Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những Cảnh Đời Mồ Côi (.^_^.)

25 trả lời, 2.874 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-16 06:39:16NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
 
 
Thương quá là thương :(
 
Thương quá cảnh đời không Mẹ Cha
Mồ côi em sống kiếp không nhà
Lang thang phố chợ tìm mưu sống
Trong từng đống rác của người ta
 
Em có no lòng không em ơi
Đói có làm em lạnh hồn người
Nghĩ gì em thơ vẫn còn dại
Khi nhìn mưa gió chiều đang rơi
 
Bão có làm em sợ hãi không
Mà sao ánh mắt em lưng tròng
Hình như đang rớt từng giọt lệ
Chảy thành mà ra nơi cuối sông
 
Thương quá là thương em bé ơi
Làm sao ta ngỏ hết thành lời
Bật tiếng xin gào lên ta khóc
Có ai thấu dùm cảnh mồ côi
 
NuocMatMuaThu
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
 
Bất hạnh đời em :(
 
Em có tội tình chi em ơi
Sanh ra bất hạnh ở trong đời
Mượn trời bốn bể làm chỗ ngủ
Và lề lòng đường trú mưa rơi
 
Co ro em lạnh lắm không em
Những khi gió thổi lùa qua thềm
Ai sẽ đắp lên chiếc áo ấm
Ru đời em giấc ngủ buồn tênh
 
Tôi ước mai này dòng đời em
Sẽ là những chuỗi ngày ấm êm
Cắp sách đến trường cùng bè bạn
Không còn lo nghĩ chuyện lênh đênh
 
Tất cả chỉ là ao ước thôi
Vì đời không đẹp tựa như mơ
Làm sao thay đổi được định mệnh
Cho em và cho cả chính tôi
 
Hãy khóc đi em cho tủi hờn
Xóa tàn đi bớt những cô đơn
Cho dỗi hờn kia không đọng lại
Làm mắt em cay cùng linh hồn
 
Tựa vai ta ngủ, em ngủ say
Ta xin gom hết trời yêu này
Ru ấm đời em kẻ phận bạc
Giấc ngủ chưa tròn trong đêm nay
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-11 05:17:46NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
 
Những, nỗi buồn không tên
 
Cầu thực sống đời kiếp ăn xin
Đôi lúc người qua quá vô tình
Dập dìu chân bước đi thật vội
Không nỡ buồn quay lưng lại nhìn

Hãy cố gượng cười này anh ơi
Đừng để mắt mình giọt lệ rơi
Làm úa trong tim, sầu thêm đọng
Đánh thức mà nghe đêm rã rời

Và biết bao lần nghe xót xa
Thương ai bất hạnh sống không nhà
Cầm bằng anh mang đời tàn phế
Sống tạm nhờ vào những tiếng ca

Thương cho bao cảnh đời lầm than
Quẫy nặng trên vai đôi gánh hàng
Còng lưng Mẹ gánh, còn em bé
Cầm tờ vé số bán lang thang

Và hỏi Bà ơi, bán gì đây
Bán cho con chén, nước mắt đầy
Về con ru lại đời nghiệt ngã
Của Bà còn nặng trĩu trên vai

Hỏi bé thơ ơi, bé nghĩ gì
Lầm lùi đêm dài bước chân đi
Lạnh có làm run thân bé nhỏ
Đôi mắt buồn mang cũng bởi vì

Thương cho bao đứa trẻ mù lòa
Chẳng may mất Mẹ lẫn cả Cha
Sống thân cầu thực trên hè phố
Giữa một dòng đời lắm người qua

Đêm nay, Ông có đói không Ông
Chén cơm con mời Ông lót lòng
Dùng tạm qua bữa rồi mai tính
Ông bán buồn, con mua được không

Hay để con chia bớt dùm sầu
Mua dùm Ông hết những thương đau
Hằn trên nét mặt còn hốc hác
Của một người Cha yêu dấu nào 

Thương Ông tuổi già, sức hư hao
Áo rách sờn vai, tóc bạc màu
Cô đơn lận đận vì số kiếp
Biết đổi làm sao, bằng cách nào

Ông vẫn đêm dài với chiếc xe
Xích lô buồn đạp trên vỉa hè
Tìm kế mưu sinh, đời hai bửa
Nghe nặng lòng con như đá đè

Xin Ông đưa con qua dòng đời
Nơi nào chẳng còn giọt mưa rơi 
Kẻo lạnh lòng Ông, cùng con đó 
Bỏ sầu con khóc, này Ông ơi
 
(.^_^.)

NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 


MỒ CÔI


Em là ai? Sao không cha không mẹ
Tuổi lên năm lên bảy hoặc lên mười
Ai đánh cắp cuộc đời em hả bé
Những nụ cười vốn tinh nghịch vui tươi
 
Quê em đâu sao lạc loài đất khách
Quần áo thừa rách rưới quanh năm
Chỗ kiếm ăn là bãi rác tối tăm
Giành giật với chó hoang mèo dại
 
Trời thất thường hết mưa rồi lại nắng
Em co ro chui vỉa phố gầm cầu
Cả bốn mùa chân đất, mắt quầng sâu
Đêm mơ ngủ thèm vòng tay của mẹ
 
Xin thiên hạ ban ơn từng đồng lẻ
Nhìn con người ta cùng tuổi chạy tung tăng
Tuổi thơ em sao không được đến trường
Bàn tay nhỏ chưa từng nâng sách bút
 
Khi em ốm ai là người chăm chút
Rồi lớn lên em có giồng người thường?
Ơi em nhỏ không cửa nhà côi cút
Mong giữa bùn em chẳng dính tanh ương …



 


Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-11 05:20:12NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
 
Ru em, bằng chút tình người :(
Ầu ơ ru mãi trọn đời còn ru
 
Còn nhiều lắm cảnh ai ơi
Em thơ bất hạnh mồ côi không nhà
Cõng em mình bước chân qua
Trên dòng đời nghiệt đói mà tả tơi
 
Nhìn trong ánh mắt em tôi
Như là lo sợ chiều trời mưa ngâu
Biết mình đi sẽ về đâu
Trú thân tạm bợ dưới cầu đành thôi
 
Mắt em chứa cả bầu trời
Trắng tang nhuộm đắng bờ môi em sầu
Nhìn em mà lắm thương đau
Khẽ ta bật khóc hỏi sao là vì
 
Em sanh trong số tử vi
Phải là phận bạc hàn vi của đời
Không nhà không cửa không nơi
Để mà nương tựa khi trời bão giông
 
Nhìn em, ta nát tan lòng
Hạ vần thi ghép mà dòng lệ rơi
Khóc đi em bé thơ ơi
Cho ta được khẽ hôn bờ mi em
 
Ru em giấc ngủ êm đềm
Bằng tình người của đêm trường còn ru
Hình như trời đã vào thu
Gió se se lạnh ru đời em tôi
 
NuocMatMuaThu
 
Anh Đuyên Hồng mến;
 
Dạ Thu xin gởi lời thăm anh khoẻ và bình an, xin rất cám ơn anh đã ghé trở lại viếng thăm trang thơ Thu đêm nay, vậy cho Thu xin phép được lưu lại đôi dòng thơ mộc mạc này, cùng anh chia sẻ chút tình người tới các cảnh đời bất hạnh mồ côi, của những em bé không nhà, coi như là chút tình người anh, Thu và các bạn đã dành cho các em thơ bất hạnh này, hy vọng mưa không làm các em lạnh đêm nay :(, Thu xin mến chúc anh một ngày mới bình an và dòng đời luôn đẹp mãi
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
Ai về.


Ai về Ải Bắc cho xin gởi.
Một mối tin yêu chút nổi lòng.
Cắm hộ mồ xưa hoa màu tím.
Khắc lên thành cổ nổi chờ trông.


Ai về Hà Nội gởi ước mong.
Ai gọi tim ai dục bước lòng.
Nước Hồ vẩn đục đau lòng Nước.
Lắng giúp cho đời mảng nước trong.


Ai về lối cũ Sài Gòn mưa.
Niềm đau nổi nhớ nói sao vừa.
Đêm khuya giá lạnh nơi hè phố.
Vuốt nhẹ dùm tôi những trẻ thơ.


Ai về đất Việt để dấn thân.
Cho tôi được gởi mối ân cần.
Sinh viên trí thức đời son trẻ.
Tự Do Dân Chủ sóng trào dâng.


Nguyên Thạch.
Mùa chiến đấu.



