Em đã xóa tất cả những gì liên quan đến anh như một lời tạm biệt.[/align]Một câu chuyện kô đầu, kô cuối mà cho đến lúc này, em vẫn kô hiểu nổi những gì đã xảy ra trong gần một năm qua. [/align]Còn anh?[/align]Khi anh làm quen, bắt đầu những lần hò hẹn, tin nhắn và cuộc gọi thường xuyên. Khi anh dường như ngày nào cũng muốn nhìn thấy em ???.[/align]Những cảm giác đó, phải chăng là chỉ mình em ngộ nhận?[/align]Để rồi kô hiểu vì sao anh ra đi... [/align]Ừ, kô sao, em đã cố gắng thật nhiều để vượt qua cái cảm giác bị bỏ rơi. Mà thực sự em cũng kô biết gọi tên thế nào cho đúng, một chuyện chưa là tình yêu?[/align]một tháng, hai tháng, ...[/align]Kỉ niệm ở trong em. Những mong nhớ, đợi chờ, em chỉ nghĩ thôi mà kô dám làm gì cả. Em kô dám lần dở lại quá khứ của những ngày đầu êm đẹp, em đã muốn anh đi và mang theo tất cả.[/align]Mỗi khi vô tình thấy anh, em lại thấy mình cô đơn nhất ![/align]Rồi anh trở lại ...[/align]anh mang đến cho em những điều bất ngờ mà trong mơ em vẫn chưa nghĩ đến, em kô dám nghĩ đến từ khi anh ra đi.[/align]một bó hoa anh mua tặng em ở "nơi chúng mình vẫn thường ăn kem, em nhớ kô?". Làm sao em quên được chứ? bởi chưa bao giờ, em thôi nghĩ về anh.[/align]Lại hò hẹn, lại tin nhắn và điện thoại thường xuyên, lại như chưa có điều gì đã xảy ra.[/align]Em lại như kẻ ngây ngô, đắm đuối trong một thứ tình yêu vô vọng.[/align]Tình yêu kô phải là nỗi bất hạnh.[/align]Anh lại bắt đầu "trở chứng". Thỉng thoảng một vài tin nhắn, một vài cuộc gọi. Lại những thanh minh, giải thích... [/align]Đâu cần như thế hả anh?[/align]Một câu chuyện lặp đi lặp lại như những ngày đầu quen nhau. Vẫn những người bạn của anh, vẫn anh, vẫn em, quán ngô nướng, nước chè, nhưng cái khoảng cách giữa chúng ta là vời vợi... [/align]Giờ thì kô phải anh mà bạn anh gọi rủ em đi chơi cùng anh. Buồn cười thật anh nhỉ?[/align]Nhạt nhẽo quá![/align]em cứ lần lữa mãi kô dám đối diện với sự thật.[/align]em cứ hi vọng có một phép màu nào đó, cứ mong chờ một điều kì diệu...[/align]Nhưng kô có một phép màu nào cả, cũng kô có một điều kì diệu nào cho em.[/align]Em bị ốm, cứ nhắm mắt, em lại thấy anh, em nhớ anh khủng khiếp. Em kô biết làm sao để đẩy anh ra khỏi tâm trí của em. Kô một tin nhắn, kô một cuộc điện thoại. Một ngày, hai ngày... mỗi một ngày dài trôi qua, có bao giờ anh nghĩ về em, nhớ và mong gặp em kô??? [/align]Em kiệt sức vì chạy mãi chẳng thấy lối ra và kô thể tự trả lời câu hỏi của chính mình.[/align]Em cần một bàn tay, một bờ vai, một vòng tay, ... để em được yên bình bên anh. [/align]Nhưng chưa bao giờ em có được.[/align]Tất cả như một ảo ảnh tình yêu, một giấc mơ tình yêu.[/align]Tạm biệt anh![/align][/align]
Tạm biệt anh!
16 trả lời, 2.260 lượt xem —
Trang 1 / 1
Em đã xóa tất cả những gì liên quan đến anh như một lời tạm biệt.[/align]Một câu chuyện kô đầu, kô cuối mà cho đến lúc này, em vẫn kô hiểu nổi những gì đã xảy ra trong gần một năm qua. [/align]Còn anh?[/align]Khi anh làm quen, bắt đầu những lần hò hẹn, tin nhắn và cuộc gọi thường xuyên. Khi anh dường như ngày nào cũng muốn nhìn thấy em ???.[/align]Những cảm giác đó, phải chăng là chỉ mình em ngộ nhận?[/align]Để rồi kô hiểu vì sao anh ra đi... [/align]Ừ, kô sao, em đã cố gắng thật nhiều để vượt qua cái cảm giác bị bỏ rơi. Mà thực sự em cũng kô biết gọi tên thế nào cho đúng, một chuyện chưa là tình yêu?[/align]một tháng, hai tháng, ...[/align]Kỉ niệm ở trong em. Những mong nhớ, đợi chờ, em chỉ nghĩ thôi mà kô dám làm gì cả. Em kô dám lần dở lại quá khứ của những ngày đầu êm đẹp, em đã muốn anh đi và mang theo tất cả.[/align]Mỗi khi vô tình thấy anh, em lại thấy mình cô đơn nhất ![/align]Rồi anh trở lại ...[/align]anh mang đến cho em những điều bất ngờ mà trong mơ em vẫn chưa nghĩ đến, em kô dám nghĩ đến từ khi anh ra đi.[/align]một bó hoa anh mua tặng em ở "nơi chúng mình vẫn thường ăn kem, em nhớ kô?". Làm sao em quên được chứ? bởi chưa bao giờ, em thôi nghĩ về anh.[/align]Lại hò hẹn, lại tin nhắn và điện thoại thường xuyên, lại như chưa có điều gì đã xảy ra.[/align]Em lại như kẻ ngây ngô, đắm đuối trong một thứ tình yêu vô vọng.[/align]Tình yêu kô phải là nỗi bất hạnh.[/align]Anh lại bắt đầu "trở chứng". Thỉng thoảng một vài tin nhắn, một vài cuộc gọi. Lại những thanh minh, giải thích... [/align]Đâu cần như thế hả anh?[/align]Một câu chuyện lặp đi lặp lại như những ngày đầu quen nhau. Vẫn những người bạn của anh, vẫn anh, vẫn em, quán ngô nướng, nước chè, nhưng cái khoảng cách giữa chúng ta là vời vợi... [/align]Giờ thì kô phải anh mà bạn anh gọi rủ em đi chơi cùng anh. Buồn cười thật anh nhỉ?[/align]Nhạt nhẽo quá![/align]em cứ lần lữa mãi kô dám đối diện với sự thật.[/align]em cứ hi vọng có một phép màu nào đó, cứ mong chờ một điều kì diệu...[/align]Nhưng kô có một phép màu nào cả, cũng kô có một điều kì diệu nào cho em.[/align]Em bị ốm, cứ nhắm mắt, em lại thấy anh, em nhớ anh khủng khiếp. Em kô biết làm sao để đẩy anh ra khỏi tâm trí của em. Kô một tin nhắn, kô một cuộc điện thoại. Một ngày, hai ngày... mỗi một ngày dài trôi qua, có bao giờ anh nghĩ về em, nhớ và mong gặp em kô??? [/align]Em kiệt sức vì chạy mãi chẳng thấy lối ra và kô thể tự trả lời câu hỏi của chính mình.[/align]Em cần một bàn tay, một bờ vai, một vòng tay, ... để em được yên bình bên anh. [/align]Nhưng chưa bao giờ em có được.[/align]Tất cả như một ảo ảnh tình yêu, một giấc mơ tình yêu.[/align]Tạm biệt anh![/align][/align]
em biết làm j để kô nghĩ về anh? để cảm thấy lòng mình bình yên như chưa từng có một gã chù xấu xí như anh???
