Tam Kiếp Truyền Thuyết truyện
Tác Giả : thiênhakytai (tac giả Việt Nam sáng tác)
Nguồn " tangthuvien
( đã được sự đồng ý của tác giả , mình sẽ post truyện này ở đây cho mọi người )
Quyển 1 : Nhân Kiếp
Chương 1 : Tiểu Thần Tài - Tiểu Thiên Tôn.
Nhân gian trải qua ngàn năm vạn năm . Dù cho bất cứ triều đại nào , bất cứ vùng đất nào đều có sự phân biệt tầng lớp và giai cấp . Có kẻ làm vua tất có người làm tôi , có kẻ làm chủ tất có người làm tớ , có kẻ giàu sang tất có người nghèo hèn ... Vì vậy ở nhân gian thủy chung là "trần ai bi khổ" hay "thượng đỉnh vinh hoa" ... mọi sự đều tùy vào thân phận được sinh ra mà thôi .
-----
Tương Giao thành là thành thị lớn nhất nhì của Phong Châu quốc , nó chỉ xếp sau Kinh Châu đại đô . Tương Giao thành chia làm 4 khu vực :
Đông Giao ( phía đông Tương Giao ) là khu vực kinh doanh sầm uất bậc nhất của thành trì này cũng như cả Phong Châu quốc . Tại đây chia ra làm nhiều khu vực buôn bán các mặc hàng khác nhau từ lụa là , gấm vóc , kim ngân , châu báu ...cho đến muối , gạo , dầu mè .. tất cả mọi thứ trên đời đều có tại đây . Nơi đây cũng là cửa ngõ giao thương buôn bán với các nước lân cận nên có thể nói là vô cùng nhộn nhịp và tấp nập .
Tây Giao là trọng điểm của nha môn , là nơi đặt để cơ sở của triều đình quản hạt toàn bộ khu vực các thành trì phía nam Phong Châu quốc . Ở đây tập trung quan công, hầu tước, tất cả các bậc quan hàm ...Có thể nói nơi đây là lãnh địa bất khả xâm phạm , nếu chẳng có chuyện gì thì dù cho vàng cũng chẳng có ai dám bước chân vào đây .
Bắc Giao là khu vực đáng hổ thẹn nhất của Tương Giao thành phồn hoa này . Vì nơi đây là nơi tập trung tầng lớp nghèo khổ nhất từ ăn mày , nô tài , gái lầu xanh ... tất tần tật những con người nghèo khổ , hèn mọn nhất đều tập trung tại đây .
Trái ngược hẳn với Bắc Giao , Nam Giao là nơi cực kỳ phồn hoa , giàu sang . Lầu son , gác tía , cung nga ... muôn vàn muôn vẻ . Nơi đây là bộ mặt của Tương Giao : phù hoa đô hội , phú gia , công tử , vương giả , tiền tài , vật chất không biết bao nhiêu mà kể ... Con người nơi đây cũng đặc biệt xinh đẹp hơn , son phấn quần áo xa xỉ không biết bao nhiêu mà kể .
-----
Nằm giữa Nam Giao là một gia trang to lớn , bốn bề bao bọc bằng bức tường cao gấp 2 đầu người , phía trước cổng là 2 bức tượng sư tử bằng đá trắng to lớn thêm phần uy thế mãnh liệt . Nếu đến đây ai cũng phải mấy phần kinh sợ tránh xa . Nhưng trái với vẻ uy nghi sâm nghiêm đó , hai cánh cửa của gia trang lại mở rộng , có thể nhìn sâu vào bên trong sân . Phía trên cửa có treo 1 tấm biển bằng gỗ rất lớn được khắc 4 chữ mộc mạc giản dị :" Tích Thiện Sơn Trang" . Nghe tên biết người , chủ nhân của sơn trang này là một đại thiện nhân . Ông ta mở rộng cửa lại không bố trí người canh gác giống như các gia trang khác , nếu không phải muốn nói ai cũng có thể tự do ra vào thì còn ý nghĩa gì nữa ?
Tích Thiện Sơn Trang đúng như tên gọi của nó , hằng ngày đều phát chuẩn cứu tế cho dân nghèo , luôn mở rộng của đón chào những người lỡ bước đường xa , giữa đường hết lộ phí . Đến những thư sinh áo vải cần nơi ăn ở học tập hay những hiệp khách giang hồ chùng chân mỏi gối . Ở đây mọi người không cần đến danh phận địa vị , tất cả đều được đối xử như nhau chỉ cần nói rõ nguyện vọng của mình mà thôi . Vì vậy Tích Thiện Trang danh vang tứ bề , không ai là không biết .
Càng nổi tiếng hơn khi chủ nhân của nó là vị thần tài phú xưng định quốc . Nghe nói gia tài của ông chiếm đến 1/5 của cải cả nước . Có như vậy mới có thể rộng rãi cứu tế cho mọi người mà không sợ phá đi cơ nghiệp . Vị thần tài này mới ngoài tứ thập , vẻ mặt rạng ngời , cặp mắt to sáng , lỗ mũi cao đều đặn ở giữa khuôn mặt , thành ra rất cân đối và tinh tế . Miệng ông ta luôn nở một nụ cười làm cho người ta thêm phần tin tưởng và yêu mến . Bởi vậy mọi người đều gọi ông là "Tiếu thần tài" , quen miệng là vậy nên dần dần mọi người cũng quên mất tên thật của ông ta : Quách Tử Thông .
Quách thần tài kinh doanh buôn bán tất cả các mặt hàng , ông ta có cửa hiệu ở khắp nơi . Với tài kinh doanh quán thế , nhìn xa trông rộng ,giao du với đủ hạng người nên không có gì mà ông ta không thể làm . Từ năm 15 tuổi ông đã ra ngoài buôn bán , đến nay đã gần 30 năm trời . Gây dựng nên cơ nghiệp đồ sộ như vậy , thật khiến người ta kinh hải bội phục . Tiếu Thần tài giao du rất rộng , ông có quan hệ với vương công đại thần trong triều , lại có quan hệ với các nước lân bang nên ngay cả đến hoàng đế bệ hạ cũng phải kiêng dè ông ta vài phần . Nói như vậy cũng đủ biết thế lực của Tiếu Thần Tài lớn đến chừng nào , e rằng trên đời này không có điều gì có thể khiến cho ông ta lo sợ . Nhưng vẫn có thứ làm ông ta lo sợ , đó là nhi tử của ông ta .
------
Phía sau Tích Thiên trang là ngọn dã sơn chắn ngự , đó là thế dựa vững chắc của sơn trang . Dưới chân núi là những đồi cỏ nhấp nhô xanh mượt trông vô cùng xinh đẹp . Thêm vào những hang động nhỏ rãi rác khắp chân núi tạo thành những mạch sơn động ngang dọc vô cùng kỳ diệu .
Hiện giờ nơi đây đang có khoảng chục người nhốn nháo , chạy đông chạy tây . Nhìn sắc mặt ai cũng đỏ gay , không biết là do mệt mỏi hay là tức giận . Một nữ nhân khoảng đôi mươi , mặc trên người y phục gia nhân nhưng trông rất sạch sẽ và duyên dáng , đang phùng mang trợn má , hai tay chống ngang hông , cặp mắt đảo qua đảo lại như tìm kiếm thứ gì . Trong miệng nàng ta không ngừng lẩm bẩm :
- Thật là hết biết , lần nào cũng vậy làm cho mọi người cuống cả lên . Ài Tiểu thiên tôn ơi Tiểu thiên tôn , người làm ơn ra đây giùm ta đi .
