Diễn Đàn » Nhật Ký online

chuyện của Tôi

55 trả lời, 8.463 lượt xem — Trang 2 / 2
Trời dần sáng, Khai chòang tỉnh dậy trong tay vẫn còn ôm khư khư quyển nhật ký tối qua Duyên ghé đưa Khai trong vội vã. Mà có thật Duyên có điều gì vội chăng, sao ra về gấp gấp như thế.
 
- Khai ơi, dậy chưa con, có sư Trúc Tịnh lên thăm con nè. Tiếng mẹ Khai vọng từ dưới nhà vọng lên, tiếp đến là nhịp nhẹ nhàng của tiếng chân.
 
- Dạ, con dậy lâu rồi mẹ.
- Sư Trúc Tịnh lên thăm con nè. Mẹ Khai nhỏ nhẹ chừng báo cho con mình biết, sư đang đứng kề bên Khai. Rồi bà khẽ khàng lấy ghế mời Sư ngồi 1 cách kính trọng. Đúng như cách của những vị phật tử nhà Phật.
 
- Con khoẻ không Trầm Khai. Bàn tay Sư âm ấm nắn nhè nhè dọc cánh tay Khai.
- Dạ con khoẻ, Trúc Tịnh lên thăm con, có đem wa` cho con hông vậy.
- Khai, hổn con. Mẹ Khai chau mày nhìn con gái.
- Cứ để cho Khai gọi vậy con à, ở đây chỉ có ta và Khai, không cần câu nệ.
 
Rồi quay sang Khai, Sư hỏi tiếp, đêm qua con ngủ ngon không Khai.
 
- Dạ ngon, con nằm mơ.
- Con thấy... uhm...
 
Mẹ Khai và Sư nhìn nhau, trao đổi ý tứ bằng mắt. Tiếng chân bà nhất nhẹ nhàng, kèm tiến khép cửa hờ.
 
- Con mơ gì Khai?
- Con mơ thấy mình đứng giữa cái khỏang sân nhỏ dưới kia, tuổi thơ của con lớn lên ở đó. Không có bông lài bông lựu, chỉ những trò nghịch đất cát bẩn và chơi nhảy lò cò. Vào những ngày mưa to, con cùng mấy đứa bạn trong xóm rồng rắn nhảy trên nền sân ngập nước ấy. Hồi đó, con không thấy nó bé tí tẹo như bây giờ. Con nhớ, con tưởng tượng ra 1 hạm đội tàu bằng lá tre. Cứ mưa xuống, con lấp chổ thóat nước đó Trúc Tịnh. Mặt nước nhấp nhô đầy chiến hạm bằng tre, bằng giấy đậu không hết chổ. Được sống trong tuổi thơ thật ngọt ngào, phải không Trúc Tịnh? Nhưng lúc ấy con không ý thức được điều đó, chỉ khi con bắt đầu nghĩ về tuổi thơ của mình, như hôm nay đây thì tuổi thơ đã mất. Rồi một đám mây nữa chạm vào người con, khi con lướt qua tuổi thơ, đám mây đó trắng mịn màng, mềm mại. Con ngỡ con như chú mèo con đang cuộn tròn trong chăn ấm, mà đó là vòng tay mẹ vòng tay ba. Rồi trời chuyển lạnh, mùa đông kéo về giữa đêm hè, Mùa đông huênh hoang sức mạnh của nó bằng mưa và gió. Nó làm mọi vật đều đông đặc lại. Con nghe mùi bắp nướng mà cứ dịp sài gòn có mưa phùn, cả bọn bạn con ùa xuống phố, vui nhiều cười nhiều mặc ngòai trời là gió rét....
 
Khai ngừng lại, hít 1 hơi thật sâu, Sư Trúc Tịnh vẫn im lặng lắng nghe.
 
- Hôm nay Trúc Tịnh lên thăm con, con vui lắm.
- Giấc mơ con ngừng ở đó huh Khai, nếu chưa con nói cho ta nghe tiếp đi.
- Con...
- Nói đi Trầm Khai
 
Khai lựng khưng trong lời nói, ngập ngừng kể tiếp.
 
Rồi con thấy 1 cánh bướm đầy sắc, đẹp lắm Trúc Tịnh, nó lượn chao nghiêng phía xa là 1 vòm trời ngủ sắc. Con nhón gót, xoè tay ra đón cánh bướm. cánh bướm đậu vào giữa lòng bàn tay con. Bấc giác, con khép hờ tay, và từ từ khép chặt. Khi con mở tay ra cánh bướm nằm im lìm. Nó ko còn sự sống.
 
- và con khóc, phải không Khai, mi mắt con còn mọng nước.
- Con đã cướp mất 1 sự sống, bàn tay con cướp mất 1 sự sống.
- Phải, nhưng con có kịp nhận ra điều gì không Khai
- Con... con đã giữ cánh bướm đó quá lâu, đã để thời gian lướt qua tầm tay mình mà không hay.
- Cánh bướm đó tượng trưng cho điều gì, ta nghĩ con rõ hơn ta. Tại sao con lại muốn giữ nó thật chặt, mà con không trao cho nó đôi cánh để nó có thể tự bay lên huh Khai.
- Con, con sợ mất nó.
- Nhưng kết quả con được gì?
- Con...
- Cuộc sống là 1 bãn ngã và những gì con đang trải qua là 1 tiểu ngã. Cái gì đã đi qua đời ta dù thế nào đi nữa vẫn mang 1 giá trị nhất định. Con đang muốn cố bỏ đi, quên đi hay là tự đánh mất mình.
 
Sư trầm ngâm giây lát rồi nói: con hãy thả lỏng người mình đi Khai à. à, các sư đang trông con lên đó. Bắp cải đợt con gieo hột giờ nõn nà rồi.Con có muốn thấy công trình của mình không dù bằng cảm nhận và khứu giác. Còn nữa 2 con vịt con đem lên, con bảo là để có tiếng kiu cạp cạp cho vui tai, con nghe hòai tiếng gõ mõ của chúng ta con chán, dạo này nó kiu suốt, con lên cho nó ăn giúp chúng ta nhé. Rồi dạy cho nó cách xếp hàng như con nói.
 
- Con sẽ hái bắp cải con trồng, Trúc Tịnh phải chừa cho con đó, con là người đầu tiên hái à, con sẽ dạy 2 con dzịt đó xếp thẳng hàng luôn.
 
Sư xoa đầu Khai: " con làm được rất nhiều việc mà, ta biết Khai sẽ làm được rất nhiều việc, chỉ cần con thật sự muốn"
 
***
 Thoắc 1 cái ánh nắng gay gắt trưa hè đã đến, buổi nói chuyện tuy ngắn ngủi, nhưng giúp Khai nhận rõ đôi điều. Nhịp đồng hồ vẫn gõ đều, thời gian đi về chầm chậm. Khai cầm điện thọai trên tay, quyết định gọi Thuận. Tay Khai run run... tút.. tút... tút... tiếng chuông điện thọai đổ dồn, đầu dây bên kia im lặng. Giờ này bên đó là nữa đêm, anh đang say giấc mà. Buông lơi điện thọai, 1 ý định loé lên trong đầu Khai. Hay là mình để lời trong hộp thọai... không... mình không muốn như thế, mình không là kẻ chạy trốn với số phận, mình sẽ đối mặt với nó. Chỉ cần mình trốn chạy mình sẽ không còn là mình nữa. Mình không muốn nhìn thấy ánh mắt thương hại của bất kì ai. Cả anh nữa. Rồi mình sẽ đứng vững trên đôi chân của mình. Mình sẽ chấp nhận sự thật mình không lành lặn, nhưng tâm hồn mình không chết. Sư nói mình làm được nhiều việc. Mình vẫn là người có ít. Mình sẽ đi, nhưng mình sẽ trở về, nơi đây là nhà con, ba mẹ chờ đứa con gái lặn lành trở về chứ... Khai mỉm cười với chính mình, lần đầu tiên sau những ngày xảy ra tai nạn, Khai tìm lại cho mình 1 tia sáng.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối cùng Khai cùng Trúc tịnh và Tịnh an cũng đến nơi. Khai mệt lả người, chân nhức buốt, chẳng dám hé môi. Nhưng khi nghe chị Tịnh an rủ đi ra suối, Khai phấn khởi đi theo. Con suối, nơi Cam ly hạ chảy qua. Có những dòng suối cứ cạn queo suốt năm suốt tháng, Như chị nói cạn đến nỗi người ta tưởng nó không còn là một dòng suối. Thế rồi sau những cơn mưa đầu mùa, nó thức dậy. Khi lòng của nó đã đủ đầy nước, nó uốn khúc, nhảy múa và ra dáng vẻ một dòng suối ngay sau một đêm mưa. Nhưng dòng suối nơi Khai ngâm chân thì không phải vậy. Nó vẫn là suối quanh năm. Chảy lờ đờ vào mùa khô và gào thét vào mùa mưa. Nó có giống Khai không nhỉ, Khai cũng đang gào thét.
 
- Chào cô.... xin lỗi cô - Khi Huy lên tiếng hỏi thì bấy giờ Khai còn đang mải mê nhớ đến lời Chị Tịnh an nói. Khai quay về phía tiếng hỏi phát ra
- Gọi tôi à.
- Ở đây có tôi và cô... tôi gọi ai bây giờ? - Tôi tên Chấn Huy.
- Xin chào. Khai quay người trở về tư thế ban đầu
- Xin lỗi cô, tôi muốn biết tên dòng suối này....
 
Dường như Huy vẫn chưa biết mình phải bắt đầu từ đâu, từ vấn đề nào. Khi gặp Khai. Một cô gái ngồi bệt trên 1 tảng đá, lọai đá mà dòng suối đã bào mòn nhẵn thín từ ngàn năm. Tay đang cầm 1 hòan đá tròn lẳng chà đôi chân, dưới ánh nắng sáng dìu dịu buông lơi trên khuôn mặt nhỏ xíu. Đôi mắt đượm nỗi u buồn. Hình ảnh ấy như níu lấy chân Huy.
 
- À, chắc đây là dòng Cam ly, tôi nghỉ vậy đó - Khai nói với giọng lựng khựng.
- Rồi nó chảy về đâu? Huy hỏi tiếp
- Tôi đâu biết, chắc là nó sẽ chảy về nguồn, nơi nó được sinh ra.
- nguồn nó nơi đâu?
- Phía bên kia rừng. Khai quơ cánh tay chỉ vào khỏang xa trước mắt.
- Nhưng tôi có thấy rừng nào đâu? Huy ngạc nhiên hỏi lại
- à, chổ đó ngày xửa ngày xưa từng có 1 cái rừng
- Trời...
 
Huy lên đây cũng vì con suối lượn quanh bìa rừng. Vì những tảng đá xám, đứng trên thảm cỏ xanh tương phản làm cho tảng đá có vẽ ít rắn hơn. Như lời của thằng bạn kể. Muốn tận mắt nhìn thấy và phát họa cảnh ấy bằng chính đôi tay mình, một vườn đá dịu mát quanh đó là 1 dòng suối. Mà ở chốn Sài gòn đầy khói bụi chẳng thể nào có được
 
- Hình như cô đang bận? Huy chợt hỏi khi dợm bước tới gần sát bờ suối nơi Khai ngồi.
- uhm, tôi bận ngâm chân. Vừa nói Khai vừa nhỏe miệng cười. Đôi lúng đồng tiền duyên dáng nở ra.
- Chắc nhà cô ở gần đây? Huy hỏi
 
Một lần nữa Khai lại chỉ bâng quơ. Huy có cảm giác cô nàng muốn trêu mình. Nên đứng dậy.
- Anh đi du lịch à? Khai hỏi
- Thì du lịch và bây giờ đi ngang gặp cô đây?
- Anh thấy cảnh ở đây ra sao?
- Mạt dịu, và nên thơ
- Chỉ có nhiêu đó thôi sao, anh có thể tả thêm được gì không?
- Cô nhìn nè. Huy ném phiến đá bay là là trên mặt nước. Phiến đá đội lên đến 2 lần trước khi chìm vào nước. Có tuyệt không? chỉ khi có mặt nước như thế này mới có thể tạo ra 1 nghệ thuật.
 
Khai im lặng không nói, nhếch mép cười. Tiếp tục công việc kỳ cọ đôi chân.
- Khai ơi, mình về em. Tịnh an bắt tay làm loa gọi Khai.
- Dạ....
 
Nhìn thấy 1 sư ni lại gần dìu Khai. Huy ngẩn người ra. anh không ngờ anh đang làm trò trước 1 người mù, và càng không ngờ, đôi chân ấy là 1 đôi chân đi không vững. Tự cảm thấy mình là người có lỗi. Huy lúng túng,
 
- Để tôi giúp chị 1 tay
- Tôi dìu Khai được mà
 
Dõi mắt nhìn cho đến khi bóng dáng 2 người con gái mất hút. Huy buông tiếng thỡ dài. Tự trách mình sao không sớm nhận ra điều đó. Cô gái đó tên là Khai và dường như cô không là người của nơi đây
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày, hai ngày trôi qua Huy không hiểu sao ánh mắt đó vẫn đi theo Huy. Ánh mắt đó như một khối thủy tinh trong suốt bị vỡ, nó làm Huy, 1 người dưng xa lạ từ nhói lòng đến bối rối và rồi muốn che chở. Huy thở dài, ánh mắt.. cái nhìn... sao lại thế, Chỉ chừng ấy thôi, sao lại thế, sao anh lại dâng trào cảm giác muốn che chở, muốn dành cho cô những gì anh có thể. Anh đã đến dòng suối ấy, để tìm nhưng chẳng thấy. Và anh lại nhớ, gương mặt cô lẫn trong dãi nắng dìu dịu ví như một mùi hương phản phất đượm cả chất men lắng động lòng người.
 
- Chào chị, chị còn nhớ tôi không? Huy mừng rỡ, bước những bước thật gấp theo ni Tịnh an.- Cách đây 2 ngày, tôi có gặp chị và Khai bên dòng suối
- À, là cậu à.
- Chị đi đâu vậy?
- Tôi đi bốc vài thang thuốc cho Khai.
- Cô ấy bệnh à
- Hôm qua, thầy ghé khám, và nhắn xuống lấy thuốc.
 
Huy vẫn chưa hiểu lời Tịnh an nói, khuôn mặt ẩn đầy bao câu hỏi. Chừng như nhận ra điều đó, Tịnh an kể lại cho Huy nghe. Anh lại càng thương xót cho Khai, 1 người con gái đang lành lặn, đang có cuộc sống thật tươi đẹp với biết bao dự định trong tương lại, vậy mà chỉ trong phút chốc tất cả thành tro bụi. Bước đồng nhịp cùng Tịnh an, Huy đến 1 ngồi nhà mộc mạc, nằm lọt thỏm giữa bao la đồi núi, phía trước, có 1 khỏang sân nhỏ, bên phải hàng salach thẳng tấp,  phía bên trái là hàng bắp cải, tiến vào phía trong ngôi nhà, 1 chánh thờ trang nghiêm hiện ra. Tượng phật quan âm, với vài tượng phật khác uy ngải với nghi ngút khói hương. Phía bên hiên, 1 người con gái tay thoăn thoắt đan len hát vu vơ " em nằm em nhớ, một ngày trong veo, một mùa nghiêng nghiêng.... mùa đã trôi đi những miền xanh thẳm, người đã quên đi những lần em buồn.... này giấc mơ trưa bao giờ anh về?.. một giấc mơ vắng...."
 
- Lời hát hay quá, rất ngây thơ. Tôi là Chấn Huy, cô còn nhớ chứ.
 
Khai ngừng đan, ngẩn mặt lên. Huy nói tiếp- mình đã gặp nhau ngòai suối, mà giờ là chiều, sao lại ca bài "Giấc mơ trưa"... sao cô cứ im lặng...
 
- Cô đan khăn chòang à.
- Phải. Anh đến đây lại Phật?
- không, tôi đến đây gặp cô.
- để làm gì
- Muốn làm bạn cùng cô, tôi cảm thấy cô rất cần 1 người bạn
- Tôi đã có đủ bạn
- Nhưng tôi lại thấy cô rất cần, 1 người như tôi chẳng hạn. Tôi sẽ giúp cô ra khỏi tâm trạng hiện giờ
- Anh biết gì về tôi, hiểu gì về tôi. có vẽ anh là 1 người ngạo mạng. Nhưng với tôi, tôi không thích điều đó
- Còn cô, cô là người đang né tránh sao. Cô chạy lên đây như là 1 kẻ trốn chạy. Có quá tầm thường không?
 
khuôn mặt Khai đanh lại khi Huy vừa dứt câu...dằn lòng đứng dậy... 1 cuộn len rơi ra, vướn vào tay nạn. Khai ngã nhoài trong sự hấp tấp.
 
