Diễn Đàn » Tin Việt Nam

HỘI THÁNH TIN LÀNH VIỆT NAM

4 trả lời, 1.281 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-08 23:07:56Ngọc Lý>
.
 
Thể lọai: Tôn giáo, Tín ngưỡng, Triết thuyết sống
Xin đừng lầm với Tin Tức
 
 
HỘI THÁNH TIN LÀNH VIỆT NAM
 

      
Ðạo Tin Lành được Hội Truyền Giáo Phước Âm Liên Hiệp (The Christian and Missionary Alliance) khởi xướng, truyền vào Việt Nam từ năm 1893 nhưng mãi đến đầu thế kỷ thứ 20 công cuộc truyền giáo mới bắt đầu đem lại kết quả. Mùa Xuân năm 1911, Giáo sĩ R. A Jaffray mở một kỷ nguyên mới cho công cuộc truyền giáo tại Việt Nam. Ông cùng hai giáo sĩ Paul M. Hosler và G. Lloyd Hugher đến hải cảng Tourane (Ðà Nẵng) Trung Phần Việt Nam. Họ được ông Bonnet, thuộc Thánh Kinh Hội Anh Quốc nhường lại cơ sở góc đường Khải Ðịnh và Nguyễn Hoàng để làm trụ sở Truyền Giáo. Ðây là cơ sở đầu tiên của Hội Truyền Giáo Phước Âm Liên Hiệp tại Việt Nam. Ðến năm 1914 có 9 giáo sĩ đến làm công việc Chúa tại Việt Nam (1 Anh, 2 Na-uy, 4 Canada và 2 Mỹ). Nhờ nỗ lực truyền giáo của các giáo sĩ, tín đồ Tin lành được mỗi ngày một thêm lên.
 
Nhận thấy cần phải thống nhất các hoạt động của Hội Thánh, năm 1924, Hội Ðồng đầu tiên của Hội Thánh được tổ chức, lần thứ nhì năm 1925 và lần thứ ba năm 1926. Cả ba lần đều nhóm tại Ðà Nẵng. Hội Ðồng Tổng Liên Hội ngày 26/6/1928 đã thông qua bản Ðiều Lệ Hội Thánh Tin Lành Việt Nam. Cũng trong năm này Hội Thánh Tin Lành Việt Nam đã trình bản Ðiều Lệ cho nhà cầm quyền để xin được công nhận, nhưng mãi đến ngày 19/1/1942 nhà Toàn Quyền Decoux mới ký văn thư công nhận.
 
Trong khoảng thời gian này, tại Hà-Nội, Hội Truyền Giáo hiệp với Thánh Kinh Hội lập một ban phiên dịch Kinh Thánh, có nhà văn Phan Khôi cộng tác với Giáo sĩ Cadman. Một ban khác phiên dịch Thánh Ca Anh, Pháp ra tiếng Việt, mặc dầu chưa có dấu nhạc. Tại Hải Phòng nhóm tín đồ người Hoa hiệp tác với một ít tín hữu người Việt thành lập Hội nhánh Hải Dương. Tại Ðà Nẵng, nhà nguyện đầu tiên được dựng lên năm 1913. Cụ Mục Sư Hoàng Trọng Thừa tin Chúa năm 1915 khởi công gây dựng công việc Chúa với các Giáo sĩ và vài năm sau có đến hàng ngàn người tin Chúa ở khắp các vùng chung quanh Ðà Nẵng.
 
Năm 1917-1918, có thêm 6 Giáo sĩ được phái đến miền Nam để mở rộng tầm hoạt động ở Nam kỳ. Ðạo Chúa phát triển trước hết tại Mỹ Tho, rồi lan sang Tân Thạch, Cao Lãnh, Cần Thơ, Châu Ðốc, rồi xuống dần tận Cà Mau. Về sau tại Sàigòn chi hội đầu tiên được thành lập, ngày nay là chi hội Tin Lành Trần Hưng Ðạo. 
 
Năm 1918 Lớp Kinh Thánh đầu tiên được bắt đầu tại nhà xe phía sau nhà thờ Ðà Nẵng. Năm 1921 Trường Kinh Thánh Ðà Nẵng được chính thức thành lập và Giáo Sĩ Jeffrey làm Ðốc Học. 
 
Năm 1926, Kinh Thánh toàn bộ đã được xuất bản mà đến nay vẫn còn đang được sử dụng.
 
Ðến năm 1928 trường Kinh Thánh Ðà Nẵng đã có cơ sở đủ cho 90 học viên cư trú. Ban Giảng huấn gồm có bốn Giáo sĩ và ba Giáo sư Việt Nam. Ðợt học viên tốt nghiệp đầu tiên vào năm 1927. Năm này cũng là năm Ðại Hội Ðồng Tổng Liên được triệu tập tại Ðà Nẵng và Giáo Hội Tin Lành Việt Nam được thành lập dựa trên ba nguyên tắc là tự lập, tự trị và tự dưỡng. Sau 16 năm, Giáo Hội Tin Lành Việt Nam có khoảng 5,000 tín hữu trên 3 vùng Bắc, Trung và Nam kỳ. 
 
