Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Con đường Mây Trắng

467 trả lời, 74.912 lượt xem — Trang 4 / 16
Nghiêng Lòng Nhớ…
 
Nghiêng lòng nhớ thả tràn vào tịch lặng
Tay với tìm một thoáng dáng vu vơ
Dạt trời thơ xao xác tình như ngỡ
Áo lụa nàng quyện bước trái tim hoang
 
Tình ngây ngất say men nồng mênh mang
Trái tim người rung nhẹ lòng trong gió
Như thuở nào… ngày ấy…lúc ngây thơ
Sẽ mãi là xao xuyến thật tinh tuyền
 
Tình yêu nàng thêu chút lòng mộng huyễn
Gởi niềm riêng vào tận đáy buồn thương
Cho tan hết sợi tình những vấn vương
Bước chân người lưu dấu cuối trời mơ…
 
Vương Anh Đào
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-16 21:42:39Nguyên Đỗ>
Chỉ Một Thoáng

Chỉ một thoáng thả hồn vào thinh lặng
Nhìn cánh đào trong gió dạt dào thơ
Tình yêu thương bất chợt đến không ngờ
Em áo lụa màu anh đào chợt đến

Chỉ một thoáng tình cờ không phải hẹn
Hồn bình yên  dồn dập sóng tương tư
Em cười duyên chiếc răng khểnh hình như...
Để dấu tích vào tim anh vĩnh viễn

Là sự thật hay chỉ là mộng huyễn
Từ cơn mơ thêu dệt bức tranh thơ
Trăm hình em hiển hiện đẹp không ngờ
Anh nhìn ngắm thấy cả trời hy vọng

Đêm anh ngủ thấy một nàng chim mộng
Đậu bên màn líu lo hót yêu thương
Gian phòng anh ngan ngát thoảng trầm hương
Hồn chan chứa khúc tình ca vạn thưở

Nguyên Đỗ
R
Đăng nhập để trả lời
0
Buông Tay
 
Đã lỡ làng màu tóc rối thơ ngây
Em buông tay trả lại mộng tình thơ
Ôm cô liêu, tình gởi lại trời mây
Bạn cùng ai khi bóng anh mất dấu...
 
Còn đường nào dẫn đến tim nhau
Lạc lối về em ngơ ngác đôi tay
Bước chân buồn in dấu tình sâu
Tình trăm năm thôi chẳng có hẹn hò
 
Đá muộn màng ghi khắc mãi vần thơ
Lời anh trao tha thiết tự ban đầu
Vẫn ấm lòng dào dạt chút tình mơ
Hồn em đó loãng tan thành tro bụi…
 
Vương Anh Đào
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-13 03:59:20mây trắng>
Nếu Anh Không Phải Là…
 
Nếu anh không phải là  một giấc mơ …
Em nụ hồng thắm đỏ giữa tim anh
Rực long lanh màu hổ phách tình thơ
Say nồng nàn như thác mộng trào dâng
 
Nếu anh không phải là một giấc mơ…
Em dù bước giũa trùng vây cuộc sống
Đáy mắt anh soi nồng thắm vô bờ
Chiếu rực vàng những ngày tháng hoang sơ
 
Nếu anh không phải là một giấc mơ…
Lòng em khi mong manh như sương khói
Nụ cười anh ngây ngất quyện dây tơ
Kết thành đá trăm năm tình như mộng
 
Nếu như anh…thì mãi cũng hư không
Em hoang vu trong hạnh ngộ tình cờ
Trôi thênh thang mây trắng mênh mông
Vẫn nhớ anh tha thiết chẳng hề buông…

Nếu như là... ta chưa có giữa yêu thương!...  

Vương Anh Đào
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu Người ?...
 
