Diễn Đàn » Chuyện Cười

QUẠ, CÔNG VÀ CÒ (truyện ngắn vui!)

0 trả lời, 634 lượt xem — Trang 1 / 1
QUẠ, CÔNG, CÒ  VÀ CÂU CHUYỆN CÔ TẤM
(Sáng tác Hoa Vũ)
 
Ở bên bờ suối. Chú quạ đen đang cần mẫn tha những nhánh cây nhỏ thả xuống dòng nước. Hai chân khập khiểng trên những viên sỏi nhỏ, lâu lâu lại loạng choạng. Dường như chú ta đang có tâm trạng bi thương lắm.
Đang làm việc khó hiểu. Bỗng bên tai nghe tiếng hét chói lói.         
Lão Cú già kia! Không nghe ta gọi hay sao?
Quạ nghiêng mỏ sang bên, giọng khàn đục:
- Kẻ nào kêu réo đó? Ở đây không có Cú già, chỉ có Quạ thôi!
- Thì ta kêu lão đó chớ ai! Lão Quạ!
Quạ đang cặp nhánh cây liền thả xuống đất, giọng bực bội:
- Tên nào xếch mé gì ta thế? Cú là Cú, Quạ là Quạ. Nhà mi mù hay sao mà gọi ta là Cú?
-Gớm nhỉ!
Giọng nói tỏ vẻ châm chọc làm Quạ không nén được giận:
- Anh đây đang buồn mà mi cứ xiên xỏ ta. Thằng Công phải không?
- Đúng rồi, anh là Công đây!
- Tiên sư thằng Công! - Quạ réo lên – Ông còn chưa được một phần ba tuổi thọ. Mi gọi lão này, lão nọ là chọc tức ta phải không, hử?
Một tiếng “Xào” lớn. Từ ngọn cây đáp xuống một con Công sắc màu sặc sỡ.
- Bạn bè trêu  đùa tí mà cũng giận à? Gớm, càng già càng khó tính!
- Cái gì?
- Ý quên – Công cười “khìn khịt” -Nhỡ nhời ý mà!
Quạ nhìn khắp mình Công, rồi “hừ” một cái:
- Trông nhà mi bảnh bao quá! Lại tính đi lừa đảo mấy cô chim mái mới lớn à? Mi đừng quên là mi đã có con rồi đấy nhé!
- Xì…
- Mi không bỏ được tật trăng hoa, có ngày mi bị mấy ả xúm lại, vặt trụi lông, bẻ gãy chân hết múa...
- Thủi thui cái miệng Qụa nhà ngươi đi! – Công vẫy cánh, xoè đuôi dài giọng – Ta chuẩn bị đẹp đẽ thế này là để đi đón chào  người đẹp...
-Ai?Cô Cò trắng à? Cô giáo của con mi hả?
- Bậy! Bậy! Ta đi đón Cô Tấm, nghe lũ chim hoang kháo nhau, cô Tấm sắp tới cánh rừng này cùng với Hoàng Tử.
- À…He...he...Xem chừng là đi kiếm mi rồi! Hình như cô ta rất thích bộ lông của mi đó.
- Hừm, ta đã từng ở cạnh cô Tấm một thời gian, cô ta nỡ lòng nào chứ.
- Nhưng mi đã theo Công mái hơn năm nay rồi. Biết đâu được,  cô Tấm đã …
- Thôi thôi! Ta kiếm mi không phải để mi trù ẻo ta. Mi có đi với ta không?
- Đi làm gì?
- Ơ hay! Chẳng phải nàng Tấm đã một thời là bạn gái của mi à? NàngVàng Anh đó!
Quạ nghe hết câu của Công thì đùng đùng nổi giận, hét:
- Mi câm ngay! Hừ…Vàng Anh là Vàng Anh,  sao có thể là Tấm được?
- Lão này …Đồ gàn! – Công cũng sùng máu, quát ỏm – Nói chuyện với lão tức anh ách. Hừ, thế lão gắp nhánh cây bỏ xuống nước để làm gì vậy?
