồng đã thành công 100%.
Địa vị cao, học rộng mà không biết cách đối xử trong gia đình cũng như không.
Ông ta là người độc tài, độc đoán, ông muốn mọi người phải phục tùng ông một cách tuyệt đối. Không tâm sự với mọi người để không ai biết được điểm yếu của ông ta. Không ai biết điểm yếu của ông ta, thì ông ta luôn là kẻ mạnh. Ai gặp ông ta cũng phải thực hành câu "im lặng là vàng", nếu không muốn bị "ăn đấm".
Khi chồng hay vợ lớn tuổi nhiều hơn người phối ngẫu thì họ có vài lợi thế hơn như :
- Công ăn việc làm ổn định, lương cao
- Kinh nghiệm sống nhiều hơn
Tóm lại là "đầu đã có sạn".
Tự nhiên họ sẽ xem đối tượng nhỏ tuổi hơn là người "sanh sau đẻ muộn", kinh nghiệm chẳng bao nhiêu, biết gì mà nói... Nhất là khi họ thấy học thức của họ cao hơn thì họ toàn quyền sanh sát trong tay, vì cho rằng người kia học chẳng bao nhiêu, đầu óc tối mò, cần để họ dẫn đường cho mà đi...
Người phối ngẫu nhỏ tuổi hơn, nên lúc đầu gặp nhau, có lẽ đã bị bằng cấp, địa vị, kinh nghiệm lão luyện của người kia làm chóa mắt... nên không nghĩ xa về việc tìm hiểu tính tình ra sao.....
Chính cái bề ngoài đạo mạo, giỏi dắn, tràn đầy kinh nghiệm của người đàn ông ... đã làm cho người phụ nữ nhỏ tuổi hơn bị mê hoặc, và bây giờ cũng chính những điều đó đã làm người vợ trẻ đau buồn không ít...
Muốn ổn chỉ có cách tìm chuyên gia tâm lý gia đình, giúp đỡ cả hai vợ chồng; tìm cách giúp ông chồng cởi mở hơn, thay đổi sự độc tài trong gia đình bằng sự đối thoại giữa chồng và vợ.
Giúp người vợ tìm lại sự tự tin, không còn mặc cảm tự ti nữa.
Nếu hôn nhân đó vẫn còn chút tình yêu thì cơ hội thành công sẽ nhiều hơn.
Còn như hôn nhân đó không dựa trên nền tảng tình yêu, mà dựa vào bất cứ gì khác... thì sẽ khó mà có cơ hội ... "nối lại thâm tình".
Vài ý kiến thô thiển góp vào chủ đề của bạn thuonghue.
Chúc hai vợ chồng nói trên tìm được một lối sống hòa hợp, an lành hơn.
Thân,
NHDT

Peace is the way of love
NHDT

Peace is the way of love
Trích đoạn: thuonghue
Các bạn a, nếu một người phụ nữ lấy một người chồng độc đoán, cố chấp, và nhất là hiếu thắng, lúc nào cũng cho mình nói gì, suy nghĩ gì cũng hợp lý, cũng đúng, trong lúc người vợ thì thấy bất ổn nên đã có ý kiến, nói ra những suy nghĩ mà người vợ cảm thấy cách nghĩ của ông chồng có điều không thỏa đáng. Người vợ vừa góp ý thì người chồng phản bác, người vợ tìm lời phân tích thì ông chồng cho là vợ dạy chồng, hơn chồng nên nổi cồ nổi đóa với vợ. Bắt vợ buộc theo lời chồng, nếu không nghe thì đem việc chia tay ra nói chuyện. Đối với loại đàn ông này, nhất là người có địa vị cao, học cũng cao đến mức giáo sư, đã trải qua một đời vợ, có một đứa con trai, và người con trai này không hề chia sẻ bất cứ tâm sự nào cho cha nó và cho người khác, mặc dù hai cha con ở với nhau, đặc biệt là người vợ nhỏ tuổi hơn chồng nhiều, thì các bạn nghĩ nên như thế nào cho ổn? Vì tớ thấy trong cuộc sống gia đình không hẳn chồng học cao thì biết cách xử sự trong cuộc sống vợ chồng cũng như gia đình.
Q thấy thì không thể nào ổn được á, và tội nghiệp cho người vợ nhỏ tuổi.
Như thế thì khó có cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, và một kết thúc không sớm thì muộn thôi.
Sẽ có 2 loại phụ nữ đối xử với ông ta:
1 loại phụ nữ ko chấp nhận ông ta và sẽ bỏ ra đi
1 loại phụ nữ cam chịu và chấp nhận sống với ông ta.
Nếu là gà thì gà sẽ bỏ con gà trống đó kiếm con gà trống khác á![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
1 loại phụ nữ ko chấp nhận ông ta và sẽ bỏ ra đi
1 loại phụ nữ cam chịu và chấp nhận sống với ông ta.
