Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện ngắn: Người đi nhận giải (Nguyễn Thị Mộng Thu)

0 trả lời, 1.416 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-06 17:40:38Ct.Ly>
Người đi nhận giải (Nguyễn Thị Mộng Thu)
 
 
Thỉnh thoảng nó có vài bài thơ, truyện ngắn được đăng báo, tụi bạn cùng phòng nhìn nó thán phục. Nhất là nhỏ Phi, tân sinh viên mới vừa chân ướt chân ráo đến trường.
Phi bảo:
-Ước gì em có năng khiếu, có tài như chị , em sẽ cố gắng viết bài kiếm tiền ăn học, khỏi phải xin gia đình, ba mẹ em vất vả lắm!
Nó cười, động viên:
-Ừ thì em viết thử xem sao, hồi đó chị cũng vậy, viết riết rồi quen thôi mà! -Thật không chị? Em viết thử nghen!
 
* *
 *
 
Từ hôm đó, ngoài giờ học là Phi cắm cúi viết viết, xóa xóa. Rồi Phi gửi bài cho các báo. Nhưng chờ hoài, chờ hoài chỉ thấy tên Phi xuất hiện ở mục “Bài nhận được”. Phi đâm ra nản chí:
-Thôi, em không gởi nữa đâu, chắc tại em viết dở phải không chị?
Nó cầm quyển tập học sinh có truyện ngắn Phi vừa mới hoàn thành lên xem. Phi thấp thỏm :
-Chị thấy sao chị? Góp ý cho em đi!
-Em viết cũng khá lắm, nhưng có lẽ tại tên em còn xa lạ với ban biên tập nên họ không chú ý đọc bài. Em để chị ghi tên chị rồi gửi sẽ dễ được đăng hơn, nhuận bút thì em vẫn nhận đủ, chịu không?
Phi gật. Và thế là hai tuần sau, truyện ngắn của Phi được đăng nhưng tác giả không phải là Phi. Cầm tờ báo và số tiền nhuận bút trong tay, mắt Phi buồn rười rượi.

Nó tiếp tục để tên mình dưới những truyện ngắn của Phi. Người đọc khen nó dạo này viết lên tay. Nó cười sung sướng.
Phi vẫn âm thầm làm con tằm nhả từng sợi tơ vàng óng ánh. Tiền học tháng này Phi đã tự lo được cho mình.

* *
*
 
- Phi ơi, ráng viết đi, báo  có cuộc thi sáng tác truyện ngắn, giải thưởng cao lắm đó, nếu đạt em sẽ đủ tiền học suốt năm luôn!
Phi rụt rè :
- Chị ơi, lúc này… em có thể ghi tên mình được chưa hở chị?
Nó ngớ ra một lúc rồi nói:
- Em thích thì cứ ghi, nhưng chị sợ người ta lại bỏ qua thì uổng lắm! Chị vẫn đưa đủ tiền nhuận bút cho em mà?
- Dạ, nhưng… Phi ấp úng.
- Thôi, em cứ chuyên tâm lo viết đi! Tên ai mà chả được, em nói em muốn viết để có tiền mà!

* *
*
 
- Phi ơi, truyện ngắn dự thi của em được giải ba! Tuần sau chị đi lĩnh thưởng về em sẽ có một số tiền lớn, sướng nhé! Nếu hôm ấy em không nghe lời chị mà ghi tên em thì làm gì được…
Nó hí hửng khoe. Phi nhìn nó, không nói gì.
 
* *
*
 
Hội trường đông nghẹt người. Ai nấy đều hớn hở. Sân khấu được trang trí rất nhiều hoa và bong bóng. Lát nữa nó sẽ đứng trên ấy, hình ảnh nó sẽ được đăng tải trên các tờ báo lớn, được phát trên đài truyền hình,  bạn bè sẽ càng thán phục nó nhiều hơn nữa. Nó viết đã lâu, viết nhiều nhưng đây là lần đầu tiên tác phẩm ghi tên nó đạt giải, làm sao không vui mừng được chứ?

Sau hàng loạt bài phát biểu, giờ là lúc quan trọng nhất. Nó kín đáo sửa lại tóc tai, quần áo.
- Giải nhất: Tác giả “Sông Quê” với truyện ngắn “ Mùa lũ”!

Tên tác giả đạt giải được xướng to, nó bàng hoàng không tin vào mắt mình khi thấy Phi bước lên sân khấu.

Cố chen lấn mọi người, nó rời hội trường giữa lúc những tràng pháo tay vang lên giòn giã…  
Đăng nhập để trả lời
0