Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

BỞI ANH NGHÈO KHÔNG MUA NỔI ĐƯỢC TÌNH EM

3 trả lời, 1.235 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-25 04:32:46Xuan Trương>
"Em à! Anh biết giờ này em đã chìm trong giấc ngủ rồi, mùa đông đã xang rồi mang về những cơn gió tuyết, thổi rụng những chiếc lá còn sót lại từ mùa thu. Đêm nay lại là một đêm nữa anh thức trắng ngồi nhìn ra bên ngoài cửa xổ, căn phòng vẫn vậy chẳng có gì thay đổi, bốn bức tường dường như im lặng, lạnh ngắt. Khi anh biết vị thần tình yêu đã không mỉn cười với đôi ta, anh yêu em anh nhớ em nhiều lắm và có lẽ chẳng bao giờ anh có thể quên được hình ảnh của em trong trai tim anh."(trích)


       BỞI ANH NGHÈO KHÔNG MUA NỔI ĐƯỢC TÌNH EM


             Vậy là cuối cùng mùa đông cũng đã đến! Mùa đông, mùa của những đêm cô đơn lạnh buốt, mùa của những xa vắng, nhớ em một mình anh lang thang bước đi nhạt nhoà trong mưa bụi, mùa của những đêm cô đơn anh mệt nhoài tìm quên trong men rượu và khói thuốc. Đã hết rồi những mơ mộng, đã qua rồi những ước mơ, tình yêu xưa giờ đây đã tan tành như mây khói. Xót sa nhiều, đau khổ cũng nhiều... phải...đã quá nhiều và giờ đây tôi cũng sẽ cố gắng để mình không phải buồn thêm nữa, tôi sẽ không buồn bởi lẽ trong cuộc dượt đuổi này, tôi đã biết trước được kết cục cho mình là như vậy! Sự nghiệt ngã của cuộc sống đã cho tôi được gặp em và bởi nghèo...phải! Cái nghèo đã không cho tôi được có em, bởi cuộc đời này còn quá nhiều chua cay, trái ngang và nghiệt ngã.

         Những ngày mơ mộng giờ đây đã hết, những ngày tôi đắm chìm trong tình yêu đơn phương, tôi đâu biết, tôi cứ ngỡ em còn ngây thơ nên tôi đem lòng để ước mơ, tôi thầm yêu em tha thiết, tình yêu ấy tôi nguyện sẽ tôn thờ. Nhưng ai đâu ngờ quá nhiều cay đắng, nhọc nhần trong tình yêu để giờ đây chỉ có mình tôi phải xót sa tiếc nuối. Rồi mai đây khi mùa đông sẽ qua đi, nắng lên cao và bầu trời ấm hẳn.
       Mùa xuân!
   Mùa cho bầy chim tìm đôi và tìm nơi làm tổ, mùa của tình yêu và đôi uyên ương dắt tay nhau lên xe hoa tìm về nơi thiên dường hạnh phúc, bỏ lại tôi bơ vơ nơi cuối đường nhìn theo, lệ rơi, lòng nghẹn ngào...chết lặng.
Vậy đó! Sự đời thường phũ phàng và bội bạc với những kẻ nghèo nàn khốn khổ, sóng đời rồi sẽ đưa tôi về đâu khi trong cuộc sống này tôi không có được em, cho tới bao giờ tôi mới lại được yêu khi mà giờ đây trái tim tôi lại thêm nhiều những vết trai khô dạn nứt, hai mươi tuổi đời tôi đã phải yêu trong xót sa cay đắng...

