18 trả lời, 1.227 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
Hix hix ko biết bắt đầu câu chuyện thế nào nhưng HT đang thấy tâm trạng thiệt rối bời ah, HT thì đang học hành ở một nơi xa xôi không phải là quê hương mình. Nơi đất lạ quê người tình cờ gặp gỡ với người con trai xứ lạ, dù là sinh ra ở MỸ nhưng he vẫn nói được tiếng Việt Nam, cả hai điều cùng đi học, thân thân rồi tự nhiên thấy tim mình đập loạn nhịp nhưng khổ nỗi gia đình của HT lại ngăn cấm , hix hix giờ HT thiệt ko biết làm sao ah, bước tới thì sợ, mà tình cảm cũng lở mang lên mình. Mong được nhiều lời khuyên và chia sẽ của các bạn. Đôi khi HT còn tự hỏi mình chẳng hiểu sao gia đình lại ngăn cấm, không biết làm sao để dừng lại...........
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
Trích đoạn: Tiêu Dao Khách 1989
tội nghiệp! tội nghiệp!
Hỏi thế gian tình là gì?
Mà làm con người điên đảo
Nếu muốn thoát khỏi lưới tình
Xuống tóc qui y la thượng sách.![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
Hihi nếu xuống tóc đi tu để thoát khỏi lưới tình thì khác chi là chạy trốn, vào cửa phật mà t6am không tịnh thì vào mà chi, hihi. Ai chứ kêu HT đi tu là không chịu đâu ah.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.658
Điểm thưởng : 0
Từ: 10.09.2005
Trạng thái: offline
Chào Huongtran87!
KQ cũng muốn khuyên bạn nhiều lắm nhưng thật sự bạn tâm sự không rõ ràng lắm nên không biết phải khuyên bạn như thế nào nữa?
Nhưng có một điều KQ biết đựơc là trong mọi hoàn cảnh người thân của mình luôn muốn mình tốt và cái quan trọng là bạn phải làm cho gia đình hiểu mình và mình phải hiểu ý gia đình muốn như thế nào?
Chúc bạn luôn vui và hạnh phúc nhé.
KQ
Khi tình yêu ngự trị thì điều không thể cũng thành có thể
Tục ngữ Ấn Độ
look for...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 205
Điểm thưởng : 0
Từ: 19.06.2006
Trạng thái: offline
HT ơi, hoặc là bạn kể chi tiết hơn thì mọi người có thể sẽ hiểu tại sao gia đình ngăn cấm bạn, còn không, thượng sách là ... hỏi thẳng gia đình...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
Trước hết HT xin cám ơn bochet và Khánh Quỳnh thật nhiều điều gia đình HT cấm cản thật đơn giản vì he đang đi học không có tương lai hay sự nghiệp gì hết, hay nói đúng hơn gia đình HT muốn HT quen một người chững chạc hơn, nhưng chuyện tình cảm thì ai biết được. Có lẽ cái gì đến sẽ đến thôi, đôi khi HT giận dỗi không muốn quan tâm đến ai hết, gia đình cũng không mà bạn bè cũng không, cứ sống trong cái vỏ ốc cô đơn của mình có lẽ hay hơn.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
Đôi khi lòng chẳng vui buồn, ta quen rồi cuộc sống cô độc, ta quen rồi được chiều chuộng đủ thứ, vậy mà tại sao ta lại quyết định ra đi thật xa nơi ta luôn sống trong êm ấm. Thử thách của cuộc sống là gì đây, là gì khi cứ mỗi ngày ta mỉm cười dù lòng thì chẳng chút niềm vui, buồn hay vui tại sao ta luôn cứ muốn định nghĩa vui buồn, tại sao ta cứ phải đi tìm ý nghĩa của cuộc sống, hay cứ cúi đầu đứng lặng yên, không nói cười, sống như chỉ ta sinh ra để sống để xứng đáng với cách mà mọi người nhận xét, một người ngoan hiền.Ngoan hiền ư có ai biết rằng lòng ta luôn chống cự ta phải tự ép mình thật nhiều để làm những gì mà trách nhiệm ta phải làm, vì sao ta lại như vậy, vì sao ta cứ dối lòng mình, vì sao và vì sao, câu trả lời cho ngàn câu hỏi của ta có lẻ là vì ta sinh ra và lớn lên luôn sống trong trách nhiệm, để hiếu thảo không cứng đầu...........Tại sao ta vẫn cứ luôn như vậy tại sao?