Ban Trị Sự Tổng Liên Hội Hội Thánh Tin Lành Việt Nam do Mụs Sư Hội Trưởng và bốn thành viên Chủ nhiệm ba Ðịa Hạt Bắc, Trung, Nam. Mỗi Ðịa Hạt có Ban Trị Sự Ðịa Hạt gồm Mục sư Chủ Nhiệm và bốn thành viên phụ trách. Ðơn vị là Chi Hội do Ban Tri Sự Chi Hội gồm Mục Sư hay Truyền Ðạo Chủ Tọa và bốn thành viên cùng các chấp sự chăm sóc.
 
Năm 1928, Hội Truyền Giáo Phước Âm Liên Hiệp thành lập Trung Tâm Huấn Luyện tại Ðà-lạt dành cho các con của các nhà truyền giáo làm việc tại Ðông Dương, Thái Lan, Nam Dương và Hồng Kông.
 
Năm 1930 Hội Truyền giáo lập nhà in tại Hà Nội để in Kinh Thánh, các sách giải nghĩa Kinh Thánh, Thánh Ca, bài học Trường Chúa Nhật và truyền đạo đơn.

Năm 1931, tại Cần Thơ một chiếc tàu mang tên Tin Lành do Mục Sư Huỳnh văn Ngà cùng ban chứng đạo gồm hai, ba người đi các vùng sông rạch của tỉnh Kiên Giang, Minh Hải và một phần tỉnh Hậu Giang giảng Tin Lành. Vì chiến tranh nên tàu Tin Lành không hoạt động được nữa. Vào năm 1958 một tàu Tin Lành khác được lập tại Vĩnh Long nhưng không có người điều khiển nên chỉ hoạt động một thời gian ngắn.
 
Năm 1933, tại Cần Thơ có một tín đồ dâng một xe hơi củ làm phương tiện truyền giảng trên bộ. Về sau có xe truyền giảng Tin Lành tại Ðà nẵng, Nha Trang và Sài-gòn.
 
Năm 1935 Hội Thánh Tin Lành Việt Nam có 35 Mục sư, 85 Truyền Ðạo và thầy giảng tại 63 chi hội. Sau sắc lệnh ký ngày 5/12/1929 tại Huế, Ðạo Tin Lành được truyền giảng tại những vùng bị cấm như Huế, Qui Nhơn, Thanh Hóa, Nam Ðịnh.
Ðồng thời với sự phát triển ở vùng Kinh, từ năm 1932 Ðạo Chúa được truyền bá tại những vùng thượng du như Lạng Sơn, Hòa Bình, Ðà-lạt, Di Linh, Ban Mê Thuột, Khe Sanh, An Ðiềm, Pleiku, Ban Mê Thuột, Phú Bổn, Quảng Ðức, Ðà-lạt rồi đến Phước Long, Bình Long. Năm 1950 vùng Nam Trường sơn và Tây Cao Nguyên Trung Phần đứng thành địa hạt riêng, Thượng Hạt với Ban Trị Sự riêng hoạt động cùng với Ban Truyền Giáo sắc tộc người Kinh. Theo tiêu chuẩn phân chia của các nhà dân tộc học, nước Việt Nam có khoảng 54 dân tộc. Trong đó vùng Nam Trường Sơn và Tây Nguyên có 24 dân tộc và có đến 20 sắc dân thiểu số được trực tiếp truyền bá Tin Lành.
 
Năm 1938 theo khai trình, Hội Thánh Tin Lành Việt Nam có 9,642 tín-đồ chánh thức, 975 chờ chịu lễ báp têm.
 
Vì cuộc thế chiến, nhà in Tin Lành tại Hà Nội đã phải bán đi năm 1943. Sau đó được tái lập tại Ðà-lạt, rồi dời xuống Sài gòn tại đường Cô Bắc và cuối cùng là vào năm 1970 tại 30 Huỳnh Quang Tiên nay là Hồ Hảo Hớn.

Sau Thế Chiến thứ II, 1939-1945 ngày 20/7/1954 nước Việt Nam bị chia đôi ở vĩ tuyến 17. Hội Thánh miền Bắc ở trong chừng mực nhất định. Hội Thánh Miền Nam hoạt động tự do và phát triển.
 
Năm 1959, Hội Thánh Tin Lành Việt Nam đã cổ động ân nhân trong và ngoài nước giúp đỡ xây Thánh Kinh Thần Học Viện tại Nha Trang có đủ tiện nghi cho 200 học sinh và sinh viên nội trú.
 
Năm 1967, Hội Thánh Tin Lành Việt Nam đã phát động phong trào Truyền Ðạo Sâu Rộng. Một ủy ban được thành lập để đôn đốc và hướng dẫn Hội Thánh theo khẩu hiệu "Tất cả cho người chưa được cứu" 
 
Năm 1968 theo thống kê, Hội Thánh Tin Lành Việt Nam ở nam vĩ tuyến 17 có 334 chi hội, 131 Mục Sư , 151 Truyền Ðạo, 68 Truyền Ðạo Sinh, chăm sóc khoảng 50,000 tín đồ chính thức, 250,000 chưa chính thức. Hội Truyền Giáo Phước Âm Liên Hiệp có 96 Giáo sĩ cộng tác và yểm trợ.
 