- Đừng chạm vào tôi. Khai gằn từng tiếng
 
Đôi bàn tay Huy từ từ buông ra, cảm giác lành lạnh chạy dọc xương sống Huy đang đối diện với 1 ánh mắt xóay vào tim Huy, 1  khuôn mặt làm Huy lạnh người. Nó trái ngược hòan tòan với vài ngày trước đây. Phải chăng cô ấy đang co lại để bảo vệ chính mình, mà Huy có làm gì cô ấy đâu, hay cái cách Huy nói chuyện..." lững thững ra về. Trời quang đãng mà lòng huy cảm thấy ngột ngạt
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-19 09:53:34Du Mien>
*****

- Uống thuốc đi rồi ngủ, đừng ngồi đan nữa con à. Sư Trúc tịnh dịu dàng vuốt tóc Khai.
- Con muốn đan cho mẹ chiếc khăn chòang. Mà Trúc tính biết ko, trời Sài gòn nóng ghê luôn. Chắc hẳn mẹ sẽ ko dùng tới. Nhưng con vẫn muốn đan. Len nè, cây đan nè, là quà mẹ đem lên tặng con. Mẹ chỉ cho con cách đan nữa. Con muốn mẹ thấy con làm được.
- Nhưng ngủ đi, sáng mai đan tiếp con.
- Con ngồi tí nữa nhé, chỉ chút xíu thôi.

Sự Trúc tịnh vừa quay lưng đi, Khai lại trở về với bao suy tư riêng mình. Đâu ai biết những khi ngồi đan như thế này, trong đầu Khai không ngơi nghỉ về anh. Khai nhớ Khai từng nói, Khai sẽ đan tặng anh khăn chòang, đan xong cho mẹ, Khai sẽ đan cho anh. mà giờ này anh đang làm gì nhỉ, chắc là anh đang đi làm, rồi trưa anh sẽ ăn gì, có ngon không, anh có ăn đúng giờ không hay lại mãi mê làm việc đến quên bữa. Ngày nối tiếp ngày, cứ thế đêm nào cũng bấy nhiêu câu hỏi đó được lập đi lập lại. Rồi những nỗi nhớ lại dâng lên xen lẫn sự mặc cảm. Giá mà em có thể nhìn thấy, em sẽ chẳng chạy đến nơi đây, dày vò mình trong bao nỗi nhớ, giá mà em không như bây giờ, em vẫn được thấy ánh mắt anh sáng long lanh khi anh nói về giấc mơ chúng mình và lòng em rạng rỡ. Em lại được nghe anh nói huyên  thuyên về đề tài hấp dẫn nào đó. em sẽ không tranh luận, sẽ im lặng lắng nghe như một học trò ngoan ngõan nuốt từng lời giảng của thầy, bỡi em biết sẽ có 1 ngày em chẳng thể nghe được giọng nói anh nữa... anh à, anh có nhớ em không, có trách gì em không khi em chọn con đường ra đi như thế... và anh, anh sẽ quên em phải không. Rồi sẽ có bao người con gái hòan mỹ, cố ấy xinh hơn em, tốt hơn em, không ngang ngược như em. Và nhất là, cô ấy yêu anh nhiều. Không như em.... em là kẻ trốn chạy, em bỏ tất cả....em chỉ biết chính mình, yêu chính bản thân mỉnh. cô ấy không như em....chưa bao giờ nói yêu anh dù rất nhiều lần trái tim em muốn thét thật to điều ấy. Và giờ đây, em lại càng không thể, không thể nữa rồi phải không anh... Giá mà, em lại được thấy anh, bằng xương bằng thịt trước mắt em, 1 lần thôi chỉ 1 lần thôi, để rồi mãi mãi em không còn nhìn thấy nữa, 1 lần được anh ôm trọn vào lòng, để rồi chẳng bao giờ em có nữa hay chỉ cần 1 lần, vỏn vẹn 1 lần anh đi phớt qua em, như đôi ngừơi xa lạ để em gặp lại mùi hương cũ. chỉ chừng ấy thôi....liệu có quá lớn lao không anh... đừng mà,nước mắt ơi, xin mi đừng rơi, mi.. mi định xóa nhòa tất cả trong ta sao.. không, không thể như thế. Ta chỉ còn chừng ấy ký ức thôi. Chừng ấy nuôi ta khắc khỏai trong hy vọng, tiếp nối giấc mơ. ta không thể để mi đánh cắp. tình yêu, ước vọng, kỷ niệm của ta, nó là của riêng ta, là của riêng ta mà...
Đăng nhập để trả lời
0
...bao nghĩ suy cứ thế diễn ra đưa Khai vào giấc ngủ. Nó như 1 liều thuốc an thần cần thiết. Thiếu nó Khai chẳng thể nào chợp mắt.
 
Bên ngòai màn đêm lại vây quanh. Đêm như một bản nhạc không lời mà những âm thanh mới chính là phần tự cất lên ý nghĩa của riêng nó.
 
"Đêm nằm ôm giấc mơ sầu nghiêng đổ
Tim ơi này... xin chớ vỗ lòng đau
Van mi đừng thổn thức những nhịp trào
Hồn yếu đuối vì sao mi đã hiểu?...
 
Đêm nằm nghe tiếng gió buồn muôn kiểu
Ghé bên đời cho lá khóc ngòai hiên
Trí tâm ơi... lặng đi những ưu phiền
Cơn rã rượi.. xin mi yên giấc ngủ..."
 
Đăng nhập để trả lời
0
Khẽ nghiêng mình , ta chào con nắng vội
Nắng vô tư , trườn qua lối song thành
Để mặc ta , giữa tuyệt vọng mong manh
Nắng lả lướt ,nắng lan nhanh vội tắt
 
Ta giựt mình , ôm con tim co thắt
Dạ nhói đau , ôi sự thật phủ phàng
Để lòng ta , đau đớn mãi không tan
Niềm ưu uất , còn nặng mang khắc khỏai
 
Ấy phải chăng , tình yêu ta mãi mãi
Không vẹn toàn , như nắng phải lìa xa
Để hồn si , ôm buốt lạnh ngày qua
Hòa điệu gió , để châu sa hờn tủi
 
Ta miên man , ôm gió hời thân cúi
Dáng nhẹ nhàng , nhưng lủi thủi mình ta
Không ... còn đấy chứ .. cùng hạt châu sa
Là người bạn , khẽ choàng qua ánh mắt
 
.................
 
Thuận 1 tay ôm ngực trái, bước từng bước dọc lối hành lang bệnh viện. Nhìn từng dãi nắng sớm mai lòng nghẹn ngào đau đớn. Đã mấy ngày trôi qua, anh vẫn chưa liên lạc được với Khai. Khai của anh bây giờ ra sao. Em có biết anh giờ đây anh ước sao mình hóa thành cánh chim trời kia, bay thật nhanh về bên em. Ôm chầm lấy em, hong khô từng giọt lệ..... phải, phải rồi... anh sẽ về bên em Khai à. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Thuận... anh sẽ về bên em, ngay bây giờ anh sẽ ra viện, anh sẽ đi chuyến máy bay nhanh nhất anh có thể. Bất chấp tất cả, bất chấp tim anh đang co thắt từng hồi nó đau đấy chứ, nhưng không đau bằng nỗi đau anh nghĩ về em....
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn mưa chiều còn rả rít, tiếng gió vi vu làm cho lòng người thêm trỉu oặn, nổi buồn lan chiếm, cơ hồ như muốn làm nghẹn đi một con tim vừa trị liệu, nổi đau cứ thế nhân lên từng hồi một, khi Thuận nghĩ về Khai...
 
- Thuận đã xuất viện 2 ngày rồi, nhưng mà lại không liên lạc được cùng Khai, lên mạng thì chỉ có mỗi khung nhỏ của màn hình trơ trọi, Thuận thật là xót xa... Khai giờ nơi đâu, Khai... em có nghe tiếng anh gọi tên em không em... về bên anh đi em...
 
Ta không khóc, lệ tình cứ mãi
Xuôi theo dòng, lan trãi trên mi
Gọi em - em đâu hay gì
Chỉ anh một cõi, sân si đêm tàn
 
Hoàng hôn đã chìm đắm sau dãi đồi không tư lự kia, chỉ chừa lại một màn đêm vây phủ, không gian lại rơi vào thầm lặng cô độc, chỉ mỗi mình anh cùng chiếc bóng soi nghiêng trong căn phòng giá lạnh và nhớ về em....
 
Còn 2 ngày nửa mới có chuyến bay đi về VN, đó là chuyến bay có thể nhanh nhất, mà Thuận lựa chọn... Thuận đã chờ, chờ 2 ngày qua rồi... nổi nhớ Khai hoà lẫn sự ra đi đột ngột của khai không liên lạc được, làm cho Thuận những ngày này không thể nào an lòng, dù chỉ trong giấc ngũ, nửa đêm anh cũng chợt giựt mình choàng dậy... vì một cơn ác mộng... Khai rời xa Thuận...
 
Mỗi lần như thế, trong thâm tâm Thuận lại tự nghĩ, có phải là Khai đã thật sự rời xa anh không, anh tự an ủi lấy mình, không đâu, Khai yêu Thuận mà... Khai không thể nào ra đi đâu... không đâu.... và nếu như ngược lại thì sao... Thật ra trong lòng Thuận rối tung bao ý nghĩ không định hướng được đâu là xác thật...
 
Càng về đêm, gió chao nghiêng càng mạnh và mang theo từng lớp sương mù, làm cho cảnh đêm thêm cô lặng, cái lạnh của đêm cũng thế mà tăng dần...
 
Em, Khai...
 
Sương từ từ rơi đọng trên cành lá.... ảo mộng dưới khung trời, và từ từ chảy dài xuống triền cành cây, lá, hoa... để rồi rớt vào hư không tư lự, lung linh, ónh ánh theo hướng chiếu của rạng đông...
 
Ngoài trời đang ấp ủ một làn sương mỏng, từ từ được vén lên dể lộ ánh hào quang của khung trời đang mọc chầm chậm... Nhưng trong phòng u tối, với ngọn đèn leo lét soi chiếu làn tóc rối bời đang nằm rủ rượi trên đôi vai héo úa theo từng ngày tháng , Ánh mắt sầu đọng, vô hồn đang hướng về áng mặt trời... Bất động, không chớp... và rơi rỉ là giọt sương đang lớn dần trên mí mắt... lăn dài xuống đôi má sầu tư . Làn môi tím sẫm chợt nhiên rung lên khe khẻ...
 
Trong tim chợt nhói lên niềm xao xuyến. Màn sương đang được vén lên dần dần... cũng như tâm cang đang được gội rửa bởi dòng châu khắc khoải lưng tròng, lấp ló trên rèm mi, soi bóng hồ Thu...
 
Tia nắng xuyên mành chợt thức tỉnh chàng dậỵ chàng chợt ước, ước ao, mong muốn vô cùng, nhưng.... vô vọng...cô động...không gian từ từ chìm đắm vào đáy hồn dịu vợi...và thế là hết...chàng trồi dậy khỏi giấc mơ...tim cảm thấy nhói đau...
 
Lòng chùng muôn nổi sầu đông
Ánh hồng che khuất, mặn nồng lấp cao
Rã rời, tầm với được saỏ
Tay đùa không chốn, nao nao tất lòng

Em Yêu, ấy là hình ảnh của anh trong bao ngày mong đợi... Mong gì khoảng cách không ngăn đôi, nhưng.... rồi những dòng thơ đang lạc giữa chợ đêm buồn man mác, mang theo từng nổi mất, được , chen đua nhau mà rơi trong những chờ thương mong...Đôi dòng thơ của đêm hoang vắng, anh đúc kết vào đây để nói rằng anh yêu và yêu em lắm...

Nói yêu em,cho biển cuồng, sóng nổi
Nói yêu em, cho mây dỗi nắng hờn
Cho bờ hoang, hạt cát loạn từng cơn
Cho hoang phế, về mơn man khờ dại
 
Nói yêu em , tợ sóng tình trôi mãi
Cho hoang sầu , bao chướng ngại dần qua
Nói yêu em , đây lời nói thiết tha
Cho tình nhớ , không phôi pha sầu muộn
 
Nói yêu em, khi hoàng hôn vừa xuống
Nói yêu em, chờ gió cuốn về mây
Đem bình minh, ươm áo nắng thật đầy
Hây hây đỏ, ngất ngây ngày vừa đến
 
Hãy yêu nhau , khi con thuyền cập bến
Để sóng tình , không chênh chếnh hoà loang
Hãy yêu anh , khi em tuổi còn son
Dìu nhau nhé , trên đường mòn nhân ái ....
 
Hãy yêu anh, một lần và mãi mãi
Sóng vỗ bờ, lụa trải những vần thơ
Thuyền lênh đênh, nghe tình ái vỗ bờ
Dường như gió, đón chờ ai dừng bến
 
Hãy lắng nghe , cơn gió chiều lơ đểnh
Đưa áng mây , từ ngàn bến xa xăm
Hãy về đây , chia bớt những thăng trầm
Vì đời ảo , luôn gieo mầm tang tóc
 
Hãy lắng nghe ,chiều mơ em đừng khóc
Hương hạ nồng, mùi tóc thoảng mong manh
Bức tranh thơ, đôi mắt ướt long lanh
Giọt ảo ảnh, trong xanh niềm hy vọng
 
Là anh đó , một khung trời mơ mộng
Bức tranh tình , mãi sáng rộng trần ai
Hãy về đây , tựa mái đầu lên vai
Để anh mãi , ru tình hoài muôn thuở
 
Là anh đó, sắc màu lem niềm nhớ
Vần thơ ru, tình lỡ mấy cung đàn
Hạ rời xa, chiều tím thổi gió hoang
Trời vần vũ, lang thang môi ướt lạnh
 
Hãy về đây , khi hoàng hôn lẫn tránh
Những bụi trần , giữa sơn lảnh heo mây
Vẫn còn anh , còn mãi một vòng tay
Ru tình nhớ , ướm tình ngây mộng ái....
 
