#10 —
31.07.2007 08:15
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-17 21:13:13Ct.Ly>
Mưa Trên Cây Sầu Đông
Ct.Ly đánh máy
Mưa trên cây sầu đồng
Nhã ca
Chương 6 a - 6b
Mấy xấp áo dài của ông Bồ Đào cho, chưa may bị xổ tung nằm la liệt dưới đất. Hai cái ly vỡ, nước trà đặc còn ướt và vàng ố trên tường. Cái bình thủy tinh còn rung và những cánh hoa Tỷ Muội tiếp tục rơi lả tả. Cơn giận của mẹ như một trận cuồng phong thổi tung tất cả. Bà chống nạnh tay nơi sườn, đi lui đi tới giữa nhà.
Đông Nghi nằm phục kê đầu xuống chiếc ghế thấp và tóc tai rũ tung. Mỗi tiếng rơi của ly vỡ, một tiếng đập bàn của mẹ, Đông Nghi giật thoát người và tim như muốn tung ra khỏi lồng ngực. Mấy xấp hàng may áo dài! Tết, màu sắc tươi tắn vắt vẻo, lăn lóc một cách hết sức chướng mắt. Bà Phúc Lợi vướng chân, cáu tiết lôi lên xé kêu soàn soạt:
- Nì, áo với xống. Áo xống cha mi, áo xống con mạ mi. Cao tằng mồ tổ bên ngoại, bên nội mi
Bà nện guốc mạnh trên trần nhà. Mỗi tiếng guốc của mẹ như một tiếng búa đập vào đầu Nghi. Bà Phúc Lợi la hét một hồi, đập đồ một hồi mới sực nhớ ra thằng Rọm.
Bà gọi thằng Rọm om sòm. Nhưng thằng Rọm thấy bà Phúc Lợi giận dữ như điên , đã lần ra sau vườn rồi. Chị Mừng và con Đông rình rập nơi cửa bếp. Hai cái đầu ló lên rồi rụt xuống liên hồi. Thấy Đông Nghi vẫn phục im lìm nơi chiếc ghế, bà đi lại cầm nắm tóc Đông Nghi kéo giập mặt lên. Khuôn mặt Đông Nghi dầm dề nước mắt:
- Nghi ơi. Mi chết đi, tao đánh mi chết rồi tao đi ở tù.
Bà Phúc Lợi giựt mạnh tóc Nghi. Đau quá Đông Nghi đứng bật dậy. Nàng đứng chưa vững đã bị bà Phúc Lợi xô dụi, rơi úp mặt xuống nền nhà. Đông Nghi thấy tay chân mình như muốn gãy lìa. Mắt nàng đổ đom đóm. Đông Nghi cắn răng không để tiếng kêu đau đớn lọt ra khỏi miệng. Bà Phúc Lợi cho là con gái lì lợm. Bà lại dựng cổ Đông Nghi dậy:
- Trời ơi là trời đất ơi là đất. Trời cao đất rộng ơi. Con chó, con chết bầm chết dập. Con ngựa thượng tứ. Mi giết mạ mi, mi chôn sống giòng họ mi rồi. Đồ con gái thúi. Đồ nứt mắt đã lấy trai. Bốp Bốp. Những cái tát như trời giáng làm Đông Nghi liểng xiểng. Khi mẹ buông tay nàng bị ngã dúi vào tường. Đông Nghi gượng đứng dậy . Đông Nghi muốn mở miệng nói với mẹ một câu, nhưng bà Phúc Lợi không để cho Đông Nghi có đủ thì giờ để mở miệng nữa. Bà vùng đi lại bàn. Thế là cái lọ thủy tinh và những cành hoa Tỷ Muội rơi xoảng xuống đất. Bà đi lui đi tới, tìm kiếm một vật gì để ném cho đã giận.
Nhưng không còn một vật gì trên bàn nữa. Chỉ còn có cái ảnh của ba treo giữa nhà, chắc mẹ với tới, bà cũng đập nát ra luôn. Đông Nghi cố nhịn để đừng bật ra tiếng khóc, nhưng không được nữa. Sức lực của nàng đã cạn. Sự chịu đựng đã vượt qua mức. Mới đầu là những lằn roi vụt như mưa vào mông nàng. Rồi những cái đạp, cái xô. Đông Nghi nhìn mẹ, thấy đôi mắt bà trợn trừng, mặt bà tái mét, bà run. bà không còn vẻ gì hiền lành như người nữa. Bà đã biến thành con cọp, con sư tử thật rồi. Chỉ nhe hai cái răng ra. Mạ cắn lút thịt con. Con chết. Không, tôi đâu có sợ chết. Tôi ao ước được chết lắm mà. Được chết còn hơn mất Tuấn, xa Tuấn.
Chôn con nơi cây sầu đông để con được hứng những giọt nước mưa, những giọt lệ nhớ thương của chàng. Cho con chết, hay mạ nuốt con đi. Nước mắt sầu tủi của Đông Nghi lại trào ra như suối. Nàng úp mặt vào vách, cố đứng vững. Nhưng hai đầu gối nàng như khuỵu xuống. Chỉ mới nghĩ vậy thôi. Đông Nghi đã ngã xuống rồi. Nhưng bà Phúc Lợi vẫn không thể nào tha thứ được cho đứa con gái mà trước mắt bà bây giờ đã như một con ngựa thượng tứ. Một thứ đem cho voi giày, ngựa xé. bà lôi Nghi dậy bắt nàng dựa vào tường. Một tay bà giữ Đông Nghi đừng té xuống, một tay bà vả vào miệng vào má nàng:
- Mi đừng có giả đò xỉu. Đánh mi không chết được. Chưa chết mô. Mày chết đi, chết cho tao đỡ khổ. Chết nì, chết nì.
Bà lại vả như mưa vào miệng Đông Nghi. Đôi má Đông Nghi tê đi rồi mất hết cảm giác như một miếng thịt chết. Ban đầu nàng còn nhận biết những sợi gân giựt mạnh, buốt đầu, về sau, Đông Nghi mềm đi trong những cái tát. Và nàng đón nhận sự đau đớn đó, không còn thấy sợ hãi nữa. Chết là cùng. Chết là cùng. Trong đầu nàng tiếng chết reo nhẹ như một niềm vui sáng láng, giữa thể xác chai lì vì đau đớn, tủi hận. Thằng đó là thằng ôn vịt mô, tao lên diện hàng chén tao nộp cho nó chết. Con cái nhà ai, trôi sông lạc chợ mà mô về đây: Mi nói cho tao biết.
Bà Phúc Lợi ngưng tay, thở hổn hển. Một tay bà vẫn giữ chặt lấy vai Đông Nghi. Thằng Rọm như đã núp nhìn từ lâu ngoài cửa, hắn chạy vào. Đông Nghi nghe tiếng thằng Rọm la hoảng hốt:
- Đánh chết nó răng. Đánh chết nó răng chơ.
- Đánh chết, tao đánh chết nó.
Một cái xô mạnh, bàn tay của bà Phúc Lợi buông khỏi vai Nghi. Đông Nghi lại té mọp xuống. lần này, Đông Nghi thấy đau nhói giữa đỉnh đầu, rồi Đông Nghi thấy tay chân mình mềm dần, nàng từ từ trôi bồng bềnh vào một cảm giác hết sức dịu dàng thư thái. Đông Nghi nhắm mắt lại như ngủ, hai cánh tay đã rời, hai chân đã rời, còn chiếc đầu đã mất liên lạc, nhưng hình như có một điểm sáng nhỏ nhoi từ vừa đầu nàng bay vọt lên khoảng không. Điểm sáng le lói và hướng dẫn Đông Nghi, còn nàng mơ hồ những tiếng động nhỏ xung quanh, tiếng thằng Rọm với mạ cãi nhau tiếng khóc thút thít không biết của một người nào nữa.
Đông Nghi lịm đi rất lâu, nàng đã ngủ mê đi trong cảm giác lâng lâng thư thái như sắp đi vào cõi chết đó. Trong lúc mê, nàng có cảm tưởng như mình đã chết thật. Nhưng chỉ một lúc thôi, Đông Nghi đã tỉnh dậy. Lúc này Đông Nghi mới thấy lại tay chân, mặt mũi mình, nàng không trăn trở được nữa. Mỗi lần chao nghiêng là nhu ai bẻ xương, rút gân mình ra. Đông Nghi nằm mẹp một đống thấy da thịt mình đã nát bầm và xương đã gãy vụn. Nhưng đầu óc nàng bỗng sáng tỉnh lạ thường. Đông Nghi nhớ lại mọi chuyện .
Không có gì bí mật được đâu. Câu chuyện Tuấn và nàng đã làm xôn xao thành phố. Đến tai mẹ? Đông Nghi không ngờ mẹ đã để tâm rình rập để bắt được quả tang. Tối hôm nay, khi Tuấn đến ngồi nói chuyện nơi phòng khách, mẹ đã rình ở cửa. Đúng lúc Tuấn đưa bàn tay lên vuốt ve mái tóc nàng thì mẹ xuất hiện. Đông Nghi và Tuấn như chết sững. Nhưng Tuấn đã lấy lại bình tỉnh kịp, chàng chào mẹ rất lể phép. Nhưng mẹ không cần hỏi chi hết. Bà mời Tuấn ra khỏi nhà, Tuấn cố gắng phân trần nhưng mẹ như có một sức mạnh của một võ sĩ, lôi tuồn tuột Tuấn đẩy ra ngoài khóa cửa lại. Thế là hết. Không còn hy vọng gì nữa. Nhưng Đông Nghi không thể ngờ được hình phạt của mẹ lại nặng nề đến thế.
Đông Nghi vẫn nghe tiếng mẹ oang oang dưới bếp. Rồi tiếng nói đó đầy ngoài gian nhà. Tiếng thằng Rọm cãi lại:
- Cứ chửi đi tui nghe.
- Chửi mi? Hừ, nuôi ong tay áo. Mi ở nhà coi nó mà rứa đó.
- Thì nó lớn, nó phải kiếm chống chớ.
- Ai kiếm? Nó kiếm? Mi nói nữa tao vô tao giết nó chết luôn.
- Chết thì con bà chớ con ai. Xấu con đẹp chi mẹ.
- Rọm.
- Chi.
- Mi chửi lại hả! Trời ơi, mi giết con Nghi chớ không ai giết hết.
- Bà giết nó chớ ai giết nó. Bà đánh nó sắp chết noi a tề.
Một lát sau Đông Nghi nghe tiếng mẹ gọi xe xích lô ở ngoài cổng. Đoán là mẹ đi qua cửa hàng. Đông Nghi thở ra như trút một gánh nặng. Có thể mẹ sẽ trở lại, nàng sẽ bị thêm một trận đòn nữa. Nhưng không sao hết, miễn là nàng được yên tĩnh lúc này. Trước khi đi Đông Nghi có nghe mẹ dặn thằng Rọm là cấm cái thằng mặt mo đó vô nhà. Đông Nghi biết là mẹ muốn ám chỉ Tuấn. Mạ sợ Tuấn, mạ sợ thằng mặt mo đó rồi. Dù tinh thần thể xác Đông Nghi đang đau đớn không chịu được. Đông Nghi vẫn nở một nụ cười chua chát. Làm răng dây! Tuấn ơi. làm răng đây. Trước khi lịm vào giấc ngủ, Đông Nghi còn nghe rõ ràng những câu hỏi mình đặt ra cùng với hai hàng nước mắt.
Khi tỉnh dậy trời đã tối mịt. Chị Mừng đang xát muối vào những làn roi, những vết bầm trên thân thể nàng. Con Bông đứng bên cạnh cầm cây đèn dầu dơ cao, soi cho chị Mừng xoa bóp. Đông Nghi thấy bớt đau nhức nhưng cả thân thể nàng ê ẩm, xương cốt như đã vỡ lìa ra hết. Đông Nghi nhắm mắt lại, và hai hàng nước mắt lại trào ra:
- Thôi đừng khóc nữa cô.
Chị Mừng vừa xoa nhẹ trên một vết bầm an ủi, Đông Nghi nằm quay mặt vào vách tủi hổ, nàng không ngừng được tiếng khóc. Mạ đánh xong đã đi rồi, còn mình Đông Nghi nằm lại với những vết thương. Lỡ ra nàng chết chắc mạ cũng không còn thương tiếc nữa. Chắc mạ đang cầu cho con chết đi. Cầu sáng mai mạ về con nằm thẳng đơ rồi, tay chân lạnh ngắt rồi. Đông Nghi lại òa khóc. Chị Mừng lại dỗ dành:
- Thôi nín di cô. Khóc mần chi nữa.
Đông Nghi thấy những vết roi xót hết sức vì gặp muối xát vào, nhưng dần dần trở nên dễ chịu. Nàng nằm sắp lại cho chị Mừng bóp lưng. Con Bông soi chiếc đèn lên cao, một tay nó vén những sợi tóc dính bê bết nước mắt của nàng, mắt nó ái ngại. Đông Nghi biết lúc này chị Mừng không ghét bỏ gì nàng hết, cũng như con Bông, chắc nó đang xót thương nàng. Đông Nghi cố nín khóc, hỏi chị Mừng:
- Mạ tôi đi luôn rồi hả chị?
- Chắc rứa. Tối rồi bà không về mô. Thôi cô ngủ đi. Lát khuya có chi kêu tui , tui bóp dầu tràm cho, sáng mai là bớt liền.
Thấy khuôn mặt của Nghi dẫn dầm dề nước mắt, chị Mừng đặt tay lên vai Nghi:
- Thôi cha mẹ nói oan, quan nói lép. Cha mẹ đánh chớ ai vô đó mà giận há cô. Mai bà về cô xin lỗi bà, vô lễ bà đánh chết cô răng.
Đông Nghi làm thinh. Chị Mừng nói thì ra vẻ mà trong trường hợp của Nghi thì không đúng chút nào.
Chị Mừng đi ra được một lát thì thằng Rọm bưng tô cháo đi vào. Đông Nghi nghe tiếng chân kéo xềnh xệch trên nền nhà là đã biết ngay thằng Rọm, Đông Nghi quay mặt ra liền. Thằng Rọm đặt tô cháo lên bàn:
- Dậy ăn miếng cháo cho chặt bụng. Đi Nghi.
Giọng thằng Rọm thật nhỏ, đầy thương yêu. Đông Nghi thấy thằng Rọm thương yêu mình lại tủi thân và bật khóc nữa. Thằng Rọm nhìn kỹ vào mặt hỏi Nghi:
- Đau lắm hỉ? Có răng không?
Đông Nghi lắc đầu:
- Không răng mô. Đỡ rồi.
- Thôi dậy ráng ăn miếng cháo. Thiệt là chán hết sức.
Thằng Rọm thở dài. Hắn vặn tim đèn dầu lên, lầu bầu:
- Tự nhiên rứa bị cúp điện. Chán chưa.
Đông Nghi giơ tay áo chùi hai hàng nước mắt:
- Thôi Rọm, tui không ăn mô.
- Ăn một miếng . Răng không ăn.
Thằng Rọm cao giọng mắng. Rồi sợ Nghi tủi thân hắn hạ thấp giọng.
- Đi ăn một miếng cháo rồi nói noái cho nghe cái ni hay lắm.
Nghỉ thằng Rọm muốn cho mình vui, định bày trò chi đó. Đông Nghi lắc đầu:
- Thôi mà. Tui đau lắm.
- Rứa răng khi hồi nói không đau!
Đông Nghi nén tiếng nấc:
- Tui sợ Rọm buồn ...
Nhưng chỉ nói tới chừng đó. Đông Nghi lại òa lên khóc.
Thằng Rọm chớp chớp mắt rồi ngồi ghé xuống bên Nghi:
- Nằm xích vô kể chuyện ni cho nghe.
Đang buồn khổ. Đông Nghi không muốn thằng Rom bỏ mình trong căn phòng này nữa. Nàng cố gắng lẩn vào trong. Xương cốt bị động, đau buốt tận óc. Đông Nghi kêu ui cha một tiếng, mặt nhăn nhó khổ sở. Thằng Rọm hốt hoảng:
- Đau lắm há. Thiệt chán hết sức. Chán thiệt là chán.
Rồi hắn đổi giọng vui vẻ:
- Ni, kể cho nghe chuyện ni rồi dậy ăn cháo nghe. Nói biết nghe đi ăn rồi thằng Rọm thương.
Đông Nghi nhìn mái tóc khô, sắp ngã màu muối tiêu của thằng Rọm, nhìn khuôn mặt xương xẩu xấu xí của thằng Rọm, đôi mắt lồi to lúc nào cũng trô trố, bỗng nhiên đầy vẻ hiền từ, lo lắng. Đông Nghi lại mủi lòng, trào nước mắt. Nàng cố gật đầu. Thằng Rọm tằng hắng rồi mới kể:
- Cậu Tuấn khi túi có tới ni.
Đông Nghi nghe chưa hết câu đã cuống quít. Nàng định bật ngồi dậy nhưng lại kêu lên rồi ngã lăn quay xuống. Những sợi gân như co rút lại, sự co giản như làm chúng muốn đứt bung ra. Thằng Rọm kêu:
- Để tao kể nghe mà, mần chi mà gấp quá rứa. Khi mạ mi đi rồi tao thấy cậu ấy trở lui. Tao ra đóng cửa, cậu tới hỏi thăm mọi chuyện, tao dấu chuyện mạ đánh mi nhưng cậu Tuấn không tin. Cậu có vẻ quay quắt rứa thế, tội lắm. Cậu nói mai cậu qua sớm.
