Thỏa mãn lòng mong đợi của anh em, mặc dù biết không phải, nhưng vì sức của dịch giả có hạn nên hơi chậm. Để post phần đầu trước, sẽ cập nhật phần sau cho bằng hữu đỡ sốt ruột. (Xin lỗi 28111989 đệ là post trước nửa chương này nha
).
Hồi 298 (Quyển 25- Chương 6)
Thí binh vận khí
Dịch thuật: 28111989
Biên tập: Giáng Long, mpi.
Thôi Kỉ Tú nhìn thấy Khấu Trọng, lập tức biết là tình hình trở lên bất diệu, thầm nghĩ phải tiên hạ thủ vi cường, bèn quát lớn :
- Huynh đệ phía trước!
Các xạ thủ nhận lệnh nhất loạt điểm hoả tiễn, tưởng như ánh sáng bùng nổ trong đêm đen thành một đóa quang hoa rực rỡ, một trận ác chiến chuẩn bị nổ ra, toàn diện triển khai ngay khi vừa dứt lệnh. Bên phía đối địch cũng ngay lập tức cất tiếng hô vang, tưởng như cuồng giang chấn địa. Trong vùng khói lửa mit mù đột ngột phát ra một trường tranh đấu, nhất thời tiếng hô chém giết vang trời, tình huống vô cùng thảm liệt. Khấu Trọng nhìn sang bên Thôi Kỉ Tú, thầm nghĩ nếu có thể bắt sống người này, thì có thể thu được những tin tức quý giá của Lâm Sỹ Hoành. Gã cùng Từ Tử Lăng ngờ rằng Lâm Sĩ Hòanh chính là người của Âm Quý Phái, có thể sẽ biết được đáp án từ Thôi Kỉ Tú này.
Nên biết Thôi Kỉ Tú giảo hoạt vô song, chỉ huy cao thủ thân tín toàn lực đối phó Khấu Trọng, gã cũng tự biết rằng khó có thể thối lui. Khấu Trọng lao lên trước như thiểm điện, mắt thấy đối phương có ít nhất mười tay hảo thủ, cầm chắc sẽ bị vây công. Gã vượt qua hai người trước mặt bằng thân pháp cực nhanh, tên địch nhân bên trái chợt lao tới một mũi trường thương, lập tức tạo thành cả chục bóng thương huyền ảo, uy thế bức nhân. Đồng thời lại thêm một thanh đao xuất ra, đao phong rít gió nhằm vào thắt lưng gã chém tới ép Khấu Trọng nghiêng người né tránh, không những công lực thâm hậu mà đào pháp còn vô cùng hiểm độc.
Cũng trong lúc đó, bên phía chiến thuyền vừa cập bến vang lên tiếng thét vang trời. Chỉ nghe thấy tiếng thét, Kỉ Tú hiểu ngay là trên đó có quân mai phục, lại thấy hoả tiễn trùng trùng đang nhanh chóng tiến vào thôn.
Phía bên Âu Dương Thiến cũng không phải là yếu, hơn trăm người Lí Liêu đang mai phục nấp một bên thôn nhất loạt hiện thân, gia nhập trận chiến.
Khấu Trọng xuất Tỉnh Trung Nguyệt phát ra từng trận hàn khí trùng trùng đầy sát cơ, tưởng tuỳ tiện chém vào trường thương một đao phát ra một tiếng “đang” tức thời toàn thân gã đại hán xử thương không chịu nổi bị chấn bay ra xa, đoạn Khấu Trọng lập tức tung người lao về phía Thôi Kỉ Tú đang được hơn mười thủ hạ bảo vệ vừa đánh vừa lui về phía bờ biển.
Chúng nhân thấy Khấu Trọng dễ dàng chặn đứng được kẻ địch trước thì choáng váng, sau đó lại thấy vui mừng. Khấu Trọng dùng thân pháp tinh diệu tuyệt luân lao đi, toàn trường tuyệt không ai có ai có khả năng ngăn cản. Thân ảnh chớp nhoáng khiến kẻ địch không thể nắm bắt được vị trí. Khấu Trọng dễ dàng vượt qua khoảng cách mười trượng, đến gần đám đông hải tặc lập tức biến thành đối tượng bị công kích một cách củ bọn chúng. Tình thế trước mắt, nếu gã muốn tòan mệnh thì lập tức hạ thân xuống, nếu tiếp tục tiến lên thì đao thương lập tức công tới. Cả đám hãi tặc người người đều chuẩn bị thế đón đầu. Khấu Trọng trong lòng thầm tính kế.