Thời gian rồi cũng êm ả trôi qua, đêm cũng đã lãng quên vào giữa yêu tịnh, chỉ còn lẻ loi một thân dáng, dõi mắt xa vời đến tận trời xa mà nhớ và thương.... Em... Khai của Anh...
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Sự ngột ngạt của đất Sài Gòn làm cho Thuận choáng váng, 1 năm êm ả trôi qua thôi, mà dường như đối với Thuận thật là xa lạ , cũng nơi này, 1 năm trước, em... Khai của anh.. Đón anh về , buổi ban sơ khi gặp gỡ ta em điều mang trong mình một cảm giác lạ và mang theo cả sự hiếy kỳ, Khai.. Em thật hồn nhiên biết bao, em tợ như mặt nước hồn thu, chỉ chờ đợi cơn gió dịu êm lay động, để mang theo chút gợn sóng nhấp nhô trên mặt hồ để tăng thêm vẻ đẹp của riêng một góc trời... nhưng mà rồi.. 1 năm sau... Em đâu... Khai của anh đâu rồi... Em có biết là anh đã về rồi không Khai... Anh đã về nè em à... Mắt Thuận nhoè đi, anh mới hay rằng mình đã khóc...đưa tay lau vội dòng lệ vừa chợt lăn tràn lên má , thì tiếng điện thoại vang lên...
 - Ring... Ring... Ring
- Hello...
- Anh Thuận đó huh...? Anh đang ở đâu vậy anh... Duyên bên kia đầu dây...một giọng nói thật êm ái, mà hình như là Thuận chưa nghe qua bao giờ...
- Xin lổi ai vậy... Thuận hỏi... Em nè... Em là Duyên...
- Oh... Duyên đó à... Anh đang ở cổng số 2 nè em... Thuận trả lời và mặt thì ngó dáo dát nhìn lên phía những tấm bảng đang để số...
- Em đang ở cổng số 2 nè, sao em không thấy anh vậy... Duyên trả lời bên kia...
- Thuận lại chợt nhật ra là không phải , thì ra là số 7 mới đúng , tự dưng nghe Duyên nói thế , bất chợt những gì của 1 năm về trước chợt nhiên tràn về làm cho lòng Thuận bị giao động thêm một lần... cũng 1 năm trước, Khai đi đón Thuận, em cứ loay hoay nơi cổng số 2 mà Thuận thì đang ở cổng số 7 một sự trùng hợp lại tái diễn làm cho Thuận nhớ Khai nhiều hơn , nhớ thật nhiều, anh nhớ em lắm Khai à , em có biết không Khai , Thuận lại nghẹn ngào... Cơn đau anh lại trổi dậy, từng chút một nó cứ rỉ rả đau...
- Anh... Anh Thuận... Tiếng Duyên bên kia đầu dây làm Thuận bừng tỉnh... Anh đang ở đâu...?
- Oh.. Anh nói lộn rồi cổng số 7 em ơi... Thuận khoả lấp bằng giọng cười nhẹ... Được rồi anh đứng đó nha em tới liền... tiếng Duyên bên kia, hầu như là sợ Thuận đi đâu đó... ok Em...
- Gác điện thoại, lòng Thuận chùn lại, 1 năm đã qua rồi , phải 1 năm rồi, mọi thứ đã thay đổi ư ! Em và Tôi... xung quanh vạn vật, mọi thứ đã thay đổi rồi ư ! có lẻ, và có lẻ không... nhưng trong lòng Thuận dám chắc 1 điều là tình yêu anh dành cho Khai không bao giờ thay đổi... có tăng chứ không giảm...
- Sài Gòn vẫn tấp nập vẫn con nắng gay gắt đến ngạt thở, thỉnh thoảng chỉ có chút gió nhẹ qua, không đủ làm dịu mát cho người và càng không thể làm cho lòng Thuận dịu mát đi vì đã vắng bóng Khai...
- Xin lổi... Anh là... một người con gái vóc dáng thật mảnh mai, khuôn mặt thật khả ái, đôi mắt tròn đen láy, một nụ cười thật có duyên , mái tóc dài vừa đủ chấm qua bờ vai, đủ để làm cho người đối diện say...
- Em đây là... Là Duyên à... bạn của... của... Thuận nói chưa dứt câu thì cô gái ấy cắt ngay câu sau cùng
- Dạ... Em là Duyên... bạn của Khai... Anh đứng đợi lâu không  ? Duyên vừa cười vừa hỏi... Anh đứng cổng số 7 mà nói là số 2 làm em tìm hoài không thấy...
- Ờ... tại... tại anh nhìn không kỷ, vì lúc đi ra, anh nhìn cổng ra là số 2 , anh đâu biết là bên ngoài để khác nè... Thuận nói theo... nhưng mà trong Thuận lại nhớ về Khai , cũng lời nói này mà 1 năm về trước Khai từng nói qua , lòng anh lại gợn lên nổi buồn, anh lại im lặng đứng đó...
- Mình đi thôi anh, Xe đang đợi mình nảy giờ kìa anh... để em kéo hộ anh cái vali này nha, qua kia đường là đụng rồi... Duyên vừa nói vừa đưa tay đở vali hộ Thuận...
- Duyên... Thuận chưa kịp nói thì Duyên đã kéo vali đi rồi... Thuận đi theo Duyên nhìn dáng nàng mà Thuận nhớ Khai vô cùng... tại sao lại trùng hợp đến thế... 1 năm trước của Khai.. cũng là người đở vali cho anh, năm nay lại là Duyên... mà sao không là Khai... đi theo Duyên mà dạ anh ở đâu đâu... Khai... em giờ ở đâu huh em...
- Anh tài chạy được rồi anh... Duyên đánh tiếng nói với anh taxi... Anh tài lên tiếng hỏi Duyên...Anh chị về The Sun Hotel phải không... Đúng rồi anh... Duyên trả lời...
- Lại thêm một lần nửa làm cho Thuận ngạc nhiên... Thuận xoay qua ngó Duyên... Nàng chỉ cười mĩm... một nụ cười mang chút huyền bí , Nhưng Duyên thì biết rỏ, vì đã từng đọc qua nhật ký của Khai , nên Duyên biết rỏ Thuận thế nào, và từng nghe qua Khai nói nên Duyên muốn lập lại những gì của 1 năm trước , nhưng Duyên có biết đâu, những thứ ấy, những cái mà 1 năm trước làm cho lòng Thuận nhớ Khai nhiều hơn...
- Dòng xe tấp nập qua lại, ngược xuôi làm choáng ngộp đi cả khu đô thị phồn hoa , ánh nắng chói chang xuyên tạt qua màn cửa, nhưng Thuận không buồn lách mình hay lẫn tránh đôi mắt mình đang ngó ra ngoài , dường như đôi mắt anh soi rọi từng người một để mà tìm... tìm một vóc dáng mà anh đang trông mong... biết đâu trong dòng người ấy, vô tình anh bắt gặp được vóc dáng thân yêu... và rồi tim anh lại nhói lên một cơn đau nghẹn... Khai đâu còn ở đây đâu mà tìm... Khai đã ra đi , đã rời xa mảnh đất thành thị này rồi, Khai đã bỏ lại hết tất cả đoạn đường thân quen, bỏ lại bao nhiêu kỷ niệm của Thuận và Khai... Khai đã không còn nơi đây,  mắt Thuận chợt cay... lòng Thuận thổn thức , con tim bật lên thành lời... Khai ơi... sao em không đợi anh về... Sao em lại ra đi , giờ đây anh trở về... sao em nở lòng bỏ anh nơi đây với bao kỷ niệm... Khai ơi Anh về rồi em ơi...
- Anh... tới rồi anh... Tiếng Duyên gọi, làm Thuận chợt bừng tỉnh...
Đăng nhập để trả lời
0
... đưa mắt hướng về Duyên, nén tiếng thở dài sâu vào đáy lòng ngực, Thuận nối bước theo sau.
 
- An... anh Thuận... em... nhận chìa khóa phòng rồi ... mình... mình lên phòng nha anh...
 
Vẫn ánh nhìn thay cho câu nói, Thuận nào nhận ra vẽ bối rối, ngập ngừng e thẹm nơi Duyên, khi lầu đầu cùng người đàn ông vào khách sạn. Trong Thuận giờ đây đang đắm chìm những khỏanh khắc về Khai. Mọi vật chung quanh dường như không hiện hữu.
 
Thang máy đưa cả 2 lên tầng 3 khách sạn The Sun. Duyên lấp lửng đứng trước cửa phòng đôi giây chờ Thuận. Chợt 1 câu nói phát ra sau 1 chuỗi dài im lặng suốt quãng đường từ sân bay về khách sạn.
 
- là 302...Mắt nhìn chầm chầm vào số phòng. Thuận không thể tiếp tục ghìm nén cảm xúc của mình, cái cảm xúc nhói lòng khi vừa đặt chân lên mãnh đất quê hương. Anh lao ngay vào phòng, dáo dát tìm kiếm, rồi tiến thẳng thật nhanh đến toilet... mở toang cửa... đứng tần ngần.
 
- Anh sao vậy? anh có sao không anh? Duyên hỏang hốt hỏi.
- Không, không gì.... Thuận buông mình xuống ghế miệng vẩn lập đi lập lại... không gì, không gì, không sao cả... mà trong đầu cuồn quay với bao suy nghỉ " em đang chơi trò trốn tìm với anh phải không Khai, em đợi đến khi anh tìm không ra em, em sẽ nhảy bổ ra cười khóai trá. Giờ em hãy nhảy bổ ra đi, câu cổ anh mà trêu ghẹo anh đi Khai...."
 
- Anh chóng mặt huh, anh mệt huh anh. Duyên lo lắng đến kề bên Thuận, thật gần, thật gần, hỏi han, nhẹ nhè đặt bàn tay mình lên tay Thuận. Duyên cảm nhận  hơi nóng của bàn tay.- Chắc anh mệt lắm, ngồi máy bay lâu vậy mà. Anh đi nằm nghỉ tí cho khoẻ, rồi tắm nè, rồi mình đi ăn nè.
 
- Và giờ Duyên sẽ về, và Duyên sẽ qua phải không? Thuận tiếp lời Duyên.- Duyên sẽ hỏi anh có đem thuốc nhuộm không, nếu có Duyên sẽ nhuộm và đêm nay....
 
- Anh nói gí, em không hiểu?
- Em không hiểu hay em cố tình không hiểu
- Nhìn kìa, anh mệt lắm rồi. Anh nằm nghỉ tí nha, giờ em về, chút xíu em qua, mình đi ăn  nha anh, ăn món gì có nước. Vậy nhé.
- Duyên à, đừng làm thế. Em không là Khai.
 
Duyên thảng thốt trước lời Thuận nói, cũng lời nói như thế này Khai đã từng nói với Duyên. Đôi dòng lệ rươm rướm trên mi, Duyên không sao ngăn được.
 
- Anh nói sao, anh đang cho là em đang giả Khai à, đang cho là em làm mọi việc như thế này để được lòng nơi anh à. Em biết Khai đã từng nghĩ vậy và giờ anh, anh cũng nghĩ vậy.- Duyên nất lên từng tiếng.
 
- Anh... anh... đừng khóc, nín đi... em đừng khóc... anh... Thuận bối rối không biết làm sao, anh tự trách mình sao lại nhỡ lời như thế, vội vỗ nhè nhẹ lên đôi vai thon mảnh... em nín đi...
 
Duyên gục đầu vào lòng Thuận. Nước mắt tuôn trào, nghẹn ngào trong từng lời nói: - em đâu muốn làm vậy, em chỉ muốn cho anh cảm giác, mọi việc vẫn như xưa, chẳng lẽ em đã sai
 
Bàn tay Thuận vẫn vỗ nhè nhẹ lên vai Duyên. Trong cùng một khỏang khắc 2 con người ấy lại chìm vào 2 khỏang trời với 2 ý niệm riêng tư. Ở Duyên, Duyên không hiểu sao nước mắt mình lại tuôn, vì dỗi hờn, vì bị trách oan, hay vì 1 lý do khác mà chính Duyên, Duyên không dám đối mặt với điều đó. Lắng đọng tâm hồn nghe làng hơi ấm từ người Duyên thầm thương trộm nhớ, lan tỏa nhè nhẹ. Cảm nhận từng cử chỉ Thuận nâng đôi càm mình....Đây là đôi mắt đầy mộng nước, Thuận lại làm cho 1 cô gái phải khóc vì mình. Khai của anh có khóc như thế này không, và khi em khóc có ai vỗ về em, lau từng giọt lệ cho em khi không có anh kề bên như thế này không... một mi mắt khép hờ, đôi môi hé nỡ....
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
- Trước một sự ngỡ ngàng như thế, làm cho Thuận thật bối rối , nhưng chỉ một thoáng trôi qua, đôi môi mộng, đôi mắt nhạt nhoà kia, làm cho Thuận càng nhớ Khai nhiều hơn , Em đã từng rơi lệ, ai đã từng lau đi dòng nướt mắt mà em khóc cho mình huh Khai... giờ đây em ở đâu, có biết rằng anh... anh đã trở về, cảnh cũ mà em nơi đâu...dường như Duyên nhận ra điều đó, nàng từ từ nới lỏng người mình ra đưa đôi mắt còn ướt mi mà nhìn Thuận , còn Thuận những cử chỉ như một cái máy, buông lỏng đi tất cả....
- Thôi em về... chút em qua... anh nghỉ ngơi tí đi nha anh... Duyên vừa nói xong, chân nàng cũng vội bước ra cửa, như là đang trốn chạy... bởi trong lòng Duyên có gì đó đang đè nặng nơi trái tim yếu đuối... đoạn đường về nhà không xa lắm, nhưng hôm nay dài đăng đẳng... bước chân vào nhà con người duyên mệt rả rời , nét phờ phạc hiện rỏ lên khuôn mặt, làm cho dáng người thon nhỏ ấy dường như mất đi sự sống...
- Con sao vậy Duyên... nhìn nét mặt u sầu rủ rượi của con mình....Mẹ duyên đánh tiếng hỏi, khi vừa thấy Duyên bước vào nhà, đôi mắt còn hoe đỏ...
- Dạ con không gì đâu Mẹ, chắc tại ngoài đường nóng qu'a à... nên mệt tí thôi đâu có gì đâu Mẹ... Duyên khoả lấp bằng câu trả lời cho có lệ
- Không gì mà mắt con đỏ kìa... bộ đang khóc à... Mẹ Duyên lo lắng thăm dò
- Dạ.. đâu có Mẹ... lúc nảy chạy xe có chiếc xe buýt chạy ngang bụi bay mù mịt, nên Bụi vô tình rớt vào, làm mắt con đau thôi à , chứ con gái mẹ đâu dể gì khóc nè... Duyên nói cho Mẹ an tâm , nhưng Mẹ nàng có biết, lại vô tình khơi lại nổi buồn chu8a kịp nguôi ngoai của Duyên vừa mới xảy ra đâu...
- Thôi.. con lên phòng nghỉ chút nha Mẹ... Duyên vừa nói vừa đi thẳng lên phòng mình, buông mình xuống nệm mà lòng duyên ngổn ngan trăm mối tơ vò... và sự việc lúc nảy, như một cuốn film quay chậm lại , từng cử chỉ hành động của Thuận và Duyên... Duyên chợt nhận ra hình như đâu phải là mình, mình đâu phải như thế.... một ngưo8`i con gái luôn e dè trước các sự việc, mà đặc biệt là chuyện Nam Nử, mình luôn cẩn trọng trong mọi hành động kia mà , tại sao với anh mình lại như thế , phải chăng đó là một sự cảm xúc không thể nào đè nén được... Duyên chỉ biết lắc đầu , tự tìm câu giải đáp nhưng lại vướng vào cái vòng lẩn quẩn không tìm ra câu giải đáp cho chính mình trong sự việc ấy... cứ miên man... Duyên chìm vào giấc mộng tự bao giờ.... Khi giựt mình dậy.... Trời... gần 7 giờ rồi... mở vội ngăn tủ, tìm cho mình bộ đồ gọi là tươm tất nhất, chạy ùa vào nhà tắm... thật sảng khoái cho sự mát lạnh của từng hạt nước lăn dài trên cơ thể... sự việc vừa qua đã bị con nước cuốn trôi đi hết.... Duyên đã trở về của chính mình....
- Mẹ con ra ngoài với bạn chút nha Mẹ... Duyên vừa bước xuống lầu vừa nói vọng vào nhà Bếp để Mẹ kịp nghe ...
- Đi nửa à, không ăn chút gì rồi đi... Mẹ đang hâm lại thức ăn nè... Mẹ Duyên vừa nói vừa đi ra bếp... nhìn Duyên áo quần chỉnh tề, tăng thêm sự duyên dáng... Bà thầm gợi khen đấng tạo hoá ban cho bà một đứa con khá xinh xắn... nhưng rồi cũng tự bà thở ra... Hồng Nhan Bạc phận... mong rằng con bà không phải lận đận trong tình duyên... cầu mong cho nó được hạnh phúc về sau... một tiếng thở dài từ cõi lòng của một người Mẹ yêu thương con...
- Da , không Mẹ à, con có hẹn với bạn rồi... thôi con đi nha Mẹ trể rồi nè... Duyên vừa nói vừa đẩy xe ra ngoài... Mẹ Duyên đưa đôi mắt theo chân nàng mà lòng hảnh diện mang cả sự lo lắng cho con...
 