 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 08:43:08NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
Nghĩ gì, em tôi ơi :(
Một chén cơm, một manh áo
 hay là chút tình người
 
Ai về cho xin nhắn
Ngàn lời mến yêu này
Tới em thơ còn vẫn
Sống đời kiếp đó đây
 
Nhìn em ta nước mắt
Cố ngăn chẳng để sầu
Đổ lòng thêm quặn thắt
Mà sao cứ nghe đau
 
Mắt em buồn dịu vợi
Như ôm cả bầu trời
Gọi mưa về chiều đổ
Sầu từng cánh hoa rơi
 
Cầu đêm trời đừng lạnh
Ru em giấc mơ hồng
Dưới ngàn sao lấp lánh
Ta kẻ lạ cầu mong
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
 
Quỳ cúi xin Ông
 
Cúi xin Đức Phật từ bi
Mang lòng bác ái độ trì chúng sinh
Thoát qua nghiệt cảnh điêu linh
Mọi người đùm bọc trong tình thương yêu
 
Để không sợ gió thu chiều
Thổi làm se lạnh đìu hiu lòng buồn
Đói làm em bé lệ tuôn
Khóc thương mình phận đêm trường Người ơi
 
Xin Ông mang chút nắng trời
Về tô thắm lại dòng đời mồ côi
Của những đứa trẻ lạc loài
Không Cha, không Mẹ không người nào thân
 
Không ai một tiếng ân cần
Ru em dù chỉ một lần mà thôi
Để quên đời bạc như vôi
Quên đi nghiệt ngã quên chơi vơi sầu
 
Xin Ông con lạy cúi đầu
Xin trong từng tiếng kinh cầu đêm nay
Xin Ông vá lại dùm ai
Mảnh đời vụng vỡ vẫn hoài còn mang
 
Nam Mô A Di Đà
(.^_^.)
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-18 08:15:03SuongAnh>
Trích đoạn: NuocMatMuaThu

 
 
 
 
 
 
Thương quá là thương :(
 
Thương quá cảnh đời không Mẹ Cha
Mồ côi em sống kiếp không nhà
Lang thang phố chợ tìm mưu sống
Trong từng đống rác của người ta
 
Em có no lòng không em ơi
Đói có làm em lạnh hồn người
Nghĩ gì em thơ vẫn còn dại
Khi nhìn mưa gió chiều đang rơi
 
Bão có làm em sợ hãi không
Mà sao ánh mắt em lưng tròng
Hình như đang rớt từng giọt lệ
Chảy thành mà ra nơi cuối sông
 
Thương quá là thương em bé ơi
Làm sao ta ngỏ hết thành lời
Bật tiếng xin gào lên ta khóc
Có ai thấu dùm cảnh mồ côi
 
NuocMatMuaThu
 


 
Xin chào chị Thu cuả SA, Chị khoẻ không ?... Trang này chị mở ra gây nhiều xúc động lắm chị ạ!! SA ghé vào thăm Chị nè, và xin được gửi đôi dòng tâm tư....
 

Một Chút Suy Tư...
 
 
Mỗi người chia xẻ một chút tình thương
Cho em không thấy đêm trường hiu quạnh
Trời sinh em ra đã là người bất hạnh
Ăn miếng cơm thưà chan vị mồ hôi
 
Mong ước vẫn chỉ là mong ước thôi
Giúp em ta cũng chỉ một đôi lần
Làm sao hết trẻ mồ côi thực khất
Khi mà cuộc sống chẳng được như mong
 
Làm người ai cũng có một tấm lòng
Nhưng có là bao nhiêu liệu đủ không?
Ước gì trật tự an sinh xã hội
Ổn định rồi hết trẻ sống lang thang
 
Có nhũng lúc hay tin lệ hai hàng
Cảm thương góp gửi lòng càng đau xót
Bởi vì mười giúp em thì nhận một
Tặng vật gửi nhiều lạc mất còn đâu...
 
Sương Anh
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 08:45:28NuocMatMuaThu>
 
 
Trích đoạn: SuongAnh

 
 
 

Xin chào chị Thu cuả SA, Chị khoẻ không ?... Trang này chị mở ra gây nhiều xúc động lắm chị ạ!! SA ghé vào thăm Chị nè, và xin được gửi đôi dòng tâm tư....
 

Một Chút Suy Tư...
 
