Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Có những vần thơ...

4 trả lời, 1.253 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-29 08:52:36Nguyên Cương>
Các bạn yêu thơ thân mến !
Mới đây Bác Lá có gửi cho Nguyên Cương bài thơ "Có những dòng sông" (N.C có họa lại và trích dẫn lại dưới đây). Nguyên Cương thấy cách viết kiểu thơ này rất thú vị. Mỗi khổ thơ đều bắt đầu bằng một vài từ giống nhau nhưng đôi khi mỗi khổ lại nói về một chuyện khác nhau, rồi cứ nhẩn nha, tưng tửng đâu đâu, tưởng như viết dài cũng được, ngắn cũng được. Rồi có khi kết bằng một khổ mang một ý nghĩa nào đó, có khi kết lửng lơ, để người đọc cứ miên man bay mãi theo nhịp thơ, nhưng vẫn không lạc ra khỏi chủ đề của bài thơ...
Cách viết này, N.C thấy bạn Dohuhong rất hay sử dụng (có một vần thơ... có một tình yêu... có một ngày... lời thơ anh viết... có một...v.v...) và bài nào cũng hay.
Nguyên Cương chỉ là một kẻ võ biền ngoại đạo, đến với thơ sau một "tai nạn" đường đời, vì vậy biết về thơ không rành rẽ. Thấy cách làm thơ này thì thích, nhưng không biết gì hơn nữa. Vậy mong bạn nào biết thì chỉ vẽ giùm...
Còn bây giờ N.C xin ra mắt bài mới, tất nhiên là bằng cái kiểu thơ này. Đó cũng là cảm nghĩ của N.C sau hơn một tháng gia nhập Thư Quán, la cà và giao lưu với các bạn, tuy chưa phải là nhiều...
 
 
CÓ NHỮNG VẦN THƠ ...
 
Có những vần thơ êm ả
Như con đò trên bến sông xa
Nâng niu từng bước chân qua
Thả đáy nước hồn sâu muôn thuở
 
Có những vần thơ vội vã
Như cuộc tình trên chuyến tàu nhanh
Cảm giác hằn in rất mạnh
Qua rồi còn thấy rung rinh
 
Có những vần thơ chân tình cởi mở
Bản thảo còn vấp lỗi cỏn con
Như chữ o đứa trẻ viết không tròn
Là nét duyên của tài hoa đang độ
 
Có những vần thơ cầu kỳ chữ nghĩa
Sáng như lâu đài băng giá
Đôi khi phải đứng cách xa
Cảm phục quá lại gần không dám thở
 
Có những vần thơ đẹp như mơ
Cho ta nhớ lại một thời hoa cỏ
Bay bay mãi những cánh hồng nho nhỏ
Mang xuân nồng rực rỡ muôn nơi
 
Có những vần thơ ... những vần thơ ...
Lẫn trong đám đông qua phố
Bắt gặp ta nở một nụ cười
Trong cuộc đời là giây phút thăng hoa ...
 
Nguyên Cương
 
 

CÓ NHỮNG DÒNG SÔNG

Có những dòng sông như sông Tương
Nói lên tình khúc kẻ yêu đương
Con sông chia cắt tình oanh yến
Sóng cuộn lòng đau khúc đoạn trường !

Có những dòng sông nhớ đến ai
Ðã từng lạc bước ghé qua đây
Ðêm nao nối lại tình Lưu Nguyễn
Trở gót Thiên Thai luống ngậm ngùi.

Có những dòng sông đợi thiết tha
Cánh bằng muôn dặm mãi xông pha
Mõi mòn gác phượng cành xuân héo
Sự nghiệp mà chi với tuổi già ?

Có những dòng sông luống ngậm ngùi
Thương người xấu số lụy từng khi
Tiếng hò đêm vắng rền sông nước
Mà kẻ tri âm lỡ một thì !

Lá Chờ Rơi 

 -------------

SÔNG THƠ


Có những dòng sông rất âu sầu
Ngàn năm còn mãi giọt mưa Ngâu
Chuyện rằng kể lại đôi trai gái
Đi mãi không qua nổi nhịp cầu ...

Có những dòng sông rất trái ngang
Chuyện kể ngày xưa có hai chàng
Cùng yêu một nàng trên núi Tản
Ngàn năm dậy sóng vượt núi sang ...

Có những dòng sông rất mơ màng
Mang theo huyền thoại chảy vu vơ
Đôi bờ giăng mắc hồn trăng gió
Lấp lánh giữa dòng những vần thơ ...

Sông Thơ ai dễ hững hờ ... 

