Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Đại Đường Song Long Truyện

245 trả lời, 46.058 lượt xem — Trang 9 / 9
Thỏa mãn lòng mong đợi của anh em, mặc dù biết không phải, nhưng vì sức của dịch giả có hạn nên hơi chậm. Để post phần đầu trước, sẽ cập nhật phần sau cho bằng hữu đỡ sốt ruột. (Xin lỗi 28111989 đệ là post trước nửa chương này nha ).

Hồi 298 (Quyển 25- Chương 6)
Thí binh vận khí

Dịch thuật: 28111989
Biên tập: Giáng Long, mpi.

Thôi Kỉ Tú nhìn thấy Khấu Trọng, lập tức biết là tình hình trở lên bất diệu, thầm nghĩ phải tiên hạ thủ vi cường, bèn quát lớn :
- Huynh đệ phía trước!
Các xạ thủ nhận lệnh nhất loạt điểm hoả tiễn, tưởng như ánh sáng bùng nổ trong đêm đen thành một đóa quang hoa rực rỡ, một trận ác chiến chuẩn bị nổ ra, toàn diện triển khai ngay khi vừa dứt lệnh. Bên phía đối địch cũng ngay lập tức cất tiếng hô vang, tưởng như cuồng giang chấn địa. Trong vùng khói lửa mit mù đột ngột phát ra một trường tranh đấu, nhất thời tiếng hô chém giết vang trời, tình huống vô cùng thảm liệt. Khấu Trọng nhìn sang bên Thôi Kỉ Tú, thầm nghĩ nếu có thể bắt sống người này, thì có thể thu được những tin tức quý giá của Lâm Sỹ Hoành. Gã cùng Từ Tử Lăng ngờ rằng Lâm Sĩ Hòanh chính là người của Âm Quý Phái, có thể sẽ biết được đáp án từ Thôi Kỉ Tú này.
Nên biết Thôi Kỉ Tú giảo hoạt vô song, chỉ huy cao thủ thân tín toàn lực đối phó Khấu Trọng, gã cũng tự biết rằng khó có thể thối lui. Khấu Trọng lao lên trước như thiểm điện, mắt thấy đối phương có ít nhất mười tay hảo thủ, cầm chắc sẽ bị vây công. Gã vượt qua hai người trước mặt bằng thân pháp cực nhanh, tên địch nhân bên trái chợt lao tới một mũi trường thương, lập tức tạo thành cả chục bóng thương huyền ảo, uy thế bức nhân. Đồng thời lại thêm một thanh đao xuất ra, đao phong rít gió nhằm vào thắt lưng gã chém tới ép Khấu Trọng nghiêng người né tránh, không những công lực thâm hậu mà đào pháp còn vô cùng hiểm độc.
Cũng trong lúc đó, bên phía chiến thuyền vừa cập bến vang lên tiếng thét vang trời. Chỉ nghe thấy tiếng thét, Kỉ Tú hiểu ngay là trên đó có quân mai phục, lại thấy hoả tiễn trùng trùng đang nhanh chóng tiến vào thôn.
Phía bên Âu Dương Thiến cũng không phải là yếu, hơn trăm người Lí Liêu đang mai phục nấp một bên thôn nhất loạt hiện thân, gia nhập trận chiến.
Khấu Trọng xuất Tỉnh Trung Nguyệt phát ra từng trận hàn khí trùng trùng đầy sát cơ, tưởng tuỳ tiện chém vào trường thương một đao phát ra một tiếng “đang” tức thời toàn thân gã đại hán xử thương không chịu nổi bị chấn bay ra xa, đoạn Khấu Trọng lập tức tung người lao về phía Thôi Kỉ Tú đang được hơn mười thủ hạ bảo vệ vừa đánh vừa lui về phía bờ biển.
Chúng nhân thấy Khấu Trọng dễ dàng chặn đứng được kẻ địch trước thì choáng váng, sau đó lại thấy vui mừng. Khấu Trọng dùng thân pháp tinh diệu tuyệt luân lao đi, toàn trường tuyệt không ai có ai có khả năng ngăn cản. Thân ảnh chớp nhoáng khiến kẻ địch không thể nắm bắt được vị trí. Khấu Trọng dễ dàng vượt qua khoảng cách mười trượng, đến gần đám đông hải tặc lập tức biến thành đối tượng bị công kích một cách củ bọn chúng. Tình thế trước mắt, nếu gã muốn tòan mệnh thì lập tức hạ thân xuống, nếu tiếp tục tiến lên thì đao thương lập tức công tới. Cả đám hãi tặc người người đều chuẩn bị thế đón đầu. Khấu Trọng trong lòng thầm tính kế.


Đang khi trên không vẫn còn dư lực, bằng vào bản lĩnh tăng tốc hoán khí chuyển thân, gã lập tức đổi hướng lao nhanh về phía Thôi Kỉ Tú, lúc đó mười tên thủ hạ cao thủ còn đang phải đối phó với Âu Dương Thiến và các võ sĩ Lí Liêu. Tình thế cần phải gấp rút khống chế Thôi Kỉ Tú. Phía Âu Dương Thiến lại gặp uy hiếp bao vây trong vòng một trượng. Tình cảnh hung hiểm mình Khấu Trọng không thể giải quyết cả hai phía. Khấu Trọng hét lớn một tiếng, nhanh chóng quyết định dẫn dụ Thôi Kỉ Tú liền hạ thấp xuống. Thân vừa hạ xuống thì bên địch lập tức phát ra mười lọat Thiết đạn tử, dung phương pháp mãn thiên hoa vũ bắn về phía gã, dụng tâm muốn tấn công lúc gã chưa kịp đối phó.

Khấu Trọng tinh thần đột khởi, lập tức hoán chân khí nội thể, lách nhanh sang ngang nửa trượng, chẳng những tránh được ám khí, mà còn xoay thân né thanh trường đao đang chém xuống. Tên đại hán đứng gần Thôi Kỉ Tú tuy bất ngờ, nhưng lâm nguy bất loạn, trầm lưng toạ bộ hai tay vung song phủ lên ngênh tiếp, sát khí đằng đằng, uy mãnh phi thường.

Khấu Trọng cười lớn “ha ha”, vận loa kình phát ra liên tiếp hai đao, toàn lực chém vào hai cây đại phủ. Gã đại hán dùng phủ lập tức được thưởng thức tư vị đặc biệt của loa hoàn kình, hổ khẩu rách toạc, kinh mạch toàn thân chạy loạn, phun huyết đương trường, hét lên một tiếng kinh hoàng rồi hoàn toàn gục ngã.

Chỉ hai đao của gã lập tức chấn nhiếp toàn bộ địch nhân, khí thế đương thịnh, lập tức tan biến như mây mù. Khấu Trọng hạ thân xuống đất, quát lớn :
- Thôi Kỉ Tú chạy đâu! Để mạng lại cho ta!

Tiếng quát ngầm chứa nội lực truyền đi khắp chiến trường. Đang vây công Khấu Trọng là mười tay cao thủ, nghe tiếng quát đều lộ thần sắc hoang mang, thế công liền ngừng lại.

Khấu Trọng không để mất cơ hội, Tĩnh trung Nguyệt tạo thành một dải đao quang, hướng về phía địch nhân lạnh lùng cất tiếng :
- Kẻ nào đỡ được ba đao của Thiếu Soái Khấu Trọng này, thì Khấu Trọng ta sẽ tha mạng cho hắn.

Bọn địch nhân nghe Khấu Trọng xưng danh thì nhất loạt tái mặt. Đại danh của Khấu Trọng như lưỡi dao nhọn xóay vào bọn chúng khiến lòng can đảm của chúng hoàn toàn biến mất, chỉ còn thấy đao khí trùng trùng, toàn thân như rơi vào hố băng sâu thẳm, cơ thể dậy lên một cảm giác khó tả, song mục lộ vẻ hoang mang cùng cực, không dám chuyển động, không có cách chạy thoát, mà thật ra cũng chả còn đường mà chạy, bất đắc dĩ phải huy kiếm tìm được đào sinh.
“Đang”! Đao kiếm giao nhau lập tức đao khí xuyên kiếm xâm nhập nội thể, kẻ vừa xuất kiếm lập tức vô phương giữ kiếm, một đao này của Khấu Trọng có thể đoạn thạch phân kim lên ngay lập tức gã đại hán thất khiếu tuôn máu, đọan khí tuyệt mạng ngay lập tức. Khấu Trọng sát ý đại thịnh, ra tay không hề dung tình, đao hoá thành một dải màu hồng, lao tới phía địch nhân.

Khấu Trọng đắc thủ nhờ thiện dụng chiến thuật tâm lý, giờ đây gã hoàn toàn chủ động, biến chiến trường thành cục diện có lợi cho mình. Thôi Kỉ Tú đã nhanh chân chạy mất, bọn thủ hạ nghe danh Khấu Trọng thì kinh hoàng, không ai còn lòng dạ nào mà tái chiến, bốn phương tháo chạy, tìm đường đào sinh.

Khấu Trọng tiếp tục hạ sát hai tên nữa, bỗng gã phát giác điểm không hay, địch nhân đường cùng không thoát được nên liều mạng, trong lòng kêu hoảng. Nếu cả 10 tên này đồng tâm hợp lực, bất chấp sanh tử liên thủ đối phó thì gã chắc chắn không thể thủ thắng, thậm chí e rằng ...


Đảo mắt một vòng, thấy Lí Liêu mỹ nhân Âu Dương Thiến cũng đã khống chế được cục diện, Khấu Trọng tâm niệm chuyển động, tung mình vọt đi nhằm hướng Thôi Kỉ Tú vừa đào tẩu đuổi theo.