Các cơ sở chính của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam trước năm 1975 gồm có Thánh Kinh Thần Học Viện Nha Trang, hai trường Kinh Thánh sắc tộc ở Ðà-lạt và Ban MêThuột, Trường Ðà-lạt cho các con Giáo sĩ khu vực Ðông Nam Á, Cô Nhi Viện Hòn chồng Nha Trang, Cô Nhi Viện Phú Thọ Hòa, bệnh viện phung Eana Ban Mê Thuột, các trạm y tế từ thiện, nhà in Tin Lành Sài-gòn, các trường Trung Tiểu học Tin Lành, Thánh Kinh Nguyệt San, Tạp Chí Truyền Giáo, Tạp Chí Rạng Ðông và phòng sách Tin Lành tại An Ðông.
 
Hiện nay số tín hữu ở Việt Nam có khoảng 800,000 ngàn người và theo thống kê của nhà nước có đến 2. 2 triệu. Số Mục sư, Truyền Ðạo chính thức là 273 người, 119 người bán chính thức, 1,500 người không chính thức hoạt động tại 282 nhà thờ chính thức, 253 nhà nguyện bán chính thức, 1500 chỗ nhóm lại không chính thức.
 
Nhìn lại quá trình của 90 năm qua, chúng ta cúi đầu dâng lên Thiên Chúa Ba Ngôi lời ngợi khen vì đã đoái thương dân tộc Việt Nam, đã dùng Hội Truyền Giáo The Christian and Missionary Alliance đem Tin Lành cứu rỗi đến cho dân tộc Việt Nam chúng ta để từ đó ánh sáng của sự sống chiếu rọi vào đời sống của biết bao người, biến đổi họ, thánh hóa và ban cho họ kinh nghiệm được quyền năng tái tạo một cuộc đời mới. Từ đó, dầu cuộc thế đổi thay, chiến tranh ly tán, người tín hữu Tin Lành vẫn giữ vững niềm tin, sống theo lời dạy của Chúa để lúc nào cũng là "muối của đất, và ánh sáng cho trần gian"
 
Năm 1975 đã đưa hàng ngàn Mục Sư và tín hữu Tin Lành ra khỏi quê hương thân yêu tản lạc khắp nơi trên thế giới. Cảm tạ ơn Chúa, nhờ hột giống tốt được gieo rắc trong tâm điền tốt cho nên đã mọc lên bông trái thuộc linh khắp nơi trên thế giới. Ðặc biệt Giáo Hạt Việt Nam tại Hoa Kỳ sau 26 năm thành lập có 76 Hội Thánh và gần 12 ngàn tín hữu Tin Lành.
 
Nhìn tương lai, các tôi con Chúa thuộc Giáo Hạt Việt Nam luôn dâng lời tạ ơn Chúa vì thừa hưởng một di sản quý báu từ các ông cha thuộc linh để lại. Gia tài giàu có tâm linh đó chúng ta chẳng những biết ơn ghi nhậïn và nhờ ơn Chúa cố công xây đắp để mỗi ngày một rạng rỡ hơn.
 
 
Kỷ Niệm 90 Năm Tin Lành Ðến Việt Nam
 



















 


http://www.vndistrict.org/Trung_Tam.htm

Tình hình sinh hoạt của các hội thánh Tin Lành ngày càng khó khăn hơn
Đỗ Hiếu, phóng viên đài RFA
 
 


Tình hình sinh hoạt của các hội thánh Tin Lành
 ngày càng khó khăn hơn. AFP PHOTO
[/align] 

[/align]Trong một số buổi phát thanh trước chúng tôi đã tường trình cùng quý vị tình hình sinh hoạt khó khăn của các hội thánh Tin Lành ỏ một số địa phương tại Việt Nam. Hôm qua lại có tin Hội thánh ở Thanh Hoá cũng bị tình trạng nhu ở Đác lắc, Lâm Đồng, Móng Cái, là bị giải tán, sách nhiễu, cấm đoán, tịch thu kinh sách, với cung cách đối xử còn tàn tệ hơn nữa. Hôm nay Đỗ Hiếu của Ban Việt Ngữ liên lạc lại với mục sư Bùi Hồng Điệp để thăm hỏi về hoạt động của các hội thánh Tin Lành miền Bắc, thì được ông cho biết thêm tin tức cập nhật như sau.

Mục sư Bùi Hồng Điệp cho biết cách đây hai hôm, có 30 mục sư đại diện cho một số hội thánh Tin Lành miền Bắc tập họp về Vân Đồn ở tỉnh Quảng Ninh để họp bàn chương trình sinh hoạt tôn giáo trong thời gian tới.

Khi hay tin này, chánh quyền sở tại đã cử nhân viên an ninh đến yêu cầu giải tán buổi họp mà họ cho là bất hợp pháp. Đại diện chánh quyền điạ phương yêu cầu các hội thánh phải nộp danh sách những người hiện diện, chương trình họp bàn với đầy đủ chi tiết, sau đó mới được ban ngành giải quyết.

Mục sư Bùi Hồng Điệp kể thêm là các em học sinh trong hội thánh bị các thầy cô yêu cầu không tiếp tục tham gia các sinh hoạt thờ phượng Chúa.