 
Mỗi người chia xẻ một chút tình thương
Cho em không thấy đêm trường hiu quạnh
Trời sinh em ra đã là người bất hạnh
Ăn miếng cơm thưà chan vị mồ hôi

Mong ước vẫn chỉ là mong ước thôi
Giúp em ta cũng chỉ một đôi lần
Làm sao hết trẻ mồ côi thực khất
Khi mà cuộc sống chẳng được như mong

Làm người ai cũng có một tấm lòng
Nhưng có là bao nhiêu liệu đủ không?
Ước gì trật tự an sinh xã hội
Ổn định rồi hết trẻ sống lang thang

Có nhũng lúc hay tin lệ hai hàng
Cảm thương góp gửi lòng càng đau xót
Bởi vì mười giúp em thì nhận một
Tặng vật gửi nhiều lạc mất còn đâu...
 
Sương Anh

 
 
 
 
Chỉ là một chút thôi
 
Một chút tình người cũng đủ nuôi
Môi em thắm lại làn nụ cười
Dù trong bất hạnh em đời nghiệt
Không còn tủi phận cảnh mồ côi
 
Ru em ấm lại những chiều mưa
Khi hòang hôn tắt gió đong đưa
Thổi nhẹ trên cây vài chiếc lá
Thu bay về cội trời giao mùa
 
Một chút tình người gọi là tâm
Dìu em qua những bước thăng trầm
Khi dòng đời đã buồn quay mặt
Bỏ lại em đời kiếp tối tăm
 
Ngại chi một chút lòng nhân từ
Ru em ấm lại khi vào thu
Một chút tình người chỉ một chút
Xin hòai ta mãi vẫn còn ru
 
NuocMatMuaThu
 
SuongAnh mến;
 
Thu rất cám ơn cưng đã dừng chân ghé thăm và chia sẻ chút tình người cho những cảnh đời bất hạnh của những em bé mồ côi này và những người bất hạnh khác nói chung, dù chỉ là đôi dòng thơ thôi, nhưng hy vọng trong tâm hồn cưng, Thu và các bạn mọi nơi vẫn luôn có hình ảnh những cảnh đời bất hạnh này, và yêu quý các em mãi, vì ai sẽ biết trước, mai này mình sẽ ra sao, và dòng đời sẽ đưa ta về đâu, dòng đời như một chiếc bánh xe, cứ còn lăn mãi không ngừng :(,tới đây Thu xin mến chúc cưng cùng gia đình những lời chúc bình an và may mắn nhất, cám ơn cưng đã ghé vào thăm
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 08:44:36NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
Ru chút suy tư
 
Một thóang ưu buồn vương mắt môi
Ru xin ngủ mãi trong hồn tôi
Đừng nên đánh thức ai nào nhé
Kẻo khiến lòng đau ngút mây trời
 
Biết mai dòng đời xui về đâu
Theo như nước cuộn chảy qua cầu
Nhận đấm thuyền ai trên biển cả
Bỏ lại nơi này dòng sông sâu
 
Tình nào ta đắp bao giờ vơi
Cùng ai vá lại một mảnh đời
Mượn nhớ vần thơ đôi lời trút
Cạn cả lòng mình đêm mưa rơi
 
Cầu mai cuộc sống ai bình yên
Vơi bớt suy tư cảnh buồn phiền
Tình đó đời đây không còn mãi
Như là thuyền chiếc trôi ngòai kênh
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 08:46:13NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
Thương cuộc đời em
 
Cùng em xin chia sẻ
Bao cảnh đời thăng trầm
Thương em thơ còn bé
Bên lề đường kiếm ăn
 
Đói làm lòng em lạnh
Dâng thêm bao tủi thân
Vì sao thân mình phận
Là những kẻ cô đơn
 
Chưa lần được đi học
Cùng vui với bạn bè
Tủi thân em thơ khóc
Khiến lòng ta tái tê
 
Nghĩ gì đôi mắt dại
Và em mơ ước gì
Tương lai mình sáng lại
Hay buồn chuyện người đi
 
Cảnh đời là thế đó
Còn bao lắm muộn phiền
Đừng em để lệ đổ
Khóc cho mình niềm riêng
 
Giữ em trong tim mãi
Một giây phút không rời
Bao giờ ta trở lại
Xin lau lệ em rơi
 
NuocMatMuaThu
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 08:51:51NuocMatMuaThu>
 
 
 