Giọng điệu vẻ như cam chịu , không còn cách nào khác . Lại nghe nàng ta lẩm bẩm :
- Thật là lạ , sơn động ở đây tuy nhiều , nhưng đâu lạ gì với mọi người trong trang chứ . Vậy mà lần nào " Tiểu Thiên Tôn" trốn đi cũng không ai tìm ra được .
Lẩm bẩm , nhưng cặp mắt vẫn không ngừng tìm kiếm xung quanh . Những người khác sau một hồi tìm kiếm cuối cùng cũng trở về đứng xung quanh nàng ta . Miệng ai cũng thở hồng hộc , gối mỏi nhừ ,người như muốn cong xuống . Một nha hoàn 15,16 tuổi khuôn mặt nhăn nhó , cái miệng nhỏ xinh đang hả ra thật to như muốn hớp lấy càng nhiều không khí càng tốt , sau một hồi bình tĩnh nói :
- Vân tỷ à , chúng ta chịu thôi không thể nào tìm được đâu . Không biết nơi đây có chỗ nào chúng ta chưa biết không , sao mà mọi người đều không tìm thấy gì hết .
Nói xong lại thở ra hồng hộc trông rất khổ sở .Nữ nhân được gọi là Vân tỷ khẽ cười khổ nói :
- Ài , ta cũng không biết nữa . Có thể Tiểu Thiên Tôn" biết chỗ nào đó mà chúng ta không biết . Nếu cứ như tình trạng này ta thật không biết trả lời như thế nào với phu nhân đây .
Một nha hoàn bên cạnh lên tiếng :
- Muội nghĩ chắc phu nhân cũng không trách chúng ta đâu , người cũng biết Tiểu Thiên Tôn thế nào rồi mà .
- Ta cũng biết người không trách chúng ta , nhưng chúng ta cũng không cảm thấy thoải mái . Trách nhiệm của ta là trông coi thiếu gia , nhưng cứ để thiếu gia chạy trốn mãi như vậy thật là không hay. Vân tỷ buồn rầu nói .
- Hihi ( một nam gia nhân đột nhiên cười lên , chỉ nghe hắn nói ) , ai biểu Vân muội là người được phu nhân tin tưởng nhất chứ . Trách nhiệm này tất nhiên là muội phải gánh lấy rồi .
Nghe câu châm chọc này khuôn mặt của Vân nha đầu càng đỏ thêm vì tức giận . Quả thật Bích Vân nha đầu này là tỳ nữ thân cận của phu nhân Tiếu Thần Tài . Nàng ta mặc dù nhỏ tuổi nhưng rất được lòng mọi người , tính tình lại cẩn thận khéo léo rất được phu nhân yêu mến , địa vị trong gia trang cũng rất to lớn .
Trước đây nha đầu này chỉ chăm lo cho phu nhân , nhưng do gần đây Tiểu Thiên Tôn lớn lên càng ngày càng tinh nghịch , không ai có thể chăm lo nổi nên phu nhân mới sai Bích Vân đích thân chăm sóc . Nhưng đến như nàng ta cũng không cách nào quản nổi tiểu tử tinh nghịch này. Đã bao lần nó làm cho nàng lo lắng cuống cuồng , tức giận khôn nguôi . Nên bây giờ khi nghe câu châm chọc lại càng thấy hổ thẹn với phu nhân hơn . Khuôn mặt Bích Vân lúc đỏ lúc tái , quả thật vô cùng tức giận và hổ thẹn . Im lặng một hồi cuối cùng Bích Vân nha đầu cũng thở ra một hơi dài , miễn cưỡng nói :
- Thôi , mọi người nghĩ ngơi một lát rồi tiếp tục đi tìm , nhất định phải tìm cho ra . Không được để cho thiếu gia có mệnh hệ nào .
Mọi người nhìn nhau cười như méo , nếu phải đi tìm nữa quả thật không còn đủ sức . Nhưng mọi người đều không ai dám phản đối .
-----
Bên trong mạch sơn động , những hang đá liên kết nhau khúc khủy , liên hoàn . Những hang động ở đây chỉ vừa đủ cho hai người cùng đi , có những hang động nhỏ vừa đủ một người , lại có một số quá nhỏ không thể nào chui lọt . Mọi người trong Tích Thiện Trang lại tiếp tục đi tìm cái khổ cho mình . Họ không bỏ sót một tiểu động nào nhưng bây giờ vẫn lại phải tiếp tục công việc lúc nãy , dù cho biết chắc là vô vọng .
Nhưng có ai ngờ , ngay trong những hang động mà mọi người đã tìm đi tìm lại đó , lại có một bí mật mà không ai phát hiện ra được , chỉ trừ một người . Đúng vậy ... đó là Tiểu Thiên Tôn của Tích Thiện Sơn Trang , người mà Tiếu Thần Tài vừa yêu vừa sợ . Tại tiểu động này , nhìn bề ngoài không ai có thể phát hiện ra được , vì căn bản nó như những sơn động khác vừa nhỏ vừa tối , chỉ cần nhìn một lượt là có thể nắm bắt tất cả . Gia nhân trong trang đi qua đây cũng chẳng cần phí công sức lục tìm .
Nhưng sự kỳ bí của nó đâu thể dễ dàng cho người ta nhìn thấy chứ . Cuối hang động là một bức tường đá phẳng trơn tru , tuy nhìn qua có vẻ kỳ lạ , nhưng cũng không thể gây nên nổi tò mò cho bất cứ ai . Nếu mọi người biết được điều bí ẩn lại nằm ngay sau bức tường đá đó , thì quả thật không biết trách mình ngu ngốc bao nhiêu lần . Nhưng điều gì cũng vậy , chỉ có thể tùy duyên chứ không cưỡng cầu được . Và cái duyên đó lại ứng với tiểu thiếu gia của Tích Thiện Trang : Tiểu Thiên Tôn - Quách Kính Hy .
Chương 2 : Hữu Duyên .
Hai năm trước
Trong tiết trung thu, khí trời thanh mát , ánh trăng soi sáng khắp nơi , vẻ đẹp lung linh huyền bí của đêm trăng làm cho người ta thêm phấn chấn , vui sướng tận hưởng . Khắp nơi trong thành nhà nhà đèn hoa , người người nao nức tấp nập . Quả thật đêm trung thu là đêm vui nhất trong năm .
Vào thời điểm này mọi người đều tranh thủ nghĩ ngơi , vui chơi hay quây quần bên gia đình cùng nhau thưởng nguyệt , ăn bánh hay uống những chén trà thơm ngon … Đó không phải là lạc thú trên đời hay sao?
Khắp nơi là vậy , tất nhiên trong Tích Thiện Sơn Trang lại càng nhộn nhịp hơn . Không khí tăng thêm mấy phần khẩn trương , tiếng cười đùa , tiếng gọi nhau vang lên khắp sơn trang . Mọi người tranh nhau làm bánh , bưng trà , treo đèn kết hoa , đối với họ công việc này thật là thích thú .