Mục sư Điệp nhắc lại cáo buộc từ phía chánh quyền sở tại rằng, hội thánh Tin Lành là một sinh hoạt của người Mỹ, và những ai theo Tin Lành bị xem là phần tử xấu trong xã hội, cần phải tránh xa.

Mục sư Bùi Hồng Điệp nhấn mạnh rằng, qua lời giải thích của người phát ngôn bộ ngoại giao Hà Nội thì Việt Nam bảo đảm quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng, nhưng trên thực tế thì tự do tôn giáo chỉ có trên giấy tờ mà thôi.

Những bài liên quan


[/align]Nguồn: RFA


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-21 17:11:44Ngọc Lý>
Dân làng Kon Hdrom tiết lộ chi tiết vụ VN giải tán 1000 giáo dân hồi tháng 5
12/09/2007
 



Tin tức liên quan tới các vụ đàn áp mới nhất nhắm vào giáo dân Tin Lành trên Tây Nguyên đã được ghi nhận trong khi dân làng theo Công Giáo bắt đầu tiết lộ các chi tiết về vụ việc xảy ra hồi tháng 5 khi các lực lượng an ninh giải tán 1000 giáo dân Công Giáo rước tượng Đức Mẹ tại làng Kon Hdrom.

MFI cho hay trong lúc dân làng dâng hoa chung quanh thánh tượng thì 27 công an Việt Nam trang bị bằng vũ khí và roi điện xâm nhập giáo đường và giải tán giáo dân bằng võ lực, vừa hò hét vừa đánh đập họ.

MFI cho biết là chỉ trừ 6 giáo dân, còn tất cả đều đã bỏ chạy. 6 người đó được thả ra sau 2 ngày giam giữ và sau khi mỗi người phải đóng một khoản tiền phạt lên tới nửa triệu đồng. Khoản tiền nầy tương đương với 31 dollars và là một khoản tiền rất lớn đối với những người nghèo khó trên tây nguyên.

Bản tin tố giác các hoạt động đàn áp nầy còn kể lại những biện pháp khác đã được nhà cầm quyền thi hành, trong đó có việc cấm giáo dân lấy nước uống trong giếng và đuổi những học trò có cha mẹ theo đạo.

Tuy nhà chức trách Việt Nam đã bác bỏ mọi tố cáo nói là họ vi phạm nhân quyền, nhưng theo Sáng Hội Liên Kết Của Các Dân Tộc Thiểu Số thì chính phủ Việt Nam vẫn không chấp nhận tự do tôn giáo vì sợ sẽ tác hại cơ sở quyền lực của họ, vốn vẫn lập căn trên một ý hệ vô thần.


http://www.voanews.com/vietnamese/2007-09-12-voa11.cfm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-24 07:22:59Ngọc Lý>
.
 
Thỉnh Nguyện thư của Nguyễn Trung Tôn


Anh Nguyễn Trung Tôn
với vết thương trên mặt sau khi bị đánh hôm 18-6-2006.


CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc

THƯ THỈNH NGUYỆN



Kính gửi: - CHỦ TỊCH NƯỚC VIỆT NAM
- CHỦ TỊCH QUỐC HỘI NƯỚC VIỆT NAM
- THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ
- BỘ NGOẠI GIAO
- BAN TÔN GIÁO CHÍNH PHỦ.


Tên tôi là: Nguyễn Trung Tôn. Sinh năm 1971.

Trú quán tại thôn Yên Cổ - xã Quảng Yên - huyện Quảng Xương - tỉnh Thanh Hoá.

Tôi thật sự buồn khi phải viết những dòng thư này gửi tới quý vị, vì tôi biết đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam có chủ trương chính sách rõ ràng về việc tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân và quyền bình đẳng của con người, thông qua Hiến pháp và pháp luật, cũng như các Công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia ký kết.

Nhưng trên thực tế thì tại một số địa phương, chủ trương và chính sách của Nhà nước vẫn bị chà đạp xem thường, người dân vẫn bị phân biệt đối xử vì lý do tín ngưỡng, tôn giáo bị xúc phạm nhân phẩm, danh dự thân thể.

Kính thưa quý vị: Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Gia đình tôi có 2 liệt sĩ hy sinh trong 2 cuộc chiến tranh dành độc lập và một người phải bỏ mạng vì bom trên mặt trận sản xuất. Bố tôi cũng là người tham gia công tác tại địa phương trong những năm kháng chiến.

Bản thân tôi được học dưới mái trường XHCN. Tuy học vấn không cao nhưng cũng đủ nhận ra "chân lý" đúng sai. Từ năm 1990 đến năm 1993 tôi tham gia nghĩa vụ quân sự, hiện nay là quân dự bị của huyện Quảng Xương. Khi xuất ngũ về địa phương, tôi tham gia công tác đoàn thanh niên, là thành viên của các đoàn thể trong thôn xóm. Dù ở trong cương vị nào tôi luôn luôn tích cực trong công việc của mình, chỉ mong được góp một phần nhỏ cho công cuộc xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

Tạ ơn Đức Chúa Trời đã chọn tôi làm tôi tớ của Ngài.

Năm 2002 tôi tin chúa Giêxu và trở thành một Cơ Đốc Nhân sốt sắng với công việc Chúa.

