Trích đoạn: hobac
Chào Mỹ Trinh, Hobac qua đáp lễ Mỹ Trinh đây, trời ơi đúng là "Hương nhớ' đọc hoại đâu đâu cũng thấy nhớ không à!
Hobac chợt nghĩ Cô Nàng này yêu lãng mạn ghê hà, và cũng có vẻ như ghen khủng lắm!!!!!!!
Quay lại dừng ở bài thơ này, thấy thích lắm. Nhưng sao đoạn cuối lại đắng quá thế nhỉ, khủng thật.
Tặng Mỹ Trinh một chút nhớ kiểu đàn ông nhé!
Nhớ
Quay về với chiếc phòng không
Ngó qua ngó lại lại không muốn vào
Đêm rồi nỗi nhớ bán sao
Thôi đem đổi lấy vài hào rượu say
Say như mềm nhũn nhớ này
Say lên say xuồng mà ngày chửa qua
Hobac
Cám ơn huynh hobac ghé vườn thơ của MT cùng lễ lộc rườm rà thật hân hạnh cho vườn nhớ ủ rũ này, mong sẽ được huynh ghé thăm là vui rồi, mà có quà thì càng vui hehe!! Cái nhớ nào cũng đắng mà huynh, nhưng thành thật mà nói đắng có mà ngọt cũng có, như vậy mới là thơ có phải như vậy không huynh
, mấy câu thơ của huynh đơn sơ mà đạt thành cái nhớ sâu đậm hỉ ...Nhớ
Nhớ trèo qua ngõ đi đêm
Đi qua đi lại ngoài thềm ướt mưa
Nhớ nghe như vẫn chưa vừa
Nấc cao tiếng gió gào mưa hỏi trời
Bao giờ nỗi nhớ mới vơi?
Ta về đóng cửa thôi lời thở than!
Mỹ Trinh
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)