Nếu là gà thì gà sẽ bỏ con gà trống đó kiếm con gà trống khác á
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Gà mà không biết gáy là gà ta gà ta.
Cô vợ thật là xui xẻo , tưởng lấy chồng trí thức thì được nhờ hóa ra lấy về cái khổ. Bỏ quách cho xong , làm lại từ đầu....
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-23 16:38:07thuythuy>
Lời chia tay luôn có thể nói ra một cách dễ dàng như một phương tiện để đàn áp người vợ của mình, người chồng như vậy thực sự không yêu vợ. Có lẽ trong thâm tâm ông ta, ông ta biết tỏng cô vợ của mình không bao giờ dám ra đi và đó cũng là cách ông ta khẳng định giá trị bản thân mình. Thái độ của ông ta càng như được đồng tình bởi những phản kháng yếu ớt cam chịu của người vợ. Mình không nghĩ tình cảnh này có thể cứu vãn được và gia đình đó sẽ không bao giờ có hạnh phúc. Vì bản chất của con người không bao giờ thay đổi. Chỉ có thể hỏi xem đối với người phụ nữ đó, điều thực sự quan trọng đối với cô ta là gì? Là hình ảnh gia đình vẹn toàn trong con mắt thiên hạ hay là sự thanh thản, hạnh phúc trong tâm hồn?
Ai bảo yêu nhau là đau khổ
Xin một đời đau khổ để yêu nhau.
Xin một đời đau khổ để yêu nhau.
Bởi vậy mấy cô khi lấy chồng nên nhìn cho kỷ hén. Nhiều khi dốt dốt như tui vậy mà thương vợ , thương con , tốt gổ hơn tốt nước sơn mà lị !![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Bạn htdn ơi,theo mình còn một loại phụ nữ nữa.
Loại nổi loạn quay ngược lại dạy dỗ ông ta biết điều hơn rồi bỏ đi kiếm con gà trống khác.![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Loại nổi loạn quay ngược lại dạy dỗ ông ta biết điều hơn rồi bỏ đi kiếm con gà trống khác.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Anh chợt đến mang theo chút ấm áp.
Xua tan đi ảm đạm nơi tim em.
....ldlvinhquang....
Xua tan đi ảm đạm nơi tim em.
....ldlvinhquang....
Tớ tán thành bỏ thôi, thà sống một mình còn hơn ![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
Trích đoạn: thuonghue
Các bạn a, nếu 1.một người phụ nữ lấy một người chồng độc đoán, cố chấp, và nhất là hiếu thắng, lúc nào cũng cho mình nói gì, suy nghĩ gì cũng hợp lý, cũng đúng, trong lúc người vợ thì thấy bất ổn nên đã có ý kiến, nói ra những suy nghĩ mà người vợ cảm thấy cách nghĩ của ông chồng có điều không thỏa đáng. 2.Người vợ vừa góp ý thì người chồng phản bác, 3.người vợ tìm lời phân tích thì ông chồng cho là vợ dạy chồng, hơn chồng nên nổi cồ nổi đóa với vợ. 4.Bắt vợ buộc theo lời chồng, nếu không nghe thì đem việc chia tay ra nói chuyện. Đối với loại đàn ông này, nhất là người có địa vị cao, học cũng cao đến mức giáo sư, đã trải qua một đời vợ, có một đứa con trai, và người con trai này không hề chia sẻ bất cứ tâm sự nào cho cha nó và cho người khác, mặc dù hai cha con ở với nhau, đặc biệt là người vợ nhỏ tuổi hơn chồng nhiều, thì các bạn nghĩ nên như thế nào cho ổn? Vì tớ thấy trong cuộc sống gia đình không hẳn chồng học cao thì biết cách xử sự trong cuộc sống vợ chồng cũng như gia đình.
Điều thứ nhất 1. Độc đoán, cố chấp, và hiếu thắng chưa hẳn đã là điều không tốt. Bởi những độc đoán, những cố chấp, những hiếu thắng kia đã tạo dựng nên những thành công, vậy có phải chăng là xấu? Người vợ cảm thấy không thỏa đáng mà không đưa ra được lý lẽ xác đáng để minh chứng cho cái "cảm giác" không ổn thì ai có thể nghe?
Điều thứ hai 2. Người vợ góp ý thì người chồng phản bác - Đây chẳng phải là điều đương nhiên sao? Ai chẳng vì những quan điểm của mình mà phản bác bằng những lý lẽ thiết thực và sáng tỏ hơn?
Điều thứ ba 3. Người vợ đưa ra lời phân tích, cũng phải biết "Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau" chứ, khi "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt" thì người phụ nữ lại càng nên biết cách chú ý đến cử chỉ, lời nói...Tất nhiên ở đây chỉ đang góp ý với người phụ nữ trong câu truyện.