Đang khi trên không vẫn còn dư lực, bằng vào bản lĩnh tăng tốc hoán khí chuyển thân, gã lập tức đổi hướng lao nhanh về phía Thôi Kỉ Tú, lúc đó mười tên thủ hạ cao thủ còn đang phải đối phó với Âu Dương Thiến và các võ sĩ Lí Liêu. Tình thế cần phải gấp rút khống chế Thôi Kỉ Tú. Phía Âu Dương Thiến lại gặp uy hiếp bao vây trong vòng một trượng. Tình cảnh hung hiểm mình Khấu Trọng không thể giải quyết cả hai phía. Khấu Trọng hét lớn một tiếng, nhanh chóng quyết định dẫn dụ Thôi Kỉ Tú liền hạ thấp xuống. Thân vừa hạ xuống thì bên địch lập tức phát ra mười lọat Thiết đạn tử, dung phương pháp mãn thiên hoa vũ bắn về phía gã, dụng tâm muốn tấn công lúc gã chưa kịp đối phó.
Khấu Trọng tinh thần đột khởi, lập tức hoán chân khí nội thể, lách nhanh sang ngang nửa trượng, chẳng những tránh được ám khí, mà còn xoay thân né thanh trường đao đang chém xuống. Tên đại hán đứng gần Thôi Kỉ Tú tuy bất ngờ, nhưng lâm nguy bất loạn, trầm lưng toạ bộ hai tay vung song phủ lên ngênh tiếp, sát khí đằng đằng, uy mãnh phi thường.
Khấu Trọng cười lớn “ha ha”, vận loa kình phát ra liên tiếp hai đao, toàn lực chém vào hai cây đại phủ. Gã đại hán dùng phủ lập tức được thưởng thức tư vị đặc biệt của loa hoàn kình, hổ khẩu rách toạc, kinh mạch toàn thân chạy loạn, phun huyết đương trường, hét lên một tiếng kinh hoàng rồi hoàn toàn gục ngã.
Chỉ hai đao của gã lập tức chấn nhiếp toàn bộ địch nhân, khí thế đương thịnh, lập tức tan biến như mây mù. Khấu Trọng hạ thân xuống đất, quát lớn :
- Thôi Kỉ Tú chạy đâu! Để mạng lại cho ta!
Tiếng quát ngầm chứa nội lực truyền đi khắp chiến trường. Đang vây công Khấu Trọng là mười tay cao thủ, nghe tiếng quát đều lộ thần sắc hoang mang, thế công liền ngừng lại.
Khấu Trọng không để mất cơ hội, Tĩnh trung Nguyệt tạo thành một dải đao quang, hướng về phía địch nhân lạnh lùng cất tiếng :
- Kẻ nào đỡ được ba đao của Thiếu Soái Khấu Trọng này, thì Khấu Trọng ta sẽ tha mạng cho hắn.
Bọn địch nhân nghe Khấu Trọng xưng danh thì nhất loạt tái mặt. Đại danh của Khấu Trọng như lưỡi dao nhọn xóay vào bọn chúng khiến lòng can đảm của chúng hoàn toàn biến mất, chỉ còn thấy đao khí trùng trùng, toàn thân như rơi vào hố băng sâu thẳm, cơ thể dậy lên một cảm giác khó tả, song mục lộ vẻ hoang mang cùng cực, không dám chuyển động, không có cách chạy thoát, mà thật ra cũng chả còn đường mà chạy, bất đắc dĩ phải huy kiếm tìm được đào sinh.
“Đang”! Đao kiếm giao nhau lập tức đao khí xuyên kiếm xâm nhập nội thể, kẻ vừa xuất kiếm lập tức vô phương giữ kiếm, một đao này của Khấu Trọng có thể đoạn thạch phân kim lên ngay lập tức gã đại hán thất khiếu tuôn máu, đọan khí tuyệt mạng ngay lập tức. Khấu Trọng sát ý đại thịnh, ra tay không hề dung tình, đao hoá thành một dải màu hồng, lao tới phía địch nhân.