Em bâng khuâng ánh sáng cuối chân trời
Như rộn ràng soi rọi cả hoàng hôn
Ngân nga niềm tươi thắm cánh hoa đời
Cõi hồn ai còn phiêu lãng mênh mông
 
Sao như thể cùng em tận đáy lòng
Tràn dâng mãi lời yêu thương mật ngọt
Chẳng  thời gian… không gian cũng là không…
Tình mọi lúc mọi nơi khi Người đến
 
Ngây ngất dòng thơ câu chữ lênh đênh
Vui buồn nào đắm đuối cũng tan nhanh
Lúc cuồng say trong thinh lặng chênh vênh
Em muốn tựa vai người, người hỡi!...
 
Em như thuộc lòng anh một cuộc đời
Khắc sâu vào da thịt trái tim em
Nên em sợ, Người ơi, mãi khắp nơi
Lánh xa Người, em bất lực vẫy vùng
 
Bởi anh như là tình yêu cuộc sống
Hơi thở nồng nàn ấm áp mãi tim em…


14.02.08

Vương Anh Đào
 
Đăng nhập để trả lời
0
Tiêu Tương Dạ Vũ
 
Xao xác đêm nay bóng hững hờ
Lạnh lùng ta bạn với cô liêu
Chừng như xa lắc niềm thương nhớ
Khúc nhạc Tiêu Tương đã lỡ làng
 
Ôi! Đêm hôm ấy ánh trăng vàng
Người đã dìu ai từng bước mộng
Thuyền tình ngây ngất sóng thênh thang
Nhạc lòng huyền hoặc nét trầm luân
 
Nghe cung đàn mộng đứt tình xuân
Tiếng kêu khoắc khoải lỡ đường tơ
Xé nát hồn ai những bâng khuâng
Chìm xuống mênh mông tận đáy buồn
 
Tóc mây giờ se sắt lệ trào tuôn
Vương vấn tay ai khẻ chạm hờ
Mải miết bờ vai tình thả xuống
Mênh mông nghe gió lộng tư bề
 
Người ơi …ta nào dám quên Người!...
 
Vương Anh Đào
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-26 22:46:26Nguyên Đỗ>
Mừng Xuân Mới
 
Mừng xuân mới bạn bè tề tụ cả
Về nơi đây tiếng hát vẫn còn trong
Chỉ thiếu em, anh ray rứt quay vòng
Đưa mắt kiếm tìm hòai nhưng chẳng thấy
 
Chắc là em buồn chuyện gì giận lẫy
Cho anh xin lỗi nhé muộn màng kia
Anh vẫn trông, chờ đợi bóng em về
Chiếc răng khểnh trông sao duyên đáo để
 
Anh tưởng tượng em đang ngồi trên ghế
Cạnh bên anh đang hỏi chuyện trong năm
Ngửi mùi hương trên mái tóc âm thầm
Mơ ước mãi được bên nhau năm mới
 
Buồn ghê lắm, đêm xuân em không tới
Nón bài thơ em không múa trên kia
Anh cạn lời, khô mực, hết đam mê
Bút thần thơ cũng vì em lạc giọng
 
Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng Nguyệt Cầm
 
Ôi, những dây đàn rung rẩy khóc
Ngoài sân gió đọng những thanh âm
Em ngồi tha thiết trong hơi gió
Trăng chảy đầy sân tiếng nguyệt cầm…
 
Vương Anh Đào
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Quế Hương
                                    
Hương trầm còn thoảng giữa trần gian
Chưa phai màu nhớ mắt môi người
Tim ngẩn ngơ thành những vỡ tan
Ngàn mảnh thủy tinh lặng nhói đau
 
Tình xa như mộng khói mây sầu
Loang đổ đất trời  màn sương vỡ
Ai buồn chôn kín mảnh tình đau
Vào thuở trăng tàn đêm nguyệt tận
 
Ai hôn ngấn lệ rơi thờ thẩn
Ai hát ru tình thấm cô liêu
Ai đem thương nhớ chút lâng lâng
Đổ vào khung cửa lạ bên đường
 
