Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Huyết Ảnh - Điền Ca

2 trả lời, 1.781 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-28 20:04:58bemvindo>
Bạn nào thích bộ truyện này thì vào cùng anh em hoàn thành nào :D .
http://www.mediafire.com/?8jtzdtnubzd
bộ này theo mình cũng tương đối là ngắn , chỉ có 48 chương = 8 quyển.
bạn nào thích thì đăng ký nha.

Chương 1 - Bemvindo đã  gõ xong
Chương 2 - QuanYu nhận gõ
Chương 3 -anvian nhân gõ
Chương 6 ,9 ,12 - anvian nhân gõ
Cuộc đời là một câu truyện! Bạn muốn câu truyện của bạn như thế nào ? Hãy tự mình sáng tác câu truyện của chính mình bạn nhé ...

Hậu Tinh Thần Biến: http://blog.360.yahoo.com/blog-bK3x.0s_bZnINFuFZ8s-?cq=1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-27 04:13:33bemvindo>
                     HUYẾT ẢNH
Tác giả : Điền Ca.

Chương một: Võ Lâm Đại Hội.

Gió... đang lộng , gầm thét dữ dội!
Mưa...đang kêu rú , trút xuống mịt mờ !
Trên bầu trời dầy đặc mây đen , đất và trời đang trở thnàh một cõi u tối và mênh mang.
Cơn gió mạnh kèm theo mưa to xuyên núi rừng , lướt qua nguyên dã như muốn rửa sạch nhưng tội lỗi của nhân gian , lại như một thiên thần giận dữ muốn huỷ diệt cái thế giới xinh đẹp nhưng xấu xa này !
Ở trong Ngọc Hoàng Quan , Chân Võ bảo điện trên tuyệt đỉnh Thái Sơn lcú này thấp thoáng đèn đuốc sáng choáng như ban ngày.
Hôm nay chính là lúc bắt đầu kỳ đại hội võ lâm , cứ cách mười năm lại tổ chức một lần.Hào kiệt bốn phương cùng quy tụ đến đây dự hội đều là nhưng nhân vật đầu lãnh độc bã một phương.
Theo lệ, đại hội võ lâm sẽ do chưởng môn năm đại môn phái chủ trì luân phiên.
Lần này đến lượt chưởng môn phái Côn Luân , Thanh Phông đạo trưởng. Núi Côn Luân ở vào nơi hẻo lánh , nên Thanh phong đạo trưởng vì muốn tiện cho quàn hùng đến dự hội , đã chọn một trong một trăm lẻ tám nơi hạ viện của Côn Luân phái là Thái Sơn Ngọc Hoàng Quan để cử hành.
Thanh Phong đạo trưởng ngồi ngay trên ghế thượng vị , phía sau có mười hai vị chân nhân hộ pháp đứng sánh vai nhau tho hình cánh nhạn.
Cùng ngồi ngang hàng nhưng hơi chếch một bên với Thanh Phong đạo trưởng là chưởng môn nhân bốn đại phái : Nga Mi , Thiếu Lâm , Không Động , Hoa Sơn.
Phía sau lưng họ cũng đều là nhưng cao thủ trong phái đứng đầu.
Sau cùng là chôc ngồi của các môn phái hơi kém hơn trong võ lâm là Tam Lưu Cửu Giáo , Ngũ Trang Thất bảo và Tứ Lộ Hào Kiệt.
Bốn bên của đại điện đứng đầy nhưng cao nhân đeo kiếm , ai nấy đều có ánh mắt chói lọi , thần sắc nghiêm túc , tim lặng bất động như tượng đá.
Gương mặt Thanh Phong đạo trưởng lộ vẻ tươi cười ,khẽ vuốt năm chòm dâu dài trắng tinh , hai luông nhãn quang sắc bén từ từ quét nhìn quần hùng trong điện , bây giờ đã không còn chôc trống , với giọng hài lòng :
-Bần đạo chủ trì cuộc đại hội võ lâm làn này , được hào kiệt bốn phương vui vẻ đến dự.Ngày hội võ lâm lần này có thể nói là đã quy tụ được tinh anh của võ lâm thiên hạ cùng một chỗ...
Nhưng lão chưa dứt lời , chợt phía dưới xa thoạt nhiên có một người đứng lên , cười nhạt một tiếng , chân họng thắng thừng:
- Lời nói này của đạo trưởng sai rồi , tục ngữ có câu : " Nhân ngoại hưu nhân , thiên ngoại hưu thiên ".Nếu cho mọi người hôm nay ở đây đều là những kẻ có tiéng tăm trong võ lâm đương thời thì được , nhưng nếu nói là đã tụ tập được võ lâm tinh anh trong thiên hạ cùng một chỗ thì e là không khỏi quá lời đấy !
Dứt câu , không đợi trả lời , hắn lập tức ngồi xuống lại.
Thanh Phong đạo trưởng hơi lộ vẻ không vui , lão nhìn kỹ lại người vừa lên tiếng , một lão già tinh hãm ốm nhác , dưới cằm để chòm râu de, thì ra Phong Lâm Bảo Chủ , Nhất Kiếm Phiên Thiên Độc Cô Minh trong võ lâm thất bảo.
Riêng quần hùng trong điên không ai là không sửng sốt , vì Phong Lâm Bảo chẳng qua là một phái rất nhỏ trong võ lâm , àm Độc Cô Minh trước mặt mọi người trong đại hội võ lâm , lại dám đụng chạm đến chưởng môn phái Côn Luân , Thanh Phong đạo trưởng danh vang thiên hạ , oai trấn võ lâm? Thiệt là một việc hết sức bất ngờ , ngoài ý nghic !
Nhưng điểm kỹ lại , sắc mặt của quàn hùng có mặt tịa chỗ vo cùng phức tạp,có người trầm tư không nói , có người ánh mứt lo âu và sợ hãi , có kử lại chăm chăm vào Độc Cô Minh mà ngẩn ngơ...
Tuy trong lòng cảm thấy không vui , nhưng Thanh Phong đạo trưởng là người có niêm ky cao , công phu hàm dưỡng thâm hậu, vẫ miến cưỡng giữ vẻ mặt tươi cười nói :
-Độc Co bảo chủ nói không sai , cừa ròi là bần đạu đã lỡ lời...
Lão ngừng đôi chút , tắt nụ cười , giọng nghiêm túc nói tiếp :
-Trong cõ lâm trước tiên trọng đạo nghĩa, mười năm nay , nếu trong các bang , phái , trang , bảo có chuyện ỷ mạnh hiếp yếu , lấy đông nạo ngược kẻ cô thế, mà kẻ áy không thể tự giải quyết được , cứ thuơ thứ tự trần thuật để đồng đạo có mặt tại đây , công khai phán đoán phải trái !
..........(thiếu mấy trang )
 Thanh Phong đạo trưởng bông nhiên biến sắc , lão giơ tay vẫy một cái , mười hai vị hộ pháp chân nhân đứng sánh vai ở phía sau lưng lão lập tức xoay chuyển thân hình như điện nói tiép nhau phóng ra.
 Ngoài điện lập tức vọng tới một hồi tiếng quát hét đánh nahu , nhưng chẳng qua trong chớp mắt đã thoạt nhiên im bặt , chỉ tháy cửu điện sực mở , một người toàn thân mặc áo xanh bị cơn mua làm ướt sung , bị đẩy vào trong điện , mười hai vị họ pháp chân nhân tư từ trở về vị trí , họ vẫn đứng vongd phía sau lưng Thanh Phong đạo trưởng.
 Toàn thân người áo xanh đó đều bao bọc trong bộ đò xanh và tấm sa đen , chỉ chừa hai lỗ nhỏ ở cặp mắt , trong người như bị trúng vô sôd kiếm thương , máu tươi loang lỗ như hoà cùng nước mua , chốc lát đã chảy đầy mặt đất , đủ thấy tuy hắn ta vươt qua được vô số trạm gác , nhưng cũng đã bị thương khắp mình , hơi thở hổn hển.
 Quần hùng trong điẹn tuy vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng tưng cặp mắt kinh hãi đầy thắc mắc đều chăm chú dán chặt vào trên người quái nhân bịt mặt áo xanh này. Chỉ tháy sau lưng hắncó đeo nghiêng nghien một thanh bảo kiếm bọc vàng nạm ngọc , than hình lảo đảo muốn te , nhưng hắn gượng chống đỡ đứng ở trong điện, nhìn lên phía trên , xa xa cung tay nói :
- Vãn bối Dương Mộng Long tham kiến đạo trưởng và các vị tiền bối...
 Mọi người lại sửng sốt lần nữa , từ trong tiếng nói có thể biết được hắn là một thiếu niên trẻ tuổi.
 Thanh Phong đạo trưởng hừ nặng một tiếng, hét :
 - Hừ , gan ngươi cung không phải nhỏ , dám huỷ diệt tram gác m tự tiện xông vào trọng địa đại hội võ lâm !
 Lão khẽ phất tay ào ào , một luồng kình lức liền cuốn tới.
 Thì ra xông vào đại hội võ lâm là một chuyện hết sức thất kính đối với người chủ trì , dù Thanh Phong đạo trưởng có công phu hàm dương cao thâm đến đâu cũng không thể không giận dữ.
 bản thân Dương Mộng Long vốn đã bị trong thương , làm gì chịu được luông huyền môn cường lúc của Thanh Phong đạo trưởng phất ra , nen liền tức thì lôn người té ra mấy bước , hả miệng phun ra một vòi máu tươi.
