<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-21 10:51:49Ct.Ly>
Kiếp người
Đêm ngày 24 tháng 12. Trời lạnh như cắt da cắt thịt. Giờ này đồng hồ vừa điểm 11 giờ khuya mà còn chưa thấy chồng về. Lan cứ nhìn đăm đăm ra cửa sổ. Nhưng tất cả những gì cô nhìn thấy chỉ là những bông tuyết lạnh lẽo vô hồn hoặc là ánh đèn từ các nhà lân cận.
Cô vẫn không thấy bóng dáng của chồng cô nơi nao. Tay cầm tách cafe mà lòng thì không ngưng suy nghĩ. Ngày này năm ngoái. Hai người còn âu yếm nhau, tay trong tay, môi kề môi tại chính ngôi nhà này.
Từng giọt cafe rót vào môi cô như là từng thước phim chiếu lại cuộc đời cô.
Lan khi xưa là con nhà nghèo. Học không hết cấp ba đã ra ngoaì kiếm kế sinh nhai. Nhưng dòng đời nghiệt ngã đâu để cho một cô gaí chỉ tròn đôi tám có cơ hội sóng còn. Cơn sóng dữ giữa dòng đời ngiệp ngã cuốn cô vào lối đi duy nhất để kiếm tiền. Từ đó, cô bán cafe ôm ở một quán cafe nơi góc đường Tự Do. Kẻ qua người lại, si mê vẻ thơ ngây cừa một cô bé mới vaò đời.
Tội nghiệp một tấm hồng nhan
Sinh nhằm kiếp khổ vùi tàn thân hoa.
Giờ đây mực tím phai màu
Môi son đánh phấn do đâu hỡi người.
Thương thay kỷ nữ quay đầu
Chỉ lo chuộc lỗi biết đâu bến bờ.
Đôi mắt cô ngấn lệ nhìn ra khung cửa sổ. Tách cafe đã lạnh, chuông Giáng Sinh đã giáng. Cô lặng lẽ bước tới bàn thờ Chúa và câu nguyện.
- Cho dù Chúa không thực hiện lời ước cuả con lần thứ nhất nhưng con cũng xin Ngài hay đưa đường chỉ lối cho chồng con đến nơi mà Ngài gọi là "thiên đình".
Thanh Phương
Niềm riêng tưng lớp sóng dồi. Muốn đòi cơn laị suị suì đòi cơn