Khấu Trọng đắc thủ nhờ thiện dụng chiến thuật tâm lý, giờ đây gã hoàn toàn chủ động, biến chiến trường thành cục diện có lợi cho mình. Thôi Kỉ Tú đã nhanh chân chạy mất, bọn thủ hạ nghe danh Khấu Trọng thì kinh hoàng, không ai còn lòng dạ nào mà tái chiến, bốn phương tháo chạy, tìm đường đào sinh.
Khấu Trọng tiếp tục hạ sát hai tên nữa, bỗng gã phát giác điểm không hay, địch nhân đường cùng không thoát được nên liều mạng, trong lòng kêu hoảng. Nếu cả 10 tên này đồng tâm hợp lực, bất chấp sanh tử liên thủ đối phó thì gã chắc chắn không thể thủ thắng, thậm chí e rằng ...
Đảo mắt một vòng, thấy Lí Liêu mỹ nhân Âu Dương Thiến cũng đã khống chế được cục diện, Khấu Trọng tâm niệm chuyển động, tung mình vọt đi nhằm hướng Thôi Kỉ Tú vừa đào tẩu đuổi theo.
*
* *
Từ Tử Lăng từ Nhạc Sơn biến thành đại hiệp mặt sẹo, lẳng lặng theo sau “Hà Nam cuồng sỹ” Trịnh Thạch Như, không biết hắn đi đâu mà cứ nhằm con đường phí nam mà đi. Trên đường, người đi vẫn tấp nập cho dù còn lâu mới đến Trung thu, quang cảnh thật nhiệt náo, phần đông trong số họ là người nơi khác đến nhưng trông lại không khác nhau mấy.
Từ Tử Lăng trong lòng thầm nghĩ: Lâu như vậy không biết Trịnh Thạch Như đang đi báo với ai. Gã lần lượt điểm mặt từng người, giả như chưa đến canh ba mà hắn đã gặp Thiên Quân Tịch Ứng, bỏ đi khả năng gã hãm thân địch lại rồi dẫn đến liệt cục; hoặc giả gã phải một chọi một với Tịch Ứng thì chỉ còn cách tự oán bản thân, trách mình yểu mệnh mà thôi. Hay nếu gã gặp lại Loan Loan hoặc các nguyên lão cao thủ của Âm Quý phái, nhiều phần là Biên Bất Phụ, thật không biết gã phải chạy đi đâu.
Không phải là tự ngạo, nhưng đối với việc che dấu tung tích, hoặc đào tường khoét vách, gã rất có lòng tin bản thân. Chí ít, như An Long, đường đường ma môn tông chủ cũng bị gã qua mặt. Nghĩ đến đây, gã chợt dừng bước. Phía trước, Trịnh Thạch Như đã biến mất, Từ Tử Lăng bèn gia tăng cước bộ, ngẩng mặt lên thì thấy ba chữ “Tán Hoa Lâu”, gã bất đắc dĩ đành bước vào. Bên trong ánh nến sáng rực, Trịnh Thạch Như hiện đang được một gã đại hán nghênh đón, ân cần chiêu đãi. Từ cửa chính dẫn đến đại sảnh được kiến trúc bằng đá trong thật hoành tráng . Lại nói, Trịnh Thạch Như đã tiến vào Tán Hoa Lâu - Thanh Lâu trứ danh của Thành Đô , có thể so với những thanh lâu bậc nhất ở Trường An. Hai bên bậc thềm, từ trên xuống dưới là hai hàng đại hán uy mãnh, gây ra một chút cảm giác không thoải mái. Tán Hoa Lâu hiện lên với sinh ý vô cùng hưng vượng. Chợt một cỗ xe ngựa hoa lệ đi sát đến khiến Từ Tử Lăng bất đắc dĩ phải né sang nhường đường, đồng thời trong lòng gã kêu khổ vì từ trước tới giờ “thanh lâu vận” của hắn và Khấu tiểu quỷ chưa bao giờ suôn sẻ, vận xui theo đó đến không ngừng. Nhưng lần này e rằng không thể tránh được rồi, lại gặp phải Trịnh Thạch Như và đám bằng hữu của hắn. Bất quá trong lòng gã đành miễn cưỡng chấp nhận chuyện này, nói gì thì nói, đây cũng không thể là một nơi tốt lành. Thôi thì đành thêm một lần thử vận tại thanh lâu, gã cắn răng bước vào cổng viện, trong lòng chợt nhớ đến Khấu Trọng. Lập tức, một gã đại hán bước đến, thần thái lộ vẻ khách khí hữu lễ:
- Xin hỏi đại gia muốn lên sương phòng nào?