*
* *

Từ Tử Lăng từ Nhạc Sơn biến thành đại hiệp mặt sẹo, lẳng lặng theo sau “Hà Nam cuồng sỹ” Trịnh Thạch Như, không biết hắn đi đâu mà cứ nhằm con đường phí nam mà đi. Trên đường, người đi vẫn tấp nập cho dù còn lâu mới đến Trung thu, quang cảnh thật nhiệt náo, phần đông trong số họ là người nơi khác đến nhưng trông lại không khác nhau mấy.

Từ Tử Lăng trong lòng thầm nghĩ: Lâu như vậy không biết Trịnh Thạch Như đang đi báo với ai. Gã lần lượt điểm mặt từng người, giả như chưa đến canh ba mà hắn đã gặp Thiên Quân Tịch Ứng, bỏ đi khả năng gã hãm thân địch lại rồi dẫn đến liệt cục; hoặc giả gã phải một chọi một với Tịch Ứng thì chỉ còn cách tự oán bản thân, trách mình yểu mệnh mà thôi. Hay nếu gã gặp lại Loan Loan hoặc các nguyên lão cao thủ của Âm Quý phái, nhiều phần là Biên Bất Phụ, thật không biết gã phải chạy đi đâu.


Không phải là tự ngạo, nhưng đối với việc che dấu tung tích, hoặc đào tường khoét vách, gã rất có lòng tin bản thân. Chí ít, như An Long, đường đường ma môn tông chủ cũng bị gã qua mặt. Nghĩ đến đây, gã chợt dừng bước. Phía trước, Trịnh Thạch Như đã biến mất, Từ Tử Lăng bèn gia tăng cước bộ, ngẩng mặt lên thì thấy ba chữ “Tán Hoa Lâu”, gã bất đắc dĩ đành bước vào. Bên trong ánh nến sáng rực, Trịnh Thạch Như hiện đang được một gã đại hán nghênh đón, ân cần chiêu đãi. Từ cửa chính dẫn đến đại sảnh được kiến trúc bằng đá trong thật hoành tráng . Lại nói, Trịnh Thạch Như đã tiến vào Tán Hoa Lâu - Thanh Lâu trứ danh của Thành Đô , có thể so với những thanh lâu bậc nhất ở Trường An. Hai bên bậc thềm, từ trên xuống dưới là hai hàng đại hán uy mãnh, gây ra một chút cảm giác không thoải mái. Tán Hoa Lâu hiện lên với sinh ý vô cùng hưng vượng. Chợt một cỗ xe ngựa hoa lệ đi sát đến khiến Từ Tử Lăng bất đắc dĩ phải né sang nhường đường, đồng thời trong lòng gã kêu khổ vì từ trước tới giờ “thanh lâu vận” của hắn và Khấu tiểu quỷ chưa bao giờ suôn sẻ, vận xui theo đó đến không ngừng. Nhưng lần này e rằng không thể tránh được rồi, lại gặp phải Trịnh Thạch Như và đám bằng hữu của hắn. Bất quá trong lòng gã đành miễn cưỡng chấp nhận chuyện này, nói gì thì nói, đây cũng không thể là một nơi tốt lành. Thôi thì đành thêm một lần thử vận tại thanh lâu, gã cắn răng bước vào cổng viện, trong lòng chợt nhớ đến Khấu Trọng. Lập tức, một gã đại hán bước đến, thần thái lộ vẻ khách khí hữu lễ:
- Xin hỏi đại gia muốn lên sương phòng nào?
Từ Tử Lăng ngạc nhiên hỏi lại :
- Chả lẽ không còn một sương phòng nào trống sao?

Gã đại hán đứng bên khinh khỉnh đáp:
- Đại gia hiểu cho, chúng tôi giảm tối đa quý khách, chỉ dành một số sương phòng nhất định, khách quan có thể đến gian phòng phía tây thưởng rượu, sẽ có cô nương đến hầu ngài.

Từ Tử Lăng cảm thấy thật ngán ngẫm, trong lòng lại nhớ đến vận rủi trong những lần đến thanh lâu trước, chỉ nghĩ đến thôi cũng thật đau đầu. Lúc này, gã đại hán dẫn tiếp Trịnh Thạch Như cũng đã trở lại, hắn tiến lại chỗ Từ Tử Lăng, trên môi nở nụ cười như hai người đã là bằng hữu lâu năm đoạn cung kính nói :
- Xin hỏi đại gia có thấy Hầu công tử không? Đêm trước, tiểu nhân có thấy đại gia cùng Hầu công tử bị Thái Kì tiểu thư chặn đường.

Hầu Hi Bạch hiển nhiên là rất có uy tín và địa vị đối với thanh lâu này, khiến cho hai kẻ này lập tức thay đổi thái độ, đổi giọng cung kính với Từ Tử Lăng. Một gã kính cẩn nói :
- Đại gia không nói trước là bằng hữu của Hầu Công tử. Hầu Công tử đến đây luôn được đón chào như thượng khách. Lại nói Thanh Tú cô nương của bổn lâu là hồng nhan tâm đắc của Hầu công tử.


Nguồn  : http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=8555
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi 299 này tại hạ mạn phép giữ nguyên lời bình hài hước của dịch giả, bên cạnh phong cách dịch đặc sắc còn có những câu bình bên lề thú vị. Nếu đọc giả thấy thích thì từ hồi sau tại hạ sẽ giữ nguyên lời bình độc đáo của dịch giả này (chữ xanh in nghiêng).

Hồi 299: Cao nhân thần bí.

Dịch thuật và biên tập: Ryu Kenshin
Hiệu đính: Giáng Long

Tuy rằng hai gian phòng một do Từ Tử Lăng thuê và một do Trịnh Thạch như thuê, cách nhau bởi một gian sương phòng đông khách ồn ào ầm ầm như vỡ chợ, âm thanh ẩu đã rượu chè át hẳn mọi tiếng nói chuyện thanh thoát nhẹ nhàng, vậy mà vẫn phảng phất có giọng nói tao nhã của Trịnh Thạch Như như tiếng đàn tìm đến tai, quả thật chẳng sai.
Điều kì quái nhất là, giữa chốn âm thanh hỗn tạp này có lắng nghe cũng không tài nào phân biệt nổi từng loại âm thanh, vậy mà khi Trịnh Thạch Như vửa cất lên giọng nói nhẹ như tiếng muỗi kêu, và khi Từ Tử Lăng tập trung lắng nghe, mọi âm thanh khác đã trở thành vô nghĩa, giống như hai người đang ngồi đối diện nói cho nhau nghe, cảm giác thật thần kỳ đặc dị.
Trịnh Thạch Như ung dung tự tại đối đáp với kẻ kia:
- Chư vị lão nhân gia từ xa đến đây, Trịnh Thạch Như đón tiếp không được chu đáo, lẽ ra phải hầu hạ các vị du ngoạn phố phường, đàn ca hát xướng mới phải.
Một giọng nữ nhân vang lên:
- Đã phiền kim giá của Trịnh công tử đón tiếp, làm sao chúng ta có thể bỏ qua cơ hội này cho được.
Rồi cả bọn nam nữ nhất tề cười ồ lên thật náo nhiệt.
Trịnh Thạch Như không còn cách nào đành đầu hàng, đồng ý ở lại nghe ca kỹ trình bày hết ca khúc, rồi đứng dậy cáo từ, viện cớ còn bận việc riêng.
Cửa phòng của Từ Tử Lăng mở ra.
Từ Tử Lăng giật mình hoảng hốt, tưởng rằng đã bị phát hiện, khi nghe kỹ phía gian phòng kia không có ai tiến về phía mình, quay đầu nhìn lại hoá ra là một ả tiểu tì đang bưng rượu thịt lên. (Thót tim, nghe lén là xấu lắm đó Từ thiếu gia ^^)

Từ Tử Lăng mất hứng, bèn thưởng cho ả tiểu tì ít tiền rồi đuổi đi, tiến đến ngồi trên một chiếc ghế cạnh cửa sổ, đưa tay nhấc lấy chén mỹ tửu mà ả tiểu tì vừa rót cho gã, từ từ uống cạn, nhớ lại mấy lần đến thanh lâu trước đây đều biến thành tai hoạ, gã ngần ngại không biết có nên gọi vài cô nương đến hầu rượu hay không. Trong khi ý nghĩ này vẫn còn vương vấn trong đầu gã, có tiếng bước chân tiến lại gần, vừa đến cửa thì dừng lại, tiếp đến có tiếng gõ cửa, một âm thanh thiên kiều bách mỵ xướng lên:
- Thanh Tú đặc biệt đến đây bái phỏng, xin thỉnh an công tử!
Từ Tử Lăng thất kinh, tay chân lúng túng, không biết ứng phó thế nào, đành đứng dậy mở cửa.
Đứng bên ngoài quả nhiên là một trang giai nhân tuyệt sắc lay động lòng người, khí thế thập phần cao ngạo mà không kém vẻ phong lưu nho nhã, trên thân thể ẩn hiện những đường cong tuyệt mỹ đến mê người, đôi mày lá liễu xinh xinh, nhãn thần vừa trong sáng vừa khêu gợi, nhìn ngang nhìn dọc không có chỗ nào xứng đôi với vị "đại hiệp mặt sẹo" mà Từ Tử Lăng đang giả dạng. (Em này chắc là gái gọi hạng sang đây mà, vậy mà Từ thiếu gia nhà ta cứ ca cẩm là không có diễm phúc khi vào thanh lâu!)