       Tôi biết bây giờ mình có nói gì đi chăng nữa, có làm gì đi chăng nữa thì cũng chỉ là những hành động thừa thãi, bởi với em giờ đây tôi chỉ còn là một người bạn, trong ánh mắt của em cho tôi biết điều ấy. Mặc dù biết vậy nhưng tại sao tôi vẫn yêu em, tại sao tôi vẫn ước mơ cho dù tôi biết ước mơ ấy không bao giờ thành hiện thực và bởi vậy tôi vẫn luôn cô đơn vẫn luôn đau khổ, đau khổ cũng bởi vì tôi quá yêu em!
Những tháng ngày khi còn được ở gần bên nhau, xin hỏi rằng đã bao giờ em nhìn thẳng vào trong đôi mắt tôi, có bao giờ em biết rằng nơi đôi mắt ấy chứa đựng biết bao nhiêu lửa và tình yêu, chứa đựng biết bao nhiêu những ước mơ đang dần trải ra trong cuộc đời tôi!
KHÔNG!...
...và bởi thế tất cả những tình cảm ấy, tất cả những ước mơ ấy,chỉ có một mình tôi duy nhất một mình tôi ôm ấp! Chẳng bao giờ tôi có cơ hội cho dù chỉ một lần được cùng em san sẻ, mỗi khi em thoáng qua trước mặt tôi em chỉ để lại bằng một nụ cười, cho tới giờ đây tôi mới hiểu đó không phải là những nụ cười dành cho sự mến mộ hay một tình yêu, mà đó là những nụ cười thương hại, sự thương hại dành cho những kẻ nghèo nàn khốn khổ! Tôi đau đớn và hối tiếc khi tứ trước tới giờ tôi luôn đón và cảm nhận những nụ cười đó với một tấm lòng trân thành nhất. Giá như lúc ấy tôi được biết em nghĩ gì trong những nụ cười đó.
   Giờ thì thời gian đã không còn nữa, giông bão đã kéo tới và cuốn đi tất cả những ước mơ và tình yêu. Chỉ còn lại nơi đây nỗi nhớ mong, cô đơn và quạnh quẽ với những đêm dài một mình tôi đắm chìm trong đau khổ. Cũng phải và tôi phải chấp nhận số phận của mình, tôi biết bởi lẽ tôi quá nghèo!
    
              Tôi sẽ tìm cho mình một cuộc sống mới, tôi biết mình đã không thể có em, những ước mơ của tôi bây giờ chỉ còn là vời xa và em đã xa tôi... song với tôi em vẫn luôn quan trọng bởi em là nghị lực là ý chí giúp tôi vươn lên trong cuộc sống. Một mối tình thầm lặng trong tôi, mối tình mà chỉ có mình tôi ...đúng chỉ có một mình tôi nung nấu và mặc dù tôi chưa nói nhưng cả hai đều hiểu rằng... Tôi không thể yêu em và em không cho phép em yêu tôi bởi lẽ tôi quá nghèo. Đã nghèo mà lại còn vương vấn vào sự yêu em và bởi vì nghèo nên em đã từ chối tôi! Nhưng tôi yêu em đó là sự thật, một sự thật trân thành và tôi thật cảm ơn em! chính nhờ sự chối từ ấy sẽ làm đòn bẩy giúp tôi vươn lên để thoát khỏi nghèo khó.

      Hằng ngày tôi lao vào làm việc cận lực, tôi phải cố gắng làm sao để mình có thật nhiều tiền và tôi luôn tự nhắc nhở mình rằng...Mình không được phép nghèo bởi nghèo là đồng nghĩa với sự cô đơn đau khổ! Những lúc làm việc mệt nhọc nhũng khi tôi cô đơn một mình tôi lại nhớ tới em, những lúc ấy em đâu biết tôi yêu em tới nhường nào, tôi đau khổ tới nhường nào! tôi yêu em tha thiết bao nhiêu thì giờ đây tôi lại chuốc lấy đau khổ bấy nhiêu. Muốn quên đi nhưng lòng càng thêm nhớ! đã có lần tôi thử tìm quên trong những quán rươu đêm, nhưng rượu cũng chẳng giúp được gì ngược lại nó còn làm cho tôi thêm cô đơn, thêm đau khổ!