Từ Tử Lăng ngạc nhiên hỏi lại :
- Chả lẽ không còn một sương phòng nào trống sao?
Gã đại hán đứng bên khinh khỉnh đáp:
- Đại gia hiểu cho, chúng tôi giảm tối đa quý khách, chỉ dành một số sương phòng nhất định, khách quan có thể đến gian phòng phía tây thưởng rượu, sẽ có cô nương đến hầu ngài.
Từ Tử Lăng cảm thấy thật ngán ngẫm, trong lòng lại nhớ đến vận rủi trong những lần đến thanh lâu trước, chỉ nghĩ đến thôi cũng thật đau đầu. Lúc này, gã đại hán dẫn tiếp Trịnh Thạch Như cũng đã trở lại, hắn tiến lại chỗ Từ Tử Lăng, trên môi nở nụ cười như hai người đã là bằng hữu lâu năm đoạn cung kính nói :
- Xin hỏi đại gia có thấy Hầu công tử không? Đêm trước, tiểu nhân có thấy đại gia cùng Hầu công tử bị Thái Kì tiểu thư chặn đường.
Hầu Hi Bạch hiển nhiên là rất có uy tín và địa vị đối với thanh lâu này, khiến cho hai kẻ này lập tức thay đổi thái độ, đổi giọng cung kính với Từ Tử Lăng. Một gã kính cẩn nói :
- Đại gia không nói trước là bằng hữu của Hầu Công tử. Hầu Công tử đến đây luôn được đón chào như thượng khách. Lại nói Thanh Tú cô nương của bổn lâu là hồng nhan tâm đắc của Hầu công tử.
Nguồn : http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=8555
).Hồi 298 (Quyển 25- Chương 6)
Thí binh vận khí
Dịch thuật: 28111989
Biên tập: Giáng Long, mpi.
Thôi Kỉ Tú nhìn thấy Khấu Trọng, lập tức biết là tình hình trở lên bất diệu, thầm nghĩ phải tiên hạ thủ vi cường, bèn quát lớn :
- Huynh đệ phía trước!
Các xạ thủ nhận lệnh nhất loạt điểm hoả tiễn, tưởng như ánh sáng bùng nổ trong đêm đen thành một đóa quang hoa rực rỡ, một trận ác chiến chuẩn bị nổ ra, toàn diện triển khai ngay khi vừa dứt lệnh. Bên phía đối địch cũng ngay lập tức cất tiếng hô vang, tưởng như cuồng giang chấn địa. Trong vùng khói lửa mit mù đột ngột phát ra một trường tranh đấu, nhất thời tiếng hô chém giết vang trời, tình huống vô cùng thảm liệt. Khấu Trọng nhìn sang bên Thôi Kỉ Tú, thầm nghĩ nếu có thể bắt sống người này, thì có thể thu được những tin tức quý giá của Lâm Sỹ Hoành. Gã cùng Từ Tử Lăng ngờ rằng Lâm Sĩ Hòanh chính là người của Âm Quý Phái, có thể sẽ biết được đáp án từ Thôi Kỉ Tú này.
Nên biết Thôi Kỉ Tú giảo hoạt vô song, chỉ huy cao thủ thân tín toàn lực đối phó Khấu Trọng, gã cũng tự biết rằng khó có thể thối lui. Khấu Trọng lao lên trước như thiểm điện, mắt thấy đối phương có ít nhất mười tay hảo thủ, cầm chắc sẽ bị vây công. Gã vượt qua hai người trước mặt bằng thân pháp cực nhanh, tên địch nhân bên trái chợt lao tới một mũi trường thương, lập tức tạo thành cả chục bóng thương huyền ảo, uy thế bức nhân. Đồng thời lại thêm một thanh đao xuất ra, đao phong rít gió nhằm vào thắt lưng gã chém tới ép Khấu Trọng nghiêng người né tránh, không những công lực thâm hậu mà đào pháp còn vô cùng hiểm độc.