- Rồi Rọm nói răng?
- Tao nói đừng. Cậu qua mi chỉ bị đòn. Để mạ hết giận đã. Cậu nói sáng mới cậu gặp Tỷ Muội.
Đông Nghi thở dài :
- Chắc tui chết quá Rọm ơi.
- Nói tàu lao. Chuyện chi mà chết. Thôi dậy ăn cháo.
- Không , tui không ăn.
- Không ăn từ ngày mai tao không kể chuyện chi cho nghe nữa mô. Cười đi, cười rồi dậy ăn cháo.
Đông Nghi gắng mãi mới gượng dậy được. Nàng cố gắng hớp một vài hớp cháo rồi nằm vật xuống. Thằng Rọm đem nước cho Nghi uống, bỏ mùng cho Nghi rồi dặn Nghi ráng ngủ mới đi ra. Đông Nghi nằm một mình, tủi thân, nàng lại khóc, rồi cũng ngủ vùi lúc nào không hay nữa.
Sáng ra Đông Nghi ngủ dậy đã nghe tiếng mạ nói ở nhà ngoài . Tưởng là trưa lắm. Đông Nghi nhìn qua khe cửa trông ra vườn. Trời mùa đông khó phân biệt được trưa hay chiều. Đông Nghi cứ nằm vùi, thiêm thiếp mãi . Đông Nghi thấy sự đau đớn từ đêm qua như càng dài, giờ càng dồn nặng hơn. Đông Nghi nuốt nước miếng thấy cổ đắng và rát. Khi thằng Rọm vào sở đầu Nghi, hắn hốt hoảng kêu lên:
- Đau rồi ni. Khổ không nì trời.
Đông Nghi thấy tay chân, thân thể mình đau rần, mà đầu óc như búa bổ. Nhưng nghe thằng Rọm kêu khổ. Đông Nghi lại muốn khóc. Nàng vùi mặt xuống gối, nhưng thấy thế nằm đó khó chịu. Đông Nghi trở lại. Nàng cố mở mắt nhìn trần mùng, nhưng trần mùng như rộng ra và mờ mịt một màu trắng sữa. Đông Nghi nhắm mắt lại và rên khe khẽ, nàng vẫn còn nghe tiếng thằng Rọm nói với mẹ:
- Nó đau rồi, nóng như lửa.
- Cho nó chết luôn.
Muốn chết luôn cũng được. Nằm đây rồi chết luôn. Đông Nghi nghĩ thầm mình sẽ không ăn uống chi hết để chết đói chết khát. Nhưng nghĩ vậy mà nhịn không được. Một lúc sau Đông Nghi rên lên và kêu khát nước. Thằng Rọm đem nước cho Nghi, rồi đi bổ thuốc Bắc sắc cho Nghi uống.
Buổi trưa hôm đó ông Bồ Đào qua, ông đi vào phòng thăm nghi. Mẹ vẫn còn ở nhà ngoài. Đông Nghi nhắm mắt lại vờ ngủ. Nhưng nghe tiếng hỏi han của ông Bồ Đào, Đông Nghi lại tủi thân và ứa nước mắt. Đông Nghi thấy vừa thương vừa ghét ông Bồ Đào. Tại răng cái chi trong nhà tui cũng có ông hết. Ông biết quá nhiều, ông chi phối mạ quá nhiều. Bàn tay thô kệch của ông Bồ Đào đặt tay trên trán Nghi, rồi giọng ông như nghẹn ngào:
- Trời ơi, chết con tui rồi.
Không biết do một sức mạnh nào mà Đông Nghi biết được bàn tay ông xuống. kệ tui, mặc xác tui, Đông Nghi lầm bầm nguyền rủa, rồi quay mặt đi. Ông Bồ Đào vẫn lỳ lợm ngồi xuống bên giường, giọng nói đầy lo lắng.
- Con thấy trong người ra răng. Nói cho bác biết.
Đông Nghi đáp qua tiếng nấc:
- Mặc kệ tui.
- Nói cho bác nghe đi Nghi, Bác mang cháu đi bác sĩ hỉ.
- Để cho tui chết. Kệ tui.
Đông Nghi lại tức khóc. Chưa bao giờ nàng thấy cõi lòng nàng mềm yếu đến thế. Ông Bồ Đào vẫn hỏi han, vẫn lo lắng, Đông Nghi càng muốn điên tiết thêm. Khuôn mặt ông không phải là một thảm họa cho gia đình tôi là chi. Ông cút đi, ông bước đi. Đông Nghi muốn kêu to mà cổ hạng nàng tắt nghẹn. Ông Bồ Đào thấy dỗ dành nàng không được, chạy ra ngoài cầu cứu:
- Chị, phải đưa con Nghi đi bác sĩ. Đi nhà thương.
- Nhà thương nhà nhớ chi. Cho nó chết.
Rồi ông Bồ Đào và mẹ Nghi lại cãi nhau. Đông Nghi nghe giọng mẹ rít lên và hình như Nghi chưa đủ sức để cho bà đánh chửi lại, bà trúc sự bực dọc đó lên đầu ông Bồ Đào:
- Cũng tại anh hết, tại anh mà gia đình tui như địa ngục.
Ông Bồ Đào nói qua, mẹ Nghi nói lại. Mẹ đổ cho ông Bồ Đào làm rối rắm gia đình. làm bà không dạy được con. Đông Nghi nghe ma ngao ngán. Lúc này lòng oán giận ông Bồ Đào như đã nhẹ và dồn qua mẹ hết. Cũng tại mạ nữa chứ. Ôi mệt quá. Im đi cho tôi yên, cho tôi chết. Đông Nghi lăn lộn, và càng lăn lộn người nàng càng đau nhừ, tiếng cãi vả của mạ và ông Bồ Đào lớn hơn, rồi ông Bồ Đào đi vô phòng:
- Nghi, bác đưa cháu đi nhà thương.
Đi nhà thương thì làm răng mà chết. Đông Nghi nói như muốn đứt hơi:
- Ông đi đi. Không nhà thương nhà nhớ chi hết.
Ông Bồ Đào lảo đảo đi ra khỏi phòng. Ông cũng phải ra khỏi nhà luôn vì xấu hổ. Ai mượn ông dại xía vô chuyện gia đình người khác. Đàn ông có vợ lại xía vô chuyện mẹ góa con côi. Đông Nghi nhắm mắt lại, nàng vẫn nghe thấy tiếng giày của ông đi ra ngõ rồi tiếng xe rồ máy.
Nhưng ông Bồ Đào đi rồi buổi chiều lại trở lại. Cơn sốt của Nghi đã hạ dần nhưng nàng vẫn nằm vùi. Ông Bồ Đào đem tới cho Nghi nhiều thứ thuốc lắm. Rồi sau đó chờ mạ qua cửa hàng. Như vậy là họ không còn thắc mắc chi về chuyện cãi nhau nữa hết? Đông Nghi thắc mắc.
Tỷ Muội đi học về ghé vào thăm. Thằng Rọm dẫn vào tận nơi rồi đi ra đóng cửa lại, Tỷ Muội gọi Đông Nghi dậy và kể cho nghe chuyện nó gặp Tuấn. Tuấn đã đau đớn như điên cuồng. Tuấn đứng chực chờ suốt buổi để gặp Tỷ Muội, mong Tỷ Muội đem tin tức của Đông Nghi, Đông Nghi nghe bạn nói, nàng khóc vùi, Tỷ Muội thương bạn quá chừng nó cũng không cầm được nước mắt.
Buổi tối hôm đó thằng Rọm lại đưa vào miếng giấy của Tuấn. Đông Nghi đọc xong dò nát trong tay. Mắt nàng sáng ngời lên một cách hết sức hung dữ.
Thằng Rọm muốn biết tờ giấy nói gì, nó gặn hỏi nhưng Đông Nghi không trả lời. Mẹ bắt chị Mừng và con Bông khóa cửa lại không cho ai vô trừ người quen và vô hại. Một lúc sau. Tỷ Muội lại qua. Thấy Đông Nghi vẻ bớt buồn khổ, Tỷ Muội cũng mừng cho bạn. Đông Nghi cầm tay Tỷ Muội:
- Nói với anh Tuấn sáng mốt đợi tao ở nhà ga. Nơi quán chè ga đó. Tỷ Muội ngơ ngác:
- Mi đau ri mần răng mà đi được.
Đông Nghi dơ cánh tay gầy guộc của mình lên, mỉm cười:
- Đỡ rồi. Ngày mai Nghi có thể dậy được. Nhiều khi mai Nghi đi học cũng có.
- Khỏi , ông Bồ Đào xin phép cho Nghi nghỉ học vì bịnh rồi.
- Tao thù hết rồi. Thù hết mọi người, trừ thằng Rọm và mi.
Tỷ Muội cầm lấy tay bạn:
- Tao thương mi ghê đi lận.
Nói xong, nó cuối xuống nơi khoé mắt long lanh hai giọt lệ. Đông Nghi cũng bật khóc. Hai đứa nắm chặt tay nhau rất lâu, nhưng sợ không còn dịp để cầm tay nhau nữa.
Tỷ Muội nhìn ra ngoài vườn:
- Có lạnh không Nghi?
- Có, Nhưng Nghi chịu được mà.
Tỷ Muội bỗng nhớ ra diều gì, nó nói lớn:
- Nghi ơi.
- Chi.
- Hôm nay tao thấy hoa sầu đông đã có nụ rồi. Rứa là sắp hết đông rồi.
- Mai Tỷ Muội kiếm cho Nghi một chùm hoa nghe Chắc vườn Tỷ Muội nở rồi chớ còn búp chi nữa.
- Ừ, dể đi tìm coi.
- Thôi Tỷ Muội về đi kẻo khuya.
- Đuổi mình há?
- Không phải sợ túi đó chớ.
Tỷ Muội thấy bạn khoẻ hơn, nó vuốt má bạn rồi đi về, nó nhờ thằng Rọm đưa về tận ngõ.
Còn một mình Đông Nghi, nàng lôi tờ giấy của Tuấn gửi cho nàng ra đọc lại. Đọc xong, Nghi thèm ăn một tô cháo cho lại sức. Nàng thèm sống lại rồi thèm được trả thù. Trước khi chết hay trước tìm thấy hạnh phúc cũng cho nổ thành phố này ra đã. Đông Nghi cắn môi, nàng vò nát tờ giấy nhỏ bỏ vào miệng nhai, ngon như một miếng kẹo.
Khi thằng Rọm trở về, Đông Nghi gượng ngồi dậy, nàng lần ra nhà ngoài. Thấy thằng Rọm đang vặn nhỏ ngọn đèn thắp ở bàn thờ bà ngoại. Đông Nghi tới đốt hương cho bà. Nàng đứng rất lâu, lâm răm khấn nguyện và khóc. Khuôn mặt bà ngoại như đang nhìn chăm chăm vào mặt Nghi, ánh mắt đầy thương xót, Đông Nghi cúi lạy, mặc dù xương cốt đau như dần, Đông Nghi cũng cố lạy cho xong mấy lạy. Xong nàng nói với thằng Rọm:
- Mai tui đi học được rồi.
- Ê, đợi mạ mi về mạ mi nói răng đã. Mạ cấm mi ra khỏi nhà mà.
Đông Nghi cười ngoan như không:
- Rứa thì thôi.
- Ừ, mai mạ về hỏi coi.
Đông Nghi hỏi:
- Anh Tuấn có nói chi tui không?
- Không, cậu Tuấn đi qua đi về hoài. Rồi cậu hỏi tui có mạ ở trong nhà không. Tui sợ cậu cứ đi tới đi lui hoài hàng xóm người ta chào xáo tui nói có mạ. cậu gửi cái giấy rồi đi.
Đông Nghi mỉm cười chua chát. Hàng xóm dị nghị, chào xáo. Chuyện nàng mấy hôm nay làm chi mà chẳng đồn um lên. Tha hồ cho anh em Vinh và Trà vui thích. Tha hồ cho bạn bè đàm tiếu. Nhưng tôi không cần chi nữa hết. Tôi biết tôi phải làm gì cho nổ tung nó ra rồi. Tờ giấy của Tuấn tôi đã nuốt vào bụng như nuốt một tín hiệu, một lời nguyền, một hứa hẹn.
Đêm nào lời nguyền còn đó. Đông Nghi ngã đầu trên vai Tuấn. Chúng mình sẽ không xa nhau nữa. Nhất định anh sẽ yêu em mãi; đem em ra khỏi thành phố này. Thành phố Huế, thằng mù giơ cao gậy đòi chọc thủng trời, thằng què rảo quanh, tiếng nạm gỗ lóc cóc buốt vào tận tim gan người ta. Huế của thơ mộng đó; Huế của chiều núi Ngự, sáng sông Hương đó. Bây giờ thì Tuấn đã thấy, đã biết. Một lần nào đó, trong một lá thư Đông Nghi đã viết cho Tuấn "Em như con què, chỉ đi quanh xó vườn, em như con mù, chỉ thấy bóng tối trước mặt. Thành phố mùa đông những con đường, những cây, chúng mình đi bên nhau và anh nói anh yêu em mãi.
Không, tôi phải mở mắt nhìn ra khoảng sân có bầu trời rộng, nhìn rõ mặt ba ngoại đã chết, mặt mạ còn sống. Đông Nghi ngồi xuống chiếc ghế mà tối qua nàng đã gục đầu trên đó, đã khóc như mưa, đã oằn oại như một người không có xương, đã đứt hơi tưởng mình khó sống nổi. Ngồi lên và thấy tâm hồn mình bình tỉnh lạ lùng. Đâu có chuyện chi xảy ra đâu! Nhưng bình bông mô rồi, cái khay đựng tách mô rồi. Vết nước trà còn loang lổ úa vàng trên tường vôi, nhưng mặt nền đã sạch bóng. Làm răng Nghi quên cho được.
- Nấu cháo ăn Nghi hỉ?
Thằng Rọm hỏi. Đông Nghi ngơ ngác rồi hỏi:
- Cháo hả?
- Ăn không?
- Ờ ăn.
Thằng Rọm uể oải đi xuống bếp. Mấy hôm nay chắc nó cũng mệt quá vì chuyện của Nghi.
Đông Nghi không nghe tiếng chị Mừng và con Bông ở dưới bếp. Họ đi vắng hết rồi. Còn một mình trong căn nhà này với thằng Rọm, mình muốn đi mô mà không được. Đông Nghi đẩy cửa bước ra sân. Cánh cổng đã được khóa lại bằng sợi dây xích và một ổ khóa to tướng. Đông Nghi mỉm cười chua chát. Mình là một con chó dữ. Răng không xích vào tay chân, vào cổ tôi hỉ? Xích cho chặt không nó xổ ra nó cắn càn. Đông Nghi thấy rùng mình ghê ghê và thèm cắn thịt. Như khi cắn một trái me, một trái táo, như khi cắn trái trần bì. Đông Nghi nuốt nước miếng, hương vị ngọt bùi như vừa phảng phất qua rồi biến nhanh. Đông Nghi nhặt một hòn đá thay vì định ném ra cánh cổng, nàng ném vào cái lu nước mưa đặt nơi mái hiên hứng nước từ ống xối. Tiếng kêu của lu sành nghe thật sắc. Đông Nghi có cảm tưởng như chiếc lu sẽ bể toang, nhưng chiếc lu không hề hấn chi hết. Thằng Rọm nói vọng ra:
- Đứa nào ném đá vào nhà đó, tao đánh chết cha nghen.
Đông Nghi vô nhà. Trời đã có vẻ chiều. Nàng ngồi im nơi chiếc ghế cũ, nóng lòng chờ đọi Tỷ Muội. Chiều nay đi học về thế nào cũng đem qua.
Đúng như sự dự đoán. Đông Nghi ăn xong tô cháo thì Tỷ Muội tới, thấy bạn tỉnh táo hơn. Tỷ muội mừng lắm. Nó nói cho Đông Nghi biết là tối này thế nào Tuấn cũng sang, và Đông Nghi nên làm thế nào để gặp Tuấn một chút. Đông Nghi không biết mẹ có về, có ngủ đêm không. Đông Nghi nói là Tỷ Muội đón Tuấn giùm nàng. Thấy Đông Nghi tỉnh táo hơn, Tỷ muội bỗng nghi ngờ:
- Nì Nghi, tao nghi mày có chi dấu tao.
Đông Nghi quàng tay qua vai bạn:
- Không có chi Nghi dấu bạn hết. Đừng có lo tàu lao nhen.
Nhưng Tỷ Muội không yên tâm:
- Tao thấy mi có vẻ là lạ. Có còn đau không. Đông Nghi cầm tay Tỷ Muội chỉ cho bạn coi mất vết thương còn nổi trên người.
- Còn đau. Nhưng chịu được mà. Đừng có lo.
Có tiếng xe hơi của ông Bồ Đào đậu trước cửa. Tỷ Muội chào ra về. Ông Bồ Đào đi vào với mẹ. Đông Nghi bỏ đi vào nhà, đắp chăn như có vẻ đau lắm. Đông Nghi nghe mẹ gọi thằng Rọm hỏi chi đó. Tiếng giày ông Bồ Đào đi vào:
- Nghi, răng con đỡ chưa?
