<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-06 22:11:12Đình Thế>
Đêm không ngủ
Chạnh nhớ về quê cũ mến thương
Nha Trang ơi! Miền cát trắng thuỳ dương
Nơi ta đã sống một thời thơ dại
Ta nhớ lắm những bình minh nắng trải
Biển êm đềm xanh ngắt tận trời xa
Những vệt long lanh chói sáng lập loà
Con thuyền nhỏ, cánh buồm giong xa tít
Đàn hải âu từ trời cao ríu rít...
Ta nhớ hoài những chiếc lá me bay
Đường Thái nguyên gió lộng lá rơi đầy
Tà áo trắng thướt tha giờ tan học
Em cứ để lá me rơi trên tóc
Bậc đá Nhà Thờ ngồi đợi chờ ai
Từng giọt cà phê Mây Tím rơi hoài
Anh ngóng mãi một bóng hình chiều nắng tắt
Nhạc Khánh Ly chơi vơi dìu dặt
Mà nghe lòng se thắt bâng khuâng
Và rồi dáng ai thấp thỏm ngại ngần
Không dám bước vào ánh đèn màu heo hắt
Đã bao ngày xa câch
Biển Nha Trang còn xanh màu cẩm thạch!
Tà áo ai còn đẹp buổi bình minh
Cánh phượng Huyền Trân còn rực đỏ chút tình
Thơ dại ấy thuở mình còn đi học
Giờ đây trên đường dài đơn độc
Nhớ thương hoài mái tóc chấm ngang vai
Mái tóc ngày xưa anh mong nó chóng dài
Giờ tất bật chắc búi rồi em nhỉ
Và ai đã tay bồng tay bế
Xếp đâu rồi cặp sách ngày xưa
Để lá me rơi ngày ấy gió lùa
Bậc đá Nhà Thờ đâu còn ai đợi
Một người xa vời vợi
Ra đi chưa hẹn đến ngày về...
Đêm không ngủ
Nhìn từng giọt cà phê
Rơi rơi trong thành ly
Như hồn năm tháng rụng
Ngập tối nẻo kinh kỳ
Đã qua rồi - thuở ấy anh đi
Nhớ mãi khúc nhạc buồn không tên cuối
"Xa nhau rồi thiên đường vỡ..." đừng tiếc nuối
Để "xót xa lòng một kẻ tình si..." (!1)
"Nha trang ngày về
Anh như là con ốc
Bơ vơ nằm trên cát...chui sâu vào thân xác lưu đày
Dã tràng ơi sao lấp được sầu này,,," (2)
(1) Bài không tên cuối cùng của Vũ Thành An
(2) Nha Trang ngày về của Phạm Duy
ĐT
Chạnh nhớ về quê cũ mến thương
Nha Trang ơi! Miền cát trắng thuỳ dương
Nơi ta đã sống một thời thơ dại
Ta nhớ lắm những bình minh nắng trải
Biển êm đềm xanh ngắt tận trời xa
Những vệt long lanh chói sáng lập loà
Con thuyền nhỏ, cánh buồm giong xa tít
Đàn hải âu từ trời cao ríu rít...
Ta nhớ hoài những chiếc lá me bay
Đường Thái nguyên gió lộng lá rơi đầy
Tà áo trắng thướt tha giờ tan học
Em cứ để lá me rơi trên tóc
Bậc đá Nhà Thờ ngồi đợi chờ ai
Từng giọt cà phê Mây Tím rơi hoài
Anh ngóng mãi một bóng hình chiều nắng tắt
Nhạc Khánh Ly chơi vơi dìu dặt
Mà nghe lòng se thắt bâng khuâng
Và rồi dáng ai thấp thỏm ngại ngần
Không dám bước vào ánh đèn màu heo hắt
Đã bao ngày xa câch
Biển Nha Trang còn xanh màu cẩm thạch!
Tà áo ai còn đẹp buổi bình minh
Cánh phượng Huyền Trân còn rực đỏ chút tình
Thơ dại ấy thuở mình còn đi học
Giờ đây trên đường dài đơn độc
Nhớ thương hoài mái tóc chấm ngang vai
Mái tóc ngày xưa anh mong nó chóng dài
Giờ tất bật chắc búi rồi em nhỉ
Và ai đã tay bồng tay bế
Xếp đâu rồi cặp sách ngày xưa
Để lá me rơi ngày ấy gió lùa
Bậc đá Nhà Thờ đâu còn ai đợi
Một người xa vời vợi
Ra đi chưa hẹn đến ngày về...
Đêm không ngủ
Nhìn từng giọt cà phê
Rơi rơi trong thành ly
Như hồn năm tháng rụng
Ngập tối nẻo kinh kỳ
Đã qua rồi - thuở ấy anh đi
Nhớ mãi khúc nhạc buồn không tên cuối
"Xa nhau rồi thiên đường vỡ..." đừng tiếc nuối
Để "xót xa lòng một kẻ tình si..." (!1)
"Nha trang ngày về
Anh như là con ốc
Bơ vơ nằm trên cát...chui sâu vào thân xác lưu đày
Dã tràng ơi sao lấp được sầu này,,," (2)
(1) Bài không tên cuối cùng của Vũ Thành An
(2) Nha Trang ngày về của Phạm Duy
ĐT
Đời là những ngả tư đường, điểm gặp gỡ cũng là điểm chia xa
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=314575
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=346130
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=410169
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445091
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=314575
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=346130
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=410169
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=445091
.