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
"Bạn mới"
★
★
★
★
★
Số bài : 28
Điểm thưởng : 0
Từ: 27.08.2007
Trạng thái: offline
Mình nghĩ HT nên nhìn lại him. Xem he có xứng đáng để HT hy sinh che giấu gia đình không. :). Nếu HT có đủ cơ sở để chứng tỏ với gia đình rằng anh ấy là người đàn ông tốt thì hãy giữ vững lập trường của mình. Nên giải quyết những vướng mắt của gia đinh về anh ấy. Còn nếu cảm thấy gia đình nói quá đúng về anh ấy thì hãy suy nghĩ lại chuyện tình cảm với him.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
Trích đoạn: nani123
Mình nghĩ HT nên nhìn lại him. Xem he có xứng đáng để HT hy sinh che giấu gia đình không. :). Nếu HT có đủ cơ sở để chứng tỏ với gia đình rằng anh ấy là người đàn ông tốt thì hãy giữ vững lập trường của mình. Nên giải quyết những vướng mắt của gia đinh về anh ấy. Còn nếu cảm thấy gia đình nói quá đúng về anh ấy thì hãy suy nghĩ lại chuyện tình cảm với him.
Hix hix thiệt tình gia đình của HT cũng đâu đã biết gì về him đâu, chỉ không thích chuyện HT đặt tình cảm với người nhỏ tuổi thôi ah.Cám ơn nani hen, hihi HT thiệt vẫn chưa biết quyết định sao hết ah.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 5.825
Điểm thưởng : 0
Từ: 26.12.2006
Trạng thái: offline
Chuyện này cũng đâu có gì ghê gớm đâu bé? Nếu gia đình chưa hiều thì bây giờ đừng công khai, ai mà biết được, tình yêu trong sáng thì lo gì.
Có nhiều lý do để duy trì tình cảm này, thứ nhất nó giúp mình vui vẻ, không buồn rầu. tuổi trẻ thì sẽ có sự nảy sinh tình cảm, quen và yêu 1 người trưởng thành hơn có giúp ích gì cho HT không? Nếu vẫn coi tình yêu là sự rung động của cảm xúc.
Thêm nửa, bây giờ chỉ là lúc tìm hiểu, ai trong cuộc cũng muốn tình yêu mình sẽ kết trái nhưng ai tỉnh táo cũng đều hiểu cần có thời gian để hiểu nhau, để duy trì tình cảm. Thật vô lý khi gia đình ngăn cấm 1 tình yêu, nhất là tuổi sinh viên thời nay, trừ khi nó làm cho ta xao lãng việc học, hoặc nhân cách hoặc gia đình người kia có vấn đề.
Nếu lý do của gia đình chỉ là sợ HT nơi đất lạ, sẽ không tập trung học được khi yêu, sẽ bị thiệt thòi khi bị cám dỗ thì họ lo cũng đúng, việc đó thì HT cần thuyết phục họ bằng hành động, bằng sự trưởng thành của mình, bằng kết quả học tập vượt trội, bằng suy nghĩ chín chắn hơn.
Hãy tự hỏi gia đình lo sợ điều gì, và khắc phục nó, trốn tránh, tự chui vào vỏ ốc cô độc, không tiếp xúc ngoài xã hội thì không giúp HT trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.