 Nhưng chang khẽ thở hển , alị vùng vẫy bò dạy , nsoi một cách đứt quãng:
 - Vãn bối không có thiếp mời , nêm khó dự được đại hội , nhưng vãn bối mang mối huyết hải thâm thù , yêu cầu các vị tiền bối võ lâm chủ trì công đạo, ngoại trù tội xong đại vào không có chuyện gì khác...
 Chàng chưa nói hết lời , lại lảo đảo một hơi mấy cái , ngã vật xuống.
 Trong lúc thân hình chàng ngã xuống đát,lại thấy trong chỗ ngồi có một người xaẹt ra như điện chớp , khẽ đỡ chàng lên , thì ra là vị Phong Lâm Bảo Chủ Nhát Kiếm Phiên Thiên Độc Co Minh ấy.
 Chỉ thấy hắn cười nhạt một tiếng , móc ra mọt viên thuốc màu vang , khẽ giở tấm khăn đen bịt mặt của Dương MỘng Long lên,để chàng nuốt viên thuốc xuống.
 Quần hùng trong điện im phăng phắc , tình cảm biểu lộ phức tạp bất nhất , nhưng vẫn không một người nào mở miệng.
 Dưới cơn thịnh nộ , Thanh Phong đạo trưởng phát ra một luồng huyền môn cường lực làm cho Dương Mông Long hốc máu tươi. Nhưng theo đó lão cung cs chút ít hối hận nên đã để mặc cho Đọc Cô Minh cứa chàng mà không ra ngăn cản.
 Phế phủ của Dương Mộng Tinh bị chấn động đến như bị tan nát , chang chỉ cảm thấy bị đau dớn hết mức , nên không chóng đỡ nổi mà ngã xuống đất. Nhưng sau khi uống xong thuốc của Độc Cô Minh , tinh thần lâp tức phấn chấn không ít , vội xá dài Độc Cô Minh một cái , nói :
- Đa tạ ơn cứu mạng của lão tiêng bối !
 Nói xong lại ngang nhiên đứng lên , với một bộ mặt ngạo nghễ bất khuất.
 Độc Cô Minh khẽ cười nói :
-Việc đầu tiên của đại hội võ lâm là ở chỗ chủ trì chính nghia giang hồ , người có huyết hải thâm thù gì từ từ nói ra , nhưng mà...
 Ánh mắt của hắn khẽ lướt qua bọn Thanh Phong đạo trưởng và chưởng môn năm đại môn phái nói tiếp :
- Chỉ sợ lần đại hội này ,chủ trì cho ngươi không xong rồi !
 Nói xong hắn cười dài một tiếng , từ từ trở về chỗ ngồi.
 Ngũ đại chưởng môn phái nghe thế đều biến sắc mặt , Thanh Phong đạo trưởng thoạt nhiên từ chỗ ngồi đứng dậy ,cặp mắt chiếu ra nhưng tia thần quang , dán chặt vào Độc Cô Minh tỏ vẻ tức giận.
 Nhưng Độc Cô Minh ung dung ngồi xuống , chẳng thàm nhìn Thanh Phong đạo trưởng.
 Thanh Phong đạo trưởng hết sức đè nén cơn lửa giạn trong lòng , trầm giọng hét với Dương Mộng Long ngang nhiên đứng đó :
- Bản toạ đã vì ngươi phá lệ , hay mau nói ra những lời ngươi muốn nói !
 Dương Mộng Long the lương thở than , lớn tiếng nói :
 - Sáu năm trước phụ mẫu huynh muội mọt nhà bảy người của vãn bối  bị giết hại thê thảm , thủ đoạn độc ác của hung thủ khiến người ta phải dựng tóc gáy , đã lột trần thi thể của gia đình vãn bối , bằm nát như tương...
 -Giọng nói của chàng thật là thảm thiết , nghẹn ngoà không nói thành tiếng...
 Toàn trường im lặng như tờ , ngũ đại chưởng môn mỗi người đều nhíu mày không nói.
 Dương Mộng Long đè nén cơn đau đớn trong lòng xuống , lại nói :
 - Vãn bối nuốt hận lén sống cũng chỉ muốn chờ đến ngày hôm nay , cầu xin các vị tiền bối chưởng môn chủ trì chánh nghĩa , rửa sạch mối oan thù thảm tử của phụ mẫu , huynh muôin vãn bối...
 Thanh Phong đạo trưởng gõ nhẹ xuống bàn nói :
- Theo ngươi nói , đó là một số thù sát trong võ lâm giang hồ , nhưng mà cả nhà ngươi gặp nangn , sao ngươi lại có thể thoát chết vậy?
 Dương Mọng Long nói :
-Đó cũng là chỗ vãn bối thắc mắc không hiểu , thủ đoạn của chúng tàn khốc tuyệt luân , nhưng lại chừa lại cho vãn bối một con đường sống , nhưng mà...
 Chàng đơt nhiên cười lên tiếng thê thảm ghê rợn , nới tiếp :
- Trong số hung thủ đó ,đã có người dùng " Tam Dương Chỉ " điểm vào ngũ âm tuyệt mạch của vãn bối , và còn cảnh cáo vãn bối chỉ có thể sống thêm sáu năm , chẳng qua thêm được một ngày ,nhẩm tính thì vãn bói cũng chỉ còn sống được không quá ba ngày nưa thôi !
 Quần hùng trong điện ai náy đều ngac nhiên thất sắc , đông thời có người thất thanh la lên :
- Tam Dương Chỉ...
 Râu dài bạc trứng dưới cằm của thanh Phong đạo trượng dựng đứng từng cọng , lão hét vội :
 -Cởi bỏ khăn bịt mặt của ngươi ra đi!
 Tiếng hét trầm thấp như tuyết , làm cho màng nhĩ ai nấy đều kêu lên ừ ừ , đủ tháy lão thật là khích động , đã bộc phát trung khí hùng hậu mà không hay biết.
 Dương Mộng Long khẽ rùng mình , nhưng lại theo lời cởi bỏ khăn đen bao bọc trên đầu.
 Trong quần hùng lại có người phát ra một hồi tiếng kinh hô thất thanh , mà còn có không ít người liền tức thì quay mặt đi.
 Thì ra sau khi Dương Mộng Long cởi bỏ khăn đen bịt mặt , hiện ra một bộ mặt ghê gớm khiến người ta không nỡ nhìn vào. Chỉ thấy mặt mũi chàng thâm đen sưng phù , miệng lẹch mặt xéo , mà không ít chỗ đã bắt đầu lở loét , máu mủ bầy nhầy không còn là mọt còn là gương mặt của con người , quả nhiên nhiều nhất cũng chỉ sống thêm ba ngày nưa thôi.
 Thanh Phong đạo trưởng là người hiểu biết , nhìn ra được Dương Mộng Long đích thật bị " Dương Tam Chỉ " , không khỏi buông tiếng thở than , chán nản lại ngồi xuống.
 Người ngồi ở mứ bên phải của lão là Thiếu Lâm chưởng môn Thiên Tịnh đại sư nhíu chặt cặp mày trắng khẽ nói :
-Lời nói của tiểu tử này không sai." Tam Dương Chỉ Pháp " của người này đã đạt đến chỗ thông huyền , hạ thủ không sai một ly , xem ra đây là một sự việc khó khăn trong kỳ đại hội lần này do đạo huynh chủ trì...
 Tiếp theo lão khẽ niêm tiếng phật hiệu ngưng miệng không nói nữa.
 Thanh Phong đạo trưởng gõ vào mặt bàn nói :
- Hãy mau nói tên họ cảu người hành hung , bản toạ và cá vị chưởng môn , quần hùng có mặt sẽ chủ trì chánh nghĩ võ lâ , truy cứu việc này cho ngươi !
 Dương Mộng Long thê lương thơt than nói :
- Người hành hung tổng cộng có bốn người , đều là nhưng cao thủ tuyệt đỉnh, có võ công cao không thể lường , đi đén như gió , chập chờn như quỷ thần , mà ai nấy đều mặc áo đen bịt mặt. Với thân thủ cao cường như tiên phụ , chărng qua chỉ trong cái phất tay đã bị thương trong tay họ... huống hồ lúc ấy vãn bối còn nhỏ tuổi, làm sao có thể tra ra tên họ của hung thủ , nhưng mà...
 Thanh Phong đạo trưởng vỗ bàn nói :
- Đã không biết tên họ của hung thủ , kêu bản toạ làm sao truy cứu cho ngươi đây? Huống chi bane toạ chảng thể nghe theo lời nsoi sơ sài của ngươi , mà gây nên cơn sóng gió , biết đâu lời nói của ngươi giả dối thì sao?
 Dương Mộng Long kháng cự đáp :
- Vãn bối nuốt hận lén sống , khổ sở đợi hết sáu năm tưởng rằng các vị tiền bối đến dự đại hội có thể chủ trì chánh nghĩa , rửa sạch mối trầm oan cho vãn bối , không ngờ...
 Nhưng lời của chàng còn chưa nói xong , đã bị một tiếng cười dài cắt đứt , thì ea Phong Lâm bảo Chủ Nhất Kiếm Phiên Thiên Độc Cô Minh lại rời khỏi chỗ đứng lên , vẫn vuốt hàn rau dê nói :
- Với sanh xưng là chưởng môn Côn Luân danh chấn vũ nội , lại trong lúc chủ trì đại hội võ lâm , mà lại muốn trốn tránh trách nhiêm , giúp ngon lửa hung tàn chay lên , thì  từ đây về sau sợ rằng trong võ lâm không ai dám tin tưởng dựa vào bức tường thanhg Thái Sơn như ngũ đại môn phái nữa...
