Diễn Đàn » Lượm Lặt Đó Đây

Con Của Lãnh Tụ ( bài 2 )

0 trả lời, 491 lượt xem — Trang 1 / 1
Con trai ông Hồ bị tố cáo chiếm 4.2m2 đất hàng xóm, các báo ở Hà Nội chia 2 phe trong vụ tranh chấp
Tuesday, February 12, 2008




Phần đất mà ông Trung đang tranh chấp với hàng xóm chỉ có 4.2m2





HÀ NỘI, (NV) - Trong bài “Không thể bất công kéo dài đến vậy” gửi cho nhật báo Người Việt (đã đăng vào các ngày 9 tháng 2 và 11 tháng 2), ông Bùi Tín cho biết, người con trai ngoài giá thú giữa ông Hồ Chí Minh với bà Nông Thị Xuân là Nguyễn Tất Trung, từng được ông Vũ Kỳ, thư ký riêng của ông Hồ Chí Minh, nuôi dưỡng rồi đổi tên thành Vũ Trung, đã lấy một phụ nữ tên là Lưu Thị Duyên vào năm 1988. Họ có một đứa con trai đặt tên là Vũ Thanh, sau đó đổi tên là Nguyễn Thanh Trung, năm nay 16 tuổi.
Vào lúc này, ông Vũ Trung đang là một bên trong một vụ tranh chấp đất ở Hà Nội. Trong hàng ngàn vụ tranh chấp nhà, đất đã và đang xảy ra tại Việt Nam, vụ tranh chấp có liên quan tới ông Vũ Trung thuộc loại “nhỏ” bởi diện tích đang tranh chấp chỉ có 4.2m2.
Bình thường, báo giới Việt Nam ít khi nào lên tiếng về những vụ tranh chấp mà cả tính chất lẫn quy mô “nhỏ” như vậy. Cũng vì vậy, vụ tranh chấp vừa kể, thật sự là bất thường khi có ít nhất ba tờ báo cùng đề cập tới vụ này theo hai hướng hoàn toàn “chỏi” nhau.

Ðang là những người xử sự càn rỡ...