Du học là một chặng đường vô cùng khó khắn, có thể nhiều người nghĩ nó là thảm hoa hồng, là tương lai rực rỡ, nhưng có trải qua mới biết để đến được thảm hoa hồng ấy là những bước chân qua gai nhọn, qua nước mắt... Nhất là với những người phải trang trải cuộc sống đắt đỏ. Vì vậy hãy xác định mục tiêu cho mình, tương lai còn dài, hãy làm những gì mình cho là thích hợp, sống vui vẻ, có thể tình yêu chỉ là sự rung động, có thể đó là tình yêu thật sự, cái gì cũng được nhưng tự làm mình buồn rầu, rời xa mục tiêu học tập thì nên tránh, kết quả học tập là câu trả lời hiệu quả nhất mọi chỉ trích.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
Trước hết cho HT được cám ơn LT ha, HT cũng đang tìm hiểu xem tại sao gia đình mình lại cấm đoán chuyện tình cảm khi HT cũng 20 tuổi rồi mà. Về chuyện học hành thì LT đừng lo hen vì HT không bao giờ vì chuyện tình cảm làm mình thất bại trên con đường học vấn một lần nữa.
HT có sẵn cái vỏ ốc trên mình rồi đang lưỡng lự không biết có nên lần nữa lột mình chui ra khỏi vỏ ốc, vì hơn ai hết HT biết rằng cái vỏ ốc kia bảo vệ HT trước sự yếu đuối, thoát ra khỏi nó liệu HT có đứng vững hay không?
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
Số bài : 14
Điểm thưởng : 0
Từ: 17.09.2007
Trạng thái: offline
Chào HT! Đọc loạt bài của HT thấy hình như HT đang có nhiều mâu thuẫn. mà hình như HT đã quyết định trong chuyện này rồi thì phải. Có lẽ HT cứ thử giới thiệu chàng đó với gia đình xem sao.
Nhưng dù soa đi nữa thì cũng đửng chui ra khỏi cái vỏ ốc nhưng cũng đừng cứ trú mãi trong đó không ổn đâu. Mãi trú trong vỏ ốc thì cuối cùng sẽ phải như TDK mách nước "Xuống tóc qui y la thượng sách".
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
Cám ơn BD đã quan tâm ha, HT thật ra cũng quyết định rồi, gia đình ngăn cấm chắc có lý do chính đáng, HT là phận con cái nhỏ thôi nên sẽ vâng lời, HT không muốn vượt lên sự ngăn cấm sau này gặp thất bại, HT là người không đặt nặng mấy vấn đề tình cảm mà.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.754
Điểm thưởng : 0
Từ: 11.08.2006
Trạng thái: offline
R nghe BC nói trong DD có người hình như cũng giống R, rồi BC hỏi có biết HT không, hì... hôm nay vào đọc bài của HT mới thấy cũng có những cái giống R quá, giống nhất nhất đó là bị... Ngăn cấm.
R cũng đã mâu thuẫn ghê gớm,
R cũng đã suy nghĩ, nghĩ nhiều lắm. Từ hồi bé tới giờ đây có lẽ là nấc thang quan trọng giúp R vượt qua ngưỡng trẻ con để trở thành người lớn, hix....
R cứ nghĩ đi nghĩ lại trong một cái vòng tròn luẩn quẩn để rồi một hôm R nhận thấy mọi chuyện hết sức đơn giản. Đơn giản như việc muốn leo lên một cái dốc lớn người ta phải cần thời gian, cần nghị lực, cần sức khỏe. Và cuộc sống cũng thế thôi. Luôn là cuộc hành trình để ta hoàn thành. Rồi R cảm nhận mọi việc hết sức nhẹ nhàng và R thấy mọi thứ cũng nhẹ tênh hì hì...có phải tính cách làm nên số phận và cuộc sống của mình thì chỉ có thể do mình quyết định không?
R thấy cứ để HT suy nghĩ thật nhiều, cảm nhận thật nhiều, tự khắc HT sẽ có hướng đi đúng đắn nhất, phù hợp nhất thôi.