Xót xa
 
Ngửa tay nhặt lại
Nửa mảnh đời buồn
Của em thơ dại
Theo dòng người buông
 
Người đi vội vã
 Nhanh không kịp ngừng
Như rừng thay lá
Bỏ cây bâng khuâng
 
Em giờ sống phận
Mồ côi một mình
Tựa như cánh nhạn
Lạc giữa bình minh
 
Đường còn dài lắm
Sợ em lụy lòng
Một ngày mắt nhắm
Khóc cảnh đời không
 
Không Cha, không Mẹ
Không bạn không bè
Không chiếc mền để
Đêm lạnh lòng che
 
Thương em thơ dại
tội tình gì
Bỏ chiều lệ phải
Rớt xuống bờ mi
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-22 04:13:14NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
 
Cầu xin mưa đừng rơi
(.^_^.)
 
Nhìn cảnh ai ơi thấy chạnh lòng
Nằm co lạnh réc tấm thân cong
Không Cha, không Mẹ không nhà cửa
Cảnh khổ đời em mang chất chồng
 
Gío gọi mây sầu kéo mưa bay
Tìm đâu chỗ tạm trú đêm nay
Ẩn thân mà náu ngày qua bữa
Xin chén cơm dư lót lòng này
 
Khổ lụy đời em suốt kiếp mang
Mồ côi em sống giữa muôn ngàn
Dòng người qua lại trên phố chợ
Có một lần nào buông lời than
 
Vì sao thân phận ta bẽ bàng
Sớm chiều cùng bóng vẫn lang thang
Đầu đường xó chợ tìm đâu được
Ra một mà ai tấm lòng vàng
 
Để xin chia sẻ những buồn vui
Ngày qua tháng lại của cuộc đời
Hay vá dùm em tôi chiếc áo
Đã rách từ lâu, từ lâu rồi
 
Cũng một kiếp người sao em tôi
Phận bạc vì sao thế anh ơi
Làm sao vá hết, làm sao vá
Vá lại dùm em một mảnh đời
 
Nghĩ về tôi luôn, nghĩ về em
Đêm nay gió lạnh lùa qua thềm
Mượn chút dòng thơ xin sưởi lại
Chút lòng em ấm khi vào đêm
 
Ngủ đi em bé thơ ngây ơi
Đừng nên thức tỉnh kẻo lệ rơi
Mí mắt em đau sầu đọng lại
Giết chết hồn tôi suốt mà đời
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 08:48:15NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
Những cảnh đời thương tâm :((
 
Ba sinh bất hạnh đời người
Em thơ đói rách Mẹ thời thiếu ăn
Trải qua mấy ngõ đường trần
Mưa rơi làm chạm mấy lần hồn ai
 
Mẹ thời khóc phận đắng cay
Thương cho con trẻ tháng ngày không Cha
Lang thang sống kiếp không nhà
Chén cơm manh áo rách mà ai đan
 
Đàn ai buông tích tình tan
Tiếng trầm tiếng bổng gọi đàn chim bay
Sớm mà quay trở về đây
Vương đôi cánh rộng đoái hòai tình tôi
 
Buồn như những hạt mưa rơi
Rớt trên nhành liễu trên môi ai còn
Đêm về giấc ngủ cô đơn
Một mình thầm lặng ru hồn thương đau
 
Nắng ơi sao nỡ hanh màu
Bỏ mùa xuân chết rớt vào lòng tôi
Khóc thương cho phận làm người
Vẫn còn nghiệt ngã ru hòai không thôi
 
Mưa ơi xin hãy ngừng rơi
Chi mà thật vội xuống đời lầm than
Của ai cực khổ cơ hàn
Chiều về không có nơi mà trú thân
 
Thương ai nửa kiếp phong trần
Vẫn còn đói rách mấy lần đàn buông
Nửa đêm thức giấc mà buồn
Chợt bờ mi mắt lệ tuông thành dòng
 
Thương người chiều cảnh nhà không
Không Cha không Mẹ còn không cả đời
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-20 07:12:50NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
 
Em, tôi :((
 
Thương em thơ cảnh tật nguyền
Sanh ra xấu số bạc tiền cũng không
Bôn ba giữa chốn đời đông
Cố tìm lại chút nắng hồng vừa rơi
Cúi xin Đức Phật trên trời
Mang lòng bồ tác của Người mà ban
Cho em thóat cảnh cơ hàn
Cơm no áo ấm trong vàn tình thương
Đêm không lạnh giấc ngủ buồn
Sợ trời mai sẽ mưa tuôn thành dòng
Chảy mà đọng lại thành sông
Hòa cùng với giọt lệ lòng em rơi
 