Cũng trong lúc đó, bên phía chiến thuyền vừa cập bến vang lên tiếng thét vang trời. Chỉ nghe thấy tiếng thét, Kỉ Tú hiểu ngay là trên đó có quân mai phục, lại thấy hoả tiễn trùng trùng đang nhanh chóng tiến vào thôn.
Phía bên Âu Dương Thiến cũng không phải là yếu, hơn trăm người Lí Liêu đang mai phục nấp một bên thôn nhất loạt hiện thân, gia nhập trận chiến.
Khấu Trọng xuất Tỉnh Trung Nguyệt phát ra từng trận hàn khí trùng trùng đầy sát cơ, tưởng tuỳ tiện chém vào trường thương một đao phát ra một tiếng “đang” tức thời toàn thân gã đại hán xử thương không chịu nổi bị chấn bay ra xa, đoạn Khấu Trọng lập tức tung người lao về phía Thôi Kỉ Tú đang được hơn mười thủ hạ bảo vệ vừa đánh vừa lui về phía bờ biển.
Chúng nhân thấy Khấu Trọng dễ dàng chặn đứng được kẻ địch trước thì choáng váng, sau đó lại thấy vui mừng. Khấu Trọng dùng thân pháp tinh diệu tuyệt luân lao đi, toàn trường tuyệt không ai có ai có khả năng ngăn cản. Thân ảnh chớp nhoáng khiến kẻ địch không thể nắm bắt được vị trí. Khấu Trọng dễ dàng vượt qua khoảng cách mười trượng, đến gần đám đông hải tặc lập tức biến thành đối tượng bị công kích một cách củ bọn chúng. Tình thế trước mắt, nếu gã muốn tòan mệnh thì lập tức hạ thân xuống, nếu tiếp tục tiến lên thì đao thương lập tức công tới. Cả đám hãi tặc người người đều chuẩn bị thế đón đầu. Khấu Trọng trong lòng thầm tính kế.
Đang khi trên không vẫn còn dư lực, bằng vào bản lĩnh tăng tốc hoán khí chuyển thân, gã lập tức đổi hướng lao nhanh về phía Thôi Kỉ Tú, lúc đó mười tên thủ hạ cao thủ còn đang phải đối phó với Âu Dương Thiến và các võ sĩ Lí Liêu. Tình thế cần phải gấp rút khống chế Thôi Kỉ Tú. Phía Âu Dương Thiến lại gặp uy hiếp bao vây trong vòng một trượng. Tình cảnh hung hiểm mình Khấu Trọng không thể giải quyết cả hai phía. Khấu Trọng hét lớn một tiếng, nhanh chóng quyết định dẫn dụ Thôi Kỉ Tú liền hạ thấp xuống. Thân vừa hạ xuống thì bên địch lập tức phát ra mười lọat Thiết đạn tử, dung phương pháp mãn thiên hoa vũ bắn về phía gã, dụng tâm muốn tấn công lúc gã chưa kịp đối phó.
Khấu Trọng tinh thần đột khởi, lập tức hoán chân khí nội thể, lách nhanh sang ngang nửa trượng, chẳng những tránh được ám khí, mà còn xoay thân né thanh trường đao đang chém xuống. Tên đại hán đứng gần Thôi Kỉ Tú tuy bất ngờ, nhưng lâm nguy bất loạn, trầm lưng toạ bộ hai tay vung song phủ lên ngênh tiếp, sát khí đằng đằng, uy mãnh phi thường.
Khấu Trọng cười lớn “ha ha”, vận loa kình phát ra liên tiếp hai đao, toàn lực chém vào hai cây đại phủ. Gã đại hán dùng phủ lập tức được thưởng thức tư vị đặc biệt của loa hoàn kình, hổ khẩu rách toạc, kinh mạch toàn thân chạy loạn, phun huyết đương trường, hét lên một tiếng kinh hoàng rồi hoàn toàn gục ngã.