em sợ, sợ kô kiểm soát nổi cảm xúc của mình, vì mỗi khi nghĩ về anh, em cảm tưởng như mình có thể phát điên lên được, em nhớ anh khủng khiếp, và em cần anh biết bao,... em phải làm sao hả anh? em ao ước được nhìn thấy anh, được nghe anh nói, được bên anh.... tại sao em chưa bao giờ có được những giây phút hạnh phúc bên anh mà chỉ có nhớ mong và đau khổ thôi hả anh?
Tình yêu là gì chứ? em đã gặp anh, rồi nhớ mong, rồi yêu thương, và cứ thế, em nuôi dưỡng một thứ tình yêu vô vọng. Ai cũng bảo em "hâm thật rồi", có phải vậy kô anh? có phải em bị làm sao kô khi thương nhớ một người đã gần 1 năm nay mà người ta "chẳng coi mình là j cả", người ta đi chơi hết người này người khác, yêu hết người này người khác, mà mình thì vẫn thuỷ chung, thuỷ chung đến nực cười. Thích anh rồi, em chẳng dám đi chơi với 1 ai, chẳng hẹn hò, cũng chẳng dám ngồi sau xe ai, kô liên lạc với những người có ý định tán tỉnh, cứ thế, em bỏ hết tất cả mọi mối quan hệ mà đáng lẽ ra em cần phải có, càng ngày em càng cô đơn và bị rời xa. Em yêu anh, yêu trong nỗi dày vò của em. Tại sao em tự làm khổ mình như thế chứ? Tại sao hả anh? em kô thể hiểu được tình yêu là j nữa, em cứ tự nhủ với bản thân, tình yêu kô phải là nỗi bất hạnh, vì bất hạnh thì kô phải là tình yêu nữa, kô thể yêu một người làm mình khổ tâm như vậy được, nhưng rồi.... mỗi một ngày trôi qua, từ khi em mở mắt cho đến khi em nhắm mắt lại, em vẫn nhìn thấy anh. em càng ngày càng héo tàn vì anh, những ám ảnh, những nghĩ suy làm cho em kiệt sức.
gã chù xấu xí ơi! em làm sao bây giờ hở anh? em phải làm sao để được anh yêu? cho em đánh đổi tất cả mọi thứ để có được tình yêu của anh, hay em có thể làm được điều j để anh nhớ thương em?
em sợ, sợ kô kiểm soát nổi cảm xúc của mình, vì mỗi khi nghĩ về anh, em cảm tưởng như mình có thể phát điên lên được, em nhớ anh khủng khiếp, và em cần anh biết bao,... em phải làm sao hả anh? em ao ước được nhìn thấy anh, được nghe anh nói, được bên anh.... tại sao em chưa bao giờ có được những giây phút hạnh phúc bên anh mà chỉ có nhớ mong và đau khổ thôi hả anh?
Tình yêu là gì chứ? em đã gặp anh, rồi nhớ mong, rồi yêu thương, và cứ thế, em nuôi dưỡng một thứ tình yêu vô vọng. Ai cũng bảo em "hâm thật rồi", có phải vậy kô anh? có phải em bị làm sao kô khi thương nhớ một người đã gần 1 năm nay mà người ta "chẳng coi mình là j cả", người ta đi chơi hết người này người khác, yêu hết người này người khác, mà mình thì vẫn thuỷ chung, thuỷ chung đến nực cười. Thích anh rồi, em chẳng dám đi chơi với 1 ai, chẳng hẹn hò, cũng chẳng dám ngồi sau xe ai, kô liên lạc với những người có ý định tán tỉnh, cứ thế, em bỏ hết tất cả mọi mối quan hệ mà đáng lẽ ra em cần phải có, càng ngày em càng cô đơn và bị rời xa. Em yêu anh, yêu trong nỗi dày vò của em. Tại sao em tự làm khổ mình như thế chứ? Tại sao hả anh? em kô thể hiểu được tình yêu là j nữa, em cứ tự nhủ với bản thân, tình yêu kô phải là nỗi bất hạnh, vì bất hạnh thì kô phải là tình yêu nữa, kô thể yêu một người làm mình khổ tâm như vậy được, nhưng rồi.... mỗi một ngày trôi qua, từ khi em mở mắt cho đến khi em nhắm mắt lại, em vẫn nhìn thấy anh. em càng ngày càng héo tàn vì anh, những ám ảnh, những nghĩ suy làm cho em kiệt sức.
gã chù xấu xí ơi! em làm sao bây giờ hở anh? em phải làm sao để được anh yêu? cho em đánh đổi tất cả mọi thứ để có được tình yêu của anh, hay em có thể làm được điều j để anh nhớ thương em?
Hôm nay bạn em nhắn offline cho em mấy câu:
"Khi còn bé, cứ tưởng khóc là đau khổ
Lớn lên mới biết, có khi vui mà người ta vẫn khóc
Khi còn bé, cứ tưởng đông vui là hạnh phúc
Lớn lên mới biết, ta vẫn chỉ có một mình.
Khi còn bé, cứ tưởng yêu là tất cả
Lớn lên mới biết, sau yêu còn có chia tay".
Giữa anh và em đã có tình yêu chưa? em cứ day dứt mãi câu hỏi đó, tình yêu có bao giờ như vậy kô anh? có làm cho em kiệt sức như thế này kô?
