Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Dấu yêu ơi!

154 trả lời, 24.992 lượt xem — Trang 2 / 6
SỐNG TỐT VỚI NHAU SAO KHÓ QUÁ NGƯỜI ƠI
 
Sống tốt với nhau sao khó quá người ơi!
Vậy mà ta vẫn cần phải sống
Phố xá ồn ào, dòng đời sôi động
Xanh đỏ sắc màu em vẫn là em


Sống tốt với nhau sao khó quá người ơi!
Khi mất niềm tin ta không còn ta nữa
Dẫu từng là bạn bè yêu thương một thủa
Đi cùng phía một con đường sao không thể gặp nhau?

Có phải trái tim đã đổi màu
Hay trái đất không còn quay như trước nữa
Có lẽ nào, có lẽ nào người ơi lầm lỡ
Loá ánh đèn màu quên mất mảnh Trăng xưa?

Xanh đỏ sắc màu em vẫn ngu ngơ
Vẫn mộng du trong miền Trăng cổ tích
Vẫn trong trẻo tiếng cười khúc khích
Phố xá ồn ào anh chẳng nhận ra đâu!

Có phải chăng năm tháng đã bạc màu
nên phải nhuộm chàm, đen, xanh đỏ
Tiếng em lạc trong âm thanh chát chúa
Sống tốt với nhau sao khó quá người ơi ?

Vũ Thị Minh Nguyệt

 

 
VUI BUỒN...MÃI THÔI
 
Trời cao khi nắng khi mưa
Trần gian quanh quẩn bốn mùa nối nhau
Buồn vui như những nhịp cầu
Nối từ cuộc sống vào sâu cõi lòng.
 
Ước như mây trắng thong dong
Quẩn quanh cũng chỉ như dòng nước trôi
Ước như những cánh chim trời
Bay xa đâu thể quên nơi tổ làm.
 
Khó khăn ngập lối trần gian
Bàn chân cố gắng ,cơ hàn cũng qua
Sướng vui gặp những lụa là
Tự nhiên gặp khó ,như hoa mau tàn.
 
Ta gom một chút thở than
Thả vàng muôn lá ,theo làn gió thu
Con tim đỡ nặng suy tư
Mặc đời trôi chảy ,giống từ ngày xưa...
 
MINH TUẤN
 
ANH CHÚC EM VUI NHÉ -DẠO NÀY ĐỌC THƠ EM THẤY TÂM TRẠNG QUÁ VẬY?[:)]
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-12 13:50:23Minh Nguyệt>
CÒN LẠI MÌNH EM
 
Anh!
Có lẽ nào anh đã xa em
Như con thuyền rời xa bến nước
Anh buồn, vui em không biết được
Còn lại mình em, nước mắt rơi..
 

Còn lại mình em, ngơ ngác chơi vơi
Buổi chiều nay, trời im không gió
Còn lại mình em, đầy vơi nỗi nhớ
Gió giận rồi, hạ cháy khát màn đêm
 

Những lần hẹn hò, anh đón đưa em
Dịu dàng lắng nghe từng lời say đắm
Giờ còn em, lơ ngơ con đường vắng
Anh của ngày xưa, xa mất em rồi!
 

Có anh, có thêm nửa cuộc đời
Con tim cỗi cằn hồi sinh trở lại
Mình đã xây lâu đài tình ái
Trong vườn thu, xào xạc lá vàng rơi…
 

Người ra đi, không giữ nổi được rồi
Bước chân ấy âm thầm, mạnh mẽ
Còn lại mình em, một trời đơn lẻ
Yêu dại khờ, yêu đến cuồng si…
 
Vũ Thị Minh Nguyệt

r
Đăng nhập để trả lời
0

 
Gửi MỘT NGƯỜI...
 
Em đã đi một chặng đường dài
Đến bên anh khát khao hạnh phúc
Ánh mắt anh, nụ cười ma lực
Chưa bao giờ mình nói
yêu nhau...
 

