Nhớ
Khương Hữu Dụng
Em luôn miệng cằn nhằn
Kêu mưa rồi trách nắng
Ước gì em đi vắng
Được một ngày yên thân
Thế rồi em ra đi
Mênh mông nhà lạnh vắng
Ước gì nghe em mắng
Vui tiếng em cằn nhằn.
Đừng thương tiếc quá khứ đừng chờ đợi ngày mai và đừng lãng tránh hôm nay