24 tuổi, lần đầu tiên em biết thế nào là đau khổ, là day dứt, là chết lặng vì yêu. em kô dám cho ai biết em quen biết anh, và dường như anh cũng vậy. em yêu anh trong nỗi xấu hổ của em, vì em sợ mọi người nghĩ em "như em mà lại yêu anh",
nhưng giờ đây em kô sợ j cả, anh ơi, em cần có anh biết bao, hãy nói cho em biết vì sao, hãy xoa dịu cho em bớt những nghĩ suy dằn vặt em vì em đã kô có được tình yêu của anh. em đi tìm muôn vàn lí do, đưa ra những giải thích để tự làm an lòng mình nhưng cuối cùng lại đau đớn nhận ra chúng ta đã ở quá xa nhau. em cứ khao khát mãi về một tình yêu mà mãi mãi em kô bao giờ có được.
em luôn nghĩ tốt về anh, luôn tìm mọi cách để bào chữa cho anh, nhưng những j mà em biết lại hoàn toàn khác, nó làm cho em hụt hẫng quá. những cảm xúc dồn nén trong em, nó làm cho em như điên dại. em căm ghét bản thân em vì em yêu anh. vì em cứ để mình chìm đắm trong đau khổ trong vô vọng.
"Khi còn bé, cứ tưởng khóc là đau khổ
Lớn lên mới biết, có khi vui mà người ta vẫn khóc
Khi còn bé, cứ tưởng đông vui là hạnh phúc
Lớn lên mới biết, ta vẫn chỉ có một mình.
Khi còn bé, cứ tưởng yêu là tất cả
Lớn lên mới biết, sau yêu còn có chia tay".
Giữa anh và em đã có tình yêu chưa? em cứ day dứt mãi câu hỏi đó, tình yêu có bao giờ như vậy kô anh? có làm cho em kiệt sức như thế này kô?
24 tuổi, lần đầu tiên em biết thế nào là đau khổ, là day dứt, là chết lặng vì yêu. em kô dám cho ai biết em quen biết anh, và dường như anh cũng vậy. em yêu anh trong nỗi xấu hổ của em, vì em sợ mọi người nghĩ em "như em mà lại yêu anh",
nhưng giờ đây em kô sợ j cả, anh ơi, em cần có anh biết bao, hãy nói cho em biết vì sao, hãy xoa dịu cho em bớt những nghĩ suy dằn vặt em vì em đã kô có được tình yêu của anh. em đi tìm muôn vàn lí do, đưa ra những giải thích để tự làm an lòng mình nhưng cuối cùng lại đau đớn nhận ra chúng ta đã ở quá xa nhau. em cứ khao khát mãi về một tình yêu mà mãi mãi em kô bao giờ có được.
em luôn nghĩ tốt về anh, luôn tìm mọi cách để bào chữa cho anh, nhưng những j mà em biết lại hoàn toàn khác, nó làm cho em hụt hẫng quá. những cảm xúc dồn nén trong em, nó làm cho em như điên dại. em căm ghét bản thân em vì em yêu anh. vì em cứ để mình chìm đắm trong đau khổ trong vô vọng.
cuối cùng em lại gọi cho anh, cái răng khôn vừa nhú lên kéo theo bộ mặt sưng húp của em làm cho em kô chịu đựng được, đau, nhức, ngứa, cứ râm ran, rấm rẳng, nóng rát, toàn bộ hàm răng của em như nhức buốt cho cái răng khôn ra đời.
Đã có một lần anh đau răng, cũng sưng nóng, anh đã cầm tay em áp lên phía bên má sưng của anh: "Làm sao cho hết đau bây giờ hả em?", em lắc đầu : "em kô biết." "anh biết có một cách", "ngậm muối hả", "kô phải, mà là..." anh nhìn em cười,... ơi nếu mà lúc đó kô có điện thoại của anh Hoàng thì thế nào anh nhỉ,... hôm đó về em đã viết lên blog của mình "em yêu anh"!
kô biết lúc em gọi điện hỏi anh làm thế nào để hết đau anh còn nhớ hôm đó nữa kô?... đã bao nhiêu lâu rồi em kô được nghe anh nói, dù em biết, thấy em gọi đến thế nào anh cũng tắt máy gọi lại. trời kô cho anh một hình thức bình thường như người khác, nhưng cái giọng nói ấm nồng, bàn tay mềm mại, cái vẻ tồi tội đáng thương đến lạ của anh liệu em còn tìm thấy ở một ai khác?
em đang rất nhớ anh, nhớ khủng khiếp, em biết phải làm sao chứ?
Đã có một lần anh đau răng, cũng sưng nóng, anh đã cầm tay em áp lên phía bên má sưng của anh: "Làm sao cho hết đau bây giờ hả em?", em lắc đầu : "em kô biết." "anh biết có một cách", "ngậm muối hả", "kô phải, mà là..." anh nhìn em cười,... ơi nếu mà lúc đó kô có điện thoại của anh Hoàng thì thế nào anh nhỉ,... hôm đó về em đã viết lên blog của mình "em yêu anh"!
kô biết lúc em gọi điện hỏi anh làm thế nào để hết đau anh còn nhớ hôm đó nữa kô?... đã bao nhiêu lâu rồi em kô được nghe anh nói, dù em biết, thấy em gọi đến thế nào anh cũng tắt máy gọi lại. trời kô cho anh một hình thức bình thường như người khác, nhưng cái giọng nói ấm nồng, bàn tay mềm mại, cái vẻ tồi tội đáng thương đến lạ của anh liệu em còn tìm thấy ở một ai khác?
em đang rất nhớ anh, nhớ khủng khiếp, em biết phải làm sao chứ?
lòng em trống rỗng, mọi thứ xung quanh em đã trở thành vô nghĩa. em thật xấu xí và đáng thương,...
em đang chết anh ạ, mà kô, em đang sống, đang dật dờ như chiếc bóng, như một người bị đánh cắp linh hồn, kô thiết j cuộc sống này nữa, em kô buồn trang điểm, kô buồn mặc đẹp, cuộc sống vô nghĩa và thật chán, em kô có mục đích j nữa, dường như em đã thành 1 người khác.
ai cũng bảo em thiếu j người, sướng kô biết đường sướng,... nhưng em kô cần j cả, em chỉ cần anh thôi, chỉ cần tình yêu của anh! em thật sự cần có anh!
