Thơ tân hình thức
Quốc Sinh
ỐM
Phở ngã tư Đề Thám là ngon nhất
và ly chè kem Cung Ứng là ngon
nhất, phải không H ơi. Khi chúng mình
ở bên nhau thì chút ngọt cay nào
cũng đều thành ngon nhất. Buổi chiều ghế
đá công viên cho đôi lứa rủ nhau
đến ngồi, con sóng Đá Chồng nửa đêm
thức giấc, hoa trái chợ Đầm ban mai
hương mật. Anh trông lên hướng bắc thấy
lưng chừng mây núi Bà nằm suốt đời
xõa tóc, anh ngó xuống đằng nam thấy
biệt thự Cầu Đá đứng lẫn vào cây.
H ốm làm chi mà lặng im như
núi Bà nằm suốt một đời xõa tóc,
H ốm làm chi mà căn phòng u
buồn như ngôi biệt thự chìm vào cây.
Chúng mình ở gần nhau còn mấy buổi
ban mai, còn mấy buổi chiều đâu H
ơi đừng ốm, còn mấy đêm trăng đâu
H ơi đừng ốm. Mắt em đừng vô
hồn như hang dã tràng ngoài cát, hơi
thở em đừng xa xăm như gió đầu
bãi thùy dương. Để anh chạy lên Long
Sơn Tự thắp một vạn bó hương, kéo
một vạn hồi chuông anh cầu xin cho
gương mặt em tươi hồng trở lại. Anh
nhớ mấy lúc em cười như sóng vỗ
bờ thơ dại, anh nhớ mấy lúc em
dang tay reo như hải âu bay giữa
bầu trời. Rồi anh đưa em đi chơi
đưa em đi chơi, cùng đứng bên thềm
cầu Bóng cùng đứng dưới chân tháp Bà,
cùng lang thang ven biển trăng vàng óng,
kỷ niệm nồng nàn trước lúc chia xa.
Một thời lang thang, yêu iếc và mệt mề ở Nha Trang,
Website chuyên thơ tân hình thức
http://www.thotanhinhthuc.org
Quốc Sinh
ỐM
Phở ngã tư Đề Thám là ngon nhất
và ly chè kem Cung Ứng là ngon
nhất, phải không H ơi. Khi chúng mình
ở bên nhau thì chút ngọt cay nào
cũng đều thành ngon nhất. Buổi chiều ghế
đá công viên cho đôi lứa rủ nhau
đến ngồi, con sóng Đá Chồng nửa đêm
thức giấc, hoa trái chợ Đầm ban mai
hương mật. Anh trông lên hướng bắc thấy
lưng chừng mây núi Bà nằm suốt đời
xõa tóc, anh ngó xuống đằng nam thấy
biệt thự Cầu Đá đứng lẫn vào cây.
H ốm làm chi mà lặng im như
núi Bà nằm suốt một đời xõa tóc,
H ốm làm chi mà căn phòng u
buồn như ngôi biệt thự chìm vào cây.
Chúng mình ở gần nhau còn mấy buổi
ban mai, còn mấy buổi chiều đâu H
ơi đừng ốm, còn mấy đêm trăng đâu
H ơi đừng ốm. Mắt em đừng vô
hồn như hang dã tràng ngoài cát, hơi
thở em đừng xa xăm như gió đầu
bãi thùy dương. Để anh chạy lên Long
Sơn Tự thắp một vạn bó hương, kéo
một vạn hồi chuông anh cầu xin cho
gương mặt em tươi hồng trở lại. Anh
nhớ mấy lúc em cười như sóng vỗ
bờ thơ dại, anh nhớ mấy lúc em
dang tay reo như hải âu bay giữa
bầu trời. Rồi anh đưa em đi chơi
đưa em đi chơi, cùng đứng bên thềm
cầu Bóng cùng đứng dưới chân tháp Bà,
cùng lang thang ven biển trăng vàng óng,
kỷ niệm nồng nàn trước lúc chia xa.
Một thời lang thang, yêu iếc và mệt mề ở Nha Trang,
Website chuyên thơ tân hình thức
http://www.thotanhinhthuc.org