Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Ðiều Ước

2 trả lời, 245 lượt xem — Trang 1 / 1
Giờ ra chơi, tôi và lũ bạn tán gẫu với nhau xem: nếu có một điều ước thì sẽ làm gì. Nhỏ Giang ước thi đậu vào năm tới. Nhỏ Lan ước mẹ nó mau hết bệnh. Trân lớp trưởng thì tham lam hơn, nói bô bô trước lớp:
_ Tớ ước tớ sẽ có thêm một triệu điều ước nữa !
Cả lũ bật cười, chê nhỏ Trân có mơ ước cũ rích. Cái kiểu câu “Ước một ra mười” chẳng có gì mới lạ cả. Nhóm bạn quay sang hỏi tôi, tôi tỉnh queo “Tớ sẽ ước được trở về quá khứ, lúc đó tớ có thể tránh không phạm lỗi lầm nữa”. Tôi vừa dứt lời, bọn bạn đã vỗ tay bôm bốp. Mặc cho chuông vào lớp reo vang, nhỏ Trân cứ luôn miệng khen “Hay ! Hay! Tớ tuyên bố điều ước của cậu hay nhất!”.
Đêm trăng sáng, tôi ngồi bên cạnh ông nội ngắm trăng. Nhớ lại những điều ước mấy ngày trước, tôi hỏi ông:
_ Ông ơi ! Nếu như ông có một điều ước, ông sẽ ước gì ạ !
Ông nhìn tôi, mỉm cười:
_ Thế cháu sẽ ước gì nào?
Không chần chừ, tôi kể cho ông chuyện về những điều ước của nhóm bạn. Nghe xong ông chậm rãi nói:
_ Nếu có một điều ước, ông sẽ ước mọi người trên thế gian này đều có một điều ước như ông. Nhưng trên thực tế điều ước của ông đã được hiện thức, đó là tất cả những gì mà ông đã làm cháu ạ !
Tôi im lặng, ngước nhìn lên bầu trời sáng trăng. Bất giác, tôi hiểu được lời ông nói “ Điều ước hay nhất là điều ước mà ta có thể thực hiện được.”
( Tác giả : Hoàng Thị Thanh Tâm)

Đăng nhập để trả lời
0
Tôi sẽ nói ít hơn và lắng nghe nhiều hơn.

Tôi sẽ mời bạn bè tới nhà tôi ăn, cho dù tấm thảm phải bị dơ và tấm phản phải bị nhầu.

Tôi sẽ ngồi nhai pop-corn tại phòng khách và không để ý tới những dơ bẩn do ai đó nhóm lò sưởi gây ra.

Tôi sẽ bỏ thời gian ra để nghe ông tôi kể lại thời niên thiếu của ông. Tôi sẽ không đòi đóng kính các cửa sổ xe hơi vào những khi mùa hè đẹp trời chỉ vì tóc tôi vừa được chãi đẹp.

Tôi sẽ thấp cháy mấy ngọn nến được chạm trổ hình bông hồng thay vì để tự chúng chảy đi vì nằm trong tủ quá lâu. Tôi sẽ ngồi bẹp trên cỏ với con của tôi mà không màng tới các vết dơ của cỏ.

Tôi sẽ khóc và cười ít hơn khi xem truyền hình, nhưng khóc và cười nhiều hơn khi nhìn cuộc đời.

Tôi sẽ nằm lại trên giường khi tôi bệnh thay vì cho là trái đất sẽ ngừng quay nếu tôi không đi làm hôm đó.

Tôi sẽ không mua một món vật chỉ vì nó tiện lợi hoặc không sợ dơ hoặc không bao giờ hư.

Thay vì cầu mong chín tháng mang thai qua nhanh, tôi sẽ hưỡng thụ nó từng giây phút và nghĩ rằng cái kỳ quan đang lớn dần trong tôi là dịp duy nhất tôi có được để giúp Thượng đế tạo ra một sự huyền diệu.

Khi con tôi đến hôn tôi một cách nồng nhiệt, tôi sẽ không nói : "lát nữa đã, bây giờ con đi rửa tay rồi đi ăn cơm". Tôi sẽ có nhiều "tôi thương..." hơn là "tôi xin lỗi...", nhưng quan trọng nhất là, nếu tôi được dịp sống trở lại cuộc sống của tôi, tôi sẽ nắm lấy mỗi phút, sẽ nhìn nó... ngắm nó thật sự... sống nó... và không bao giờ trao nó đi.

Erma Bombeck
Đăng nhập để trả lời
0
Chèn ui??? Có phải là KDG của quản trị viên của Hỷ Lạc quán khg đây???? [8|] Hay là CtLy nhìn nhầm người chăng????

Đọc xong, làm tốn hết một hộp khăn giấy,


Hôm nay KDG post bài sao mà thấy KDG sérieus ( xe dơ) quá dzậy, không còn KDG phá thiên hạ như ngày nào [8|][8D][:D]




Đăng nhập để trả lời
0