Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

Truyện ngắn:Nhất chi mai

0 trả lời, 3.222 lượt xem — Trang 1 / 1
  1.                                  Nhất chi mai.         

                           Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận.
                                 Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
                                                  Lý Trường.
       Bốp!Tiếng thủ xích vỗ xuống mặt bàn trải nhung nghe ấm áp trầm hùng làm sao,xoá tan bao nỗi triền phược ở cõi Ta bà.Hôm nay là ngày thọ bát quan trai của chùa.Đã bao lần truyền giới cũng bấy nhiêu gương mặt ấy có thêm bớt chăng cũng chỉ dăm ba người.Nhưng lần nào cũng khơi dậy trong tôi cảm giác lâng lâng khó tả.Vui ư?!Vui vì có những người biết sửa để thánh thiện hơn!Buồn ư?!Buồn vì còn biết bao người còn chưa thấy đủ lúc nào cũng cảm thấy thiếu thốn.Sau lễ Quá đường là đến giờ chỉ tịnh các Phật tử tản mác trong khuôn viên chùa tĩnh tâm.Tôi ra ngoài sửa lại châu chậu Tố tâm lan,nhìn sang ghế đá thấy vị Ưu bà tắc đang chăm chú đọc sách.Tôi đến gần.À ! Vị này chắc trình độ Phật pháp uyên thâm lắm nên mới hiểu cái uyên áo  trong Thiền luận của Suzuki.Một chút thăm dò tôi bèn hỏi:
-Anh đã bắn tên tới đích chưa?
  Anh ta đứng dậy chấp tay đáp:
-Bạch Thầy do tâm lực của con còn yếu nên tên bay nửa chừng đã rớt xuống nước rồi ạ!
  Thấy anh đối đáp hay hay tôi hỏi tiếp:
-Vậy khi nào anh sẽ bắn nữa?
-Dạ khi nào đủ hùng lực con mới dám hạ thủ công phu.
    Tôi buông một câu đầy ẩn ý:
-Đây là đứa con hoang nhất của nhà Phật mong rằng anh sẽ đi đúng đường.
   Đột nhiên anh đổi giọng buồn buồn:
-Bạch Thầy con đã một lần đi sai đường bây giờ con muốn trở lại nhưng còn nghịch duyên nếu Thầy cảm thấy câu chuyện của con không tẻ nhạt thì con xin hầu Thầy.
 
Đăng nhập để trả lời
0