Trên đầu cô gái đội chiếc vương miện đính vải lấp lánh, phục trang thanh kỳ tráng lệ phi thường, ống tay áo rộng như vô tình kéo lên quá khuỷu tay làm lộ ra cánh tay thon dài trắng muốt, mỗi một cử chỉ đều toát lên vẻ ôn nhu vô hạn, chiếc váy dài thướt tha yểu điệu, chiếc áo lót chỉ đủ che đi những nơi cần thiết tôn lên bộ ngực nhô cao trắng hồng tuyệt hảo, áo ngoài làm bằng lụa bạch thượng hạng khoác hờ hững trên vai, eo lưng quấn một đai lụa bản rộng rất dài có nhiều hoa văn sặc sỡ làm nổi bật phần eo thon nhỏ gọn, tạo ra cảm giác chỉ muốn ôm chặt vào lòng, nét đẹp man dại ấy đích thị thuộc về một mỹ nữ dân tộc thiểu số. (Ack, sao mấy cô gái dân tộc thiểu số của Hoàng lão gia đáng yêu thế này, cứ kiểu này chắc chịu ko nổi phải chạy lên Sapa ở quá!)
Khi Từ Tử Lăng mở rộng cửa phòng, nét mặt cô gái lộ vẻ bàng hoàng (ở đâu lòi ra thằng cha giang hồ mặt sẹo nhìn thấy ghớm, làm mình cứ tưởng khách sộp ^^!), một mùi hương nhu hoà theo gió tràn ngập căn phòng, cô gái cố giữ vẻ bình tĩnh nhẹ nhàng ôm chặt khuỷu tay của Từ Tử Lăng, nở nụ nười vui vẻ hỏi:
- Đại gia mới lần đầu đến thanh lâu này phải không?" (tội nghiệp cho em, mặc dù không cam tâm nhưng là khách thì phải tiếp!)Từ Tử Lăng nhanh chóng đẩy cô gái ra, rồi vội vã lui về ngồi xuống chiếc ghế thái sư bên trái gần cửa sổ, cười khổ nói:
- Cũng có thể nói đây là lần đầu! Làm sao cô nương nhận ra được? (Nhìn anh gà vậy ai mà ko bít chứ ^^!, Từ Tử Lăng là đồ đầu đất, ko biết trân trọng người đẹp T-T )
Thanh Tú nhẹ nhàng ấn Từ Tử Lăng xuống ghế, rồi ôn nhu rót cho gã một ly rượu mới, cười đáp:
- Tiện thiếp ở thanh lâu này đã tiếp vô số hạng người, tự nhiên phải làm quen với cách nhìn người, chỉ có điều đại gia là người đầu tiên khiến thiếp có cảm giác rất khó phán đoán." (Dĩ nhiên vì gã là đồ giả ^^)

Khuôn mặt anh tuấn của Từ Tử Lăng dưới lớp da đại hiệp mặt sẹo nóng bừng lên, nửa thân trên của Thanh Tú áp sát người gã toả ra u hương dìu dịu, nửa thân dưới nửa nằm nửa ngồi tựa lên chân gã, chén rượu được cô đưa lên áp sát môi gã, cho dù gã cố chống cự thế nào thì cô vẫn dịu dàng mớm cho gã uống, vừa cười vừa nói:
- Đại gia muốn thấy tiện thiếp bị trách phạt hay sao, huống chi được hầu hạ cho đại gia là phúc phận của tiện thiếp." (ặc, tiêu Từ Tử Lăng rồi hehe )

Từ Tử Lăng đứng trước cơ thể nóng bỏng dạt dào tình ý này làm sao chịu đựng nổi, cười khổ nói:
- Hầu huynh tới đây thấy chúng ta như thế này liệu có ổn không?
Thanh Tú cất tiếng cười khúc khích như chuông bạc, tình ý dạt dào nói:
- Tiện thiếp không phải là thê tử của Hi Bạch, cần gì phải cố kỵ ai? Ồ, cơ thể đại gia thật là trẻ trung! (Từ thiếu gia hết đường thoát rồi!)
Từ Tử Lăng ngạc nhiên hỏi:
- Làm sao cô nương biết?
Thanh Tú ghé sát lỗ tai gã nhẹ nhàng đáp:
- Người ta tuổi tác khác nhau thì cơ thể cũng toả ra mùi vị khác nhau, đại gia nhìn qua niên kỷ độ chừng bốn mươi, nhưng cơ thể lại toả ra mùi vị của một thanh niên, mùi vị khoẻ khoắn sung mãn thế này càng làm cho tiện thiếp không muốn rời xa nửa bước. (Vụ mùi cơ thể này đã được khoa học chứng minh, thậm chí những người cùng mùi sẽ có xu hướng kết đôi nữa hihi)

Từ Tử Lăng trong lòng chất chứa tâm sự, thầm nghĩ lúc mình giả dạng Nhạc Sơn, không biết có để lộ ra mùi cơ thể đáng ngờ hay không? Cũng may lúc nãy nói chuyện với Trịnh Thạch Như tại ngã tư đường, gã đã vận công phong bế hết các lỗ chân lông, không thì dưới lỗ mũi của mấy lão cáo già quen đến chốn thanh lâu này, thân phận gián điệp hai mang của Trịnh Thạch Như đã bị bại lộ từ lâu.
Nghĩ rồi tuỳ tiện đáp lời Thanh Tú:
- Có lẽ vì Cung mỗ mỗi ngày đều chăm chỉ luyện công nên mới giữ được thân thể cường tráng. (Vị đại hiệp mặt sẹo do Từ Tử Lăng đóng giả mang họ Cung)
Thanh Tú ngắm kỹ gương mặt gã, nghiêng đầu đáp:
- Chắc luyện võ công không quan hệ gì tới chuyện này đâu. Tiện thiếp mỗi ngày tiếp không biết bao nhiêu khách giang hồ, trong số đó không ít người là võ lâm danh gia đất Ba Thục hay từ nơi khác đến, nhưng chưa gặp qua ai có mùi cơ thể thú vị như Cung gia đây, Cung gia có lẽ cũng chưa bao giờ để ý đến nhưng tiện thiếp vốn có cái mũi thính hơn người, cho dù Cung gia đã dùng qua hương liệu tiện thiếp cũng có thể nhận thấy. Ah! Tiện thiếp rõ rồi! Cung gia có mùi như một hài nhi! (Thằng cha lâu ngày không tắm này mà là baby ah? Nhỏ này chắc hôm nay nghẹt mũi rồi !)
Từ Tử Lăng không biết là nên khóc hay cười trong tình huống này, gã nghĩ có lẽ mùi cơ thể gã cũng do luyện tập "Trường sinh quyết" mà ra, phép dưỡng sinh của hai nhà Phật - Đạo quả nhiên có khả năng cải lão hoàn đồng, mà gã là bằng chứng sống động nhất.
Hốt nhiên nhớ lại chuyện của Trịnh Thạch Như còn dang dở, bèn tiếp tục vận công lên song nhĩ.
Thanh Tú từ từ đứng dậy, đến bên chiếc trường kỷ đối diện cửa sổ ngồi xuống, ngón tay ngà ngọc lướt trên phím đàn tranh, liền phát ra những âm thanh như hành vân lưu thuỷ say đắm lòng người, cuối đầu khẽ nói:
- Không biết đêm nay Hi Bạch có đến hay không? (Dám nghĩ đến tình nhân trong khi tiếp khách =.=!)