Trên mục “Bạn đọc và tòa soạn” số ra ngày 24 tháng 12 năm 2007, tờ Ðại Ðoàn Kết giới thiệu lá thư của công dân Lưu Tiến Ðạt. Ông Ðạt kể: “Mảnh đất tại 69 Thịnh Hào I, phường Hàng Bột, quận Ðống Ða, Hà Nội thuộc quyền sử dụng hợp pháp của gia đình tôi, có đủ giấy tờ nhà đất, diện tích trên 400m2, sát khu tập thể của Viện Thiết Kế Công Nghiệp Hóa Chất. Ranh giới đất giữa gia đình tôi và Viện Hóa được xác lập từ những năm 1980 khi xây khu tập thể. Gia đình tôi có ngõ đi riêng, tách biệt với khu tập thể. Từ trước tới nay, giữa gia đình tôi và các hộ trong khu tập thể không có tranh chấp khiếu kiện gì”.
Theo ông Ðạt: “Khoảng tháng 4 năm 2006, vợ chồng Lưu Thị Duyên và Vũ Trung đến mua căn hộ 102 của khu tập thể. Ngày 17 tháng 10 năm 2006, vợ chồng Duyên-Trung tự ý phá bỏ tường chịu lực của khu tập thể, phá bỏ rào sắt, trổ cửa trái phép sang đất của gia đình tôi và chiếm 4.2m2 đất của nhà tôi. Họ ngang nhiên đập phá tường rào, di chuyển tài sản và lăng mạ, chửi bới vợ chồng tôi.
Ðể đảm bảo an toàn tính mạng và tài sản của gia đình, tôi đến công an phường trình báo về hành vi phạm pháp, côn đồ của vợ chồng Duyên-Trung thì công an phường nói rằng việc này thuộc thẩm quyền của UBND phường, công an không liên quan. Tôi gửi đơn kêu cứu tới UBND phường thì phường bảo rằng an ninh trật tự thuộc công an phường. Tôi bất lực không biết tin ai?
Mãi đến ngày 24 tháng 11 năm 2006, sau nhiều lần kêu cứu tới các cấp thì UBND phường Hàng Bột mới có quyết định số 337/QÐ-UBND trả lời tôi nhưng không có biện pháp ngăn chặn hành vi vi phạm của vợ chồng Duyên-Trung. Sau đó, ngày 1 tháng 3 năm 2007, công an quận Ðống Ða có văn bản gửi tôi về việc xảy ra ngày 17 tháng 10 năm 2006, nội dung: ‘...Chỉ huy công an quận đề nghị chỉ huy công an phường Hàng Bột gửi công văn kiến nghị UBND phường Hàng Bột có biện pháp cưỡng chế, yêu cầu gia đình bà Duyên khôi phục lại nguyên trạng phần đã đục phá, cơi nới trái phép, tránh để xảy ra mâu thuẫn; yêu cầu đồng chí Nguyễn Khắc Bơ, cảnh sát khu vực, đồng chí Vũ Văn Thọ, cảnh sát trực ban ngày 17 tháng 10 năm 2006 và chỉ huy công an phường Hàng Bột kiểm điểm trách nhiệm để xem xét xử lý. Giao đồng chí Trưởng công an phường Hàng Bột tổ chức điều tra, làm rõ có hay không việc gia đình bà Duyên thuê đối tượng đầu gấu đe dọa hành hung ông Ðạt ngày 17 tháng 10 năm 2006... ’ ’.”
Ông Ðạt kể tiếp: “Ðến ngày 26 tháng 6 năm 2007, trước sự bức xúc của nhân dân, tổ kiểm tra liên ngành thanh tra xây dựng quận, thanh tra nhà nước quận, UBND phường, công an phường mới đến lập biên bản vi phạm pháp luật của vợ chồng Duyên-Trung và yêu cầu chấm dứt ngay hành vi vi phạm, khôi phục lại hiện trạng ban đầu trong vòng 5 ngày. Thiết tưởng sự việc đã được làm rõ, nhưng sau đó thì yêu cầu này cũng chỉ nằm trên giấy và tính mạng, tài sản của gia đình tôi vẫn bị xâm phạm, đe dọa. Ngày 26 tháng 7 năm 2007, UBND quận Ðống Ða lại ra quyết định số 2826/QÐ-UB về việc giải quyết đơn thư của tôi, nội dung: ‘...Việc xử lý vi phạm trật tự xây dựng phần công trình không phép (dựng lồng sắt quây phần diện tích 4.2m2 tầng 1 phía sau khu tập thể) của gia đình bà Lưu Thị Duyên, ông Vũ Trung để trả lại nguyên trạng ban đầu thuộc thẩm quyền của UBND phường Hàng Bột... ’ ’.”
Ông Ðạt thắc mắc: “Vì sao mà quyết định của UBND quận lại lập lờ đến vậy: Vợ chồng Duyên-Trung đã đập tường chịu lực của nhà 5 tầng (là ranh giới ngăn cách nhà tôi với khu tập thể) mở 1 cửa đi, 1 cửa sổ, dựng rào sắt chiếm đất của gia đình tôi nhưng trong quyết định lại chỉ nêu dựng lồng sắt quây... Dựng lồng sắt để làm gì khi không có cửa? Quyết định lại đẩy về cho phường giải quyết và thực hiện nhưng không xử lý trách nhiệm việc để xảy ra vi phạm, biện pháp, thời gian khắc phục...
Ðề nghị lãnh đạo UBND thành phố xem xét, bảo vệ tính mạng và tài sản gia đình tôi, xử lý nghiêm những hành vi vi phạm pháp luật”.