Chỉ hai đao của gã lập tức chấn nhiếp toàn bộ địch nhân, khí thế đương thịnh, lập tức tan biến như mây mù. Khấu Trọng hạ thân xuống đất, quát lớn :
- Thôi Kỉ Tú chạy đâu! Để mạng lại cho ta!
Tiếng quát ngầm chứa nội lực truyền đi khắp chiến trường. Đang vây công Khấu Trọng là mười tay cao thủ, nghe tiếng quát đều lộ thần sắc hoang mang, thế công liền ngừng lại.
Khấu Trọng không để mất cơ hội, Tĩnh trung Nguyệt tạo thành một dải đao quang, hướng về phía địch nhân lạnh lùng cất tiếng :
- Kẻ nào đỡ được ba đao của Thiếu Soái Khấu Trọng này, thì Khấu Trọng ta sẽ tha mạng cho hắn.
Bọn địch nhân nghe Khấu Trọng xưng danh thì nhất loạt tái mặt. Đại danh của Khấu Trọng như lưỡi dao nhọn xóay vào bọn chúng khiến lòng can đảm của chúng hoàn toàn biến mất, chỉ còn thấy đao khí trùng trùng, toàn thân như rơi vào hố băng sâu thẳm, cơ thể dậy lên một cảm giác khó tả, song mục lộ vẻ hoang mang cùng cực, không dám chuyển động, không có cách chạy thoát, mà thật ra cũng chả còn đường mà chạy, bất đắc dĩ phải huy kiếm tìm được đào sinh.
“Đang”! Đao kiếm giao nhau lập tức đao khí xuyên kiếm xâm nhập nội thể, kẻ vừa xuất kiếm lập tức vô phương giữ kiếm, một đao này của Khấu Trọng có thể đoạn thạch phân kim lên ngay lập tức gã đại hán thất khiếu tuôn máu, đọan khí tuyệt mạng ngay lập tức. Khấu Trọng sát ý đại thịnh, ra tay không hề dung tình, đao hoá thành một dải màu hồng, lao tới phía địch nhân.
Khấu Trọng đắc thủ nhờ thiện dụng chiến thuật tâm lý, giờ đây gã hoàn toàn chủ động, biến chiến trường thành cục diện có lợi cho mình. Thôi Kỉ Tú đã nhanh chân chạy mất, bọn thủ hạ nghe danh Khấu Trọng thì kinh hoàng, không ai còn lòng dạ nào mà tái chiến, bốn phương tháo chạy, tìm đường đào sinh.
Khấu Trọng tiếp tục hạ sát hai tên nữa, bỗng gã phát giác điểm không hay, địch nhân đường cùng không thoát được nên liều mạng, trong lòng kêu hoảng. Nếu cả 10 tên này đồng tâm hợp lực, bất chấp sanh tử liên thủ đối phó thì gã chắc chắn không thể thủ thắng, thậm chí e rằng ...
Đảo mắt một vòng, thấy Lí Liêu mỹ nhân Âu Dương Thiến cũng đã khống chế được cục diện, Khấu Trọng tâm niệm chuyển động, tung mình vọt đi nhằm hướng Thôi Kỉ Tú vừa đào tẩu đuổi theo.
*
* *
Từ Tử Lăng từ Nhạc Sơn biến thành đại hiệp mặt sẹo, lẳng lặng theo sau “Hà Nam cuồng sỹ” Trịnh Thạch Như, không biết hắn đi đâu mà cứ nhằm con đường phí nam mà đi. Trên đường, người đi vẫn tấp nập cho dù còn lâu mới đến Trung thu, quang cảnh thật nhiệt náo, phần đông trong số họ là người nơi khác đến nhưng trông lại không khác nhau mấy.
Từ Tử Lăng trong lòng thầm nghĩ: Lâu như vậy không biết Trịnh Thạch Như đang đi báo với ai. Gã lần lượt điểm mặt từng người, giả như chưa đến canh ba mà hắn đã gặp Thiên Quân Tịch Ứng, bỏ đi khả năng gã hãm thân địch lại rồi dẫn đến liệt cục; hoặc giả gã phải một chọi một với Tịch Ứng thì chỉ còn cách tự oán bản thân, trách mình yểu mệnh mà thôi. Hay nếu gã gặp lại Loan Loan hoặc các nguyên lão cao thủ của Âm Quý phái, nhiều phần là Biên Bất Phụ, thật không biết gã phải chạy đi đâu.