Điều thứ tư 4. Bắt buộc vợ phải theo lời chồng, nếu không được thì đem việc chia tay ra nói chuyện - Có hai khả năng, Một là ông chồng đúng thì điều này cũng dễ hiểu bởi cái tính "Độc đoán, cố chấp, hiếu thắng" mà nên, nhưng người vợ đã sai thì cũng phải biết nghe theo chứ?. Hai là ông chồng sai, trường hợp này, tốt nhất là người vợ phải mềm mỏng nhưng cương quyết, vừa phải biết lựa lời khuyên nhủ tâm tình, vừa phải kiên quyết định hướng cho tình huống. Nếu thật sự đến nỗi "Nước-Lửa" thì cách ổn cho cả hai là "Viết đơn - Ra tòa - Ly dị"
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-09 14:21:26Tiểu thư nhàn rỗi>
Trích đoạn: Asin
Điều thứ nhất 1. Độc đoán, cố chấp, và hiếu thắng chưa hẳn đã là điều không tốt. Bởi những độc đoán, những cố chấp, những hiếu thắng kia đã tạo dựng nên những thành công, vậy có phải chăng là xấu? Người vợ cảm thấy không thỏa đáng mà không đưa ra được lý lẽ xác đáng để minh chứng cho cái "cảm giác" không ổn thì ai có thể nghe?
độc đoán, cố chấp tạo nên sự thành công và sự thành công thì tạo nên hiếu thắng
- độc đoán, cố chấp cũng tốt vì có thể đưa người ta đi đến sự thành công nhưng chưa hẳn là tốt hoàn toàn, vì con người dù thông minh tài giỏi đến mức nào đi nữa thì cũng sẽ có lúc đoán sai và làm sai, trong 100 lần sẽ có 1 lần sai hoặc là trong 1000 lần sẽ có một lần sai hoặc là trong 100000 lần sẽ có một lần sai v.v... bảo đảm sẽ có lúc sai, chẳng hạn như là lúc ông ta mệt quá, đầu óc không được mình mẩn thì làm sao mà đoán đúng cho được
, những lúc này sự độc đoán cố chấp của ông ta sẽ dẫn dắt ông ta đi đến thất bại !
- còn hiếu thắng thì không tốt chút nào, vì sao thì chắc là ai cũng biết hết rồi, còn không biết nữa thì tìm binh pháp tôn tử mà đọc
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Điều thứ hai 2. Người vợ góp ý thì người chồng phản bác - Đây chẳng phải là điều đương nhiên sao? Ai chẳng vì những quan điểm của mình mà phản bác bằng những lý lẽ thiết thực và sáng tỏ hơn?
người vợ thua người chồng ở chỗ hiểu biết ít hơn chồng nên nhiều khi có ý kiến gì đó cũng khó mà nói lên được, và khi bị phản bác lại thì im ngay không nói được thêm gì, cách tốt nhất nếu người vợ muốn nói lên ý kiến của mình thì nên tìm hiểu kỹ càng về những cái tốt và những cái xấu của vấn đề mình quan tâm và học tìm hiểu thêm những kiến thức về nó và dự tính xem diễn biến sự việc tiếp theo sẽ xảy ra như thế nào để tìm cách giải quyết trước thì khi nói chuyện sẽ tự tin và sẽ nắm được phần thắng nhiều hơn, cũng như là một luật sư trước khi ra tòa bắt tội một ai đó thì cũng phải thu thập đầy đủ chứng cớ và nói một cách tự tin đến tội phạm không thề nói được lời nào luôn dzị đó
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Điều thứ ba 3. Người vợ đưa ra lời phân tích, cũng phải biết "Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau" chứ, khi "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt" thì người phụ nữ lại càng nên biết cách chú ý đến cử chỉ, lời nói...Tất nhiên ở đây chỉ đang góp ý với người phụ nữ trong câu truyện.