*
* *

Khấu Trọng lướt đến cổng làng, đột nhiên cảm thấy dựng tóc gáy.
Một cặp chân treo lủng lẳng trước cửa sổ một ngôi nhà, những bộ phận khác vương vãi khắp nơi trong phòng.
Một nạn nhân khác nội tạng vương vãi trên đường, chết không nhắm mắt, trên mặt vẫn còn hằn sâu cảnh tượng khủng bố trước khi chết. Điều kỳ quái nhất là nạn nhân ngoại trừ vết thương chí mạng tuyệt không thấy một dấu vết nào khác, mũi miệng ứa máu, trên tay vẫn nắm chặt một thanh đao. Cả hai đều vận hắc y kinh trang, đích thị là thủ hạ của Thôi Kỷ Tú. (Đoạn này giống phim kinh dị quá @_@)
Phía trước tử thi có dấu chân dẫn về hướng Tây, một chiếc mặt nạ rách nát nằm bên cạnh dấu chân.
Khấu Trọng sắp xếp lại từng tình huống đã qua trong đầu, theo sau Thôi Kỷ Tú là một đám bảy tám tên thủ hạ, vừa chạy vào làng thì phát hiện có địch nhân đuổi theo, Thôi Kỷ Tú quay lại định ứng chiến, thì phát hiện ra hai tên thủ hạ đã bị kẻ kia thảm sát không kịp kêu lên một tiếng, kẻ sát nhân này cố tình lưu lại dấu tích hù doạ đám người Thôi Kỷ Tú mất hồn để tranh thủ thời gian tẩu thoát, tình thế thật quái dị đến cực điểm.
Khấu Trọng tăng tốc tiến lên, cứ mười bước lại phát hiện một thi thể, thảm trạng giống y như hai thi thể ban đầu, nội tạng máu me vương vãi trên cành cây bãi cỏ, tình cảnh càng lúc càng quỷ dị khôn lường.
Khấu Trọng cố đè nén cảm giác tởm lợm muốn ói, hít lấy một hơi hàn khí để giữ bình tình, tiếp tục lần theo dấu vết đuổi theo, chuyển hướng ra khỏi thôn làng đến một bãi ruộng hoang, lại gặp ngay hai thi thể, lạ ở chỗ trên người không một vết thương, định chạy lại kiểm tra thì nghe từ hướng đông nam truyền lại tiếng sắt thép giao tranh kịch liệt.
Không có thời gian để xem kỹ tình trạng tử vong của hai kẻ xấu số kia, Khấu Trọng đề khí nhằm hướng có âm thanh lao tới.
*
* *
"Tình! Tang! Tính! Tình!"
Thanh Tú nhẹ nhàng lướt tay trên phím đàn, khi khoan khi nhặt, khi trầm khi bổng, mang đầy mỹ ý, lúc thì như hồ sâu núi thẳm mênh mang day dứt, khi thì như nổi lửa chiến tranh trầm hùng khoáng đạt, lúc thì tịch mịch cô đơn sầu thảm, khi thì dịu dàng thanh thoát chất chứ hy vọng yêu thương.
Tiếng đàn vừa dứt.
Thanh Tú rầu rầu thở dài:
- Đây chính là khúc phổ do Hi Bạch cảm tác nỗi niềm lúc ly khai Thành Đô dạo trước! Nay đã quay lại đây thì không thèm đến thăm tiện thiếp lấy một lần, để Thanh Tú mãi khắc khoải đợi mong muôn phần sầu khổ.
Lời vừa dứt thì người cũng ôm đàn đi ra khỏi phòng.
Từ Tử Lăng tiễn cô ra khỏi cửa, trong lòng trĩu nặng như đeo đá. Thanh Tú quả thật đã si tình Hầu Hy bạch đến say đắm điên cuồng, cuối cùng cũng hoài thất vọng, suy cho cùng cô cũng đã có những giấc mơ đẹp mà tồn tại ở chốn thanh lâu này nếu thiếu đi giấc mơ chắc cô không sống nổi.
Trước đây lúc còn ở Dương Châu gã và Khấu Trọng cùng sống qua ngày trong nỗi âu lo, từ khi gã theo đuổi mục đích sống đấu tranh, trách nhiệm cứ theo đó tăng dần lên, tuy đạt được nhiều thứ nhưng cũng mất đi không ít, gã không biết có phải đây gọi là trưởng thành hay không. "Quá khứ" của bản thân gã quả thật cũng bị bóng tối bao trùm không ít, nghĩ đến Sư Phi Huyên, rồi lại nhớ đến Thạch Thanh Tuyền, gã cảm thấy hai người đó cũng bị quá khứ ám ảnh, trong lòng dâng lên cảm giác đồng bệnh tương lân.
Không chịu nổi, gã bèn nâng chén uống cạn.
Lại có tiếng bước chân tiến đến, "Rầm!" một tiếng cửa phòng bật mở, một đám vân vụ màu hồng kèm theo hương thơm thoang thoảng tràn vào phòng, trước mắt Từ Tử Lăng hiện ra một mỹ nhân thiên kiều bách mỵ.
Từ Tử Lăng định thần nhìn kỹ, lập tức cảm thấy tình hình bất diệu.

*
* *
Khấu Trọng nhìn kỹ Thôi Kỷ Tú từ đầu đến chân, mặt cắt không còn giọt máu, cốt sống cảm thấy ớn lạnh mồ hôi túa ra đầm đìa.
Trường kiếm của Thôi Kỷ Tú đã gãy làm hai đoạn, nằm lăn lóc trên mặt đất, trông gã như bị ai xử giảo (treo cổ), nước da xanh xám như bị rút hết máu, mắt lồi ra trợn ngược, tình trạng y chang như thủ hạ của gã, trên mình không có lấy một vết thương.
Khấu Trọng tuy đánh giá Thôi Kỷ Tú võ công chưa đến mức cao minh, nhưng thân thủ cũng có thể liệt vào hàng cao thủ, vậy mà trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã bỏ mạng một cách mờ ám, giống như thủ hạ của gã đều không chịu nổi một chiêu của kẻ sát nhân thần bí kia.
Nhưng sự thật ấy đang phơi bày trước mắt Khấu Trọng, thế mới biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân.
Cách thức hạ thủ của kẻ này ẩn giấu nhiều thâm ý, đầu tiên gã làm cho địch nhân rời bỏ nơi ẩn nấp an toàn, sau đó làm cho địch nhân toả ra nhiều hướng để gã lần lượt thủ tiêu từng người, thủ pháp ra tay vừa nhanh nhẹn vừa tàn độc, Khấu Trọng tự xét thấy thủ đoạn mình không bằng kẻ này.
Bội kiếm của Thôi Kỹ Tú chắc bị là vì ngạnh tiếp với thần binh lợi khí của cao thủ đối phương nên mới gãy lìa, tuy nhiên kẻ đó không ỷ vào lợi khí tiêu diệt đối phương mà lợi dụng lúc binh khí chạm nhau, truyền nội lực cực mạnh vô hình vào cơ thể nạn nhân, kẻ có nội công căn bản như Thôi Kỷ Tú chỉ bị chấn đứt tâm mạch mà chết, những kẻ yếu hơn tức thì bị phá bung cơ thể như phanh thây xẻ thịt. Thật là một thứ võ công tàn độc bá đạo kinh thế hãi tục.
Khấu Trọng lắc đầu, thầm kêu lợi hại, rồi chuyển thân đào tẩu.

*
* *

Người vửa đến đích thị là con gái cưng của đại đương gia Xuyên Bang Phạm Trác, Phạm Thái Kỳ tiểu thư, trên mình mặc kình trang bó sát có thêu hình một con khổng tước khổng lồ đang giương cánh, chân đi ủng da, bên eo thay vì đeo roi ngựa thì lại đeo một thanh đại đao, bước đến trước mặt Từ Tử Lăng, một tay tựa lên eo, gương mặt thanh thoát nở một nụ cười tươi như hoa, hai mắt to tròn lóng lánh ẩn dưới đội mày lá liễu ánh lên những tia nhìn tinh nghịch, hỏi:
- Hôm qua các người bảo về chịu tang cha, hôm nay lại tính vào chỗ thanh lâu quỷ quái này làm lễ giỗ hả? Muốn lừa người ta thì cũng phải biết lựa chỗ chứ, kẻ đa tình khốn kiếp không biết giữ lời Hầu Hy Bạch đang núp chỗ nào? Mau cút ra đây!
Từ Tử Lăng sực nhớ đêm trước vì gã và Hầu Hy Bạch muốn thoát khỏi mỹ nhân này đã hứa hẹn hôm sau sẽ đến Tổng đàn Xuyên Bang để thỉnh tội. Khỏi phải nói cũng biết chỉ là hứa suông. Không thể đoạt được "Bất tử ấn quyển", Hầu Hy Bạch vì thất vọng mà lẩn đi đằng nào không rõ, bỏ lại lời hứa của gã với cô gái điêu ngoa này cho Từ Tử Lăng lãnh đủ. (Đáng đời, ai bảo Từ thiếu gia giao du với bạn xấu ^^)

Giả sử trong tình huống Từ Tử Lăng không bị ràng buộc bởi đủ thứ chuyện phiền não, gã sẽ vui vẻ thay Hầu Hy Bạch bồi tiếp nữ nhân này một phen, bất quá hiện nay gã không còn tâm trí nào để vui vẻ. Đành cười khổ đáp:
- Tại hạ cũng đang đi tìm Hầu huynh đây, Phạm tiểu thư xin thứ lỗi.
Phạm Thái Kỳ cười lớn đáp:
- Hai ngươi không phải đến đây để hưởng phong lưu khoái hoạt sao? Đừng tưởng có thể lừa ta lần nữa nhé!
Từ Tử Lăng trong lòng chỉ lo chuyện của Trịnh Thạch Như, chỉ hận không có khả năng "phân tâm nhị dụng" như Bạt Phong Hàn để đối phó với tình thế hiện giờ, mở miệng than rằng:
- Tại hạ làm sao dám nói dối, thực sự trong phòng này chỉ có hai người, xin Phạm tiểu thư minh xét.
Phạm Thái Kỳ nở một nụ cười "ma quỷ", bước đến chiếc ghế đối diện Từ Tử Lăng ngồi xuống, tay đặt thoải mái lên thành ghế, nhẹ nhàng lấy hộp phấn hồng ngắm nghía, nét mặt hoan hỉ đáp:
- Gương mặt ngươi tuy đáng sợ nhưng thanh âm phát ra cũng dịu dàng dễ nghe, hay ta tạm thời bắt ngươi về làm con tin. Trừ phi Hầu tiểu tử tự động hiện thân, hay ngươi nói cho ta biết gã đang lẩn trốn chỗ nào, bằng không ta sẽ bám chặt lấy ngươi như hình với bóng, không để ngươi đi đâu hết. (Bám gã làm gì, bám huynh nè, cứ dịch tiếp vài chương là biết Hầu tiểu tử trốn đâu liền ^^)
Trong khi nói chuyện với cô ta, Từ Tử Lăng vẫn tập trung lắng nghe động tĩnh phòng bên cạnh, bên đó khúc hát cũng vừa dứt xong, Trịnh Thạch Như chắc cũng đã rời khỏi. Từ Tử Lăng vươn vai dứng dậy, chưa kịp nói gì đã thấy Phạm Thái Kỳ vung đao kề ngay cổ gã, lực đạo và uy thế đều đúng mức, thế công vô cùng linh hoạt chuẩn xác.
Từ Tử Lăng nhìn thấy đao pháp cao minh, tự biết muốn bỏ chạy khỏi căn phòng này không dễ, huống hồ gã cũng không muốn đả thương cô. Mặt khác, gã cũng không thể vừa trốn tránh Phạm Thái Kỳ vừa truy tung Trịnh Thạch Như, càng không thể để âm thanh đánh nhau truyền sang phòng bên cạnh. Đành giơ tay đầu hàng, ngồi xuống lại như cũ.
Phạm Thái Kỳ cũng vừa thu đao về như chưa có gì xảy ra, động tác dứt khoát mau chóng, đoạn lui về chỗ cũ ngồi xuống, dương dương tự đắc nói:
- Thì ra võ công ngươi kém như thế, hãy ngoan ngoãn ngồi yên đó cho ta. Nếu ngươi còn dám vọng động ta sẽ cho thêm hai vết sẹo nữa lên mặt cho đủ ba vết, bổn cô nương không biết nói đùa đâu đấy!
Lắng nghe tiếng bước chân của Trịnh Thạch Như mỗi lúc một xa, Từ Tử Lăng chỉ còn biết thở dài ngao ngán, vốn gã trước đây chưa hề gặp may khi vào thanh lâu, không ngờ lần này cũng không ngoại lệ (Đáng đời, ai biểu …nhát mà ..ham!).