Quế hương, quế hương, ai đổ sương…
 
Vương Anh Đào
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-26 22:47:21Nguyên Đỗ>
Hương Trầm Thoang Thỏang
 
 
Hương trầm thoang thỏang ngát yêu thương
Phố vắng chiều nay, những dặm đường
Ngơ ngẩn anh tìm trong làn gió
Mùi hương ngan ngát tự rừng hương
 
Xa rất là xa vẫn mặn mà
Gió trời đưa lại mít mù xa
Yêu thương chan chứa không xoay đổi
Yêu suốt đời ta, tận tới già
 
Cả lúc cô đơn cả lúc sầu
Giữ lòng chung thủy nghĩa tình sâu
Khói sương u tối không làm đục
Nguồn suối tinh trong nghĩa mộng đầu
 
Hương quế hương trầm hương quý thương
Tình quê vương vấn chốn vô thường
Quê cha đất tổ tình thương mẹ
Ai biết tình em vạn vấn vương
 
Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Xưa
                 Đây bến Tương Tư nắng xế chiều
                 Đường về hai đứa sẽ cô liêu…
                                 Nguyên Đỗ
 
Tình vẫn sâu dày hơn nỗi đau
Em về nhẹ bước dấu cô liêu
Nắng tắt chiều xưa chẳng úa màu
Đường nhỏ âm thầm nghe lá rơi
 
Hay tiếng anh từ thuở gọi mời
Dạo bước tình em như lãng du
Nhẹ ru sóng vỗ lòng mong đợi
Bến mộng sông Tương vẫn dạt dào
 
Có không anh, em sóng ba đào?
Âm thầm vẫn nở trong yên lắng
Một đóa tình hoa thắm ngọt ngào
Hoa vô thường xanh biếc hoàng hôn…
 
vad
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-22 01:54:15mây trắng>
 
  Khi Em Đến…
 
Khi em đến bóng anh đành khuất lấp
Em lặng lẽ chảy tan vào bòng tối
Tim tái tê lạnh vòng tay ấm áp
Như sương mờ che khuất cả nhân gian
 
Em tê buốt lòng rơi giữa ngỗn ngang
Anh đành sao nghe rời rã tim em
Là tro bụi bên đường rớt miên man
Anh dẫm đạp vô tình đau tê buốt
 
Em chất ngất với tình anh xa ngái
Đêm miên man đêm nghiến từng mạch máu
Linh hồn em u uất mãi không phai
Em đã đợi …sao anh đành …không đến
 
Em như biển ngàn năm còn đợi mãi
 
Vương Anh Đào
 


Đăng nhập để trả lời
0
Em Như Đã…
 
Em như đã nói lời từ tạ…
Ngay phút tình yêu đọng thắm tim
Hồn say cùng tận với mặn mà
Nhòa nhạt trăng sao cũng khói mây
 
Em nói là em không yêu đấy
Dù ai kia choáng ngợp cả lòng nhau
Âm thầm nghe đất trời vùng vẫy
Trong vòng quay cuồng nộ kiếp nhân sinh
 
Em sẽ về nơi chốn không anh
Cùng tận thế gian hoang liêu mông quạnh
Không yêu thương mất dấu bóng hình anh
Để phai tàn nhan sắc một tình yêu
 
Em như đã… ngàn năm…vẫn mãi bay…
 
Vương Anh Đào
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 08:37:48Nguyên Đỗ>



Nhấc Bổng Em Lên

Anh quỳ xuống tạ ơn Trời được gặp
Nàng thơ xinh trong trắng tựa như tranh
Nàng thơ yêu như kỳ nữ hiền lành
Đã đậu xuống trần gian đêm trăng sáng

Anh quỳ xuống cõi hồn mơ lãng mạn
Một tình yêu tiền định đẹp như thơ
Có phải chăng anh kiếp trướng Romeo
Và em nữa, hiện thân nàng Juliet