Chúc HT vượt qua mọi khó khăn nha
[themNhac]mms://v1.im.tv/music/22/09/33/11a990c49b104ef89bdd2575924860af.wma[/themNhac]
Gió héo hắt ánh mắt thơ ngây đang chờ ngày nắng mai
Ôi quanh tôi thế giới thật buồn, cho lòng càng tái tê
Tôi đang nghe đâu cơn gió, xuyên qua những đám lá cây
Ngồi tôi đếm những vì sao và đón chờ nắng về
Lòng tôi không bao ước muốn
Mặt trời lên lúc ấy cũng sẽ ra đi
Hạnh phúc dẫu thật mong manh
Lòng bình yên tôi không tiếc nuối
Bao hận thù chẳng còn trong tôi
Và hờn ghen cứ thế ra đi cùng tôi, sẽ tan vào hư vô
Một ngày mới, nắng lên xanh màu
Là hạnh phúc cũng sẽ tan mau
Dù vẫn biết tôi đành phải xa người, một niềm vui mới đến
Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cười
Vì khi ánh nắng chiếu lên tôi
Từng tia sáng soi nhẹ dấu chân trong tâm hồn tôi
Tôi không quên những sớm ban mai, khi mặt trời nắng lên.
Tôi không mong sẽ có được nhiều, nên chẳng phải khổ đau.
Khi sương rơi rơi trên chiếc lá, tôi tan trong ánh nắng mai
Dù biết thế...vẫn vui bước đi dẫu không trở về
Lòng tôi không bao ước muốn
Mặt trời lên lúc ấy cũng sẽ ra đi
Hạnh phúc dẫu thật mong manh
Lòng bình yên tôi không tiếc nuối
Bao hận thù chẳng còn trong tôi
Và hờn ghen cứ thế ra đi cùng tôi, sẽ tan vào hư vô
Một ngày mới, nắng lên xanh màu
Là hạnh phúc cũng sẽ tan mau
Dù vẫn biết tôi đành phải xa người, một niềm vui mới đến
Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cười
Vì khi ánh nắng chiếu lên tôi
Từng tia sáng soi nhẹ dấu chân trong tâm hồn tôi
Một ngày mới, nắng lên xanh màu
Là hạnh phúc cũng sẽ tan mau
Đừng tiếc nuối những gì đã qua rồi
Dù niềm vui mới đến
Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cười
Vì cuộc sống chỉ có trong mơ
Vì đã sống trong đời trái tim của những giọt sương[/align]
Một sớm yên lành...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
#15 —
07.10.2007 15:06
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-07 15:20:42huongtran87>
Trước hết HT cám ơn Ran đã chia sẽ cùng HT, có lẽ là người cùng tâm trạng nên những gì Ran viết như đang nói lên nỗi lòng của HT, không hiểu tại sao khi nghe bài hát của Ran nước mắt HT cứ rưng rưng có khi HT nhạy cảm quá phải không?
Một ngày mới, nắng lên xanh màu
Là hạnh phúc cũng sẽ tan mau
Dù vẫn biết tôi đành phải xa người, một niềm vui mới đến
Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cười
Vì khi ánh nắng chiếu lên tôi
Từng tia sáng soi nhẹ dấu chân trong tâm hồn tôi
Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ HT nghĩ rằng một ngày nào đó mình lại bị cấm cản một điều gì đó nhất là trong chuyện tình cảm. "Cuộc sống có phải do mình quyết định?" HT cũng đã tự hỏi mình không biết đến bao lần nhưng làm sao để có câu trả lời đây, hạnh phúc quá mong manh để theo đuổi mà con người ta thì quá yếu đuối. Đôi khi HT cũng tự thấy thất vọng về bản thân mình lắm không đủ sức vượt qua tất cả để leo đến đỉnh núi, đôi khi HT cũng tự hỏi lòng phải chăng HT không can đảm , HT không có đủ nghị lực.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 205
Điểm thưởng : 0
Từ: 19.06.2006
Trạng thái: offline
HT ơi! Chét này cũng đã từng như bạn, trốn miết trong cái vỏ ốc mình tự dựng nên. Nhưng đó là chuyện của trước kia, và bây giờ Chét cũng không bàn cãi chuyện đó với HT. Vì như Rắn nói đúng. HT là người thắt nút thì HT phải là người mở nút. Và không phương thuốc nào hay một môi trường nào là điều kiện tuyệt vời hơn để bạn tìm ra chính mình bằng thời gian bạn giành cho chính mình đâu.