Xa xót lòng khi thấy anh đau
Quay quắt nhớ những lần xa vắng
Khi bên anh - bầu trời rực nắng
Em dịu hiền như cỏ mùa Thu
 

Có phải anh quá đỗi vô tư
Chém vào đời em -vết thương tình ái
Bên anh bây giờ bao nhiêu cô gái
Em dẫu sao – chỉ kẻ dư thừa
 

Tình yêu trong đời như nắng như mưa
Anh có lỗi ?
Không tại em tất cả!
Em cố quên thì lại thành ra nhớ
Thôi đành vật vã nhớ...để quên
 

Vẫn biết rằng khi anh xa em
Bầu trời kia không còn màu nắng
Và đêm đen vô cùng tĩnh lặng
Nghẹn ngào tiếng nấc đêm đêm
 

Vẫn biết rằng khi anh xa em
Gương mặt anh vẫn ngời hạnh phúc
Chỉ còn tim em một lần thổn thức
Đêm ngọt ngào hơi thở nhẹ mùa Xuân
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-25 11:05:28Minh Nguyệt>
CHÙM LỤC BÁT BỐN CÂU
 
LƯỚI TÌNH
 
Một hôm mình vấp vào nhau
Cả đời bằng lặng bỗng đâu giật mình
Một hôm cá mắc lưới tình...
Càng quẫy càng vướng chính mình rối tinh
 
BẦN THẦN
 
Bần thần em lại nhớ anh
Ngoài kia nắng gió trời xanh tự tình
Bướm vờn hoa hé nụ xinh
Liếc nhau, ánh mắt đa tình như dao



[/align]
 
BAN MAI DỊU NGỌT
 
Ban mai chim hót dịu êm
Anh quờ tay gối, ngọt mềm môi em
Dịu dàng ôm riết chặt thêm
Nồng nàn cháy bỏng chẳng đêm nào bằng
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Nguyệt

CHÙM LỤC BÁT BỐN CÂU
 
LƯỚI TÌNH
 
Một hôm mình vấp vào nhau
Cả đời bằng lặng bỗng đâu giật mình
Một hôm cá mắc lưới tình...
Càng quẫy càng vướng rối tinh chính mình
 
BẦN THẦN
 
Bần thần em lại nhớ anh
Ngoài kia nắng gió trời xanh tự tình
Bướm vờn hoa hé nụ xinh
Liếc nhau, ánh mắt đa tình như dao


 
BAN MAI DỊU NGỌT
 
Ban mai chim hót dịu êm
Anh quờ tay gối, ngọt mềm môi em
Dịu dàng ôm riết chặt thêm
Nồng nàn cháy bỏng chẳng đêm nào bằng
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 



Tỷ Minh Nguyệt ơi! cho Hobac mượn giai nhân của tỷ về làm đẹp lều mình nhe! đệ có mấy câu lục bát để lại gán nợ vậy.

Nhớ Chung

Bờ vai em cắm vẫn còn
Đau anh buôn buốt vết tròn nhớ nhung
Kề vai vẫn nhớ rực trùng
Em ơi cắn nữa ta chung nhớ này

Hobac


Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-25 04:53:10Minh Nguyệt>

 
TRANH TĨNH VẬT CỦA HOẠ SỸ NGUYỄN HÙNG
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu lâu ghé lại nơi này
Treo lên nhà chị một bài thơ con
 


📎 0000
Thơ họa James Jee
Showroom nhạc Hoa
Những font chữ tuyệt vời
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Jame Jee, Các bài thơ của JJ đều được trang trí tuyệt vời. Chủ nhân chắc phải rất yêu cái đẹp và toàn tâm toàn ý vì cái đẹp.
Rất cảm ơn bạn vì bài thơ.
Chúc bạn vui vẻ và Hạnh phúc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-25 09:41:50Minh Nguyệt>
THÀNH PHỐ và em
 
Nếu một ngày thành phố vắng bóng em
Góc phố hàng cây sẽ buồn lắm nhỉ?
Và anh nữa ngàn lần hơn thế
Trái tim u hoài nỗi nhớ chẳng thành tên

Hoàng hôn lùi dần thành phố vào đêm
Ngỡ tóc em bay hương xoà trong gió
Ngỡ gương mặt em mắt cười rạng rỡ
Ngỡ trái tim mình đang đập bình yên…

Anh sẽ thế nào khi thành phố không em?
 