đau đớn quá phải kô? đau đớn vì em yêu anh đến thế mà anh thì chẳng hề yêu em!
em kô biết làm sao đâu, em kô mạnh mẽ được nữa đâu. có nhiều lúc em chỉ muốn khóc oà lên cho thoả bớt những dồn nén trong em, cũng có nhiều lúc em như chết lặng vì kô thể thoát ra được tình yêu đắm đuối trong em.
bạn anh ai cũng quý em thế cơ mà, ai cũng khen em thế cơ mà, và em biết, em cũng xứng đáng để được yêu thương lắm chứ? tại sao? hãy nói cho em biết? em có sao đâu mà kô thể được anh yêu? anh chỉ tôn trọng, quý mến em thôi! em kô cần điều đó. em chỉ cần tình yêu của anh thôi anh biết kô?
cứ mỗi lần em muốn làm điều j đó, thì lòng tự trọng của em lại ngăn em lại, em vẫn còn đủ tỉnh táo để kô chạy ù đến bên anh, vì em biết tình yêu kô thể cầu xin! nhưng có phải bao giờ em cũng can đảm được thế đâu, có nhiều khi em như phát điên lên vì muốn gặp anh, em hoảng loạn thực sự, em sợ em kô kiểm soát nổi mình. em muốn đi đến nơi nào đó thật xa,... em sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống mới mà ở đó chắc chắn sẽ kô có anh!
em đang chết anh ạ, mà kô, em đang sống, đang dật dờ như chiếc bóng, như một người bị đánh cắp linh hồn, kô thiết j cuộc sống này nữa, em kô buồn trang điểm, kô buồn mặc đẹp, cuộc sống vô nghĩa và thật chán, em kô có mục đích j nữa, dường như em đã thành 1 người khác.
ai cũng bảo em thiếu j người, sướng kô biết đường sướng,... nhưng em kô cần j cả, em chỉ cần anh thôi, chỉ cần tình yêu của anh! em thật sự cần có anh!
đau đớn quá phải kô? đau đớn vì em yêu anh đến thế mà anh thì chẳng hề yêu em!
em kô biết làm sao đâu, em kô mạnh mẽ được nữa đâu. có nhiều lúc em chỉ muốn khóc oà lên cho thoả bớt những dồn nén trong em, cũng có nhiều lúc em như chết lặng vì kô thể thoát ra được tình yêu đắm đuối trong em.
bạn anh ai cũng quý em thế cơ mà, ai cũng khen em thế cơ mà, và em biết, em cũng xứng đáng để được yêu thương lắm chứ? tại sao? hãy nói cho em biết? em có sao đâu mà kô thể được anh yêu? anh chỉ tôn trọng, quý mến em thôi! em kô cần điều đó. em chỉ cần tình yêu của anh thôi anh biết kô?
cứ mỗi lần em muốn làm điều j đó, thì lòng tự trọng của em lại ngăn em lại, em vẫn còn đủ tỉnh táo để kô chạy ù đến bên anh, vì em biết tình yêu kô thể cầu xin! nhưng có phải bao giờ em cũng can đảm được thế đâu, có nhiều khi em như phát điên lên vì muốn gặp anh, em hoảng loạn thực sự, em sợ em kô kiểm soát nổi mình. em muốn đi đến nơi nào đó thật xa,... em sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống mới mà ở đó chắc chắn sẽ kô có anh!
em phải sống khác hơn thôi, em kô thể mãi như thế này được.
anh đã chính thức có bạn gái rồi.
tình yêu là thế đó,
là đơn giản vậy đó.
Chỉ mới 1 tháng trước thôi, khi em quyết định kô liên lạc j với anh nữa, anh đã như thế nào chứ? 3 ngày liền mỗi ngày hàng chục cuộc gọi nhỡ, bao nhiêu là tin nhắn,... anh đến nói chuyện với chị Hồng nhờ chị gọi nói chuyện với em.
em đã nghĩ anh khác, còn bây giờ?
Tình yêu với anh đơn giản như thế sao? dường như nó chỉ là một cuộc tuyển chọn, cứ hết người này qua người khác, anh đã tuyển được bao nhiêu người rồi?
Em cứ nghĩ anh đã nhiều tuổi, anh chính chắn và khôn ngoan hơn chứ? Chứ nếu chọn con gái đẹp, biết ăn chơi để chơi bời, kô phải chịu trách nhiệm j thì anh kô chọn em là đúng rồi, nhưng anh tiếc, đúng kô? vì em đẹp và trong sáng, vì em là bạn của em trai anh, nên anh sợ làm "tổn thương em", anh chưa đủ tình yêu với em để em có thể giữ chân anh được. Cảm ơn anh vì sự cao thượng đó và cũng thật may mắn cho em đã tự vượt qua được chính tình yêu của mình dù đau đớn khôn nguôi. nếu kô, chắc em cũng chỉ góp phần bổ sung vào bộ sưu tập của anh thôi, đúng kô?
anh đã chính thức có bạn gái rồi.
tình yêu là thế đó,
là đơn giản vậy đó.
Chỉ mới 1 tháng trước thôi, khi em quyết định kô liên lạc j với anh nữa, anh đã như thế nào chứ? 3 ngày liền mỗi ngày hàng chục cuộc gọi nhỡ, bao nhiêu là tin nhắn,... anh đến nói chuyện với chị Hồng nhờ chị gọi nói chuyện với em.
em đã nghĩ anh khác, còn bây giờ?
Tình yêu với anh đơn giản như thế sao? dường như nó chỉ là một cuộc tuyển chọn, cứ hết người này qua người khác, anh đã tuyển được bao nhiêu người rồi?
Em cứ nghĩ anh đã nhiều tuổi, anh chính chắn và khôn ngoan hơn chứ? Chứ nếu chọn con gái đẹp, biết ăn chơi để chơi bời, kô phải chịu trách nhiệm j thì anh kô chọn em là đúng rồi, nhưng anh tiếc, đúng kô? vì em đẹp và trong sáng, vì em là bạn của em trai anh, nên anh sợ làm "tổn thương em", anh chưa đủ tình yêu với em để em có thể giữ chân anh được. Cảm ơn anh vì sự cao thượng đó và cũng thật may mắn cho em đã tự vượt qua được chính tình yêu của mình dù đau đớn khôn nguôi. nếu kô, chắc em cũng chỉ góp phần bổ sung vào bộ sưu tập của anh thôi, đúng kô?
anh đã vờ như kô thấy em,
dù em kô kìm nỗi lòng mình cứ quay nhìn trở lại, chắc chắn anh phải nhận ra em chứ? chắc chắn anh phải biết em đang nhìn anh chứ? tại sao anh kô quay lại gật đầu chào em! anh ngại hả? mọi người nói với em anh có bạn gái rồi, đó cũng là "bình thường" với anh mà có j đâu mà phải ngại. gật đầu chào em em sẽ bớt tủi thân hơn, thật đấy.
nếu nước mắt có thể làm vợi đi nỗi đau thì em xin cả dâng cả đại dương để cho em nguôi bớt nỗi buồn, nếu kô có tình yêu vĩnh cửu, em xin có một phút giây tình yêu bên anh để biết rằng trong phút chốc ngắn ngủi đó, anh yêu em!