     Tôi là một người giản dị nên tôi yêu sự giản dị, nói tôi giản dị cũng phải, giản dị bởi tôi nghèo hay nói đúng hơn thì nghèo đâu có gì mà chẳng giản dị và mặc dù nghèo nhưng tôi luôn luôn yêu cuộc sống.
  Một bông hoa đẹp không phải chỉ có màu sắc đẹp là đủ, mà bông hoa ấy còn phải mang cho mình hương thơm nữa! Khi có đã cả hai điều đó thì bông hoa ấy sẽ là bông hoa đẹp và cái đẹp của con người ta không phải là ở những bộ quần áo sặc sỡ đắt tiền kia.
  Bông hoa ấy là một bông hoa tuyệt đẹp, nhưng bông hoa đẹp ấy lại ở quá cao và tôi thật không dám với, biết mình nghèo nên lâu nay tôi chỉ dám âm thầm ước mơ thôi.
     "Và anh biết rồi mai đây sẽ phải đứng nhìn em hạnh phúc bên người con trai khác anh sẽ cố gắng không buồn, vì hạnh phúc của em cũng là hạnh phúc của anh. Anh sẽ tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình không có em bên cạnh nhưng hình ảnh của em anh sẽ còn mang theo trên suốt chặng đường, anh sẽ còn mang theo cho tới khi nào thời gian của anh không còn trôi nữa!
Anh mơ ước tìm thấy con đường đưa anh tới những giấc mơ, những giấc mơ nơi thiên đàng và anh sẽ chờ em ở đó để nói với em rằng...em ơi! Anh yêu em thật nhiều!"
                                                  
                                        Chúc em luôn hạnh phúc!
Đăng nhập để trả lời
0
Xuan Truong ơi, không được bên cạnh người yêu là bất hạnh, nhưng tiền không phải là vạn năng cũng như rượu không thể làm bạn với nỗi buồn đâu.
"Đêm nay lại giống đêm nào
Nhấp xong chung rượu buồn vào tận gan..."
(Hàn Mặc Tử)
thậm chí còn làm bạn mất chính mình đó (tửu nhập tâm như cẩu cuồng tại thị - câu của ông bà dạy mình ko nên uống rượu chứ ko phải Chét chọc Truong đâu).
Mọi chuyện sẽ tốt hơn, cuộc đời chẳng bạc ai hết, cố lên nha.
 
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-25 04:46:55Xuan Trương>
     Bao Giờ Ước Mơ Thành Hiện Thực

Vẫn là những tháng ngày u buồn và tẻ nhạt, lại vẫn là những đêm cô đơn một mình tôi tìm quên trong men rượu và khói thuốc!
       Cuộc sống ai chẳng có những ước mơ, nuôi mơ ước để một ngày ước mơ sẽ trở thành hiện thực! Nhưng cuộc sống ơi! cho tới bao giờ nữa đây?
 Tôi vẫn ước những ước mơ giản dị của riêng mình, tôi ước mơ có được một tình yêu, để tôi không còn phải cô đơn mỗi khi nhìn người đời hạnh phúc, để tôi khỏi chạnh lòng khi nhìn những đôi uyên ương tay trong tay bước đi khi hoàng hôn buông xuống! Để đêm xuống, tôi không còn phải lang thang một mình bước đi bên bờ hồ Thuỷ Lệ, hay cũng chỉ biết mệt nhoài tìm quên trong những quán rượu đêm... để rồi khi màn đêm buông xuống thật sâu...tôi lại khật khưỡng một mình tìm về căn gác nhỏ, cô đơn và trống vắng, ở nơi ấy những cơn say sẽ lại nhọc nhằn đưa tôi vào giấc ngủ! Và... vẫn lại là những đêm cô đơn một mình tôi trong căn phòng buồn vô hồn và quạnh quẽ ấy! Tại sao không lúc nào tôi quên đi được hình ảnh của em! cho dù đó chỉ là một mối tình đơn phương. Từ khi tôi đem lòng yêu em, cho tới khi tôi ngỡ ngàng nhận những lời em từ chối! cho tới tận bây giờ đây tôi vẫn không sao quên được hình ảnh trong trái tim tôi và cũng từ đó tôi đã không thể yêu thêm một người con gái nào khác!
Tôi sẽ không thể yêu được ai phải không em! bởi... có phải tôi quá nghèo?!
Em đã chọn đúng! Em đã biết cách để tránh xa một kẻ nghèo nàn khốn khổ như tôi, bởi tương lai của em, hạnh phúc của em, sẽ không có nếu như trong cuộc sống của em không có hai chữ "giàu sang"
   Tôi vẫn thầm mơ về một mối tình đầy mộng mơ và lãng mạn, tôi vẫn thầm mơ về một cuộc sống "giàu sang" và tôi vẫn thường mơ về những thứ mà người đời có hơn tôi... nhưng mơ vẫn mãi chỉ là mơ, có mấy khi ước mơ thành hiện thực đâu! Nhiều khi tôi thấy mình thật hèn nhát! người đời có được tại sao tôi lại không có, tôi đã cố gắng rất nhiều nhưng không hiểu sao tôi vẫn không thể khá hơn được! có lẽ bởi ngay từ khi mới sinh ra tôi đã là một kẻ quá nghèo nàn khống khổ!

