Diễn Đàn » Phòng Lưu Trữ

hãy cẩn thận với CHAT

0 trả lời, 497 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>NTH</b> -- <b>3.9.2004 17:31:17 </b> &gt;>
Chat giờ đây đã trở thành “căn bệnh” làm cho nhiều người phải “nghiện” và chứng bệnh lạ này làm người ta đôi lúc phải dở khóc dở cười khi “ngã bệnh”. Anh T. bạn tôi làm việc ở Q.3, trông anh mệt mỏi khác với ngày thường, tôi buột miệng hỏi: “Thất tình hay sao, buồn vậy?”, “Ừ, sao cậu biết” - anh nói. Tôi lấy làm lạ vì hồi bé tới giờ anh đâu có người yêu hay bạn gái gì. Tôi gặng hỏi, một hồi lâu, anh quyết định kể câu chuyện vừa xảy ra. Tôi quen Lan trong một lần lên mạng, hôm ấy sau những câu hỏi xã giao, làm quen: “Hi, emtengi? Anhbaonhieutuoi?, o dau?...” chúng tôi đã chat rất ăn ý và tỏ ra rất hợp gu. Sau buổi chat, cô ta xin add nick của tôi vào và ngỏ ý muốn làm bạn, hẹn lần sau chat tiếp. Thế là tôi nhận lời ngay.

Vì với tôi trong môi trường làm việc ít có thời gian tiếp xúc với mọi người và nhất là với bạn gái, vì thế có được một người bạn tâm sự cũng là một niềm vui. Những lần chat đầu tiên ấy đã để lại nhiều “ấn tượng” trong tôi, làm cho tôi hồi hộp và nóng lòng chờ đến lần hẹn tiếp theo. Lúc tôi mở máy cũng là lúc cô ấy vừa lên mạng, thế là tôi thả hồn cho mười ngón tay trên bàn phím mà tâm sự. Còn cô ấy luôn tỏ rõ sự cởi mở, nhạy bén và pha chút hài hước trên từng dòng chữ, nó cuốn hút như chiếc nam châm hút tôi vào màn hình máy tính, bằng chứng là mỗi lần chat tôi phải mất 3-4 giờ liền để nói chuyện với cô ấy.

Sau nhiều lần như vậy chúng tôi đã “kết” nhau, không biết từ lúc nào. Sáu tháng trôi qua tôi đã yêu thầm, nhớ trộm và cô ấy cũng quan tâm như những gì cô ấy nhận được từ tôi. Mỗi lúc tan sở tôi lại bước nhanh hơn về phòng net, và nhìn chăm chú vào nick của “em” có online không. Có được chat thì ngày hôm ấy tôi mới yên tâm và cảm thấy hạnh phúc hơn. Mặc dù chưa gặp nhau lần nào, nhưng tôi cảm nhận tình cảm mà tôi đang có là “tình yêu” đẹp nhất, nó lãng mạn, hồn nhiên trong sáng và đầy sự quan tâm hơn hẳn ở đời thường. Nhưng hơn một tháng nay đã mất liên lạc với cô ấy, tôi vô cùng lo lắng nên đã gởi mail liên tục, nhưng không có kết quả gì. Tôi đứng ngồi không yên và hình như bỏ bê rất nhiều công việc mà không hề hay biết. Rồi sáng nay vừa nhận được mail hồi âm, với nội dung:

Chào anh!

Bấy lâu nay em đã giấu anh sự thật, một sự thật mà khi biết được chắc anh không thể chấp nhận. Em là một boy (gay) chứ không phải cô bé Lan dễ thương như từ lâu anh vẫn nghĩ. Chào tạm biệt anh. Xin anh đừng buồn và đau khổ khi nhận được tin “em” nhé.