Vốn gã đã sắp sẵn kế hoạch, chỉ chờ khi Trịnh Thạch Như ra về là thi hành, giờ mắc kẹt ở đây, gã lại phải tính toán kế hoạch mới.
Vô tình đôi mắt ngây dại vì suy nghĩ của gã lại hướng về phía Phạm Thái Kỳ.
Phạm Thái Kỳ nhíu đôi mày liễu, hét lên:
- Ngươi nhìn cái gì? Chả lẽ ta sinh ra để cho ngươi tự do chiêm ngưỡng hay sao?
Từ Tử Lăng duỗi người, thản nhiên đáp:
- Đại tiểu thư thứ lỗi cho Cung mỗ đã mạo phạm.
Phạm Thái Kỳ trừng đôi mắt đẹp, đang chuẩn bị động thủ với Từ Tử Lăng thì bên ngoài có người đến báo:
- Hầu công tử y hẹn đã đến.
Phạm Thái Kỳ vừa nghe đến mấy chữ Hầu công tử đã nhảy cẫng lên vui sướng nói:
- Ta biết ngươi sẽ giữ lời mà.
Rồi quên hẳn sự hiện diện của Từ Tử Lăng. Từ Tử Lăng thầm nghĩ không nhân lúc này đào tẩu còn chờ đến khi nào, rồi nhân lúc Phạm Thái Kỳ không chú ý đến lắc mình nhảy qua cửa sổ, cắm đầu chạy miết.


*
* *
Khấu Trọng chạy về chỗ thôn trang nay đã bị lửa thiêu thành đồi trọc, chiến sự lúc trước đã thành quá khứ, ngoài bờ biển ba chiếc "thuyền hải tặc" cũng đã nhanh chóng chạy mất, chỉ còn đám quân của Âu Dương Thiến đang ở lại thu thập tàn cuộc.
Gã cảm thấy mất hết hứng thú, bèn quay về tiểu thôn, tìm đến căn nhà sàn lúc trước leo lên rồi thả mình xuống chiếc giường gã đã ngủ suốt ngày hôm qua.
Thôn dân đi tị nạn vẫn chưa kịp quay về, khung cảnh thật là yên tĩnh thanh bình nhưng trong lòng gã ngổn ngang tâm sự.
Kẻ sát nhân đã giết Thôi Kỷ Tú và đám thuộc hạ gã là ai?
Kẻ giấu mặt đích thị là một cao thủ, thậm chí võ công có thể so sánh với Chúc Ngọc Nghiên, kỳ quái ở chỗ kẻ này cố tình bày ra nhiều trò như muốn diễu võ dương oai dằn mặt Khấu Trọng, gã ra tay trước giết sạch đám người của Thôi Kỷ Tú để bịt miệng, rõ ràng là đang bao hàm địch ý với Khấu Trọng.
Ai mà ngờ được ở chốn hoang sơn dã lĩnh này lại có bao nhiêu chuyện lạ liên tiếp xảy ra.
Tại phương nam này, ngoài Thiên Đao Tống Khuyết chả lẽ lại mọc ra thêm một cao nhân khác.
Hết ý nghĩ này đến ý nghĩ khác, Khấu Trọng từ từ chìm vào giấc ngủ.

*
* *

Vừa chạy ra đến ngoại viện của thanh lâu, từ trong ngõ hẻm một bóng người xuất hiện nắm lấy Từ Tử Lăng lôi vào vừa cười vừa nói:
- Từ Tử Lăng huynh vẫn khoẻ chứ!
Từ Tử Lăng cười khổ nói:
- Cảm ơn Hầu huynh quan hoài, tiểu đệ thập phần bất ổn. Huynh có thấy Trịnh Thạch Như ở đâu không?
Hầu Hy Bạch lộ vẻ hối lỗi đáp:
- Trịnh Thạch Như giống như sợ bị ai theo dõi nên giở khinh công ra chạy rất nhanh. Đi nào! Nơi này lắm tai mắt không tiện ở lâu, giả sử để cho bà nương đanh đá kia bắt gặp thì lại càng nguy to.
Từ Tử Lăng và Hầu Hi Bạch chuyển hướng chui vào ngỏ hẻm chạy dọc theo các toà nhà xuôi về hướng nam, rồi lại nhảy lên nóc nhà, chạy mãi miết, cuối cùng dừng bước trước một toà nhà kiến trúc hùng vĩ độc đáo, dưới ánh trăng sáng, bốn bề tường vách thâm nghiêm bên trong cây cối um tùm toả bóng xuống mặt đất.
Từ Tử Lăng thán phục thốt lên:
- Ngôi phủ đệ này thật không tầm thường, khiến người ta phải sinh lòng ngưỡng mộ.
Hầu Hi Bạch lộ ra thần sắc cổ quái, hạ giọng đáp:
- Tại hạ cũng không rõ tại sao hôm nay lại dẫn Từ Tử Lăng huynh tới đây. Đây là Lý gia từ đường, tiểu đệ đối với nơi này rất có ấn tượng không tốt nhất là vào ban đêm, xưa nay chưa từng dẫn ai đến đây, hôm nay phá lệ có lẽ vì đã coi huynh đài là bằng hữu chân chính.
Từ Tử Lăng gác chuyện của Trịnh Thạch Như sang một bên, cười hỏi:
- Huynh đài đã nghiên cứu nửa cuốn "Bất tử ấn quyển" chưa? Sao đột nhiên lại tỏ ra xúc động trước một ngôi miếu cổ?
Hầu Hi Bạch ngồi xuống trước thềm cửa toà nhà, ra hiệu cho Từ Tử Lăng cùng ngồi, rồi quay đầu đưa mắt quét hết lượt bên ngoài toà Lý gia từ chỉ thấy trên tường bốn phương tám hướng cứ cách một đoạn lại treo một ngọn hoa đăng, cười khổ nói:
- Đầu tiểu đệ thiếu điều như muốn vỡ tung ra, định đến Tán hoa lâu tìm mấy cô nương ôm ấp hôn hít, hy vọng có thể nhờ mùi hương cơ thể họ đả thông tư tưởng cho dễ suy nghĩ. Hà, số phận tiểu đệ thật là hẩm hiu, sở hữu được nửa phần sau của Bất tử ấn quyển, chỉ nói về việc tự mình lĩnh ngộ ra yếu quyết, nhưng có thể xác định đó đúng là thủ bút của gia sư Thạch Chi Hiên.
Từ Tử Lăng trầm ngâm đáp:
- Chiếu theo phần dưới của ấn quyển cho thấy, lệnh sư đích thực đã luyện được Bất tử ấn pháp, việc tự ngộ ra yếu quyết này cũng tương tự như tâm pháp chí cao vô thượng của Phật môn, có thể bổ trợ dung hoà hai loại tâm pháp cực đoan của huynh và Dương Hư Ngạn thành một thể phải không?
Hầu Hy Bạch bội phục đáp:
- Tử Lăng huynh cao minh phi thường, tuy tư tưởng có chút khác biệt nhưng đúng là đã đi vào trọng tâm của Bất tử ấn quyển. Nếu có thể dung hoà hai loại công pháp trên làm một, cũng giống như thuyết luân hồi trong Phật môn tâm pháp, chiếc xe phải có đủ hai bánh mới có thể chuyển động.
Từ Tử Lăng nhíu đôi mày kiếm nói:
- Không phải huynh đã từng nói việc dung hợp hai loại võ công cực đoan trái ngược nhau hoàn toàn lại là một việc làm cực kỳ gian khó và nguy hiểm sao? Hai bánh xe phải quay cùng hướng với nhau thì chiếc xe mới tiến tới được, chưa kể là kết cấu và hiệu năng của hai loại bánh xe cũng phải có độ tương hợp nhất định.
Hầu Hy Bạch nghiêm nghị đáp:
- Đây chính là sự khác biệt cơ bản giữa Ma môn và Phật môn, Ma môn chú trọng nhấn mạnh sự khác biệt, càng khác biệt thì khi dung hợp lại càng mạnh mẽ đa năng, đa dạng hơn. Như sống và chết tuy là hai mặt trái ngược nhau, nhưng lại cùng bắt đầu bằng sự sống, bởi vì một bên là bắt đầu, một bên là kết thúc, nên mới chia làm hai mặt đối lập. Hoa gián phái chuyên luyện đường sinh, Bổ thiên phái chuyên luyện đường tử. Ngay từ khi bắt đầu đã trong tử có sinh, trong sinh có tử, lưỡng phái hoàn toàn có thể hợp nhất, có lẽ khi Thạch gia sư nghiên cứu về Phật gia đã tham ngộ được ấn pháp.
Từ Tử Lăng sau khi nghe qua mọi chuyện, từ từ hiểu ra tại sao Bích Tú Tâm vì chuyện này mà hao tổn dương thọ. Ngao ngán muốn kết thúc câu chuyện tại đây nói:
- Có vẻ như tiểu đệ không giúp gì được cho Hầu huynh, cũng không dám miễn cưỡng giữ Hầu huynh lại đây, thứ lỗi tiểu đệ còn có việc phải hoàn thành.
Hầu Hy Bạch cương quyết nói:
- Chuyện Trịnh Thạch Như đệ đương nhiên cũng có quan hệ, làm sao có thể từ bỏ trách nhiệm. Nếu Từ huynh không để đệ giúp, đệ có chết cũng không cam tâm.
Từ Tử Lăng giật mình đáp:
- Tâm ý của Hầu huynh đệ xin tâm lãnh! Chuyện này đối với Hầu huynh ...
Hầu Hy Bạch ngắt lời cười đáp:
- Từ huynh nói vậy là không xem Hy Bạch này là bằng hữu rồi! Từ Tử Lăng đã không bỏ rơi còn giúp Hầu Hy Bạch đoạt được Bất tử ấn quyển, Hầu Hy Bạch làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn huynh lao vào nguy hiểm chứ.