   Tôi vẫn ước, giá như mình có một cuộc sống khá giả, khi ấy có lẽ người đời sẽ nhìn tôi bằng đôi mắt ưu ái hơn!
Giá như tôi cũng có một tình yêu, để thay vào những đêm cô đơn tôi chỉ biết nhạt nhoà trong men rượu, khi ấy! cứ mỗi thứ bẩy hàng tuần tôi lại đón đưa em! tôi sẽ đưa em đến những khung trời mơ mộng nhất, tôi sẽ nói cho em nghe về những ước mơ của đời tôi.. phải! tôi sẽ nói với em tất cả những gì tôi mơ ước!
Em ơi! em là ai?! bao giờ em sẽ đến bên đời tôi!
      Ngày từng ngày vẫn trôi qua lặng lẽ cuốn theo quãng tuổi xanh mà tôi không hề hay biết! đúng rồi... thời gian sẽ trôi qua thật nhanh và nó sẽ không chờ đợi ai cả! Cả tuổi xanh! tuổi xanh cũng sẽ trôi đi theo thời gian và không bao giờ quay trở lại! Mong rằng một ngày gần đây tôi sẽ sớm tìm được một nửa của đời tôi, để cùng tôi bước chung một con đường, cùng tôi thực hiện những ước mơ của cuộc sống! Tôi vẫn chờ! nhưng cuộc sống ơi! bao giờ ước mơ thành hiện thực? Khi mà giờ đây tôi vẫn chỉ là một kẻ nghèo nàn khốn khổ! Cho đến bao giờ nữa đây???!!!
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.

Xuân Trường
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-25 13:54:30Xuan Trương>
                                            Đêm Định Mệnh
 
            Hồng ơi!
      Anh trở về đây khi màn đêm vừa buông xuống, anh tìm về đây nơi quê hương đã bao tháng ngày xa cách, thời gian qua anh vẫn đi tìm cho mình sự lãng quên, anh vẫn mãi đi tìm cho mình một cuộc sống, giờ anh lại trở về, anh lại về nhưng không phải lại được về bên em như những ngày xưa... mà lần này anh về để… mừng hạnh phúc cho em, anh về để đón nhận một nỗi đau... nỗi đau mà bao lâu nay anh không thể bắt mình quên đi được, giờ thì nó lại tăng lên gấp trăm ngàn lần rồi em có biết không?! 
     
Nhận tấm thiệp hồng...anh bất ngờ lắm, mặc dù bao tháng ngày qua anh luôn chuẩn bị tinh thần để đón nhận sự thật này mà sao giờ đây anh vẫn thấy tâm hồn mình...đau...  choáng váng, anh cứ mãi phân vân... anh định sẽ không về! nhưng anh không thể không có mặt trong ngày trọng đại này phải không em! Phải rồi… ngày hạnh phúc của em mà! Có nỗi đau nào đau hơn không? Có sự thật nào nghiệt ngã hơn sự thật này chăng! Chao ôi! Đau… phải… đau lắm chứ!
   