Giọng ông Bồ Đào cố làm ra vẻ thật vui. Đông Nghi mở mắt nhìn. Thấy ông ôm một gói lớn, nàng đoán chắc là quà gì đây. Ông Bồ Đào đạt cái gói lên bàn:
- Bác mua đền cho cháu mấy cái áo dài mạ xé. May gấp mà mặc.
- Đỡ chưa, sáng mai bác đưa đi.
- Dạ cháu đỡ rồi.
- Bác dặn mà không nghe. Khóc mần chi mà mắt sương húp rứa. Có ngủ được không?
- Dạ được.
- Còn giận mạ không? Mạ thương lắm rồi. Mạ về thăm ngoài nớ đó mờ.
- Dạ mô dám giận mạ cháu.
- Ừ, con cái cha mạ đánh là chuyện thường. Chút nữa bác kêu mạ vô rồi xin lỗi mạ đi hỉ.
- Dạ cháu không xin lỗi.
Đông Nghi mím môi lại. Mặt nàng lì lợm hẳn. Xin lỗi? Đông Nghi có lỗi chi? Tôi làm chi mà xin lỗi mạ? Không biết có phải giận quá mất khôn, nhưng Đông Nghi không còn thấy thương ai được nữa, kể cả ông Bồ Đào mà nàng cố gắng để nói chuyện đàng hoàng. Ông Bồ Đào như vừa đánh thót người một cái, mắt ông mở lớn, miệng lắp bắp:
- Cháu nói răng? Răng lại nói rứa!
Đông Nghi im lìm. Ông Bồ Đào dỗ dành:
- Thôi, cháu xin lỗi mạ đi cho yên nhà yên cửa. Mạ thương cháu đứt ruột đứt gan chớ ghét bỏ chi.
Thương đứt ruột đứt gan mà đánh con cũng đứt ruột đứt gan. Đông Nghi thấy chán nản nàng không ưa những lời dạy bảo khuyên của ai nữa hết. Tôi có được ai dạy dỗ chi mô. Bây chừ thì tôi mọc đủ lông đủ cánh rồi. Nhưng Đông Nghi không muốn để ông Bồ Đào nói dai nữa. Nàng dạ nhịp.
- Răng cháu đã nghĩ lại chưa, cháu thấy cháu có một phần lỗi chưa?
- Dạ.
- Cháu có giận mạ nữa không?
- Dạ.
- Bác hỏi cháu còn giận mạ nữa không?
- Dạ cháu không biết, không biết nữa.
Ông Bồ Đào lắc đầu.
- Bác noái mạ vô hỉ?
- Dạ
Ông Bồ Đào quay ra. Đông Nghi thấy mình hết chịu đựng nổi. Nàng bỗng nổi giận đùng dùng. Đông Nghi hét lớn:
- Thôi tui không cần ai nữa hết.
Ông Bồ Đào quay lại. Đông Nghi ôm lấy mặt. Nàng cũng không khóc được nữa. Cánh cửa đóng nhẹ. Tiếng giày của ông Bồ Đào đã ra tới nhà ngoài. Ông Bồ Đào và mẹ lại nói chuyện với nhau. Đông Nghi không muốn nghe gì nữa hết. Bóng tối xuống cho mau cho ông đưa mạ đi cho rồi. Dù Đông Nghi không muốn nghe, tiếng mạ cũng lọt vô tai nàng:
- Ở nhà bắt nó ăn uống không nó chết đó. Con với cái, liều lẫn, lì lợm chi mô mà quá trời quá đất.
Mạ sẽ không còn phiền chi con nữa kể từ bây giờ. Đông Nghi lắc đầu. Nàng cố xua đuổi những điều độc ác đang nghĩ về mạ. Không mình đã được nằm chín tháng mười ngày trong bụng mạ. Mạ cho bú mớm, mạ nuôi bằng sữa, mạ săn sóc. Nhưng răng mạ quên con đã lớn, răng mạ quên con ở trong bụng mạ chui ra.
Giọng ông Bồ Đào nói nhỏ nhưng Nghi vẫn nghe thấy:
- Thôi, vô thăm có chút đi.
Răng giọng ông gắt gỏng với mạ như rứa hỉ? Có quyền với nhau rồi, công khai rồi, Hừ, Đông Nghi đấm tay xuống gối. Đi đi cho khuất mắt. Nghi ơi, mi cũng là đứa con bất hiếu. Mi đáng vả vô mặt, bẻ hết răng, gọt đầu bôi vôi...
Sao tôi không được sinh ra trong một gia đình như gia đình Tỷ Muội? Không tao cũng rứa, ba mạ tao mà thấy tao như mi thì chuyện cũng xẩy ra như hệt rứa. Từng đó gia đình trong thành phố giống nhau hết hay răng? Khác cái là người này gia đình đông hơn, người kia có cha, người nọ không có. Đợi một lúc lâu, Đông Nghi mới nghe tiếng mạ:
- Thôi. Tui cũng đương nóng, nó cũng đương nóng. Thôi tui qua cửa hàng.
Đông Nghi thở ra như trúc hết gánh nặng. Tiếng chân giày của ông Bồ Đào đi, lẫn vào tiếng guốc của mạ xa dần. Rồi tiếng xe rồ máy. Thế là hết chuyện. Đông Nghi vùng dậy đi thảng ra nhà ngoài. Thằng Rọm nói tối nay ngủ sớm, con Bông và chị Mừng về làng vài bữa mới lên. Đông Nghi năn nỉ thằng Rọm:
- Lát nữa cho tui nói chuyện với Tuấn một chút. Một chút thôi.
- Không được. Nhắn chi thì tao nói cho. Không được.
- Tui lạy Rọm. Rọm thương tui với.
- Không thương mi mà tao chịu trăm cay ngàn đắng vì mạ mi. Tao già rồi mà không yên. Tội tao lắm Nghi ơi là Nghi ơi.
Thằng Rọm nói như khóc. Khuôn mạt nhan nhó như đang cau có phiền muộn lắm. Đông Nghi năn nỉ mãi. Nàng bật khóc:
- Rọm không thương tui, tui tự tử tui chết.
Chỉ nghe tới đó, thằng Rọm giật mình trợn ngược mắt:
- Ni đừng có nói mà sanh điềm. Răng mà dại miệng rứa.
- Chớ tui sống mà như bị tù thì sống mần chi.
Thằng Rọm thở dai:
- Thiệt khổ tui quá sức.
Đông Nghi biết là nàng nói một lúc nữa thằng Rọm sẽ xiêu lòng. Nhưng thằng Rọm đã bỏ đi xuống bếp. mấy ngọn điện đã cháy trở lại, nàng thổi tắt ngọn đèn dầu. Trời mấy hôm nay có vẻ lạnh hơn nhưng Đông Nghi thấy lòng nàng lúc nào cũng nóng nảy bồn chồn. Đông Nghi định tắt đèn xong, giả vờ ngủ rồi trèo qua cửa sổ, chui phía hàng rào sau vườn ra đường đón Tuấn. Thế nào Tỷ Muội cũng đón Tuấn rồi, Đông Nghi gọi thằng Rọm lên, dặn:
- Thôi Rọm không cho tui gặp người ta thì tui đi ngủ. Đóng cửa liền bây chừ đi.
- Ừ, Thì đi ngủ trước đi. Tui đi đóng cửa sau.
- Nhà vắng tui sợ lắm. Đóng cửa rồi đi ngủ sớm sớm một chút. Đừng có ca hát bội tui ngủ không được nghe.
Thằng Rọm có vẻ không yên tâm:
- Răng, có nhắn chi không, tao nói giùm cho.
- Khỏi. Tui không cần
- Giận tui hả.
- Hơi sức mô mà giận. Tui buồn ngủ quá.
Đông Nghi giả vờ giơ tay che miệng ngáp. Thằng Rọm lật đật đi khoá cửa ròi buông mùng ngủ. Đông Nghi đi vô buồng, đóng chặt cửa phòng lại. Một lúc lâu không thấy động tĩnh chi hết. Đông Nghi ngồi dậy giả vờ ho mấy tiếng, không nghe tiếng thằng Rọm nói gì, nàng mở cửa sổ. Đông Nghi định từ trước là cửa sổ có một chấn song gãy nàng chắc chắn là mình sẽ chui lọt qua. Nhưng Đông Nghi phải cố gắng chui tới năm sáu lần mà vẫn không chui qua lọt. Mãi lúc sau cố thót người lại và ráng chịu đau; Đông Nghi mới ra ngoài được. Đông Nghi đứng thẳng người, vặn vẹo cho xương sống và tay chân đỡ nhức mỏi. Thanh gỗ song cửa tỳ vào bụng có lằn. Đông Nghi xoa chỗ đau, lượm cái áo len vất ra từ trước mặc vào người rồi đi qua góc vườn. Cái lỗ hỏng ở bụi hàng rào này những ngày mùa hè là đường lối đi về của Tỷ Muội nay bỏ hoang lâu quá cành lá đã che gần kín, Đông Nghi vạch mãi mới chui tọt ra ngoài được. Nàng đi quanh lại trước ngõ, nhưng đường vắng tanh không có ai hết. Đông Nghi sang nhà Tỷ Muội, thấy Tỷ
Chương 6c, 6d, 6e, & kết
Muội đang đứng trước hiên, nàng đưa tay vẫy. Tỷ Muội chạy ra. Hai đứa ngồi bệt xuống đất, lẩn bên trong cánh cổng.
Một lát sau cả hai đứa nghe tiếng giày đi tới. Tuấn ngang qua ngõ, Tỷ Muội xô bạn ra:
- Thôi mi đi đi nghe. Đừng bỏ nhà lâu mà thằng Rọm biết được phiền lắm.
Đông Nghi đi ra khỏi cánh cổng. Tỷ Muội đã chạy vào nhà. Nàng gọi nhỏ:
- Tuấn.
Tuấn ngừng chân và quay lại. Chợt nhận ra Đông Nghi, hai chân chàng như bị ai kéo dài tới, chỉ có một bước đã tới bên nàng. Rồi hai tay chàng đã cầm gọn tay người yêu. Không nói thêm được một tiếng nào, Đông Nghi gục vào người Tuấn, khóc nức nở.
- Em.
Giọng Tuấn nghẹn ngào, chàng xiết chặt người yêu trong tay, cái nhìn những giọt nước mắt lăn không ngừng trên gò má mịn màng của nàng. Hai mắt Đông Nghi sưng búp, khuôn mặt nàng hốc hác hẳn. Tuấn mủi lòng chàng cầm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng, đưa lên mặt mình, và gọi dồn như từ muôn ngàn thế kỷ chưa được gặp...
Khóc một hồi lâu, Đông Nghi nguôi bớt tủi hận. Tuấn dìu nàng đi trên đoạn đường vắng. Nhưng Đông Nghi kéo chàng đi vào ngõ tắt, lui phía sau bờ rào, nơi cái lỗ hỏng nàng đã chui ra. Hai người chui tọt vào vườn và ngồi dưới cây sầu đông đã bị bóng tối cắt mất đọt. Tuấn ôm lấy Đông Nghi.
- Em có đau lắm không? Chắc mẹ đánh nhiều lắm.
Đông Nghi chỉ biết khóc. Mỗi lời hỏi thăm, an ủi đầy yêu thương của Tuấn như mủi kim khơi niềm tủi hổ. Nàng úp mặt vào vai Tuấn, vào ngực Tuấn. Anh ơi, em muốn được đi với anh, dù bất cứ phương nào. Em không còn mặt mũi nào sống ở thành phố này nữa. Đông Nghi nghỉ thế mà nước mắt rơi như mưa, nhưng nàng không thể nói gì hơn là khóc. Nhưng trận mưa mùa đông đã tàn, nhưng cơn mưa nước mắt của nàng đã đổ xuống ngập lụt khu vườn chìm trong bóng đêm và giá lạnh.
- Em còn đau không?
Tuấn lại hỏi, tay chàng vẫn choàng qua vai nàng và hơi thở của Tuấn ấm áp như tia lửa, có thể nung má Nghi hồng hào trở lại. Đông Nghi cố nén khóc:
- Chắc em không sống ở đây được rồi anh ơi.
- Anh đợi cho mẹ nguôi bớt giận, anh sẽ gặp mẹ.
- Không, không được mô anh. Chắc em chết quá.
Tuấn lồng mấy ngón tay lên đầu tóc rối mù của người yêu, mắt chàng muốn rớm lệ.
- Anh làm khổ em quá.
- Anh còn yêu em không, anh Tuấn?
- Em còn phải hỏi nữa. Anh nhất định mang em ra khỏi thành phố này, dù mọi người phản đối.
- Nhưng anh sắp hết ngày phép rồi.
- Hết rồi chứ gì nữa. Nhưng anh sẽ ở lại thêm vài ngày nữa để tính việc chúng minh.
Đông Nghi biết là Tuấn đã rõ hết về việc nàng bị đánh đập, giam cầm như thế nào. Làm gì Tỷ Muội chả khai ra hết. Nhưng bây giờ, ở trong vòng tay Tuấn, những lằn roi những sự đau khổ đó không đáng gì cả. Mình đã tình nguyện đổi tất cả khổ đau ở đời để lấy một hạnh phúc này sao. Đông Nghi lau nước mắt.
- Được anh thương, anh hiểu là em mừng rồi.
- Chưa đủ. Em phải phấn đấu để chúng ta sống bên nhau.
Chúng ta sống bên nhau. Phải gần nhau. Tại sao lại không làm được việc đó. Đông Nghi ôm chặt lấy Tuấn. Trong sự yên lặng của đêm đen, những tiếng gió vẫn lay động lá cành và buốt giá lên môi người con gái nhỏ bé. Tuấn nâng khuôn mặt người tình lên và trong bóng đêm, chàng vẫn nhìn ra được môi nàng và đặt lên đôi môi đang tái ngắt vì lạnh, vì tủi hận, tuyệt vọng một chiếc hôn nồng cháy. Chiếc hôn đã hồi sinh Đông Nghi, mạch máu nàng như căng lên hết và cả người nàng như một chiếc đàn. Những giây bắt đầu rung, bắt đầu căng muốn đứt được...
Nước mắt Đông Nghi lại trào ra, nàng khóc lặng lẽ trong chiếc hôn đầu tiên của tuổi con gái. Chiếc hôn gắn bó, chiếc hôn chặt chẽ bao lời thề nguyền. Đêm có đen, có sâu, có rộng bao nhiêu cũng không đủ chứa chất được sự nồng nàn chất ngất của chiếc hôn không thể rời ra được nữa. Hai bàn tay Đông Nghi thả xuôi xuống và chạm vào mặt cỏ đọng sương ướt.
Khi Tuấn rời nàng ra, Đông Nghi như người bước hụt, nàng chụp lấy bất cứ thứ gì có thể làm cho nàng giữ bước chân lại được. Và nàng chụp được vai Tuấn, nàng gục đầu vào ngực Tuấn, nàng ngửi thấy hơi hướm của chàng và tìm lại được cảm giác nương tựa.
- Nghi ơi.
Tiếng Tuấn như một làn gió thoảng. Nghi không nói, nàng ép sát má mình vào ngực chàng. Giọng Tuấn tha thiết:
- Không bao giờ anh còn xa em được nữa.
Đông Nghi cắn nhẹ vào ngón tay út của chàng: Em cũng thế. Nhưng không xa nhau bằng cách nào. Không thể lay chuyển được mạ rồi, chắc chắn như rứa rồi. Đông Nghi ngửng lên nhìn đêm đen, nàng đã thấy lờ mờ những cành lay lắc trong bóng đêm. Giọng nàng nhỏ nhẹ như chỉ nói cho mình nghe:
- Mùa ni, hoa sầu đông bắt đầu đâm chồi.
- Hả, em nói gì vậy?
- Không.
- Anh thưa với má nhé.
- Không được mô anh ơi. Chỉ tội cho em mà thôi.
- Vậy biết làm sao bây giờ.
Đông Nghi thấy mình phải nói dự định của mình cho Tuấn rõ lúc này là đúng lúc rồi. Nàng nói với chàng:
- Em trốn theo anh.
- Trốn theo anh. Em nói chơi?
Đông Nghi cương quyết:
- Không em nói thật.
Hai người lặng thinh rất lâu. Mãi sau, Tuấn mới bật cười. Chàng nâng mặt nàng lên. Đông Nghi chờ đợi thêm một cái hôn nữa, nhưng không, Tuấn chỉ nói:
- Con bé điên mất rồi. Dám liều lĩnh thế không?
Đông Nghi gật đầu:
- Em dám làm hết.
Không để Tuấn nghỉ ngợi, Đông Nghi kéo chàng đứng dậy, giọng ànng bỗng reo rỡ niềm vui:
- Em nói thiệt. Chừ anh về đi. Sáng mốt đúng 9 giờ anh đợi em ở hàng chè Thiên Hương trên ga. Anh nhớ mua hai vé tàu hỏa.
Tuấn chưa kịp nói câu gì nàng đã đẩy chàng tới bụi rào, và xô chàng ngồi xuống:
- Anh chui ra đi. Không người nào biết rồi hư hết dự định của em.
- Nhưng mà em...
- Không nhưng chi hết. Từ nay tới mốt không gặp nhau nữa. Không có anh em đi một mình.