- Tưởng nhớ Vàng Anh của ta!
- Đồ điên! Vàng Anh của lão đã trở thành nàng Tấm rồi đó! Nàng ta hạnh phúc với Hoàng Tử, lão không vui hay sao?
- Mi…Mi…Đồ chết bầm, đồ Công ưỡn ẹo điệu đàng. Mi  biến đi cho ta nhờ!
- Ừ biến thì biến! – Công làu bàu - Tại vì mi là bạn thân,  nên ta mới tới rủ thôi, chứ bọn khác à? Đừng hòng...
Công nói rồi định vỗ cánh bay đi.
Quạ đang định gắp tiếp nhánh cây lên thì bỏ xuống lần nữa. Giọng bực tức:
- “Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh, chui vào tay áo!”  Ôi thôi…Sao nàng Vàng Anh thông minh của ta lại trở nên khù khờ vì tên Hoàng tử chết dấp ấy chứ.
Công nghe Quạ than thì ngay lập tức nán lại. Gõ mỏ xuống đất:
- Mi làm ta tức không chịu được. Mi chui xuống đây mà kiếm Vàng Anh của mi đi!
Quạ chẹp mỏ:
- Mi cũng biết Vàng Anh đã chết thật rồi! Ôi ôi…con ả Cám chết bầm, nó vặt lông, nó vặn chân, vặn cổ. Rồi lại nướng Vàng Anh trên than hồng làm hồn của Vàng Anh không thể về với ta được nữa.
- Nhưng mà Tấm...
- Mẹ sư nó chứ! - Quạ gắt lên - Tấm, Tấm cái gì? Mi không biết thật hay giả đây?
- Biết gì?
- Hừm. Ả Tấm bị mẹ con nhà Cám hại, hồn vất vơ vất vưởng nên nhập đại vào Vàng Anh của ta. Chia cắt tình yêu của hai chúng ta. Ôi thôi, đau lòng quá!
- À…Chứ chẳng phải hồn Tấm biến thành Vàng Anh sao?
- Đồ điên! Cho dù có biến thành Vàng Anh thì đâu khi nào chịu kết bạn với ta! Ả nhập vào Hoàng Anh để rồi quấn quýt bên Hoàng Tử của ả mà thôi.
- Ra thế!... Rồi sao?
- Tên Hoàng Tử chết bầm, hắn  nhu nhược quá thể. Hắn chẳng bảo vệ được người hắn yêu, cứ để nàng Tấm chết đi chết lại với mẹ con nhà Cám mà chẳng làm được gì. Quạ ta đang tính gặp hắn để ỉa cho hắn vài bãi vào mặt. Hắn chính là hung thủ hại chết Vàng Anh của ta…Ôi ..ôi…Vàng ảnh vàng anh…
Quạ gục đầu ủ rủ…
Công nghe vậy thì thở dài, đoạn lựa lời an ủi:
- Tội nghiệp chưa kìa! Thôi nào,  Quạ hãy còn trẻ lắm! Còn có cơ hội có được tình yêu mới mà. Quên Vàng Anh đi nhé!
- Ta ...Ta không quên được…
- Ừm…chẳng phải không quên được mà chỉ là không yêu được, hay không được yêu mà thôi. Chà chà…Giá mà mi có được bộ dạng đẹp đẽ của ta thì bọn chim mái cứ là mê tít thò ló...
- Mi ngoài hình thức đẹp đẽ ra, mi còn có gì không? Lũ chim mái đều bị mi lừa. Mi chỉ giỏi phỉnh phờ tán tỉnh, còn trong lòng của  mi, chẳng có đứa đứa đếch nào cả. May ra chỉ có cô Công tội nghiệp.
- Ậy! Mi gỡ mồm. Ta thông minh, đẹp mã,  lời nói lại dịu ngọt chứ đâu có như mi. Chẳng phải  loài người  chửi nhau,  thường réo thế này à? ...Khẹc...khẹc...