Anh quỳ xuống tỏ lòng yêu tha thiết
Hương thơm từ lồng ngực tỏa nồng nàn
Cho mối tình ngày đêm lại chứa chan
Đêm dạ vũ Ballet thêm mộng mị

Anh quỳ xuống trước tình chân thiện mỹ
Nâng nàng thơ tri kỷ đám mây bay
Cho nguồn thơ vĩnh viễn đượm hương say
Và ngày tháng tình yêu thêm mãnh liệt

Nguyên Đỗ


Ảnh:  Romeo and Juliet (Ballet)
 
Bay Lên Mây Đêm Mộng
 
Này em hỡi, xinh như vầng trăng mộng
Hãy cùng anh đi khắp chốn gian trần
Hãy cùng anh bay lên cõi tinh vân
Hãy cùng anh lội Ngân Hà lấp lánh
 
Vươn cánh tay, đôi tay trần mỏng mảnh
Đôi cánh bay trong đêm mộng mơ say
Tình yêu ta chẳng có thể trải bày
Qua ngôn ngữ con người nơi cõi thế
 
Tình yêu ta vượt ra ngòai lý lẽ
Và hương thơm còn phảng phất muôn năm
Dịu dàng như sao sáng, ánh trăng rằm
Và rực rỡ như mặt trời mới mọc
 
Hương trầm lặng xanh thơ màu bích ngọc
Đêm tình yêu mây trắng nhẹ, trăng thanh
Loan phụng bay sỏai cánh mộng đêm lành
Giữa ngàn sao trên trời đang lấp lánh
 
Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 22:06:06Nguyên Đỗ>

 

[color="midnightblue"]Tiếng Hát Trên Sông Hậu

Tiếng hát hò lơ vọng thấm hồn
Nước dừa ngon ngọt tựa môi hôn
Giòng sông Hậu chảy êm không sóng
Thương nhớ chìm sâu tận đáy hồn

Trăng sáng vườn cau đọng tiếng sầu
Những lời tha thiết giữa đêm thâu
Như sương sa lạnh câu hò lả
Điệu lý tình yêu ôi thẳm sâu

Những giòng sông nhỏ của đời tôi
Sông Hậu Cửu Long sóng đắp bồi
Con nước ngày đêm theo tiếng hát
Phù sa đau xót lấp tình tôi

Lục bình hoa tím đã về đâu
Nghĩa thuỷ tình chung thoả ước cầu
Sông Hậu đời tôi còn chảy mãi
Lời ca ngày cũ đã mờ sâu

Tiếng hát ngày xưa vọng giữa đêm
Nỗi buồn thấm lạnh lúc xa em
Từng cơn sóng gió đời sông Hậu
Có vọng lời đau trong đáy tim?


Nguyên Đỗ
[/color]


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-19 22:30:24Nguyên Đỗ>
Tình Yêu Muôn Thưở



Em thừa biết tình yêu là tự nguyện
Không ngượng ngùng, không ép buộc, đùa chơi
Tình yêu thương, nguồn suối mát muôn đời
Là mạch máu nuôi tim hồng chan chứa

Tình nồng cháy, lời đam mê, ngọn lửa
Cháy bùng lên tỏa ánh sáng đêm mơ
Khắc vào tim, dấu tích chẳng lu mờ
Hương dạ lý ngọt ngào đêm hội ngộ

Anh đứng dưới, em ngồi bên cửa sổ
Cùng hát ca hòa khúc nhạc du dương
Nguồn tình yêu chảy suối ngọt thiên đường
Cuốn trôi hết mọi nghi ngờ thành kiến

Từng giây phút cạnh kề nhau quyến luyến
Kiễng đôi chân, xoay nhẹ, thoáng như bay
Hạnh phúc nồng theo điệu vũ em quay
Vàng kim tuyến áo đầm hồng xoè mở