Hằng năm cứ vào dịp này , Quách trang chủ dù làm ăn ở phương Bắc , phương Nam , đại mạc hay bất cứ đâu đều tranh thủ quay về cùng đón đêm trung thu với phu nhân và nhi tử yêu quý nhất của lão . Cũng vào dịp này , Tích Thiện Sơn Trang còn làm thật nhiều bánh trung thu phát cho những người cơ khổ , không có khả năng ăn một mùa trung thu yên lành đầy đủ . Mọi sự đều được tiến hành khẩn trương , đâu đó vang lên tiếng chúc mừng , cảm ơn hay những câu nói ca tụng vị Tiếu Thần Tài đức độ này .
Sau khi mọi việc đã đâu vào đấy , tất cả gia nhân đều tập trung lại trong sân lớn . Tiếu Thần Tài cùng phu nhân Thúy Nhược Lan song song bước ra , hai người ngồi xuống hai chiếc ghế đặt giữa sân . Mắt Tiếu Thần tài quét ngang một vòng rồi hòa ái nói :
- Cám ơn mọi người đã vì gia trang chúng ta cơ khổ suốt năm qua . Hôm nay là tết trung thu , với ánh trăng xinh đẹp này ta và phu nhân muốn cùng mọi người chung vui suốt đêm . Tất cả cứ tự nhiên vui chơi , ăn uống không cần kiêng dè điều gì . Ngày mai mọi người có thể nghĩ ngơi thêm 1 ngày nữa .
Mọi người nghe đến đây đều vỗ tay hoan hô . Đợi cho mọi người im lặng dần Tiếu Thần Tài lại tiếp tục lên tiếng :
- Để đền đáp công ơn của mọi người , ta và phu nhân quyết định ban thưởng cho mọi người thêm nửa năm tiền lương . Không biết mọi người có thấy vừa lòng chăng?
Toàn trường im phăng phắc , chỉ nghe hơi thở và tiếng tim đập mạnh , ai cũng quá bất ngờ với mức thưởng hậu hĩnh như vậy . Mặc dù ai cũng biết Tiếu Thần Tài hào phóng thành tính , nhưng thưởng đến nữa năm tiền lương thì không ai dám ngờ đến . Sau một lúc lâu bỗng có người "ah" lên một tiếng , rồi mọi người cùng giật mình đồng thanh nói :
- Cám ơn trang chủ và phu nhân , chúng nô tài nguyện vì Tích Thiện Sơn Trang hết mình , dù chết cũng cam lòng .
Thúy Nhược Lan phu nhân , nhìn phu quân mỉm cừơi . Đôi mắt bà ẩn ước cảm phục , yêu thương vô bờ . Chúng nhân trong trang bắt đầu vui chơi nhảy múa , kẻ ca hát , người ăn uống , lại có người túm năm tụm bảy nói cười rôm rả .
Thấy cảnh đó Tiếu Thần Tài mỉm cười mãn nguyện , ông quay sang phu nhân nụ cười lại thêm phần yêu mếm . Nhẹ nhàng hỏi :
- Hy nhi không biết lại trốn đi đâu chơi rồi . Tên tiểu tử này càng lớn lại càng tinh nghịch .
- Hi hi , thiếp thật không biết nó giống ai mà lại tinh nghịch như vậy . Nhưng quả thật nó là hài tử khả ái .
Nhựơc Lan phu nhân mỉm cười tự hào . Tiếu Thần Tài cười lớn trông rất sảng khoái :
- Ha ha ha , quả thật là một hài tử làm cho người ta vừa yêu vừa giận . Cái tính tinh nghịch ấy thì ta không biết , chứ khuôn mặt quả thật rất giống nàng .
Nhược Lan phu nhân mỉm cười tinh nghịch :
- Chứ không phải giống chàng sao . Ôi ! cái nụ cười đó , cặp mắt đó , quả thật đối với chàng không sai lệch mà .
Bích Vân nha đầu đứng bên cạnh phu nhân nãy giờ không chịu được cười hóm hỉnh nói :
- Nô tỳ thấy thiếu gia đúng hơn là tập hợp tất cả những cái đẹp nhất của phu nhân và trang chủ lại trên người . Ngoài ra còn có phần trội hơn nữa .
Hai vợ chồng Tiếu Thần Tài được dịp cười to . Nhươc Lan phu nhân nói :
- Nha đầu này thật là biết tâng bốc , nhưng mà ngươi nói cũng đúng . Cặp mắt nó quả thật câu hồn nhiếp phách , nụ cười thì yêu mị vô cùng . Ài , ta e sau này nhiều cô gái sẽ chết vì nó thôi .
Tiếu Thần Tài nghe phu nhân nói xong lại càng mặt mày hớn hở :
- Phu nhân thật quá lo, ta thì lại thấy rằng như vậy thì càng hay chứ sao . Quách gia ta bao đời nay đều đơn truyền , sau này Hy nhi phải cưới thật nhiều vợ sinh thật nhiều con cháu cho chúng ta không phải tốt lắm sao .
Nói xong cười không ngưng, trông rất là hứng thú . Nhược Lan phu nhân liếc xéo tướng công một cái :
- Xí , chàng thật là hư thân mà . Con trẻ vẫn còn nhỏ như vậy mà đã đầu độc nó rồi . Nếu lớn lên e rằng theo lời chàng thì hỏng cả việc .
- Phu nhân yên tâm , gia sản của chúng ta có thể nuôi con cháu nhiều đời , không sợ đói đâu . Bao nhiêu cũng được , càng nhiều càng tốt , lấy tất cả người đẹp trong thiên hạ này thì càng hay .
Nói xong lại cười lớn , giống như lão thấy được trước mắt cả đàn con dâu xinh đẹp như hoa vậy . Mặt hoa Nhược Lan phu nhân đỏ lên càng thêm xinh đẹp . Đợi cho phu quân cười xong mới nói :
- Vậy sao chàng không cưới thật nhiều vợ đi .
Mặt Tiếu Thần Tài đang cười tươi bỗng méo đi , lão nhăn nhó khổ sở :
- Phu nhân , không phải nàng làm khó ta đó chứ . Ta chỉ nói Hy nhi thôi mà , sao lại lôi ta vào đây . Vả lại nàng cũng biết ta ngoài nàng ra đâu còn hứng thú với ai khác . Phu nhân yêu quý của ta , coi như ta sai rồi , nàng hãy tha cho ta một lần được không ?
Nhìn khuôn mặt nhăn nhó của phu quân , Nhược Lan phu nhân không nhịn được cười . Nàng ta gập cả người xuống ghế rồi ôm bụng nói :
- Coi như phu quân tái phạm lần đầu , lại biết lỗi nên thiếp tha cho lần này . Nhưng nếu lần sau tái phạm thiếp sẽ không tha đâu .
Nói xong rồi lại cười nghiêng ngã . Những tỳ nữ xung quanh thấy phu thê trang chủ vui đùa như vậy cũng cười theo không ngớt . Mọi người đều thốt lên trong lòng " Trang chủ và phu nhân thật trời sinh một đôi " .