 Thanh Phong đạo trưởng như không thể nhin được nưa , thét lên :
- Câm miệng.
 Độc Cô Minh ngừng lời , ngạo nghễ không nói nữa.
 Thanh Phong đạo trưởng vuốt chòm râu dài hét :
- Bổn toạ có khi nào trốn tránh trách nhiểm?
 Độc Cô Minh với thần thái tự nhược từ từ nói :
- Lão có thễin hỏi đạo trưởng một câu " Tam Dương Chỉ " này nhất định phải luyện được tinh , khí , thần đều đạt đến mức chín muồi mới có thể thi triển phải không? Vậy thực ra trong võ lâm đương thời có mấy người biết được tuyệt học này?
 Thanh Phong đạo trưởng khẽ sửng sốt , nhưng lại đành trả lời :
- Với tệ phái mà nói , ngươi có thể thi triển " Tam Dương Chỉ " chỉ có bần đạo và ân sư chưởng môn đời trước của ta. trong các môn phái khác dĩ nhiên cũng có người tinh thông tuyệt kỹ này , nhưng xem ra cũng không được bao nhiêu người !
 Nhất Kiếm Phiên Thiên Độc Cô Minh nói :
- Nói như thế có thể biết rằng người tàn sát tàn gia tiểu tử này ắt là cao thủ tuyệt đỉnh đã thanh danh bao năm , chỉ cần cố gắng truy cứu điều tra sẽ không khó tìm ra cội nguồn , đạo trưởng cự tuyệt không chịu thụ lý , chẳng phải có ý lẩn tránh trách nhiêm sao? Huống chi hung thủ không giết tiểu tử này , để hắn sống thêm sáu năm , tuyêt chẳng phải ngẫu nhiên...
 Thiên Tịnh đại s , chưởng môn Thiếu Lâm chợt cũng vỗ bàn , lớn tiếng tuyên một tiếng phật hiêu nói :
- Lão nạp cũng đã nghi ngờ ở điểm này , hung thủ để tiểu tử này sống thêm sáu năm , vừa đúng lúc khiến hắn chết sau ba ngày bắt đàu đại hội võ lâm. Đây... đây chính là điểm lão nạp nghĩ mãi không hiểu !
 Nhất Kiếm Phiên Thiên Độc Cô Minh lạnh lùng nói tiếp :
- Sự thật đã hết sức nguy hiểm , trong kỳ đại hội này ắt hẳn khó tránh khỏi xảy ra một số chuyện kỳ lạ ,không chừng sẽ là điểm bắt đầu của một trận hạo kiếp hôi tanh mùi máu !
 Lời nói này vừa thốt ra , quần hùng trong điện không khỏi cảm thấy rùn mình sởn tóc !
 Dương Mộng Long kiễn nhẫn chơd Độc Cô Minh dứt lời , nói tiếp :
- Vãn bối còn chưa nói hết ,tuy vãn bối không biết được tên họ của hung thủ , nhưng họ lại tự xưng là người của HUYẾT MINH BANG  , mà trong lúc hành hung đã để lại một cây Huyết minh Lệnh !
 Vừa nói chàng vừa đi tới trước mấy bước , hai tay đưa một cây lênh tiễn màu sắc đã phai đi lên trên bàn của Thanh Phong đạo trưởng.
 Thanh Phong đạo trưởng nhíu mày , lạnh lùng quét vào cây Huyết minh Lệnh dài khoảng năm tấc đó để ở trên bàn , nói :
- Trong võ lâm , khi nào có qua bang hội Huyết Minh Bang... Lão xoay chuyển đầu đề, ánh mắt ghê gớm chăm chú nhìn vào Dương mộng Long nói :
- Phụ Thân ngươi tên là gi?
 Dương Mộng Long úng tiếng :
- Tiên phụ tên Ngự Hùng...
 Thanh Phong đạo trưởng đột nhiên vỗ bàn đứng lên , trầm giong hét:
-Có phải là Thần Châu Nhất Kiếm Dương Ngự Hùng Dương lão anh hùng không?
 Dương Mộng Long ứng tiếng :
- Chính là tiên phụ!
  Quần hùng trong điện không ai là không phát ra một tiếng hô ngạc nhiên , thì ra năm xưa Dương Ngự Hùng dựa vào một thanh Thanh Minh Kiếm trong tay , tung hoàng giang hồ hơn 30 năm. tuy không thuộc bang phái nào , nhưng tiếng tăm lại ngang hàng với ngũ đại chưởng môn , có thể xưng là quái kiệt võ lâm một thời. Phái Côn Luân tuy với kiếm thuật oai khiếp giang hồ , nhưng kiếm pháp cảu Dương Nghẹ Hùng lại có một nét riêng biệt. Mười năm trước chưởng môn dời trước của Côn Luân là Nguyên hạo đạo trưởng đấu kiém với lão tại Hoàng Sơn Triều Dương bình chưa phân thắng thua , sau đó đinh giao rồi trở về.Bởi vậy đã gây chấn động trong võ lâm , nhưng sau mấy năm , Dương Ngự Hùng liền mất tích trong giang hồ , trong nhất thời lời đồn đại khắp nơi , có ngườ nói lão đã phong kiếm quy ẩn , có người nói lão bị bện chết , thậm chí có người nói lcú dó Nguyên Hạo đạo trưởng chưởng môn Côn Luân vì chưa thể khuất phcụ Dương Ngự Hùng dưới kiếm của mình , hết sức tổn hại đến thể diện , nên đã ngầm phái người giết hại lão , nhưng thật tình như thế nào lại thuỷ chung không ai biết.
 Thanh Phong đạo trưởng từ từ xoay chuyển ánh mắt nói :
 - Dương lão anh hùng bị hại ở nơi nào vậy.... ( thiêu mấy trang )
.................
cũng dài năm tấc , rộng hơn một tấc , hai đầu sắc nhọn , phía trên chỉ có ba chữ to màu đỏ ửng :
- Huyết Minh Lênh !
 Dương Mộng Long không khỏi ồ lên một tiếng , nói :
- Lão tiền bối ! người...
 Độc Cô Minh thản nhiên cười nói :
 -Hài tử ! ngươi nói không sai , tuy Huyết Minh Bang chỉ có bốn người , nhưng võ công của họ cao không thể lường , đều có khả năng xúat thần nhạp hoá , đi đén như gió , chạp chờn như bóng ma. Ba tháng trước tệ bảo đã bị cướp sạch , hai mươi mấy cao thủ trong bảo bị nạn , nhưng lão phu cũng có thể tháy được mặt mũi thật sự của họ...
 Lão khẽ dừng mọt chút lại nói :
- Nhưng mà lão phu lại biết được một điều bí mật không truyền của Huyết Minh Bang, người thần bí aasy đã cắt máu ăn thè ở trên tuyệt đỉnh tuyết sơn , mỗi người dùng ngón tay viết liên minh dơn bằng máu và ký tên trên đó , chỉ cần tim ra một phàn danh sách , sẽ có thể biết được chân tướng của bốn người này!
 Chưởng môn Thiếu Lâm Thiên Tịnh đại sư khẽ tuyên một tiến phật hiệu nói :
- Đã có sự cố trọng đại nà , vì sao lão nạp chẳng hay biết chút nào vây?
 Nói xong lão tỏ vẻ hết sức kinh nghi.
 Độc Cô Minh xoay chuyển ánh mắt ghê gớm nói :
- Không chừng chư vị thật sự không biết. Không chừng cố làm ra vẻ hồ đồ , nói không chừng trong quần hùng đã có người của Huyết Minh Bang ở trong đó !
 Lời này vừa thốt ra , quần hùng ai nấy đều ngạc nhiên nhìn ra bốn phía , và lại có cảm giác rùng mình sởn óc !
 Bọ Thanh Phong đạo trưởng ngũ đại chưởng môn nghe nói thoạt nhiên cùng lúc đứng lên , đèu tỏ vẻtức giận. Thanh phong đạo trưởng hét như sấm gầm:
-Chẳng lẽ ngươi ám chỉ bản toạ chăng?
 Độc Cô Minh khẽ cung song quyền nói :
- Lão phu không dám !
 Thiên Tịnh đại sư hừ một tiếng nói :
- Theo ngươi thì mục đích của bốn người Huyết Minh Bang như thế nào?
 Độc Cô Minh cười nhạt nói :
 Đại sư thật không biết , hay là cố ý mà hỏi?
 thiên Tịnh đại sư vỗ mạnh lên bàn nói :
 -Lão nạp suốt đời tu trì ở phật mô , chẳng lẽ còn phải nói lão sao?
 Độc Cô Minh cười hi hi nói :
- Huyết Minh Tứ ma giết chết Thần Châu Nhất Kiếm Dương lão anh hùng chấn đại giang nam bắc , dùng " Tam Dương Chỉ " điểm thưưong con của ông ta , khiến hắn thiệt mạng sau khi võ lâm đại hội bắt đầu. Rồi lại toạ nên sát nghiệp trong giang hồ , quăn một mẻ lưới khủng bố , mục đích của nó chẳng qua là khiến thiên hạ quần hùng biết được mà run sợ , không dám chính thị , còn vài mục đích khác thì...
 Lão cười hô hố lại nói !
- Tin rằng chư vị có mặt tại đây cung có muc đích giống với Huyết Minh Tứ Ma , sục tìm cuốn bí kíp võ học " nghiêm thị Võ Tuý " ấy do Võ Uy Thần Quân Nghiêm Vân chép lại , ai lấy được cuốn sách này , người áy sẽ cs thể bá phục võ lâm , như Nghiêm Vân năm xưa vậy , trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ !
 Minh Không trưởng lão chưởng môn phái Nga Mi đột nhiên cười ho hố nói :
-Độc Cô bảo chủ không khỏi cố nói cho người ta run sợ thôi , thiét nghĩ Nghiêm Vân ấy đã quy tiên trăm năm rồi ! Còn về lời đồn cuốn sách " Nghiêm Thị Võ Tuý " chẳng qua do ngươi hiểu tự bịa đặt ra thôi , gần trăn năm nay có ai tưng phát hiện qua chút manh mối nào, nếu quả thật có Huyết Minh Bang , sao lại phí hết tâ cơ đi tìm thứ việc mịt mù hư vô này?
 Dương Mộng Long ở bên nghe đến trừng mắt bả miệng , chàng thật sự chưa nghe qua những việc này , đồng thời càng căm hận người của huyết Minh Bang nham hiểm tàn độc.Chỉ nghe Độc Cô Minh lại nsoi :
-Dù cho không có cuốn sách này , Huyết Minh Bang đó cũng còn khiếp sợ một người , họ rát dợ người này ra mặt đối địch với họ , nên hành tích chập chờn , không dám để lộ mặt mũi thâth sự !
 Mọi người nghe nói , không khỏi lại biến đổi thần sắc.
 Không Động chưởng môn Không Động Thần Tẩu Nam Tam Phục không tự giác xung miệng hởi :
- Ai vậy?
 Độc Cô Minh trầm giọng đáp "
 - Đó chính là đứa đệ tử pảhn bội sư môn của VÕ Uy Thần Quân Nghêm Vân , Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên !
 Hoa Sơn chưởng môn chen miệng cuwif nói :
 - Lời nói này của Độc Cô bảo chủ không khỏi quá ư hư huyền , nghe nói một trăm năm trước Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên đã bị Nghiêm Vân dùng " Hảo Lôi Thần Chưởng " đánh bà ta thành tra xương , dù ba ta chưa chết đi , sự việc cách đây đã môt trăm năm , chẳng có chút đáng tin gì cả , tất nhiên bà ta sớm đã lão bệnh mà chết rồi!
 Độc Cô Minh cười dài một tiếng , nói tiếp :
 - Trong giang hồ lại có một tin đồn khác , Vô Uy Thàn Quân Nghiêm Vân nghĩ tình sư đồ không nỡ giết chét đệ tử duy nhẩt này của lão , nêm đem nàg ta giam cầm ở một nơi hảo lánh bí mật. Tuy sự việc cách đây một trăm năm , nhưng nàng đã được Nghiêm Vân chân truyền , sống được một trăm tám mươi chín tưởi , cũng là chuyển hết sức bình thường , chính bản thân Nghiêm Vân phải chăng đã chết ròi cũng là chuyện hết sức khó nói...
 Lão khẽ ngừng , lại nói :
 - Ở phụ cận Thái Sơn này đã có người không chỉ một lân chính mắt trông thây qua một đôi chim ưng khổng lò như trong lười đồn , nói không chừng Thiên thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên ấy chính ở trong núi Thái Sơn này !
 Lời này vừa thốt ra , quần hùng trong điện lại vang lên tiếng la khẽ , hiển nhiên mọi người đều bị lời nói của Nhất Kiếm Phiên Thiên Độc Cô Minh làm khiếp đảm tâ thần.
 Tiếng mưa gí càng lúc cang gấp , chỉ nghe cơn mưa bão đập vào cưat sổ phát ra tiếng lao xao , cùng với tiếng gió hú như có mươon vàn con ngựa đang cất vó dồ dập , lamg cho long người lo âu buồn bã.
 Đôt nhiên...
 Một trận cuồng phong mãnh liệt vutk lướt qua cửa nửo liền phát ra tiếng rầm rầm, cuối cùng một tiếng rắc vang lên ! Then cửa trên cánh cửa điên to lớn đã bị gãy làm đôi.
 Cửa điện lập tức bị thổi tung , một trận mua gió lập tức ào ạt vào trong.
 Mấy mươi cay nến to tròn đại điện liền tắt hơn phân nửa , trong nhất thừi ánh sáng u tối.
 Tiếng hú của Thất âm hươngd ở 4 bề Ngọc Hoàng Quan cơ hồ cùng nổi lên một lúc, quang cảnh hết sức hỗn loạn , đã nghe không ra là báo thứ cảnh hiệu nào , như là có vô số cường địch đồng thời từ 4 phương 8 hướng đến tập kích vậy.
 Nguc đại chưởng môn và quần hùng có mặt đều là nhưng cao thr số 1 thành danh , gặp việc trấn tinh như cũ , chẳng người nào vọng đọng , 12 vị hộ pháp chân nhân ở sau lưng Thanh Phong đạo trưởng phòng ra trước tiên xong ra ngoaid bảo điện. sau đó là Ngọc Hoàng Quan chủ Huyền Chân đạo trưởng xuất lĩnh mười mấy tên đạ nhân đeo kiếm nối tiếp nhau vụt chạy ra.
 Nhưng tiếng kêu hỗn loạn của Thất am hương tiễn ây thoáng ái liền ngưng lại , chẳng có tiếng la hét và đánh nahu vọng tới , như là địch tung bị phát hiện lại đã biến mất.
 Lúc này cửa điện đóng chở lại , đèn đưóc lại được thắp lên , trong đại điên lại sáng choang như cũ.
 Mười hai vị hộ pháp quần áo đều ướt hêt , nhưng kết qủ hồi báo hoàn toàn giống nhau. Ngọc Hoàng Quan chẳng có tung tích của kẻ địch , những trạm gác trong ngoài chắc vì trong cơn mưa gió thị lức không tốt , nhất thờ hiểu lầm.
 Trong lòng quần hùng có mặt ai nấy đều hiểu răng việc này tuyệt chẳng phải ngãu nhiên , mắt thấy trong đạo hôi võ lâm này , tất  sẽ có chuyẹn lạ liên tục xay ra nhưng fu người chủ trì đạo hội là Thanh Phong đạo trưởng nhất thười không có biểu hiển gi , nên môi người vãn ngòi nguyên chỗ im lặng quan sát diễn biến.
 Nhất Kiếm Phiên Thiên Dọc Cô Minh đột nhiên buông tiéng cười lớn , tiếng cười ghê rợn chói tai , như chứa đày sự bi phẫ tức giận và sự mỉa mai , khiến người ta không khỏi khẩn chương trong lòng.
 Đột nhiên , chính trong lúc hắn ngước mặt nhìn lên trời cười điên dại , cong Luân chưởng mon Thanh Phong Đạo trưởng vỗ mạnh lên bàn , trầm giọng la lên tiếng một người , thoat nhiên đuúng lên.
 Mọi người không khỏi cung lúc sửng sốt, đén khi nhìn roc nguyên nhân tai saoThanh Phong đạ trưởng vỗ bàn tay đưngd dậy thì càng tăng thêm kinh hãi thất sắc , không biét phải làm sao !
 Thì ra trên chiếc  bàn ơt chỗ ngồi của lão vốn có hai cây Huyết Minh Lệnh , nhưng lúc này lại có thêm một cfây lện mới mẻ sáng chói ba chữ " Huyết Minh Lênh " đỏ như máu thạt làm cho người ta phải kinh tâm.
 Hiển nhiên Thanh Phong đạo trưởng chưa hề phát gíc cây Huyết Minh Lệnh này do người nào đựt lên tren bàn của lão lcú nào.
 Đây thực là việc làm run sợ lòng người và khiến người ta nhgi hoặc , vơi trình độ võ công của Thanh Phong đạ trưởng có người đem một caay Huyết Minh Lẹnh đăth trước mặt mà lão không khỏi phản giác đươc , đay là viêc khiến ngươig ta khso có thể tin được và không thể tưởng biết bao !
 Thiếu Lâm , Hoa Sơn , Không Đọng , Nga Mi , tứ đại chưởng môn cùng lúc đứng dậy , ánh mắt lướt nhìn ra bốn phía sau cùng chăm chú nhìn vào Huyết Minh Lệnh đó , suy nghic không nói gí hết
 Đột nhiên...
 Thất âm  hương liễn lại vang len một cùng !
 Sắc  mặt Thanh Phong đại trưởng biến đoit dữ dội , như lkà kinh sợ và phân nôk , Lao đọc nhiên khẽ phất ta so bào , một lưòng cương phong liền quạt phát ra áo bào , một luông cươn phong liêng cùng tắm ngấm.
 Quân hungg tại chỗ cũng dúng , ai nấy đèu thủ thế chiừ biến.
 Thanh Phonbg đạo trưởng chậm bước đi tới giữa đại điện , chiếc đạo bào của lão trước sau phình to như trống , thanh thế hết sức kinh người , chỉ nghe lão hạ tháp giọng nsi rống lên :
-Lời Phong Lâm Bảo Chủ bói không sai , Người của Huyết Minh Bang quả thạt đã tìm tới đây rồi, giae sử đại hội bị quấy nhiếu , tấc là do đố mà triển khai một trạn chiến chúc dầu máu hôi tanh, bần đạo vì duy trì an ninh võ lâm bắt buộc phải cùng quần hung tại chỗ chi lại buộc phaỉ cùng quần hung tại chôc chọi lại vô số người thần bí này rôi!
Quần hùng ai nấy đều đồng thanh ứng tiếng :
-Nguyên cùn đạo trưởng chống lai cường địch, dù chết cũng không sợ !