Công ngưng nói rồi dướn cần cổ cho cao. Từ mỏ cứ phát tiếng “khẹc khẹc” làm Quạ tức giận, gắt:
-Loài người chửi ta thế nào hả? Mi bị tắc cổ, nổ hầu rồi hay sao mà cứ “khẹc khẹc, kéc kéc” như con lợn đói ăn thế! Nói đi nào!
- Thì loài người chửi nhau như vầy: A...thứ đồ “Quạ tha gà mổ”. Ố...Cái miệng của mày “Độc như mỏ quạ”, rồi...
-Im đi! -Quạ hét lên – Loài người chửi nhau thì cứ chõ mỏ vào nhau mà chửi. Cớ sao lại lôi Quạ cùng tổng tông ta ra chứ?
-Thì xui xẻo vì hình dạng của mi xấu xí ấy mà. Mi là kẻ đại diện cho sự xấu xa đó à! Hứ...Được làm bạn với Công đây là phước mười tám đời tổ tông của mi rồi đó.
- Thằng Công này láo thật ! - Quạ hét lên – Lòng dạ của mi mới là độc địa. Bọn người kia cứ nhìn vẻ bề ngoài mà đánh giá ta với mi. Xem ra bọn người đó đầu óc u tối, cố chấp quá thể.
- Ậy! Mi lại nhầm rồi. Bọn người là chúa tể muông thú đó…
- Thấy chưa? Lòi cái ngu ra rồi…Thú là thú, người là người, sao mà là Chúa tể này nọ được kia chứ!
- Mi mới là ngu, mi vẫn la ong ỏng câu ta vừa nói đó là gì.
- Hừm…
- Thế nào? Đi chứ?
Quạ thấy Công tỏ ra ần cần với mình thì nguôi ngoai cơn giận, thở dài lắc đầu.
 Bỗng ngay lúc ấy có tiếng nói trong trẻo vang lên:
- Hai bác Quạ và Công đấy à?
Cả Công và Quạ đều giật mình, nhỏng cổ, rồi cùng kêu lên:
- Con mụ nào xếch mé chúng ta thế. “Bác” cái gì mà “Bác”?..
- Úi !.... Em xin lỗi! Là em đây mà…Cò…Cò…
Một con Cò trắng sà xuống đất. Công vuột miệng:
- Chết cha! Là Cô giáo đấy à? Ôi...Anh tưởng đứa nào...
Nàng Cò Trắng lườm mắt:
- Hai anh này cứ gặp nhau là cãi cọ vang cả khu rừng. Thế có chuyện gì nào?
Công thấy Cò thì tít mắt:
- Cô Cò càng ngày càng trẻ, càng xinh. Ủi ôi, tính thì dịu dàng hết chỗ chê. Chẳng thế mà đứa con mới bập bẹ lớn của tôi cứ hát vầy: “Cô Cò em  đẹp và hiền như Cô Tấm…”
- Đó…đó! Lại Tấm nữa! - Quạ cáu tiết  la lên – Sao đầu óc mi u tối thế nhỉ?
- Cái gì? – Công trợn mắt nhìn Quạ - Mi lại ghen tức với ta nữa à?
- Thôi thôi! Tôi xin hai anh! – Cò Trắng xen vào giữa – Hai anh không thể để cho khu vực này yên tĩnh một lát được à? Thế có chuyện gì nào?
Cò trắng nói rồi quay sang Quạ:
- Anh Quạ đen, anh nói trước đi!
Quạ lắc đầu. Cò lại nhìn qua Công:
- Vậy thì Anh Công đẹp mã, anh nói trước vậy nhé!
- Ừm! Công khẹc giọng- Chẳng là tôi nghe tin Nàng Tấm sắp vào rừng chơi, vì vậy tôi tới rủ thằng Quạ. Nghĩ cho nó gặp nàng Tấm để đỡ nhớ nàng Vàng Anh, chẳng dè…
- Vậy thôi sao? Anh Quạ không đi thì anh Công đừng ép nữa.