***********************
- Còn về Thuận , sau đi Duyên đi rồi , anh chẳng buồn thay đồ, buông mình lên nệm , trong đầu trăm sự việc lại đổ tràn về , kỷ niệm, hiện tại, ôi !  đủ chuyện làm cho anh như một con rối , chẳng biết hướng nào mà định , phần nhớ Khai muôn vàn... anh định thần nhìn lại những vật thể nơi đây... vẫn còn đó... trong mọi góc cạnh vẫn như thế... nhưng Khai... Khai của anh đâu... Mắt anh chợt cay lên vì nhớ.... Khai ơi... Em đâu rồi Khai... Thuận mệt mỏi và cộng thêm những sự việc xảy ra từ lúc anh bước ra sân bay cho tới lúc anh về khách sạn , mọi thứ làm cho con ngưo8`i Thuận dường như không còn sức lực nào cả... pha lẫn sự nhớ thương Khai hoà chung tuyến đường từ mỹ đi về... và rồi anh từ từ chìm vào giấc ngủ tự bao giờ....
- Khai... em đi đâu vậy huh ? làm anh ở đây chờ hoài chẳng thấy em gì hết à... Thuận vừa thấy Khai đi vào liền hỏi...
- Em... có đi đâu nè , lúc nảy em có nói là anh đi tắm đi, em ra đây mua chút đồ rồi trở lại mình đi ăn mà ... anh không nghe em nói gì sao huh ? chắc là đang miên man nghĩ tới cô nào chứ gì , nên đâu có để tâm tới em nói gì đâu... Anh đó nha... làm sao làm đi nha... làm sao coi được thì làm đi nha... Khai vừa nói vừa trêu Thuận lẫn cười thầm trong bụng...pha chút hờn ghen...
- Úi trời... Em có nói à... ủa mà sao anh không nghe gì hết vậy ta... chắc em nói đúng rồi... lúc em nói chắc anh đang nghỉ là mơi mốt anh về bến tre đi với cô nào đây.. vì anh đâu có nhiều thời gian , nên tính cho kỷ chút đó mà... Thuận vừa trả lời... vừa nhoe mắt chọc Khai...
- Ờ.. em biết mà... đâu phải chỉ có mình em... anh có nhiều cô lắm mà... mà yên tâm đi anh ơi.. em để cho anh thoải mái mà... thích làm sao thì làm nha anh... Khai vừa nói vừa mang theo một nụ cười đầy bí ẩn pha chút thách thức và chút tư chất hăm doạ....
- kakakakaka... cũng một giọng cười mà Thuận luôn khoả lấp cho sự việc của mình... để không cho ai biết anh đang nghĩ gì và muốn gì...vui hay buồn...
- Thôi mình đi ăn anh... trể rồi kìa , chắc anh đói lắm rồi... Khai lên tiếng thúc Thuận
- ok em... chờ anh chút... mang đôi giày vào đã...
- Lại đi mất tiêu đâu nửa rồi.... Thuận cất tiếng gọi...
- Em... Em ơi... Bé Khai ơi.... Trầm Khai à... Em ơi em... Em đâu rồi... Khai....
- Em ơi em... Em... Em... Khai.... đôi tay Thuận chụp vào khoãng không... nhưng lại vô tình chụp trúng vào tay Duyên... Anh giựt mình choàng tỉnh.... thì ra chỉ là trong giấc chiêm bao... Tay anh vẫn còn nắm chặt tay Duyên... vì ngỡ đó là Khai....
- Anh... Anh sao vậy anh... lại chiêm bao à... Duyên khẽ lay động tay anh...
- Không gì... Thuận vội rút tay về.... Sorry em...
- Anh vào tắm cho khoẽ đi anh , rồi mình đi ăn.. khuya lắm rồi anh... Duyên nói khẽ... còn đây là 2 cái khăn em mua mấy ngày rồi... cũng đã giặt qua rồi...anh dùng nó nha , đừng dùng khăn của khách sạn... 1 khăn lau mặt, 1 khăn tắm nè anh.... Duyên vừa nói vừa đưa cho Thuận.... Thuận lại đưa mắt sang nhìn Duyên... lại 1 sự trùng hợp nửa làm cho Thuận không thể tin vào sự hiện tại.... Dường như có phải Duyên đây là hoá thân của Khai chăng... tại sao lại như thế... những gì của 1 năm về trước, tại sao lập lại trên một người con gái khác... Mà không phải là Khai... Tại sao vậy... Khai của anh đâu... Khai.... em ơi... Thuận chỉ biết nấc nghẹn tự đáy lòng... Anh miễn cưỡng cầm khăn, thể xác di động, như cõi lòng đã nát tan... cứ thế mang theo và anh hoà nhập vào sự tung toé của  bông sen và đi theo từng hạt nước chảy thẳng về đại dương mênh mang...cứ thế anh cứ để mặt cho nước xối rửa... không buồn lay động, cứi chìm vào miên man nghĩ ngợi về Khai... về một thời ta yêu nhau... mà nay chỉ còn lại... ta với ta và cả kỷ niệm còn in khắc tình chung....

Đăng nhập để trả lời
0
Con nước dịu mát làm cho lòng Thuận dịu lại đôi phần... bước chân ra khỏi phòng tắm... loay hoay tìm đồ... nhưng Thuận lại quên mất đi là trên người mình không chỉnh tề cho lắm vì cứ ngỡ là Khai.. nên vô tình qu'a tự nhiên cứ loay quay tìm đồ... khi chợt tỉnh lại thì qu'a trể rồi... Thuận ngó sang Duyên thì Duyên đưa mắt ngó tivi mà đôi má lại ửng hồng lên vì thẹn... vì đây là lần đầu tiên đối với Duyên chứng kiến cảnh một người đàn ông lạ trên mình không được chỉnh tề cho lắm... Nhưng Thuận thì lại thật vô tình không nghĩ tới.. nên sự ngượng ngùng làm cho cả 2 điều bối rối...
 
- Mấy giờ rồi em... Thuận lên tiếng đánh tan đi sự ngột ngạt ấy ..
- Dạ, gần 7h rồi anh... Duyên lí nhí trong miệng... mình đi nha anh
- Ờ , mình đi... Thuận theo bước chân của Duyên cùng nhau đi ra đại sảnh đường... giao gửi chìa khoá phòng... thì bất chợt... cơn mưa chiều như hối hả trút xuống mảnh liệt... từng hạt nước ồ ạt tuôn rơi... mỗi lúc nặng thêm... Đứng trước ban hiên Thuận cứ dõi mắt đua chen theo từng hạt mưa cứ thế mà đổ tràn trên xa lộ, kẻ qua người lại , hai dòng xe tấp nập, tiếng còi âm ỉ, kẻ vội vả, người khoan thai cứ thế mà làm cho một khung cảnh trở nên ô tạp, Thuận buông tiếng thở dài cho chính mình, nổi buồn lại vô tình chen hợp vào con tim, tay ôm ngực, sự choáng váng bắt đầu ập đến, Thuận không thể chống chọi nổi khi đang đứng, đành ngồi xuống bậc thang tam cấp, để giữ lại sự cân bằng, có lẻ vì qu'a hối hả cho chuyến bay về VN và bao sự việc xảy ra, những sự thể trước mắt và những cái đã qua cứ thế nè nặng lên từng chút để rồi sự co thắt con tim không đủ thảnh thơi nên sự buốt nhói mang lại như thế này...
 
- Anh, Anh sao vậy anh... Duyên thấy sự khác lạ từ nơi Thuận cất tiếng hỏi.. vì khi anh ngồi xuống cũng là lúc Duyên xoay người qua, nên nhận rỏ được sự cố
- Anh, anh không sao đâu em.... mưa lớn vậy sao mình đi huh em, chắc là ra ngoài không được rồi, Thuận khoả lấp đi bằng câu nói cho qua chuyện
- Em nghĩ chắc tí tạnh à... Sài Gòn mấy ngày nay điều vậy... nhưng chỉ ào xuống rồi lại tạnh ngay thôi... Anh nhìn kìa , hạt mưa đã nhặt bớt đi rồi kìa anh... vừa nói duyên vừa đưa tay ra bên ngoài , mà trong câu nói có phần hân hoan thì đúng hơn...
- Mong là vậy , Thuận chỉ trả lời bao nhiêu đó thôi, anh lại chìm vào sự suy tư của một năm về trước lòng anh nhớ Khai vô vàn, Khai ơi giờ em ở đâu... em có hay rằng anh đã về... một năm về trước, anh có từng nói qua Anh Sẽ Về ...
 
Anh sẽ về cùng em nâng ly nhé
Cạn nỗi sầu ta vẽ lại ngày vui
Tháng năm qua dẫu cay đắng ngậm ngùi
Say một giấc ta chôn vùi sầu nhớ.
 
Anh sẽ về ươm cho vườn hồng nở
Cho môi em lại hớn hở cười duyên
Anh sẽ đến xua tan những muộn phiền
Ru em vào mộng bình yên tha thiết.
 
Anh sẽ về giữa thu chiều biêng biếc
Bóng sầu rơi... tiễn biệt những chia ly
Anh sẽ về chúng ta cùng nhâm nhi
Say một giấc để quên đi sầu nhớ.....
 
Anh sẽ về sẽ về trong miền nhớ...
 
Nhưng Thu năm nay anh đã về, nhưng em ở nơi đâu ??? Khai ơi... tiếng nấc nghẹn của con tim đang gào thét giữa dòng người qua lại , nhưng chỉ là sự âm vọng trở về, em... Khai của anh vẫn biền biệt xa xôi...
 
- Anh , Anh Thuận... Anh... tiếng Duyên gọi làm Thuận rời khỏi cơ mê...
- Gì vậy em... Thuận hỏi... oh! không gì , mưa tạnh rồi mình đi nha anh... Duyên khẽ nghiêng đầu về phía Thuận, nở nụ cười thật đáng yêu, nhưng với Thuận tâm trạng đang và hiện có, không thể cảm nhận ra được hết...
- Để em đi lấy xe nha anh...Duyên vừa nói vừa bước xuống bậc tam cấp sau cùng... Thuận nhìn theo dáng Duyên khuất dần... rồi chỉ còn lại mình anh tư lự cho riêng mình...
 
Còn đâu nửa, ánh tinh cầu đã tắt
Để màn đêm, mang hiu hắt tràn về
Nghe sao dạ này tái tê
Buồn dâng lên mắt, vân vê lệ sầu
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Xa dần những cái hoang tàn của cơn bảo để lại, Tịnh an vấp váp soải bước thật nhanh ghé nhà bác tư, chủ 1 quán nhỏ dưới xóm nhờ giúp đỡ. Bác tư là 1 người hiền hoà và rất tính ngưỡng. Cái quán nhỏ của bác luôn là nơi tụ tập của mọi người trong làng, nơi tin tức truyền đi và truyền đến của bao người dân quanh vùng. Độ hơn 1 giờ sau Khai đã nghe tiếng chân người đổ dồn và tiếng lao xao vang lên. Tiếp đó là tiếng Sư Trúc tịnh
 
- Ơn trời, cái tịnh am vẫn ko bị gì trước cơn bảo. Chỉ có vài mái lá bị gió cuốn đi...Giọng bác tư thở phào nhẹ nhõm nói.
 
Rồi dứt lời, bác cùng mọi người bắt tay vào việc dựng lại cái chái, làm lại hàng rào tre yếu ớt quanh con suối, lợp lại đôi mái nhà bị gió thốc đi. Khai khiễng tay nạng từng bước chầm chậm qua ngạch cửa, đứng nhìn dáng dấp mờ ảo của mọi người đang hăn say làm việc Khai thấy mình là người thừa thải. Chợt Khai trông thấy 1 dáng dấp đang nhìn Khai kèm 1 cử động vẫy vẫy tay.
 
- Chào cô, sau 1 đêm bão, cô đã khoẻ hơn chứ... Chấn Huy vừa nói vừa tiến về phía Khai.
 
1 thoáng ngập ngừng Khai vẫn chưa nhận ra Huy, bởi Khai chưa từng nhìn thấy Huy, chỉ mới cách đây 2 ngày những bóng mờ trước mắt Khai dần dần xuất hiện. Khai mừng rỡ siết bao, cứ như người ta được tái sinh. Khai muốn chạy ào về khoe mẹ... mẹ ơi, sâu gần 4 tháng, con lại được nhìn thấy mẹ rồi dẫu giờ chỉ là 1 dáng dấp mờ nhạt. Điều đó quá đủ, đủ để biết mẹ hiện diện bên con, mọi người đang hiện diện bên con, con ko còn cô độc, ko còn những chuỗi ngày quanh mình chỉ là bóng tối.
 
- Xin chào, cô khoẻ chứ?.. Chấn Huy lập lại lời chào, với ánh mắt dò hỏi.
- Là anh à..
- Cô tưởng là ai?
- Thế ngọn gió nào đã đưa anh đến đây?
- Gió bão... mà sau 1 đêm bão bùng như thế, tôi có cảm giác cô khoẻ hơn thì phải.
- Vâng, rất may là gió bão đã chê cái thân ốm của tôi, nó chẵng thèm nhìn tôi lấy 1 lần. Mặc dù tôi cố nài nó thắc tôi bay lên cùng những mái lá - đi kèm với lời nói Khai nở nụ cười.
 
Cũng những lời nói sẵng giọng ấy, như mọi lần Huy gặp Khai nhưng sao hôm nay Huy thấy có niềm vui gì đó lẻn vào hồn. Phải chăng do nụ cười đang nở trên khoé môi kia. Nụ cười đó Huy đã bắt gặp trong lần thấy Khai ngồi bên dòng suối. Nó làm rạng rỡ khuôn mặt hiền hoà không 1 chút phấn son. Cái thứ phấn son làm anh chán ngắt luôn nhang nhãn trên mặt những cô gái anh tiếp xúc. Những cô gái chưa bao giờ thiếu thốn điều chi và chưa từng rơi vào 1 hoàn cảnh bất hạnh nào, dù là 1 cú ngã sướt chân tay. à mà nếu có, họ sẽ la toáng lên, nước mắt đầm đìa buộc anh dỗ ngọt. Và họ, họ chỉ biết chạy theo cái hào nhoán bên ngoài song song với cái rỗng tuếch bên trong. Họ tạo cho mình 1 cái lối sống "tự do" và thấy rằng mình là "tân tiến". Biết tìm đâu 1 cô gái Việt như ngày xưa. 5 năm du học nơi xứ người, giờ quay lại quê hương, đất nước đã thay đổi quá nhiều và con người cũng vậy.nhất là mẹ anh, tại sao mẹ lại muốn trói buộc anh bằng 1 gia đình... lời mẹ thật dịu dàng triều mến, đây là Nhã Uyên, 1 cô gái tốt, trong 1 gia đình nề nếp "môn đăng hộ đối". Những tháng năm con xa nhà, cô ấy đã bên cạnh mẹ... đáp lại mẹ, anh đã đưa ra 1 lịch trình ngao du khắp miền đất nước dầy đặt. Không biết, mẹ anh có biết điều anh toang tính ko.
 
- Anh.... à... anh Huy bác Tư gọi anh kìa... tiếng Khai gọi cắt ngang dòng suy tưởng của Huy. Anh quay đi, ko nói 1 lời.
 
Nắng bắt đầu lên cao, mọi người ngưng tay nhâm nhi bánh và chè xanh Sư mang đến. Khai ngồi lặt rau bên hiên, lâu lâu ngẩn mặt lên trời, cố tình để những tia nắng soi vào mắt. Cô mỉm cười khi thấy mắt mình có đôi chút khó chịu. Công việc vo gạo, lặt rau giúp cô thấy mình góp chút ít việc khi mọi người đều bận rộn. Và Khai hát:
 
"ai bảo ăn chay là khổ, ăn chay vui lắm chứ. Vì từ bi, tấm lòng vị tha, vì thương xót chúng sinh. ko lấy sát sinh làm vui... mà dùng trai thanh khiết. Bác cơm rao, chấm tương chao, cơm trắng và thật mau.
Này cơm trắng ngần bay mùi thơm ngất ngay.Lòng mang ơn dầy bác nông phu cấy cày, này rau xanh màu, mưa nắng tháng ngày ra công. Muôn loài vui sống không lo hận thù.
ai muốn cho tâm thanh nhàng thì ăn chay đi sẽ biết. Lòng thảnh thơi mắt đời đổi thay... đường ta đi ta cứ đi. Đã quyết noi gương từ bi thì bận lòng chi ân oán, nếu gieo nhân bát ai vô lương sao trái lành oằn cây.
Đừng mong đến già khi tuổi xuân chóng qua, cùng gieo duyên lành nếu tâm quay về, về nương bóng Phật, nương pháp với về nương taăng, nương nhờ tam bảo hoa sen nở bừng..."
 
Giọng bác Tư vang lên nhịp hát cùng khai. Và kia, nghe như giọng anh Thức....
- Cô Khai ơi, cô làm tôi đói bụng rồi đó, mà bài đó là bài gì vậy Khai ...  - Dạ, là bài "Ai bảo ăn chay là khổ", lời của Chí Tâm. Nhịp điệu nó y như bài " ai bảo chăn trâu là khổ" đó anh.
 