Em nhún lên ghé vào tai... phà thở
Tóc hương trầm phảng phất nhẹ êm êm
Mỗi ngày qua, mỗi đêm đến thương thêm
Em quý tộc, em vương tôn ngọc nữ

Hàng dương liễu như cùng anh tình tự
Suốt đêm thâu em duỗi thẳng ngủ yên
Mơ ngày mai trong thế giới dịu hiền
Không u ám những khích hiềm tranh chấp

Trong tình yêu phân chia gì cao thấp
Còn chi mà thù hận, tạo thương đau
Xóa tan đi những thành kiến ban đầu
Hai giòng họ, hai lối nhìn đổi mới

Từng đợt sóng biển tình xanh vẫy gọi
Chiếc thuyền hoa, mộng ước của đôi ta
Nụ cười tươi hay nước mắt mặn mà
Còn dư ảnh trong hồn người muôn thưở

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ




[color="midnightblue"]Tiếng Hát Trên Sông Hậu

Tiếng hát hò lơ vọng thấm hồn
Nước dừa ngon ngọt tựa môi hôn
Giòng sông Hậu chảy êm không sóng
Thương nhớ chìm sâu tận đáy hồn

Trăng sáng vườn cau đọng tiếng sầu
Những lời tha thiết giữa đêm thâu
Như sương sa lạnh câu hò lả
Điệu lý tình yêu ôi thẳm sâu

Những giòng sông nhỏ của đời tôi
Sông Hậu Cửu Long sóng đắp bồi
Con nước ngày đêm theo tiếng hát
Phù sa đau xót lấp tình tôi

Lục bình hoa tím đã về đâu
Nghĩa thuỷ tình chung thoả ước cầu
Sông Hậu đời tôi còn chảy mãi
Lời ca ngày cũ đã mờ sâu

Tiếng hát ngày xưa vọng giữa đêm
Nỗi buồn thấm lạnh lúc xa em
Từng cơn sóng gió đời sông Hậu
Có vọng lời đau trong đáy tim?


Nguyên Đỗ
[/color]



Tình Yêu Xanh

 
Thuờ  xa xưa khi gió lấp bụi mờ
Đất trời như hòa nhịp giữa hư vô
Có  một nàng con gái tuổi xuân xanh
Tìm lại người xưa  yêu dấu ước mơ
 
Trải hồn thơ lượn giữa nghìn năm sống
Giữ con tim trong trắng như hình bóng
Như một lời khai ngộ buổi sơ giao
Rung cảm tận cùng tha thiết chờ mong
 
Em tìm anh nên đất phải xa trời
Hóa thân em ngàn vạn áng mây trôi
Ngàn đêm mong góp lúa dậy men tình
Nung thắm lòng ngàn tơ xanh ngát thôi
 
Em  trôi giữa hoang liêu suốt một thời…
Anh hỡi nhớ không mây trắng lưng trời?
Bâng khuâng dệt tình yêu xanh thắm
Khúc tri giao, ta một thuở xây đời…
 
Vương Anh Đào
 
 
 
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-22 01:17:57Nguyên Đỗ>
Mây Trắng Phiêu Du
 
Mây trắng phiêu du giữa đỉnh trời
Lòng ta lơ lửng tháng năm trôi
Vầng mây thả cánh cho hồn mộng
Phiêu lãng năm châu với mọi người

Hạt bụi trần gian có phủ mờ
Tâm hồn vĩnh viễn nhớ mây tơ
Mây bay xa mãi không ngưng lại
Để núi cao xanh cứ ngóng chờ

Mây trắng in hình dưới mặt sông
Lòng sông sóng vỗ gợn bềnh bồng
Mùa xuân mạch suối vồn gieo mộng
Một gã lang thang ngước mắt trông

Mây trắng về đâu, mộng của đời
Ngàn năm mãi mãi hồn chơi vơi
Mây bay vĩnh viễn không dừng lại
Mây trắng tình yêu mãi rạng ngời