- Cò Cò…
Quạ đột nhiên kêu lên làm Cò giật mình:
- Gì vậy anh Quạ đen.
- Cô là cô giáo. Cô chắc hiểu biết hơn thằng Công.
- Này! Cấm xếch mé ta nhé!
Công đập cánh thị uy. Quạ tảng lờ:
- Tôi nghe bọn trẻ hát về cô, ví cô đẹp và hiền như Cô Tấm. Đẹp thì được, nhưng mà so cái hiền lành thì ôi thôi…Cái thằng Công đó nó bịa lời ra,  chủ là để xếch mé cô đó.
- Cái gì? – Cò Trắng nhướn cổ, đanh giọng - Xếch mé gì? Nói em nghe! Em cho gã Công một trận.
- Này! – Công đang nhún nhảy xoè đuôi thì giật mình kêu toáng - Đồ ...thúi như mỏ Quả. Ái...Mi đóng là Quạ mà! Mi đối xử với bạn bè vậy à? ...Mi biết gì nào?
- Ta biết chứ? - Quạ lừ mắt - Biết ả Tấm độc ác hơn bất cứ kẻ độc ác nào. Còn mi thì vẫn  mê  cô  ả vì bộ váy sặc sở. Mi đã từnng bị lừa, bị ả Cám mặc váy xoè,  dụ mi tới rồi túm cổ,  vặt  trụi bộ lông. May mà ta cứu được mi đem vô rừng này, không thôi mi đã tiêu đời rồi. Hừ.... Mi vì sợ nên chẳng  dám về hoàng cung của loài người nữa. Đúng không nào?
- Á à...Mi lại kể công ơn kia đấy! Đồ Quạ tồi, đồ Cú Mèo già.
- Mi cứ mở miệng xếch mé Bác Cú, có ngày Bác Cú nghe được,  sẽ khoét mắt mi ra.
- Gớm! Sao lời mi độc địa thế.
- Ta chhỉ mượn lời ả Tấm để mắnng mi thôi. Mi chẳng nghe khunng cửi kêu gì ư? Này nhé: "Kẻo cà kẻo kịt, lấy tranh chồnng chị, chị khoét  mắt ra!". Đấy! Tấm nhà mi ác thế đấy!
- Nói bậy!
Cả Cò trắng cùng Công bật kêu lên. Cò Trằng lắc đầu:
- Anh Quạ đen ơi! Anh nói vậy thì ảnh hưởng trẻ em gớm lắm. Bọn chúng đang bay đi tìm hoa đẹp để kết thành vòng, tính tặng cô Tấm đó.
- Hừ…Cũng tại tôi chưa có con, không thì tôi cấm tiệt nó.
- Anh gàn quá đi!
- Gàn gì? - Quạ tức máu đưa đầu ra trước mặt Công và Quạ - Xem đi! Trên chỏm đó, thấy trụi lông không? Là do ả Tấm mà ra cả.
- Úi chao, thật là xấu xí cái đầu. Sao lại ra nông nổi này kia chứ?
Cò Trắng xuýt xoa, còn Công thì cười tít mắt:
- Té ra hắn tưởng cô Tấm là Vàng Anh của hắn thật!
- Đồ điên - Quạ gắt ỏm –Vết thương của ta không phải do Tấm vặt mà là do con mụ mẹ của Cám.
- Hừ…Mẹ con của mụ chết rồi còn gì!
Công lầu bàu trong miệng. Quạ giựt giọng hỏi:
- Này Công điệu, mi có biết vì sao mẹ con nhà Cám chết không?
- Thì là do Cám tắm nước sôi mà chết. Chết vì muốn đẹp như Tấm. Còn mẹ của Cám thì chết vì ăn nhầm mắm con nên vỡ tim vì giận. Đáng đời mụ ta.
