<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-16 17:34:12NuocMatMuaThu>

::


Cu gù chốn vắng đồng hoang
Vọng về gọi bạn chiều hoàng hôn xa
Gương trời soi mỗi đôi ta...
Bóng còn nỡ hắt phương xa tím dần !




Ai bảo anh làm thơ vậy anh
Để réo rắt một vần buồn lênh láng
Một nỗi buồn nhâm nhi từ sáng sáng
Đến chiều chiều thơ vẫn thế buồn ghê
Đọc mỗi vần thơ em chẳng dám chê
Chỉ vì đã nói hộ em nhiều quá
Từ câu chuyện tim em từng hóa đá
Nay đã biết cười khi gío Xuân sang
Năm tháng ngọt ngào hơn chăng anh
Sao bịn rịn những điều không dễ nói
Sao khi nói lại chỉ là câu hỏi
Để lòng mình lại hỏi những bâng khuâng !
Ngày xửa ngày xưa…Mưa rơi tháp cổ
Cho đến bây giờ nắng gió chẳng chiều ai
Sao sương đêm lại ướt đẫm hoa Nhài
Sao giọt nắng lại rơi xuống thềm tí tách ?!
Sao làn gió lại mơn man tóc em?
Lại tung tỏa chạy về khi ngược gió
Sao giọt lệ mắt em một chiều tan vỡ
Để hòang hôn tím thế lại theo về ?
Sao lại thế ! Anh ơi sao lại thế ?
Để một ngày tan chảy trước mắt anh
Vòng tay ai như một lời của màu Xanh
Màu hạnh phúc hay là lời hi vọng vậy?
Hôm nay sao mây lại lang thang
Không dừng lại bởi khỏang trời tím quá
Em đứng đây một khỏang đời đầy gió
Đến vô cùng sao…chỉ bởi nhớ anh thôi ?!
BP- Xuân 2007

Trích đoạn: NuocMatMuaThu