- Nhưng mà em...
Đông Nghi xô chàng ngồi xuống được, rồi đẩy chàng vào phía bụi cây:
- Anh chui ra đi. Không em đổi ý bây chừ.
- Em Nghi.
- Dạ, anh tin em đi. Em trốn theo anh. Anh về đi thằng Rọm ra kiếm chừ. Em hẹn anh sáng mốt.
Tuấn đã bị đẩy ra khỏi bụi cây. Chàng đứng dậy phủi quần áo, rồi cúi xuống lỗ hổng:
- Nghi, em nói thiệt.
- Em nói thiệt. Thôi anh đi đi, em vô.
Đông Nghi quay mình bỏ đi. Nàng nghe thấy tiếng Tuấn gọi mình mấy tiếng nữa nhưng nàng không quay lại. Đi tới chỗ hai người đã ngồi lúc nãy, Đông Nghi nằm lăn xuống cỏ. Cỏ đẫm sương mắt lạnh nhưng người nàng nóng ran. Tôi đã quyết định rồi. Tôi bỏ hết. Cả mạ, cả thành phố, cả ông Bô Đào bụng to. Bụng to cho to nữa lên, cho to nữa lên, to cho cao, cao cho ngất... Đông Nghi nhại thêm bài hát nói về ánh lửa rồi suýt phá ra cười. Nói được quyết định của mình rồi, Đông Nghi thấy như mình đã vỡ ra ngàn mảnh, đã trút hết mọi dằn vặt tủi hờn. Sá chi, nói bỏ hết là bỏ hết mà. Ai thèm ở với thành phố cổ hủ ni. Ai thèm. Ta không thèm. Phải cây sầu đông của ta ơi, cây khế của ta ơi. Tới mùa xuân nở hoa một mình nghe và nhớ tui với nghe. Tui cũng nhớ, cũng khóc, tui sẽ gửi hạnh phúc về chia với. Đừng có buồn. Nở hết mình, nở hết hoa như tui nở hết mình, nở hết hương trong đêm nay đó. Đông Nghi ôm lấy thân cây sầu đông và lay mạnh. Lay cho mi toát ra hương thơm, cho chảy nhựa cho vui với ta. Nhưng thân cây to quá, sức Đông Nghi không mấy hột, nàng thả tay, đi như nhảy vào tới cửa sổ.
Ngọn đèn dầu vặn thật nhỏ nhưng cũng đủ soi sáng sủa phòng. Đông Nghi đứng ngoài cửa sổ nhìn cái giường, cái gối, cài đàn. Tui sắp xa hết rồi đó. Đêm nay đêm mai, mình ngủ với nhau một đêm nữa. Đông Nghi lấy hết hơi thót bụng, nghiêng đầu chui tọt vào phòng. Nàng ngã cái bịch đau điếng và bật cười một mình. Ngày mai, mình thay đổi hết. Dự định của mình chắc chắn phải được. Đã nói với Tuấn rồi, đã gặp Tuấn rồi, Đông Nghi thấy yên tâm. Còn những phút cuối với mạ, con sẽ làm chỉ cho mạ vui lòng.
May tiếng ngã bịch của nàng không làm cho thằng Rọm thức giấc. Có lẽ cũng đã khuya lắm. Đông Nghi trèo lên giường, chui tọt vào chăn. Lúc này nàng mới thấy lạnh run. Lúc này một mình rồi, Đông Nghi đưa ngón tay lên môi, nhắm mắt. Nàng cố kéo chiếc hôn của Tuấn ban nãy ngoài vườn vào trong trí nhớ mà tưởng tượng. Nhưng hơi lạnh của màu đông, của chăn chiếu chỉ làm nàng rét thêm. Không hiểu sao mà hai hàm răng nàng đập lập cập rồi tay chân run rẩy không kìm hãm lại được.
Nằm một lúc, Đông Nghi thấy ấm hơn. Nàng không ngủ được, cứ nghĩ tới hình ảnh Tuấn lúc nãy lủi thủi trên đường về. Chàng sẽ đi ngang qua trường Đồng Khánh, có thể ra vườn bông nhìn dòng sông một lúc. Chàng sẽ hút thuốc, liên miên từ điếu thuốc này tới điếu thuốc khác. Và chàng sẽ đi qua cầu Tràng Tiền, Tràng Tiền sáu vai mười hai nhịp, anh qua đã kịp dù trời tối lắm em ơi... Em cũng đã qua kịp... chúng ta đã qua cầu một lần rồi đó. Đông Nghi nhớ lại lúc còn trong vườn chắc Tuấn đã ngạc nhiên ghê lắm. Nàng không để cho chàng nói được lời nào, vì chính nàng cũng còn sợ lòng mình mềm yếu rồi thay đổi nữa.
Tỷ Muội chắc chắn cũng không ngờ được dự định ghê gớm kia. Nhưng nếu nó biết có cản Nghi không? Có thể lắm. Mình có nên nói cho nó biết không? Đông Nghi cứ thắc mắc mãi mà cả đêm không ngủ được. Cho tới lúc nghe tiếng gà gáy báo hiệu sang canh, Đông Nghi mới chớp mắt một lúc rồi mới tỉnh dậy, lần này, Đông Nghi thấy căn nhà như nặng xuống và sự yên tĩnh đến rợn người. Đông Nghi có cảm tưởng như tất cả đồ vật quen thuộc trong ngôi nhà như đang nhìn mình với mắt buồn rầu, từ giã.
Chỉ còn một ngày mai thôi à? Đông Nghi thấy thời gian cũng vừa dài và cũng vừa ngắn ngủi quá. Nàng lại tính toán cách đi.
Đầu nàng lại rối như tơ vò. Đông Nghi tắc lưỡi:
- Thôi đến mô hay đó.
Và nàng ngủ một giấc cho tới mười giờ sáng hôm sau. Khi tỉnh dậy nghe thằng Rọm nói Tỷ Muội có qua, cả ông Bồ Đào và mạ cũng có về mà không si nở đánh thức nàng dậy hết. Thằng Rọm kể cho Nghi nghe là mạ nói sẽ gửi Nghi qua bên nội để nhờ họ giữ, nhưng ông Bồ Đào không chịu. Mạ đã tìm ra được người trông cửa hàng và bắt đầu từ mai, mạ về ngủ hẳn ở nhà. Ngày hôm đó, Đông Nghi lẻn xuống bếp tìm được một lưỡi cưa cũ.
0O0
Buổi chiều hôm sau, Đông Nghi không thấy mạ sang cửa hàng. Đông Nghi ngủ tới 4 giờ mới dậy. Đến giờ đó, mẹ nàng cũng ngủ dậy. Khi Nghi đi xuống bếp rửa mặt xong đi lên, gặp mẹ đi xuống. Đông Nghi nhìn mẹ và bắt gặp đôi mắt mẹ nhìn mình. Nhưng hai người đã vội quay đi hướng khác và hai vẻ mặt cố làm ra xa cách. Cũng không phải cố làm ra vẻ xa cách đâu mà xa cách thật rồi. Buổi chiều hôm đó Đông Nghi vẫn còn mượn cớ còn ê mình, ăn cháo trong phòng một mình. Hai mẹ con không ai nói với nhau một lời nào hết. Nhưng hình như bà Phúc Lợi có ý muốn khơi chuyện với Đông Nghi. Nhiều lúc chạm mặt, Đông Nghi thấy mẹ như định nói gì, rồi thôi, gương mặt làm ra vẻ lạnh lùng, nghiêm khắc. Đông Nghi nghĩ tới việc mình sắp xa mẹ, xa thành phố Huế, nàng muốn nói với mẹ vài câu nhưng không có dịp, và nàng cũng không thể mở miệng hỏi trước.
Không hiểu sao chiều nay mẹ không sang cửa hàng, và vô lý nghĩ ở nhà để im lặng như thế? Để làm không khí căng thẳng hơn sao? Đông Nghi thắc mắc. Hay bà biết rõ ý định của mình và muốn ngăn cản. Đông Nghi không tin mẹ biết được. Buổi tối hôm qua, ngoài vườn đâu có ai, mẹ đâu có nhà, thằng Rọm cũng không thể rình nghe được. Răng mạ biết hỉ? Lạ chưa hỉ? Nhưng vẻ mặt của mạ không có vẻ gì nghi hết. Mãi đến tối, khi ông Bồ Đào tới, Đông Nghi mới rõ lý do buổi chiều mạ ở nhà.
Khi ông Bồ Đào đến, Đông Nghi vẫn còn nằm trong phòng, nàng định chờ mẹ đi khỏi sẽ viết thơ để lại trước khi đi. Nàng muốn mẹ biết rõ lý do bỏ nhà của mình. Nhưng mẹ chưa đi thì ông Bồ Đào lại đến. Đông Nghi sốt ruột vì nàng chưa sửa soạn chi cả, và cái song cửa vẫn chưa cưa được. Nàng sợ gây tiếng động trong nhà để ý.
Ông Bồ Đào nói chuyện với mẹ nàng một chút rồi đi thăm nàng, Đông Nghi ngồi dậy, nàng vẫn quấn chăn nửa người. Thấy tóc tai Đông Nghi bơ phờ, ông Bồ Đào thương hại:
- Răng con không đi mô mà chơi, nằm hoài ở nhà rũ rượi rứa.
- Dạ mạ bắt khóa cửa giam ở nhà, đi mô mà đi.
Ông Bồ Đào ngừng một chút nói tiếp:
- Răng, hết giận mạ chưa. Hết giận thì ra ngoài nói chuyện với mạ.
- Dạ cháu có giận chi mô, làm sao dám giận mạ cháu.
- Không giận thì ra ngoài với bác. Đi bác thương.
Thương hay không thì tôi cần chi nữa. Nhưng Đông Nghi nghĩ thế mà vẫ nhỏ nhẹ:
- Dạ mạ cháu mô có thèm ngó mặt cháu.
- Tầm bậy nà. Mạ đánh cháu rồi mạ cũng đứng ruột đứng gan, nhưng vô lý mạ đi hạ mình năn nỉ cháu. Thôi đi với bác ra gặp mạ. Tối rồi, mạ còn qua cửa hàng.
Thấy Nghi chưa nhúc nhích, ông lại nói:
- Đi, đi với bác. Răng mà cháu mà nư làm nẩy quá thế. Đi.
- Dạ...
- Đi. Bắt đầu từ tối mai mạ về nhà, mạ không bỏ con... À nữa mô. Đi cháu.
- Dạ không...
Ông Bồ Đào có vẻ nóng nảy, ông dơ cánh tay mập ú căng trong tay áo vén lên rồi hạ xuống:
- Răng bác noái cháu không nghe. Có giận chi mạ cũng bỏ qua, mạ với con mà giận với lẩy. Bác khổ quá.
Đông Nghi muốn bật cười. Mạ con người ta việc chi ông khổ. Đông Nghi cười nói:
- Răng mạ cháu không noái mà bác noái. Cháu mong mạ cháu đập chết cháu để mạ cháu sướng. Có cháu không mần ăn chi được.
- A, noái tầm phào nà. Noái chi mô rớn mà cũng noái. Tầm bậy, ni giỏi bác thương, dậy ra ngoài với bác rồi bác chở đi một vòng cho mát.
- Bác chở cháu với mạ cháu rồi bác gái ghen đánh chết mạ con cháu răng.
Mặt ông Bồ Đào tái lại. Đông Nghi thích thú nhìn thấy vẻ khổ sở không dấu được trên khuôn mặt phì nộn đó.
- Thôi bác kệ cháu. Cháu cám ơn bác.
- Để bác noái mạ gọi cháu hí.
Không đợi Đông Nghi có phản ứng, ông Bồ Đào quay ra:
- Chị Lợi ni, chị noái một tiếng cho con Nghi nó ra. Thôi mà, mẹ với con chới ai vô đó.
Đông Nghi thấy mẹ im lặng rất lâu, đến lúc Đông Nghi tưởng hết chờ đợi được thì nghe tiếng mẹ:
- Nghi, ra đây mạ nói chuyện.
Đông Nghi nghe tiếng mẹ, bao nhiêu lỳ lợm cùa nàng bay hết. Dù giận mẹ căm gan, nhưng trong thâm tâm nàng vẫn chờ đợi nghe tiếng nói của mẹ. Dù sắp bỏ mẹ mà đi, Đông Nghi cũng không chối bỏ được mình có bà mẹ như bà Phúc Lợi.
Trước khi đi, ít ra con cũng nói chuyện với mạ. Để sau đó, dù mạ ghét con, mạ muốn giết con, mạ cũng có lúc thương con như con đã có lúc thương mạ. Ông Bồ Đào tươi nét mặt:
- Đó, mạ nói rồi, ra đi cháu.
Đông Nghi đi ra trước, ông Bồ Đào đi theo sau. Ông kéo ghế cho Nghi ngồi rồi ngồi xuống một chiếc ghế khác, cũng đối diện với Nghi như mạ. Đông Nghi thấy mắt mạ cũng đỏ như vừa khóc. Nàng cảm động, nhưng liền lúc đó, hình ảnh trận đòn, những lời nhiếc móc của mẹ hôm nào làm chai lòng Đông Nghi lại. Đông Nghi cúi mặt, nàng nhất định không mở lời trước.
Bà Phúc Lợi nhìn con, cái nhìn lúc đầu có vẻ thương xót, hối hận nhưng chỉ lát sau thấy vẻ mặt đanh đá của Nghi bà thắt ruột lại, rồi bản tính độc đoán của bà đánh bạc tình thương mến vừa nhen được trong lòng. Bà thấy Nghi là một đứa con khó dạy, cứng đầu. Bà thở dài nhẹ. Chính bà cũng nhận thấy một phần lỗi về mình. Bà đã không dạy được con, không sống cho con, mà cứ quay quắt mãi mối tình đầy thù hận mấy chục năm trước. Bà biết Đông Nghi không còn sợ bà như ngày xưa nữa. Có đánh chết chắc nó cũng lì như thế. Hôm tát Đông Nghi, xô dúi Đông Nghi vào tường tới ngất đi, bà tưởng nó sẽ sợ lắm, sẽ lạy lục, khóc lóc như những lần trước đây. Nhưng khi thấy Đông Nghi vẫn cố chịu mặt tím đi và đôi mắt nhìn bà đầy thù hận, thách thức, bà hoảng hốt và chợt nhận ra là đã hỏng rồi. Nói đã đủ lông đủ cánh, đủ sức chịu đựng, quật lại sự độc đoán của mẹ. Bà Phúc Lợi đâu có ngờ được một đứa con gái nề nếp như Nghi, hiền lành như Nghi, bỗng một lúc biến thành một đứa con gái hư hỏng, ngang nhiên đi với trai ngoài đường, ngang nhiên rước trai về nhà. Mấy hôm trước bà đã xỉ vả bà, sự quen biết hắc ám của bà và ông Bồ Đào làm con gái đã khinh nhờn và chống đối, không sợ bà nữa. Bà Phúc Lợi nhìn khuôn mặt lầm lì của Đông Nghi, mà ứa nước mắt:
- Nghi.
Đông Nghi dạ mà vẫn không ngửng lên, bà Phúc Lợi lấy khăn tay chấm nước mắt, cố lấy giọng lạnh nhạt:
- Con có biết là con đã hư hỏng quá sức không? Con đã làm mất hết danh giá.
Đông Nghi cười nhạt. Nàng tưởng mẹ nói gì, té ra vẫn những lời đay nghiến đó. Thì tôi có chối cãi gì đâu. Tôi hư hỏng. Vâng, tôi còn hư hỏng nữa. Mai mốt đây cả thành phố này sẽ đồn rùm beng tôi đi theo trai. Mai mốt đây bên nhà anh chàng công tử bột Khanh sẽ té ngửa, rớt cái ịch.
- Nghi, tại răng con cười, con này.
Bà Phúc Lợi đã định nổi nóng nhưng bà dằn kịp. Không thể dùng lối dạy dỗ dữ tợn được nữa. Nhưng cũng không thể mềm dẻo được ngay. Phải từ từ, may thay, ông Bồ Đào nói đỡ:
- Thôi chị. Cháu nói dại, bởi rứa nó mới là con mình.
Rồi ông nói với Nghi:
- Cháu định làm cho đã nư nữa à. Mấy ngày nay mạ cũng hối hận nhiều rồi. Thôi, cháu xin lỗi mạ đi.
Bà Phúc Lợi được dịp nói:
- Tại con. Mạ cũng công nhận là mạ đã quá nóng.
Đông Nghi thấy như nỗi ấm ức trong lòng đang dâng lên cổ được kéo xuống cái rột. Nàng vừa ngước mắt nhìn lên thì bà Phúc Lợi nói tiếp:
- Cũng tại con, con hư hỏng quá. Có ngoan mạ mới thương được chưa như rứa thà mạ không có con còn hơn.
Đông Nghi thất vọng. Như vậy còn nói gì được nữa. Nàng ngồi im nghe mẹ và ông Bồ Đào khuyên nhủ. Mẹ vừa khuyên vừa đe dọa, đại để nhất định bắt Nghi phải bỏ ngay Tuấn. Nó là thằng điếm, thằng trôi sông lạc chợ ở mô trôi tới. Có thương con mấy mạ cũng bắt nó ở tù. Ông Bồ Đào có vẻ dịu hơn, thì ông thì chỉ được đến thế là nhiều rồi. Đông Nghi muốn mẹ yên tâm đừng theo dõi mình nữa, nàng nói:
- Dạ, con nghe lời mạ, nhưng những lời nào con thấy đúng.