nếu nói ngàn câu tạm biệt anh mà mãi mãi em kô bao giờ phải vương vấn thì tốt biết bao nhiêu!
dù em kô kìm nỗi lòng mình cứ quay nhìn trở lại, chắc chắn anh phải nhận ra em chứ? chắc chắn anh phải biết em đang nhìn anh chứ? tại sao anh kô quay lại gật đầu chào em! anh ngại hả? mọi người nói với em anh có bạn gái rồi, đó cũng là "bình thường" với anh mà có j đâu mà phải ngại. gật đầu chào em em sẽ bớt tủi thân hơn, thật đấy.
nếu nước mắt có thể làm vợi đi nỗi đau thì em xin cả dâng cả đại dương để cho em nguôi bớt nỗi buồn, nếu kô có tình yêu vĩnh cửu, em xin có một phút giây tình yêu bên anh để biết rằng trong phút chốc ngắn ngủi đó, anh yêu em!
nếu nói ngàn câu tạm biệt anh mà mãi mãi em kô bao giờ phải vương vấn thì tốt biết bao nhiêu!
bạn tên gì vậy?
cho làm quen đi , còn tui nè đươc ko? (ban sẽ may mắn trong lần sau )
lien lac cho tui nhe![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
cho làm quen đi , còn tui nè đươc ko? (ban sẽ may mắn trong lần sau )
lien lac cho tui nhe
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
bkn
em đã khóc suốt một đêm qua. vì đắng nghẹn, đớn đau, vì một sự thật đã diễn ra ngay trước mắt, kô phải là người ta nói nữa.
em sai rồi, đáng lẽ em kô nên đi chơi cùng các anh chị ấy nữa, các anh chị ấy là bạn anh mà, em quen các anh chị ấy từ anh, em kô nên như thế nữa đúng kô? Quán nước chè chúng mình vẫn ngồi, tất cả mọi người vẫn ngồi ở đó, đã có anh và có em ở đó.
Khi tất cả đang ngồi tào lao thì anh đến, một mình, kô chào em, kô nói j cả, kô phải như hồi trước chúng ta cùng bước xuống xe, kô phải anh sẽ kéo ghế ngồi cạnh em,... em im lặng. cứ mải mê chơi với bé uyển nhi như kô có j cả. em kô dám cả nhìn anh, Rồi bạn gái anh đến. anh kéo ghế cho bạn anh ngồi cạnh, cô gái đưa tay sang đưa cho anh một cái j đó, em nhắm mắt lại, mọi thứ mờ đi, em thật điên khùng. tại sao chứ? Chị hồng quay người sang bên em, chị hoài thu cũng quay sang em, bé uyển nhi tự nhiên hỏi: gì M của chú à?... em có nghe thấy j kô?! nhìn anh kìa , anh cứ cố tình nghiêng người sang phía anh tuấn, anh cứ mải mê nói chuyện với anh hoàng,... anh như bình thường, như.... chắc anh thương em lắm. Chị hồng nói: bọn em về trước đây, an phải về có việc, em biết chị ấy thương em nên mới nói thế, chị ấy tội nghiệp cho em phải chứng kiến những điều đã sờ sờ hiển nhiên nên mới kéo em đi chỗ khác, 3 chị em và uyển nhi lại quán kem ngồi, em đủ bản lĩnh để đi mà, kô sao đâu. em can đảm lắm. chị hoài thu ôm lấy em: chắc mù mắt rồi, kô ai bằng an đâu. em đùa lại: Cũng xinh đấy chứ, các chị cứ chê làm anh ấy kô lấy được vợ thì khốn. em lại cười, ăn nhiều kem lắm, kô có j đâu.
Rồi khi đưa các chị ấy qua nhà anh lấy xe mới biết thêm nữa anh đi cùng chị chưa về!
Có ai như em kô? có ai ngu muội, điên khùng như em kô?
Đêm dài quá, càng khóc càng cay đắng, em gọi cho dương, dương mắng em té tát: mày tát vào mặt mày đi, bỏ hết cả lũ ấy đi. Mày kô nghĩ là họ sẽ nghĩ mày chạy theo anh ấy sao. Mày điên hay sao nữa mà cứ cố tình như vậy chứ?........ Mà sao mày khổ quá vậy? Có phải em đang chạy theo anh kô? có phải như thế kô? em cứ cố tình nghĩ như vô tư, như bình thường nhưng liệu có thật như thế kô vì em cũng kô dám chắc nổi nữa. em vẫn cười, vẫn nói, nhưng trời ơi, lòng em đau đớn quá anh ơi....
em sai rồi, đáng lẽ em kô nên đi chơi cùng các anh chị ấy nữa, các anh chị ấy là bạn anh mà, em quen các anh chị ấy từ anh, em kô nên như thế nữa đúng kô? Quán nước chè chúng mình vẫn ngồi, tất cả mọi người vẫn ngồi ở đó, đã có anh và có em ở đó.
Khi tất cả đang ngồi tào lao thì anh đến, một mình, kô chào em, kô nói j cả, kô phải như hồi trước chúng ta cùng bước xuống xe, kô phải anh sẽ kéo ghế ngồi cạnh em,... em im lặng. cứ mải mê chơi với bé uyển nhi như kô có j cả. em kô dám cả nhìn anh, Rồi bạn gái anh đến. anh kéo ghế cho bạn anh ngồi cạnh, cô gái đưa tay sang đưa cho anh một cái j đó, em nhắm mắt lại, mọi thứ mờ đi, em thật điên khùng. tại sao chứ? Chị hồng quay người sang bên em, chị hoài thu cũng quay sang em, bé uyển nhi tự nhiên hỏi: gì M của chú à?... em có nghe thấy j kô?! nhìn anh kìa , anh cứ cố tình nghiêng người sang phía anh tuấn, anh cứ mải mê nói chuyện với anh hoàng,... anh như bình thường, như.... chắc anh thương em lắm. Chị hồng nói: bọn em về trước đây, an phải về có việc, em biết chị ấy thương em nên mới nói thế, chị ấy tội nghiệp cho em phải chứng kiến những điều đã sờ sờ hiển nhiên nên mới kéo em đi chỗ khác, 3 chị em và uyển nhi lại quán kem ngồi, em đủ bản lĩnh để đi mà, kô sao đâu. em can đảm lắm. chị hoài thu ôm lấy em: chắc mù mắt rồi, kô ai bằng an đâu. em đùa lại: Cũng xinh đấy chứ, các chị cứ chê làm anh ấy kô lấy được vợ thì khốn. em lại cười, ăn nhiều kem lắm, kô có j đâu.
Rồi khi đưa các chị ấy qua nhà anh lấy xe mới biết thêm nữa anh đi cùng chị chưa về!