Cách xa tiểu hài khoảng mươi bước chân là một con thỏ màu trắng như tuyết trên đầu 2 lỗ tai lại màu đỏ vểnh cao , đang cúi đầu ăn cỏ . Nghe tiếng chân nó vội vàng nhảy đi , tiểu hài chạy theo miệng không ngừng kêu lên :
- Ta biết ngay mà , ta đâu có nhìn nhầm chứ . Ôi con thỏ này thật là xinh đẹp , nhất là trên đầu nó có hai cái tai thật lạ . Ta phải bắt cho được nó đem về tặng mẫu thân.
Thỏ chạy trước người chạy sau cứ thế rượt đuổi , mặc dù cố hết sức nhưng tiểu hài vẫn không có cách nào theo kịp . Chạy một lúc con thỏ đã đến trước của một hang đông trong mạch sơn động sau sơn trang rồi dừng lại . Tiểu hài chạy đến cũng dừng lại theo , miệng nó thở hỗn hển không ra hơi . Đứng nhìn con thỏ rồi tự nói :
- A , ngươi thật là khó bắt , lại có thể chạy nhanh như vậy làm ta suýt chút theo không kịp .
Nói xong lại thở mạnh . Ánh trăng treo trên cao chiếu xuống khắp vùng cỏ xanh mượt trông rất đẹp . Ánh trăng ấy , cộng với cây đèn lồng trên tay tiểu hài , vừa đủ soi tỏ khuôn mặt nó . Thật không biết diễn tả thế nào cho hết vẻ đẹp của tiểu hài này : cặp mắt nó quả thật trong sáng vô ngần , ánh mắt long lanh như biết nói . Cái mũi cao , thẳng tắp phập phồng thở mạnh . Cái miệng xinh xắn , thêm vào khuôn mặt vừa trắng vừa đỏ . Bất cứ ai nhìn vào đều bị cái vẻ đẹp ấy làm cho mê hoặc . Quả đúng như lời Nhược Lan phu nhân nói , e rằng nữ nhân phải khổ vì nó dài dài .
Đúng vậy , không cần nói chắc mọi người cũng đoán ra tiểu hài này là : Quách Kính Hy , độc tử của Tiếu Thần Tài và Nhược Lan phu nhân . Người mà bất cứ ai trong Quách phủ vừa yêu vừa giận gọi bằng cái tên "Tiểu Thiên Tôn" .
Tiểu Thiên Tôn chăm chú nhìn con thỏ , chân nhẹ nhàng bước đến gần . Con thỏ vẫn cứ bình thản ăn cỏ như không hề biết rằng có nguy hiểm đang rình rập . Khi còn cách ba bước , bất chợt con thỏ lại phóng đi . Lần này nó phóng thẳng vào trong động khẩu trước mặt . Tiểu Thiên Tôn tức giận "í" lên một tiếng rồi vội chạy theo . Hang động ngoàng nghèo , con thỏ chạy trước nó rượt theo sau , cứ như vậy cả một quãng xa . Cuối cùng cũng đến cuối hang , phía trước là 1 bức vách bằng đá khá phẳng . Nhưng đối với tiểu tử này nơi đây cũng không lạ gì , nó cũng thường đến đây chơi nên rất rành nơi này . Nó đứng chặn trước đường ra , bên trong là vách đá, thử hỏi con thỏ làm sao thoát được tay nó . Thằng bé cười khoái chí :
- Ha ha , ta biết ngươi không thoát khỏi tay ta mà . Nơi này đã hết đường rồi , thỏ con ơi ngươi còn không ngoan cho ta bắt đem về cho mẫu thân nào .
Nghe một đứa bé 8 tuổi nói chuyện quả thật mắc cười . Ai đời lại bắt người ta đứng yên cho nó bắt chứ , cho dù đó chỉ là 1 con thỏ đi nữa . Nhưng con thỏ dường như không thèm nghe nó nói , mắt con vật đỏ âu cứ nhìn nó như khiêu khích .
- Hừ , ngươi nhìn ta gì chứ , còn không lại đây cho ta bắt .
Nói như vậy , nhưng nó vẫn cẩn thận tiến gần lại con thỏ . Khi đã đến rất gần chuẩn bị cuối xuống là bắt được , thì con thỏ lại làm cho thằng bé la lên tức giận một lần nữa . Thì ra con vật nhỏ bé này rất không biết điều đã chạy vào một cái lỗ nhỏ xíu chỉ bằng nắm tay người lớn .
Thật không dễ gì phát hiện được nếu không quan sát thật kỹ , vì cái lỗ này căn bản nằm sát mặt đất lại nói trong động quá tối tăm . Tiểu Thiên Tôn tức giận vô cùng :
- Sao lại như vậy được , ở đâu lại ra cái lỗ này chứ . Thật là làm người ta tức quá mà . Không được , cho dù ngươi chạy vào đó ta cũng phải bắt cho được ngươi .
Nói rồi thằng bé không hề hà sạch hay dơ cứ nằm sát xuống , thò tay vào trong cái lỗ nhỏ đáng ghét đó . Tay nó mò quanh , rồi thọc sâu vào trong . Nhưng than ôi , cái tay nhỏ bé của nó không đủ dài để thọc sâu thêm nữa , con thỏ đó đã chạy hẳn vào bên trong.
Khuôn mặt thằng bé thoáng lên vẻ thất vọng , nó rút bàn tay ra . Bất chợt , bàn tay nó đụng phải một thứ gì lành lạnh . Nó cẩn thận sờ quanh vật đó , thì ra là một cái khuyên tròn , hơi lạnh toát ra từ cái khuyên làm nó rùng mình .
Thằng bé nghĩ ngợi một lát, rồi ra sức kéo cái khuyên ấy ra ngoài . Bàn tay nhỏ bé của nó vận lên hết sức , khuôn mặt tái đi , nín thở giật mạnh .
Rẹt , rẹt , rẹt .. cái khuyên theo sức kéo của thằng bé chạy hẳn ra ngoài . Đồng thời vách đá phía trên rung lên , bụi đất bay xuống , phía bên trái vách đá từ từ hiện ra 1 khe hở , rồi khe hở đó dần dần được mở rộng tạo thành một khung cửa thông vào bên trong .
Thằng bé bước vội về phía sau , ngẩn ngơ đứng nhìn sự việc diễn ra trước mắt nó . Khi cánh của đá dừng hẳn lại , bên trong một luồng ánh sáng xanh dịu hắt ra hết sức huyền bí . Thằng bé đực mặt ra một lúc rồi chợt thốt lên :
- Ôi hay quá , thì ra ở đây lại có 1 cái động nữa . Phen này ta nhất định sẽ bắt được mi thỏ con ơi !
Với cái tuổi của nó thì đây quả thật là điều kỳ diệu , nó làm gì biết chữ “sợ” viết thế nào chứ . Hai chân cứ thế bước qua cánh của đá vừa được khai mở .
Tác Giả : thiênhakytai (tac giả Việt Nam sáng tác)
Nguồn " tangthuvien
( đã được sự đồng ý của tác giả , mình sẽ post truyện này ở đây cho mọi người )
Quyển 1 : Nhân Kiếp
Chương 1 : Tiểu Thần Tài - Tiểu Thiên Tôn.