Trưa, 1 phần công việc gần như hoàn tất, mọi người lại quay quần bên mâm cơm rau cũ, nói cười vui vẻ. Khai thích không khí ấm cúng này quá, lâu rồi Khai mới nghe được nhiều tiếng nói cười như hôm nay. Và ánh mắt Huy, hôm nay cũng vậy, dõi theo Khai thường xuyên hơn, khi nghe Khai hát, khi nhìn Khai nhặt rau, hay Khai trò chuyện cùng mọi người, anh thấy lòng mình bình an lạ. Thêm 1 điều Huy ko hiểu rõ chính mình. Mà điều ko rõ nhất, là sao anh lại dừng chân nơi đây lâu đến thế, ngoài mức anh tưởng tượng, bức họa về con suối về những tản đá, cả người con gái bên suối ấy anh đã hoàn tất ngay, sau cái ngày gặp Khai. Vậy điều gì đã neo anh ở đây. 10 ngày trôi qua, anh tự cho rằng, anh thích nơi này vì khí trời, vì cái vui, cái tình người giúp đỡ nhau trong xóm nhỏ. Nhưng không, đó hoàn toàn ko phải, mà là cô gái này đây. Huy nhìn Khai, buông lời nói:
 
- Tôi nghe Tịnh an bảo, đêm qua cô tính lao ra để "bảo vệ" mấy mầm cải và đôi thỏ à?
- Còn cả những khóm cúc trắng của tôi nữa chứ. Khai nói
- oh, vậy sao... Cô bảo vệ cho những thứ ko đâu, mà ko biết lo cho chính bản thân mình ư. Nhỡ gió thốc cô ra suối, đổ ầm ầm xuống thác thì sao, cô có gnhĩ đến ko?
- Thì tôi đã nói rồi đó, gió chả thèm nhìn tôi lấy 1 cái đấy thôi. Nhưng việc đó có liên quan gì đến anh kia chứ
- Đúng, ko liên quan gì đến tôi. Nhưng tôi cho cô biết, những khóm cúc trắng bên bờ suối, nó đã ko còn nữa, nó đi theo những mảng đất sạt lỡ kia rồi... và cô, đừng khờ khệch mà ra đó. Nếu cô ko muốn gặp lại gia đình mình.
 
Khai mỉm cười và nói:
- Cám ơn, chắc anh đã nghe về chuyện con cá hồi rồi phải ko. Câu chuyện về cá hồi ấy! - Huy lặng thinh - Khai  trầm ngâm nói tiếp. Tôi ko biết khi người mẹ mang thai đứa con trong mình, người mẹ đã chịu đựng bao đau đớn khó nhọc, nhưng chắc là đau lắm. Cũng như loài cá hồi, khi nó mang trong mình những quả trứng. Nó đã vượt đại dương trở để trở về sông. Cái đoạn đường vuợt đại dương trở về sông để hạ sinh con, thật lắm chông gai. Nó phải chiến đấu với những con cá ngang tầm nó, nó phải biết cách luồn lách tránh những con cá lớn hơn. Vì chỉ cần 1 cái táp là nó và con ko bảo toàn tính mạng. Nhưng như thế vẩn còn chưa đủ. đến khi nó cận kề với ngưỡng đổ về sông. Nó gặp kẻ thù nguy hiểm nhất là gấu. Ấy thế mà, bằng cái tình mẫu tử, bằng ý chí duy trì giống nòi, nó đã vượt qua để hạ sinh con mình. Và đặt dấu chấm hết bằng 1 cái chết. Loài cá hồi luôn chết sau khi sinh con. Rồi đứa con được sinh ra, lại đi lại chặng đường mà mẹ nó vừa vượt qua, cũng bằng cái ý chí sinh tồn ấy. 1 vòng tròng lẫn quẫn đầy khép kín phải ko anh?
 
- Tại sao cá hồi lại chết sau khi sinh?
- Vì cá hồi không ăn ở vùng nước ngọt.
- oh... vậy là, cô vẫn còn đủ trí để lo cho mình rồi. Nhưng cô đã gọi cho nhà chưa, ắc hẳn ở nhà cũng lo đấy.
- Chắc mai tôi mới xuốn xóm gọi được, chị Tịnh an nói đường còn trơn lắm, tôi đi ko được. Nhưng lúc sáng tôi có nhờ chị gọi về nhà giúp tôi rồi.
- Tôi có điện thoại đây, cô gọi đi. Vừa nói Chấn huy vừa chìa chiếc đt ra đưa Khai.
 Khai cười vang: Rõ khờ chưa, anh định giễu tôi à, trên này làm gì có sóng mà gọi.
 
Chấn huy ngớ người ra, rồi cùng cười. Những tia nắng ngoài hiên nhảy múa. Sau 1 đêm mưa, sau những giọt mồ hôi lao động, tất cả đều được trả lại như cũ, nét bình yên, nét nguyên sơ lãng đãng mây trời trong xanh.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Bằng chừng ấy thời gian. trong ngôi nhà nhỏ xinh xinh, với cái cổng nho nhỏ phía trên là vòm hoa hồng. Thuận đang ngồi trò chuyện cùng ba mẹ Khai. Chốc chốc nước mắt bà mẹ lại rơi khi nhắc về đứa con gái. Thuận ngồi đó, lặng thinh lòng ngỗn ngan tơ vò.
 
- Thấy con, bác thật mừng lắm. Con Khai nhà bác, nó đã mong con biết chừng nào. Vừa kịp tỉnh, vừa nhận ra mọi người nó đòi gặp con Duyên ngay, để biết con có khoẻ ko. Bác biết, giấu con về tình trạng sức khoẻ nó cho đến ngày hôm nay là nó ko phải. Nhưng khổ thân nó, nó biết làm sao đây. Hằng tuần nhìn con mình chờ đợi từng giờ để gặp người nó thương, thấy nó ngồi trước màn hình máy tính cười thật tươi, bên cạnh Duyên đang đánh máy. Con Duyên về, lần nào cũng như lần nấy nó gục mặt vào gối khóc thiếp đi lúc nào ko hay, đến khi điện thoại reo, nó lật đật cầm lấy và nghe con gọi. Nó nói chuyện huyên thuyên, kể với con đủ thứ. Hằng ngày nó làm gì, nhưng tội, nó có đi đâu được, ngoài cái phòng nhỏ trên đó. Buông điện thoại nó lại khóc. mấy hôm đầu bác vào, nó ko cho, rồi dần dần nó ôm lấy bác. Sờ soạn lên khuôn mặt bác, bảo " con muốn ghi lại những nét trên gương mặt mẹ, những người con thân thương, nhưng mẹ ơi, còn anh ấy, con ko làm được, con thèm được sờ lên khuôn mặt anh ấy, như con đang sờ lên khuôn mặt mẹ đây, đây là trán, đây là mắt, đây là mũi...con nhớ ,mẹ à... con nhớ nhưng chỉ là nhớ. Bóng tối nó tối đến độ cướp đi hết những ký ức còn sót lại trong con. Và con đau, đau nơi này mẹ à ". Nó lấy tay bác đặt vào tim nó." con đau lắm, mẹ ơi, con phải làm sao đây. Con phải làm sao đây.." Rồi khi con kiki mất, nó càng buồn hơn... 1 gợi ý và bác đã đưa nó lên đó, dù lo lắm nhưng bác đành chấp nhận, ở đây nó luôn đặt mình vào 1 áp lực.
 
Người chồng lặng lẽ đứng dậy. Vỗ nhẹ lên vai Thuận. Cám ơn con đã về. Nói rồi ông ra ngoài hiên rít vài hơi thuốc. Còn lại Thuận, anh nắm chặt tay mẹ Khai... Khai sẽ khoẻ, Khai sẽ mau khoẻ lại. Anh đã lặp đi lập lại ko biết bao lần câu nói đó, từ khi hay tin cho đến tận bây giờ.
 
- Bác cũng mong là thế, hồi sáng sư có gọi điện nói mắt nó đã thấy lờ mờ. Bác mừng lắm. Mà mấy giờ con đi.
- Dạ khoảng 2h con đi.
- Vậy con ngồi đợi bác 1 chút, bác chạy ra chợ mua ít đồ gửi cho nó. Chờ bác nha con.
- Dạ,... con.... con xin phép được ghé qua phòng Khai. Được ko bác.
- Dĩ nhiên là được, con lên cầu thang rồi....
- Dạ, Khai luôn kể cho con nghe.
 
Đôi vợ chồng chở nhau đi, chỉ còn lại mình Thuận với ngôi nhà trống trãi, Thuận nhớ lần đầu tiến đến nhà Khai, tiếng con kiki sủa inh ỏi. Khi bước vào nhà, Thuận ngồi ko dám cựa ngoạy.
Đăng nhập để trả lời
0
Sài gòn sáng nay chợt se lạnh, cái lạnh hiếm hoi của mảnh đất luôn sôi động. Khai đứng yên lặng ngòai bancông, nhắm mắt tận hưởng khí trời lành lạnh. Lắng tai nghe đám là nhỏ lao xao nô đùa. Và thầm nghĩ , chùm Cát đằng ở nhà đối diện chắc hẳn đang khoe màu áo tím mong manh nồng hơi sương, kề bên là những đóa sen trắng lẻ loi nghiêng mình bên hồ nước nhỏ.
 
- Không ngủ thêm chút nữa huh con, trời còn sớm mà. Vào đây kẻo lạnh. Vừa nói mẹ Khai vừa dìu Khai vào phòng.
- Ra đó chi sớm nè. mà đêm qua ngủ có ngon không con
- Con ngủ ngon lắm mẹ, nên con dậy sớm ngắm bình minh, con thấy được chùm Cát đằng đang khoe sắc, những đóa sen thì vươn mình trong lẻ loi cô độc và cả bầy chim sẻ nữa mẹ à.
 
Mẹ Khai vuốt từng lọn tóc cô con gái, bà gắng gượng lắng nghe con thỏ thẻ. Rồi bất chợt nước mắt bà lại dâng trào khi đôi tay bé nhỏ của Khai ôm lấy mẹ thật chặt hỏi: "Mẹ ơi, chim mẹ có buồn không khi những con chim con lớn lên và bay đi xa?" - ngập ngừng giây lát trước câu hỏi bất chợt của con, bà trả lời "Chim mẹ cảm thấy tự hào về những con chim con".
 
Vùi đầu vào lòng mẹ, Khai hít lấy hít để mùi hương thơm nồng. Chỉ còn trông giây lát nữa thôi Khai sẽ phải xa rời mùi hương ấy. Khỏang thời gian còn lại chẳng đủ để Khai nghĩ lại chuyện của ngày qua "sao anh lại tắt máy, anh đã gặp chuyện gì, hay... hay đó là cách anh lãng tránh? "... mà thôi, đừng nghĩ ngợi nữa Khai à, chỉ còn ít giờ nữa thôi Khai phải xa mẹ, xa ba, xa căn phòng đầy ấp kỷ niệm. Hãy để mọi người an lòng nhìn Khai đi. Vậy nhé.
 
- Thôi nè, xuống nhà ăn sáng, 10h phải con phải có mặt ở sân bay đó.
- Dạ,
- Mẹ rất muốn đưa con ra chùa Linh Phong...
- Mình út đưa con đi được rồi mà mẹ. Mẹ kìa, lại khóc, khóc nhiều mẹ sẽ bệnh cho coi. Mà hiện giờ trong người mẹ đâu được khỏe nè.
 
*****
 
Ngày 3 tháng 6 năm....
 
đứa em trai đưa Khai đi chuyến bay 10h30 phút sáng ra Đà Lạt. Đến giữa trưa Khai đã đứng trước ngôi chùa Linh phong "Đây là 1 Chùa Sư nữ, Linh Phong cách thành phố Dalat khoảng 4km về hướng Đông Nam (Trại Hầm). Chùa được xây dựng trên một đỉnh núi nhỏ cao vút ẩn hiện giữa ngàn thông vi vu lộng gió. Khởi đầu, năm 1944, chùa là một niệm Phật đường mái tôle vách ván đơn sơ, cheo leo trên chóp núi, do Hòa thượng Thích Bích Nguyên chủ trì.
 
Năm 1948 đến 1962, Sư bà Thích Nữ Từ Hương trùng tu và xây dựng nên Linh Phong Ni Tự, một ngôi chùa trang nghiêm, tráng lệ như ngày nay... Cổng Tam quan được xây dựng bằng đá xanh, tạo nên nét uy nghi cho ngôi tịnh đường theo triết lý Tam quán "Không, Giả, Trung". Chùa (16x25m) chia làm 5 gian kiến trúc theo kiểu những đình làng ở miền Trung. Mái kép cong được trang trí bằng tứ linh (long, lân, qui, phụng) uốn lượn giữa gió núi mây ngàn.

Chánh điện thờ Đức Phật A Di Đà cao 1,8m. Ở hai bên, phần trước thờ tượng Quan Thế Ấm Bồ Tát và Đức Đại Thế Chí Bồ Tát bằng đồng bóng loáng, phần sau thờ Tổ và Linh.

Phía sau chùa, trên đồi có một ngôi tháp nhỏ cao 3 tầng, hình lục giác sẽ là nơi an nghỉ khi Sư bà viên tịch.
 
 
Hai chị em dìu nhau từng bước 1 leo lên những bậc tam cấp âm ẩm sau 1 cơn mưa.
- Mình đang đi lên những bậc tam cấp hướng lên chùa. Hai bên lối tam cấp là những hàng, ngôi Chùa này như nằm lọt thỏm giữa bao la ngàn thông chị à.  Tuấn vừa dìu chị vừa tả cảnh bao quát ngôi chùa.
 
- Thế có cỏ không, chị nghe mùi cỏ lẫn trong mùi bùn của đất sau 1 cơn mưa
- Có rất nhiều cỏ, chị tha hồ mà nằm dũi cẵng ngó trời mây nha.
- Có phải là Khai không?, 1 Sư nữ đang quét sân vội vã chạy lại hỏi.
- Dạ, dạ con là Khai.
- Để chị chạy vào cho sư Trúc tịnh hay, sáng giờ sư cứ trông em suốt.
- Con tới rồi à, đi đường có mệt không con – 2 đứa ngồi đi.
- Dạ, Trúc tịnh đang làm gì vậy.
- Ta đang tỉa cây. Thì Tịnh an vào cho ta hay.- Rồi quay sang Tuấn Sư hỏi: “Con ở chơi với Khai và chúng ta, mai về nhé.
- Dạ con …
- Chút nữa em con về cho kịp chuyến bay cuối Sư à, mai nó bận việc, không thể xin nghỉ được.
- Dạ thưa Sư, con muốn đem đồ chị Khai vào trong. Tuấn đứng dậy nhấc vali lên hỏi.
 
Sư Trúc tịnh mỉm cười, dẫn Tuấn đến nơi Khai sẽ tịnh dưỡng. Bên ngòai không gian yên lặng, gian nhà cạnh chánh điện thì ngược lại. Các ni vây quanh Khai trò chuyện. Rồi 1 giọng nói cất lên mạch lạc.
 
- Tường quý không lên cùng con sao, có phải sức khỏe lại không được tốt không con?
- Dạ, mẹ con lại mệt, thưa … thưa Sư .
- Oh, bác là người thường lên phụ bếp cho Chùa. Bác chưa quy y.
- Con, con xin lỗi, con nhầm.
- Còn đây là cậu út à, bác quay sang Tuấn hỏi
- Dạ…. Chắc cũng trễ rồi, con xin phép về.
 
 
Lại kề bên Khai, sau khi , nắm lấy bàn tay chị nói khẽ … chị sẽ khỏe, chị sẽ có lại những gì chị có. Cứ xem như chị đang chiêm bao. – Hãy thay chị lo cho ba mẹ. Nhón gót hôn lên má đứa em trai, nước mắt Khai lại tuôn trào.
 