    Từ đó cuộc đời tôi sang một trang mới:

- Mới vì tôi nhận được sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời được ấn chứng bởi Đức Thánh Linh và nhận ra chân lý Giêxu để sống yêu thương không vị kỷ, tha thứ và có mục đích rõ ràng.

- Mới vì đã bị loại ra khỏi các đoàn thể tại địa phương, bị bắt bớ đánh đập, bị đối xử phân biệt vì tin Chúa Giêxu và được ban cho danh hiệu "kẻ theo tạp đạo trái phép".

Vào tháng 5/2003 gia đình tôi bị hàng trăm người dân địa phương trong đó có cả an ninh nông thôn kéo đến vào ban đêm cắt điện, đánh đập chửi rủa và phá phách.

Tôi đã viết thư, làm đơn gửi tới các cấp chính quyền để trình bày niềm tin tín ngưỡng và nguyện vọng của mình để xin được giúp đỡ nhưng không được đáp ứng. Kể cả việc tôi sửa hộ khẩu gia đình và làm CMND có ghi tôn giáo Tin Lành cũng không được.

Nhưng tôi mặc lấy tình yêu của Chúa mà yêu thương tất cả mọi người, tha thứ cho những hành vi của những quan chức địa phương đã xúc phạm tôi. Vì tôi biết Chúa Giêxu cũng yêu họ như Ngài đã yêu tôi. Tôi cầu nguyện thật hết lòng để họ nhận được sự cứu rỗi.

Thưa quý vị: vào ngày 18/6/2006, tôi tới xóm 6 xã Thiệu Viên, huyện Thiệu Hoá, tỉnh Thanh Hoá để thăm gia đình chị Lê Thị Minh và cùng thờ phượng Chúa, vì gia đình chị Minh đồng tín ngưỡng với tôi.

   Lúc 8h30' khi tôi đang ngồi uống nước cùng vợ chồng chị Minh (chưa thờ phượng Chúa) thì có 2 anh phó Công An xã là anh Kiệm và anh Minh và mấy Công an viên xã Thiệu Viên tới mời chúng tôi ra Công an xã để làm việc.
 
Tại đây các anh nói với chúng tôi rằng: "Ở Thiệu Viên không có Chúa, cũng không có đạo" vì vậy họ nghiêm cấm chúng tôi không được tới để thờ phượng Chúa. Họ yêu cầu chúng tôi về ngay.

(Trên thực tế, Hội Thánh Phúc Âm Toàn Vẹn Việt Nam đã có ở gia đình chị Mình từ năm 1999 và đã nhiều lần chị Minh báo cáo với chính quyền về nhu cầu tín ngưỡng của gia đình chị và đăng ký sinh hoạt nhưng xã Thiệu Viên không chấp nhận).

Tôi và anh Sĩ cùng chị Nhàn không về. Tôi nói với các anh ấy rằng các anh vô cớ mời chúng tôi rồi vô cớ tha chúng tôi về mà không có lý do, giấy tờ hay biên bản, tôi yêu cầu các anh ấy phải làm giấy tờ ghi rõ lý do và xác nhận là ở Thiệu Viên cấm sinh hoạt đạo Tin Lành.

Họ không cho và giữ chúng tôi đến chiều tối không cho ăn cơm trưa. Đến 16h30' Công an tách chúng tôi mỗi người một phòng lấy lời tường trình và thẩm vấn đe doạ, cấm đoán chúng tôi.

Đối với tôi, họ yêu cầu không được phép đến gia đình chị Minh để thờ phượng Chúa. Tôi nói: Luật pháp cho chúng tôi quyền tự do tín ngưỡng, các anh phải hướng dẫn chúng tôi sinh hoạt sao lại cấm chúng tôi. Khi tôi nói tới Chỉ thị số 01 và Nghị định số 22 của Chính phủ thì anh Nguyễn Mạnh Hoè - trưởng Công an xã Thiệu Viên túm áo tôi, rồi túm tóc tôi tát vào mặt tôi ba cái. Các công an viên cũng lao vào đấm xối xả vào mặt tôi, vào người tôi làm tôi bị tổn thương mắt, hiện mắt trái của tôi vẫn chưa mở được. Máu mặt tôi chảy ra rất nhiều. Khi đánh tôi xong, các anh sang phòng bên cạnh đánh anh Hắc Ngọc Sĩ, người cùng đi với tôi.

Đến 18h (hoặc 18h30'- lúc này mắt tôi không nhìn rõ) họ thả chúng tôi về trong tình trạng thương tích đầy người. Tôi đề nghị họ đưa chúng tôi về nhà chị Minh vì chúng tôi không thể tự đi được. Anh Hùng Công an viên xóm 6 đã đưa tôi và anh Sĩ tới ngõ nhà chị Minh để chúng tôi tự đi vào nhà.

 Kính thưa quý vị: vì cớ tin Chúa, chúng tôi chấp nhận sự khinh bỉ của những người trái niềm tin. Tôi cũng bị đánh đập nhiều lần và lần này thì đáng buồn thay vì tôi và anh Sĩ bị đánh ngay tại trụ sở Công an xã Thiệu Viên - một cơ quan bảo vệ pháp luật (trước đây cũng có mấy anh chị em bị đánh ở đây).