Quạ lại quay sang Cò Trắng:
- Cô là cô giáo, vậy thì lời của Công nói, cô nghĩ sao?
- Đương nhiên là vậy. Cái chết của Mẹ con nhà Cám là do quả báo. Họ đáng chết như vậy.
- Và cô dạy học trò cũng nêu ý kiến đó ư?
- Đương nhiên rồi.
- Thôi được! - Quạ gật gật đầu – Tôi sẽ phải nói. Không nói thì ấm ức không yên, không nói thì oan hồn Vàng Anh của tôi cũng không yên. Cái vết thương trên đầu của tôi là do mẹ Cám dùng sỏi đá ném trúng, may mà tôi không chết.
- Thì loài người cho Quạ là sứ giả của vị Ác thần nên  ai cũng chán ghét! – Cò Trắng nói – Em cũng nghe chim di trú nói với nhau, chiều nào anh Quạ cũng trêu  chọc mẹ của Cám. Anh cứ la ong ỏng vậy:" Ngon gì mà ngon, mẹ ăn thịt con, có còn cho miếng". Gớm... Anh có muốn ăn thì cũng đừng xin ăn kiểu đó chứ!
- Ta mà thèm ăn thứ đó à! Hừm, để chho Cô với thằng Công ăn đi! Trêu chọc à? Một lũ thúi mồm thúi ruột, khốn kiếp! Quạ ta vì thấy thương bà già đó nên đến nhắc nhở bà ta đừng ăn hủ mắm con mình. Lòng tốt của ta chẳng được mang  ơn,  lại còn  mắc oán. Báo hại cái đầu bị “u” bao nhiêu cục, đến lông cũng vị rụng.
- Ờ! Phải nhỉ!
Cò Trắng gật đầu. Quạ “hừ” một cái rồi hỏi:
- Cô biết Cám chết như thế nào không?
- “Chị Tấm ơi chị Tấm, chị làm sao đẹp thế?”
- “Chị đẹp vì chị tắm nước sôi”
Công và Cò, kẻ tung người hứng. Rồi Cò đáp lời Quạ:
- Cám chết dưới hố vì bị phỏnng nước sôi.
- Vậy ai đổ nước sôi lên Cám?
- Là thị nữ của Tấm.
- Vậy là chủ ý của Tấm ngay từ khi lừa Cám tắm nước sôi. Sai người đào hố để luộc chết em gái, như vậy có hiền hay không?
- Ơ!
- “Ơ” gì? Cho dù là người dưng nước lã thì việc đổ nước sôi chủ ý giết người chỉ có thể là là kẻ có tâm cùng hung cực ác mới làm được. Nhưng nếu tôi kể chi tiết ra thì các người sẽ không kiếm được kẻ cùng hung cực ác nào để có thể so được với ả Tấm.
- Ơ!!...
- Lại “ơ” nữa. Thật ra bọn Thị nữ theo lệnh Tấm nấu một vạc nước sôi, đào một cái lỗ hẹp và sâu tới đầu Cám. Cái vạc nước rất lớn, lại sôi ùng ục đó đã làm Cám sợ nên nói với chị: “Chị ơi, có chắc sẽ đẹp không?”. Tấm đáp: “Em đừng nhìn vạc nước sôi mà sợ, em cứ tin chị đi”.
-Rồi sao? – Công cao giọng.
- “Sao” nữa à? - Quạ gắt lên, giọng bực bội – “Sao” trên trời ấy! Thì  một gáo nước sôi đã đổ xuống đầu Cám chứ còn sao nữa.
-Hứ...Nói tiếp đi!