 ****
 
Đêm đầu tiền xa nhà, Khai chẳng thể nào chợp mắt , Khai cứ cầm khư khư chiếc điện thọai trong tay. Mừng quýnh khi nghe mẹ gọi. Lòng thầm nhủ, nơi đây có sóng, chắc tí nữa anh sẽ gọi cho Khai. Nhưng những chờ những đợi của Khai chỉ là vô vọng. Đêm cứ thế dần trôi. Khai cứ thế dõi mắt ra phương trời vô định. Anh bỏ rơi Khai , bỏ rơi Khai thật sao. Gió đêm lùa vào tóc như tay anh ngày ấy.  nhớ, nhớ xiết lòng anh có biết, nhớ đôi mắt ấm áp anh dành cho em, bên tai văng vẳng lời anh nói "em nè, mình bên nhau mãi nha em, chẳng rời xa nha em". Nhưng giờ chỉ là cổ tích , em giờ như 1 con cóc xù xì ngồi đáy giếng mơ mình là hằng nga. em giờ... giờ sẽ là 1 thời sẽ qua của những gì trong anh... sẽ không còn thực tại. Muốn, muốn níu lấy anh, nhưng buột lòng... không thể.... anh, một cánh chim mơ tìm hạnh phúc... anh, một cánh diều muốn bức chỉ vươn tới khỏang trời xa. làm sao đành lòng ....dù rất muốn... dù khát khao rát  bỏng con tim từng giờ từng phút được có anh.  Thôi đành là 1 chiếc bóng mãi hòai lẫn khuất. Và Khai chìm vào giấc ngủ trong thổn thức. Sư Trúc tịnh nằm kề bên, lau vội những giọt nước mắt ước đẫm trên đôi gò má.
 
Sáng, buổi sáng khởi đầu cho 1 chuỗi ngày mới, Khai lần mò bước xuống giường. Rồi nằng nặc đòi đi cùng Sư Trúc tịnh xuống hạ Cam ly mặc cho mọi người khuyên Khai nên ở lại. Nhưng đâu ai hiểu, dù mọi người ai cũng quý mến Khai, nhưng khi không có Trúc tịnh, Khai cảm giác mình bơ vơ trơ trọi. Hạ Cam ly, 1 nơi theo lời Tịnh an là "hẻo lánh"... còn với Khai là "hóc bà tó" . Đó là 1 ngôi chùa nhỏ nằm trên đồi, chung quanh chùa trồng tòan bắp cải và dâu. để đi đến đó, phải đi qua 1 con đường lòng vòng. Gặp 1 cái xóm nhỏ, đâu độ 20 ngôi nhà với những mảnh vườn nhỏ xúm xít ven đồi, có dòng suối từ phía sau đồi uốn mình chảy ra, sau đồi là những đồi khác, là xa nữa là rừng già. Ở đây mọi gia đình đều sống bằng nghề rau củ  để cung cắp hàng cho những thương mối. Có 1 cái quán nhỏ, nơi dân trong xóm hay tụ tập kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện, từ chuyện con cá đồng, con cá suối đến chuyện đời tư các hoa hậu. Dạo trước những lần lên đây, Khai cũng là 1 trong những người tụ tập tại quán.
 
- Trúc tịnh ơi, mọi thứ vẫn như trước huh?
- Vẫn như trước con à, con có cần ngồi nghỉ tí không, đừng gắng sức, chân con đau đó.
- Nãy giờ mình đi được vài bước lại nghĩ, con sợ tới tối mình cũng không tới được
- Từ từ thôi con.
Đăng nhập để trả lời
0
... thoáng chốc đã đến giờ lên lớp. Duyên lướt sơ giáo án cho vào cặp sách, miệng vu vơ hát 1 bài hát không rõ lời và Duyên cảm nhận rằng lòng mình có tí gì đó vui vui mà chính Duyên cũng không hiểu.
 
Hôm nay trời nắng nhẹ. Từng tia nắng trãi đầy trên cây mận đầu ngõ. Duyên đẩy nhẹ cửa đến trường.
 
- Chào bác,
- Hôm na cô Duyên đi dạy lại rồi à.
- Dạ vâng ạ. Vừa trả lời Duyên vừa dắt xe vào trường.
 
Giữa giờ sân trường trở nên yên ắng. Một chiếc lá bàng rơi cũng đủ làm ai đó đang mãi nghĩ phải giật mình. Gốc me già cuối sân là nơi mấy nhóc học trò Duyên hay tụ lại vào giờ ra chơi. Tụi con trai toàn canh me bác bảo vệ trèo lên hái me, con gái thì đứng dưới ý ới. Có bữa Duyên bắt gặp phạt làm vệ sinh 1 tuần, thế mà chúng nào có sợ, thật đúng là " nhất quỷ nhì ma thứ 3 học trò". vừa mỉm cười Duyên vừa tiến thẳng đến phòng giáo viên chuẩn bị cho giờ lên lớp, đâu đó văng vẳng tiếng giảng bài của đồng nghiệp bên tai.
 
- Chúng em chào cô.
- Cô chào mấy em, sao nè. Vắng cô mấy em co phá không đó.
- Dạ, ngoan lắm cô ơi. Tiếng của 1 đứa học trò nào đó cất lên. Cả lớp bắt đầu xôn xao.
 
- Thôi nào, chúng ta học bài được chưa nào. Hôm nay lớp chúng ta sẽ có 1 buổi thảo luận về 1 bài thơ hay 1 bài văn bất kỳ. Có ai cho cô ý kiến thảo luật bài thơ hay bài văn nào không nè.
 
1 cánh tay rụt rè giơ lên
- Cô mời An Di.
- Dạ, thưa cô. Mình đối ca dao đi cô. Cả lớp đồng thanh vỗ tay.
- Được, ý kiến thật thú vị. Vậy giờ cô chia lớp thành 2 đội, và chúng ta bắt đầu nhé.
 

Duyên mỉm cười nhìn bọn nhóc. Những học trò của Duyên thật dễ thương dù chúng rất nghịch. khi đứng trước chúng, hòa mình cùng chúng Duyên cảm thấy mình có sức sống. Bao muộn phiền trôi đi, chỉ còn đọng lại những tiếng cười giòn tan.
 
- Cô, cô ơi. Tiếng An Di gọi với theo. Duyên quay lại
- Gì thế em.
 Cô bé lại rụt rè đưa cho Duyên 1 bức họa - Em tặng cô- Duyên đón lấy gương mặt rạng rỡ: oh, đẹp quá. Cám ơn em, cô rất thích. Cô bé bẽng lẽng trước lời khen của Duyên.
- Dạ, em vẽ cô đó. Rồi quay lưng chạy 1 mạch vào lớp.
 
Bức họa là hình một cô gái chìm trong những đóa hoa rực rỡ. Phía cuối cùng nắn nót dòng chữ " Chị và hoa Dã Quỳ". Những đóa hoa Dả Quỳ đỏ thắm. Duyên nhớ, có 1 lần nó về Đà Lạt, và lần đó Duyên được biết Đà Lạt là nơi An Di sinh ra, cô bé thích hoa Dã Quỳ lắm dù đó là 1 loài hoa hoang dã mọc đầy trên đôi hay bên rào, hoa không hương hay nói đúng hơn là có mùi hắc khó chịu theo lời cô bé tả. Nhưng trong ánh mắt cô bé đầy kiêu hãnh. Duyên chưa được trông thấy hoa Dã Quỳ, và Duyên nhớ đã từng nói cùng cô bé, Duyên sẽ đến Đà Lạt, sẽ đứng giữa ngàn hoa Dã Quỳ, phải chăng vì điều đó.... Đây là lần đầu tiên trong đời Duyên được tặng1  bức họa. Duyên sẽ khoe với Khai, chắc thế nào Khai cũng trầm trồ và khen đẹp. Có khi Khai còn ganh tị nữa chứ. Lòng Duyên phấn khở ngập tràn hạnh phúc. Duyên chạy như bay đến bệnh viện thăm Khai. Nhưng đến phòng bệnh, Duyên đẩy cửa bước vào thì bao nhiêu niềm phấn khởi lại tan đi như bọt biển... Khai đâu nhìn thấy.
 
- Dạ chào bác, hôm nay Khai nó khỏe hơn tí nào không bác.
- Nó khỏe nhiều rồi, vừa mới ngủ con à. Sáng mai nó xuất viện. Mới đây mà đã 10 ngày.
- Dạ, mai mấy giờ xuất viện vậy bác.
- Bác sĩ nói 9h, chắc làm thủ tục này nọ cũng khoảng 10h.
- Về nhà, rồi khi nào tái khám huh bác.
- 1 tuần vào tái khám 1 lần. Mà lúc sáng, bác sĩ điều trị nó nói với bác. Chân nó nên điều trị đông y sẽ tốt hơn.
- Là dùng châm cứu phải không bác.
- Đúng rồi con, ông bác sĩ có cho bác địa chỉ. và có nói nơi đó điều trị tốt lắm. Mà có điều hơi xa. Nếu điều trị, thì chắc nó phải ở đó, tới tận Lâm Đồng lận con à. Mẹ Khai ngừng nói, vì động đậy của con gái.
 
- Mẹ,
- Thức rồi hả con. Con đói chưa, ăn tí cháo nhé.
- Con chưa đói mẹ à.
- Ai vậy mẹ?
- Ta nè, tưởng ai huh?
- Ta tưởng cô tiên mắc đọa nào ngồi nói chuyện với mẹ ta chứ. Khai trả lời 1 cách nghịch ngợm.
- Mai mi về rồi, thích không.
 
Khai cười, nụ cười không cảm xúc.
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Có Lẻ vì những ngày qua ở bệnh viện, dù tuy rằng lúc nào cũng có người bên cạnh Khai, nhưng mà Khai có cảm nhận chỉ có riêng mình Khai mà thôi, dường như thế giới này chỉ còn sót lại mình Khai, bao nhiêu cảm xúc, xao xuyến, lẫn bồi hồi điều chìm vào khõang không vô tư lự, Khai thật sự muốn về nhà lắm chứ, nhưng rồi thì sao , cũng chỉ mình Khai cuộn tròn trên đống chăn, là gì ăn gì, uống gì, nói chung là bất cứ việc gì cũng phải chờ và đợi một ai đó mang đến, hay là trong tiếng cựa mình của Khai họ mới biết là Khai không ngũ, nổi đau đó, nổi uất nghẹn đó, có ai thấu cho Khai ? không một ai cảm nhận được cả, tự dưng ở đâu có hạt nước lung linh tràn về bờ môi làm môi Khai có vị mặn chát, và Khai mới biết được là mình còn cảm giác, còn hiện hữu trên cõi đời này
 
- Mi sao vậy Khai ? sao tự dưng khóc là sao vậy huh ? Vì Duyên chợt bắt gặp giọt lệ từ khóe mắt Khai lăn dài xuống má, làm cho dạ Duyên cũng không cầm lòng đặng
- Ta đâu có gì đâu, tự nhiênno' vậy mà, ta đâu muốn chứ nè, Khai không ngờ mình lại có thể khóc được, vì bao lâu nay, Khai chưa từng biết khóc, nói không khóc thì không đúng, mà là chưa từngnho/ một giọt lệ trước mặt bất kỳ ai, sao hôm nay Khai lại như thế
- Mi nói không gì , mà nước mắt rơi à ? Duyên hỏi cắc cớ
- Thì ta nói rồi mà , đâu có gì, nó muốn tuôn ra, ta đâu ngăn lại được chứ, Khai chỉ có thể chống chế bằng ấy lời qua sự biện bạch yếu ớt
 
Nè , Duyên nè... Khai gọi giựt ngược Duyên
- Chuyện gì mà gọi giựt ngược lại vậy, Duyên ngóay đầu lại ngó Khai
- Oh không, chỉ là hỏi mi, hôm qua có online không đó mà, và mi có gặp anh không, những ngày qua anh thế nào, có khõe không, Khai chỉ hỏi được tới đó , thì những giọt nước mắt lại theo đó mà xuôi cùng, và cũng làm cho Duyên chợt rơi lệ, nhưng Khai nào thấy được chứ
- có, Hôm qua ta có online, thì ta làm y như mi dặn đó, ta không biết ngày trước anh ra sao, nhưng mà ta có cảm giác là anh đã mất ngũ nhiều ngày, vì trong đôi mắt anh lộ ra vẻ mệt mỏi lắm, tự dưng nói tới đây, Duyên lại thấy xót xa cho anh lẫn cho Khai
- Mi không nói, ta cũng đóan được phần nào về anh mà, mà Duyên nè, nhớ đừng để cho anh biết nha Duyên, ta sợ khi hay tin, anh chống không nổi đâu, con người lại thất chí nửa, nhớ nói chuyện khéo chút nha, Khai dặn dò bạn thật kỷ, nói thìno'i vậy chứ, trong lòng Khai thật khó chịu, phần thì nhớ anh vô vàn, phần thì lại sợ anh biết được, anh lại không tập trung làm việc được, thôi thì thà rằng để anh cứ vui, và để Khai chấp nhận đón lấy cho mình là được rồi, nước mắt cứ thế mà rơi, thật sự là Khai đã không thể tự chủ được rồi, bao nhiêu sự vày dò tâm can, pha lẫn sự nhớ thương trong Khai làm Khai không thể tự chủ cho cõi lòng mình
- Không, ta không có nói gì hết , Duyên nói cho khai an lòng, nhưng thật sự Duyên cũng đâu có nói, cũng vì thay thế chổ của bạn, mà Duyên lại vô tình bị anh hôn mà không dám phản kháng đó chứ, nói tới đây, lòng duyên lại xao xuyến, má nóng bừng lên, dường như là đang có cái gì đó len nhẹ vào lòng làm cho dạ Duyên bồi hồi
- Thôi đi mà, mai mi về rồi, cứ lo tịnh dưỡng đi nha, thời gian này thì ta online và giữ kín dùm cho mi, để mi thật sự khang phục rồi trả lại cho mi, nhưng mà Duyên nói thì nói thế, chứ thật ra 1-2 lần trò chuyện cùng Thuận, và không biết khõang thời gian nào, làm cho Duyên muốn ngay thời khắc ấy online để gặp Thuận, tuy rằng Duyên biết mình chỉ là thế thân, nhưng lại vẫn muốn như thế
- Chắc ta cũng còn lâu đó mi ơi, Khai trở giọng không được vui trả lời cùng Duyên
- Thì mi đi đông y, hằng tháng vào việc coi lại, vừa tây vừa ta, chắc mau lắm thôi, Duyên an ủi bạn, nhưng duyên biết rằng không thể sớm được đâu, cũng cần có thời gian khá lâu đó
- Đành vậy thôi, chứ biết sao hơn chứ... Khai nói cùng Duyên.
 
Bên ngòai trời đã nhén nhem tối, ánh tà dương đã vô tình lặn tự bao giờ, mà không chào hỏi một lời từ gỉa, cũng như Khai giờ đây, lại bất chợt bị tai nạn, và thành một người lực bất tòng tâm, đôi khi Duyên tự nghĩ rằng, cuộc sống này, ta códdu*ợc vàma^'t trong lúc nào đây ? cũng chỉ là một câu hỏi không bao giờ có câu trả lời chính xác, chỉ từ khi thời điểm đó , ta vướng vào thì đó là ta biết nó đã đến... Buông tiếng thở dài cho mình cho Khai và cho đời...
Đăng nhập để trả lời
0
Gần 4h chiều mà cái nắng của những ngày chớm hạ vẫn làm cho người ta hoa mắt. Đi đến đâu cũng toàn nắng và nắng. Nắng còn có 1 cái lỗi lầm lớn không thể bỏ qua là tạo nên khỏang cách giữa người với người bằng lớp khẩu trang, găng tay đủ màu sắc. Duyên dừng xe trước cổng nhà Khai, con kiki chạy ra sủa " gâu... gâu"... Rồi chừng im bặt và vẫy đuôi  khi Duyên trút bỏ nào găng tay, nào khẩu trang và nón.
 
- Dạ thưa bác,
 
Mẹ Khai nhìn Duyên nở nụ cười thật triều mến:
 
- Con ngồi đây chơi với Khai nha, bác vào trong làm tí việc.
- Dạ
 
Hôm nay mi khỏe nhiều rồi huh. Duyên ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh Khai, nắm lấy bàn tay bạn hỏi.
- Uhm, thấy đỡ nhiều rồi. Nên ra sân ngồi đón nắng tí. Mi thấy chiếc xe lăn này đep hông. Ba mua cho ta đó.
- Đẹp, mi đang xếp sao à.
- Uhm, chả biết từ khi nào ta lại tin là nếu ta xếp được 1 ngàn ngôi sao ta sẽ có 1 điều ước.
- Vậy nếu cho mi 1 điều ước, mi ước gì.
- Ước mắt ta sáng, ta có thể nhìn những người ta yêu thương, trong đó có mi nữa Duyên à.
 