Ðột nhiên trở thành nạn nhân của... pháp luật

Sau khi tờ Ðại Ðoàn Kết đăng lá thư kể trên, ngày 18 tháng 1 năm 2008, trong mục “Ðiều tra qua thư bạn đọc”, tờ Hà Nội Mới cho biết: “Bà Lưu Thị Duyên, chủ sử dụng đất hợp pháp của căn hộ số 102, khu tập thể Ủy Ban Kế Hoạch Nhà Nước (phường Hàng Bột, quận Ðống Ða) gửi đơn đến báo Hà Nội Mới phản ánh việc gia đình bà không được cấp phép xây dựng nhà trên diện tích đất đã được cấp “sổ đỏ”, dù gia đình đã hoàn thiện các thủ tục theo quy định”.
Cũng theo tờ báo này: Ngày 27 tháng 6 năm 2006, UBND quận Ðống Ða đã cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho vợ chồng bà Lưu Thị Duyên, diện tích là 55m2 (bao gồm cả phần hành lang phía sau là 4.2 m2). Thế nhưng phần hành lang phía sau này đã bị ông Lưu Tiến Ðạt (chủ nhà đối diện) sử dụng để tập kết phế liệu. Sau nhiều lần đề nghị chính quyền phường can thiệp nhưng không xong, gia đình bà Duyên đã tự dựng lồng sắt trên hành lang phía sau. Việc này đã bị chính quyền phường Hàng Bột xử phạt, buộc tháo dỡ lồng sắt và phải xin phép xây dựng. Tờ Hà Nội Mới viết: “Gia đình bà Duyên đã nghiêm chỉnh chấp hành, tự dỡ lồng sắt đồng thời hoàn thiện hồ sơ xin phép xây dựng gửi phòng xây dựng đô thị quận Ðống Ða...”.
Ngoài ra, theo tờ Hà Nội Mới: “Xí Nghiệp Quản Lý và Phát Triển Nhà số 2 khẳng định việc bán nhà theo nghị định 61/CP cho hộ bà Lưu Thị Duyên diện tích 55m2 bao gồm cả phần hành lang phía sau, đã được quận Ðống Ða cấp sổ đỏ là đúng quy định. Thế nhưng ngày 3 tháng 12 năm 2007, phòng xây dựng và đô thị lại có văn bản thông báo với gia đình bà Duyên về việc thanh tra quận đề nghị tạm dừng cấp phép xây dựng cho gia đình bà vì có đơn tố cáo của ông Lưu Tiến Ðạt”.
Tờ Hà Nội Mới nhận định: “Quan sát thực tế chúng tôi nhận thấy, hầu hết các gia đình lân cận nhà bà Duyên đều đã xây dựng, cải tạo hành lang phía sau thành phòng ở, khu phụ từ nhiều năm nay, duy chỉ có nhà bà Duyên vẫn phải... đợi để được ‘xem xét’. Bà Duyên cho rằng, hồ sơ xin cấp phép xây dựng của gia đình đã đầy đủ và hợp lệ. Việc cơ quan cấp phép ‘tạm dừng để kiểm tra’ trong khi cơ quan quản lý nhà đã có văn bản trả lời, rõ ràng là không thỏa đáng, ảnh hưởng đến quyền lợi chính đáng của gia đình bà. Ðề nghị quận Ðống Ða nhanh chóng kiểm tra vụ việc trên, có quyết định trả lời khiếu nại của các bên liên quan để bảo đảm an ninh trật tự trong khu vực cũng như quyền lợi hợp pháp của công dân.”
Ngoài tờ Hà Nội Mới, tờ Ðời sống và Pháp luật cũng có một bài tương tự trong mục “Tiếp cận công lý” và tờ báo này cũng nhận định: “Theo quy định của pháp luật, rõ ràng hồ sơ xin cấp phép xây dựng của gia đình ông Trung là đầy đủ và hợp lệ. Do vậy, việc Phòng Xây Dựng Ðô Thị quận Ðống Ða chưa cấp giấy phép xây dựng cho gia đình ông Trung với lý do có đơn khiếu nại là không thỏa đáng. Ðề nghị UBND quận Ðống Ða kiểm tra và giải quyết khiếu nại của gia đình ông Trung theo đúng quy định của pháp luật”.

Vì cha ăn mặn...