Vũ Thị Minh Nguyệt

Đăng nhập để trả lời
0




GẶP LẠI EM


Có phải là em thời thiếu nữ
Trẻ trung trong sắc áo trắng hồng
Anh tiếc ngày xưa em má thắm
Đã biết bao chàng ngẩn ngơ trông
 
Anh bỗng gặp em thời thiếu nữ
Tung tăng chiều nắng gió thu bay
Nụ cười trong trẻo, vui vô cớ
Phải đấy là em của những ngày…
 
Những ngày trong sáng của xưa ơi
Ta đã gặp em, gặp lại rồi
Trong nắng Bờ Hồ chiều hôm ấy
Bên đàn em nhỏ mới đôi mươi…
October 25, 2007

Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-31 07:23:58Minh Nguyệt>
EM GẶP LẠI EM
 
Có một chiều thu giữa phố đông
Một bầy thiếu nữ tuổi chưa chồng
Má đào môi thắm, lung linh nắng
Góc hồ Gươm…
                       ai thoáng chạnh lòng?
 
 
Em gặp lại em thủa má hồng
Cái thời chưa biết nhớ cùng mong
Cũng màu má thắm môi son ấy
E ấp cười xinh buổi Xuân nồng

Hạ qua rồi Thu lại đến Đông
Cái lạnh theo ta đến tê lòng
Xuân thì thiếu nữ chiều hôm ấy
Bây giờ trở lại …
                      có còn không?
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
P/S - Cảm ơn anh Đuyên Hồng vì bài thơ đã nói hộ suy nghĩ của em về tấm ảnh. Em đã copy về Blog của em.
Chúc anh sáng tác càng ngày càng hay hơn[:D] 
Đăng nhập để trả lời
0
Ghé thăm chị MN....cuối tuần vui vẻ chị nhé....
 

Đâu biết rằng thu lại đến đông
Cái lạnh theo ta đến tê lòng
Xuân thì thiếu nữ chiều hôm ấy
Bây giờ trở lại …
có còn không?

Vũ Thị Minh Nguyệt

 
 
Gặp em rồi...
 
 
Gặp lại em,,, đã hết thời thiếu nữ
Thừa nổi chai cằn mệt lữ hồn đau,
Đường đời gian nan vấp ngã lách lau,
Đã đứng vững sau bao ngày lã mệt,,,
 
Gặp lại em tà áo dài đan kết,
Duyên đón mùa mùa dệt hương duyên,
Bắt nụ cười em đắm cả vô biên,
Gặp lại nhau....phúc thiên nạn ngược??!
 
Gặp lại em tóc dài tha thướt,
Hết đêm rồi nắng mượt mà trêu,
Má em hồng làm cả trời yêu,
Gặp lại rồi....oằn siêu...niềm nhớ
 
Nói cùng em......nhé người yêu nhỏ....


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Ghé thăm chị MN....cuối tuần vui vẻ chị nhé....

Gặp lại em tóc dài tha thướt,
Hết đêm rồi nắng mượt mà trêu,
Má em hồng làm cả trời yêu,
Gặp lại rồi....oằn siêu...niềm nhớ
 
Nói cùng em......nhé người yêu nhỏ....

 
Chào cô nương Băng Nguyệt, đến thăm lại gửi thơ ở lại thật quá vui rồi [:D]
Chúc một tuần mới vui nhé, người cùng tên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-19 12:56:38Minh Nguyệt>

Trò đùa của trái tim
 
Tạm biệt nhé chúng mình xa nhau
Em đã thua trong chơi trò xúc xắc
Lòng tổn thương hoà trong nước mắt
Và nỗi buồn tan tan mong manh!
 
 
Liệu mình đã hạnh phúc không anh?
Mang tình yêu làm trò đùa vô cớ
Giá phải trả là trái tim tan vỡ
Em ngẩng cao đầu lúc chia phôi
 

Và bằng lòng để nước mắt tự rơi
Khóc cũng tốt khi tình yêu dang dở
Trò chơi cho em ngập tràn nỗi nhớ
Khắc khoải đợi chờ, chẳng chút bình yên
 
 
Trò chơi cho em giây phút dịu êm
Lúc ngộp thở chờ mong chiến thắng
Trò chơi cho em bầu trời ngập nắng
Má ửng hồng và ánh mắt long lanh
 
 
Em đi rồi đừng nhớ nghe anh
Hãy kiêu hãnh là người chiến thắng
Chỉ nghĩ thế là em thêm sức mạnh
Buồn hơn nhiều – người thua cuộc là anh?
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-19 13:03:05Minh Nguyệt>
Vô duyên
 
Em vô duyên,
nên
muôn đời
LỠ HẸN
 
Anh thản nhiên,
như
nắng gió
VÔ TÌNH !
 