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-22 02:10:21Nguyên Đỗ>


Em Mây Trắng

Em mây trắng muôn dặm đường thiên lý
Em về đâu trong cõi tạm trần gian
Áo trắng bay như mây trắng trên ngàn
Cơn gió cuốn về cuối trời thương nhớ

Tà áo bay theo đường mây rộng mở
Chân trời nào, trạm, bến lạ... dừng chân
Em tươi xinh trong áo trắng thiên thần
Em hãy ở cạnh bên anh, Mây Trắng

Vui cùng nhau trọn những mùa mưa, nắng
Nhìn núi non sông nước, giúp người dân
Đem thương yêu gieo rắc khắp gian trần
Xoá thù hận nghi ngờ tranh chấp nhé

Em mây trắng nếu có lần nhỏ lệ
Là vui mừng tưới rửa sạch oan khiên
Cho muôn nơi thế giới sống dịu hiền
Trong bình an tin tưởng vào Thượng Đế

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-30 13:16:30mây trắng>
Em Trở lại …
 
Em trở lại
Con đường xưa mây trắng
Bước chân trần
Qua đồi núi thênh thang
Thả nghiêng đời theo ngọn gió hoang vu
Nghe trên cao chim hót những rộn ràng
 
Bao dấu ái
Chút cỏ nội hoa đồng
Sẽ dễ dàng
Tan loãng giữa thinh không
Sao  vẫn nghe trong tim lời anh nói
Thắm thiết diệu kỳ như giọt máu hồng
 
Anh đâu ngờ
Thơ anh là hơi thở
Em đan vào
Chiếc áo dấu tình mơ
Nên xa anh, em vẫn còn nhịp sống
Một loài hoa mang nhan sắc đợi chờ!...
 
Vương Anh Đào
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-31 02:53:41Nguyên Đỗ>

Con Đường Mây Trắng

Con đường mây trắng thênh thang rộng
Đường lên cao xa lánh bụi trần gian
Trải lòng ra với  cỏ nội mây ngàn
Theo cánh hạc bay về chân trời cũ

Trên cao ấy có mây về vần vũ
Đường đi lên, mệt mỏi, hãy ngừng đây
Lưng tựa cây thiêm thiếp ngủ mê say
Quên gió bụi muộn phiền nơi hạ giới

Đường mây trắng tâm hồn ta trao gởi
Ở nơi đây vui vẻ sống thảnh thơi
Bạn cỏ cây, thân thiết với mây trời
Sáng chim hót, chiều gió lùa thủ thỉ

Lên cao mãi, suốt đời không nhụt chí
Cho bình an thanh thản với vô tư
Được tỏa lan sống cuộc sống hiền từ
Không vọng động, không còn chi lo lắng


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-14 03:56:52mây trắng>
Giọt Ngọc Long Lanh
 
Ai tìm ai nên lời hẹn yêu thương
Từ năm tháng xa xôi chốn bụi mờ
Ngọn lửa hồng đà tan vùi trong nhớ
Chìm khuất theo đời bọt sóng tan
 
Bên kiếp người còn xô dạt miên man
Tình u uẩn mãi không đành quên lãng
Hồn trôi tìm ấm lạnh thuở hồng hoang
Lời hẹn yêu chưa xóa nỗi vấn vương
 
Bóng ai đây nơi mờ nhạt khói sương
Chợt đọng thành ôi giọt ngọc long lanh
Tràn mắt môi vào tim say cuồng mảnh
Cháy bừng khơi ngọn lửa tình rực đỏ
 
Tim thắm đượm hồng tươi hồn rạng rỡ
Phút hồi sinh ngây ngất giữa mộng lành
Giai điệu con tim – vũ khúc trời xanh
Long lanh sáng ngọn lửa tình diễm ảo...