- Hừ, vẫn cái giọng đó.
Bà Phúc Lợi khổ sở. Lúc này bà bất lực trước đứa con cứng đầu bất trị thiệt. Vô lẽ giết nó đi. Giết được bà đã giết ngay từ hôm bắt gặp nó đem trai vô nhà rồi. Đông Nghi cũng không muốn kéo dài câu chuyện, nàng còn bao nhiêu chuyện phải thu xếp:
- Con xin lỗi mạ.
Ông Bồ Đào cười lớn:
- Ơ hớ, có rứa chớ. Thôi mạ con vui cả hí.
Nhưng giữa bà Phúc Lợi và Đông Nghi vẫn không vui vẻ gì. Khi bà sửa soạn qua cửa hàng bà vẫn không nói thêm với Nghi một lời nào nữa. Ông Bồ Đào thì kể đủ thứ, nào là mai mạ về luôn. Mai đưa Nghi may áo mới. Rồi Tết cho đi Saigon chơi. Đông Nghi ừ ừ dạ dạ cho qua chuyện để còn đủ thì giờ thu xếp.
Tối hôm đó Đông Nghi đã khóc ròng khi viết thơ để lại cho mẹ và thu xếp những thứ lặt vặt để đi, nàng soạn hết sách vở trong cái cắp sách ra, rồi nhét mấy bộ quần áo vào.
Đông Nghi tìm một bức ảnh nhỏ của ba, một bức ảnh cũ của bà ngoại rồi nàng kẹp trong cuốn nhật ký. Lên tàu, ngồi với Tuấn, Đông Nghi sẽ đưa hai bức ảnh hai kẻ thân nhất. Hai người thân nhất đời của nàng đã đi xa. Bây giờ tới lượt nàng, mẹ đã có nhiều người thân đi xa, đi xa cũng như chết. Mẹ sẽ coi Đông Nghi như chết rồi. Đông Nghi sẽ làm nổ tung thành phố, mẹ sẽ không việc gì giữ gìn nữa, mẹ có quyền nổ tung, có quyền giựt chồng người khác nếu đủ bản lãnh, hay cùng lắm thì cũng có gan làm bé ông Bồ Đào. Trong lá thơ viết để lại cho mẹ, Đông Nghi có hứa rằng: Con sẽ đi thật xa, nhưng con sẽ viết thư cho mạ nữa. Khi nào mạ hết giận con về, biết mô khi đó con tay bế tay bồng và mạ có cháu, vui vẻ biết mấy. Nàng cố viết giọng thư thật thản nhiên, cố không tỏ ra hờn oán mẹ, và chịu hết phần lỗi về mình nhưng trong thâm tâm, nàng vẫn thấy không ổn, lương tâm Đông Nhgi nhói đau, dằn vặt. Nhưng rồi tiếng gọi của tình yêu vẫn đánh bung tất cả, nó cuồn cuộn như những làn sóng thần, phủ lấp hết những oằn oại dưới nước sâu.
Thu xếp xong thì trời đã tối mịt, bên ngoài hình như trời đang lất phất mưa vì Nghi nghe tiếng gió có phần khác lạ, kêu rào rào trên những tàu lá chuối. Trời mưa không có vẻ gì là mùa đông nữa hết, mà sắp chuyển mùa rồi.
Cả ngày mắc bận rộn với mẹ, với việc bỏ trốn, Đông Nghi chỉ thấy lòng nóng như lửa mong cho tời giờ hẹn. Nhưng lúc này, ngồi một mình bên chiếc cặp thường ngày đi học, đựng đầy quần áo, Đông Nghi bỗng thấy lòng rạo rực bao nỗi lo âu, buồn bã. Thôi rồi không bao giờ còn nhìn thấy tập sách, không bao giờ còn trông thấy mái trường.
Sân cỏ trường Đồng Khánh ơi, những tàng phượng vỹ rực rỡ ngày hè, hiu hắt của mùa đông ơi, từ giã, từ giã hết, Đông Nghi ngồi bói gối trên giường, ngọn đèn bỗng sáng rực một cách kỳ lạ chiếu rõ hết mọi đồ vật trong phòng. Cái cối giả trầu của bà ngoại đặt trên bàn học nằm hết sức cô đơn. Cái bàn, cái ghế, cánh cửa sổ cũng như gợn lời trách móc. Đông Nghi bỗng ôm chặt lấy cái cặp da vào lòng. Cũng không chịu được, mình sắp khóc rồi. Đông Nghi lấy tấm chăn trùm kín chiếc cặp da rồi ra phòng ngoài nói chuyện với thằng Rọm. Thằng Rọm đã khóa xong cửa ngõ còn ngồi bó gối trên ghế, thấy Nghi, hắn hỏi:
- Chưa ngủ hử?
- Chưa.
- Đi mô rữa?
- Buồn quá, ra ngoài ngồi nói chuyện chơi với Rọm.
- Ai chơi mà chơi. Đi ngủ đi túi rồi.
Đông Nghi ngồi xuống chiếc ghế. Nàng nhìn thằng Rọm và thấy thương Rọm như thương một người ruột thịt thân mến, có nhẽ Nghi còn thương Rọm hơn thương mẹ nữa. Điều này làm Nghi đau lòng, nhưng Nghi không thể làm thế nào hơn được. Nghi cố vui vẻ:
- Rọm nì, sắp hết mùa mưa rồi.
- Ừ.
- Mai mạ về ở rồi.
- Ừ.
- Rọm thích mạ về không?
- Nhà của mạ mi, muốn về thì về, muốn đi thì đi.
- Rọm ni, mấy bữa ni Rọm mệt quá hỉ?
- Ừ, mệt.
- Xin lỗi Rọm nghe. Rọm ghét tui không?
- Ghét.
Thằng Rọm không ngẩng đầu lên. Miệng hắn nói mà hai mắt hắn nhắm như ngủ, Đông Nghi cười:
- Tui không ghét mà.
- Ừ. Không ghét.
- Có chuyện chi buồn tha cho tui nghe Rọm.
- Ừ.
Rồi Đông Nghi cố gắng nói chuyện vui vẻ nhưng nước mắt muốn ứa ra. Nàng cố giữ vẻ bình tĩnh:
- Rọm ni.
- Chi, muốn ra đường đợi cậu Tuấn hở? Thôi dẹp đi. Tao cấm.
- Tuấn đi rồi. Tui đón ai nữa.
Thằng Rọm mở lớn mắt, ngồi thẳng dậy.
- Rứa hỉ? Ừ, đỡ khổ. Thôi chuyện đó bỏ đi, coi như không có. Rồi mình quên mình cũng đi lấy chồng chớ bộ. Hí, Nghi hì ừ, rứa khoẻ đó.
Đông Nghi thấy thương thằng Rọm quá, tưởng tượng khi biết mình đi rồi thằng Rọm sẽ như thế nào. Đông Nghi nghẹn ngào:
- Tui khổ quá Rọm ơi.
- Lại kêu khổ. Túi rồi ngủ đi. Rộn sáng hết mưa tao trèo cây bạc hà bắt cho con sáo mà nuôi. Mấy con chim con lớn rồi. Chặt lưỡi hí, cho ăn ớt hí, nó noái vui lắm.
Hắn nói xong đứng dậy.
- Thôi đi ngủ. Tao buồn ngủ rồi. Đi ngủ. Tắt đèn.
Đông Nghi nhìn dáng thằng Rọm lui cui dọn dẹp cái sập gụ để ngủ. Nàng biết không thể nào nói gì hơn đành đi vào phòng. Đông Nghi nằm đè lên cái chăn, trên cả cái cặp da, cảm thấy mình đang mạo hiểm đi vào một đoạn đường mà không biết nó sẽ như thế nào. Mủi lòng. Đông Nghi khóc vùi. Ngoài vườn cành lá giao động như xao xuyến, thầm trách Đông Nghi ham chuyện tình yêu, phụ rẫy bè bạn, Đông Nghi lại khóc.
Sáng sớm hôm sau. Đông Nghi dậy sớm. Cả đêm nàng cứ hồi hộp sợ mình ngủ quên đi rồi trễ mất giờ hẹn. Đông Nghi cũng không dám để đồng hồ báo thức. Nàng đi rửa mặt, đánh răng, gặp thằng Rọm, Nghi làm như không có chuyện gì xảy ra. Thằng Rọm thấy Nghi dậy sớm thì hơi ngạc nhiên hỏi:
- Dậy làm chi đó, đi học hả. Nì, mạ chưa cho nghe. Hết tuần mạ mới cho đi học. Mạ dẫn đi học chớ không đi một mình.
Đông Nghi cố mỉm nụ cười thật tự nhiên:
- Không mô. Tự nhiên ngủ không được rồi dậy rứa chớ có đi học mô, Rọm đi chợ không?
- Có.
Đông Nghi đoán chắc rằng khi đi chợ thế nào thằng Rọm cũng khoá cổng lại rồi mới đi. Nhưng chắc thằng Rọm cũng không đi trước 9 giờ. Đông Nghi nghĩ cách để trốn ra khỏi nhà. Cái cưa nàng dấu dưới chiếu mà không có lúc nào có thể cưa chấn song được, Đông Nghi nghĩ được cách trốn đi hết sức tài tình, thằng Rọm không tài nào biết được. Nàng giả vờ che tay ngáp rồi nói:
- Buồn ngủ ghê. Tự nhiên đêm ngủ không được bây chừ buồn ngủ.
- Đi ngủ tiếp đi, ai mượn thức.
- Ừ, tui vô buồng học bài rồi đi ngủ. Trưa nhớ kêu tui dậy ăn cơm nghe.
Thằng Rọm gật đầu, Đông Nghi đi vào buồng đóng cửa lại. Nàng lấy cái ra dô vặn lớn rồi tìm lưỡi cưa cưa một đoạn song cửa. Thằng Rọm nói vọng vô là ngủ mà vặn hát hỏng điếc lỗ tai mần răng ngủ. Đông Nghi nói tắt rồi, đi ngủ đây. Nàng nằm một lát ở giường cho thằng Rọm tin rồi dở song cửa chuồi cái cặp ra vường. Nàng leo ra được cửa sổ rồi gài song cửa gãy lại như cũ mới mặc áo dài, Đông Nghi nhìn quanh khu vườn, mắt rướm lệ. Nàng cắn môi đi tới bên bờ rào đã trổ sẵn nghe ngóng bên ngoài không có ai, Đông Nghi chui vội ra.
Nàng đứng thẳng người, phủi lá cây khô bám trên túi, vuốt lại mái tóc, nhìn lui nhìn tới không có ai, Đông Nghi thở phào nhẹ nhỏm, nàng thong thả đi ra đường lộ.
Thấy một chiếc xích lô, Đông Nghi kêu lại rồi bảo đi lên ga, Đông Nghi cố xõa hết mái tóc ra đằng trước vai để che bớt khuôn mặt và cúi thấp nón. Xe qua khỏi cầu ga rồi Đông Nghi mới yên tâm. Giờ này chắc thằng Rọm chưa hay gì hết, và mẹ còn đang ở bên cửa hàng, Đông Nghi trả tiền xe đi vào quán. Nàng nhìn đồng hồ mới hơn tám giờ, Tuấn chưa đến, chắc chàng nghĩ còn sớm quá chăng. Đông Nghi tìm một bàn khuất nhất, ở trong góc rồi ngồi quay lưng ra ngoài. Quán ít khách lắm và may mắn không có ai quen. Đông Nghi gọi một chai nước ngọt ngồi uống. Nàng chờ cho tới gần 9 giờ Tuấn vội vã đi vào quán.
Nhìn chiếc va ly Tuấn xách ở tay, Đông Nghi thấy tim mình đập loạn xạ. Thôi mình đã liều lĩnh, đã đi tới bước đường cùng rồi. Tuấn đặt va ly xuống đất kéo ghế ngồi bên cạnh Nghi, chàng nhìn vào mặt người yêu sửng sốt:
- Nghi, sao mặt em tái ngắt vậy, em sao thế?
Đông Nghi đưa tay lên ngực cố trấn an và nàng đau nhẹ nhẹ. Tuấn hiểu được sự lo sợ đau đớn của người yêu, không dằn được mến thương chàng đưa tay cầm chặt tay người yêu giọng xúc động:
- Em, anh biết làm sao bù đắp tình yêu em dành cho anh...
Đông Nghi cố giữ cho nước mắt khỏi rơi. Nàng nói không ra tiếng:
- Anh, tàu sắp chạy chưa?
- Chắc 9 rưỡi, gần 10 giờ tàu mới chạy. Em, đừng sợ.
Đông Nghi liếc nhìn ra đường mặt nàng nhợt nhạt trông tiều tụy hết sức, Tuấn cố an ủi:
- Không bao nữa, mình hết lo lắng, khổ đau nơi thành phố này. Em có đủ can đảm không?
Thấy Đông Nghi làm thinh và nhìn mình như mất hết tinh thần, Tuấn muốn ứa nước mắt:
- Em, anh không muốn em hy sinh cho anh quá. Đi với anh, em cũng sẽ khổ vì anh nghèo lắm...
Đông Nghi cắn môi. Nàng không đủ sức để gật đầu nữa. Bao nhiêu hình ảnh đang quay cuộn trong đầu óc nàng. Một lát nữa thôi, rồi xa vời hết, mình đi tới một phương trời nào hở anh?
Phương trời nào thì em vẫn khổ đau, vẫn ân hận.
Em đã tàn ác với mẹ còn hơn mẹ tàn ác với em nữa. Em đã hư hỏng hơn bất cứ kẻ nào hư hỏng, Đông Nghi muốn con tàu đến giờ rời ga khởi hành ngay, để trên toa tàu, nàng được gục đầu vào vai Tuấn, được khóc như mữa, và sau cơn mưa nước mắt đó, mọi chuyện là sự đã rồi, Nghi sẽ trở thành một con người khác, một tâm hồn khác.
Nhưng khi tiếng còi xe rú lên, Đông Nghi như người hụt chân, nàng bám lấy vai Tuấn như sợ sẽ ngã gục xuống đất và không bao giờ ngồi dậy nữa. Tuấn thấy Đông Nghi đau khổ quá, chàng không cầm lòng đặng:
- Hay em trở về, anh đưa em về nhà.
Tiếng đưa em về nhà do Tuấn nói ra làm Đông Nghi chợt tỉnh, mạ sẽ về ngôi nhà đó. Bao nhiêu tiếng tăm nữa, làm sao nàng sống cho nổi.
Mạch máu Đông Nghi chạy rần rần, tay chân nàng bỗng cứng ngắt như cành cây, nàng rời vai Tuấn, đứng thẳng người dậy.
- Không không. Em theo anh.
Đông Nghi không ngồi yên được nữa, nàng nhấp nhỏm chỉ mong cho tới giờ tàu chạy. Không thì nàng sẽ đổi ý, sẽ trở về, sẽ sống như một con dở khùng dở điên, Tuấn đoán biết những ý nghĩ của người yêu, chàng cố dịu dàng khuyên nhủ.
- Em nghĩ lại đi, em không ân hận chứ.
Đông Nghi lắc đầu, Tuấn cầm tay nàng:
- Tội nghiệp em tôi quá.
Đông Nghi lắp bắp:
- Mình lên tàu đi anh. Sao em thấy sợ quá.
Tuấn tin tưởng:
- Bây giờ hết sợ rồi. Không còn gì phải lo nữa.
- Nhưng sao lòng em nóng như lửa đốt như rì anh ơi.
Tuấn vỗ về:
- Tại em quyết định một chuyện ngoài sức chịu đựng của em, Nghi ơi, can đảm lên.
- Em run quá ni anh.
- Em sợ gì?
- Em sợ mạ biết.
- Sáng em đi có ai hay không?
- Không, mạ bên cửa hàng.
- Vậy thì chả có sao đâu. Sắp tới giờ rồi.
Một giọng đàn bà Huế nói ở đằng sau, Đông Nghi giật mình, nàng nghe quen quá, nhưng may không phải. Một người nào đó giọng giống nhau. Đông Nghi lo lắm, nàng bỏ nhà đi gần hai tiếng đồng hồ liền rồi, không khéo thằng Rọm phát giác ra, nghĩ thế, Đông Nghi đứng dậy:
- Mình ra ga đi anh.
Tuấn nhìn đồng hồ tay:
- Gần mười giờ rồi ư, mình đi.
Tuấn gọi nhà hàng trả tiền rồi xách va ly ra trước, Đông Nghi ôm cặp đi sau, nàng không dám đi song song với Tuấn. Nàng đã trù tính nếu gặp người quen nàng sẽ nói là mình đi đưa bạn, Đông Nghi băng qua sân nhà ga, đến phòng đợi.