Thưa quý vị: cách đây gần 2000 năm vì yêu nhân loại Chúa Giêxu đã đổ máu để cứu chuộc mọi người. Vì yêu dân tộc trong lịch sử Việt Nam không ít máu đã đổ xuống vì Độc lập, Dân tộc và Tự do Dân chủ.

   Nay dưới chế độ được đặt tên là XHCN, dưới một đất nước hoàn toàn độc lập thì máu của tôi, của anh chị em tôi đã đổ vì niềm tin tín ngưỡng, tôn giáo bởi bàn tay của những người bảo vệ pháp luật. Thật sự là đáng buồn cho dân tộc Việt Nam. Trong khi cả nước đang dốc lòng cho công cuộc xây dựng một xã hội công bằng dân chủ văn minh, xây dựng khối đoàn kết dân tộc, thì tại những địa phương như xã Thiệu Viên lại có những cán bộ công an, họ là đảng viên đảng Cộng sản xem thường luật pháp, chà đạp "chân lý", chia rẽ dân tộc. Và tôi cũng thật ngạc nhiên khi ông Lê Dũng, phát ngôn viên của Bộ ngoại giao đã phủ nhận sự thật trên trước câu hỏi của phóng viên Quốc tế.

Tôi xót xa khi viết những dòng này, chúng tôi cũng như hàng triệu người dân Việt Nam khác nay đã không còn tin vào đảng Cộng sản Việt Nam nữa. Bởi giữa lời nói và việc làm của đảng Cộng sản luôn luôn trái ngược nhau. Quí vị coi người dân chúng tôi là đối tượng để cai trị chứ không phải là đối tượng để Quí vị phục vụ. Quí vị nói mình là đầy tớ trung thành của nhân dân nhưng thực chất Quí vị lại không tôn trọng nhân dân.

Tôi viết thư này thiết tha thỉnh nguyện Quốc Hội, Chính phủ, và Ban Tôn Giáo Chính phủ, có những giải pháp cụ thể để chấm dứt những tình trạng phân biệt đối xử của chính quyền địa phương đối với các tín đồ Tin Lành nói riêng và các tôn giáo khác nói chung.

Tôi kính mong quý vị: có tiếng nói kịp thời về tỉnh Thanh Hoá, huyện Thiệu Hoá, xã Thiệu Viên, để Công an xã Thiệu Viên trả lại những tài sản mà trước kia họ đã vô cớ chiếm đoạt của các tín đồ Tin Lành như Kinh Thánh, xe đạp…; xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương hãy làm lại hộ khẩu gia đình và Chứng minh thư Nhân dân Tôn giáo Tin Lành cho gia đình tôi, để chúng tôi có thể tiếp tục sống, làm việc, đi lại và thực hiện tín ngưỡng của mình.

Tôi cầu nguyện Chúa tha thứ cho những người công an đã đánh đập tôi và mong các anh nhận ra khuyết điểm của mình, sớm ăn năn để tiếp tục phục vụ tổ quốc, phục vụ nhân dân được tốt hơn.

Xin cảm ơn quý vị đã đọc thư này. Tôi cầu nguyện Chúa Giêxu ban phước lành cho quý vị và gia đình./.

Quảng Yên, ngày 23 tháng 6 năm 2006                                          

Kính thư 

Nguyễn Trung Tôn


http://perso.orange.fr/charite/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-09 09:15:27Ngọc Lý>
Mục sư Ngô Đắc Lũy bị mất tích ở Campuchia
2007.10.08
Nguyễn Khanh, phóng viên đài RFA

Tin từ thủ đô Phnom Penh của Xứ Chùa Tháp cho biết Mục Sư Ngô Ðắc Lũy, người hoạt động cho nhân quyền và đang cai quản Hội Thánh Tin Lành Menonite Vietnam ở Campuchia đã mất tích từ chiều Chủ Nhật vừa rồi.


Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn này
Tải xuống để nghe

    [/align]

    Mục sư Luỹ (bên phải) và anh Nguyễn Phùng Phong tại bịnh viện Phnom Penh,
     sau một vụ bị tông xe. File Photo

     
    [/align]Ðể tìm hiểu vụ việc, khuya hôm qua, Nguyễn Khanh của Ban Việt Ngữ chúng tôi đã liên hệ với Phụ Tá của Mục Sư Lũy là ông Nguyễn Phùng Phong, xin mời quý vị cùng nghe.

    Nguyễn Khanh: Thưa anh Phong, câu chuyện như thế nào?


    Nguyễn Phùng Phong: Thưa anh, trong suốt thời gian hơn một tháng vừa qua, người lãnh đạo tinh thần của nhóm anh em tỵ nạn chúng tôi là Mục Sư Ngô Ðắc Lũy gặp rất nhiều rắc rối, ông liên tục bị hăm dọa bức hại bởi mật vụ cộng sản Việt Nam tại Campuchia.

    Ngoài ra, trong thời gian qua, ông cũng nhận được nhiều thư e-mail của Bà Mục Sư gửi từ Việt Nam sang báo động, và những cuộc điện thoại hoặc tin nhắn qua điện thoại. Tất cả những thông tin này ông đều chia sẻ với tôi, vì tôi là người phụ tá của ông.