Nhân gian trải qua ngàn năm vạn năm . Dù cho bất cứ triều đại nào , bất cứ vùng đất nào đều có sự phân biệt tầng lớp và giai cấp . Có kẻ làm vua tất có người làm tôi , có kẻ làm chủ tất có người làm tớ , có kẻ giàu sang tất có người nghèo hèn ... Vì vậy ở nhân gian thủy chung là "trần ai bi khổ" hay "thượng đỉnh vinh hoa" ... mọi sự đều tùy vào thân phận được sinh ra mà thôi .
-----
Tương Giao thành là thành thị lớn nhất nhì của Phong Châu quốc , nó chỉ xếp sau Kinh Châu đại đô . Tương Giao thành chia làm 4 khu vực :
Đông Giao ( phía đông Tương Giao ) là khu vực kinh doanh sầm uất bậc nhất của thành trì này cũng như cả Phong Châu quốc . Tại đây chia ra làm nhiều khu vực buôn bán các mặc hàng khác nhau từ lụa là , gấm vóc , kim ngân , châu báu ...cho đến muối , gạo , dầu mè .. tất cả mọi thứ trên đời đều có tại đây . Nơi đây cũng là cửa ngõ giao thương buôn bán với các nước lân cận nên có thể nói là vô cùng nhộn nhịp và tấp nập .
Tây Giao là trọng điểm của nha môn , là nơi đặt để cơ sở của triều đình quản hạt toàn bộ khu vực các thành trì phía nam Phong Châu quốc . Ở đây tập trung quan công, hầu tước, tất cả các bậc quan hàm ...Có thể nói nơi đây là lãnh địa bất khả xâm phạm , nếu chẳng có chuyện gì thì dù cho vàng cũng chẳng có ai dám bước chân vào đây .
Bắc Giao là khu vực đáng hổ thẹn nhất của Tương Giao thành phồn hoa này . Vì nơi đây là nơi tập trung tầng lớp nghèo khổ nhất từ ăn mày , nô tài , gái lầu xanh ... tất tần tật những con người nghèo khổ , hèn mọn nhất đều tập trung tại đây .
Trái ngược hẳn với Bắc Giao , Nam Giao là nơi cực kỳ phồn hoa , giàu sang . Lầu son , gác tía , cung nga ... muôn vàn muôn vẻ . Nơi đây là bộ mặt của Tương Giao : phù hoa đô hội , phú gia , công tử , vương giả , tiền tài , vật chất không biết bao nhiêu mà kể ... Con người nơi đây cũng đặc biệt xinh đẹp hơn , son phấn quần áo xa xỉ không biết bao nhiêu mà kể .
-----
Nằm giữa Nam Giao là một gia trang to lớn , bốn bề bao bọc bằng bức tường cao gấp 2 đầu người , phía trước cổng là 2 bức tượng sư tử bằng đá trắng to lớn thêm phần uy thế mãnh liệt . Nếu đến đây ai cũng phải mấy phần kinh sợ tránh xa . Nhưng trái với vẻ uy nghi sâm nghiêm đó , hai cánh cửa của gia trang lại mở rộng , có thể nhìn sâu vào bên trong sân . Phía trên cửa có treo 1 tấm biển bằng gỗ rất lớn được khắc 4 chữ mộc mạc giản dị :" Tích Thiện Sơn Trang" . Nghe tên biết người , chủ nhân của sơn trang này là một đại thiện nhân . Ông ta mở rộng cửa lại không bố trí người canh gác giống như các gia trang khác , nếu không phải muốn nói ai cũng có thể tự do ra vào thì còn ý nghĩa gì nữa ?
Tích Thiện Sơn Trang đúng như tên gọi của nó , hằng ngày đều phát chuẩn cứu tế cho dân nghèo , luôn mở rộng của đón chào những người lỡ bước đường xa , giữa đường hết lộ phí . Đến những thư sinh áo vải cần nơi ăn ở học tập hay những hiệp khách giang hồ chùng chân mỏi gối . Ở đây mọi người không cần đến danh phận địa vị , tất cả đều được đối xử như nhau chỉ cần nói rõ nguyện vọng của mình mà thôi . Vì vậy Tích Thiện Trang danh vang tứ bề , không ai là không biết .
Càng nổi tiếng hơn khi chủ nhân của nó là vị thần tài phú xưng định quốc . Nghe nói gia tài của ông chiếm đến 1/5 của cải cả nước . Có như vậy mới có thể rộng rãi cứu tế cho mọi người mà không sợ phá đi cơ nghiệp . Vị thần tài này mới ngoài tứ thập , vẻ mặt rạng ngời , cặp mắt to sáng , lỗ mũi cao đều đặn ở giữa khuôn mặt , thành ra rất cân đối và tinh tế . Miệng ông ta luôn nở một nụ cười làm cho người ta thêm phần tin tưởng và yêu mến . Bởi vậy mọi người đều gọi ông là "Tiếu thần tài" , quen miệng là vậy nên dần dần mọi người cũng quên mất tên thật của ông ta : Quách Tử Thông .
Quách thần tài kinh doanh buôn bán tất cả các mặt hàng , ông ta có cửa hiệu ở khắp nơi . Với tài kinh doanh quán thế , nhìn xa trông rộng ,giao du với đủ hạng người nên không có gì mà ông ta không thể làm . Từ năm 15 tuổi ông đã ra ngoài buôn bán , đến nay đã gần 30 năm trời . Gây dựng nên cơ nghiệp đồ sộ như vậy , thật khiến người ta kinh hải bội phục . Tiếu Thần tài giao du rất rộng , ông có quan hệ với vương công đại thần trong triều , lại có quan hệ với các nước lân bang nên ngay cả đến hoàng đế bệ hạ cũng phải kiêng dè ông ta vài phần . Nói như vậy cũng đủ biết thế lực của Tiếu Thần Tài lớn đến chừng nào , e rằng trên đời này không có điều gì có thể khiến cho ông ta lo sợ . Nhưng vẫn có thứ làm ông ta lo sợ , đó là nhi tử của ông ta .
------
Phía sau Tích Thiên trang là ngọn dã sơn chắn ngự , đó là thế dựa vững chắc của sơn trang . Dưới chân núi là những đồi cỏ nhấp nhô xanh mượt trông vô cùng xinh đẹp . Thêm vào những hang động nhỏ rãi rác khắp chân núi tạo thành những mạch sơn động ngang dọc vô cùng kỳ diệu .
Hiện giờ nơi đây đang có khoảng chục người nhốn nháo , chạy đông chạy tây . Nhìn sắc mặt ai cũng đỏ gay , không biết là do mệt mỏi hay là tức giận . Một nữ nhân khoảng đôi mươi , mặc trên người y phục gia nhân nhưng trông rất sạch sẽ và duyên dáng , đang phùng mang trợn má , hai tay chống ngang hông , cặp mắt đảo qua đảo lại như tìm kiếm thứ gì . Trong miệng nàng ta không ngừng lẩm bẩm :
- Thật là hết biết , lần nào cũng vậy làm cho mọi người cuống cả lên . Ài Tiểu thiên tôn ơi Tiểu thiên tôn , người làm ơn ra đây giùm ta đi .