Có ai như em kô? có ai ngu muội, điên khùng như em kô?
Đêm dài quá, càng khóc càng cay đắng, em gọi cho dương, dương mắng em té tát: mày tát vào mặt mày đi, bỏ hết cả lũ ấy đi. Mày kô nghĩ là họ sẽ nghĩ mày chạy theo anh ấy sao. Mày điên hay sao nữa mà cứ cố tình như vậy chứ?........ Mà sao mày khổ quá vậy? Có phải em đang chạy theo anh kô? có phải như thế kô? em cứ cố tình nghĩ như vô tư, như bình thường nhưng liệu có thật như thế kô vì em cũng kô dám chắc nổi nữa. em vẫn cười, vẫn nói, nhưng trời ơi, lòng em đau đớn quá anh ơi....
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau
Ảnh nói với em thế này:"Nếu một người có thể ở hai nơi một lúc. Nếu vòng quay cuộc sống chậm lại. Và nếu sự quay vòng của trái đất này không còn nửa thì anh sẽ đến bên em...". trích từ lời bài hát nước ngòai của ca sĩ (phờ rên nơ) gi đó.
Đó là chuyện không tưởng, em quên cái tên "cẩu đai" đó đi, co gi ma luyến tiếc chứ hả, Có cả khối người đang đợi em đấy, chẳng hạng như admin của mình đấy...
Đó là chuyện không tưởng, em quên cái tên "cẩu đai" đó đi, co gi ma luyến tiếc chứ hả, Có cả khối người đang đợi em đấy, chẳng hạng như admin của mình đấy...
uhm...Gà con ơi, đừng buồn nữa. Hắn ta đã đối xử với em như thế, em có buồn thì cũng vậy thôi. Đọc tâm sự của em CuLan biết em là một cô gái dễ thương và can đảm. Rồi cũng sẽ có một ngày, một hoàng tử sẽ đến và trân trọng em như báu vật, một người đáng để em yêu và mang đến cho em nhiều hạnh phúc.
Hã quên hắn đi em à. Cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp lắm.
CuLan cũng đã trải qua tâm trạng như em, yêu một người chuyên "sưu tầm" tình cảm. Cũng đau khổ, cũng khóc thương, nhưng cuối cùng thì người ta vẫn tay trong tay, hết cô này đến cô khác. Đừng buồn nhé. Em vẫn còn rất nhiều người quan tâm và lo lắng cho em đấy.
Vui lên nhé. Thỉnh thoảng có buồn thì tìm anh Admin nào đấy níu áo bắt khao một chầu kem là mát lòng ngay thôi.
Chúc Ga con vui nhé và chúc cho tất cả những người yêu nhau sẽ mãi mãi hạnh phúc.
Hã quên hắn đi em à. Cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp lắm.
CuLan cũng đã trải qua tâm trạng như em, yêu một người chuyên "sưu tầm" tình cảm. Cũng đau khổ, cũng khóc thương, nhưng cuối cùng thì người ta vẫn tay trong tay, hết cô này đến cô khác. Đừng buồn nhé. Em vẫn còn rất nhiều người quan tâm và lo lắng cho em đấy.
Vui lên nhé. Thỉnh thoảng có buồn thì tìm anh Admin nào đấy níu áo bắt khao một chầu kem là mát lòng ngay thôi.
Chúc Ga con vui nhé và chúc cho tất cả những người yêu nhau sẽ mãi mãi hạnh phúc.
Ta thà làm bạn cỏ hoa
Trăng thanh gió mát mà xa lụy phiền
Tiêu nhiên một khúc thanh thiên
Thảnh thơi ca hát, ưu phiền chóng phai
Trăng thanh gió mát mà xa lụy phiền
Tiêu nhiên một khúc thanh thiên
Thảnh thơi ca hát, ưu phiền chóng phai
Gà con ơi! Khi DT đọc được những dòng tâm sự của Gà con DT tưởng chừng như mình đang đọc những dòng tâm sự của mình vậy. Gà con biết kô khi chưa đọc bài viết này mình nghĩ chắc mình là người đau khổ và bất hạnh nhất trong chuyện tình cảm. Gà con biết kô DT đã từng ngộ nhận giống như Gà con vậy. Nhưng anh của mình học thức cao nói chung là một người mà nhiều cô gái mong ước có được. Mình đã từng nghĩ anh ấy sẽ quay về vào một ngày nào đó vì mình nghĩ sẽ kô ai yêu anh ấy bằng mình, kô ai tốt với anh ấy bằng mình và cứ thế mình cứ sống trong cái bóng, sống trong ảo giác của mình...nhưng mình cứ đợi hoài mà có thấy đâu. Anh ấy chỉ đến bên mình khi đã có men và chỉ khi đó anh mới gọi điện cho mình, mình giống như người bị bỏ rơi vậy. Lúc anh ấy buồn thì mới tìm mình, nhưng tình yêu đã làm lu mờ lý trí mình lại đến với anh ấy như một con rối vậy. Mình tưởng chừng như mình đang cầu xin anh ấy vậy. Và mình đã đau khổ, mình tưởng chừng như kô sống nổi.
Gà con biết kô? Cho đến một ngày kia có một người anh của mình biết được chuyện của mình và nói với mình rằng: " Em có công nhận em là một người tốt ko? Kô có gì để mà chê cả, em luôn vị tha, lòng thương người và em luôn sống vì người khác. Giá như mà anh có được trái tim của em thì hay biết mấy. Chính vì ông trời nhìn thấy em là một người tốt cho nên Ông trời kô cho em quen anh đó vì người đó kô tốt, kô xứng với em mà Ông sẽ chọn cho em một người thật tốt, yêu em và lo lắng cho em đến suốt cuộc đời còn lại thì khi đó Ông sẽ nối dây tơ hồng cho em người mà em sẽ gặp sau này em nhé. Tại Ông trời biết người đó kô tốt nên bắt em phải xa người ấy thôi. Người ấy không xứng đáng có được tình cảm của em. Em hiểu không?