Vừa nói Khai vừa mỉm cười, tay vân vê xếp ngôi sao. Những ngôi sao đủ màu nhấp nhánh. Cả 2 lại lạc vào thế giới tĩnh lặng. Cái thế giới làm Duyên và Khai tách biệt nhau. Duyên nhìn bạn 1 hồi lâu rồi nói:
 
- Lúc sáng ta có gặp anh ấy, và nói chuyện đôi ba câu. Anh ấy vẫn tin ta là mi Khai à.
 
Bàn tay Khai ngừng lại, quay sang Duyên - Anh ấy vẫn khỏe hả, hôm nay mi có trông anh ấy ra sao, có vui tươi ko huh
 
- À, ta nhìn thấy anh ấy khỏe, Mà Khai nè, mi định giấu anh ấy đến bao giờ huh?
- Giấu đến khi ko thể giấu.
- Sao mi không nói sự thật với anh ấy. Lúc sáng ta có dò hỏi thử, ta nói ta có 1 người bạn bị 1 tai nạn như mi và hỏi anh ấy là người bạn đó có nên cho bạn trai mình biết chuyện hay ko. Anh ấy nói là nên mi à, vì khi yêu nhau, chúng ta yêu là yêu cái tâm hồn, chứ ko quan trọng vẽ bề ngoài. Ta còn hỏi, "giả sử như em là cô gái bị tai nạn đó..." mi có biết anh ấy trả lời ra sao ko Khai.
 
Khai im lặng, tim đập thình thịch gắng gượng lắng nghe Duyên.
 
- Anh ấy nói là  "vẫn yêu em như thuở nào, dù cho em ko được lành lặn, anh yêu em, yêu chính tâm hồn em, có thể thể xác cũng chiếm 1 phần quan trọng thật, nhưng vì anh yêu, anh yêu tất cả những gì của em, xấu hay đẹp lòng anh vẫn như thuở ban đầu, dù sao này có bao nhiêu đổi thay thì tim anh chỉ đập 1 nhịp  bất di bất dịch đó là em, trong anh vẫn mãi mang  bóng hình em... ". Cho anh ấy biết đi Khai, ta cảm nhận, anh ấy thương mi nhiều lắm Khai à. Giấu như thế này đâu phải là cách tốt, mi cũng đâu thấy thỏai mái. Khai...  Duyên cầm tay bạn lay thật mạnh. Những giọt nước mắt lại lăn dài trên má Khai.
 
- Uhm, ta sẽ nói với anh ấy. mi đưa ta về phòng được không, ta muốn ngủ quá.
 
Duyên đưa Khai vào phòng và khẽ khàng bước ra sau khi trò chuyện với Khai vài câu, Khai ngủ lúc nào ko hay. Còn Duyên, trên đường về nhà Duyên nhớ lại lời Khai nói bao suy nghĩ mong lung trỗi dậy trong Duyên. Duyên cảm thấy mình thật mâu thuẫn với chính mình, sự mâu thuẫn ấy cơ hồ như nỗi lo sợ, sợ khi Khai nói rõ sự thật thì khi ấy Duyên còn được dịp trò chuyện cùng Thuận ko, có còn nghe được những lời lẽ quan tâm, lo lắng, chăm sóc thật triều mến từ Thuận ko. Tại sao mình lại có những suy nghĩ như thế. Tại sao thế, tự lúc nào mình đã trở nên ích kỹ tự lúc nào?... ko Duyên ơi, Duyên ko thể có những suy nghĩ như thế được. Khai thật là đáng thương biết bao, Duyên nhìn Khai đi, Duyên ko thể có những suy nghĩ đó được Duyên à. Duyên lao nhanh, ôm chầm lấy mẹ ngay khi vừa bước chân vào nhà.
 
- Mẹ ơi, con phải làm sao?
- Chuyện gì vậy con?, con Khai nó có chuyện gì à. Thôi nín đi mà, nó sẽ mau khỏe lại thôi.
 
Trong vòng tay mẹ ấm áp biết bao. Đứa con gái ngừng thúc thít.
 
- Đói bụng rồi phải không, thôi đi ăn cơm đi con.
- Con đợi ba về, rồi cả nhà mình cùng ăn nha mẹ.
 
-----
 
- Khai có chuyện gì vậy con.... giọng mẹ Khai hớt hãi hỏi.
- à, con... con xin lỗi, con vừa làm rơi cái ly. Con muốn nhặt nó. Khai bối rối hoản lọan nói, tay Khai quờ quạn tìm những mảnh vỡ.
- Đừng, đừng Khai. Bà mẹ cầm bàn tay rướm máu của con mình nước mắt lưng tròn - Xem này, tay con trầy rồi này - Bà đỡ Khai ngồi lên giường, nhẹ nhàng lau từng vết xướt- Mai mốt có gì gọi mẹ, ko được tự ý.
 
Khai im lặng ko nói lời nào, mắt nhìn vào khỏang ko vô định. Lòng chua xót khi nhận ra mình đang làm khổ tất cả mọi người. mình là 1 gánh nặng. Có phải lúc đó mình chết đi có lẽ tốt hơn. Sẽ ko phải phiền đến ai, đau khổ chỉ đau khổ 1 lần rồi thôi. Còn bây giờ, bây giờ.... Khai nghẹn ngào trong từng tiếng nấc ko nên lời.
 
- Anh ơi, em...
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng kêu bật thốt nửa chừng rồi im lắng, vì bởi dòng châu cứ dần mãi rơi, Khai thật sự bất lực cho chính bản thân mình, chỉ còn sót lại những dòng suy nghĩ mà thôi, niềm đau thể xác lẫn tâm hồn Khai bị tổn thương một cách trầm trọng, ai... còn ai là người có thể hiểu được nổi niềm Khai hiện giờ không.. có ai đó không, chỉ là văng vẳng của tiếng lòng Khai thổn thức
 
- Nằm nghỉ đi con, để Mẹ gom lại mảnh vụn cho, sao mà không chịu gọi Mẹ hay thằng em tới, con chồm và ráng kểu này có ngày té thì sao huh Khai, lúc đó thì Mẹ phải làm sao đây ? dường như Khai cảm nhận được Mẹ đang khóc, vì trong lời nói Mẹ có gì đó đứt quãng
 
- Mẹ, con xin lổi Mẹ nha, con lại làm Mẹ buồn, giọng Khai nói qua bằng những làn nước mắt còn đang lưng đọng trên mi , Mẹ Khai ôm chầm lấy đứa con bất hạnh, tại sao ông trời lại nở gieo cho con tôi như thế, tại sao không để nó xảy ra trên mình tôi chứ hả, vòng tay của Mẹ xiết nhẹ Khai vào lòng, Khai vội đưa tay lên lau dòng lệ cho Mẹ, mà tiếng Khai bị đứt quãng
 
- Mẹ... Mẹ... Mẹ đừng khóc nửa nha, con hứa là không làm vậy nửa, con có cần gì con gọi nha Mẹ, Mẹ Khai nhẹ nhàng vuốt mái tóc Khai, những lọn tóc Khai xen kẽ vào lòng bàn tay của Mẹ, óng ả , mượt mà , từng sợi đan nhau mà ấp trên lòng tay người Mẹ mà bao năm tháng gió sương tảo tần nuôi Khai nên vóc, có những lúc ngày trước, Khai vô tình bắt gặp những sợi tóc đã chuyển màu hoa răm xen vào tóc Mẹ, đó chính là sợi thương sợi trìu mến Mẹ đã dành cho con mình, chắc gần 1 tháng nay, tóc Mẹ lại bạc thêm, nghĩ tới đây lòng Khai đau xót từng hồi một
 
- Con ăn gì không, có thèm gì không huh , Mẹ kêu Út đi mua về cho con... Mẹ vừa vuốt tóc Khai vừa ân cần pha lẫn yêu thương hỏi Khai
- Không Mẹ à, con không muốn ăn gì cả, nhưng mà có chứ... Khai vội thay đổi lời mình
- Con muốn ăn gì ? Mẹ nhìn Khai trông chờ nàng nói
- Dạ, con muốn ăn tí kem, nhưng mà kem bán ở tại tân định đó Mẹ ?
- Mẹ Khai chăm chú nhìn Khai bằng một cách ngạc nhiên, kem ở đâu lại ăn chẳng được, lại đòi ra gần chợ tân định chi vậy, trong lòng Mẹ Khai mang nhiều thắc mắc là tại sao , nhưng rồi Mẹ Khai cũng chìu lòng Khai
 
Không phải là Khai muốn ăn kem nơi đó đâu, vì đâu bán cũng giống nhau mà, nhưng mà Khai chỉ muốn ăn nơi đó, vì ở đó Khai và anh đã từng và ngồi cùng nhau tay mỗi người một ly kem khi bóng đêm vừa sang, Khai chỉ muốn ôn lại những gì Khai có và đã được, nếu như Khai có thể được tung tăn Khai nhất định đến đó, vì nơi đó, luônmang tới cho Khai một cảm giác thật êm đềm và ngọt ngào, tợ như bờ môi anh áp nhẹ vào môi Khai, một thứ cảm giác thật khó tả khi 2 cõi lòng đang quyện lấy thành một thể, nhưng mà giờ đây Khai đã...
 
- Anh ơi, Em thật là nhớ anh lắm, anh có biết là em đang gọi thầm tên anh không hỡi anh...
 
---------
 
Cặm cụila`m cho xong công việc, nhưng mà Thuận có hay đâu, đã hơn 7 giờ rồi, trời.. thời gian trôi thật là nhanh một cách tàn bạo, Thuận uể ỏai đứng dậy thu dọn cho qua loa, rồi từ gỉa những bạn làm ra xe về, mấy ngày nay thật mệt mỏi vô cùng, mà lạ cái là trong lòng lúc nào cũng bất an, liếc vội cái đồng hồ, gần 8 giờ rồi, giờ này chắc em đã thức dậy rồi, và đang chuẩn bị đi làm đây, đã hơn nửa tháng qua, Thuận không nhìn thấy được Khai, tuy rằng nói chuyện trên yahoo đó chứ, nhưng mà nào có thấy Khai đâu, nhiều lúc muốn kêu Khai cho Thuận xem cam ghê, nhưng lại thôi,
 
Khai ơi, em có biết là anh không giây phút nào không nghĩ về em không huh Khai, em có biết là trong những lúc bận rộn nhất, anh cũng nhớ về em, thấm thóat mà thời gian ta chia xa nay đã hơn nửa năm rồi, kẽ bắc người nam, nổi lòng thương nhớ này có ai hiểu cho ta...
 
- Hôm nay sao về trể vậy con, vừa bước chân vào nhà, Má hỏi
- Dạ, hôm nay hơiba^.n tí, vả lại khi ra về bị kẹp Xe Má à, Thuận vừa bu*'c lên lầu vừa trả lời Má
- Tao đâu biết nè, tại thấy trời tuyết rơi nhiều qu'a, mà mày lại chưa thấy về, nên nghĩ rằng, không biết mày lái xe ra sao đó mà, từng lời của Má tòan là sự bận tâm
- Thôi tắmle. rồi ăn cơm, còn đi ngũ nửa, ngày nào tao cũng thấy mày thức tới 2-3 giờ sáng đó nha, làm gì làm, cũng giữ sức khõe mình chứ, càng lúc thấy mày càng xanh xao đó nha
- Thuận chỉ cười
 
Cơm nước xong xuôi, chuyện trò đôi ba câu, ai về phòng nấy, còn Thuận đi vào phòng mình bật máy lên, gì hình như đã hơn 12 giờ rồi, Thuận nhìn vào màn hình yahoo, biết bao nhiêu là nick , nhưng mà Thuận chỉ kéo cái yahoo xuống, tìm tênngu*ời con gái anh yêu có online không , nhưng mà Thuận lại thất vọng Khai không có lên... rời khỏi computer Thuận châm cho mình đuối thuốc, mở tung cửa sổ ra, làn khói trắng đục, đang lả lơi theo gió, đêm nay trăng chỉ lưỡi liền, và những vì sao lại thưa thớt, và chính vì thế, Lòng Thuận có gì đó, dường như có vật thể đang đè ép con tim để nổi buồn lợi dụng ấy mà xâm chiếm
 
Gió hiu hiu đang rì rào xuyên từng ngõ ngách, cứ để mặc cho Thuận 1 bóng lẻ loi bên khung cửa nhỏ...
- Buzz.. Thuận vội xoay người lại, nick Khai sáng kìa, và trong khung nhỏ của yahoo dòng chử Khai đang ẩn lên
 
- Chào Anh...
Đăng nhập để trả lời
0
anh mở cam lên rồi, anh hỏi "máy em bị gì à"... mi trả lời giúp ta đi Duyên - em đang cài lại cam. Tay Duyên lập tức gõ lóc cóc trên bàn phím như 1 cái máy. Rồi quay sang nhìn Khai.
 
- Mi nè, mi trông thấy ta ra sao, khuôn mặt ta có hốc hác lắm không Duyên.
- Không đâu, ta thấy mi vẫn xinh và dễ thương lắm.
- Vậy mi bậc cam lên dùm ta nha, xem giúp ta cái cam có chiếu ngay mặt ta không nha Duyên.
 
Duyên ậm ừ làm theo lời bạn mà tâm để tận đâu đâu trông khi Khai thì cười thật tươi, nụ cười rạng ngời hạnh phúc.
 
- Mi nè, Khai gọi khẽ, - Mi hỏi anh ấy có thấy ta dễ thương hông.
 
Tiếng gõ lóc cóc lại vang lên và tiếp đến là giọng Khai: "anh ấy nói thế nào huh Duyên" - Không nói gì cả - có phải anh ấy ngồi im mà mỉm cười không Duyên-  uhm, đúng rồi, sao mi thấy được... Như biết mình vừa nhỡ lời,  Duyên khựng lại 1 cách đột ngột và lái sang câu hỏi khác.
 
- Mi muốn nói gì tiếp theo huh Khai.
 
Khai im lặng, màn hình bên kia cũng im lặng như nhường chổ cho đôi tâm hồn hướng về nhau. Duyên ngồi đó hết quay sang nhìn Khai rồi nhìn hình ảnh Thuận qua cam. Duyên tự hỏi, họ đang nghĩ điều chi, tại sao họ ko huyên thuyên nói điều này điều nọ, tại sao họ lại im lặng, chỉ nhìn nhau mỉm cười, nụ cười đầy âu yếm dẫu cách nhau màn hình computer lạnh giá. Khai, Khai đâu nhìn thấy, sao ánh mắt Khai vẫn long lanh, còn Thuận sao bao ngày qua anh không cười như thế.... 
 
- Duyên, type dùm ta "em nhớ anh" đi. Tiếng Khai cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Duyên.
- Chỉ vậy thôi à. Duyên hỏi lại
- uhm, chỉ vậy thôi.
 
"em nhớ anh", vỏn vẹn chỉ 3 từ mà làm lòng Thuận dậy sóng. Thuận cứ ngỡ đã lâu lắm rồi mới được nghe lại 3 từ đó mặc dù vừa lúc nãy Khai đã nói rất nhớ Thuận. và dường như lâu lắm rồi Thuận mới trò chuyện cùng Khai. Phải chăng vì không nhìn thấy Khai nên Thuận có cảm giác như thế. Trong Thuận ngợp tràn bao cảm xúc yêu thương, đây là mắt, là môi là nụ cười, mái tóc người anh yêu đây mà, em có biết phút này đây, anh muốn bay thật nhanh về em, ôm em thật chặt, áp bờ môi nóng bỏng thì thầm lời yêu. anh sẽ nói với em thật nhiều rằng bao ngày qua anh luôn có cảm giác bấc an và em hãy hứa đừng rời xa anh nhé. Anh thương em lắm những buổi tối thứ 7 cô đơn, chỉ biết vui với những niềm vui vô hồn từ những lá thư anh gửi. Anh hiểu em buồn đến chừng nào. Người ta yêu nhau thong thả cùng phố xá. Hẹn hò, chờ đợi và vui vẻ với nhau. Còn anh và em, xa xa lắm. Và anh hiểu em, có những lúc gục ngã cần 1 lời an ủi, 1 cái nắm tay ân cần cũng chẵng có anh bên em. Hay giản dị như bao người khác, có anh bên em để em được vòi vĩnh được nũng nịu ngã đầu vào vai anh: được anh vuốt mái tóc mềm đang lơi lả cùng gió. Hãy tin anh, anh sẽ làm được điều đó.
 
- Chờ anh em nhé. Dòng chữ trên khung cửa sổ yahoo Thuận hiện lên. Duyên đọc lên cho Khai nghe mà không hiểu ý nghĩ câu đó là gì. Chỉ kịp nhìn thấy giọt nước mắt Khai rơi. Kèm theo 1 giọng nói gấp gáp  nghèn nghẹn.
 