Cúi xin con lạy cả đời
Không còn thêm cảnh mồ côi mai này
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 08:49:48NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
Ru em bằng cả trời yêu
 
Sanh ra bất hạnh mồ côi
Lang thang phố chợ tìm thời mưu sinh
Em tôi nào có tội tình
Nhưng đành chấp nhận số mình mà thôi
 
Sống thân phận cảnh bèo trôi
Ngày đây mai đó biết đời về đâu
Mắt em chứa một trời sầu
Làm thuyền ta lạc bến đau chạnh lòng
 
Hỏi em có bao giờ mong
Một manh áo ấm che lòng đêm nay
Ru em giấc ngủ còn say
Quên đi ngày tháng năm dài buồn tênh
 
Giữa trời đất rộng mông mênh
Thương em lạc giữa không tên chợ đời
Tìm đâu bến tạm ai ơi
Để dừng chân trú khi trời mưa rơi
 
Đói làm sao ngỏ người ơi
Xin ai được một chén cơm lót lòng
Ru đời xin bớt long đong
Ru em nước mắt hai dòng lệ rơi
 
Ta ru xin cả một đời
Mồ côi cảnh nghiệt em thời bình an
Ru xin bớt cảnh cơ hàn
Cho em tìm được ân cần vòng tay
 
Ru em suốt tháng năm dài
Bằng bao thương mến lòng này xin ru
Ngủ đi em trái tim tù
Đừng nên thức giấc nghe buồn buồn thêm
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
      CÁM   ƠN   EM
 
Mỗi cảnh,mỗi nhà,mỗi cánh hoa
Cánh rơi tà áo,cánh pha nét hồng
Cành thì vùi dập gió đông
Chẳng còn hương ngát,gió đồng thôi mang
Ai thương một cánh hoa tàn
Nâng niu một nụ trên bàn tay em
Biết rằng chẳng sống được thêm
Biết em đã khóc là  thêm chút tàn
Sảnh đời khốn khó vô vàn
Giọt thương đòng cảm hơn ngàn giọt mưa.
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Trích đoạn: phamsianh

      CÁM   ƠN   EM

Mỗi cảnh,mỗi nhà,mỗi cánh hoa
Cánh rơi tà áo,cánh pha nét hồng
Cành thì vùi dập gió đông
Chẳng còn hương ngát,gió đồng thôi mang
Ai thương một cánh hoa tàn
Nâng niu một nụ trên bàn tay em
Biết rằng chẳng sống được thêm
Biết em đã khóc là  thêm chút tàn
Sảnh đời khốn khó vô vàn
Giọt thương đòng cảm hơn ngàn giọt mưa.
 
 
 
 
 
 
Xin cám ơn anh
 
Cám ơn anh đã dừng chân
Đoái hòai tới những tấm thân lạc lòai
Sanh ra bất hạnh mồ côi
Không nhà không cửa không nơi ngả lòng
 
Không Cha không Mẹ đều không
Mượn lề đường để ru nồng giấc mơ
Ru bao giấc ngủ bơ vơ
Ru đời nghiệt ngã buồn ơi thật buồn
 
Làm sao ngưng suối lệ tuôn
Của em vừa chảy bắt nguồn từ mi.....
 
NuocMatMuaThu
 
PhamSiAnh mến
 
Dạ, NMMT xin mến chào PhamSiAnh khỏe và bình an, và xin rất cám ơn PSA đã nhín chút thời gian quý báo của mình, để cùng chia xẻ chút tình người trong góc nhỏ này của trang thơ Diệu Thu, Thu thật lấy làm cảm kích nhiều và Thu xin gởi lời mến chúc PhamSiAnh một đêm/ngày bình an, cùng những lời chúc tốt đẹp và thân ái nhất, Thu xin mến gởi tới PSA cùng tới các em thơ bất hạnh này, chút tình người viễn xứ nơi phương xa, vì trong tâm hồn và hồn thơ của NMMT, các em rất đẹp và luôn luôn rất đáng yêu, chỉ tội cho các em không may, làm Thu thấy rất xót xa nhiều :((
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 09:27:11NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
 