Giọng điệu vẻ như cam chịu , không còn cách nào khác . Lại nghe nàng ta lẩm bẩm :
- Thật là lạ , sơn động ở đây tuy nhiều , nhưng đâu lạ gì với mọi người trong trang chứ . Vậy mà lần nào " Tiểu Thiên Tôn" trốn đi cũng không ai tìm ra được .
Lẩm bẩm , nhưng cặp mắt vẫn không ngừng tìm kiếm xung quanh . Những người khác sau một hồi tìm kiếm cuối cùng cũng trở về đứng xung quanh nàng ta . Miệng ai cũng thở hồng hộc , gối mỏi nhừ ,người như muốn cong xuống . Một nha hoàn 15,16 tuổi khuôn mặt nhăn nhó , cái miệng nhỏ xinh đang hả ra thật to như muốn hớp lấy càng nhiều không khí càng tốt , sau một hồi bình tĩnh nói :
- Vân tỷ à , chúng ta chịu thôi không thể nào tìm được đâu . Không biết nơi đây có chỗ nào chúng ta chưa biết không , sao mà mọi người đều không tìm thấy gì hết .
Nói xong lại thở ra hồng hộc trông rất khổ sở .Nữ nhân được gọi là Vân tỷ khẽ cười khổ nói :
- Ài , ta cũng không biết nữa . Có thể Tiểu Thiên Tôn" biết chỗ nào đó mà chúng ta không biết . Nếu cứ như tình trạng này ta thật không biết trả lời như thế nào với phu nhân đây .
Một nha hoàn bên cạnh lên tiếng :
- Muội nghĩ chắc phu nhân cũng không trách chúng ta đâu , người cũng biết Tiểu Thiên Tôn thế nào rồi mà .
- Ta cũng biết người không trách chúng ta , nhưng chúng ta cũng không cảm thấy thoải mái . Trách nhiệm của ta là trông coi thiếu gia , nhưng cứ để thiếu gia chạy trốn mãi như vậy thật là không hay. Vân tỷ buồn rầu nói .
- Hihi ( một nam gia nhân đột nhiên cười lên , chỉ nghe hắn nói ) , ai biểu Vân muội là người được phu nhân tin tưởng nhất chứ . Trách nhiệm này tất nhiên là muội phải gánh lấy rồi .
Nghe câu châm chọc này khuôn mặt của Vân nha đầu càng đỏ thêm vì tức giận . Quả thật Bích Vân nha đầu này là tỳ nữ thân cận của phu nhân Tiếu Thần Tài . Nàng ta mặc dù nhỏ tuổi nhưng rất được lòng mọi người , tính tình lại cẩn thận khéo léo rất được phu nhân yêu mến , địa vị trong gia trang cũng rất to lớn .
Trước đây nha đầu này chỉ chăm lo cho phu nhân , nhưng do gần đây Tiểu Thiên Tôn lớn lên càng ngày càng tinh nghịch , không ai có thể chăm lo nổi nên phu nhân mới sai Bích Vân đích thân chăm sóc . Nhưng đến như nàng ta cũng không cách nào quản nổi tiểu tử tinh nghịch này. Đã bao lần nó làm cho nàng lo lắng cuống cuồng , tức giận khôn nguôi . Nên bây giờ khi nghe câu châm chọc lại càng thấy hổ thẹn với phu nhân hơn . Khuôn mặt Bích Vân lúc đỏ lúc tái , quả thật vô cùng tức giận và hổ thẹn . Im lặng một hồi cuối cùng Bích Vân nha đầu cũng thở ra một hơi dài , miễn cưỡng nói :
- Thôi , mọi người nghĩ ngơi một lát rồi tiếp tục đi tìm , nhất định phải tìm cho ra . Không được để cho thiếu gia có mệnh hệ nào .
Mọi người nhìn nhau cười như méo , nếu phải đi tìm nữa quả thật không còn đủ sức . Nhưng mọi người đều không ai dám phản đối .
-----
Bên trong mạch sơn động , những hang đá liên kết nhau khúc khủy , liên hoàn . Những hang động ở đây chỉ vừa đủ cho hai người cùng đi , có những hang động nhỏ vừa đủ một người , lại có một số quá nhỏ không thể nào chui lọt . Mọi người trong Tích Thiện Trang lại tiếp tục đi tìm cái khổ cho mình . Họ không bỏ sót một tiểu động nào nhưng bây giờ vẫn lại phải tiếp tục công việc lúc nãy , dù cho biết chắc là vô vọng .
Nhưng có ai ngờ , ngay trong những hang động mà mọi người đã tìm đi tìm lại đó , lại có một bí mật mà không ai phát hiện ra được , chỉ trừ một người . Đúng vậy ... đó là Tiểu Thiên Tôn của Tích Thiện Sơn Trang , người mà Tiếu Thần Tài vừa yêu vừa sợ . Tại tiểu động này , nhìn bề ngoài không ai có thể phát hiện ra được , vì căn bản nó như những sơn động khác vừa nhỏ vừa tối , chỉ cần nhìn một lượt là có thể nắm bắt tất cả . Gia nhân trong trang đi qua đây cũng chẳng cần phí công sức lục tìm .
Nhưng sự kỳ bí của nó đâu thể dễ dàng cho người ta nhìn thấy chứ . Cuối hang động là một bức tường đá phẳng trơn tru , tuy nhìn qua có vẻ kỳ lạ , nhưng cũng không thể gây nên nổi tò mò cho bất cứ ai . Nếu mọi người biết được điều bí ẩn lại nằm ngay sau bức tường đá đó , thì quả thật không biết trách mình ngu ngốc bao nhiêu lần . Nhưng điều gì cũng vậy , chỉ có thể tùy duyên chứ không cưỡng cầu được . Và cái duyên đó lại ứng với tiểu thiếu gia của Tích Thiện Trang : Tiểu Thiên Tôn - Quách Kính Hy .
Chương 2 : Hữu Duyên .
Hai năm trước
Trong tiết trung thu, khí trời thanh mát , ánh trăng soi sáng khắp nơi , vẻ đẹp lung linh huyền bí của đêm trăng làm cho người ta thêm phấn chấn , vui sướng tận hưởng . Khắp nơi trong thành nhà nhà đèn hoa , người người nao nức tấp nập . Quả thật đêm trung thu là đêm vui nhất trong năm .
Vào thời điểm này mọi người đều tranh thủ nghĩ ngơi , vui chơi hay quây quần bên gia đình cùng nhau thưởng nguyệt , ăn bánh hay uống những chén trà thơm ngon … Đó không phải là lạc thú trên đời hay sao?
Khắp nơi là vậy , tất nhiên trong Tích Thiện Sơn Trang lại càng nhộn nhịp hơn . Không khí tăng thêm mấy phần khẩn trương , tiếng cười đùa , tiếng gọi nhau vang lên khắp sơn trang . Mọi người tranh nhau làm bánh , bưng trà , treo đèn kết hoa , đối với họ công việc này thật là thích thú .