       Gặp lại em! Đêm vui rộn ràng trong tiếng nhạc, khoảng sân rộng thênh thang, ánh đèn chiếu sáng! bao nam thanh nữ tú ngước nhìn anh bằng ánh mắt như những người xa lạ! như chứa đựng niềm cảm thông! Và em ! em đón anh bằng một nụ cười gượng gạo!
    
         Nỗi lòng buồn! tim vỡ nát! Tâm hồn đã tan nát cho một đêm thu! Một đêm thu cuối cùng, vĩnh biệt! Trong không gian này, rất vui nhưng có cái gì đó hụt hẫng và  anh như một người thùa thãi! Một mình một chỗ anh ngồi nhả khói thuốc! bẽ bàng thật! cay đắng thật! tại sao anh  lại về đây cơ chứ! Phải…  mặc dù cay đắng nhưng anh  vẫn về, về để được nhìn ngày hạnh phúc nhất trong đời của em và để đón nhận nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời của anh!
 
  Chia tay em! Anh là kẻ cuối cùng của đêm vui! Vẫn ngõ này! Nơi thân quen đã bao nhiêu lần em tiễn anh về khi đêm hẹn hò vừa tạm hết và đêm nay là lần cuối cùng phải không em! Phải rồi! lần này nữa thôi, lần cuối cùng sao xót xa, đau đớn! lần cuối cùng! sự kết thúc của một mối tình đầy nghiệt ngã và  lần cuối cùng chào em anh ra về  trong nướcmắt!
    
        Em vẫn đứng đây, trước mặt anh  nhưng ngàn trùng xa cách, xa cách bởi bàn tay đã không còn được nắm bàn tay! Muốn ôm em vào lòng nói nhỏ mấy lời cuối nhưng anh đâu còn cái quyền ấy nữa! ánh mắt ngập ngừng bối dối, anh nghẹn ngào trong tiếng nấc nhẹ: “anh chúc Em hạnh phúc”. 

   Chia tay chào em để anh về! một mình từng bước nặng nề trong đêm tối! nơi thôn quê xóm làng đã chìm sâu trong giấc ngủ! xa xa phía đầu làng ánh đèn mờ còn thắp trong quán nhỏ, lẩm lũi bước về nơi quán ấy, nhẹ nhàng mời người bạn tri kỷ! tri kỷ của anh là ai?!...  là rượu, thuốc lá và cô đơn…!
 
  Gió!...  một đêm buồn hơn tất cả! trời đang độ giữa thu từng cơn gió lạnh  man mác phe phất thổi về làm lạnh  mảnh hồn  côi! Có gì đó trong không gian, nỗi u uất của màn đêm tĩnh mịch hay sự hụt hẫng của một nỗi lòng buồn khôn tả!
Hay chăng chỉ là tiếng côn trùng đang than khóc, tiếc thương cho một mối tình ngang trái, một mảnh đời đơn côi nghiệt ngã, một kẻ còn nghèo nàn khốn khổ! 

  Nâng niu chai rượu uống vào lòng nỗi đắng cay, nỗi xót sa! Có thể chăng… có thể diết chết được nỗi buồn chăng, không! Xin thưa rằng không!
Mồi một điếu thuốc hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra theo tiếng thở dài vào không trung, tâm hồn tôi như chết hẳn!
   Phũ phàng quá! Nhưng là sự thật, một sự thật đớn đau và oan nghiệt, một sự thật mà số phận đã sắp đặt, không ai có thể thay đổi nó! Thôi cũng đành chấp nhận nỗi đau này! Rồi ngày mai tôi sẽ đi về đâu để có thể quên em? Đã bao lần tôi tự nhủ với lòng phải quên nhưng chưa có một lần nào tôi làm được.
 