 Laúc này tuy đèn đước trong điện tắt hết nhưng nhưng người có mạt tịa chôc đèu là nhưng cao thủ nội ngoại kiếm tu. Tuy ở trung chỗ đen tối , nhưng vân có thể nhin roc sự vật.
 Thanh Phong đạo trương khẽ gật đầu , 12 vj hô phápchân nhaan cầm kiếm vậy quang bảo vẹ , họ cùng lớn bước chạy tới vcửu đien
 Theo sau là Thiéu Lâm , Không Động , Nga Mi , Hoa Sơn , Tứ đại chưởng môn và số cao thủ trong phái theo đenh , Tam giáo của ban , ngũ trang thất bảo và tứ lộ hào kiệt các người.
 Như tình trạng ngũ đạichưởng môn liên thủ cung chống lại kẻ cường địch này , có thể nói là việc chưa từng có tf xưa tới nay , nếu chẳng phải vì ở trongđại hội võ laam xảy ta việc lạ này , cũng khó mà thấy , theo đó là một dự im lặng.
 Lúc này tiếng báo động của hướng tiễn lai ngưng trở lại , theo đó là một sự im lặng.
 Thanh Phọng đạ trưởng bị làm đến điên đaot muốn phản , trong nhât thời có chút không biết làm sao
 Đang lúc lão do dựkhông quyết , chợt nghe một hồi tiếng cười dài vọng tói.
 Tiếng cười đó trầm thấp như tiếng gầm , trăm đầy ý ngông cuồng , tuy ở trong tiếng mưa gió vẫn chấn động đến màng nhĩ nguwif ta keu lêb ù ù phát run trong lòng.
 Tù trong tiếng cười , hiuển nhiên có thể phá đoán ra võ công cao diêu của người viêt nam , đã đến mức cuất thần phập hoá thôi. Nhưng tiếng cười ấy lại là dùng " chân khí truyền thanh " mà phát ra chẳng cách nào căn cứ tiếng cười mà phân đoán ra phương hướng khoảng cách của người đến.
 Thanh Phong đại trưởng đứng im bất động , nghe kỹ tiếng cười , đột nhiên hét to một tiếng , vội vang đánh ra một chưởng.
 Chỉ nghe một tiếng nổ to , hai cánh của điện to lớn lập tức ứng thư nát ra ưng biến gox vun , một trân mưa gió mượn thế cuốn vào.
 Chính trong lúc mưa gió cuốn ập vào , gõ vun bay tứ tán ,Thanh Phong đậo trưởng khẽ duỗi người phóng ra , thế gấp lực mạh . Y như một con mãnh hổ xuất chuồng .
 Nhưng thân hình lão vừa nhảy ra đại điển , trong chớp mắt 12 vị hộ pháp phân chân nhân ở phía sau lưng còn chưa kịp hành động gì thì nghe một tiếcủa Thanh Phong đạo nhân dã bị một luông đạ lực dữ rộ hất ngược trở lại , đồng thời một tiếng cười lớn

( buồn ngủ quá đánh máy không được chuẩn , mai kiểm tra lại sau ,zzzzz)
Cuộc đời là một câu truyện! Bạn muốn câu truyện của bạn như thế nào ? Hãy tự mình sáng tác câu truyện của chính mình bạn nhé ...

Hậu Tinh Thần Biến: http://blog.360.yahoo.com/blog-bK3x.0s_bZnINFuFZ8s-?cq=1
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-30 14:01:16anvian>
HUYẾT ẢNH
         Tác giả : Điền Ca
Chương 3 (File 01-3)

...
tiếp nữa.
Lão phụ lạnh lùng nói: “Ai là mẹ của ngươi, oắc con này nhất định do ngươi dẫn dụ đến, ta chẳng những phải băm vằm hắn làm muôn mảnh, cả ngươi cũng giết luôn một thể…”
Ánh mắt lạnh lùng của bà ta khẽ xoay chuyển, đột nhiên bà chỉ vào con chim ưng giữa cổ mọc đầy lông vàng đứng hiên ngang ở một bên, tiếp tục nói: “Ngươi còn chẳng phải như một ngàn đứa con nít kia vậy, bị “lão hoàng mao” bắt tới, chỉ chẳng qua vì ngươi chưa bị vồ chết, lão thân lại cảm thấy cô đơn, tịch mịch, mới nuôi ngươi hết 16 năm trời!”
Thiếu nữ áo đỏ chẳng có cảm giác gì bất ngờ cả, nàng rụt rè đi tới trước hai bước, đôi tay khẽ chụp vào cánh tay phải của lão phụ, ánh mắt đầy vẻ bi thảm thê lương, run giọng nói: “Con biết rồi, nhưng mà 16 năm nay mẹ thương con biết bao, còn tốt hơn thân sinh con gấp mười lần, con cũng xem mẹ như mẹ ruột của con vậy. Hôm nay dù mẹ có thật sự giết con, con cũng sẽ không hận mẹ!”
Lão phụ toàn thân khẽ run rẩy, đột nhiên biến đổi ánh mắt, thình lình giơ tay ôm thiếu nữ áo đỏ vào trong lòng, lẩm bẩm nói: “Hài tử! Ngươi nói không sai, mẹ thương con còn hơn con gái ruột của mẹ, nhưng mà…”
Bà ta thở dài một tiếng, lại nói: “Suốt đời này của mẹ kể như xong rồi, cũng còn hy vọng sống sót rời khỏi nơi này nữa!”
Thiếu nữ áo đỏ đột nhiên phục vào lòng lão phụ khóc lớn tiếng nói: “Mẹ! Là con hại mẹ rồi, mẹ hãy giết con đi thôi!”
Lão phụ như đã bình tĩnh đi nhiều, khẽ vỗ vai thiếu nữ áo đỏ, nói một cách hết sức hiền từ: “Đây cũng là số mạng định sẵn không trách được ngươi…”
Dương Mộng Long bị tay trái của lão phụ nắm lấy áo trước ngực, lại cảm thấy như có vô số ám lưu ép vào trên đại huyệt ở toàn thân, đến nỗi khớp xương rã rời, khí huyết ngưng trệ không thể cử động.
Ánh mắt của lão bà xoay chuyển mấy lần, trên khuông mặt nhăn nheo đột nhiên thoáng qua hồi tình cảm phức tạp, đột nhiên chừng chừ lẩm bẩm tự nói: “Đúng rồi không thể giết hắn, không thể giết hắn…
Bà khẽ dừng lại, suy nghĩ một lát, lại nói: “Đây là tia hy vọng duy nhất, trừ thế này ra, thật sự khó mà sống sót rời khỏi nơi này nữa!”
Dương Mộng Long ngạc nhiên không hiểu, nhưng trong lòng chẳng có ý sợ chết, ánh mắt không ngừng quét vào lão phụ và thiếu nữ áo đỏ mà ngơ ngẩn.
Lão phụ đột nhiên buông lỏng năm ngón tay trước ngực Dương Mộng Long , hét: “Oắc con! Ngươi có biết vô cớ xông vào đây, phạm phải sai lầm lớn biết mấy không?”
Dương Mộng Long lớn tiếng đáp: “Nhưng làm quấy nhiễu đến hai vị, trong lòng tại hạ thực sự không yên!”
Lão phụ hừ một tiếng, đột nhiên giở áo ra, để lộ hai chiếc đùi ốm nhỏ như cọng mây, chỉ còn da bọc lấy xương.
Dương Mộng Long không khỏi lại giật mình kinh hãi, thì ra giữa khớp xương đầu gối của hai chân bà ta, có một sợi xích sắt to như chiếc đũa xỏ ngang, hai đầu đều kẹp sâu vào trong vách đá ở sau giường.
Chàng không khỏi lấy làm lạ nói: “Với võ côn cao siêu như lão tiền bối, sợi xích sắt này làm sao có thể trói buộc được bà?”
Lão phụ cười bi thảm nói: “ Ngươi biết đây là cái gì không? Đây là sợi xích do ân sư ta dùng bách luyện cương mẫu chế tạo đấy, mặc cho công lực thủ pháp hay binh đao lợi khí gì cũng đừng hòng làm đứt nó được phân ly, trừ phi…”
Bà khẽ thở dài một tiếng, nói tiếp: “Trừ phi lão thân luyện thành “Thiên Anh Thần Cương” mơi có thể làm đứt nó. Không ngờ lão thân tốn hết cả trăm năm thời gian, trong lúc đại công sắp thành, lại bị ngươi hủy trong khoảnh khắc!”
Bà ta tuy nói đến vô cùng thương tâm, nhưng hơi giận dữ cũng đã tan biến hết, trong cặp mắt lộ ra vẻ bi thảm thê lương không biết làm sao.
Dương Mộng Long lạnh lùng cười nói: “Lão tiền bối bị nhốt ở nơi này, tuy làm cho người ta rất là đồng tình, nhưng tàn hại một ngàn đứa trẻ nít để đổi lấy sự tự do của bà, lại là cử chỉ thiên lý nan dung, nhân thần công phẫn!”
Lão phụ giận dữ hét lên một tiếng nói: “Oắc con ngông cuồng thật, chẳng lẽ ngươi không sợ chết sao?”
Dương Mộng Long lớn tiếng nói: “Tại hạ sớm đã gác bỏ sinh tử ra ngoài rồi!”
Lão phụ đột nhiên biến đổi thần sắc, năm ngón tay của bà ta khẽ động, như muốn đưa Dương Mộc Long vào đất chết vậy.
Thiếu nữ áo đỏ cũng hết sức khẩn trương, cặp mắt lộ ra vẻ vô cùng lo sợ.