Không phải là tự ngạo, nhưng đối với việc che dấu tung tích, hoặc đào tường khoét vách, gã rất có lòng tin bản thân. Chí ít, như An Long, đường đường ma môn tông chủ cũng bị gã qua mặt. Nghĩ đến đây, gã chợt dừng bước. Phía trước, Trịnh Thạch Như đã biến mất, Từ Tử Lăng bèn gia tăng cước bộ, ngẩng mặt lên thì thấy ba chữ “Tán Hoa Lâu”, gã bất đắc dĩ đành bước vào. Bên trong ánh nến sáng rực, Trịnh Thạch Như hiện đang được một gã đại hán nghênh đón, ân cần chiêu đãi. Từ cửa chính dẫn đến đại sảnh được kiến trúc bằng đá trong thật hoành tráng . Lại nói, Trịnh Thạch Như đã tiến vào Tán Hoa Lâu - Thanh Lâu trứ danh của Thành Đô , có thể so với những thanh lâu bậc nhất ở Trường An. Hai bên bậc thềm, từ trên xuống dưới là hai hàng đại hán uy mãnh, gây ra một chút cảm giác không thoải mái. Tán Hoa Lâu hiện lên với sinh ý vô cùng hưng vượng. Chợt một cỗ xe ngựa hoa lệ đi sát đến khiến Từ Tử Lăng bất đắc dĩ phải né sang nhường đường, đồng thời trong lòng gã kêu khổ vì từ trước tới giờ “thanh lâu vận” của hắn và Khấu tiểu quỷ chưa bao giờ suôn sẻ, vận xui theo đó đến không ngừng. Nhưng lần này e rằng không thể tránh được rồi, lại gặp phải Trịnh Thạch Như và đám bằng hữu của hắn. Bất quá trong lòng gã đành miễn cưỡng chấp nhận chuyện này, nói gì thì nói, đây cũng không thể là một nơi tốt lành. Thôi thì đành thêm một lần thử vận tại thanh lâu, gã cắn răng bước vào cổng viện, trong lòng chợt nhớ đến Khấu Trọng. Lập tức, một gã đại hán bước đến, thần thái lộ vẻ khách khí hữu lễ:
- Xin hỏi đại gia muốn lên sương phòng nào?
Từ Tử Lăng ngạc nhiên hỏi lại :
- Chả lẽ không còn một sương phòng nào trống sao?
Gã đại hán đứng bên khinh khỉnh đáp:
- Đại gia hiểu cho, chúng tôi giảm tối đa quý khách, chỉ dành một số sương phòng nhất định, khách quan có thể đến gian phòng phía tây thưởng rượu, sẽ có cô nương đến hầu ngài.
Từ Tử Lăng cảm thấy thật ngán ngẫm, trong lòng lại nhớ đến vận rủi trong những lần đến thanh lâu trước, chỉ nghĩ đến thôi cũng thật đau đầu. Lúc này, gã đại hán dẫn tiếp Trịnh Thạch Như cũng đã trở lại, hắn tiến lại chỗ Từ Tử Lăng, trên môi nở nụ cười như hai người đã là bằng hữu lâu năm đoạn cung kính nói :
- Xin hỏi đại gia có thấy Hầu công tử không? Đêm trước, tiểu nhân có thấy đại gia cùng Hầu công tử bị Thái Kì tiểu thư chặn đường.
Hầu Hi Bạch hiển nhiên là rất có uy tín và địa vị đối với thanh lâu này, khiến cho hai kẻ này lập tức thay đổi thái độ, đổi giọng cung kính với Từ Tử Lăng. Một gã kính cẩn nói :
- Đại gia không nói trước là bằng hữu của Hầu Công tử. Hầu Công tử đến đây luôn được đón chào như thượng khách. Lại nói Thanh Tú cô nương của bổn lâu là hồng nhan tâm đắc của Hầu công tử.
Nguồn : http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=8555
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)