Hằng năm cứ vào dịp này , Quách trang chủ dù làm ăn ở phương Bắc , phương Nam , đại mạc hay bất cứ đâu đều tranh thủ quay về cùng đón đêm trung thu với phu nhân và nhi tử yêu quý nhất của lão . Cũng vào dịp này , Tích Thiện Sơn Trang còn làm thật nhiều bánh trung thu phát cho những người cơ khổ , không có khả năng ăn một mùa trung thu yên lành đầy đủ . Mọi sự đều được tiến hành khẩn trương , đâu đó vang lên tiếng chúc mừng , cảm ơn hay những câu nói ca tụng vị Tiếu Thần Tài đức độ này .
Sau khi mọi việc đã đâu vào đấy , tất cả gia nhân đều tập trung lại trong sân lớn . Tiếu Thần Tài cùng phu nhân Thúy Nhược Lan song song bước ra , hai người ngồi xuống hai chiếc ghế đặt giữa sân . Mắt Tiếu Thần tài quét ngang một vòng rồi hòa ái nói :
- Cám ơn mọi người đã vì gia trang chúng ta cơ khổ suốt năm qua . Hôm nay là tết trung thu , với ánh trăng xinh đẹp này ta và phu nhân muốn cùng mọi người chung vui suốt đêm . Tất cả cứ tự nhiên vui chơi , ăn uống không cần kiêng dè điều gì . Ngày mai mọi người có thể nghĩ ngơi thêm 1 ngày nữa .
Mọi người nghe đến đây đều vỗ tay hoan hô . Đợi cho mọi người im lặng dần Tiếu Thần Tài lại tiếp tục lên tiếng :
- Để đền đáp công ơn của mọi người , ta và phu nhân quyết định ban thưởng cho mọi người thêm nửa năm tiền lương . Không biết mọi người có thấy vừa lòng chăng?
Toàn trường im phăng phắc , chỉ nghe hơi thở và tiếng tim đập mạnh , ai cũng quá bất ngờ với mức thưởng hậu hĩnh như vậy . Mặc dù ai cũng biết Tiếu Thần Tài hào phóng thành tính , nhưng thưởng đến nữa năm tiền lương thì không ai dám ngờ đến . Sau một lúc lâu bỗng có người "ah" lên một tiếng , rồi mọi người cùng giật mình đồng thanh nói :
- Cám ơn trang chủ và phu nhân , chúng nô tài nguyện vì Tích Thiện Sơn Trang hết mình , dù chết cũng cam lòng .
Thúy Nhược Lan phu nhân , nhìn phu quân mỉm cừơi . Đôi mắt bà ẩn ước cảm phục , yêu thương vô bờ . Chúng nhân trong trang bắt đầu vui chơi nhảy múa , kẻ ca hát , người ăn uống , lại có người túm năm tụm bảy nói cười rôm rả .
Thấy cảnh đó Tiếu Thần Tài mỉm cười mãn nguyện , ông quay sang phu nhân nụ cười lại thêm phần yêu mếm . Nhẹ nhàng hỏi :
- Hy nhi không biết lại trốn đi đâu chơi rồi . Tên tiểu tử này càng lớn lại càng tinh nghịch .
- Hi hi , thiếp thật không biết nó giống ai mà lại tinh nghịch như vậy . Nhưng quả thật nó là hài tử khả ái .
Nhựơc Lan phu nhân mỉm cười tự hào . Tiếu Thần Tài cười lớn trông rất sảng khoái :
- Ha ha ha , quả thật là một hài tử làm cho người ta vừa yêu vừa giận . Cái tính tinh nghịch ấy thì ta không biết , chứ khuôn mặt quả thật rất giống nàng .
Nhược Lan phu nhân mỉm cười tinh nghịch :
- Chứ không phải giống chàng sao . Ôi ! cái nụ cười đó , cặp mắt đó , quả thật đối với chàng không sai lệch mà .
Bích Vân nha đầu đứng bên cạnh phu nhân nãy giờ không chịu được cười hóm hỉnh nói :
- Nô tỳ thấy thiếu gia đúng hơn là tập hợp tất cả những cái đẹp nhất của phu nhân và trang chủ lại trên người . Ngoài ra còn có phần trội hơn nữa .
Hai vợ chồng Tiếu Thần Tài được dịp cười to . Nhươc Lan phu nhân nói :
- Nha đầu này thật là biết tâng bốc , nhưng mà ngươi nói cũng đúng . Cặp mắt nó quả thật câu hồn nhiếp phách , nụ cười thì yêu mị vô cùng . Ài , ta e sau này nhiều cô gái sẽ chết vì nó thôi .
Tiếu Thần Tài nghe phu nhân nói xong lại càng mặt mày hớn hở :
- Phu nhân thật quá lo, ta thì lại thấy rằng như vậy thì càng hay chứ sao . Quách gia ta bao đời nay đều đơn truyền , sau này Hy nhi phải cưới thật nhiều vợ sinh thật nhiều con cháu cho chúng ta không phải tốt lắm sao .
Nói xong cười không ngưng, trông rất là hứng thú . Nhược Lan phu nhân liếc xéo tướng công một cái :
- Xí , chàng thật là hư thân mà . Con trẻ vẫn còn nhỏ như vậy mà đã đầu độc nó rồi . Nếu lớn lên e rằng theo lời chàng thì hỏng cả việc .
- Phu nhân yên tâm , gia sản của chúng ta có thể nuôi con cháu nhiều đời , không sợ đói đâu . Bao nhiêu cũng được , càng nhiều càng tốt , lấy tất cả người đẹp trong thiên hạ này thì càng hay .
Nói xong lại cười lớn , giống như lão thấy được trước mắt cả đàn con dâu xinh đẹp như hoa vậy . Mặt hoa Nhược Lan phu nhân đỏ lên càng thêm xinh đẹp . Đợi cho phu quân cười xong mới nói :
- Vậy sao chàng không cưới thật nhiều vợ đi .
Mặt Tiếu Thần Tài đang cười tươi bỗng méo đi , lão nhăn nhó khổ sở :
- Phu nhân , không phải nàng làm khó ta đó chứ . Ta chỉ nói Hy nhi thôi mà , sao lại lôi ta vào đây . Vả lại nàng cũng biết ta ngoài nàng ra đâu còn hứng thú với ai khác . Phu nhân yêu quý của ta , coi như ta sai rồi , nàng hãy tha cho ta một lần được không ?
Nhìn khuôn mặt nhăn nhó của phu quân , Nhược Lan phu nhân không nhịn được cười . Nàng ta gập cả người xuống ghế rồi ôm bụng nói :
- Coi như phu quân tái phạm lần đầu , lại biết lỗi nên thiếp tha cho lần này . Nhưng nếu lần sau tái phạm thiếp sẽ không tha đâu .
Nói xong rồi lại cười nghiêng ngã . Những tỳ nữ xung quanh thấy phu thê trang chủ vui đùa như vậy cũng cười theo không ngớt . Mọi người đều thốt lên trong lòng " Trang chủ và phu nhân thật trời sinh một đôi " .