Dương Mộng Long lại nhìn lại nhìn vào một nơi xa xăm, đầy vẻ ngạo nghễ bất khuất. Năm ngón tay của lão bà khẽ rung động, cuối cùng cũng từ từ buông xuống chán nản nói: “Ngươi làm sao biết được một ngàn đứa trẻ nít lão thân lấy đó, đều là con cháu của những tên cường đồ thập ác bất thứ, dù cho lão thân không lấy sinh mạng của họ, họ cũng khó mà lớn khôn thành người, sớm muộn khó thoát khỏi cá chết!”
Dương Mộng Long cười nhạt nói: “Cưỡng từ đoạt lý, đây là việc khó làm cho người ta tin được!”
Lão phụ nói: “Tin hay không tùy ngươi. Lão thân cũng không muốn nói nhiều với ngươi. Trước mắt lão thân chỉ hỏi ngươi một câu cần thiết, thực ra ngươi muốn chết hay muốn sống?”
Dương Mộng Long cười khổ nói: “Lão tiền bối đâu có nắm giữ cuốn sổ sinh tử, bất luận tại hạ muốn sống hoặc chết, sợ rằng lão tiền boosi cũng không cách nào sửa được vận mệnh của tại hạ!”
Lão phụ khẽ nhìn chàng một cách nghi hoặc, đột nhiên ủa lên một tiếng, giơ tay khẽ phất một cái.
Dương Mộng Long tuy đứng ở trước mặt lão phụ, nưng cũng vẫn ở ngoài mấy thước. Lão phụ ấy giơ tay khẽ phất lên trên không, lại có một luồng ám lực quét qua trước mặt, chỉ nghe “xoẹt” một tiếng, đã kéo tấm khăn đen bịt của chàng xuống.
Dương Mộng Long chẳng chút phòng bị, muốn né tránh cũng không kịp, liền để lộ gương mặt sưng phù lở loét, miệng lệch mắt xéo ấy ra ngoài một cách rõ ràng.
Thiếu nữ áo đỏ như muôn ngàn không ngờ đến Dương Mộng Long lại có một gương mặt xấu xa đáng sợ như thế, nàng kinh hãi la lên một tiếng, lập tức quay mặt đi.
Lão phụ thì tỉ mỉ ngắm nhìn một lát, cười nói: “Sáu năm trước ngươi bị Tam Dương Chỉ đã thương, trước mắt nhiều nhất ngươi chỉ có thể sống thêm ba ngày!”
Dương Mộng Long không khro ngầm kinh hãi, nghĩ rằng: “Lão bà này thực sự không có gì mà không biết, vừa ngó qua đã có thể xem ra tình hình như thế.
Đang lúc suy nghĩ, chợt nghe lão phụ lại nói: “Lão thân hỏi ngươi một lần nữa, muốn sống hay chết?”
Dương Mộng Long chừng chừ nói: “Chẳng lẽ lão tiền bối còn có thể cứu sống ssược tại hạ chăng?”
Lão phụ cười khà khà nói: “Đừng nói thương thế như thế này, dù cho là một sống xương khô, lão thân cũng có thể đem nó biến thành một người sống, nhưng mà…”
Bà khẽ ngưng, lại nói: “Nhưng ngươi phải lập lời thề, bằng lòng làm một việc hết sức khó khăn cho lão thân!”
Dương Mộng Long lại nhớ đến lời nói của Độc Cô Minh, trong lòng liền tràn đầy hy vọng. tuy chàng không tham sống nhưng lại thủ đi trả mối huyết hải thâm thù của phụ mẫu huynh muội, lời nói của lão bà thần bí khôn lường này như chẳng phải giả dối. Nên chàng vội xá dài một cái, không chút chừng chừ đáp: “ Nếu lão tiền bối có thể cứu được tính mạng của vãn bối, bất luận sự việc khó khăn cách mấy vãn bối cũng bằng lòng đi làm, dù cho tan xương nát thịt, muôn chết cũng không từ!”
Lão bà nghiêm mặt nói: “Đã như thế thì hãy mau lập lời thề đi!”
Dương Mộng Long lập tức quỳ xuống đất lập một lời thề, lão phụ khẽ mỉm cười một cách hài lòng. Giơ tay đỡ một cái, một luồng ám lưu mạnh mẽ lập tức đỡ chàng từ dưới đất lên.
Bà ta khẽ thở dài một tiếng, nói: “Thứ nhất, sau khi rời khỏi nỏi này không được nhắc đến hang động ở dưới đáy đầm này và việc của lão thân. Thứ hai, lão thân bị nhốt ở đây đã hơn 100 năm, khao khát được trở về nhân thế để giải quyết vài chuyện ân oán, Thiên Anh Thần Công đã hủy tỏng tay ngươi, công lao cực khổ trăm năm của ta bị hủy trong một phút. Nay muốn sống sót rời khỏi nơi này, chỉ có cách tìm được kho báu của tiên sư ta để lại, mới có thể chặt đứt được sợi xích thép này…”
Dương Mộng Long nhịn không được chen miệng nói: “Chẳng lẽ thiên sư của lão tiền bối là Vô úy Thần Quân Nghiêm Vân chăng?”
Lão phụ thê lương cười nói: “Không sai, lão thân chính là Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên, đại khái ngươi sớm đã nghe qua rồi!”
Dương Mộng Long áy náy không yên, trong nhất thời không khỏi có chút sửng sờ.
Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên đột nhiên móc ra một bức lụa mỏng màu trắng xếp gấp đưa tới tay của chàng, vô cùng nghiêm túc trầm giọng nói: “Lão thân đành đem hy vọng duy nhất ký thác vào ngươi, đây là nửa bức “Thủy Nguyệt Đồ” dùng để tìm kiếm nơi cất giấu kho báu của tiên sư. Ngoài ra còn có nửa bức bị thất lạc trong giang hồ, không biết lọt vào tay người nào, trước mắt ngươi phải nhất định mau mắn tìm cách tìm được nửa bức bảo đồ ấy, sau đó theo đồ án mà tìm đến nơi đào lấy kho báo của tiên sư, rồi lập tức trở về nơi này!”
Dương Mộng Long khẽ nhíu mày thầm nghĩ: “Nửa bức Thủy Nguyệt Đồ đó đã không biết trôi dạt ở nơi nào, thiên hạ giang hồ bao la như thế, kêu ta đến đâu tìm đây? Nếu nửa bức Thủy Nguyệt Đồ ấy đã bị hủy đi, chẳng phải mãi mãi tìm không được sao? Huống chi quần hùng thiên hạ không ai không dòm ngó bí kíp bảo tàng của Vô Úy Thần Quân, với chút bản lãnh này của mình, lại làm sao có thể kháng cự với quần hùng? Nói không chừng chưa tìm được nửa bức bảo đồ ấy, thì nửa bức bảo đồ nàybị người ta cướp đi?”
Trong miệng chàng tuy đang lải nhải, người lại vồi vàng đưa hai tay đón lấy, chỉ thấy nửa bức lụa trắng ấy vì để quá lâu nên vô cùng rách nát. Nên chàng vội cẩn thận cất vào trong lòng.
Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên nghiêm nghị hỏi: “Những lời lão thân nói ngươi đều nhớ hết chưa?”
Dương Mộng Long nói: “Tại hạ đều nhớ rồi, nhưng mà…”
Thiên Thủ Bồ Đề khoát tay cắt đứt lời nói của chàng, nói: “Lão thân là người rất không có tính kiên nhẫn, vẫn là mau phát lạc ngươi đi làm việc gấp thôi!”
Vừa nói bà đem cái khạp sành suy nhất còn nguyên vẹn chưa bể ở trong lư đỉnh bị nổ tung đó ra, thò tay vảo trong lấy ra một vật lớn bằng quả trứng vịt màu đỏ tươi và trong suốt đưa trước mặt chàng nói: “Tuy Thiên Anh Thần Cương bị ngươi hủy đi, nhưng “Thiên Anh Nguyên Dương” này vẫn có giá trị liên thành, muôn vàng khó mà mua được…”
Bà khẽ xoay chuyển ánh mắt, hét: “Mau nuốt nó xuống đi!”
Dương Mộng Long nhạc nhiên kinh hãi lui bước liền nói: “Không! Không! Tại hạ thề chết chứ không uống thứ vật này!”
Chàng nghĩ đến đó là do tâm can tinh huyết của một ngàn đứa trẻ nít luyện thành, không khỏi nghẹn họng muốn ói, nên không ngừng lui lại phía sau liền liền.
Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên rống lên một tiếng, nói: “Muốn hay không muốn, bây giờ không còn do ngươi nữa!”
Bà ta giơ tay khẽ vẫy một cái, một luồng chưởng lực xoay cuồn không hình không tiếng lại nhấc bổng chàng cuốn tới trước mặt bà ta.
Dương Mộng Long vẫn muốn cự tuyệt, nhưng bàn tay khô gầy của Thiên Thủ Bồ Đề khẽ phẩy một cái, liền có một vùng chỉ phong chưởng ảnh hiện ra trước mặt chàng. Chàng chỉ cảm thấy kiết hầu huyệt tê dại, tự nhiên hả to miệng ra, năm ngón tay Thiên Thủ Bồ Đề đưa tới, viên Thiên Anh Nguyên Dương đã “ọt” một tiếng tuột vào trong bụng chàng.
Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên cười khà khà, khẽ buông lỏng năm ngón tay. Dương Mộng Long lậ tức loạng choạng lùi lại mấy bước, ngã té xuống đất.
Sau khi Thiên Anh Nguyên Dương ấy vào bụng, chẳng có mùi tanh hôi gì, ngược lại còn có một nguồn cảm giác mát rượi, khiến tứ chi bát mạch đều cảm thấy thật là thoải mái.