Hết hồi 299[/align] [/align]Nguồn  : http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=8555&page=2[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 300: Thâm nhập hang hùm

Dịch thuật và biên tập: Ryu Kenshin
Hiệu đính (chủ yếu là trình bày): mpi


Từ Tử Lăng liền đáp:
- Chuyến này tiểu đệ đi đối phó với người của Âm Quý Phái, rất có thể sẽ phải chính diện giao phong với Tịch Ứng, Hầu huynh không ngại sao?

Hầu Hy Bạch cười khổ:
- Tiểu đệ làm sao lại không lo cho được, Tịch Ứng danh xếp trên An Long đến mấy bậc, lần này dám quay lại Trung Nguyên, dĩ nhiên là đã luyện thành Ma Công, không còn ngán ngại Tống Khuyết, công nhiên hà hiếp tăng nhân Đại Thạch Tự dẫn dụ Tống Khuyết đến quyết chiến. Tử Lăng huynh tuy võ công cao minh phi thường, có thể đánh ngang ngửa với An Long, nhưng vẫn chưa thể so bì với Thiên Quân Tịch Ứng.

Từ Tử Lăng mỉm cười bí hiểm đáp:
- Đa tạ Hầu huynh quan tâm, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Hầu huynh nên chuyên tâm tranh đua với Dương Hư Ngạn tham thấu Bất tử ấn quyển, đừng nên bận tâm vì chuyện của đệ nữa.
Hầu Hy Bạch biết có nói nữa cũng vô ích bèn trầm ngâm đáp:
- Tịch Ứng với Chúc Ngọc Nghiên vốn có quan hệ rất vi diệu, chưa kể Âm Quý Phái cũng có thù với Tống Khuyết, dĩ nhiên là toàn lực ủng hộ Tịch Ứng. Tử Lăng huynh định đối phó thế nào?

Từ Tử Lăng vốn chưa hề nghĩ sâu đến vấn đề này, gã cho rằng người trong ma môn thường đố kị nhau mà hành động, nhất thời được Hầu Hy Bạch đề tỉnh, tâm thần chấn động đáp:
- Chúng ta thử đưa ra giả thuyết như thế này: Nếu như Lâm Sĩ Hoành chính là người của Âm Quý Phái, trong tình thế hiện tại, bước tiếp theo của đại kế hoạch này sẽ là gì?

Hầu Hy Bạch lập tức thốt lên:
- Dĩ nhiên là nhân lúc tình hình phương Nam ổn định, dấy binh tấn công chiếm hết thành thị xứ này, sau đó ngồi yên chờ các thế lực phương Bắc thống nhất, âm mưu hình thành thế Nam Bắc đối trị, quyết tâm đòi chia nửa giang sơn.

Từ Tử Lăng thở dài đáp:
- Hiện tại đệ có thể mười phần chắc chín Lâm Sĩ Hoành chính là người của Âm Quý Phái, nếu như Tịch Ứng có thể giết được Tống Khuyết, ma trảo của Lâm Sĩ Hoành sẽ vươn khắp phương Nam. Đoạt được gia sản của Tống gia sẽ giúp hắn phát triển nhanh chóng, tiến dần lên phương Bắc trong khi từ từ củng cố thế lực phương Nam. Đây chính là nguyên nhân Âm Quý Phái ủng hộ Tịch Ứng. Nếu không việc gì chúng phải lao sư động chúng, huy động cả tứ đại trưởng lão đến đây?

Hầu Hy Bạch gật đầu đáp:
- Tử Lăng huynh phân tích rất có sức thuyết phục. Nếu như tứ đại trưởng lão dưới quyền Biên Bất Phụ đã tới đây, chúng ta có lẽ phải nhờ đến sự giúp sức của An Long.
Từ Tử Lăng thất thanh la:
- An Long?

Hầu Hy Bạch đáp:
- Hai người đó từ trước đến giờ luôn ở thế đối lập. Biên Bất Phụ sáng lập "Ma tâm liên hoàn" rõ ràng là có ý châm biếm "Thiên tâm liên hoàn" của An Long. Nếu như An Long không cố kị Chúc Ngọc Nghiên thì đã chẳng để yên cho Biên Bất Phụ. Nếu chúng ta yêu cầu đối phó Biên Bất Phụ ,An Long chắc chắn sẽ đáp ứng ngay. Hà! Đệ chỉ thuận miệng nói vậy, Từ huynh không cần phải bận tâm.

Từ Tử Lăng đáp:
- Đệ không muốn ai khác nhúng tay vào việc này.
Hầu Hy Bạch không để Từ Tử Lăng ngắt lời liền nói:
- Đã biết Tịch Ứng sẽ ra tay, Từ huynh vẫn kiên quyết thấy chết lao vào, quả nhiên là có tinh thần nghĩa hiệp. Chẳng hay Từ huynh có kế sách gì dụ địch ra mặt hay không?

Từ Tử Lăng cảm thấy do dự, thân phận Nhạc Sơn của hắn là một bí mật, không thể nói cho Hầu Hy Bạch hay biết. Nhưng trước tấm thịnh tình đầy nhiệt huyết của hắn, cũng không nỡ chối từ, đành nói:
- Đệ vốn định theo chân Trịnh Thạch Như để truy ra hành Tịch Ứng của trưởng lão Âm Quý Phái, nhưng bây giờ chuyện đó đã thành vô nghĩa. Hay là thế này, chúng ta hẹn nhau sáng mai gặp lại trao đổi tin tức rồi mới quyết định hành động kế tiếp được không?

Hầu Hy Bạch nhíu mày hỏi:
- Trịnh Thạch Như và Âm Quý Phái có quan hệ ư?
Từ Tử Lăng hạ giọng đáp:
- Vốn dĩ trước đây Trịnh Thạch Như và Âm Quý Phái có chút quan hệ phức tạp, cụ thể thế nào thứ cho tiểu đệ không tiện nói ra.

Hầu Hy Bạch lộ ra vẻ vui buồn hỗn tạp, cũng không tiện hỏi tới nữa. Bèn hẹn thời gian địa điểm gặp lại, rồi nghi hoặc hỏi :
- Từ huynh liên tục cản trở đệ đi theo, phải chăng là có hẹn với ai đó rất quan trọng?

Từ Tử Lăng chợt nhớ ra một chuyện, không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Có tin tức gì của Vu Ô Quyển không?

Hầu Hy Bạch đáp:
- Vấn đề này tiểu đệ không rõ mà cũng không nghĩ ra kẻ nào có được đáp án chính xác. Tiểu đệ phát hiện 1 kẻ nhập thành trước huynh hai canh giờ. Vốn dĩ tiểu đệ không chú ý đến hắn vì mải lo giám thị An Long, chỉ xác định hắn đúng là "Đảo Hành Nghịch Thi" Vu Ô Quyển.

Từ Tử Lăng tâm thần hoảng hốt, đến giờ gã mới biết Hầu Hy Bạch rõ chuyện của An Long như lòng bàn tay, cũng nhờ hắn không ngừng giám thị An Long mà mình mới có cơ hội cứu thoát Tào Ứng Long. Nghĩ đoạn bèn hỏi tiếp:
- Có nơi nào Vu Ô Quyển có thể ẩn thân không?.
Trong lòng thầm nghĩ nếu Vu Ô Quyển không bị nội thương mà đến gặp An Long rồi nhập bọn với Dương Hư Ngạn, thì Hầu Hy Bạch không có cách nào lấy được nửa cuốn "Bất tử ấn quyển".

Hầu Hy Bạch đáp:
- Vu Ô Quyển đã ẩn náu kỹ, ngay cả An Long cũng không hay biết gì. Nhưng trước sau gì hắn cũng phải xuất hiện để hội kiến An Long, lúc đó Từ huynh có thể truy ra tông tích hắn từ An Long.

Rồi vừa cười vừa nói:
- Có cần tiểu đệ dẫn lối nữa hay không?

Từ Tử Lăng dở cười dở khóc đáp:
- Đệ sao còn dám làm phiền Hầu huynh nữa? Chỉ cần Hầu huynh nói ra nơi có thể tìm được An Long là tiểu đệ đã muôn phần cảm kích rồi.

Hầu Hy Bạch cười khổ tiếp lời:
- Đệ không sao hiểu sao huynh cứ năm lần bảy lượt từ chối đệ? An Long chắc đang nằm yên tĩnh dưỡng tại một biệt viện ở Kim Mã Phường nơi thành bắc, đó cũng là sào huyệt bí mật nhất của hắn, nhờ cất công theo dõi Chu Mỵ nên đệ mới tìm ra được chỗ đó.