    Ngày thứ Bảy vừa rồi, Mục Sư Lũy nhận 3 cú điện thoại hăm dọa, 2 cú từ nước ngoài mà chúng tôi nhận được số đầu là 001 và 007, cú điện thoại thứ 3 gọi từ trong nước ra. Mục Sư rất lo sợ, đến gặp tôi và tôi có báo cho ông biết rằng ngay ngày hôm đó, chính tôi cũng nhận được những cú điện thoại tương tự với lời hăm dọa, bắt phải đóng cửa Hội Thánh Tinm Lành Menonite Việt Nam ở Campuchia, và đóng cửa xưởng may Tình Thương mà Hội Thánh lập ra để giúp đỡ cho những người đói nghèo, trong đó có một số anh chị em người tỵ nạn chúng tôi. Kẻ gọi điện còn bảo rằng tuyệt đối ngày mai - tức sáng ngày Chủ Nhật - không được mở cửa Hội Thánh, không được nhóm họp truyền đạo. Tuy nhiên Mục Sư Lũy quyết định vẫn mở cửa để rao giảng Tin Lành Phúc Âm của Chúa.
    Lúc 10 giờ 30, cuộc nhóm họp thờ phượng hoàn tất, Mục Sư và tôi hẹn nhau đến 2 giờ sẽ gặp lại vì có chương trình làm việc với nhau. Khoảng 1 giờ 30, tôi gọi cho Mục Sư Lũy để hẹn lại giờ làm việc thì không liên lạc được với ông. Mục Sư có 2 số điện thoại cầm tay nhưng đều không thấy ông trả lời. Ðây là điều từ trước đến giờ không hề xảy ra, nhất là đối với tôi.

    Sau khi liên lạc không được với Mục Sư Lũy, tôi quá lo lắng, quá buồn phiền, và đã liên lạc báo tin cho tất cả các anh em trong nhóm 74 người tỵ nạn chúng tôi. Tất cả anh em đều hoang mang khi nghe tôi thông báo điều này, và sau khi nhận được thông tin, hầu hết anh em đều tìm cách tránh xa Phnom Penh, đi về vùng sâu, vùng xa để ẩn thân.

    Nguyễn Khanh: Anh có liên lạc với gia đình Mục Sư, chẳng hạn như Bà Mục Sư hiện đang ở Việt Nam chưa?


    Nguyễn Phùng Phong: Thưa anh, sau khi Bà Mục Sư thông báo cho Mục Sư Ngô Ðắc Lũy biết rằng Bà bị chính quyền ở Việt Nam làm áp lực, trong đó có cả Ban Ðiều Hành ở trường Bà đang dạy học tại Châu Ðốc, công an địa phương và công an tỉnh đã đến làm việc, buộc Bà phải làm đơn xin ly dị vắng mặt với Mục Sư Lũy, nếu không Bà Mục Sư sẽ phải lãnh những biện pháp mạnh như thứ nhất, không được tiếp tục dậy học, thứ hai, hai đứa con sẽ bị buộc phải thôi học, thứ ba sẽ bị cắt hộ khẩu và tịch thu tất cả giấy tờ tùy thân, như chứng minh nhân dân, hộ khẩu gia đình, những giấy tờ có liên quan đến đời sống của người Việt ở trong nước.

    Sau khi được Bà thông báo đã gửi đơn xin ly hôn với Mục Sư Lũy, Bà có yêu cầu ông không được gọi điện thoại, không được e-mail và không được nhắn tin về, bởi vì những thông tin Mục Sư gửi về cho Bà đều bị công an in ra, trong đó có một số bài Mục Sư viết tung lên mạng, cũng như các bài trả lời phỏng vấn báo đài. Ðó là lý do tại sao tôi không liên lạc được với Bà Mục Sư đang sống ở Việt Nam.

    Nguyễn Khanh: Có khi nào Mục Sư Lũy quyết định trở về Việt Nam mà không cho anh biết không?


    Nguyễn Phùng Phong: Thưa điều đó là hoàn toàn không. Chắc chắn là không bao giờ. Trước hết, Mục Sư Ngô Ðắc Lũy là một người truyền đạo từng bị cộng sản nhiều lần bức hại rất nguy hiểm lúc ông còn ở Việt Nam. Thứ hai, Mục Sư là một vị Tiến Sĩ về ngôn ngữ học, với trình độ hiểu biết về Thánh Kinh, về thần học và hiểu biết về văn hóa, tôi tin ông không làm cái quyết định mà tôi xin gọi là ngu xuẩn như vậy được.

    Nguyễn Khanh: Xin được hỏi là trong thời gian làm việc với Mục Sư Lũy, anh thấy quan hệ của Mục Sư với những người khác như thế nào? Liệu chuyện thù oán có thể xảy ra hay không?