vấn đề ở đây không phải là do người vợ không biết cách lựa lời mà nói, mà là do bản tính độc đoán hiếu thắng của người chống mà ra, ngươi vợ nên học hỏi và tìm hiểu thêm nhiều kiến thức nữa thì họa chăng mới có thể làm cho người chồng tỉnh ngộ rằng ông ta không phải lúc nào cũng đúng hết
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Điều thứ tư 4. Bắt buộc vợ phải theo lời chồng, nếu không được thì đem việc chia tay ra nói chuyện - Có hai khả năng, Một là ông chồng đúng thì điều này cũng dễ hiểu bởi cái tính "Độc đoán, cố chấp, hiếu thắng" mà nên, nhưng người vợ đã sai thì cũng phải biết nghe theo chứ?. Hai là ông chồng sai, trường hợp này, tốt nhất là người vợ phải mềm mỏng nhưng cương quyết, vừa phải biết lựa lời khuyên nhủ tâm tình, vừa phải kiên quyết định hướng cho tình huống. Nếu thật sự đến nỗi "Nước-Lửa" thì cách ổn cho cả hai là "Viết đơn - Ra tòa - Ly dị"
điều này có thể là do ông chồng bắt được điểm yếu của cô vợ, có thể là cô sợ phải li dị, có thể là cô sợ bị chê cười, có thể là cô sống xa nhà và không muốn gia đình phải lo lắng v.v.... nên hễ đụng phải chuyện cái là đòi ly dị ngay. Cách tốt nhất là người vợ nên học cách sợ nhưng đừng cho ông chồng biết
Nếu thật sự đến nỗi "Nước-Lửa" thì cách ổn cho cả hai là "Viết đơn - Ra tòa - Ly dị"
Ah, lâu lâu nghe Asin phân tách khá xom tụ đấy
Mỗi việc, phải cần đến tòa án, ly dị,
Thế những người thích những việc ra tòa xé hôn thú là xong, chắc ít ai nghĩ đến những đứa con ra đời vô tội vạ, phải mất cha hoặc mất mẹ một cách " lảng xẹt " vậy sao????
Cuộc đời nó sẽ như thế nào, có hạnh phúc không???
Và đời người người một lần tránh võ dưa, thấy võ dừa cũng sợ, chắc là niềm tin yêu đã mất hẳn trong người đó,
Cho nên một cặp vợ chồng, lấy nhau vì một " sự gì đó " không có tình yêu đi đôi, thì sự đổ vỡ rất nhanh chóng, nhưng khi họ đã yêu nhau chân thật, và đã từng ước muốn, " theo anh đến chân trời " thì họ có thể vì tình yêu, vì hạnh phúc con cái , họ sẽ tìm mọi cách để đi đến thành công.
Trừ những người quá độc đoán, cố chấp, nghi kỵ thì dù cố gắng đến đâu cũng không thể đi đến chân hạnh phúc,
Cho nên để có một hạnh phúc thật sự, người chồng hay người vợ, vợ chồng hãy nghĩ đến nhau, đến con cái để chia sẻ với nhau thì hạnh phúc mới bền lâu
Mình nghĩ có trí thức chưa hẳn có tri thức.Trí thức thì chỉ cần học,sách vở có đầy nhưng tri thức thì có thể biết nhưng k dễ học cũng như k dễ để có.Tại sao có người học chỉ lớp 2,3 nhưng lại cư xử hay hơn,biết điều hơn ,được mọi người yêu mến hơn người học tới thạc sỹ,giáo sư nhưng có lối cư xử kinh dị như cái ông chồng kia?Chưa hẳn học cao là ngon đâu nhá.Bởi vậy mới nói lựa chọn cho kỹ trước khi cưới,toàn hàng Việt Nam chất lượng cao hông đó mấy cô.
Mà rủi chọn nhầm thì một là bỏ hai là tiếc ráng xài.Ai chọn phương án hai phải có tí can đảm,tí lì lợm,tí liều,thần kinh vững,sức khoẻ tốt.Còn phương án ba......đã lỡ bị lừa thì xài cho đáng.....
.Vùi hoa dập liễu mấy ông chồng mắc dịch...![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Mà rủi chọn nhầm thì một là bỏ hai là tiếc ráng xài.Ai chọn phương án hai phải có tí can đảm,tí lì lợm,tí liều,thần kinh vững,sức khoẻ tốt.Còn phương án ba......đã lỡ bị lừa thì xài cho đáng.....
.Vùi hoa dập liễu mấy ông chồng mắc dịch...![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Anh chợt đến mang theo chút ấm áp.
Xua tan đi ảm đạm nơi tim em.
....ldlvinhquang....
Xua tan đi ảm đạm nơi tim em.
....ldlvinhquang....
Tớ rất khoái quan điểm của bạn gomenasai. Quan niệm chồng chúa vợ tôi đã là quá quắt trong thời đại này. Tớ rất đồng ý với quan điểm "trí thức chưa hẳn là có trí thức". Có thể vì người ta có học vị, danh chức cao trong xa hội, với vai vế đó nên lúc nào cũng có cái kiêu hãnh của bản thân cũng như sự tự hào cho cái học vị của mình. Xét về khía cạnh này thì người đàn ông này thật xuất chúng, nhưng xét xề khía cạnh gia đình, cư xử thì người đàn ông này cần phải học hỏi thêm. Đúng ra, ông là người đã từng trải, ít nhất là 1 lần đổ vỡ thì nên cẩn thận cũng như xử sự với người vợ sau khôn khéo hơn, vì khách quan thì ông đã lớn tuổi, đã qua đổ vỡ trong hôn nhân, lại có con cái, với tiêu chuẩn này thì đáng lẽ ông nên chiều chuộng người vợ trẻ, vì đơn giản cô còn trẻ, chưa từng kết hôn (điều này đáng tự hào), đời cô còn dài (dĩ nhiên so với ông chồng), và nhẹ nhàng hơn nữa vì cô là phái yếu, mạnh mà ức hiếp yếu thì là hèn. Tớ đưa ra một ví dụ điển hình để lắng nghe ý kiến đóng góp của các bạn cũng như làm bài học cho cuộc sống của bản thân.