Gà con ơi! Hãy đọc những gì mình viết nhé và bạn hãy suy nghĩ cho thật kỹ nha. Đó cũng chính là thông điệp mình muốn gưi đến Gà con đó. Gà con hãy quên hết tất cả đi. Làm lại từ đầu nhen. Bởi vì người yêu bạn thật sự sẽ kô bap giờ làm cho bạn khóc dù chỉ là một giọt bạn hiểu kô? Và mình kô thể cứ bàm mãi cài hình bóng anh ấy giống như cầu xin tình cảm người ta vậy? Mặc dù bên cạnh bạn đang còn có rất nhiều người đang muốn làm hoàng tử của bạn đấy. Mọi chuyện rồi cũng sẽ phai nhạt theo thời gian thôi mà bạn. Nước chảy thì đá mòn đó là quy luật của tự nhiên mà. Sau cơn mưa trời lại sáng thôi mà. Cố gắng lên nha. Chúc bạn vượt qua những gì tưởng chừng như kô thể này bạn nhé. Mình rất thích hoa hướng dương bởi nó là một loài hoa luôn hướng thẳng về phía mặt trời để sống, cho dù có bất cứ sự vùi lấp nào cũng kô thể xoay được nó. Bạn sẽ như thế nhé. Chào thân ái.[sm=----------------.gif]
Gà con biết kô? Cho đến một ngày kia có một người anh của mình biết được chuyện của mình và nói với mình rằng: " Em có công nhận em là một người tốt ko? Kô có gì để mà chê cả, em luôn vị tha, lòng thương người và em luôn sống vì người khác. Giá như mà anh có được trái tim của em thì hay biết mấy. Chính vì ông trời nhìn thấy em là một người tốt cho nên Ông trời kô cho em quen anh đó vì người đó kô tốt, kô xứng với em mà Ông sẽ chọn cho em một người thật tốt, yêu em và lo lắng cho em đến suốt cuộc đời còn lại thì khi đó Ông sẽ nối dây tơ hồng cho em người mà em sẽ gặp sau này em nhé. Tại Ông trời biết người đó kô tốt nên bắt em phải xa người ấy thôi. Người ấy không xứng đáng có được tình cảm của em. Em hiểu không?
Gà con ơi! Hãy đọc những gì mình viết nhé và bạn hãy suy nghĩ cho thật kỹ nha. Đó cũng chính là thông điệp mình muốn gưi đến Gà con đó. Gà con hãy quên hết tất cả đi. Làm lại từ đầu nhen. Bởi vì người yêu bạn thật sự sẽ kô bap giờ làm cho bạn khóc dù chỉ là một giọt bạn hiểu kô? Và mình kô thể cứ bàm mãi cài hình bóng anh ấy giống như cầu xin tình cảm người ta vậy? Mặc dù bên cạnh bạn đang còn có rất nhiều người đang muốn làm hoàng tử của bạn đấy. Mọi chuyện rồi cũng sẽ phai nhạt theo thời gian thôi mà bạn. Nước chảy thì đá mòn đó là quy luật của tự nhiên mà. Sau cơn mưa trời lại sáng thôi mà. Cố gắng lên nha. Chúc bạn vượt qua những gì tưởng chừng như kô thể này bạn nhé. Mình rất thích hoa hướng dương bởi nó là một loài hoa luôn hướng thẳng về phía mặt trời để sống, cho dù có bất cứ sự vùi lấp nào cũng kô thể xoay được nó. Bạn sẽ như thế nhé. Chào thân ái.[sm=----------------.gif]
anh có biết mỗi đêm trước khi ngủ em đều nhắm mắt và tự hỏi: ngày hôm nay có phải là sự thật kô nhỉ. và em cầu cho đến ngày mai, liệu ngày mai đến, những cảm giác mong manh này có biến đi mất kô?
có lẽ chẳng ai biết được, chẳng ai có thể hiểu được, lý giải được những gì đang diễn ra gần một tháng nay.
anh và em đã yêu nhau!
như một chuyện bi hài kịch mà bản thân em cũng kô thể hiểu được. Có những khi ngồi bên anh, nói chuyện với anh, hờn ghen với ai đó em thấy lòng mình thật kỳ lạ... và khi anh ôm em nói rằng: anh phải làm gì để em tin anh, chúng mình cưới nhau nhé. anh có biết kô người em như có điện giật vậy. tin anh? kô thể tin được?... bao nhiêu cảm xúc làm cho em muốn vỡ tung ra. anh yêu em thật sao? có phải là tình yêu kô hả anh. anh đã đến nhà em nhiều như em mong muốn, những quan tâm, chăm sóc của anh làm cho em cảm thấy cũng cảm động lắm. nhưng sao lòng em vẫn cảm thấy kô yên.
em muốn yêu anh say đắm, nồng nàn, yêu đến chết đi cũng được, em muốn được hưởng trọn cảm giác của tình yêu đầu tiên... vậy mà em kô thể.
Vì tất cả những gì đã xảy ra giữa em và anh, một năm rưỡi cho một cuộc tình làm lại đến lần thứ 3. và giữa thời gian đó, anh đã có đến 3 cuộc tình. thôi tán tỉnh em, anh đến với người khác, thôi người khác anh lại quay về tán tỉnh em, rồi anh lại bai em đến cùng người khác... và bây giờ khi anh và em chính thức yêu nhau, liệu điều đó còn xảy ra?
những hoài nghi, những lo lắng, những nghĩ suy làm cho em buồn lắm. yêu anh mà em cứ sợ không giữ được anh, em sợ anh lại bỏ em mà đi... lòng tự trọng của em sợ anh biến em thành một người cũ như bao người khác, thành phố của chúng mình quá nhỏ bé để một người như em đủ can đảm làm lại từ đầu. và hơn hết, em yêu anh và muốn gắn bó cùng anh mãi.
có lẽ chẳng ai biết được, chẳng ai có thể hiểu được, lý giải được những gì đang diễn ra gần một tháng nay.
anh và em đã yêu nhau!
như một chuyện bi hài kịch mà bản thân em cũng kô thể hiểu được. Có những khi ngồi bên anh, nói chuyện với anh, hờn ghen với ai đó em thấy lòng mình thật kỳ lạ... và khi anh ôm em nói rằng: anh phải làm gì để em tin anh, chúng mình cưới nhau nhé. anh có biết kô người em như có điện giật vậy. tin anh? kô thể tin được?... bao nhiêu cảm xúc làm cho em muốn vỡ tung ra. anh yêu em thật sao? có phải là tình yêu kô hả anh. anh đã đến nhà em nhiều như em mong muốn, những quan tâm, chăm sóc của anh làm cho em cảm thấy cũng cảm động lắm. nhưng sao lòng em vẫn cảm thấy kô yên.
em muốn yêu anh say đắm, nồng nàn, yêu đến chết đi cũng được, em muốn được hưởng trọn cảm giác của tình yêu đầu tiên... vậy mà em kô thể.