    Nguyễn Phùng Phong: Thưa anh, Mục Sư Ngô Ðắc Lũy là một trong những nhà lãnh đạo tinh thần được anh em chúng tôi kính trọng và qúy mến hết lòng. Trước hết Mục Sư là người chỉ biết chia sẻ tinh thần Phúc Âm của Chúa, thứ hai ôgn sẵn sàng chia sẻ những đồng xu cuối cùng ở trong túi cho những anh em nào khốn khổ, cần sự chia sẻ của ông về mặt vật chất. Do đó, tôi có thể khẳng định rằng Mục Sư Ngô Ðắc Lũy không bị tư thù, tư oán, vì ông Mục Sư là người luôn làm việc thiện và luôn luôn hướng thiên.

    Nguyễn Khanh: Ít nhiều, Mục Sư Lũy cũng là một khuôn mặt khá nổi bật trong cộng đồng người Việt ở Kampuchea. Ông mất tích đã 2 ngày rồi, các anh có liên hệ với Chính Quyền địa phương chưa? Nếu có, Chính Quyền địa phương trả lời các anh như thế nào?


    Nguyễn Phùng Phong: Thưa anh, câu hỏi này khó khăn cho chúng tôi trong việc trả lời. Chúng tôi ở đây không có khái niệm về chính quyền địa phương, chúng tôi luôn luôn bị đe dọa bởi chính quyền địa phương, nên chúng tôi bất hợp tác với chính quyền địa phương. Thí dụ như bản thân tôi 17 năm qua không bao giờ liên lạc với Chính Phủ địa phương ở đây.

    Tuy nhiên trước sự nguy nan của Mục Sư Ngô Ðắc Lũy, chúng tôi đã liên hệ với Văn Phòng Cao Ủy Liên Hiệp Quốc Về Người Tỵ Nạn để thông báo vụ việc. Hồi 3 giờ chiều, Văn Phòng Cao Ủy Liên Hiệp Quốc gửi một nhân viên đến gặp và phỏng vấn tôi về trường hợp mất tích của Mục Sư, còn Chính Quyền địa phương không bao giờ giúp chúng tôi về những việc như thế này. Chúng tôi là những người tỵ nạn, bị đối xử rất tàn tệ chứ không phải như người tỵ nạn ở những quốc gia tự do khác.

    Nguyễn Khanh: Xin cám ơn anh Phong rất nhiều. Ngày mai chúng tôi sẽ gọi lại, hy vọng lúc đó anh sẽ có tin tức mới hơn về trường hợp của Mục Sư Lũy.

    Nguyễn Phùng Phong: Xin cám ơn anh. Mong Ðài sớm đưa tin này lên, để tất cả những người Việt chúng ta cùng tìm những phương án nào tốt nhất, hầu mong cứu được Mục Sư của chúng tôi.

    © 2007 Radio Free Asia
    [/align][/align]


    Các tin, bài liên quan

    [/align]http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/10/08/Rev._Ngo_Dac_Luy_dissapears_in_PhnomPenh_NKhanh/

    [/align]
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-24 20:25:08Ngọc Lý>
    Gia Lai: Công An CSVN Đã Đánh Chết Mục Sư Siu Blok  
     Việt Báo Chủ Nhật, 10/21/2007, 12:02:00 AM



    Mục sư Siu Blok.
     
     Một mục sư người Thượng đã bị công an tra tấn tới chết, theo bản tin từ Montagnard Foundation hôm Thứ Sáu.

    Mục sư Siu Blok đã chết ngàt 1-10-2007 vì bị công an tra tấn. Ông bị quay phim video trong khi làm nghi lễ ban phép lành bất hợp pháp và bị báo cáo lên công an bởi một số tín hữu Tin Lành khác thuộc hội thánh do nhà nước bảo trợ.

    Bản tin viết rằng ông Siu Blok sinh năm 1953, từ làng Ploi Breng 1, xã Ia Der, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai.

    Mục sư Siu Blok đã được chôn cất ngày 4-10-2007.

    Nguyên khởi ngày 3-6-2006, một tín đồ Tin Lành Degar tên là Ksor H’Wan, đã mòời mục sư Siu Blok tới làm lễ ban phép lành cho ngôi nhà mới của bà trong làng. Ông Blok đồng ý tới nhà làm lễ, trong khi làm lễ bị thu hình bởi Ksor Chiar, một tín đồ Degar thuộc giaó hội có đăng ký với nhà nước, và đưa băng video này cho mục sư Siu Kim, giaó hội trưởng hợp pháp.

    Băng vidoe được chuyển cho công an và hôm sau, công an tới triệu Blok lên tra vấn.

    Ngày 22-6-2006, hai công an Thanh và Bang từ huyện Ia Grai tới bắt Siu Blok taị nhà, giam vào nhà tù T-20 ở Pleiku.

    Ngày 3-6-2007, tòa án CSVN xử Siu Blok 8 năm tù về tội âm mưu lật đổ chính phủ CSVN, và giam lại vào T-20. Tra tấn tàn bạo là chuyện bình thường. Sau được chuyển về bệnh viện tỉnh Phú Yên vì các vết thương tra tấn.

    Ngày 2-9-2007, Siu Blok được thả về làng, quản thúc tại gia với công an quanh nhà.

    Ngaỳ 1-10-2007, Siu Blok chết vì các vết thương. Vợ và thân nhân muốn chụp hình  nhưng công an ngăn cản, không cho chụp.


    http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=4&nid=116693
    Đăng nhập để trả lời
    0