Nhưng Chét thấy, hạnh phúc mong manh hay bền vững là nơi bạn. Nhưng hạnh phúc là một thứ vô hình, bạn càng nắm chặt thì càng dễ vuột khỏi tầm tay, nhưng có khi nó sẽ tự đến. Và thường thì tự đến luôn làm mình hạnh phúc, HT à.
Chúc bạn sớm tìm được chân lý cho chính mình (Phật dạy, quay đầu là bờ mà), không lúc nào là trễ để bạn tìm ra chính mình đâu...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
HT cũng đã suy nghĩ thật nhiều về vấn đề này ah, có lẽ BC nói đúng hạnh phúc là thứ vô hình , càng nắm chặt thì càng vuột khỏi tầm tay, HT cảm nhân được điều đó mà. Hạnh phúc có ai định nghĩa được đâu sao phải tìm kiếm, tìm kiếm sẽ rất xa xôi hạnh phúc trong mỗi chúng ta chỉ cần ta biết cách nhận ra nó thôi. HT đang học cách nhận ra hạnh phúc của mình........
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 205
Điểm thưởng : 0
Từ: 19.06.2006
Trạng thái: offline
Trong chiến tranh Việt Mỹ, bao gia đình bị ly tán, bao trẻ em trở thành mồ côi, và nơi Chét sống giờ đây khi xưa ít xảy ra chiến trận, ít bom rơi mà trở thành nơi đặt những trại mô côi để nuôi những trẻ bất hạnh. Những đứa trẻ đó phần do cha mẹ chết, phần do cha mẹ bỏ. Chúng là trẻ con nên có hiểu chi đâu chỉ thấy sao người khác có gia đình, được sống cạnh cha mẹ còn chúng thì không, vậy là chúng chỉ ao ước, một ao ước nhỏ nhoi là có người tới thăm mà không dám ước rằng mình sẽ có cha mẹ vì ao ước đó quá lớn. Chúng vui xiết bao khi có người tới thăm chúng, có người tới là để góp tiền cho cô nhi viện rồi thăm chúng, có người tới chỉ để góp một phần mình chăm sóc chúng, để tắm gội cho chúng, để vuốt ve chúng rồi họ sẽ lại ra về.
Một đứa trẻ da đen, chú bé rất hiền, ba là lính đánh thuê của Mỹ đã bỏ xác lại VN còn mẹ thì cũng đã chết nên cậu phải sống lại đây. Cậu rất hiền và ngoan, nhưng chẳng ai bảo cậu ăn được, cậu không cho ai tắm giúp, không cho ai cắt tóc, cắt móng chân kể từ khi cậu gặp cô gái trẻ cậu vẫn gọi là cô. Cô gái hàng cuối tuần đều đến đây để chăm cho các trẻ. Vậy là cậu chờ, ngày nào cũng vậy, cậu đứng trong cửa nhìn hoài nhìn hoài đợi cô gái, cô đến cậu ngoan ngoãn ăn cơm, ngoan ngoãn ngồi im để được tắm và suốt buổi chỉ mỉm cười.
Vậy đó, với cậu bé, hạnh phúc chỉ đơn giản vậy thôi, vì hạnh phúc này cũng làm cậu vui dù là được chờ đợi và cô gái chỉ tới trong giây phút ...
HT ơi, hạnh phúc dù mong manh, dù khó tìm, nhưng đôi khi hạnh phúc ấy đơn sơ mà làm mình vui.
(Chuyện này Chét kể là hoàn toàn có thật vì cậu bé da đen trong truyện đã suýt là anh nuôi của Chét nếu anh ấy không phải lên tàu về Mỹ trước khi chiến tranh kết thúc, có anh thì vui biết mấy nhỉ).
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.248
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.12.2006
Trạng thái: offline
Cám ơn Bochet ha, ai cũng phải nắm giữ lấy hạnh phúc của mình nên HT dĩ nhiên sẽ giữ lấy nó, giữ lấy sự mong manh trong cố gắng đến phút cuối cùng nhất quyết vẫn không buông tay.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
★
★
★
★
★
0