Vì tất cả những gì đã xảy ra giữa em và anh, một năm rưỡi cho một cuộc tình làm lại đến lần thứ 3. và giữa thời gian đó, anh đã có đến 3 cuộc tình. thôi tán tỉnh em, anh đến với người khác, thôi người khác anh lại quay về tán tỉnh em, rồi anh lại bai em đến cùng người khác... và bây giờ khi anh và em chính thức yêu nhau, liệu điều đó còn xảy ra?
những hoài nghi, những lo lắng, những nghĩ suy làm cho em buồn lắm. yêu anh mà em cứ sợ không giữ được anh, em sợ anh lại bỏ em mà đi... lòng tự trọng của em sợ anh biến em thành một người cũ như bao người khác, thành phố của chúng mình quá nhỏ bé để một người như em đủ can đảm làm lại từ đầu. và hơn hết, em yêu anh và muốn gắn bó cùng anh mãi.
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau
Hãy nói cho em biết em phải làm gì đây?
Phải làm gì khi biết rằng anh tổ chức sinh nhật đến 2 lần, 1 lần cho nhóm bạn chung của anh và em, 1 lần cho nhóm bạn người yêu cũ- Một người mà anh chưa dứt hẳn yêu thương.
Anh đừng dối lừa em như thế. anh đi chơi với nhóm bạn thôi, kô có j đâu, em đừng nghĩ linh tinh,... sao chị hồng bảo em khóc, anh biết làm điều gì đúng chứ.... Không có gì đâu. Anh đi ăn, rồi đi hát đến 11h đêm mới về. ùh, chẳng có gì đâu. chỉ có em là ngu ngốc ở nhà nằm khóc suốt cả đêm thôi.
Tình yêu là gì hả anh? em mới biết yêu lần đầu. sao em kô thể có được hạnh phúc của một tình yêu tha thiết, đắm say?
nhiều lúc em cứ tự hỏi mình? tại sao em lại như thế chứ? em có điều j đáng chê trách ư? không phải vậy đúng không? gia đình cán bộ gia giáo, 24 tuổi, tốt nghiệp đại học danh tiếng, được về làm cán bộ, bạn bè đông vui, yêu quý, tin cậy...
em có mọi thứ em muốn nhưng em kô thể nắm bắt được tình yêu của anh. anh luôn là khao khát của em, là nỗi buồn, là đau khổ là hy vọng là mê đắm của em.
Hãy nói cho em biết, em phải làm gì để có được tình yêu trọn vẹn của anh?
Phải làm gì khi biết rằng anh tổ chức sinh nhật đến 2 lần, 1 lần cho nhóm bạn chung của anh và em, 1 lần cho nhóm bạn người yêu cũ- Một người mà anh chưa dứt hẳn yêu thương.
Anh đừng dối lừa em như thế. anh đi chơi với nhóm bạn thôi, kô có j đâu, em đừng nghĩ linh tinh,... sao chị hồng bảo em khóc, anh biết làm điều gì đúng chứ.... Không có gì đâu. Anh đi ăn, rồi đi hát đến 11h đêm mới về. ùh, chẳng có gì đâu. chỉ có em là ngu ngốc ở nhà nằm khóc suốt cả đêm thôi.
Tình yêu là gì hả anh? em mới biết yêu lần đầu. sao em kô thể có được hạnh phúc của một tình yêu tha thiết, đắm say?
nhiều lúc em cứ tự hỏi mình? tại sao em lại như thế chứ? em có điều j đáng chê trách ư? không phải vậy đúng không? gia đình cán bộ gia giáo, 24 tuổi, tốt nghiệp đại học danh tiếng, được về làm cán bộ, bạn bè đông vui, yêu quý, tin cậy...
em có mọi thứ em muốn nhưng em kô thể nắm bắt được tình yêu của anh. anh luôn là khao khát của em, là nỗi buồn, là đau khổ là hy vọng là mê đắm của em.
Hãy nói cho em biết, em phải làm gì để có được tình yêu trọn vẹn của anh?
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau
Thương gachuxauxi quá! Ngày xưa(năm panda 19-20 tuổi) Panda cũng như vậy đó,cũng yêu đương rồi lụy tình,đau khổ...Còn bây giờ thì khi xem lại những trang nhật kí ngày ấy,những trang nhật kí đầy nước mắt,đầy khổ đau thì lại nhận ra...nỗi buồn ngày ấy thật vô nghĩa,người xưa ấy tưởng chừng như cả đời ko thể quên được thì giờ đây trở nên thật mờ ảo.Tuổi 19-20 tươi đẹp biết bao nhiêu vậy mà mình lại chìm ngập trong nỗi buồn...vô nghĩa ấy và rồi phải nuối tiếc nhiều điều....
gachuxauxi ơi!tình yêu không phải là tất cả của cuộc sống,cuộc sống còn rất nhiều điều,gachuxauxi hãy lại sống thật tươi vui nhé!
gachuxauxi ơi!tình yêu không phải là tất cả của cuộc sống,cuộc sống còn rất nhiều điều,gachuxauxi hãy lại sống thật tươi vui nhé!
Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Chẳng thể biết trước được cuộc sống này lại có nhiều điều bất ngờ, kì diệu đến thế. 2 tháng không vô được diễn đàn là 2 tháng có hàng đống sự kiện tiêu biểu và nổi bật đến với mình.
Mình đã có một lễ cưới cực kỳ hoành tráng, hạnh phúc và vui hết cỡ. Chú rể không ai khác chính là anh chàng mình muốn nói lời tạm biệt, người làm mình đau khổ hết nước mắt kia. hì.
Cho đến bây giờ mình cũng không nghĩ mình và anh ấy lại cùng nhau sống chung một mái nhà, ngủ chung một chiếc giường, cùng gọi chung bố mẹ,...
Mình không biết nói gì hơn nữa. thực sự mình đang rất hạnh phúc, mình muốn chia sẻ niềm vui này với tất cả mọi người, cảm ơn tất cả đã chia sẻ cùng mình những tâm sự buồn trước đây.
Mình đã có một lễ cưới cực kỳ hoành tráng, hạnh phúc và vui hết cỡ. Chú rể không ai khác chính là anh chàng mình muốn nói lời tạm biệt, người làm mình đau khổ hết nước mắt kia. hì.
Cho đến bây giờ mình cũng không nghĩ mình và anh ấy lại cùng nhau sống chung một mái nhà, ngủ chung một chiếc giường, cùng gọi chung bố mẹ,...
Mình không biết nói gì hơn nữa. thực sự mình đang rất hạnh phúc, mình muốn chia sẻ niềm vui này với tất cả mọi người, cảm ơn tất cả đã chia sẻ cùng mình những tâm sự buồn trước đây.
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau
Woa!quả thật là rất bất ngờ đó.Vừa đọc xong những tâm tư buồn tủi đầy nước mắt của gachuxauxi thì giờ lại được thấy niềm vui hoan hỉ rồi.Chúc mừng gachuxauxi nha.Cầu chúc cho gachuxauxi luôn vui tươi,hạnh phúc...
Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?