Vương Anh Đào
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Phiêu Lãng…
 
Rừng đã lâu rồi phai dấu chân
Trầm ngâm theo lá dạ lâng lâng
Hoa như sương khói bên bờ cũ
Hương xưa buồn nhớ nỗi bâng khuâng
 
Chẳng kịp thương nhau tuổi dậy thì
Tiếng guốc bên thềm vọng tình si
Ai đem luân lạc lên màu tóc
Ngàn sao còn lấp lánh bờ mi
 
Bóng nguyệt che mờ lấp dáng ai
Thời gian chừng cũng muốn tàn phai
Sao đành gặp lại giữa đời nhau
Nghe như máu đọng hồn tê tái
 
Chén ngọc buông rơi giữa đoạn trường
Khối tình sao còn chút vấn vương
Trăm năm lỡ hẹn nên người hỡi
Áng mây trời phiêu lãng ngàn phương…
 
Vương Anh Đào
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-26 12:12:29Nguyên Đỗ>


Rừng Lạ

Thần mã đêm nào lạc dấu chân
Đi vào rừng lạ lắm phân vân
Chốn mơ huyền ảo chưa ai tới
Dò dẫm chân đi bước ngại ngần

Ngựa trắng đêm mơ buổi dậy thì
Mây trời phiêu lãng cõi sân si
Trần gian cõi tạm đâu dừng bước
Đi mãi vào sâu dấu mộng thi

Mái tóc ai buông áo chửa cài
Cuối trời mây trắng nắng chưa phai
Cuồng phong thổi mạnh vù theo gió
Thần mã phi nhanh những bước dài

Vạn dặm phiêu lưu phút vấn vương
Dấu chân thần mã vượt muôn đường
Chốn thiêng rừng lạ đêm huyền diệu
Ngựa trắng mây trời gieo luyến thương

Nguyên Đỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Cơn mưa trần gian
 
Chiều giăng mắc cơn mưa nồng tháng hạ
Em đi vào man mác giọt bụi thơ
Tóc mây buồn gờn gợn dáng mờ xa
Gót chân xưa lội qua ngày tháng cũ
 
Mưa bây giờ vời vợi nhớ nghìn thu
Mưa khóc bao chiều trên bến tịch liêu
Mưa sân trường Văn Khoa xa mịt mù
Mưa như em ôm mãi nỗi ngậm ngùi
 
Con đường trong mưa giọt xưa lầm lũi
Nghe rung chuyển đất trời xanh lá đổ
Trong hoang vu bóng mưa loang hờn tủi
Nhìn phố buồn chôn kín mảnh hồn trôi
 
Chiều trần gian trong mưa em lạc lối
Thương nhớ dùm ai mưa trên phố cũ
Biết bao giờ cùng bước lại bên đời
Cho em tựa vai người hong ấm con tim
 
Mưa là em vơi đầy từng kỷ niệm
Rơi xuống đời tuôn chảy tựa dòng thơ
Vai gầy ôm phai nhạt mấy nỗi niềm
Em như mưa còn trôi mãi lênh đênh…
 
Vương Anh Đào
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: mây trắng

Cơn mưa trần gian
 
Chiều giăng mắc cơn mưa nồng tháng hạ
Em đi vào man mác giọt bụi thơ
Tóc mây buồn gờn gợn dáng mờ xa
Gót chân xưa lội qua ngày tháng cũ
 
Mưa bây giờ vời vợi nhớ nghìn thu
Mưa khóc bao chiều trên bến tịch liêu
Mưa sân trường Văn Khoa xa mịt mù
Mưa như em ôm mãi nỗi ngậm ngùi
 
Con đường trong mưa giọt xưa lầm lũi
Nghe rung chuyển đất trời xanh lá đổ
Trong hoang vu bóng mưa loang hờn tủi
Nhìn phố buồn chôn kín mảnh hồn trôi
 
Chiều trần gian trong mưa em lạc lối
Thương nhớ dùm ai mưa trên phố cũ
Biết bao giờ cùng bước lại bên đời
Cho em tựa vai người hong ấm con tim
 