Nguyên Cương

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-01 17:00:40Nguyên Cương>
Chắc Nguyên Cương lầm thôi, làm gì có quy cách gì cho thơ như thế, chẳng qua là một cách quen thể hiện thôi. Cũng như ngày trước đi xe gắn máy, sau khi đạp nổ thường quen nhá tay ga lên mấy cái rồi mới vào số đi...nhưng bây giờ đi xe tay ga thì đừng làm thế nhé
 
 
SỚM MAI
  
Sớm mai nắng đến bên cành
Ngơ ngác tìm hạt sương đêm
Cơn gió đầu mùa thoáng lạnh
Câu thơ biết có hay quên
 
Sớm mai nắng lỡ ngủ quên
Tờ lịch trên tường chưa xé
Thời gian mỗi lúc chậm thêm
Cuộc tình qua đi khe khẽ
 
Sớm mai nắng vàng rất nhẹ
Dịu dàng như một giấc mơ
Câu thơ viết còn dang dở
Kết bằng một hạt sương đêm
..............
 
Sớm mai nắng đến đúng giờ
Lại gặp sương như hôm nay
Một ngày cũng như mọi ngày
Thì câu thơ buồn muốn chết...
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-05 14:49:19Nguyên Cương>
 
CÓ PHẢI TÔI
  
Có phải tôi
Trong dòng đời vội vã
Đi qua thế giới này
Như một vết thương
 
Có phải tôi
Trong đoàn người hồi hương
Rời bỏ chiến trường
Với bàn tay trắng
 
Có phải tôi
Trên luống cày xa vắng
Con chim dẽ giun lặng lẽ nhảy theo sau
Chân trời nắng tắt
 
Có phải tôi
Mãi mãi trên đường về
Vẫn mỉm cười khi được ban ân huệ
Mà trong lòng che giấu nỗi đau mê
 
Có phải tôi
Con người trần thế ...
 
Nguyên Cương
Đăng nhập để trả lời
0
Chào anh Nguyên Cương nha! 
ND xin góp vui tiếp với anh một chút nhé!
 
 
Có Những Vần Thơ
 
Có những vần thơ hãy còn dang dở
Viết nửa chừng, đóng tập vở, ngồi mơ
Chiều đang trôi, đám sương trắng rơi mờ
Đêm sẽ xuống, vần thơ rồi trăn trở
 
Có những vần thơ nhẹ nhàng như hơi thở
Thì thầm như gió thỏang thổi trong đêm
Tựa như hồn nhung nhớ mãi mong em
Vào trong mộng êm đềm thêm thắm thiết
 
Có những vần thơ tưởng như mơ lại thiệt
Như là em hiển hiện đứng soi gương
Căn phòng đang trống trải ngát thơm hương
Em vừa đến, bước vào trong cuộc sống
 
Có những vần thơ gieo rắc mầm hy vọng
Như nông phu gieo hạt lúa trên đồng
Ngày mai kia lúa xạ mọc mênh mông
Em sẽ đến cắt gặt từng nhánh lúa
 
Có những vần thơ hong mình trong nắng lụa
Như là em tắm nắng bãi biển mơ
Cho lời anh sống lại những câu thơ
Còn dang dở trong tập xưa đã cũ
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-07 15:17:05Nguyên Cương>
Cám ơn Nguyên Đỗ đã ghé thăm và góp "những vần thơ" rất trong sáng, động viên Nguyên Cương làm tiếp bài thơ theo kiểu : ba phát dứ, một phát đá sau :
 
 
CÓ NHỮNG LÚC ...
 
Có những lúc ta ngỡ mình là sóng
Khi thầm thì khi cuồng vọng khát khao
Rồi tan vỡ thành muôn ngàn mảnh nhỏ
Nhưng biển xanh chẳng hết sóng bao giờ ...
 
Có những lúc ta ngỡ mình là bờ
Ôm trong lòng vùng biển đầy thương nhớ
Dù đôi lúc biển trào dâng bão tố
Ta vẫn đón chờ từng con sóng nhỏ bơ vơ ...
 
Có những lúc ta ngỡ mình là đảo
Giữa muôn trùng mây nước chênh chao
Khi rực rỡ như đài hoa trên sóng
Khi gồng mình nơi đầu bão kiên trung ...
 
Có những lúc ta giật mình tỉnh giấc
Thấy mình là hạt cát giữa mênh mông
Sống lăn lóc trong biển đời vô tận
Vẫn vô tư lấp lánh nắng tươi hồng ...
 
Nguyên Cương
 
Đăng nhập để trả lời
0