----
Phía sau Tích Thiện Trang có một tiểu hài tử đang cầm đèn lồng chạy lui chạy tới . Cặp mắt mở lớn nhìn quanh như đang tìm thứ gì đó . Bất chợt nó la lên một tiếng chạy thật nhanh về phía trước . Cách xa tiểu hài khoảng mươi bước chân là một con thỏ màu trắng như tuyết trên đầu 2 lỗ tai lại màu đỏ vểnh cao , đang cúi đầu ăn cỏ . Nghe tiếng chân nó vội vàng nhảy đi , tiểu hài chạy theo miệng không ngừng kêu lên :
- Ta biết ngay mà , ta đâu có nhìn nhầm chứ . Ôi con thỏ này thật là xinh đẹp , nhất là trên đầu nó có hai cái tai thật lạ . Ta phải bắt cho được nó đem về tặng mẫu thân.
Thỏ chạy trước người chạy sau cứ thế rượt đuổi , mặc dù cố hết sức nhưng tiểu hài vẫn không có cách nào theo kịp . Chạy một lúc con thỏ đã đến trước của một hang đông trong mạch sơn động sau sơn trang rồi dừng lại . Tiểu hài chạy đến cũng dừng lại theo , miệng nó thở hỗn hển không ra hơi . Đứng nhìn con thỏ rồi tự nói :
- A , ngươi thật là khó bắt , lại có thể chạy nhanh như vậy làm ta suýt chút theo không kịp .
Nói xong lại thở mạnh . Ánh trăng treo trên cao chiếu xuống khắp vùng cỏ xanh mượt trông rất đẹp . Ánh trăng ấy , cộng với cây đèn lồng trên tay tiểu hài , vừa đủ soi tỏ khuôn mặt nó . Thật không biết diễn tả thế nào cho hết vẻ đẹp của tiểu hài này : cặp mắt nó quả thật trong sáng vô ngần , ánh mắt long lanh như biết nói . Cái mũi cao , thẳng tắp phập phồng thở mạnh . Cái miệng xinh xắn , thêm vào khuôn mặt vừa trắng vừa đỏ . Bất cứ ai nhìn vào đều bị cái vẻ đẹp ấy làm cho mê hoặc . Quả đúng như lời Nhược Lan phu nhân nói , e rằng nữ nhân phải khổ vì nó dài dài .
Đúng vậy , không cần nói chắc mọi người cũng đoán ra tiểu hài này là : Quách Kính Hy , độc tử của Tiếu Thần Tài và Nhược Lan phu nhân . Người mà bất cứ ai trong Quách phủ vừa yêu vừa giận gọi bằng cái tên "Tiểu Thiên Tôn" .
Tiểu Thiên Tôn chăm chú nhìn con thỏ , chân nhẹ nhàng bước đến gần . Con thỏ vẫn cứ bình thản ăn cỏ như không hề biết rằng có nguy hiểm đang rình rập . Khi còn cách ba bước , bất chợt con thỏ lại phóng đi . Lần này nó phóng thẳng vào trong động khẩu trước mặt . Tiểu Thiên Tôn tức giận "í" lên một tiếng rồi vội chạy theo . Hang động ngoàng nghèo , con thỏ chạy trước nó rượt theo sau , cứ như vậy cả một quãng xa . Cuối cùng cũng đến cuối hang , phía trước là 1 bức vách bằng đá khá phẳng . Nhưng đối với tiểu tử này nơi đây cũng không lạ gì , nó cũng thường đến đây chơi nên rất rành nơi này . Nó đứng chặn trước đường ra , bên trong là vách đá, thử hỏi con thỏ làm sao thoát được tay nó . Thằng bé cười khoái chí :
- Ha ha , ta biết ngươi không thoát khỏi tay ta mà . Nơi này đã hết đường rồi , thỏ con ơi ngươi còn không ngoan cho ta bắt đem về cho mẫu thân nào .
Nghe một đứa bé 8 tuổi nói chuyện quả thật mắc cười . Ai đời lại bắt người ta đứng yên cho nó bắt chứ , cho dù đó chỉ là 1 con thỏ đi nữa . Nhưng con thỏ dường như không thèm nghe nó nói , mắt con vật đỏ âu cứ nhìn nó như khiêu khích .
- Hừ , ngươi nhìn ta gì chứ , còn không lại đây cho ta bắt .
Nói như vậy , nhưng nó vẫn cẩn thận tiến gần lại con thỏ . Khi đã đến rất gần chuẩn bị cuối xuống là bắt được , thì con thỏ lại làm cho thằng bé la lên tức giận một lần nữa . Thì ra con vật nhỏ bé này rất không biết điều đã chạy vào một cái lỗ nhỏ xíu chỉ bằng nắm tay người lớn .
Thật không dễ gì phát hiện được nếu không quan sát thật kỹ , vì cái lỗ này căn bản nằm sát mặt đất lại nói trong động quá tối tăm . Tiểu Thiên Tôn tức giận vô cùng :
- Sao lại như vậy được , ở đâu lại ra cái lỗ này chứ . Thật là làm người ta tức quá mà . Không được , cho dù ngươi chạy vào đó ta cũng phải bắt cho được ngươi .
Nói rồi thằng bé không hề hà sạch hay dơ cứ nằm sát xuống , thò tay vào trong cái lỗ nhỏ đáng ghét đó . Tay nó mò quanh , rồi thọc sâu vào trong . Nhưng than ôi , cái tay nhỏ bé của nó không đủ dài để thọc sâu thêm nữa , con thỏ đó đã chạy hẳn vào bên trong.
Khuôn mặt thằng bé thoáng lên vẻ thất vọng , nó rút bàn tay ra . Bất chợt , bàn tay nó đụng phải một thứ gì lành lạnh . Nó cẩn thận sờ quanh vật đó , thì ra là một cái khuyên tròn , hơi lạnh toát ra từ cái khuyên làm nó rùng mình .
Thằng bé nghĩ ngợi một lát, rồi ra sức kéo cái khuyên ấy ra ngoài . Bàn tay nhỏ bé của nó vận lên hết sức , khuôn mặt tái đi , nín thở giật mạnh .
Rẹt , rẹt , rẹt .. cái khuyên theo sức kéo của thằng bé chạy hẳn ra ngoài . Đồng thời vách đá phía trên rung lên , bụi đất bay xuống , phía bên trái vách đá từ từ hiện ra 1 khe hở , rồi khe hở đó dần dần được mở rộng tạo thành một khung cửa thông vào bên trong .
Thằng bé bước vội về phía sau , ngẩn ngơ đứng nhìn sự việc diễn ra trước mắt nó . Khi cánh của đá dừng hẳn lại , bên trong một luồng ánh sáng xanh dịu hắt ra hết sức huyền bí . Thằng bé đực mặt ra một lúc rồi chợt thốt lên :
- Ôi hay quá , thì ra ở đây lại có 1 cái động nữa . Phen này ta nhất định sẽ bắt được mi thỏ con ơi !
Với cái tuổi của nó thì đây quả thật là điều kỳ diệu , nó làm gì biết chữ “sợ” viết thế nào chứ . Hai chân cứ thế bước qua cánh của đá vừa được khai mở .
Cuộc đời là một câu truyện! Bạn muốn câu truyện của bạn như thế nào ? Hãy tự mình sáng tác câu truyện của chính mình bạn nhé ...
Hậu Tinh Thần Biến: http://blog.360.yahoo.com/blog-bK3x.0s_bZnINFuFZ8s-?cq=1
Hậu Tinh Thần Biến: http://blog.360.yahoo.com/blog-bK3x.0s_bZnINFuFZ8s-?cq=1