Phòng đợi đã đông nghẹt. Bên ngoài phòng đợi, phía sau nhà ga con tàu đen dài đã nằm đợi sẵn, nhưng chưa có hành khách nào. Tuấn chen vào hỏi giờ, khi trở ra mồ hôi trên mặt chàng nhễ nhãi mặc dù trời đang se lạnh. Tuấn cho biết còn mười lăm phút nữa mới lên tàu. Nghi đề nghị là nên ra quán ngồi chờ sợ ở đây gặp người quen. Mười lăm phút nữa chắc khi tàu đi cũng phải tới nửa giờ. Nghi nghĩ là nàng nên lên tàu phút cuối. Nhưng khi Nghi vừa ra khỏi cửa nhà đợi thì gặp O Cau. Thấy Nghi, O không nói gì hết mà lờ đi. Nghi cũng cố giữ bình tĩnh đi thẳng ra quán ngồi, nàng sợ Tuấn lo, không dám nói cho Tuấn biết nàng gặp người quen. Nghi cũng nghĩ là O Cau không làm sao biết việc nhà mình được, và sẽ tưởng nàng đi chơi hay đưa bè bạn.
Một lát sau, tiếng còi tàu dục khách lại hú lên. Đông Nghi yên tâm, nàng mạnnh dạn ôm cặp đi với Tuấn tới phòng soát vé, rồi lên toa tàu hạng nhất với Tuấn. Tuấn giựt cái cặp vất lên giường sắt, hai người đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài, những con đường sắt chạy xuyên qua nhau, một con đường sắt bỏ không cỏ lùn mọc đầy.
Phía xa hơn là chiếc thành xây cao bít, nhà ga cách biệt với thành phố. Tuấn dịu dàng quàng tay qua vai nàng:
- Em.
Nhưng Đông Nghi vẫn đứng yên. Trên đám cỏ xanh che kín con đường sắt cũ, những toa tầu chở bao hình ảnh đang đi qua, có mái trường, có vườn cây, có khuôn mặt Tỷ Muội và những giọt nước mắt của mẹ, Đông Nghi dơ tay chùi nước mắt. Có tiếng lục đục đằng sau, mỗi phòng ở toa hạng nhất có giường, cứ hai giường chồng lên nhau và phải trèo một cái thang sắt nhỏ. Chắc có người vào. Nhưng Đông Nghi vẫn không quay lại, dù sau lưng mình là ai, phút này cũng không liên can gì tới Nghi nữa.
Nhưng liền lúc đó Đông Nghi nghe thấy tiếng ồn ào, tiếng ồn ào xua đuổi từ toa này tới toa khác. Rồi tiếng ồn ào đứng ngay sau lưng nàng:
- Mô, Mô O Cau thấy nó toa mô.
Giong nói làm Đông Nghi nghe xong muốn khuỵu xuống làm cái đầu Đông Nghi như bị ai xoay lại. Đôi mắt nàng chạm ngay mặt mẹ đang nhìn vào. Rồi O Cau, thằng Rọm, rồi ông Bồ Đào lẩy bẩy đứng sau lưng mẹ, Đông Nghi chết cứng, nàng mở to hai mắt, mặt không còn chút máu nào. Tuấn phải đưa tay đỡ lấy nàng, nhưng Đông Nghi không ngã xuống. Thôi, tất cả chuyện lại xảy ra, thêm một biến cố nữa, Đông Nghi cố gồng mình chịu đựng. Bà Phúc Lợi nhìn thấy Đông Nghi rồi, khuôn mặt bà nửa mừng, nửa giận, đôi lúc như méo đi, rồi bà bật kêu lớn:
- Nghi.
Rồi như có ai xô đẩy bà, bà chạy tới chụp lấy Đông Nghi, giữ chặt tay Đông Nghi, miệng la bãi bãi:
- Cứu tôi với. Cứu tôi với.
Ông Bồ Đào đập vai O Cau:
- Chạy đi, biểu tàu khoan chạy, khoan chạy, khoan chạy...
Bà Phúc Lợi vừa lôi Đông Nghi ra khỏi toa tàu vừa chửi rủa:
- Cha mạ mi, mi quyến rủ con gái tao, tao bỏ tù, tao bỏ tù.
Tuấn vẫn giữ chặt vai Đông Nghi, mặt chàng cũng tái ngắt vì tức giận, Đông Nghi thấy thiên hạ bu lại xem đông quá, nàng bật khóc:
- Mạ thả ra rồi con đi. Làm quá con cắn lưỡi con chết cho mà coi.
Bà Phúc Lợi thả tay con ra, rồi bà òa khóc.
- Con ơi, con thương mạ, con thương mạ. Mạ lạy con. Về với mạ.
Tiếng còi tàu lại rú lên, rồi tiếng máy nổ. Mấy người nhân viên hỏa xa chạy lại:
- Thôi, xin xuống đất mà phân xử. Đến giờ rồi.
Họ xô đẩy đám người đang bu quanh. Rồi quay lại phía Đông Nghi và Tuấn hỏi:
- Ai, ai bị bắt giữ lại đây.
Bà Phúc Lợi chỉ Đông Nghi:
- Các ông ơi, các ông bắt em nó xuống giùm.
Đông Nghi thấy không còn cách nào nữa, nàng nhào lại ôm lấy Tuấn:
- Anh ơi, em không sống được nữa.
Tuấn một tay xách va ly, một tay với lấy cái cặp của Nghi đưa cho O Cau rồi dìu Đông Nghi đi ra khỏi toa tàu hạng nhất. Bà Phúc Lợi, thằng Rọm, O Cau, và ông Bồ Đào đi theo sau. Tuấn vãn giữ chặt vai Đông Nghi.
Chàng muốn nói, bất cứ một điều gì, nhưng Tuấn không biết mình nên nói gì, và chàng không còn gì để nói. Mà im lặng cũng không được, Đông Nghi gục đầu một bên vai Tuấn, mặt nhợt nhạt như không còn chút sinh khí nào, ông Bồ Đào đứng im, bà Phúc Lợi đứng im. Không ai mở miệng nói được nữa. Bà Phúc Lợi vừa gào khóc, la hét đó, bây giờ bà cũng cứng đơ như người gỗ. Bỗng trong không khí như nghẹt thở đó, tiếng khóc của Đông Nghi bật lên. Tiếng khóc trơn lu, xối xả như những cơn mưa lớn không bao giờ muốn dứt, tiếng khóc mùi mẫn chín mùi sự khổ đau làm Tuấn xót xa như có ai xát muối trong dạ. Tiếng khóc làm ông Bồ Đào co người lại như sắp biến mất trong bộ áo vét tông màu xám trịnh trọng.
Tiếng khóc cũng lôi kéo được tay chân bà Phúc Lợi động đậy, bà đưa tay ra dằn Đông Nghi về phía mình rồi bà cũng khóc, giọng khóc của bà đứt quãng như bị những lời kể lể không phát ra tiếng cắt ngang.
Giữa lúc tiếng khóc của hai mẹ con như hai điệu nhạc chọi nhau cố hòa lẫn thì tiếng còi tàu cất lên. Đoàn tàu đã ra khỏi sân ga, tiếng máy xình xịch ba đầu còn lùng bùng trong tiếng khóc, bỗng cất hơi bay cao, xa tít rời mất hẳn. Đông Nghi nín khóc, nàng mở mắt nhìn Tuấn nàng bắt gặp đôi mắt Tuấn nhìn mình, Đông Nghi mủi lòng, nước mắt lại trào ra và nàng muốn ngất xỉu.
Nghe tiếng còi tàu đã xa, không gian đã hút tiếng máy, sự lo lắng như được trút hết trong lòng, bà Phúc Lợi là người thở phào nhẹ nhỏm đầu tiên, rồi đến ông Bồ Đào, cuối cùng là thằng Rọm tới trước Đông Nghi:
- Nghi, đi về thôi Nghi.
Hình như từ lúc đầu tới giờ này, thằng Rọm mới mở miệng nói. Lúc này không ai có đủ quyền hành động hơn thằng Rọm nữa. Thằng Rọm cầm tay Đông Nghi, bà Phúc Lợi buông Nghi ra, và thằng Rọm lôi nàng đi xềnh xệch:
- Thôi đi về.
Rồi hai ba bàn tay đẩy Đông Nghi đi về phía trước. Chiếc xe đen đủi của ông Bồ Đào đã nằm trực sẵn từ bao giờ. Cánh cửa mở ra, Đông Nghi bị đẩy vào rồi mạ leo lên ngồi bên cạnh, Nghi ngồi giữa mẹ và thằng Rợm, O Cau ôm cái cặp của Nghi ngồi bên cạnh ông Bồ Đào, và cánh cửa xe đã được đóng lại.
Lúc này Đông Nghi mới chợt tỉnh. Nàng gạt vai mẹ nhìn ra cửa. Giữa sân ga trống trơn, Tuấn tay xách va ly, đứng cô độc giữa sân ga rộng nhìn về phía xe Đông Nghi. Đông Nghi khóc òa khóc lớn, nàng vùng vẫy định mở cửa nhẩy xuống nhưng mẹ và thằng Rọm đã giữ chặt vai nàng. Đông Nghi đưa tay ngoắc mãi, nàng thấy Tuấn dợm vài bước rồi lại đứng yên dáng chàng mảnh mai và buồn thảm quá, Đông Nghi nức nở: Tuấn ơi, Tuấn ơi... Chiếc xe đã rồ máy chạy, nàng chỉ còn kịp nhìn thấy Tuấn dơ cánh tay lên, chạy tới vài bước, rồi những hàng cây chạy ngược bên đường đã cắt mất sân ga, bầu trời và Tuấn.
Mùa đông vẫn còn, bầu trời vẫn nặng chĩu sao không mưa xuống đi mà chỉ để một mình cơn mưa nước mắt của Nghi tưới ướt thành phố.
Nghi mệt lả người, nàng tựa đầu vô thành xe, nhắm mắt. Nàng cố nín không khóc, nhưng nước mắt như một mạch nước, cứ trào ra mãi, nước mắt chảy ước từ cổ suốt tới chân nàng, và giòng nước nhỏ, nóng hổi đang lạnh dần tới nơi chỗ sân ga Tuấn đứng.
Xe tới nhà lúc nào Đông Nghi cũng không hay nữa. Khi nghe tiếng cửa xe mở, Đông Nghi chưa kịp mở mắt thì đã bị hai bàn tay mạnh dạn lôi ra xe. Bàn tay thằng Rọm đó chắc, nhưng không phải, hai bàn tay của mẹ. Đông Nghi bị lôi tuột vào nhà và đặt ngồi trên chiếc ghế, Đông Nghi nhớ lại nơi chiếc ghế này mình cũng đã chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết. Trận đòn đó ước gì bây giờ được đón nhận. Mình sẽ tê dại đi trong nỗi đau đớn thể xác, để không còn nhớ gì nữa hết. Để chết đi, hình ảnh Tuấn trơ vơ giữa sân ga làm lòng Đông Nghi luôn luôn như bị con dao nhọn đâm vào, lưỡi dao vẫn găm trong ruột và sự cử động làm Đông Nghi đau đớn. Mạ làm chi nữa, mạ làm đi, mạ đánh đi, đập đi, đập cho chết. Không, Tuấn còn đứng đó, nhất định chàng cũng không đi đâu nữa. Tuấn ơi, đợi em chết cho xanh mồ rồi hãy đi nhé. Em chỉ yêu có anh; này mẹ, này cha, mẹ độc địa, cha ham vui bỏ con một mình. Tuấn ơi, đợi em, em chống tất cả chống cho hụt hơi, cho chết. Anh khóc bên mồ em, lấy nước mắt tưới cho cỏ thêm xanh nhé. Đông Nghi lãng mạn hơn bất cứ sự lãng mạn nào, Đông Nghi muốn biến thành cả hổ cái nữa... Sự đau đớn và thù hận làm mắt nàng mở lớn. Trước mặt nàng, bà Phúc Lợi đang gằm gằm nhìn nàng chắc mạ chự nhớ hình phạt. Ông Bồ Đào hôm nay khuôn mặt nghiêm trang đến đỗi đang khóc lóc, Đông Nghi cũng cảm thấy hết sức khôi hài. Chỉ có thằng Rọm còn nhìn Nghi với đôi mắt yêu thương thôi. Nhưng thằng Rọm rồi cũng thế, không biết ai đã chỉ, đã phát giác ra sự đi của mình. Đông Nghi thấy mình phải làm một cái gì chứng tỏ là mình đã bước đường cùng không biết sợ không biết đau đớn nữa. Đông Nghi nhìn chằm chằm vào mặt mọi người, rồi nàng cười gằn:
- Đó chừ chém giết chi thì chém đi.
Bốp, một tát tai như trời giáng đánh vào bên má Đông Nghi, Đông Nghi lảo đảo nhưng cố gượng lại được. Hai mắt nàng nổ đom đóm, mắt Nghi nóng bừng, hai tai như đang bốc lửa. Nghi vụt đứng dậy. Con hổ cái đã tới, kêu lên, Đông Nghi nhào tới phía mẹ:
- Giết đi, giết đi. Con không sợ chết nữa.
- Giết mày chết hả, ừa, tao giết.
Bà Phúc Lợi chạy xuống bếp cầm con dao phay. Bà chạy qua chạy lại không ngừng la lối:
- Không chém mi thì tao chém tao đứt họng tao chết.
Ông Bồ Đào chạy lại dằn con dao. Ông ôm chầm lấy bà Phúc Lợi. Đang đau đớn tuyệt vọng cùng độ, thấy cảnh đó Đông Nghi vẫn muốn nổi sùng, nàng cười gằn nói ác:
- Còn chối cải. Mạ đi lấy trai, làm răng con không theo trai.
Nói được một câu, bao nhiêu thù hận, oán hờn thoát ra theo hết. Đông Nghi không còn thấy khổ đau nữa. Lòng nàng trống rỗng như một quả bóng đã xì hết hơi. Còn ông Bồ Đào và bà Phúc Lợi thì đứng sửng lại. Con dao trên tay bà Phúc Lợi rơi xuống, tay chân bà run lên như con thằn lằn đứt đuôi. Mặt bà đang tái bỗng tím ngắt lại, bà như sắp hết thở, sắp chết đến nơi rồi...
- Mi... Mi... Mi...
- Hừ, vậy mà khi còn ở trên ga thì mạ lạy con lạy con, con về với mạ. Tại sao mạ dụ tui. Mạ bắt tui về để trả thù nữa, giam tui vào ngục để đày đoạ nữa. Đông Nghi thấy lửa hận bốc lên tràn đầu, nàng nói tiếp:
- Nói mạ cũng theo trai, thằng cha Bồ Đào đó.
- Mi mi nói ai... mi nói ai...
Đông Nghi bỗng thấy mình đã thắng lợi, đã rửa được thù với mạ là rửa được thù với cái xứ Huế thành kiến cổ hủ ni rồi, Huế ni, mở mắt mà xem tao cho nó nổ. Nổ cái bùng, nổ tan hoang nổ rồi chìm luôn như trận động đất, Đông Nghi quay lại nhìn ông Bồ Đào, đây khuôn mặt của thảm cảnh đây, Đông Nghi nhổ bãi nước bọt xuống đất:
- Thằng cha già vô hậu tế đợi nớ chưa cút đi cho rồi, đứng đó mần chi nữa.
Ông Bồ Đào không nói gì, chả há miệng ra mà nhìn Đông Nhgi. Đông Nghi cầm chặt một nắm tóc mình như muốn rứt ra, nghiến răng:
- Đồ điếm đực. Đồ dụ dỗ phá gia cang người ta.
Đông Nghi nói xong là sẵn sàng chờ đợi. Chắc ngày hôm nay ta sẽ chết, anh Tuấn ơi, không chết cũng không bao giờ còn đi được với anh, chả bao giờ còn mở mắt nhìn thấy thành phố này. Sống làm răng được nữa. Đông Nghi muốn bứt hết áo quần la hét như một người điên, nhưng sao cái đầu óc vẫn hằn học, vẫn tỉnh táo, vẫn quanh quắc vì mối tình tan vỡ bất ngờ kia. Nàng nhìn mẹ chờ phản ứng. Một cái tát, một cái xô nhũi hay lưỡi dao đâm ngọt vào ngực. Ngực đây, đâm đi, nhưng kia mẹ đang từ từ ngã xuống, như xương sống vừa cong lại và bật ra, mẹ lăn đùng xuống đất.
- Trời ơi, trời ơi là trời.
Bà Phúc Lợi rên rỉ rồi lăn lộn, rồi khóc lóc. Con ơi là con, chồng ơi là chồng. Chồng ơi, răng chừ mới gọi chồng, răng không gọi trai tra đứng hơi nơ, ông Bồ Đào. Bồ Đào cái tên đẹp đẽ, hoa bướm đúng như con người như tư cách của ông ta. Thằng Rọm thấy bà Phúc Lợi ngã xuống cũng la lên:
- Trời đất ơi trời đất ơi. Chết cả nhà. Chết hết. Có mô mà khổ ri trời.
Đây là lần đầu tiên Đông Nghi thấy thằng Rọm mếu máo khóc. Đông Nghi hơi động lòng. Nhưng khi thấy ông Bồ Đào đỡ mẹ dậy thì nàng lại nổi sùng ngay. Ông Bồ Đào đỡ bà Phúc Lợi trong tay, tiến tới trước mặt Đông Nghi, mặt ông thểu não như người sắp bị đưa ra máy chém. Ông đứng yên lặng trước mặt Nghi, tay vẫn đỡ bà Phúc Lợi. Nghi mở lớn mắt nhìn. Cái gì nữa đây? Trò chơi nào nữa. Nhưng đâu can gì, trò chơi nào đối với ta lúc này cũng vô nghĩa, kể cả cái chết.
