Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện ngắn: Nước mắt (Nguyễn Thị Mộng Thu)

0 trả lời, 1.644 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-06 17:33:05Ct.Ly>
Nước mắt (Nguyễn Thị Mộng Thu)
 
Tiếng gọi nhau í ới ngoài hành lang làm nó thức giấc, nhưng không tài nào ngồi dậy nổi. Đầu nó nặng trình trịch. Nó hé mắt nhìn ra, căn phòng vẫn còn bề bộn lắm. Chén bát, vỏ chai bia la liệt dưới sàn. Giường bên cạnh, Quế Chi cũng còn đang say ngủ. Ánh mắt nó dừng lại nơi chiếc bàn phía góc phòng, trên đó là một đống quà đêm qua nó chưa kịp mở. Nó mỉm cười hài lòng.

19 tuổi. Lần đầu tiên nó làm sinh nhật.
 
Hồi ở quê, thấy bạn bè tổ chức sinh nhật vui ơi là vu, nó thích lắm nhưng mẹ nó bảo:
“Nhà mình nghèo, đừng đua đòi con ạ! Ba mẹ nuôi các con ăn học đã vất vả lắm rồi!”.
Nó phụng phịu dỗi hờn. Mẹ nó thương con, tới ngày sinh của nó, nấu một nồi chè thiệt lớn, bảo nó mời bạn bè đến vui cùng. Nó giẫy nẩy:
“Để chúng nó cười vào mũi ấy à? Sinh nhật gì mà chỉ một nồi chè!”.
 Mẹ nó quay mặt đi, buồn lắm.

Nó đậu đại học, vào thành phố, có thêm nhiều bạn mới, và mỗi khi nhận được thiếp mời sinh nhật, nó lại khát khao…

Đêm qua, sinh nhật nó vui đến ngất trời. Từ bé đến lớn nó chưa nếm thử một chút bia, thế mà tối qua nó uống đến mấy ly, đầu óc nó lâng lâng, chếch choáng.

Nó đã bỏ vào cuộc vui ấy trọn vẹn số tiền mẹ nó gởi vào kèm theo lời nhắn nhủ:
“Mẹ vừa bán được đàn gà, gởi vào trước phân nửa tiền học phí, vài hôm nữa thu hoạch lúa mẹ lại gởi tiếp cho con”.
Ban đầu nó cũng phân vân, nó biết ba mẹ và các em nó phải vất vả lắm mới có được số tiền đó, nhưng rồi nó lại chậc lưỡi:
“Thì coi như phần thưởng khi mình đỗ đại học, mai mốt ra trường đi làm có tiền mình sẽ lo cho ba mẹ, cho các em”.

Giờ đây, để kỷ niệm tuổi 19 của mình, nó đã có vô số quà mà chắc cái nào cũng dễ thương, cũng xinh đẹp. Tối qua, bạn bè nó còn bấm máy ảnh liên tục, mai mốt về quê đưa hình ra khoe chắc lũ em nó đứa nào cũng mê tít, và mẹ nó thấy con mình tươi vui, xinh đẹp chắc cũng chẳng nỡ la rầy.

Nó uể oải vươn vai ngồi dậy, chưa kịp bước chân xuống đất đã nghe tiếng đập cửa thình thình. Giọng nhỏ Liên hớt hãi:
“Dậy, dậy đi Hương, Chi ơi! Quê mình lũ to rồi! Miền Trung bị đại hồng thủy rồi, dậy mà nghe thông báo này!”.

Nó vùng chạy ra cửa, Quế Chi tung chăn chạy theo. Ngoài sân, một đám đông đứng túm tụm, hướng mắt nhìn lên chiếc loa phóng thanh, ở đó phát ra từng câu, từng câu đau xé ruột:
“Sáng nay mực nước đã lên đến…, hàng ngàn ngôi nhà ngập trong biển nước…, nhiều vùng hoàn toàn bị mất liên lạc…”

Tai nó ù đặc, mắt nó hoa lên, hình ảnh bữa tiệc linh đình hòa với hình ảnh ba má nó dắt dìu đàn con bơi trong dòng nước lũ, làm chân tay nó bủn rủn. Nó lùi dần và khụyu xuống, nấc lên:
“Mẹ ơi, ba ơi, tha lỗi cho con!”
 
 Nước mắt tuôn rơi đầm đìa trên mặt nó.
Đăng nhập để trả lời
0