Nhưng không bao lâu, chàng chợt cảm thấy trong bụng có chút đau quặn.
Chàng không khỏi giật mình, quay mắt nhìn đi, chỉ thấy Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên vẫn ngồi ngay ngắn trên giường đá cuối đầu trầm tư, chẳng thèm nhìn và cũng chẳng hỏi han gì đến chàng.
Thiếu nữ áo đỏ thì ở gần bên mình chàng một cách ôn tồn, nhưng trong ánh mắtt lại có vẻ đồng tình, thỉnh thoảng len lén ngó nhìn chàng.
Dương Mộng Long khẽ than một tiếng, đành ngồi xuống vận công điều tức.
Nào ngờ không vận khí hành công thì không sao, vừa vận khí một cái, đột nhiên cảm thấy trong Đan Điền có một nguồn sức nòng ông lên, như một ngọn lửa đỏ xông thẳng lên đỉnh môn, khiến chàng cơ hồ ngất xỉu đi.
Chàng vội ngừng vận công, hai tay ấn vào nguyệt khí hải ở hai bên trái phải, khẽ rên rỉ.
Nhưng làn sóng nóng rực trong bụng không thế mà ngừng lại, nhất thời chỉ cảm thấy sức nóng bốc lên ngùn ngụt, hình như lục phủ ngũ tạng đều đã biến thành một ngọn lửa. Đồng thời luồng khí nóng đi khắp 36 nơi đại huyệt của toàn thân, sau đó lên thẳng sinh tử huyền quan ở trên rồi chạy thẳng xuống nhâm đốc nhị mạch ở dưới.
Lúc này chàng không còn chịu đựng được nữa, đành nghiến chặt hàm răng lăng lộn dưới đất không ngừng.
Chàng vùng vẫy hồi lâu, sau cùng ầm một tiếng, mất đi tri giác.
Đợi đến lúc chàng tỉnh lại, đã phát giác mình đang ngồi trên một chiếc ghế đá.
Chàng ngơ ngác mở mắt ra, chỉ thấy Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên vẫn ngồi ngay ngắn trong giường đá. Thiếu nữ áo đỏ thì phủ phục ở trước mặt mình, mỉm cười không nói một cách tình tứ.
Dương Mộng Long lập tức nhớ đến gương mặt lở loét ấy của mình, vội quay đầu đi, một mặt ấp úng nói: “Cô nương! Xin đừng…”
Chàng chưa nói dứt lời, lại phát giác một bàn tay mịn màng của thiếu nữ áo đỏ khẽ vuốt ve trên má của chàng và kéo chàng quay mặt lại, tiện tay đưa cho chàng một chiếc gương đồng.
Dương Mộng Long chần chừ nhìn vào trong gương, chỉ thấy mình mày thanh mục tú, thần thái phiêu dật, trên mặt làm gì còn chút lở loét nào.
Chỉ nghe thiếu nữ áo đỏ khẽ mỉm cười nói: “Mẹ ta đã hoàn toàn trị lành cho ngươi rồi!”
Dương Mộng Long vừa kinh hãi vừa vui mừng, tự nhiên ấn vào hai bên tay vịn của chiếc ghế đá, lập tức đứng bậc dậy.
Chỉ nghe một tiếng “cạch” rất khẽ, thì ra lúc chàng đứng dậy dùng sức quá mạnh đã đè gãy hai bên tay ghế.
Chàng ngơ ngác sửng sốt một hồi, nhất thời không hiểu rõ đây là nguyên cớ gì.
Đang lúc sững sờ, chợt nghe Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên hừ lên một tiếng, đột nhiên vỗ tới một chưởng.
Dương Mộng Long giật mình kinh hãi, nghĩ rằng chắc bà ta hối hận đã cứu mình nên lại ra tay giết chết mình chăng?
Nhưng thủ pháp của Thiên Thủ Bồ Đề rất kỳ lạ, tốc độ lại nhanh, không để cho chàng tránh né phản kích, đã đánht ới trước ngực chàng một chưởng.
Dương Mộng Long không kịp né tránh, do một thú bản năng phòng vệ, đành tề tụ chân khí, liền ưỡn ngực chịu lấy một chưởng.
Chỉ nghe một tiếng “ầm” chói tai! Trong động liền tức thì nổi lên những luồng kình phong, như làm cho vách đá cũng phải rung rinh bất định muốn sụp đổ.
Dương Mộng Long cảm thấy trước ngực rung động, đứng tấn không vững, lui liền ra sau ba bước, chàng khẽ vận tức, chỉ cảm thấy hơi nóng cuồn cuộn, khí huyết lưu thông, chẳng có hiện tượng gì bị thương cả, mới yên tâm.
Nhưng chàng lập tức lại cảm thấy ngạc nhiên thất sắc, tại sao đột nhiên mình lại có thứ thần dũng đại lực như thế. Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên đó chỉ cần giơ tay vẫy một cái đã nhấc bỗng mình lên tới trước mặt bà ta, lúc này sao mình lại có thể đón được một chưởng uy mãnh như thế của bà ta? Đây thật là chuyện khiến người ta hết sức khó hiểu.
Đang lúc ngơ ngẩn suy nghĩ, chợt nghe Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên cười khà khà nói: “Thiên Anh Nguyên Dương ấy đã khiến nội lực của ngươi tăng lên gấp trăm lần, mà vẫn còn tiếp tục gia tăng nữa. Dù cho những nội gia cao thủ khác đã khổ tu hết mươi năm, đại khái cũng khó chống đỡ được nội lực hùng hậu của ngươi, nhưng mà…”
Bà khẽ suy nghĩ lại nói: “Trong giang hồ rất nhiều cao nhân danh thủ, lão thân phải dạy thêm cho ngươi mấy môn bí học tuyệt kỹ nữa mới có thể hy vọng khiến ngươi tìm được nửa bức Thủy Nguyệt Đồ ấy một cách thuận lợi, đào được bảo tàng của tiên sư.”
Dương Mộng Long hết sức mừng rỡ, vội quỳ trước giường của bà ta nói: “Đa tạ hậu ái của tiền bối, suốt đời vãn bối khó quên!”
Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên hừ lạnh một tiếng, nói: “Chỉ cần ngươi nhớ lấy lời thề, sớm làm xong việc lão thân giao phó là được rồi!”
Thiên Thủ Bồ Đề quả là người hết sức nóng tánh, bà lập tức bắt đầu truyền dạy võ công cho Dương Mộng Long.
Dương Mộng Long vốn là người có thiên phú rất thông minh, tuy từ nhỏ đã mất cha, nhưng đã biết được không ít Thanh Minh kiếm pháp của Dương Ngự Hùng, nên trong lúc bị thương sắp chết vẫn có thể xông qua mấy cửa ải tiến vào trong đại hội võ lâm, vốn đã không phải là tay tầm thường trong giang hồ. Nhưng võ công của Thiên Thủ Bồ Đề truyền dạy cho chàng lại khiến cho chàng không khỏi hết sức thắc mắc, đã hình như trở nên ngu đần, trong nhất thời đã thật khó lĩnh hội được sự ảo diệu trong đó.
Thì ra võ công của Thiên Thủ Bồ Đề truyền dạy cho chàng toàn là những gì chàng chưa từng nghe và thấy, như phức tạp nhưng lại đơn giản, như đơn giản nhưng lại phức tạp, trong sự biến hóa của số biến hóa đó, làm cho chàng điên cả đầu, cơ hồ chẳng hiểu gì cả.
Tín tình của Thiên Thủ Bồ Đề hết sức nóng nảy, thỉnh thoảng nổi nóng la mắng chàng. Nhưng sau khi qua rồi vẫn chỉ dạy cho chàng một cách tỉ mỉ. Trong động không nhìn thấy ánh sáng mặt trời, tuy không nhìn ra được ngày và đêm, nhưng ước tính ít nhất cũng đã qua hết một ngày một đêm. Dưới sự chỉ dạy tỉ mỉ tận tình của Thiên Thủ Bồ Đề, Dương Mộng Long chỉ học biết được nhất quyền tam chưởng, lưỡng kiếm tứ chi.
Thiên Thủ Bồ Đề khẽ than thở nói: “Như tiến độ này của ngươi, quá tám hôm hoặc mười hôm nữa cũng không cách nào học hết được toàn bộ võ công của lão thân…”
Nhưng liền theo đó bà ta lại tươi cười nói: “Võ công của lão thân phí hết mấy mươi năm thời gian học được từ ân sư của ta, chỉ tốn tám hôm hoặc mười ngày mà dạy hết toàn bộ cho ngươi, đương nhiên là một việc khong thể được. Trong một ngày một đêm, ngươi đã học được một hai phần mười, đã là sự việc đáng quí rồi!”
Bà khẽ ngừng một chút, lại nói: “Thế nhưng nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, với võ công trước mắt của ngươi mà nói, tuy có thể tung hoành giang hồ, nhưng vẫn e rằng khó mà đạt được nguyện vọng của lão thân. Bây giờ lão thân lại đem cái học tinh túy suốt đời truyền miệng cho ngươi, không chừng có thể hiểu ra cách vận dụng.”
Nói xong, bà lập tức đọc lại một cách thao thao bất tuyệt, Dương Mộng Long tuy nghe không hiểu hơn nữa, nhưng chàng lại tập trung toàn bộ tinh thần nhớ không sót một chữ.