Em bậm môi,
CAY ĐẮNG
một mình...
 
Như trẻ nhỏ,
ẤM ỨC
oà, muốn khóc...
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-21 17:10:40Huyền Băng>


VÍ MÀ 
 
Thân yêu tặng một người anh, một người thầy,
một người bạn lớn của Minh Nguyệt nhân ngày 20-11-2007
 
Ví mà chẳng vướng câu thơ
Chẳng lơ ngơ, chẳng dại khờ, nhớ quên
Bình yên ngày tháng dịu êm
Trôi như nước chảy con tim chẳng buồn
 

Ví mà anh xấu xí luôn
Thì đâu có kẻ ghen tuông ghét mình
Tri âm đâu phải cuộc tình
Em đâu để tiếng là mình đa đoan
 

Anh như người lướt phím đàn
Em như nốt nhạc dịu dàng lên dây
Ví mà anh chẳng làm thầy,
Chữ yêu, chữ nhớ, vơi đầy men thơ
 
 
Tặng em biệt thự ven hồ
Cánh rừng xanh lá, lững lờ nước trôi
Tiếng chim trời, ánh sao rơi
Miền trăng, hoa lá, hương đời, cỏ cây
 
Làm sao quên được anh đây
Vần thơ và những tháng ngày của em
Ví mà đừng nhóm lửa lên
Rơm đâu dễ tự cháy mềm thành tro
 
Ví mà đừng vướng nghiệp thơ...
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
20-11-2007
 
r


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-21 17:12:27Huyền Băng>

 
EM ĐI TÌM BÌNH YÊN
 
Em đi tìm bình yên nơi con sóng biển xa
Có gì xôn xao trong cỏ cây hoa lá
Em đi tìm bình yên khi anh thành xa lạ
Ngắm anh giận buồn, bão tố lặng lẽ qua
 


Em đi tìm bình yên nơi gió mùa xa
Gió nói với em lời anh trầm lắng
Mây nói với em anh là ngày ngọt nắng
Là sao trời, là nhung nhớ dịu êm
 


Trăng dịu hiền dát bạc giữa trời đêm
Thì thầm với em anh là bình yên đấy
Anh là mùa thu xôn xao đến vậy
Anh là rượu nồng, em lỡ uống rồi say…
 


Em lặng ngồi, chợt thấy mắt mình cay
Em đi tìm bình yên trong khung trời bỏ ngỏ
Em đi tìm bình yên trong bão tố
Để cồn cào thương nhớ hướng về anh!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 14:40:44Huyền Băng>
THÌ THẦM VỚI BIỂN ĐÊM
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
Em trở lại Vũng Tàu
Giữa một ngày biển động
Cuồng nộ ngàn con sóng
Giận dữ lòng biển sâu

Có phải mình xa nhau
Anh giận hờn, thương nhớ
Biển gầm gào dông tố
Dưới trăng hiền dịu êm

Thì thầm với biển đêm
Lời trái tim khao khát
Trăng rằm xuyên ánh bạc
Viết lên biển dòng tên

Thì thầm em với em
Nếu còn yêu còn nhớ
Còn phập phồng nhịp thở
Anh sẽ về bên em

Thì thầm với biển đêm
Lời trái tim đang hát
Tên anh là nốt nhạc
Dát vàng giữa biển trăng

 
r




Vũng tàu
Rằm tháng 10 năm 2007



Đăng nhập để trả lời
0
HỎI GÌ LẠ THẾ?
Vũ Thị Minh Nguyệt
Trời sắp chiều rồi,
Có nhớ em không?
Trời đã vào đông
Quàng khăn anh nhé!
 