Có một câu chuyện như thế này mà tớ cũng cần ý kiến của các bạn: Một ông chồng cũng có địa vị rất danh giá trong xã hội, nhưng cũng đã đổ vỡ ít ra 2 lần trong hôn nhân, đã có nếp có tẻ và họ cũng đã có một gia đinh yên ấm, cuộc sống sung túc. Ông này cũng vừa lấy một cô vợ trẻ hơn nhiều tuổi về nhà. Có một điều trong tính cách của ông này khiến cho cô vợ trẻ, một người hiền hòa, biết cách cư xử và chăm sóc chiều chuộng chồng lại có học thức rất buồn lòng, đó là mặc dù ông đã lấy cô nhưng thỉnh thoảng vẫn lén lút thư từ với những cô gái khác, trong đó có cả những người tình xưa, mặc dù những người này đã có gia đình riêng. Điều cô vợ biết rất rõ là những người phụ nữ này không hề yêu chồng cô mà chỉ vì cái địa vị sáng chói của ông mà cứ sán đến với nhiều lý do khác nhau. Các cô này đều là người có học thức, ít ra cũng từ đại học trở lên, nhà cũng chẳng thiếu thốn chi. Cô vợ biết điều này nên đã tìm lới để khuyên nhủ chồng, vì sự nhạy cảm nên cô rất tinh tường khi thấy sự khang khác của chồng và cô biết ông đang hệ lụy vô vòng tình ái chẳng đáng có này. Điều kỳ cục là ở chỗ, ông viết thư cho người ta, người ta không thèm hồi âm thì ngồi tự than thách, nói rằng toàn những kẻ vô ơn, rồi khó chịu với vợ, nằm ngồi không yên. Cô vợ rất hiểu nên đã khuyên rằng "Anh dừng nên trách họ làm chi, vì anh không phải là ưu tiên của họ, anh không phải là người quan trọng của họ, họ không chọn lựa anh, hà cớ chi anh phải bao đòng, khổ tâm vì điều đó, chẳng phải anh đang tự phá hoại anh đó sao, rồi ảnh hưởng đến sức khoẻ, tâm thần cũng như cuộc sống?" Ông hiểu điều đó nhưng vẫn cứ áy náy, khó chịu. Ngược lại cô vợ cũng biết trong số những người phụ nữ anh liên hệ, có cô đúng là buồn cười và đáng trách. Cô ấy đã không chọn anh để làm người tri kỹ đã đành, đằng này khi vẫn còn quan hệ với anh thì lén lút lấy chồng, rồi im tiếng luôn với anh. Sau đó, vì quen sống trong nhung lụa, chiều chuộng và kiêu căng nên khi về ở nhà chồng phải thể hiện vai trò nàng dâu, nên mỗi lần làm việc lại than thở, nhăn nhó rồi thư từ kể lể với người tình cũ, đáng chê trách là cô này lại xem ông chồng là vật sở hữu, than vản đủ điều về bố mẹ chồng, trong khi đó thì nhà chồng tạo điều kiện cho cô ta đủ điều, nào là vẫn tạo điều kiện để cô ta học thạc sĩ, vẫn để cô ta làm thêm bên ngoài (hai vợ chồng này là bác sĩ); đồng ý cho cô tìm công việc ở bệnh viện khác; rồi kể lể với anh là đang muốn thi thêm chứng chỉ này nọ để qua Úc học. Nghĩa là mọi điều để mơm mớm anh tình nhân cũ tạo điều kiện để cô được thuận lợi. Nực cười là ở chỗ cô này một điều trong thư thì nói là nhớ thương anh rất nhiều, đau khổ lắm, nhưng trớ trêu thì khi anh người tình cũ gửi nhầm một lá thư đã từng gởi cho cô ta trước đây thì cô ta không hề nhớ. Cái lối yêu thương của cô này chắc làm người biết mánh chạy dài vì sợ trúng độc. Đó là một trường hợp. Một trường hợp khác, là cũng có một cô, cũng đã ra trường đi dạy học, cô này rất mộ đạo, thời còn liên hệ với anh thì được anh đưa qua Mỹ học thêm, nhưng khi qua đến Mỹ thì mới lộ rõ bộ mặt thật của mình, rồi anh tìm đường đưa cô ấy về Việt Nam thì cô ta khóc lóc, nói là muốn đi tu, vì cô nguyện đi tu, anh cũng chiều lòng cô tìm các nơi để mong họ mở lòng đón nhận cô ta vô tu viện, nhưng sắp đến ngày hết hạn visa, cô ta đùng đùng lấy chồng, một tay Mỹ chính hiệu. Sau này, những tu viện hay những tổ chức thiện nguyện tìm hỏi cô ta thì mới hởi ôi vì cài kiểu "tu hú" của cô này. Các bạn thấy đấy, với cái lối "yêu đương cà chớn" như thế này mà ông già này vẫn cứ muốn rúc vào thì có phải là bờm không? Làm cách nào để trị cái thói trăng hoa này và làm cách nào để giúp cô vợ trẻ kia có được cuộc sống an vui nhỉ?