- Nghe đây! - Quạ trừgn mắt nhìn Công với Cò rồi tiếp - Bị nước sội đổ thẳng xuống đầu. Cám rú lên vì đau đớn, hai tay bưng lấy mặt, che hai con mắt, miệng kêu xin tha thảm lắm. Thảm đến độ bọn tỳ nữ run hết toàn thân, lủi đi sạch. Vậy còn Tấm thì sao? Khỏi nói nữa.  Cám đau rát, hai bàn tay cào lên đầu, nhưng hỡi ơi, mái tóc đã bị tuột khỏi da đầu, lòi xương sọ trắng ởn. Hai con mắt đục lờ như nước gạo vo, lại lồi ra ngoài khi liên tiếp bị từng gáo nước sôi do chính tay Tấm dội xuống. Tấm dội, Tấm cười, Tấm nghiến răng kèn kẹt...
-Úi chao!!
- Hừ...lại “Úi chao” nữa chứ! Nghe tiếp này. Một cái chết đến rất từ từ, chết rồi nhưng vẫn phải tắm nước sôi thêm lần nữa cho thịt nó sạch.
Rồi Tấm cột dây kéo Cám lên, đưa Cám vào nhà trong. Đuổi hết bọn thị nữ.
“Chát, Phụp”
Một cánh tay, hai cánh tay, một cẳng chân, hai cẳng chân, rồi ngón tay, ngón chân, xương tay, xương chân, xương sườn….Tất cả đều lọc kỹ thịt ra thịt, xương ra xương. Riêng cái phần đầu, Tấm lau sạch chiếc răng bọc vàng của Cám rồi gói đầu kỹ lại, hong trên gác bếp.
Tấm dùng  một hũ sành thật lớn, trãi từng lớp thịt Cám rồi xen kẻ với lớp muối…Cứ thế…Cứ thế…Làm cần mẫn, làm từ từ như Quạ ta đây tha  từng nhánh cây bỏ xuống nước vậy.
Kể từ bữa đó, hũ sành được đặt trên xe kéo tay. Mỗi buổi sáng, Tấm kéo xe hủ sành phơi ra nắng, chiều đem vào. Có những hôm mưa bất thần, Tấm quên mình ướt, lúi húi kéo xe tránh mưa.
Hoàng Tử đã từng hỏi ả sao cứ ở sau Hoàng cung làm việc đó. Ả nói: “ Thiếp muốn tự tay chăm sóc hủ mắm để gửi về quê. Ba tháng sau, Thiếp sẽ trở vào Cung. Chàng đừng lo cho thiếp”
Rồi thời gian dòng dã ba thánng  qua đi. Tấm ăn chung, ở chung với hủ mắm người. Khi hạn định đã tới, Tấm mở hủ mắm nếm thử. Thấy mắm đã rất ngon. Vậy là múc bớt ra, rồi bỏ cái đầu Cám vào trong đó.
Sau khi niêm phong cẩn thận, Tấm lấy danh nghĩa Cám, viết thư gửi tặng hủ mắm cho dì ghẻ.
Lại thêm ba tháng qua đi. Dì ghẻ ăn cạn hủ mắm thì nhìn thấy hộp sọ, xem kỹ thấy lấp ló chiếc răng vàng.
Tin đồn Cám đã chết, cộng với chiếc răng vàng làm chứng đã khiến Mẹ của Cám kinh hãi vỡ tim mà chết.
Tấm nghe tin đó, buông một câu “Là quả báo của các người thôi. Ai bảo các người năm lần bảy lượt hại ta chết!”
Trước đó, Quạ ta vì thương Vàng Anh nên vẫn thường đứng trên mái nhà, đứng trên cây để ngó Tấm. Nhưng hỡi ơi, đến khi Tấm luộc ả Cám thì ta mới biết, Vàng Anh của ta đã chết thật rồi. Bởi vì nàng Vàng Anh là kẻ nhân từ, nhút nhát. Làm sao có thể tự tay làm mọi việc đó chứ?