Hỏi gì lạ thế?
Nhớ em cả ngày
Người yêu bé nhỏ
Tóc ngàn hương bay
 
Hỏi gì lạ thế?
nắng chiều như say
Hoàng hôn cuối ngày
Hôn lên mí mắt
 
Muốn ôm gương mặt
Muốn nắm bàn tay
Dịu dàng đắm say
Cả trơì nhung nhớ
 
Em là ngọn gió
Ngút ngàn trời xa
Em là hơi thở
Hương xuân lụa là
 
Em là cỏ lạ
Mướt mùa thu qua
Em là tất cả
Trong ngần lời ca
 
Em là tất cả
Ánh trăng ngọc ngà
Em miền đất lạ
Dấu yêu của anh!
Đăng nhập để trả lời
0

Tranh Lâm Chiêu Đồng
 
CHỜ ĐỢI
 
Em chờ đợi
nụ hôn
của anh
 
Trong nỗi sợ hãi
MƠ HỒ
khi chiều về
hoàng hôn vụt tắt
 
Môi bỏng rát
và con tim khao khát
 
Mi khép lại rồi
nỗi nhớ
NGỌT NGÀO lăn
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 09:37:31Minh Nguyệt>


NÓI VỚI MẶT TRỜI
 
mỗi buổi sáng khi Bình Minh thức dậy
em gọi tên anh - tia nắng Mặt Trời
                          
Khi đêm về nỗi nhớ tựa sao rơi
Em tung đồng xu lucky với nụ cười Hạnh phúc
 
Nụ hôn gió gửi theo lời chúc
Say giấc nồng ngủ ngon nhé, anh yêu!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 14:29:23Huyền Băng>
GHEN

Đã biết là em ghen
Sao anh đa tình thế
Nụ cười anh quyến rũ
Đâu dành riêng cho em
 
Đã biết là em ghen
Sao anh tài hoa thế
Si mê bao nhiêu kẻ
Đâu mình em ngẩn ngơ
 
Người đàn bà làm thơ
Giữa yêu ghen giằng xé
Gối bao đêm đẫm lệ
Ghen cả trong giấc mơ
 
Người đàn bà làm thơ
Ghen như con hổ cái
Gầm gừ như man dại
Canh ánh mắt nụ cười
 
Chỉ vì yêu anh thôi…
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-15 08:45:21Minh Nguyệt>
NÓI VỚI ANH
 
Giá có bờ vai anh để khóc
Em mặc nhiên cho nước mắt tuôn dài
 
Giá có anh ở bên dẫu mình oan ức
Chỉ vài lời em thấy nhẹ lòng hơn
 
Giá có anh, dẫu bao nhiêu kẻ ác
Em thấy mình được bao bọc chở che
 
Anh biết không khi nắng tắt, đêm về
Xung quanh em tràn đầy bóng tối
Tiếng nấc nghẹn ngào trong câu hỏi
Anh đang ở đâu trên trái đất này?
                        - Sao không ở bên em!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
10 Dec 2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-19 15:46:24Minh Nguyệt>
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-13 12:17:47Minh Nguyệt>
mùa Thu đi qua
 
Thế là thu,
thu qua rồi nhỉ?
Lá vàng rơi, lặng lẽ bên thềm
Em ngơ ngác, nắng vàng bất lực
Níu lá bàng đỏ rực rơi rơi...

 

Mùa Đông về
nắng gió chơi vơi
Em nhớ giọng ai trầm ấm thế
Mùa nối mùa thời gian lặng lẽ
Xót xa nhìn lá úa trên cây

 

Nhớ mùa thu
ấm áp đâu đây
Nhớ những lần gặp nhau rất vội
Tránh ánh nhìn, cả hai bối rối
Như tuổi học trò dưới bàng xanh

 

Trong thơ em
có ánh nắng trong lành
Có đêm Thu, giọt mưa dịu nhẹ
Có lời tâm tình nghe thật khẽ
Hết giận hờn, lại nhớ nhiều thêm

 

Một mùa Thu
quá đỗi dịu êm...
Anh cứ thế bên em lặng lẽ
Dẫu vẫn biết mình không còn trẻ

Một nốt nhạc buồn thinh lặng giữa...
mùa Thu!
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
Bàng hoàng...
 