Bên vai ông Bồ Đào mẹ bắt đầu khóc. Tiếng khóc của mẹ sao bỗng dưng đầy tủi hận như vậy kìa? Tại sao ông Bồ Đào cũng ứa nước mắt. Họ không giết mình nữa hay sao đây? Đông Nghi mím môi, tàn nhẫn nói:
- Tôi hỗn với mạ, với bác, mạ với bác giết tôi đi.
- Không, không Nghi ơi, nghe bác nói nì.
Ông Bồ Đào không nói tiếp được và ông cũng sụt sùi như con gái nhẹ dạ thương tiếc đời mình. Bà Phúc Lợi đã bớt run rẩy, bà đứng thẳng được tay vịn vào vai ông Bồ Đào.
- Anh để tôi nói cho nó hiểu.
- Không để tui nói.
- Không, đừng đừng.
Mẹ gạt ông Bồ Đào ra, rồi tiếng lại phía Đông Nghi. Bàn tay bà cố gắng cầm lấy tay nàng, nhưng không ngừng run rẩy:
- Con biết con vừa nhiếc mắng ai đó không?
Nước mắt bà lại tuôn ra như sối, khuôn mặt của mẹ như báo hiệu một sự khổ đau vô bờ, sức chịu đựng của bà như đốm lửa bùng dễ tắt lịm. Đông Nghi chợt ngơ ngác:
- Con nói bác Đồ Đào. Bác làm con xa mạ.
- Con thù bác lắm hỉ?
Đông Nghi quắc mắt:
- Con thù lắm, con thù hết.
Nàng toan vùng vẫy, toan nổi điên. Nhưng tiếng của mạ như một thanh sắc lớn rơi trúng mình nàng và làm dẹp đi.
- Đó là cha con.
Đó là cha? Ông Bồ Đào là cha tôi? Trời đất quỷ thần hỡi. Ông Bồ Đào đạo đức giả, phục phịch thịt mỡ, ngu ngốc, đáng chửi đó là cha của tôi? Đông Nghi không còn thấy gì trước mặt nữa hết. Nàng ngồi phịch xuống ghế. Bà Phúc Lợi cũng ngồi phịch xuống ghế. Thằng Rọm đưa tay lên mồm ngăn tiếng kêu. Căn nhà như đảo lộn, đồ vật đảo lộn và Đông Nghi ngồi ù lỳ trong sự đảo lộn đó. Tai nàng không nghe gì, tâm nàng băng cứng.
Căn nhà quay, bà Phúc Lợi quay, ông Bồ Đào quay, nàng quay theo. Quay mãi, quay mãi, cho tới khi rơi cái bịch xuống đất, Đông Nghi mới bình tĩnh lại. Nàng ngồi trên chiếc ghế và muốn quay nữa muốn điên đảo nữa, nhưng đầu óc nàng như vừa được chiếc đũa thần nào thức tỉnh. Ông Bồ Đào mặt nôn nao chờ đợi, bà Phúc Lợi tay chân còn run, nhìn Đông Nghi trân trối. Đông Nghi chỉ ông Bồ Đào:
- Cha con đây?
- Cha con đó.
Đông Nghi chùi nước mắt, chỉ lên bức ảnh:
- Còn ông cha ni của ai?
Bà Phúc Lợi lắc đầu, Đông Nghi lại nhìn ông Bồ Đào:
- Ông là cha của tui?
Ông Bồ Đào gật đầu, ông tiến thêm một bước tới gần Nghi, bàn tay ông cầm lấy tay Nghi. Nhưng Nghi đã vùng dậy, nàng chụp cái cặp đang vất lăn lốc trên bàn mở tung ra. Quần áo, những đồ vụn vặt rơi tung toé xuống đất. Đông Nghi tìm phong bì thơ, nàng lôi ra hai cái ảnh, một cái của bà ngoại, một cái của người đàn ông mà lâu nay nàng vẫn ngỡ là cha mình, Đông Nghi ngắm khuôn mặt trong ảnh rồi nàng xé nát vụn. Vậy là hết. Nàng hét lên:
- Đừng ai tới gần tôi hết. Đừng có tới gần.
Đông Nghi la hét, cố gắng hết sức bình sinh để la lên. Rồi nàng gục mặt xuống bà. Nàng nghe tiếng mẹ khóc nức nở, tiếng ông Bồ Đào sụt sịt, và không còn can đảm để hung dữ được nữa, Đông Nghi trở về với hình ảnh Tuấn ở sân ga, và nàng cũng khóc nức nở.
Cả ba người khóc lâu lắm, chỉ có điều mẹ con Nghi khóc ra tiếng, còn ông Bồ Đào khóc âm thầm. Ngoài vườn, những cơn gió cuối mùa còn đủ lạnh lẽo quất lên những ngọn cây, những cành nhỏ kêu rào rào, và những cành khô gẫy răng rắc.
Đông Nghi khóc một hồi lâu, nàng dịu lại. Tất cả cũng đã qua rồi, con tàu mới đó, tiếng còi mới đó, bây giờ cũng đi mất trong hư vô. Hình ảnh Tuấn trơ vơ nơi sân ga, hốt hoảng đợm theo chiếc xe chạy, mới đó mà cũng chỉ còn trong trí nhớ. Cả phút điên cuồng của Nghi cũng qua mất rồi. Mở mắt ra Nghi sẽ thấy mạ, thấy căn nhà, thấy lại đồ vật cũ, cùng một khuôn mặt cũ mà mới tinh: ông Bồ Đào. Đông Nghi thảng thốt: Ông ơi, ông làm cha tui hồ mô rứa?
Lâu lắm, Đông Nghi mới thấy tiếng chân đi đến gần. Mẹ hay ông Bồ Đào đây. Đông Nghi thấy đầu mình được nhấc lên rồi một chiếc mùi xoa được đưa lên lau mặt mũi nàng. Ai đó, Đông Nghi mở mắt. Không phải khuôn mặt mẹ, cũng không phải khuôn mặt ông Bồ Đào, mà là thằng Rọm. Đông Nghi ôm chầm lấy thằng Rọm, nàng khóc nấc lên, nước mắt thằng Rọm cũng chảy xuống, rơi trên má nàng nóng hổi.
Ông Bồ Đào tiến lại, nói với thằng Rọm:
- Để đó cho tôi.
Ông tiến lại toan đỡ Đông Nghi, nhưng thằng Rọm đã gạt ông ra, giọng còn nghẹn ngào nước mắt:
- Đừng ai đụng đến nó.
Ông Bồ Đào đứng yên, mẹ ngồi yên. Thằng Rọm đỡ Đông Nghi dậy, rồi dìu Nghi vào phòng:
- Vô nhà nằm nghỉ. Đi với tao.
Đông Nghi ngoan ngoãn theo. Cánh cửa phòng đóng lại. Nghi nằm yên trên giường. Thằng Rọm đắp chăn kín người cho Nghi, rồi hắn đóng cửa sổ. Căn phòng tối mờ. Đông Nghi thấy thằng Rọm ngồi bên giường, lặng lẽ khóc. Đông Nghi đưa tay cầm chặt bàn tay nhăn nheo, thô cứng của thằng Rọm đặt lên mặt mình:
- Rọm ơi, thương con không?
Tiếng con Đông Nghi nói như phát ra tự đáy lòng, nó phát ra cùng hai giọt nước mắt trong veo như hai giọt thủy tinh. Thằng Rọm gật đầy, hắn lấy khăn thấm nước mắt cho Nghi rồi đứng dậy:
- Thôi, đừng khóc nữa nghe.
Đông Nghi nhìn thằng Rọm đi ra khỏi cửa. Tiếng khóc của mẹ bên ngoài mỗi lúc một ai oán. Đông Nghi nhớ lại hôm bà ngoại chết, nhà cũng đầy tiếng khóc như thế. Đông Nghi nhắm mắt: Hay mình chết rồi? Không, mình chỉ sắp chết mà. Đông Nghi nhìn thấy lại hình ảnh đám tang bà ngoại những đèn nhang, chiếc hòm sơn đỏ chót cùng gương mặt bà ngoại Nghi nhìn lần cuối, Nghi có cảm tưởng mai mốt đây, nàng cũng nằm chết như thế, trên chiếc giường này. Phòng Nghi cũng đầy nhàng và nến.
Nghi nằm như thế rất lâu. Khi nàng mở mắt, cánh cửa sổ đã bị gió đẩy ra một cánh. Khúc song cửa nàng cưa đã bị ai lấy mất. Đông Nghi nghĩ tới một cánh chim, bay từ trong một chiếc lồng nhỏ hẹp thoát lên trời. Nơi khúc song cửa bị cưa một nhánh cây trơ trụi lá, nhưng ở nơi những mắc lá đã ló lên những chồi non, xanh mịn, Đông Nghi ao ước mình được chui qua cánh cửa sổ, chui ở chỗ bụi cây góc vườn, để đi đến sân ga một lần nữa.
Có tiếng đẩy cửa, Đông Nghi thấy ông Bồ Đào đi vào, nàng nhắm mắt quay mặt vào tường. Nghi nghe thấy tiếng kéo ghế. Có lẽ ông Bồ Đào đã ngồi xuống đó. Ông ngồi im lặng như thế được bao lâu cho biết. Nàng lại nghĩ tới Tuấn. Không biết bây giờ Tuấn làm gì? Tuấn đang đi lang thang ở đâu? Làm sao cho Tuấn hiểu được trong gia đình nàng đang có chuyện kinh khủng. Kinh khủng lắm. Ông Bồ Đào là cha me, anh Tuấn ơi.
Nàng muốn quay lại nhìn mặt ông Bồ Đào, nhìn thật kỹ để tìm hiểu tại sao ông Bồ Đào cha của mình được. Nhưng Đông Nghi không có can đảm.
Nàng ao ước đêm tối xuống mau, để nuốt mất nàng.
Đông Nghi nghe lá cây trong vườn như rạt rào, reo vui một cách ngu xuẩn.
Đông Nghi thấy nước mắt mình lại trào ra, mí mắt Nghi trịu xuống và Nghi thấy buồn ngủ kỳ cục. Nàng ngủ lúc nào không hay nữa.
Nàng mơ thấy những giọt nước mắt của mình biến thành những quả bong bóng màu, bay cao, cao mãi. Và ông Bồ Đào chạy theo, ông gọi, gọi hoài, nhưng những chiếc bong bóng vẫn cứ bay, cho tới lúc ông Bồ Đào biến thành một quả mù u, lăn tròn theo, và trong những quả bóng, có những tiếng cười vang xuống chế nhạo.
Đông Nghi thấy mình ngồi trên cây sầu đông, nàng rung mãi những giọt nước, và mưa trên cây sầu đông rơi ào ào rơi luôn những giọt nước mắt của Tuấn, và những giọt nước mắt cũng biến thành những chiếc bong bóng. Bong bóng bay đầy trời, có chiếc đã ra khỏi thành phố.
Chương Kết
Ánh mặt trời sau một mùa đông dài lẩn trốn, hôm nay hiện ra thật lộng lẫy. Hiện ra trên những mái ngói sạch bóng, trên những vườn cây xanh, hiện ra trên chiếc sân rộng giăng những hàng giây thép song song từ bờ rào đến miệng giếng, trên những hàng giây thép, những áo màu bay lay lắc đẩy đưa theo làn gió xuân nhẹ.
Trước thềm nhà đặt đầy những chậu hoa thược dược, thằng Rọm đang ngồi lui cui thay mấy cây đại thọ vừa bị cắt bông để đem cắm vào bàn thờ buổi tối hôm trước. Sáng nay, có chị đàn bà gánh hoa từ trên Long Thọ xuống đi ngang qua nhà thật sớm, thằng Rọm đã gọi vào mua để thay thế những chậu cây cũ. Con Bông đang chạy ven bờ chè tàu, nhón gót hái những sợi tơ hồng non mướt đang giăng mắc trên bờ chưa ráo sương ướt. Ngoài ngõ có tiếng chuông xa xích lô bấm cong cong, thằmg Rọm dơ hai tay bẩn chùi vào đít quần rồi đứng dậy, lật đật đi ra cửa.
- Ai? Thằng Đậu hở? Chi rứa?
- Nì, xe cái bình sành ni vô. Bên cửa hàng bà biểu chở về đó.
Thằng Rọm lạch bạch phụ với anh Đậu xính lô khiêng cái bình sành có hình nổi rồng phượng vô sân. Khi cái bình sành đặt nơi mái hiên rồi, anh Đậu xích lô hỏi thằng Rọm:
- Răng, bà đem chậu sành về mần chi rứa.
Thằng Rọm ngước mắt nhìn anh Đậu xích lô, nhăn mặt:
- Chắc đám cưới bà đó, bà đem về chưng.
Anh Đậu trợn mắt:
- Nói thiệt hay nói chơi. Bà Phúc Lợi lấy chồng? Lấy ai rứa?
- Lấy một người đàn ông.
- Cái ông nị kỳ cục, ai giỡn, hỏi thiệt mà.
- Thì tui cũng nói thiệt. Răng mà các người tò mò quá. Hỏi mần chi. Hỏi để đi ra bán cho cả làng cả nước biết hỉ?
Anh Đậu dơ tay bịt miệng, vẻ hốt hoảng:
- Bậy nờ, nhà bà từ lâu phúc đức, ai dám nói xấu. Hôm trước con vợ tui...
Anh Đậu lại đưa tay che miệng. Nhưng thằng Rọm cười:
- Vợ anh nghe chuyện nhà ni chớ chi? Thiệt tao nói cho mi biết con chó ăn cứt mà thơm, người ta ăn cơm mà thúi...
Rồi không đợi anh Đậu nói thêm lời nào, thằng Rọm trở ra mấy chậu cây bông thọ đang trồng dở, ngồi xuống. Anh Đậu đội chiếc nón xích lô rách lên đi ra cổng:
- Thôi tui về nghe.
Thằng Rọm không trả lời. Nó bận bắt một con sâu màu xanh bám trên lá cây vạn thọ. Nó lấy hai ngón tay bóp con sâu nát bét rồi chùi lên quần. Khi đã trồng hết mấy cây bông, thằng Rọm lại lúi cúi tìm sâu tiếp tục bắt. Nó lượm được mấy con nữa, nó đặt trong vòng tay và cầm chặt lại.
Thằng Rọm mãi tìm sâu không để ý đến Tỷ Muội mở cổng rào đi vào. Khi tới gần, thằng Rọm thấy bóng quần trắng loáng thoáng, nó mới ngẩng lên:
- A, mi qua đó há?
- Mần chi rứa ông thằng Rọm.
Thằng Rọm phì cười:
- Con ni hay hí? Kêu chi lạ rứa.
Nhưng Tỷ Muội không để ý lời nói của thằng Rọm, nó chăm chú nhìn vào bàn tay thằng Rọm đang nắm chặt:
- Cầm cái chi rứa.
- Ni.
Thằng Rọm dơ bàn tay lên rồi mở ra. Tỷ Muội kêu thét lên rồi lùi lại một bước. Trong lúc bàn tay thằng Rọm đầy sâu xanh, có con nằm ngay đơ, có con còn ngúc ngoắc muốn bò. Thấy mặt Tỷ Muội tái xanh, thằng Rọm dọa:
- Sợ không?
- Sợ, sợ ông thằng Rọm ơi, đừng dọa tui... tội tôi mà.
Thằng Rọm cười xoà rồi bóp mạnh tay cho đám sâu bẹp dúm hẳn, lượm miếng lá chuối có rễ vạn thọ rũ sạch đất lau tay.
Tỷ Muội đã hết sợ, nó hỏi:
- Có ai ở nhà không?
- Ai?
- Ai nữa.
Thằng Rọm cười:
- Đang nằm trong buồng. Chắc ngủ chưa dậy.
- Con quỷ ngủ dữ ác.
Tỷ Muội bỏ thằng Rọm chạy vào nhà. Nó chạm phải bàn thờ bà ngoại của Đông Nghi, mấy cây đèn cầy sáp đang cháy dở và mùi nhang thơm nồng. Tỷ Muội nhìn lên tấm ảnh người đàn bà già, rồi chạy tuột vào một căn buồng nhỏ.
- Nghi, Nghi. Ngủ chi dữ rứa.
Tỷ Muội thấy Đông Nghi nằm trong giường, mùng màn chưa cuốn. Nó vén mùng chui tọt vào ngồi bên bạn.
- Dậy, Nghi. Dậy nói chuyện ni cho nghe.
Đông Nghi quay lại, mắt tỉnh khô. Nghi đâu có ngủ, nàng đã thức dậy từ lúc sáng sớm nhưng lười biếng nằm dài đó thôi. Nghe Tỷ Muội nói có chuyện Đông Nghi thở ra:
- Nghe chuyện tao chưa đủ răng nghe chuyện người ta nữa?
Tỷ Muội tiu nghỉu. Nó nhìn ra vườn, Đông Nghi ngủ mà không đóng cửa sổ. Nó nghe tiếng chim hót ngoài vườn và có tiếng cành lá lay động nữa. Nó hỏi bạn:
- Đã móc võng lại chưa?
- Rồi.
- Ra vườn chơi đi.
- Ừ, ra trước đi, đợi tao đi xúc miệng rửa mặt một chút.