Còn các cô cà chớn nọ, ai muốn cua tớ sẽ giới thiệu cho.
Có một câu chuyện như thế này mà tớ cũng cần ý kiến của các bạn: Một ông chồng cũng có địa vị rất danh giá trong xã hội, nhưng cũng đã đổ vỡ ít ra 2 lần trong hôn nhân, đã có nếp có tẻ và họ cũng đã có một gia đinh yên ấm, cuộc sống sung túc. Ông này cũng vừa lấy một cô vợ trẻ hơn nhiều tuổi về nhà. Có một điều trong tính cách của ông này khiến cho cô vợ trẻ, một người hiền hòa, biết cách cư xử và chăm sóc chiều chuộng chồng lại có học thức rất buồn lòng, đó là mặc dù ông đã lấy cô nhưng thỉnh thoảng vẫn lén lút thư từ với những cô gái khác, trong đó có cả những người tình xưa, mặc dù những người này đã có gia đình riêng. Điều cô vợ biết rất rõ là những người phụ nữ này không hề yêu chồng cô mà chỉ vì cái địa vị sáng chói của ông mà cứ sán đến với nhiều lý do khác nhau. Các cô này đều là người có học thức, ít ra cũng từ đại học trở lên, nhà cũng chẳng thiếu thốn chi. Cô vợ biết điều này nên đã tìm lới để khuyên nhủ chồng, vì sự nhạy cảm nên cô rất tinh tường khi thấy sự khang khác của chồng và cô biết ông đang hệ lụy vô vòng tình ái chẳng đáng có này. Điều kỳ cục là ở chỗ, ông viết thư cho người ta, người ta không thèm hồi âm thì ngồi tự than thách, nói rằng toàn những kẻ vô ơn, rồi khó chịu với vợ, nằm ngồi không yên. Cô vợ rất hiểu nên đã khuyên rằng "Anh dừng nên trách họ làm chi, vì anh không phải là ưu tiên của họ, anh không phải là người quan trọng của họ, họ không chọn lựa anh, hà cớ chi anh phải bao đòng, khổ tâm vì điều đó, chẳng phải anh đang tự phá hoại anh đó sao, rồi ảnh hưởng đến sức khoẻ, tâm thần cũng như cuộc sống?" Ông hiểu điều đó nhưng vẫn cứ áy náy, khó chịu. Ngược lại cô vợ cũng biết trong số những người phụ nữ anh liên hệ, có cô đúng là buồn cười và đáng trách. Cô ấy đã không chọn anh để làm người tri kỹ đã đành, đằng này khi vẫn còn quan hệ với anh thì lén lút lấy chồng, rồi im tiếng luôn với anh. Sau đó, vì quen sống trong nhung lụa, chiều chuộng và kiêu căng nên khi về ở nhà chồng phải thể hiện vai trò nàng dâu, nên mỗi lần làm việc lại than thở, nhăn nhó rồi thư từ kể lể với người tình cũ, đáng chê trách là cô này lại xem ông chồng là vật sở hữu, than vản đủ điều về bố mẹ chồng, trong khi đó thì nhà chồng tạo điều kiện cho cô ta đủ điều, nào là vẫn tạo điều kiện để cô ta học thạc sĩ, vẫn để cô ta làm thêm bên ngoài (hai vợ chồng này là bác sĩ); đồng ý cho cô tìm công việc ở bệnh viện khác; rồi kể lể với anh là đang muốn thi thêm chứng chỉ này nọ để qua Úc học. Nghĩa là mọi điều để mơm mớm anh tình nhân cũ tạo điều kiện để cô được thuận lợi. Nực cười là ở chỗ cô này một điều trong thư thì nói là nhớ thương anh rất nhiều, đau khổ lắm, nhưng trớ trêu thì khi anh người tình cũ gửi nhầm một lá thư đã từng gởi cho cô ta trước đây thì cô ta không hề nhớ. Cái lối yêu thương của cô này chắc làm người biết mánh chạy dài vì sợ trúng độc. Đó là một trường hợp. Một trường hợp khác, là cũng có một cô, cũng đã ra trường đi dạy học, cô này rất mộ đạo, thời còn liên hệ với anh thì được anh đưa qua Mỹ học thêm, nhưng khi qua đến Mỹ thì mới lộ rõ bộ mặt thật của mình, rồi anh tìm đường đưa cô ấy về Việt Nam thì cô ta khóc lóc, nói là muốn đi tu, vì cô nguyện đi tu, anh cũng chiều lòng cô tìm các nơi để mong họ mở lòng đón nhận cô ta vô tu viện, nhưng sắp đến ngày hết hạn visa, cô ta đùng đùng lấy chồng, một tay Mỹ chính hiệu. Sau này, những tu viện hay những tổ chức thiện nguyện tìm hỏi cô ta thì mới hởi ôi vì cài kiểu "tu hú" của cô này. Các bạn thấy đấy, với cái lối "yêu đương cà chớn" như thế này mà ông già này vẫn cứ muốn rúc vào thì có phải là bờm không? Làm cách nào để trị cái thói trăng hoa này và làm cách nào để giúp cô vợ trẻ kia có được cuộc sống an vui nhỉ?