Chiều nay em nghe tin dữ
Người chụp ảnh trộm
ngày xưa không còn nữa
Tai nạn gia thông rình rập
Cướp anh rồi
 
Tấm ảnh trên tay, ánh mắt rạng ngời
Giữ lại cho em nụ cười mười tám
Em lặng đi trong chiều rụi nắng
Anh đang đi
về phía thinh không
 
 
Hết giận hờn , hết mọi yêu thương
Không ghét ghen, lọc lừa xảo trá
Hết cả mùa thu trong veo đến lạ
Hết nỗi buồn, hết cả niềm vui!
 
 
Chưa đến lễ tang
đã chật sân rồi
Bạn bè đến bên anh nhiều lắm
Từ nay không còn mưa còn nắng
Thanh thản anh đi về cõi vình hằng
 
Vợ goá, con thơ anh có biết chăng?
Cái chết của anh sao mà nghiệt ngã
Chỉ vì trên đường người ta vội vã
Một thoáng, một giây cướp một cuộc đời
 
 
Để bàng hoàng, nước mắt tuôn rơi
Để con thơ không còn nơi nương tựa
Để vợ goá trong dòng đời muôn ngả
Tai nạn giao thông - quốc nạn lớn rồi
 
 
Ơi lương tri của tất cả con người
Ta muốn sống như bao người muốn sống
Hãy chậm lại trong dòng người sôi động
 
Để tránh tang thương,
chết chóc biết bao người!
 
20-08-2007
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-20 07:41:59Minh Nguyệt>
BAN MAI
 
Ban mai dịu dàng, em chợt thức
Anh quờ tay ôm, rạo rực môi mềm
Ngỡ ngàng vụt ra khỏi giấc mơ đêm
Vít cổ anh, môi riết môi ngọt lịm


Thả người đàn bà vào hoang dại của đêm
ngu ngơ tìm hương bông hoa lạ
Con mèo cái động tình, tiếng dế râm ran, trăng rơi rơi kẽ lá
Ve vuốt ngọt ngào, lãng đãng ngọn gió xa

Người đàn bà đang yêu trong mơ
Nhân tình của em là màn đêm, dịu dàng siết chặt
Thân thể buông mềm, mắt môi...say ngây ngất
Đêm nhẹ nhàng đêm...


Ban mai đến gần, anh hiện hữu giấc mơ em
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-29 04:15:42Minh Nguyệt>


YÊU

Em đã từng yêu anh
Lạ lẫm và run rẩy
Yêu như là bùng cháy
Từ tro tàn con tim
 
Em đã từng hân hoan
Vui như là đứa trẻ
Bên anh hơi thở nhẹ
Mùa xuân nắng tràn về
 
Em đã từng đam mê
Mũi tên thần Ê - rốt
Rồi bàng hoàng thảng thốt
Một ngày anh xa em…
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
Đăng nhập để trả lời
0

 
NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
 
Em lạ lẫm như mơ trong rừng cổ tích
Đón nhận bông hồng anh tặng cho em
Đọng sương long lanh trong nắng mai hiền
Anh đứng đó, đeo ba lô,
                 với chiếc bình toong chỗ tròn chỗ dẹt
Chiếc áo sờn còn vương mùi đạn khét
Em sững sờ, không giữ nổi vòng tay


Người lính trở về sao mắt còn cay
Người bạn cùng giường không bao giờ trở lại
Nước da anh lại màu, xanh tai tái
Những cơn sốt rét rừng, mưa nắng triền miên

Người lính trở về, như lạ như quen
Tim gấp gáp, vỡ òa trong lồng ngực
Chiến tranh đã lùi xa, mãi còn ký ức
Vững chãi, dạn dày, đôi mắt nhuốm màu mây

Bao dịu dàng ấp ủ đủ anh đây
Em đi qua những năm tháng vơi đầy
Ngực bóp nghẹt, khi nghe tin người tử trận
Mẹ già chờ con thành lẫn cẫn
Mong anh về lúc tỉnh lúc mơ

Người lính trở về gặp lại con thơ
Cứ nem nép rồi òa lên gọi bố
Lùi lại đằng sau chiến trường bom nổ
Anh ngỡ ngàng, trong vắt tiếng trẻ thơ

Người lính trở về, chiến tranh đã qua chưa?
 
22-12-2007
Vũ Thị Minh Nguyệt


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-23 15:58:45Trăng Quê>
[embedMV]http://www.youtube.com/v/sHF7yx-zobM&rel=1[/embedMV]

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»