Rồi chỉ rõ đường đi nước bước đến biệt viện cho Từ Tử Lăng.
Từ Tử Lăng từ biệt Hầu Hy Bạch xong cất bước đi ngay.

Một lúc sau Từ Tử Lăng đã thay trường bào, đeo mặt nạ Nhạc Sơn lên, trổ hết khinh công phóng như bay qua một loạt nóc nhà, sau đó ngang nhiên đến trước cửa toà biệt viện của An Long, gõ cửa inh ỏi.
Chiếc trường bào này đúng là di vật của Nhạc Sơn do Thạch Thanh Tuyền giao lại cho hắn. Cũng may có thể che đi sự khác biệt chiều cao giữa Nhạc Sơn và Từ Tử Lăng, làm cho chiêu bài Nhạc Sơn này không còn chỗ hở, ngay cả An Long cũng không thể nhìn ra.

Dựa theo di thư của Nhạc Sơn, Tà đạo Bát đại cao thủ ít khi giao lưu với nhau, trừ trường hợp Chúc Ngọc Nghiên và Tịch Ứng có giao tình đặc biệt ra, số còn lại đều có ân oán với nhau, bình thường thì tránh mặt nhau, lúc gặp nhau là lập tức lao vào chiến đấu, khảo nghiệm võ công, làm sao có thời gian để ý đối phương từng li từng tí. Cho nên giả dạng Nhạc Sơn là trăm lợi chứ không hại gì do Bá Đao bình thường thích cô độc tịch mịch, lại là người thâm trầm ít nói.

"Tới đây!"

Cánh cửa hé mở ra, một lão già tai dơi mặt chuột thò đầu ra hỏi:
- Đại gia tìm ai?

Từ Tử Lăng hừ lạnh một tiếng, hữu chưởng ấn nhẹ làm cánh cửa bật tung ra.

Lão già song mục loé ra những tia hung dữ, giật mình lùi lại, Từ Tử Lăng vung tả chưởng chộp lấy lão già, hữu chưởng thủ nơi môn hộ, quát lớn:
- Lão phu Nhạc Sơn, An Long đang trốn chỗ này à?

Lão già vừa nghe tên Nhạc Sơn liền biến sắc, chưa kịp mở miệng trả lời thì từ gian sương phòng phía đông có tiếng An Long truyền lại:
- Quả nhiên là lão Nhạc, mời vào!

Lão già liền thả lỏng tay đứng tránh sang bên, Từ Tử Lăng không thèm liếc mắt, hùng dũng nhắm hướng gian sương phòng bước tới, cười đáp
- Lão An béo không cảm thấy kỳ quái khi Nhạc Sơn ta thân chinh đến tìm ngươi sao?

Thanh âm của An Long không nhanh không chậm từ trong gian sương phòng phía đông truyền lại:
- Chả có gì gọi là kỳ quái cả, nếu lão già ngươi không chết, đương nhiên sẽ tìm đến Thành Đô này xem nhiệt náo; mà đã đến Thành Đô dĩ nhiên là phải tìm đến lão An béo này, ta còn nghe một vị lão bằng hữu khác thuật lại ngươi giúp tiểu nha đầu Thạch Thanh Tuyền đả thương hắn nữa.

Từ Tử Lăng trong lòng thầm kinh hãi, nếu không nhờ trong di thư của Nhạc Sơn có ghi rõ biệt hiệu của An Long trong ma môn là lão An béo, chỉ cần gọi chệch đi thì An Long lập tức nhận ra Nhạc Sơn này là đồ giả mất, hiện giờ hắn mới cảm thấy có chút an tâm.

Trong gian sương phòng phía đông này tịnh không có đèn đuốc, lúc Từ Tử Lăng tiến vào phải vận hết mục lực cẩn thận kiểm tra trước sau trong ngoài.

Từ Tử Lăng điềm nhiên nói:
- Hay thật! Lão phong ma Vu huynh cũng đã mò tới đây rồi sao?

Trong bóng tối của căn phòng, ngoài An Long hiển nhiên còn một kẻ ẩn nấp đích thị là "Đảo Hành Nghịch Thi" Vu Ô Quyển.

Vu Ô Quyển nở nụ cười quái dị nói:
- Nhạc lão đã có thể nghe được những thanh âm mà người thường không nghe được, chắc là đã luyện thành cảnh giới cao nhất của "Hoán Nhật Đại Pháp", không biết thanh Bá đao lão vẫn thường dùng ném đi đâu rồi? Ngày trước ta nghe An Long bảo ngươi vì say mê Bích Tú Tâm mà quyết bỏ Bá đao, ta vẫn không tin, nay mới biết đó là sự thật.

Từ Tử Lăng mắt không rời khỏi hai kẻ trước mặt, từ từ lùi lại chiếc trường kỷ bên cạnh cửa sổ ung dung ngồi xuống, lạnh lùng đáp:
- Vu lão quái nhà ngươi chắc nghĩ rằng do ta bị trọng thương lần đó nên chiến ý giảm sút hả? Nói cho ngươi biết ta nhờ chuyện này mà võ công ta đại tiến. Cũng phải cảm tạ Chúc yêu phụ cao minh, tại Lạc Dương buộc ta phải bỏ Bá đao, nhân đó mà luyện thành "Hoán Nhật Đại Pháp", còn hiện nay ta lợi hại ra sao, đành nhờ Tống Khuyết hồi đáp vậy.

An Long và Vu Ô Quyển đều cảm thấy ngạc nhiên.
An Long nhăn mày hỏi:
- Bọn ta trước sau đều không tin chuyện này là thật, nay nhờ Nhạc lão nói ra nên mới được minh bạch, nhưng chẳng lẽ Chúc hậu lại để ngươi đi dễ dàng vậy sao?

Từ Tử Lăng ngửa mặt lên trời cười ha hả đáp:
- Giết không được ta dĩ nhiên phải để ta đi. Chẳng lẽ các ngươi nghĩ mụ ta đột ngột nổi thiện tâm sao? Bọn hậu bối mà nghe được những lời này chắc cười hai ngươi đến trẹo quai hàm.

Từ Tử Lăng đã khéo léo mượn chuyện của Chúc Ngọc Nghiên để chứng minh thân phận Nhạc Sơn là thật. Nếu ngay cả Chúc Ngọc Nghiên cũng phải công nhận Nhạc Sơn là thật, còn kẻ nào dám hoài nghi nữa.

Vu Ô Quyển vốn là tử địch của Âm Quý Phái, nhất thời vẻ mặt trở nên hoà hoãn, gật đầu không đáp.

An Long nói:
- Mấy ngày nay ta mong chờ đại giá Nhạc huynh, do vừa nghe tin Nhạc huynh tái xuất giang hồ, tính thông báo cho huynh biết Tịch Ứng đang làm mưa làm gió tại đất Ba Thục này, cố tình lưu lại ám kí ở thành môn, vừa hay huynh tìm được đến đây.

Từ Tử Lăng thầm kêu nguy hiểm, đang định bịa ra vài câu nói dối giải thích tại sao mình có thể tìm đến đây, thì vừa hay An Long đã nó ra lý do hợp lí, từ đó có thể thấy An Long và Nhạc Sơn có quan hệ tương đối mật thiết.

Vu Ô Quyển trầm giọng hỏi:
- Nhạc huynh đang định đối phó Tịch Ứng?
Từ Tử Lăng không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Nhị vị lão huynh đã biết Tịch Ứng và Chúc Ngọc Nghiên liên minh với nhau chưa?
An Long và Vu Ô Quyển tức thì tâm thần đại chấn.

Vu Ô Quyển gật đầu đáp:
- Rất có khả năng này, Tịch Ứng và Chúc Ngọc Nghiên trước giờ không đối địch từ đó dễ dàng cấu kết với nhau.

Từ Tử Lăng cười lạnh đáp:
- Đó chỉ mới là mào đầu, hiện tại hai kẻ đó cùng phấn đấu vì mục tiêu chung, thâu tóm cục diện, vì thế đã biệt phái Biên Bất Phụ đến đất Xuyên này để mở đường.

Lần này Từ Tử Lăng nói rất trôi chảy, tất cả đều mô phỏng theo phong cách của Nhạc Sơn ghi trong di thư. Mười phần cũng giống đến tám,chín, trừ phi là người rất thân với Nhạc Sơn, ngoài ra không ai có thể phân biệt được.

An Long lập tức gầm lên "Mục tiêu nào?" Song mục tràn ngập hận ý đối với Biên Bất Phụ.

Từ Tử Lăng nhẹ nhàng đáp:
- Dĩ nhiên là Tống Khuyết, chứ còn ai vào đây nữa?
An Long bán tín bán nghi hỏi:
- Chúc hậu và Tống Khuyết xưa nay nước sông không phạm nước giếng, hà cớ gì vì Tịch Ứng mà gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy?

Từ Tử Lăng liếc thấy Vu Ô Quyển đứng trong góc nở một nụ cười âm hiểm, trong lòng chấn động nói:
- Lão Vu đừng giả điên nữa! Đừng nói ngươi không hay biết gì về lai lịch xuất thân của Lâm Sĩ Hoành.

Vu Ô Quyển thâm hiểm đáp:
- Chúc yêu bà đúng là quỷ kế đa đoan có thể qua mắt mọi người, nhưng không thể giấu được Vu Ô Quyển này.
Rồi quay sang An Long nói:
- Nếu ta đoán không sai, Lâm Sĩ Hoành chính là đệ tử đắc ý của "Vân Vũ Song Tu" Tích Thủ Huyền. Ta đã từng giao thủ với Lâm Sĩ Hoành, tự tin là mắt nhìn không thể sai. Hiện tại được Nhạc Huynh cảnh tỉnh, càng thêm chắc chắn.