Một kẻ độc ác nhất, cũng chỉ giết người bằng một nhát kiếm, sau đó bỏ đi. Họ làm xong việc thì tất cả đều sợ, đều run tay. Nhưng còn Tấm thì sao nào? Giết một cách từ từ…Chiêm ngưỡng một cách từ từ…Năm tháng ôm lấy hủ sành mà cười cợt…Ui thui,  khủng khiếp! Khủng khiếp…
Quạ kể xong chuyện mắt thấy tai nghe, miệng thì cứ than. Than xong quay lại chẳng thấy Công và Cò ở đâu bèn nghễn mỏ kêu lớn:
- Này Cô Giáo! Này Công điệu bạn ta. Các người coi khinh ta quá thể! Ta đang kể  lại chuyện mắt thấy tai nghe mà các người đi đâu, hử?
Kêu mấy lượt, lại thấy lấp ló trong rừng vài ba con chim con. Quạ hét:
- Mấy bé kia không đi đón cô Tấm à? Có thấy….Sao thế? Chúng mày sao thế?
Quạ trợn mắt khi thấy lũ chim con khật khừ rồi rơi xuống đất “lịch bịch”.
 Miệng quạ lầu bàu:
- Không lẽ người ta mắng "độc như mỏ quạ là thật"? Nhưng ta đâu có nói dối nhỉ? Lạ,  còn Công với Cò…Bạn bè tệ bạc thế đó! Cô giáo cũng mất lịch sự luôn.
- Ai nói thế? - Tiếng Công vọng rất gần –Chúng ta đang ở đây này!
- Ở đâu?
- Mi có đui thì cũng thấy mờ mờ chứ. Cái chân thúi của mi đạp lên cánh ta rồi này! Hai chúng ta đang nằm ở dưới đất đây.
Quạ giật mình nhìn xuống. Té ra Cô giáo Cò Trắng cùng Chàng Công xụi cánh đang nằm bẹp dưới đất run lẩy bẩy.
- Sao thế? - Quạ la lên – Này Công, mi tự dưng lại rủ Cô giáo nằm dưới đất à?
- Không ...Không  phải!– Công thều thào – Ta...Ta sợ quá nên hai chân nhũn nhoẹt, không đứng được nữa. Còn ...Còn cô giáo Cò thì vẫn chưa tỉnh lại.
- Ngất xỉu à?
- Không ngất xỉu mới là lạ. Dù sao thì Cô giáo vẫn là giống mái mà.
- Ừm…Tới giờ  đón cô Tấm rồi đó. Mi kêu Cô giáo thức dậy đi!
- Ta…Ta….phải về ngăn đứa con trai cưng lại, không thì chẳng kịp.
- Khỏi cần kiếm, ta vừa thấy nó ngã từ trên cây xuống đất kìa!
Quạ hất mỏ về phía bọn chim con. Tức thì có tiếng Công Mái tru tréo:
- Chàng ơi là chàng, con chúng ta  không tỉnh lại nữa rồi. Ủi ui…Hích...
Chàng  Công nghe tiếng vợ kêu thì vùng dậy chạy như bay biến.
Quạ đang định cúi xuống đỡ cô giáo Cò thì bất ngờ, cô giáo Cò mở bừng mắt rồi bất thần phóng vút lên cao, vỗ cánh loạn xạ.
Tiếng vỗ cánh loạn xạ của bầy chim làm Hoa Vũ tỉnh giấc đột ngột. Toàn thân ướt đầm mổ hôi.
Thì ra là một giấc mơ. Một giấc hãi  hùng khi thấy mình là Quạ. Ồ…Sau này Hoa Vũ có con, nếu như ngày nào đó, con nghêu ngao hát “Cô giáo em hiền như cô Tấm” thì chắc là Hoa Vũ sẽ không dám đi họp phụ huynh cho nó. Còn như nó hát "Mẹ của con hiền như Cô Tấm", thì ôi thôi….Hích...
Hết.
(Đây chỉ là chuyện vui thôi nhe các bằng hữu. Đọc xong rùi đừng đó ném cà trứng thúi vào tại hạ mà tội nghiệp tại hạ! Hì...hì....)
 
http://360.yahoo.com/trieuduong_do
Đăng nhập để trả lời
0