Khoan bàn đến chuyện đúng-sai, thật-hư trong vụ tranh chấp kể trên, mục tiêu của chúng tôi chỉ nhằm cung cấp thêm thông tin liên quan đến con cháu ông Hồ Chí Minh.
Các ông Vũ Thư Hiên, Nguyễn Minh Cần đã từng kể nhiều về bà Nông Thị Xuân trong một số hồi ký, bài viết. Theo nhiều nhân chứng và tài liệu, bà Nông Thị Xuân là một phụ nữ người Tày, quê ở làng Nà Mạ, xã Hồng Việt, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng, bị Trần Ðăng Ninh, chủ nhiệm hậu cần quân đội chọn, đưa về Hà Nội “phục vụ”' ông Hồ Chí Minh. Sau khi sinh một đứa con trai, bà Xuân đã bị Trần Quốc Hoàn, bộ trưởng công an thời đó, thủ tiêu.
Trong bài viết đã dẫn, ông Bùi Tín cho biết thêm về số phận ông Vũ Trung: “Ông Sao Ðỏ-Nguyễn Lương Bằng đưa bé Trung về gia đình được vài tháng trong năm 1957, rồi giao lại cho gia đình Tướng Chu Văn Tấn trên Thái Nguyên vài năm. Sau đó, các bà Hội Phụ Nữ Cứu Quốc Trung Ương đưa chú bé vào trại mồ côi của hội, rồi vào trường Nguyễn Văn Trỗi dành cho con liệt sĩ...
Vào những năm 1967-1968, cậu bé Trung thông minh, nhanh nhẹn, bắt đầu tìm hiểu thế giới xung quanh, bắt đầu tò mò về căn cước thật của mình thì 2 đợt ốm nặng ập đến, có lúc tưởng như không qua khỏi. Bóng đen của tên ‘lưu manh xứ Nghệ’ trở thành trùm công an cộng sản-quỷ dâm ô Trần Quốc Hoàn lại hiện ra. Tên này lo sợ bị lật tẩy, đã dùng thủ thuật an ninh cộng sản được thầy Tàu tiếp tay, cho cậu bé uống và tiêm nhiều lần thuốc độc, thuốc lú, gây thần kinh hỗn loạn, khi quên khi nhớ, có lúc như ngớ ngẩn, có khi ngồi thừ vô cảm hàng buổi, mất hẳn sinh khí, như kẻ vô hồn. Ông Hồ mất vào tháng 9 năm 1969 khi cậu Trung vừa ra khỏi cơn ốm dài. Trước khi mất, ông chỉ mong được đi gặp cụ Mác, cụ Lê, quên khuấy còn có đứa con bị bỏ rơi đang băn khoăn về lý lịch thật của mình.
Cái may cho cậu Trung là sau khi ông Hồ mất, ông Vũ Kỳ, thư ký riêng lâu năm (từ năm 1948) của ông Hồ đón Trung về gia đình, nhận Trung làm con nuôi, coi như con đẻ của mình, đi học trường phổ thông Chu Văn An cạnh Hồ Tây cùng 2 con ông là Vũ Quang và Vũ Vinh, cùng độ tuổi với Trung. Ðây là thời kỳ ổn định, ấm cúng nhất của anh Trung, nhưng bệnh đau đầu dai dẳng không cho anh vào được trường đại học.
Vì bị bệnh, học không đến nơi đến chốn, nên Trung khó kiếm việc làm. Có lúc làm giữ kho, bảo vệ công xưởng. Khi sức khỏe khá, 2 vợ chồng mở quán cà-phê, ở sau ga Hàng Cỏ-Hà Nội, rồi dời về cổng trường Ðại Học Bách Khoa. Có lúc gia đình anh ở số nhà 31 phố Lê Thanh Nghị, có lúc ở tại phòng 102 - khu tập thể Ủy Ban Khoa Học Nhà Nước trong ngõ Thịnh Hào 1. Lâu nay anh được tự do tiếp bè bạn hơn trước, không khí chung của xã hội dễ thở hơn, tính công khai minh bạch và quyền tự do công dân được khẳng định dần.
Trước đây, thế lực an ninh luôn vây bủa, kiềm chế cuộc sống của gia đình Trung, kiểm tra mọi mối quan hệ, vừa đe dọa, vừa mua chuộc. Gần dây, kinh tế khá lên, họ cấp cho nhà khá rộng, rồi phong lên là sĩ quan trong danh sách, nhận lương cấp thượng tá, cốt để vợ chồng tránh những quan hệ xã hội rộng rãi khó kiểm soát”.
Ông Bùi Tín nhận xét: “Trong xã hội Việt Nam suốt nửa thế kỷ qua, không có một con người nào sống trong tình trạng cay đắng đặc biệt như anh Trung. Anh bị mất quyền được là mình. Anh luôn phải đeo chiếc mặt nạ. Anh không có cha thật, mẹ thật, anh chị em thật của mình... Nhiều người biết, và họ thấy ở anh luôn có sự không bình thường; bệnh trầm cảm, phẫn chí, lầm lỳ, tâm thần bất định... luôn bám chặt anh”.
Có lẽ phải chờ một thời gian nữa mới có kết quả về vụ ông Vũ Trung tranh chấp 4.2m2 đất với hàng xóm. Nhưng ít nhất, các thông tin về ông Vũ Trung cũng đủ gợi cho người ta nhiều điều để ngẫm nghĩ. Rồi cũng sẽ tới lúc thân phận của ông Vũ Trung được “bạch hóa”. Ông Bùi Tín cho rằng: “Không có bí mật quốc gia nào, không có danh dự của một phe đảng nào có thể viện ra để chà đạp nhân thân, thủ tiêu căn cước thật, quyền làm người trọn vẹn của một công dân sinh ra đã bình đẳng tuyệt đối với mọi con người khác dưới ánh mặt trời”. (G.Ð)


( trích từ  báo Ngươiviêtonline )

Đăng nhập để trả lời
0