Từ Tử Lăng thở phào nhẹ nhỏm, suy đoán của mình được người trong Ma môn khẳng định, đã có thể chứng thực thân phận Lâm Sĩ Hoành.
Đồng thời cũng thầm kêu may mắn vì đã nghe được tên hiệu của một nhân vật lẫy lừng khác trong Âm Quý Phái. Hắn vốn không biết gì về kẻ này, nếu vô tình nói bậy bạ sẽ bị bại lộ thân phận ngay.

An Long lộ thần sắc thất kinh, liền hướng về phía Từ Tử Lăng cười cầu tài hỏi:
- Nhạc huynh đã tìm đến lão An béo này, chắc là có sẵn kế sách tốt phải không?

Từ Tử Lăng cười đáp:
- Biên Bất Phụ phần ngươi, Tịch Ứng phần ta, thế nào?

Vu Ô Quyển trầm giọng nói:
- Bá Đao Nhạc Sơn luôn đơn thương độc mã, tại sao hôm nay lại tìm người giúp?
Từ Tử Lăng từ từ đáp:
- Hợp lại thì mạnh, chia ra thì yếu. Lão An béo là hảo huynh đệ của Thạch Chi Hiên, tự nhiên đã nằm trong tầm ngắm của Chúc yêu phụ, lão Vu thì vì giành Thánh đế Xá lợi mà kết thâm cừu với Chúc yêu phụ. Nếu hai ngươi vì sợ mà rút lui, Nhạc mỗ tuyệt không oán trách, chỉ cần hai ngươi trốn kỹ trong chỗ này để Nhạc mỗ rảnh tay hành động.

Vu Ô Quyển thở dài từ chối:
- Ta đây thân bất do kỷ, gần đây An Long lại đắc tội với Thạch Chi Hiên, ốc chưa lo nổi mình ốc, không rỗi hơi lo chuyện thiên hạ.

Chỉ cần nghe qua khẩu khí của hắn là biết Vu Ô Quyển ngầm chỉ ra An Long đang sợ đối phó với người của Âm Quý Phái, chắc chắn sẽ là từ chối đề nghị của Từ Tử Lăng.
Từ Tử Lăng đương nhiên không thể tố cáo tại Đại Thạch Tự kẻ xuất thủ đánh An Long là Sư Phi Huyên chứ không phải Thạch Chi Hiên, nhưng cũng giả vờ ngạc nhiên trước câu nói của Vu Ô Quyển.

An Long dĩ nhiên không hề hay biết, nhăn mày đáp:
- Lão Vu đừng nên nói quá, sau khi chuyện xảy ra ta cũng đã ngồi suy nghĩ lại, có lẽ lúc đó chỉ là thần hồn nát thần tính, bất quá kẻ tập kích đúng là thân thủ cao minh phi thường. Lần này ta không muốn tham gia là có lý do khác, hiện tại quan hệ giữa ta và Giải Huy đang rất gay cấn, không thể để thêm người của Chúc hậu đến quấy nhiễu. Ta giờ như sư sãi mất chùa, còn rất nhiều chuyện phải lo lắng cực khổ, cho nên ...

Vu Ô Quyển nóng nảy ngắt lời hắn nói:
- Cho nên chưa đánh đã nhận thua phải không? Giờ Nhạc lão đã về phe ta, sợ gì không thành công. Ai chẳng biết Nhạc Sơn xưa nay nhất ngôn cửu đỉnh, lẽ nào lại bội tín lần này?
Vu Ô Quyển cố nén cười nói tiếp:
- Quyết định như vậy đi. Bất quá đối với ta An đại gia có lẽ vẫn còn nghi ngờ, hay là để ta lập ma môn độc thệ cho ngươi an tâm?

An Long lắc đầu đáp:
- Chưa đủ đâu.
Từ Tử Lăng và Vu Ô Quyển nhìn nhau ngạc nhiên.

An Long song mục xạ ra những tia nhìn sắc bén, đón lấy mục quang của Từ Tử Lăng, từ từ nhả ra từng chữ một:
- Trừ phi lão Nhạc chứng minh được "Hoán Nhật Đại Pháp" có khả năng đánh thắng "Tử Khí Thiên La" của Tịch Ứng, lúc đó chúng ta mới thương lượng tiếp.
Từ Tử Lăng thầm hoảng hốt.

Sự thật An Long ngoài mặt oang oang nói vậy, thật ra hắn và Âm Quý Phái đã ở thế tên lắp trên cung, chỉ chờ bắn ra, hiện tại hắn đang thân cô thế cô lực bất tòng tâm, chỉ muốn Vu Ô Quyển bảo đảm sẽ liên minh chiến đấu, hình thành tình thế “hoàng thượng không vội mà thái giám nóng lòng”.

Chỉ sợ Từ Tử Lăng chưa kịp giả làm Nhạc Sơn tìm đến nhà hắn thì hắn đã đi dò la xem Nhạc Sơn đã hồi phục võ công hay chưa rồi tìm cách rước về nhà để liên minh. Hiện nay mộng hoá thành thực, lẽ nào An Long lại bỏ qua cơ hội lợi dụng con bài lợi hại Nhạc Sơn tái xuất giang hồ này?
An Long quả thực là một lão hồ ly giảo hoạt!

Từ Tử Lăng cười lạnh đáp:
- Ta sẽ ngồi yên tại chỗ, tiếp hai chiêu Thiên Tâm Liên Hoàn của lão ca là đủ chứng minh chứ gì!

Vu Ô Quyển ngạc nhiên nói:
- Lão Nhạc muốn nói chơi hay nói giỡn? Cho dù là Chúc yêu phụ hay Thạch Chi Hiên cũng chưa chắc có thể ngồi mà tiếp Thiên Tâm Liên Hoàn của lão An béo.

Từ Tử Lăng có khổ mà không biết kể với ai, từ khi lĩnh hội La Hán thủ ấn, rồi được Chân Ngôn đại sư truyền cho "Cửu tự chân ngôn thủ ấn" chỉ cần bảy, tám thành là đã đủ tiếp Thiên Tâm Liên Hoàn của An Long. Nhưng nếu đứng để quyết đấu, liên hoàn phối hợp liên bộ, buộc hắn phải thi triển thân pháp để tiếp nên rất dễ bị bại lộ, giờ đành phải cắn răng chịu nguy hiểm một phen để bảo toàn thân phận.

Trong bụng thì đánh lô tô (hehe, từ dùng đắt thật) nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ ngạo khí sung mãn ngất trời, bình tĩnh đáp:
- Không cần sợ, hiện nay Nhạc mỗ đã luyện thành tuyệt thế thần công thế gian hiếm thấy Hoán Nhật Đại Pháp, chẳng lẽ lại thua mấy thứ võ công cùi bắp Bất Tử Ấn của Thạch Chi Hiên hay Thiên ma công của Chúc yêu phụ sao?

Thật ra hắn chỉ cầu trời khấn phật sao cho An Long thực sự đang bị hao tổn chân nguyên chỉ có thể phát ra cao lắm 1 chiêu Thiên Tâm Liên Hoàn chứ đừng nói đến 2 chiêu. Bằng không hắn sẽ chơi liều đánh canh bạc thí mạng cùi, dựa vào chân khí trị thương cực nhanh của "Trường Sinh Quyết", cố gắng trụ cho qua đêm nay rồi có nằm liệt giường vài hôm cũng được.

An Long lộ ra thần sắc không tin, bán tín bán nghi hỏi:
- Nhạc huynh khẳng định muốn ngồi tiếp sao?

Từ Tử Lăng ngửa mặt cười lớn đáp:
- An huynh đừng e ngại! Nhạc mỗ là người nói rồi lại không dám làm hay sao?

An Long đứng dậy vận công, hét lớn:
- Nhạc huynh cẩn thận!
Đoạn chân đạp theo kỳ bộ, đôi tay to béo bắt thành hình liên hoa, chỉ trong một sát na đã hiện ra ba đoá liên hoa kình, chia ra tấn công vào hai bên tả hữu huyệt Kiên Tĩnh và chính diện của Từ Tử Lăng.

Nhiệt khí che lấp không gian.

(Hết hồi 300)[/align] [/align]Nguồn :  http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=8555&page=2[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện dịch rất hay, đa tạ!
Tại hạ mạo muội đề nghị là ko nên cho thêm lời bình vào vì sẽ gây loãng và "luyện chưởng" nó ko phê [:D]
Đăng nhập để trả lời
0
Mình đề nghị là bạn nào có thời gian và có lòng, hãy tham dự vào nhóm dịch DDSL, đông tay vỗ nên kêu mà. Cũng là hợp tác thắt chặt tình hữu nghị giữa 2 forum. Và mọi người cũng nhanh có truyện đọc nữa.

Đây là link của dự án dịch DDSL bên TVE http://thuvien-ebook.com/forums/forumdisplay.php?f=178
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-29 04:48:58Tung Son>
Mình đề nghị là bạn nào có thời gian và có lòng, hãy tham dự vào nhóm dịch DDSL, đông tay vỗ nên kêu mà. Cũng là hợp tác thắt chặt tình hữu nghị giữa 2 forum. Và mọi người cũng nhanh có truyện đọc nữa.


Bạn HaiSon77 ơi !

Có lòng nhưng không có sức. Chữ Tàu chỉ biết Dách dzì xám xây thôi . Nếu bạn nào có khả năng xin qua bển giúp 1 tay.

Mời sang thuvien e-book coi tiếp Đ Đ SL hồi 301

http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=8555&page=2
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»