Mưa là em vơi đầy từng kỷ niệm
Rơi xuống đời tuôn chảy tựa dòng thơ
Vai gầy ôm phai nhạt mấy nỗi niềm
Em như mưa còn trôi mãi lênh đênh…
 
Vương Anh Đào
 
Ai bảo em đặt tên là mây trắng?
Để khi buồn mây biến "mây mưa"
Vương Anh Đào -cái tên ngày xưa
Cha mẹ đặt để vương trên áo
Trên áo anh mầu hoa Đào khờ khạo
Chỉ yêu thương và chẳng có nắng mưa
Chim "giang giang" gọi giữa ban trưa
Xa xôi mấy cũng một mình một ngựa
Cánh hoa đào rung rinh trước gió
Chim lại xa bay...để nhớ ! cánh thư mềm...

Tặng (PG- MT)

DUCA

Đăng nhập để trả lời
0
Xin cám ơn CTT, ND và Duca_ Thu đã ghé thăm căn lều bụi bặm này nghen ...nhất là các bạn đã trải hương hoa vào nơi này ... 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-13 15:24:43mây trắng>
Tiếng vọng nghìn năm tan ảo hư ...

ai về gọi lại mùa tê tái
ai đứng xuyên trời xanh gió lộng
đau nữa linh hồn xưa đã xa
buông dòng thơ lặng lẽ cháy mênh mông

chợt uống cay nồng đêm bừng nở
mượn phong trần một thuở cạn nhau
tựa hồn thơ trên vách đời hoang bạt
ta thấu cô liêu tận đỉnh sầu

vai gánh đường xa trăm nỗi nhớ
sẽ là tình tự mãi thiên thu
một chút gió lùa qua song vắng
gởi nắng hong vàng chuyện phù du

bao nhiêu lá rụng trôi nghìn hướng
bỗng chạm hoang vu chuyện một thời
bước chân cô lữ còn ngơ ngác
một gốc đam mê đã bồi hồi

xốn xang từng nỗi niềm vàng đá
tình sẽ phôi phai những dãi dầu
vết hằn thương nhớ oằn năm tháng
tan biến nơi tình ai biển sâu ...
vad
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-13 15:23:53mây trắng>
Uống cạn chén tình
 
có một mùa thu...
em ôm siết chút tơ trời phiêu lãng
xoa dịu lòng ray rứt nỗi cô liêu
anh chẳng ngại gió lùa qua sông vắng
thổi khúc nhạc tình tìm bóng vườn trăng

hồn đắm say anh mở ngõ thiên đường
trải mảnh tình ru bên bờ hiu quạnh
cánh vạc chở buồn trăn trở mù sương
ôm ấp tim em nửa đời đơn lạnh

lòng ngẩn ngơ anh chạm cửa hồn hoang
giăng tơ hồng gieo thắm thiết đường mơ
hoa tình yêu choáng ngợp những bàng hoàng
ngây ngất hương đời thắm đượm trời thu...

và cũng vào một mùa thu...
chia lẻ đôi bờ... tình đẹp vì vỡ tan
như quỳnh hương hoa nở muộn trong đêm
thì cạn chén tương phùng hay ly tán
giấc mơ hoang ngơ ngác vẫn dịu mềm

một lần yêu...mãi mãi sẽ là yêu
tình ơi tình!.. Sao... như còn đó ngàn năm!...
vad

Đăng nhập để trả lời
0
màu dang dở...

màu dang dở màu xốn xang cuộc sống
tựa dòng tình trăn trở mãi trong tim
bước qua nhau trong yêu dấu bạc mầu
em cùng anh lạc lối giữa thinh không

đời vội vã dạt trôi hồn đôi lứa
mà hồ như chẳng nhạt dấu tình phai
nên xa nhau đã bao mùa thương nhớ
vẫn tròn đầy một thuở bóng hình xưa

màu dang dở màu tình yêu tha thiết ...
vad
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»