Đọc xong thư tôi không thể tin vào mắt mình nên tìm số điện thoại mà cô ấy đã cho và gọi ngay. Ở đầu dây bên kia là giọng cô gái: “Chào anh T.! Cảm ơn tình cảm bấy lâu nay anh đã giành cho tôi, may mà có anh làm chuyên gia tâm lý miễn phí, xin anh đừng buồn và giận nhé vì dù sao tình yêu của chúng ta cũng chỉ là tình cảm trên mạng mà thôi. Bây giờ tôi phải chuẩn bị đồ đạc ra máy bay cùng chồng sắp cưới về Mỹ - Thôi chào anh”. Tôi sững sờ và lặng người đi hồi lâu, bây giờ mới hoàn hồn tỉnh ngộ và nhận ra sự thật về trò đùa tai quái của Lan mà hậu quả chỉ mình tôi gánh chịu, vì đã lỡ ngộ nhận tình yêu.

Nghe anh bạn kể xong, tôi đã hiểu ra mọi chuyện và khuyên anh đừng bao giờ tin vào những trò yêu đương trên mạng và nhất là đối với người mà mình chưa hề gặp mặt lần nào. Vì tôi biết trên internet không chỉ một mình anh là nạn nhân, mà còn rất nhiều vô số những chuyện oái oăm hơn. Có cả 1001 kiểu khác nhau. Cách đây không lâu ở TP.HCM, một cô bé mười bốn tuổi vì buồn chuyện ba mẹ cãi vã nhau, nên mỗi lần tan học là lên mạng chat để giải sầu tận khuya mới về nhà. Trong thời gian này đã quen một người lớn hơn mình một tuổi. Là người bạn luôn động viên, an ủi và tâm sự sẻ chia rất chân tình với mình, cho nên họ đã kết nghĩa huynh, muội.

Một hôm, người kia ngỏ ý muốn gặp mặt em mình nên đã hẹn tại một địa điểm, đến giờ đã hẹn cô bé chẳng thấy “sư huynh” đâu mà xuất hiện một người đàn ông trên 30 tuổi đến đón, tự giới thiệu: chú là ba của người đã hẹn, vì đang bệnh không đến được và nhờ ba ra đón em về nhà chơi. Cô bé liền ngồi lên xe theo người đàn ông về nhà. Đi trên đường vì nghi ngờ có chuyện không lành đang đến nên em đã xuống xe và bỏ trốn. Thật may cho cô bé chứ không biết chuyện gì rồi sẽ xảy ra, chỉ có trời mới biết được nếu như không phát hiện sớm. Nhưng may mắn như trong trường hợp cô bé chỉ là hy hữu mà thôi.

Mới đây còn nghe chuyện lạ đời hơn, đó là chuyện một cô gái suốt ngày ngồi chat mà mỗi tháng nhận tiền đôla đều đều của bạn từ nước ngoài “có lòng hảo tâm” gửi về mà không cần bỏ một “calo” nào sức lao động. Thành tích lừa gạt kiểu này thật đáng nể. Những thống kê cho thấy hậu quả của việc chat nói riêng và internet nói chung là rất nhiều, nhưng khó thấy để nhận biết mà ngăn chặn vì hầu hết những nạn nhân đều “kín như bưng”. Khi chuyện “lỡ đã rồi”, họ sợ mất thể diện nhân phẩm nên không đi tố cáo hay khiếu kiện, mà muốn đi cũng chẳng biết đến đâu mà kêu.

Nói như vậy không có nghĩa “chat” luôn là xấu, là tiêu cực, là sự lợi dụng tình cảm hay vật chất mà ngoài ra nó còn là chiếc cầu nối giữa những trái tim tự tìm đến với nhau giao lưu, kết bạn, tìm hiểu của những người có thiện chí thật sự, đưa con người xích lại gần nhau hơn, không chỉ bó hẹp trong nước mà còn cả trên toàn thế giới. Nói chung, chat là hình thức giải trí cao cấp của con người trong thời hiện đại. Thành phần tham gia truy cập mạng đủ mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp khác nhau: HSSV, CNV, CNLĐ, thậm chí còn có các tu sĩ, ni cô cùng tham gia. Trên thực tế có rất nhiều nam nữ làm quen qua chat rồi sau thời gian tìm hiểu đã “thấy yêu” rồi vượt thời gian đến với nhau. Đặc biệt còn có nhiều cuộc hôn nhân xuyên lục địa mà khi mới quen nhau họ bắt đầu từ chat.

(Theo VNN)
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....
Đăng nhập để trả lời
0