 
RU EM ĐỜI NGHIỆT
 
Mượn chút tình người gởi đến em
Ru xin giấc ngủ thật êm đềm
Say trong ánh mắt em huyền thọai
Có ánh trăng vàng tỏa cạnh bên
 
Tránh khỏi làm sao những ngậm ngùi
Khi hay mình phận kiếp mồ côi
Người qua kẻ lại vô tình quá
Khiến phải hồn em giọt lệ rơi
 
Có lẽ lòng em lạnh giữa Đông
Cho ta mến gởi chút tình nồng
Về đêm sưởi lại hồn băng giá
Gọi đó tình người em biết không
 
Ta gào thét tận tới mây xanh
Hỏi cớ vì sao để bé đành
Ánh mắt buồn mang đầy tủi hận
Mơ hoài giấc mộng quá mong manh
 
Đêm dài trở giấc mộng em tan
Khóc bởi đời ta phận bẽ bàng
Ngỏ hết làm sao vừa số kiếp
Không nhà tạm bợ sống lang thang
 
Âm thầm nức nở chỉ riêng ta
Xót cảnh đau thương khiến lệ nhòa
Ước được vòng tay ôm bé lại
Ru tròn giấc ngủ của hôm qua
 
(.^_^.)
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Nắng đổ trưa hè lá xác xơ
Thằng bé nằm khoeo dáng bơ vơ
Quanh mép dật dờ đôi con nhặng
Ai đó động lòng,đứng lặng thinh
 
So ra cảnh ngộ nó với mình
Mình còn hơn lắm,có gia đình
Dù rằng rau cháo hơn chìa bát
Dẫu mái nhà tranh có mẹ cha....
 
 
...Bài thơ này tôi viết lâu lắm rồi,có lẽ đã hơn 20 năm,khi tôi còn cắp sách đi học,nó chỉ còn là trích đoạn vì tôi không nhớ hết.Nhưng đoạn đầu bài thơ thì thật khó quên,nó luôn làm tôi nghĩ đến những cảnh đời khốn khó hơn tôi,và cho tôi 1 đồng cảm với họ.Tấm lòng nhân ái của bạn,sẽ là 1 gịt mưa tưới mát cho những tâm hồn khô cạn.Xin chia sẻ cùng bạn và rất vui nếu được làm quen.Thân ái - phamsianh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-20 09:32:43NuocMatMuaThu>
 
 
 
 
 
MÃI XIN CẦU NGUYỆN CHO EM
 
Tội em thơ cảnh không nhà
Ngủ bờ ngủ bụi cho qua tháng ngày
Lạnh lòng đêm chẳng ai hay
Biết tìm đâu được vòng tay ấm nồng
 
Ru em giấc ngủ vào đông
Cầu trời đừng đổ mưa giông chốn này
Kẻo không làm mắt em cay
Ướt hồn viễn xứ con đây thỉnh cầu
 
Thương em biết ngỏ làm sao
Mang đời bất hạnh lao đao khốn cùng
Chẳng bao giờ biết mùa xuân
Là gì em nhỉ một lần trôi qua
 
Nhìn em tôi thấy xót xa
Không làm sao tránh lệ nhòa mắt môi
Khóc thương cho cảnh mồ côi
Buồn cho số kiếp lạc lòai nhân sinh
 
Đành thôi xin chỉ một mình
Gởi em thơ dại chút tình riêng tôi
Dù là cách trở xa xôi
Vẫn còn nghĩ mãi về nơi quê nhà
 
Thương em không Mẹ không Cha
Không nhà không cửa không mà người thân....
 
NuocMatMuaThu
 
Phạm Sĩ Anh mến
 
Dạ xin rất cám ơn PhamSiAnh đã dừng chân chia xẻ cùng NMMT chút tình người cùng các em thơ bất hạnh này, Thu hy vọng chút tình người này, sẽ không làm các em thấy lạnh khi trời vào đêm, vì ít ra, trong tâm hồn của những kẻ lạ như PhamSiAnh, NMMT và các người chung quanh, các em thơ bất hạnh này luôn mãi mãi tồn tại, Thu xin mến chúc PhamSiAnh một ngày mới bình an và vạn sự được tốt đẹp như ý, rất hân hạnh PSA đã ghé thăm góc nhỏ này của NMMT thêm lần nữa, Thu rất cảm kích nhiều
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
Đăng nhập để trả lời
0