Còn các cô cà chớn nọ, ai muốn cua tớ sẽ giới thiệu cho.
Cách điều trị bệnh "đào hoa trăng gió" có hiệu quả nhất là hãy tạo khoảng cách với "người ấy" khi bạn cảm thấy mình đang bị "ai đó" thu hút, cám dỗ (Trong ba mươi sáu kế sách, chạy trước là hơn hết). Đối với người đàn ông kia thực sự là hết thuốc chữa, sau 2 lần đổ vỡ trong hôn nhân có lẽ vì cái thói trăng hoa mà ra. Nhưng ông ta vẫn chứng nào tật nấy, vẫn vương vấn với những người tình xưa - đứng núi này mà cứ trông núi nọ. Một người có bệnh thì phải thừa nhận là mình có bệnh thì mới sửa chữa được chứ, nhưng ngược lại ông ta tiếp tục dẫm lại vết xe đổ lần thứ 3. Mình rất ngạc nhiên khi nghĩ đến cô vợ trẻ kia (vốn là người hiền hoà, biết cư xử lại có học thức), xung quanh cô có biết bao người đàn ông săn đón, sẵn sàng ghé vai chia sẻ nỗi cô đơn, vất vả. Không hiểu tại sao cô lại nhận lời cầu hôn của người đàn ông đã 2 lần đổ vỡ, chính cô dư biết là người đàn ông này sẽ mang nhiều hành trang lủ khủ (buồn vui lẩn lộn) từ 2 lần thất bại trước vào đời cô.
** Don't judge those who try and fail. Judge only those who fail to try. **
Không biết có ăn nhập gì với vấn đề của huethuong không,Panda xin được nói tóm tắt 1 chút về bộ phim "Kinh Hoa Yên Vân"....
Nhà họ Tăng có ba người con trai: Bình Á có người yêu là Mạn Ni, Khâm Á có hôn ước với Ngưu Tố Vân, Tôn Á được Diêu Mạc Sầu thầm yêu.
Bình Á bệnh nặng, Tăng phu nhân quyết định tổ chức “tam hỷ lâm môn” để “xông hỷ” cho con trai. Ngày hôn lễ, Mạc Sầu hiểu lầm Tôn Á có quan hệ tình cảm với Lệ Hoa, nên không chịu lên xe hoa. Tuy yêu Lập Phu, nhưng vì không muốn cha mẹ khó xử, Mộc Lan đã thay em xuất giá. Cảm giác bị lừa gạt trong ngày cưới đã khiến Tôn Á luôn đối xử lạnh nhạt với Mộc Lan, anh ta tìm đến Lệ Hoa, và dần dần hai người đã thật sự vụng trộm với nhau. Để giữ gìn danh dự cho gia đình chồng, Mộc Lan giấu kín nỗi khổ trong lòng, chỉ có Lập Phu hiểu được nỗi lòng cô......
Lúc xem phim thấy nàng DML bị TTA đối xử lạnh nhạt,chịu đủ thứ đau khổ,cả nhà Panda ai cũng bảo sao không bỏ quách cho rồi....Gặp chuyện như vậy ai cũng phải từ bỏ thôi,nhưng Mộc Lan thì khác,Mộc Lan dùng tấm chân tình của mình mà cảm hoá được Tôn Á và cuối cùng cũng có được tình cảm của Tôn Á,có được 1 mái ấm gia đình hạnh phúc....
Panda nghĩ đã là vợ chồng thì chẳng dễ bỏ nhau.Panda tin rằng 1 người có trí thức như anh chồng đó thì không phải là người không chịu hiểu chuyện.Sao cô vợ không thử dùng tất cả tấm chân tình của mình,dùng tất cả tình cảm của mình mà thay đổi tư tưởng của chồng.Và khi đã có sự cố gắng hết sức mà vẫn không thay đổi được vấn đề thì hãy nghĩ đến chuyện ly hôn.