Đông Nghi nhảy ra khỏi giường, Tỷ Muội không đi mà ngồi đợi nơi chiếc ghế nhỏ. Nó thấy trên bàn của Đông Nghi những tờ giáy vẻ nhăng nhít còn bừa bãi. Trên bàn có thêm một đồ chơi mới, một con búp bê tóc vàng, chân dính vào một cái bục tròn, khi Tỷ Muội xoay, nó nghe thấy một điệu nhạc thật êm đềm.
Một lát sau hai cô bạn đã ra ngoài vườn. Chiếc võng đã được giăng ra ở giữa cây sầu đông và cây hồng bì. Cây khế ngọt bị lẻ loi, Tỷ Muội nghĩ thế, và trước khi ngồi lên võng, nó vỗ vào thân cây khế và hái một đọt lá khế con cho vào miệng nhấm:
- Lá non ngọt rứa thê mi ơi.
Rồi nó nhìn quanh vườn:
- Mau quá, mới đó mà mùa Xuân rồi.
Đông Nghi im lặng. Mắt nàng nhìn mông lung vào những tàn cây xanh, những đọt lá non, những chồi đang hé. Ngày nào những giọt mưa trên cây sầu đông đã rụng xuống, vậy mà bây giờ, trên những cành khô, lá non đã xanh tươi, vẻ dửng dưng không nhớ nhung. Chính mình cũng đã quên hết rồi răng? Những điều đã nguôi ngoai thì quả là thật đúng. Tỷ Muội chợt nhìn thấy vẻ u buồn trên mặt bạn, nó lại tươi cười:
- Nghi, đừng có khóc nghe.
Đông Nghi mỉm cười choàng tay qua vai bạn. Nàng cảm thấy thương bạn ghê gớm. Tỷ Muội thật dễ thương, nó cũng bằng tuổi Nghi mà nó vô tư sung sướng quá.
Đông Nghi nhìn khu vườn, hôm nay vườn cây đã mang một bộ mặt mới lạ hẳn. Những ngày mùa đông mưa mù trời đất như đã chìm vào giấc mộng xa xưa nào. Và Đông Nghi cũng thấy mình nhớn hẳn. Tay Nghi vẫn choàng qua vai Tỷ Muội. Tỷ Muội nép vào vai bạn:
- Nghi nghỉ học luôn thiệt há?
- Ừ.
- Tụi nó nói Nghi đau Nghi nghỉ vài ngày.
Đông Nghi cười, mắt mơ màng nhìn lên đọt cây:
- Cô giáo có nhắc gì Nghi không?
- Có, mấy cô hỏi thăm Nghi đau ra răng.
- Mình có đau ốm chi mô.
Tỷ Muội buồn bã:
- Rứa là từ nay Muội đi học một mình.
Đông Nghi nhìn vào mắt bạn, thấy mắt Tỷ Muội như rưng rưng sắp khóc. Đông Nghi cũng muốn khóc theo:
- Thiệt mình không biết mần răng để cựa quậy nữa Muội ơi.
- Răng chừ làm đám cưới.
- Chắc vài tuần.
- May áo mới chưa?
- Tuần trước ba tui đi Saigon mua mười mấy chiếc áo dài, chưa kể áo cưới họ may.
Tỷ Muội ngồi ngẩn ngơ. Đông Nghi cười lớn vỗ vào vai bạn:
- Mi nghĩ là tao bằng lòng lấy thằng Khanh vì lẽ chi?
- Mạ mi ép buộc chớ chi.
- Không phải, vì tiếng đàn ghi ta của hắn, mùa xuân hắn đàn trở lại tao nghe và mê luôn.
- Mê chi rứa?
Đông Nghi ghé vào tai bạn:
- Hắn có mùi hôi nách giống như con chi đó ở trường. Dù răng hắn cũng có mùi vị đặc biệt.
Nói xong Đông Nghi rũ ra cười. Tỷ Muội cười theo nhưng thấy Đông Nghi vừa cười vừa chảy nước mắt ràn rụa, nó ôm chầm lấy bạn:
- Nghi, Nghi đừng khóc.
Đông Nghi đưa tay chùi nước mắt, vẫn chưa thôi cười:
- Không, không, tao mô có khóc. Mi biết không? Khi tao đi lấy chồng mạ tao khóc, ông Bồ Đào khóc, thằng Rọm khóc, cây sầu đông khóc.
Rồi không dừng được nữa, Đông Nghi òa khóc thật. Nàng ngồi im, nước mắt chảy như mưa lăn trên mặt lá cây. Tỷ Muội hốt hoảng định dỗ bạn, nhưng rồi nó cũng mũi lòng khóc theo bạn. Khóc một lúc, Đông Nghi nín hẳn. Như sau cơn mưa, cây cối sạch sẽ láng bóng, mặt của Đông Nghi trông rạng rỡ hẳn. Nàng nhìn cây sầu đông, những búp hoa như sắp bung nở. Không còn chi giống cảnh cũ nữa, sao mình vẫn còn đau lòng chuyện cũ?
Đông Nghi ngơ ngác hỏi lòng mình, rồi nàng cầm tay bạn:
- Hồi nớ Tỷ Muội nói chuyện chi lạ?
- Chuyện con Trà.
- Hắn mần răng?
- Con Trà chửa hoang.
Đông Nghi trợn mắt, bấu chặt vai bạn:
- Thiệt không?
- Thì nó nghỉ học cả tuần rồi, tụi nó đồn rầm rầm...
Đông Nghi tự dưng mỉm cười. Thôi câu chuyện dành cho thành phố Huế đã ngã sang kẻ khác. Như vậy là Nghi thoát nạn. Nghi đứng dậy vươn vai, nhưng Tỷ Muội kéo bạn ngồi xuống.
- Răng, chừ mi có muốn làm nổ thành phố Huế nữa không?
Đông Nghi nhìn quanh khu vườn, mắt mơ màng:
- Nổ à? Nó chưa nổ thì không trước thì sau nó sẽ nổ, nhưng tao không làm điều đó nữa.
- Nếu nó nổ đi có tiếc không?
- Tao thích Huế cứ như rì mãi.
- Đồ mâu thuẫn.
Đông Nghi hiền lành mỉm cười. Tỷ Muội đứng dậy, kéo tay bạn:
- Đi vô đi, mình về.
- Về mần chi?
- Về học bài chớ. Bà quên tui còn đi học nữa.
- Ừ hỉ.
Đông Nghi thả tay bạn. Nàng đứng thẫn thờ, mình thì hết nữ sinh rồi. Hết nữ sinh thì mần răng làm nổ thành phố? Đông Nghi buồn bã:
- Thôi mi về đi.
- Không đưa tao vô hỉ?
- Thôi Muội về học bài đi.
Tỷ Muội cười và bỏ chạy, Nghi nói:
- Mai rảnh đi đo áo mới với mình nghe. Hứa làm phù dâu thì phải diện nghe.
- Dị òm.
Tỷ Muội nói xong đã khuất sau những hàng cây. Còn một mình, Đông Nghi đi tới nơi cây sầu đông, nàng dựa vào thân cây mắt nhìn lên ngọn. Qua những cành cây xương xẩu và những tàu lá non mát, bầu trời xanh ngắt với những đám mây trắng nõn hiện ra. Những đám mây không bay mà đứng sửng, Đông Nghi bỗng thở dài, nàng đưa móng tay cào cào vào thân cây, bóc một mảng vỏ lớn.
Đông Nghi nhớ lại thời còn thơ ấu, nàng hay lấy dao cạo thân cây để sáng ra thấy mủ sầu đông chảy ra, đọng thành những hình thù vàng trong xinh xắn.
Đông Nghi đi tới một luống hoa, nàng hái một bông vạn thọ chà nát trong lòng tay. Mùi hoa vạn thọ hăng hắc, ngon ngọt làm Đông Nghi choáng váng. Hoa vạn thọ nhiều nhất là mùa Xuân, mỗi mùa Xuân mới có, và nó mới khoe đầy đủ hương sắc. Như cây sầu đông, mùa đông mới có mưa và có giọt lệ của chàng. Tuấn ơi, chừ anh đang ở đâu? Đang làm gì? Những ngày ở Huế chóng vánh nhưng có đủ kỷ niệm để chàng nuôi nhớ suốt đời không? Nhưng Nghi, Nghi sẽ nhớ suốt đời. Con gái Huế lãng mạn lắm, dữ dội lắm, vậy mà thành trì thành kiến vẫn vây chặt được. Năm này qua năm khác, đời này qua đời khác, nếu không mọc cánh bay được một lần thì phải bán nắm xương tàn cho sông Hương núi Ngự. Đông Nghi cắn môi, nàng muốn khóc nhưng không thể khóc thêm được nữa. Bây giờ là mùa Xuân, mùa Đông chưa tới để mang những giọt lệ cho nàng.
Nghĩ đến Tuấn, tim Đông Nghi đau nhói. Nàng ôm lấy ngực, mắt Đông Nghi hoa lên, rồi bao nhiêu cây cối như vừa quay ngược trước mắt nàng, Đông Nghi cố gượng chạy vào nhà.
Vào tới sân, chân Đông Nghi vấp mạnh, rồi nàng lảo đảo muốn té. Đông Nghi lại gượng được, nàng mở bừng mắt, thằng Rọm như vừa ngã té xuống đất và đang lòm còm ngồi dậy. Hắn nạt:
- Đi mô như bị ma đuổi rứa, khỉ.
Đông Nghi khựng lại, nhưng rồi thấy dáng điệu của thằng Rọm, Đông Nghi không nín cười được, nàng cười phì. Thằng Rọm lại trợn mắt:
- Cười nữa há. Ô cha, cái con ni cười chi lạ rứa hỉ?
Đông Nghi đỡ thằng Rọm dậy:
- Xin lỗi nghe.
Rồi nàng mân mê mấy đóa hoa vạn thọ, màu vàng thẩm như ánh mặt trời ban mai chao nhẹ trong lòng nàng những nhớ nhung thơ ấu, màu vàng cũng nhắc nhở tấm lòng phụ bạc của nàng. Nghi chẳng phụ Tuấn là gì? Hình ảnh Tuấn chơ vơ giữa sân ga trống, mắt dõi theo chiếc xe cũ kỷ màu đen láng và bước chân chao hụt của chàng. Như thế là hết. Những lá thư ở xa gửi về không bao giờ Đông Nghi được đọc. Thằng Rọm thấy Nghi đang cười bỗng nhiên đăm chiêu, hắn gạt tay Nghi ra khỏi chậu hoa vạn thọ:
- Ê, thả tay ra, gãy hết chừ.
Đông Nghi chụm tay thằng Rọm. Rọm để yên bàn tay đen đủi của hắn trong tay Nghi nhìn chăm chăm rồi cười:
- Ni lớn tồng ngồng rồi, sắp có chồng rồi, cứ làm như con nít con na.
Rồi Rọm chỉ cái bình bằng sứ:
- Mạ đem về bữa mô làm đám cưới đó tề.
Không nghe Đông Nghi nói gì, thằng Rọm ngước nhìn lên, thấy hai giọt lệ đang lăn dài xuống má nàng. Thằng Rọm kêu: Nghi, răng khóc. Đông Nghi đã bỏ chạy vào nhà cánh cửa đóng lại.
Buổi trưa hôm đó, Đông Nghi không ăn cơm, nàng khóc âm thầm một mình rồi ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy trời đã chiều. Đông Nghi nghe tiếng ông Bồ Đào nói chuyện với thằng Rọm ở nhà ngoài. Lát sau nàng đi ra, ông Bồ Đào nói:
- Mặc áo đi con. Sang bên nớ mạ rồi ba chở đi thử áo hỉ.
Đông Nghi ngoan ngoãn rửa mặt, thay áo. Buổi tối hôm đó, đi thử áo dài xong, Đông Nghi với mẹ và ông Bồ Đào đi ăn phở ở vườn hoa Nguyễn Hoàng. Nhìn qua bên kia sông, vườn hoa trước trường Đồng Khánh tối om, chỉ thấy lờ mờ vài đọt dừa cao và những cột điện nhấp nháy sáng sát mặt đường. Thấy cảnh cũ, Đông Nghi lại muốn khóc, nhưng nàng cố che bằng nụ cười, nàng hỏi mẹ:
- Đám cưới con mạ có may áo mới không?
Bà Phúc Lợi cười, đưa tay vuốt tóc con gái:
- Có chớ, mạ may áo gấm đẹp lắm.
Rồi bà nhìn ra mặt sông, giọng mơ màng:
- Mặc áo mới chắc hôm đó mạ thấy vui lắm. Lâu lắm mạ không còn biết vui khi mặc áo mới nữa.
Đông Nghi cúi đầu. Khi đưa đám ma người ta cũng mặc áo mới. Khi bà ngoại chết Nghi cũng có áo mới. Trong đời ta còn bao nhiêu áo mới nữa, sá chi cái cáo mới ngày cưới. Đông Nghi lặng lẽ ăn. Ông Bồ Đào ân cần:
- Con thích đi Saigon không, ba cho đi vài ngày trước đám cưới.
Một ánh sáng loé ra trong đầu Nghi. Nhưng rồi tia sáng đó cũng tắt ngấm rất nhanh. Đông Nghi lắc đầu:
- Con không muốn xa Huế nữa.
Câu nói của Nghi làm cho ông Bồ Đào nhìn bà Phúc Lợi cười đầy ý nghĩa. Nhưng Nghi không nghĩ như họ, nếu lần này được xa Huế không bao giờ nàng còn trở lại nữa. Nghi biết Nghi cũng không còn can đảm dứt bỏ Huế khi không có Tuấn bên cạnh. Căn nhà giam thành kiến ở trong mọt thành phố đầy thành trì miệng tiếng, khu vườn nhốt tuổi thơ, rồi cây nhãn cây hoàng lan, cây bại hoại. Thôi ngoại ơi, con ở lại đây để hái hoa bại hoại cúng ngoại hỉ?
Nhưng giá đám cưới muộn hơn để mùa hè này Nghi còn được tắm sông với Tỷ Muội, đi biển với Tỷ Muội hay hai đứa đánh thẻ, chơi ô làng bên Đò Cồn bẻ bắp nướng ăn. Thôi, mơ ước chi nữa, bầu trời con gái đã sụp đổ, tình yêu đã sụp đổ. Mười phương cũng đã hết chín phương, còn một đi lấy chồng.
Đông Nghi nhìn mẹ, nhìn ông Bồ Đào, tại sao hai người không là vợ chồng được. Thành kiến, miệng tiếng đã chia rẽ mẹ, và mẹ lại tiếp tục đổ lên đầu con. Ta ở đây, mai một đẻ con đẻ cái, ta lại tiếp tục giữ trọn cái nề nếp cho cái nhà, cái vườn, ta sẽ thành bà mẹ khắt khe như mạ. Nhưng mạ tiếp tục sống như rứa mạ sẽ làm nổ tung thành phố đó. Nếu một mai bà vợ ông Bồ Đào nổi nơi tam bành. Nhưng Đông Nghi yên trí ngay, thành phố này là nơi mang tiếng trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã hay, không lý gì chuyện mẹ và ông Bồ Đào dấu kín mãi được. Nhưng nàng không đủ sức để tìm hiểu chuyện ai nữa, dù kẻ đó là mẹ nàng.
Gió ở bờ sông thổi lên mát rượi, Đông Nghi nhớ lại đêm nào ngồi với Tuấn nơi ghế đá bên kia sông. Tóc nàng bay vào mặt chàng, hơi thở chàng phà ấm bên tai. Đông Nghi bỗng thấy nàng cô đơn, trống vắng như một kẻ đi xa trở về quê cũ vẫn còn nguyên từng ấy cảnh vật, nhưng sự xúc động xưa cũ đã chết mất rồi.
Buổi tối hôm đó, ông Bồ Đào với mẹ lại bày bàn ra ngồi ở góc sân, nơi cây nhãn. Cũng người xưa cảnh cũ, bụi hoa nhài tỏa hương thơm nức. Và bà Phúc Lợi kêu, giọng ngọt ngào:
- Nghi ơi, lấy nước trà ra cho mạ.
Đông Nghi bưng nước trà ra, hương hoa nhài vẫn ngây ngất và nàng ngẩn ngơ như kẻ mất hồn: Thì ra có gì thay đổi mô? Có chi mô, Đông Nghi đặt hai tách nước trà xuống bàn, nhưng mạ không bắt đứng quạt nữa.
Nàng đi vào phòng mở cửa sổ. Song cửa ngắn đã được tháo ra và thay bằng song cửa mới, Đông Nghi không trông thấy gì ở ngoài vườn hết. Nhưng khi nàng đứng yên, tưởng tượng, nàng có cảm tưởng như những giọt nước đang rơi lốp bốp ngoài kia, không biết có phải phía ở cây sầu đông không. Mùa đông qua rồi. Nghi ơi, đợi ta với mùa đông nghe. Bao nhiêu nước mưa sẽ là nước mắt, và ta sẽ khóc với người. Nhưng cũng chả can gì hết, chả chết ai hết. Mùa Xuân cũng sẽ trở lại.
Đông Nghi lục lọi tìm xấp thơ của Tuấn. Nàng để giữa phòng và châm lửa đốt.
Ngọn lửa bùng lên soi rõ khuôn mặt của Đông Nghi với hai mắt mở lớn, khô lệ.
Hết.
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
★
★
★
★
★
0