Đại khái qua khoảng thời gian ăn xong bữa cơm. Thiên Thủ Bồ Đề dừng lại nói: “Đại khái lão thân đã truyền thụ cho ngươi hết cái học tinh túy suốt đời của mình, bây giờ lão thân chỉ ngày đêm mong chờ ngươi sớm tìm được nửa bức Thủy Nguyệt Đồ ấy, đào được kho báu của tiên sư về, giải cứu lão thân rời khỏi nơi này!”
Dương Mộng Long cung kính quỳ xuống vập đầu bốn cái, nói: “Vãn bối nhất định không phụ kỳ vọng của lão tiền bối, dù cho nát thịt tan xương cũng phải tìm được kho báu đến đây.”
Vừa nói chàng vừa đứng lên, lại nói: “Như thế vãn bối xin cáo từ!”
Thiên Thủ Bồ Đề ứng tiếng thét: “Khoa đã!”
Dương Mộng Long không khỏi giật mình kinh hãi, chỉ thấy sắc mặt của Thiên Thủ Bồ Đề đột nhiên trở nên thật là ghê rợn, ánh mắt hằn học nhìn vào mặt chàng, lại chuyển sang thiếu nữ áo đỏ, nói: “Linh Cô!”
Thiếu nữ áo đỏ lập tức nhào vào trong lòng của bà ta, nói: “Mẹ! Mẹ có gì dặn dò vậy?”
Bàn tay như chân gà của Thiên Thủ Bồ Đề đột nhiên run rẩy vuốt khẽ tóc của Bạch Linh Cô, từ từ lăn xuống hai giọt nước mắt.
Bạch Linh Cô khẽ nhìn bà ta một cách khó hiểu. Trong ký ức của nàng, mười sáu năm nay nàng chưa từng thấy qua Thiên Thủ Bồ Đề chảy một giọt nước mắt, nên dưới cơn sợ hãi, nàng nhịn không được đã bật khóc, một mặt nghẹn ngào nói: “Mẹ! Mẹ làm sao vậy?”
Thiên Thủ Bồ Đề thê lương cười nói: “Hài tử! Ngươi đã ở với ta tại đây mười sáu năm rồi, ta không nỡ đem tuổi thanh xuân của con tiêu ma trong cái cổ động ở dưới đất này…”
Bà chỉ Dương Mộng Long nói: “Ngươi cùng đi với hắn thôi!”
Bạch Linh Cô khẽ sửng sốt, khóc to nói: “Không… mẹ! Con không thể rời xa mẹ, con muốn vĩnh viễn ở chung với mẹ!”
Thiên Thủ Bồ Đề khẽ vỗ vai nàng, nghiêm nghị nói: “Mẹ muốn con đi cùng với hắn, không chỉ là không nỡ mai một tuổi thanh xuân của con, mà còn có nguyên nhân khác trọng đại hơn…”
Bà liếc ánh mắt ghê rợn vào Dương Mộng Long ngẩn ngơ đứng ở một bên, lại nói: “Mẹ không bao giờ làm chuyện không cầm chắc, oắc con họ Dương kia tuy đã lập lời trọng thề, nhưng cũng khó đảm bảo hắn không đổi dạ thay lòng…”
Dương Mộng Long nghe nói không khỏi lớn tiếng tiếp nói: “Vãn bối là người thủ tín trọng ngôn, huống chi lại được lão tiền bối cứu mạng truyền nghệ, ơn như tái tạo, sao vãn bối có thể thay lòng được, lão tiền bối cũng quá…”
Chàng nói hết sức xúc động, cuối cùng đã không biết nói gì, đành đỏ mặt tía tai dừng lời nói lại.
Sắc mặt Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên vẫn hết sức nghiêm trọng, thần sắc có mấy phần tàn khốc, ánh mắt nhìn vào trên người Dương Mộng Long và Bạch Linh Cô, xoay chuyển mấy lượt, trầm giọng nói: “Trí giả thiên lụy, ắc hữu nhất thất, lão thân lại không thể sơ sảy lần nữa…”
Bà đưa tay đỡ Bạch Linh Cô ràn rụa nước mắt lên, nói: “Hài tử! Trước mắt mà nói, mẹ rất tin tình cảm của con và hắn đối với mẹ là phát từ nội tâm, nhưng từ xưa đến nay, thời gian vô tình sẽ thay đổi tất cả, nhất là tâm tánh của một người, ai cũng không dám nói có thể thủy chung như một, sở dĩ mẹ muốn con theo hắn, điều quan trọng là đề phòng hắn thay dạ đổi lòng. Nếu thật có chuyện đó xảy ra, mẹ muốn con lập tức giết chết hằn, con có thể làm được không?”
Bạch Linh Cô thắc mắc nói: “Mẹ! Xem bộ mặt của hắn, tuyệt đối sẽ không…”
Thiên Thủ Bồ Đề gằn giọng nói: “Mẹ chỉ hỏi con lỡ lúc hắn thay đổi tâm ý, con có thể hạ thủ giết hắn không?”
Bạch Linh Cô khẽ run rẩy toàn thân, nói: “Con… con có thể!”
Thiên Thủ Bồ Đề khẽ thở dài một tiếng nói: “Trước mắt ta xem ra ngươi đã có ý không nỡ giết hắn, nhưng mà cũng không sao, lão thân tự có cách khống chế…”
Vừa nói, bà vừa lấy ra một cặp bình nhỏ như thủy tinh từ phía sau lưng, chỉ thấy một trắng một đen, long lanh khả ái, bà đem chiếc bình màu đen đưa tới trên tay Bạch Linh Cô một cách thật là nghiêm trọng, nói: “Hãy uống hết nước màu đen trong bình đi”
Bạch Linh Cô khẽ chừng chừ một chút, nhưng lại ngoan ngoãn mở nút bình ra, ngửa cổ uống cạn nước trong bình.
Thiên Thủ Bồ Đề cười một cách vừa ý, tự mình uống hết chất thuốc trong chiếc bình màu trắng đó.
Dương Mộng Long đứng im lặng ở một bên, tuy Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên nghi ngờ đề phòng như thế với chàng, nhưng chàng lại không có ý không vui, chàng rất hiểu thấu nỗi lòng buồn khổ của Thiên Thủ Bồ Đề bị nhốt hơn trăm năm, đối với hy vọng trở lại nhân thế này dĩ nhiên không thể không lo lắng, nên ngược lại còn hết sức đồng tình với bà.
Chỉ nghe Thiên Thủ Bồ Đề Bạch Nguyệt Tiên điềm nhiên cười nói: “Đây là Song đầu “Bách Vạn Linh Cổ” của lão thân tinh chế, nếu con bội phản tâm ý của mẹ, Linh Cổ Tự sẽ phát tác, có thể làm cho con bị chất độc phát tác mà chết!”
Bạch Linh Cô ngậm nước mắt ứng tiếng: “Con biết rồi!”
Trong lời nói đối với việc Song đầu “Bách Vạn Linh Cổ” không coi vào đâu cả. Dương Mộng Long cũng đồng dạng không bận tâm đến, thực sự chàng không nghĩ đến sẽ có ngày đó trong tương lai, sẽ phản bội Thiên Thủ Bồ Đề.
Thiên Thủ Bồ Đề khẽ mỉm cười một cách vừa lòng nói: “Hài tử! Mẹ không thể không thế…”
Bạch Linh Cô đột nhiên ơm lấy cánh tay của Thiên Thủ Bồ Đề, nói: “Mẹ! Con biết rồi! Chúng con nhất định mau trở về cứu lão nhân gia người trở lại nhân gian.”
Thiên Thủ Bồ Đề khẽ gật đầu nói: “Những mong như thế…”
Bà giơ tay chỉ về hai con chim ưng khổng lồ đứng ở bên mình bà ta, nói tiếp: ““Lão Hoàng Mao” và “Hắc Thốc Đầu” sẽ thường dò xét hành tung của các người, nếu gặp chuyện gì nguy nan, chúng nó cũng có thể giúp được các người phầo nào!”
Dương Mộng Long khẽ quét nhìn hai con chim ưng đó, chỉ thấy ánh mắt của chúng chói lọi ánh sáng, hình dạng thật là king người, chỉ nhìn vào cơ thể của chúng, ít nhất cũng là những con thông linh phi cầm trên một trăm năm, trong lòng không khỏi ớn lạnh.
Bạch Linh Cô khẽ chùi nước mắt, thở dài một tiếng nói: “Mẹ! Người hãy bảo trọng! Chúng con… đi đây!”
Thiên Thủ Bồ Đề miễn cưỡng cười nó: “Đi đi!”
Dương Mộng Long xá dài một cái, cất bước đi tới cửa động.
Bên tai chàng lại nghe tiếng Thiên Thủ Bồ Đề hét: “Oắc con! Ngươi đi đâu vậy?”
Dương Mộng Long khẽ sửng sốt dừng bước lại.
Lúc quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Thiên Thủ Bồ Đề ngồi trên giường đá, không biết ấn vào chỗ nào, liền có tiếng ùn ùn vang lên, phía sau vách động lập tức hiện ra một cánh của ngầm.
Dương Mộng Long thầm nghĩ trong lòng: “Hèn chi mà hai con chim ưng đó có thể ra vào tự do ở trong cổ động dưới đáy đầm này, thì ra còn có một cánh cửa ngầm ở đây.
Vừa suy nghĩ chàng vừa cất bước đi tới.
Nhưng chàng vừa đi tới gần trước cửa ngầm, lại đột nhiên cảm thấy có một cơn gió tanh ập tới trước mặt, mười mấy con rắn to đã cũng lúc chuồn ra từ trong cánh cửa ngầm đó!

(Xong Chương 3 - File 01-3)
Đăng nhập để trả lời
0