Nhà họ Tăng có ba người con trai: Bình Á có người yêu là Mạn Ni, Khâm Á có hôn ước với Ngưu Tố Vân, Tôn Á được Diêu Mạc Sầu thầm yêu.
Bình Á bệnh nặng, Tăng phu nhân quyết định tổ chức “tam hỷ lâm môn” để “xông hỷ” cho con trai. Ngày hôn lễ, Mạc Sầu hiểu lầm Tôn Á có quan hệ tình cảm với Lệ Hoa, nên không chịu lên xe hoa. Tuy yêu Lập Phu, nhưng vì không muốn cha mẹ khó xử, Mộc Lan đã thay em xuất giá. Cảm giác bị lừa gạt trong ngày cưới đã khiến Tôn Á luôn đối xử lạnh nhạt với Mộc Lan, anh ta tìm đến Lệ Hoa, và dần dần hai người đã thật sự vụng trộm với nhau. Để giữ gìn danh dự cho gia đình chồng, Mộc Lan giấu kín nỗi khổ trong lòng, chỉ có Lập Phu hiểu được nỗi lòng cô......
Lúc xem phim thấy nàng DML bị TTA đối xử lạnh nhạt,chịu đủ thứ đau khổ,cả nhà Panda ai cũng bảo sao không bỏ quách cho rồi....Gặp chuyện như vậy ai cũng phải từ bỏ thôi,nhưng Mộc Lan thì khác,Mộc Lan dùng tấm chân tình của mình mà cảm hoá được Tôn Á và cuối cùng cũng có được tình cảm của Tôn Á,có được 1 mái ấm gia đình hạnh phúc....
Panda nghĩ đã là vợ chồng thì chẳng dễ bỏ nhau.Panda tin rằng 1 người có trí thức như anh chồng đó thì không phải là người không chịu hiểu chuyện.Sao cô vợ không thử dùng tất cả tấm chân tình của mình,dùng tất cả tình cảm của mình mà thay đổi tư tưởng của chồng.Và khi đã có sự cố gắng hết sức mà vẫn không thay đổi được vấn đề thì hãy nghĩ đến chuyện ly hôn.
Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Trích đoạn: Apha
Cách điều trị bệnh "đào hoa trăng gió" có hiệu quả nhất là hãy tạo khoảng cách với "người ấy" khi bạn cảm thấy mình đang bị "ai đó" thu hút, cám dỗ (Trong ba mươi sáu kế sách, chạy trước là hơn hết). Đối với người đàn ông kia thực sự là hết thuốc chữa, sau 2 lần đổ vỡ trong hôn nhân có lẽ vì cái thói trăng hoa mà ra. Nhưng ông ta vẫn chứng nào tật nấy, vẫn vương vấn với những người tình xưa - đứng núi này mà cứ trông núi nọ. Một người có bệnh thì phải thừa nhận là mình có bệnh thì mới sửa chữa được chứ, nhưng ngược lại ông ta tiếp tục dẫm lại vết xe đổ lần thứ 3. Mình rất ngạc nhiên khi nghĩ đến cô vợ trẻ kia (vốn là người hiền hoà, biết cư xử lại có học thức), xung quanh cô có biết bao người đàn ông săn đón, sẵn sàng ghé vai chia sẻ nỗi cô đơn, vất vả. Không hiểu tại sao cô lại nhận lời cầu hôn của người đàn ông đã 2 lần đổ vỡ, chính cô dư biết là người đàn ông này sẽ mang nhiều hành trang lủ khủ (buồn vui lẩn lộn) từ 2 lần thất bại trước vào đời cô.
Đúng rùi, "Trong ba mươi sáu kế sách, chạy trước là hơn hết" mình đồng ý với bạn Apha nè
. Nhưng mình chạy không phải vì cảm thấy đang bị "ai đó" thu hút hoặc cám dỗ đâu nè, là vì ngay lúc ban đầu khi vừa mí quen với người í, thì mình đã thấy được cái bệnh "đào hoa trăng gió" của người í roài. Trong cuộc sống này của mình, mình rất là ngại gặp phải nhữngngu7o72i đàn ông có cái bệnh trăng gió gió trăng này lém, á.....chạy là thượng sách thôi, hihhihhi. choài ui!!!sao thế gian còn sót lại hạng người này nhi? Thiện tai thiện tai...mừng là mình không gặp trường hợp này!
Hạnh phúc không tùy thuộc bạn là ai,bạn làm gì,mà tùy thuộc vào bạn nghĩ gì!
Trông Hạo Vy có vẻ ngỡ ngàng và bức xúc quá nhỉ?Kiểu người như vậy có rất nhiều đấy chứ.Và còn nhiều kẻ còn hơn thế nữa kìa,còn đánh đập hành hạ vợ con.....Con số đó không ít đâu Hạo Vy à.
Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?