   Màn đêm đã buông xuống thật sâu! Vẫn chỉ mình tôi ngồi nơi đây cô đơn,  nhạt nhoà say trong men rượu! Trăng đã lên rồi, mảnh trăng của những ngày muộn màng cuối tháng, đêm nay! ngày 24 là đêm định mệnh đó! mảnh Trăng méo mó vàng nhợt nhạt đang lặng nhìn tôi một mảnh hồn cô liêu, đơn côi lạnh buốt! “Trăng ơi! Thả làm chi những ánh vàng diệu vợi cho điên mê mặt nước trùng xa” còn lại gì không? Hay chỉ cõi hư không mịt mù của màn đêm sương đang xuống, thấm lạnh vai áo của kẻ phong trần đã bao ngày khắc khoải! còn lại gì không? Sau đêm nay là một cuộc đời mang mảnh hồn chết lặng! sẽ dần chìm mãi dưới đáy sâu của mênh mông luỵ tràn đau khổ! 

     Ngày mai anh sẽ đi! Anh sẽ đi  thật xa nơi này để chôn vùi tình yêu và kỷ niệm, anh sẽ đi thật xa và hi vọng những tháng ngày xa quê ấy sẽ giúp anh quên được em!
   Chai rượu đã hết đang nằm đổ trơ trên nền cỏ, những mẩu tàn thuốc lá nằm ngổn ngang xung quanh! Giờ còn lại gì? Còn lại cơn say và cô đơn! Phải rồi! cô đơn là bạn thâm niên nhất mà! 

     Nặc nồng men rượu, ngồi dựa lưng nơi bức tường cũ, sự mệt mỏi chập chờn đưa tôi vào một cơn ác mộng! ôi!  cơn ác mộng mê cuồng và bạo loạn! tôi thấy mình đang lang thang trong một nghĩa trang trống vắng, đìu hiu và lạnh lẽo! mùi khói phảng phất quanh đây! Bước đi thêm một đoạn,  giật mình khi tôi lại thấy em đang ngồi khóc bên cạnh một nấm mồ mới chôn xong! Trời ơi…! Trên bia mộ hàng chữ mang tên tôi! Tôi hốt hoảng gọi tên em! Tôi gọi… gọi hoài nhưng thất vọng vì em đâu có nhìn thấy tôi, đau có nghe thấy tiếng của tôi! Tôi gào lên và bật khóc! Tôi giãy giụa và bừng tỉnh khi nước mắt vẫn còn lăn dài trên đôi má…
   
     Ôi! Thì ra chỉ là cơn ác mộng! thì ra mùi khói của ngôi bếp sau lưng đã làm tôi liên tưởng tới mùi khói nhang và đưa tôi vào cơn ác mộng! Thì ra suốt đêm qua tôi đã ngồi đây uống rượu! cơn say đã làm cho tôi  mơ thấy cái chết của mình! Trời ơi! Sao Thượng Đế không mang con đi luôn bằng sương dầy và gió lạnh!  người cho con sống làm chi để rồi đày đoạ con trong nghịch cảnh, trong nghèo nàn, trong phũ phàng và bội bạc!
 
Trời sắp sáng! tiếng gà gáy nhiều hơn và rộn rã hơn, xa xa phía đằng đông một khoảng trời đang ửng đỏ! Qua rồi một đêm cô đơn nghiệt ngã! Qua rồi đêm Định Mệnh! Sau đêm Định Mệnh này còn lại những gì?! Có chăng chỉ còn lại thân xác của tôi,  như chiếc vỏ trai đang nằm lăn lóc trên vệ cỏ! một thân xác khô mà linh là rượu đã cạn hết! phải tôi giờ đây như chiếc vỏ trai đó! nằm lăn lóc trong cuộc đời dầy sương lạnh! Sẽ đi về đâu những tháng ngày còn lại?! rồi sẽ ra sao sau Đêm Định Mệnh…
 
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.

Xuân Trường
Đăng nhập để trả lời
0