- Duyên tắt dùm ta cái webcam
- Khai, mi sao vậy.
- Tắt dùm cái webcam....  nước mắt Khai rơi lã chả. Duyên chỉ nghe được tiếng được tiếng mất. " nói... ta... ta bận...." ...Duyên làm theo lời Khai và nhìn thấy màn hình xuất hiện đầy chữ, chân mày Thuận chau lại có vẽ lo lắng.
 
- Em, em sao vậy, em có gì à...... em....em bị gì huh?...
- Em đây. em xí quá, nhớ anh đến phát khóc. mà giờ em có việc phải ra ngòai. anh đi ngủ sớm nha anh. chúc anh ngủ ngon.
 
Type dứt câu, Duyên thóat ra không kịp xem nốt Thuận nói gì. Duyên ôm lấy bạn, vỗ nhè nhẹ lên vai.
 
- Ta đỡ mi lên giường nghĩ nha.
 
Khai lẵng lặng không nói 1 lời. Duyên đỡ Khai nằm xuống và buông tiếng thỡ dài. Muốn hỏi Khai sao lại như vậy, nhưng có lẽ lúc này không thích hợp cho lắm.
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0

Trời vẫn chưa sáng hẳn, Duyên khoác chiếc áo len trắng mỏng và đi ra phí ban công. Những vòm cây đung đưa lá mang gió về ngang qua Duyên êm đềm. Khép hờ đôi mắt, Duyên lắng nghe chim hót  tựa như 1 bài nhạc hay, bao suy tư của đêm qua tan biến nhường chổ cho cảm giác dễ chịu.
 
- Con dậy rồi sao, sao không ngủ thêm tí nữa huh con. Tiếng mẹ Duyên từ sân ngòai vọng lên.
- Dạ, hôm nay con muốn uống trà buổi sớm cùng mẹ.
- Khéo nói không, vậy xuống đây với mẹ nào.
 
Mẹ Duyên vừa dứt lời. Duyên chạy ào xuống mẹ.
 
- Dậy sớm thích thật mẹ hén.
- Vậy mai mốt mẹ gọi con dậy, chịu không
- Mẹ này...
 
Duyên bỏ lững câu nói nhấp 1 ngụm trà nóng. Tận hưởng hương trà thoang thỏang dịu ấm tâm hồn.
 
- Mẹ, nhìn kìa mẹ. mẹ có thấy không, 1 dãy mái che uốn cong nhuộm màu đo đỏ của ánh mặt trời.
- Con bé này. Mai dậy sớm tiếp đi. Mà đêm qua sao con thức khuya vậy huh. 2h mẹ còn thấy đèn trong phòng con còn sáng.
- À, con thức xọan cho xong giáo án.
- Phải giữ sức khoẻ chứ con. Mẹ biết con đang lo cho con Khai.
- Mẹ.
- Thôi vào ăn sáng rồi chuẩn bị đi dạy đi con.
- Dạ...
 
****
 
Buổi sáng đầu tuần luôn là ngày đặt biệt với Duyên. Đó là 1 ngày khởi đầu cho ngày mới. Ngày nhìn lũ học trò chỉnh tề trong trang phục, cổ thắt khăn quàng đỏ thắm, đứng nghiêm trang xếp hàng thẳng tấp, mắt hướng về lá quốc kỳ hát vang bài quốc ca. Trên vòm cao, các chú chim dường như cũng thôi ríu rít lắng nghe từng nhịp trầm bỗng. Hôm nay là ngày tổng kết năm học, Duyên vào sinh họat với lũ nhóc và thông báo lịch nghĩ hè. Một buổi tiệc liên hoan nhỏ nhỏ được tổ chức. Vừa bước vào lớp Duyên đã thấy ngay biểu ngữ "hè đến rồi, vui chơi thôi". Học trò lớp Duyên thiệt là quậy hết chổ nói, chúng rất nghịch, nhưng cái nghịch rất dí dỏm đáng yêu.
 
- Nghiêm. Tiếng Phong lớp trưởng lớp Duyên chủ nhiệm hô vang
- Cô mời mấy đứa ngồi xuống. Mai mấy đứa được nghỉ hè. thích hen. Lớp mình có tổ chức đi chơi cùng nhau không.
 
Phía dưới tiếng lũ học trò bắt đầu lao xao. Dạ có cô ơi, cô đi cũng tụi em chứ.
 
- Oh, gặp cô hòai không chán sao huh Hải.
 
Hải gãi gãi đầu trả lời lí nhí: dạ đâu có.
 
- Cô biết mà, nhưng thôi ta bắt đầu liên hoan đi chứ. Đúng hông nào.
 
Tiếng vỗ tay lốp bốp vang lên chen lẫn tiếng xì xào.
 
- Mày lên đưa đi - thôi, mày đưa đi - thôi - mày đi- Mệt mấy ông lộn xộn quá, để tui.
 
Từ phía dưới lớp cô bé tên Thục với 2 bím tóc đun đưa theo nhịp chân vội vã tiến về phía Duyên.
 
- Cô ơi, em thay mặt cả lớp tặng cô bó hoa, thay lời cám ơn cô suốt năm qua đã giúp chúng em học tốt.
 
Đón bó hoa hồng thắm trên tay học trò, lòng Duyên dâng tràn bao xúc động. Duyên hướng về học trò thân thương.
 
- Cô cám ơn Thục, cám ơn mấy đứa.
- Cô ơi, cho em hỏi
- Gì huh Hải, cô có thích hoa hồng không cô. Bọn em cá với nhau, em cá cô không thích hoa hồng đâu. Hùng thì nói cô thích hoa hồng.
- À, hoa nào do các em tặng cô đều thích cả.
 
 
Tiếng nhốn nháo, tiếng cười đùa có cả tiếng la ó của học trò vang lên và 1 chuỗi trò chơi lẫn cái níu kéo chụp vài tấm hình làm kỷ niệm thoắt 1 cái tiếng chuông reng báo hiệu giờ tan lớp.  Mọi khi, lũ học trò Duyên chỉ mong giờ phút này thôi, vừa nghe tiếng chuông reng là ba chân bốn cẵng thu xếp tập vỡ chạy ào ra cổng trường ngày. Nhưng hôm nay là ngày cuối của năm học, chúng lại nấn ná như chẵng muốn rời xa. Duyên ôm bó hoa hồng trên tay đi đến phòng giáo viên nhớ lại câu hỏi của Hải "cô thích hoa gì vậy cô". Khi đó hình ảnh anh lại hiện rõ trong tâm trí Duyên, Duyên muốn nói rằng, Duyên thích hoa Cẩm chướng, loài hoa Cẩm chướng trắng. Màu hoa trắng nõn nà tinh khiết. Đó là lòai hoa anh yêu thích.
 
- Chào cô Duyên, lớp cô liên hoan xong rồi à. Tiếp thầy Phú, đồng nghiệp Duyên kéo Duyên ra khỏi dòng suy tư.
- Dạ, lớp thầy cũng xong rồi huh?
- À, tí nữa cô ở lại liên hoan cùng mọi người chứ.
- Dạ, cũng rất muốn, nhưng ở nhà có việc nên không thể.
- vậy giờ cô về à
- Dạ.
 
Vào phòng giáo viên, Duyện vội thu xếp đồ ra về. Thật ra Duyên đâu bận việc gì ngòai việc online gặp anh. Lòng Duyên cứ thắc thỏm, không biết hôm qua anh nhìn thấy Khai, anh có nghi ngờ gì không.
 
Ánh nắng ban trưa dần lộ rõ, nhưng hôm nay nắng có đôi chút nhẹ nhàng, dịu dàng chiếu lên tóc Duyên. Mùi hương dìu dịu của hoa hồng khe khẽ bay.
 
- Ôi, hoa ở đâu đẹp thế này. Mẹ Duyên cầm bó hoa ngắm nghía
- Của học trò tặng con mẹ à. Mẹ giúp con cắm hoa vào bình mẹ nhé. Con lên phòng đây.
 
Mở cửa phòng bước vào, Duyên tiếng thẳng đến computer, bật công tắc. rồi vội thay bộ áo dài trên người. Sign in vào yahoo.
 
- Chào anh
- Em mới về huh
- Dạ, anh đang làm gì đó
- Đang viết vu vơ em ơi
- Là viết gì huh anh
- Em vào KTA thì biết
- KTA là gì huh anh
- trời, room thơ đó nàng.
- Vào đó bằng cách nào huh anh?
- Trời, phải em ko đó
 
Duyên bắt đầu lúng túng. KTA, room thơ, sao nào giờ Duyên không nghe Khai nhắc đến. Duyên phải làm sao đây. Duyên vội tìm 1 câu nói trớ lại
 
- Lâu quá em không vào nên quên cách vào, anh chỉ cho em nha.
 
1 phút, 2 phút trôi qua, màn hình yahoo vẫn chưa xuất hiện câu trả lời từ Thuận. Lòng Duyên càng bồn chồn, âu lo. Phải chăng anh đang nghi ngờ, sao anh không trả lời mình... Duyên click vội biểu tượng Buzzz.
 
Màn hình yahoo xuất hiện mặt cười đang typing. Liền sau đó là đường link vào room thơ. Duyên lạ lẫm bước vào 1 room thơ. Bao hàng chữ tuôn trào trước mặt Duyên. Duyên rất thích thơ, và làm cũng khá nhiều thơ gửi lên các báo mực tím hay hoa học trò. Nhưng đây là lần đầu Duyên bước vào 1 room thơ.
 
- Em vào chưa?
- Dạ rồi. nick anh là gì vậy?
- Trời, phải em ko. Anh đang phá làng trong đó em không thấy sao
 
Duyên đảo mắt nhìn những hàng chữ ào ào chạy nhảy. Có 1 nick vừa viết xong 4 câu thơ. thể thơ song thất lục bát.
 
- À, 7768. Duyên gõ vội vài chữ. im lặng chờ đợi Thuận lên tiếng
- Chứ em muốn gì 68 tưng tưng như em huh cô bé. Em lấy nick gì thế
- Dạ, nick cõi mơ
- Trời..
 
Duyên click 1 mặt cười. Ngồi thỡ phào nhẹ nhõm. Lòng nhủ thầm, may mắn quá, anh không nghi ngờ. Nhưng tiếp đó bao câu hỏi xuất hiện trong đầu Duyên. Khai thích thơ, Duyên biết là Khai thích thơ. Nhưng Duyên không nghĩ Khai thích nhiều đến thế. Và kia những dòng thơ của anh. Duyên đã đọc rất nhiều nhưng đây là lần đầu  Duyên được tận mắt nhìn anh suy tư làm thơ qua webcam.
 
 
"Ngoảnh nhìn lại , cơn mưa chiều đã tắt
Bóng hoàng hôn , đã ôm chặt chân trời
Còn riêng tôi , một bóng , mắt xa vời
Tìm gì hỡi , khi hương người xa vắng

Giết thời gian , bằng men nồng cay đắng
Xua ưu tư , bằng khói trắng canh tàn
Tựa bên song , nghe hạt nhớ dâng tràn
Niềm ưu uất , còn nặng mang khắc khoải
......
và:
Đêm cuộn lấy , đọa đày trăn trở
Gió dỗi hờn , buông lở câu thương
Lở rồi tình đã nhiễu nhương
Nên tình giá lạnh , đẩm sương lạnh lùng

Xoay giấc mộng , theo vùng băng giá
Lệ ướt mi , buông ngã giữa đời
Níu tay ôm lấy tình hời
Đời phô triển vọng , để lơi chử tình

......
"
Hương dĩ vãng , nhuộm đầy từng kỷ niệm
Bóng dáng em chiếm trọn cả tim anh
Dẫu hôm nay giấc mộng cũ buông mành
Niềm khao khát vẫn từng canh réo rọi

Anh tự hỏi , có phẳi chăng tợ khói
Anh ôm hoài , mà vẫn chỉ tay không
Biển nhân gian nhiều lúc qúa mênh mông
Tìm kiếm mãi , mà lòng anh vẫn trống
.....
 
Những dòng thơ mang đến cho Duyên bao cảm xúc, bất chợt Duyên buông dòng thơ
 
"Mưa tí tách , bên hiên quạnh vắng
Gió u buồn , tím lặng hiên qua
Một mình tựa cửa nhìn xa
Trông mong vời vợi , người ta phương nào
 
.....
Phương xa ấy , anh tường anh hiểu
Cho nơi này , nặng trĩu nhớ mong
Thơ này gói trọn tình nồng
Mượn cơn gió thoảng , mây hồng trao tay "
 
 

 
- oh, nàng của anh hôm nay biết làm 7768 ta ơi. Em học khi nào vậy huh. Cũng ok đó chứ
- Thì em biết anh thích 7768 nên cố học mà.
- Em nè, em đi nghỉ đi, tí còn đi làm nữa.
 
Duyên, muốn nói với Thuận rằng hôm nay bắt đầu vào hè, Duyên sẽ được nghĩ ở nhà, sẽ được trò chuyện cùng anh nhiều hơn và sẽ bắt đầu làm thơ cùng anh, Duyên cảm thấy rất thích. Nhưng chợt nhớ Khai đi làm mà, đâu được nghĩ hè như Duyên. Duyên chúc Thuận ngủ ngon và thóat khỏi yahoo, Duyên không quên copy lại tất cả những dòng thơ của Thuận, copy cả những dòng Duyên viết. Duyên mỉm cười ngồi đọc lại. và bất chợt Duyên nhận ra, những dòng thơ mình viết tràn ngập những yêu thương chờ mong khắc khỏai, đó là tiếng lòng thật của Duyên, ngôn ngữ của Duyên không phải do Duyên vay mượn của Khai. Bậm môi thật chặt, Duyên gượng người kềm nén bao suy nghĩ. Duyên muốn gặp Khai, ngay lúc này Duyên muốn gặp Khai.
 
- mẹ ơi, con sang nhà Khai nha mẹ.
- Đi đâu giữa trưa nắng thế này. đợi chiều rồi đi.
 
Bỏ lại tiếng mẹ gọi với phía sau lưng, Duyên đến nhà Khai. Vẫn là mẹ Khai, đón Duyên như thường lệ.
 
- Duyên đó hả con, lên chơi với Khai đi con. Có mấy đứa bạn nó trên đó.
- Dạ,
 
Vừa lại gần phòng Khai, Duyên đã nghe thấy tiếng cười đùa vang ra. Lâu rồi Duyên mới nghe lại được tiếng cười của Khai. Chắc hẳn Khai đang vui. Cửa không đóng, Duyên bước vào gặp ngay anh nhìn của Ngọc và Thủy. Duyên mở lời trước:
 
- Thủy với Ngọc đến lâu chưa
- Tụi này đến được 1 lúc rồi. Duyên mới dạy ra hả?
- Ừa về ghé nhà tí rồi chạy sang đây luôn. mà có chuyện gì vui vậy Thủy
- Chuyện bạn Khai nhà ta sắp lên phá chùa. Ngọc chen vào nói.
- Là sao?
- à, bạn Khai sắp lên Lâm đồng.
 
Duyên ngồi xuống bên Khai hỏi: mi đi Lâm đồng thật sao?
 
- uhm, cuối tuần này ta sẽ đi
- Sao mi không ở đây huh Khai, ta thấy ở đây tốt hơn trên đó mà  Khai, mi đang ở Sài gòn, nơi tập trung các phương pháp điều trị tốt nhất nước mình. Lên chi tận đó xa xôi. Rồi ai, ai sẽ chăm sóc cho mi. Mi nói mi không muốn mọi người bận tâm, nhưng mi đi lên đó chẳng khác nào mi làm mọi người rối lên. Ba mẹ và mọi người sẽ rất lo nhiều về mi còn anh nữa, anh sẽ ra sao nếu không thấy mi, sẽ ra sao nếu đột nhiên mi biến mất. mi nói với ta mi rất lo cho anh ấy cơ mà. Mi nghĩ lại đi Khai, mi giờ đâu như trước, đừng trẻ con nữa.
 
Duyên dứt lời, nhìn lướt qua khuôn mặt mọi người trong phòng, sự im lặng bao trùm. Đến nỗi nghe thật rõ tiếng thở dài từ Thủy. Ngọc lên tiếng.
 
- Để nó đi đi, nó biết làm thế nào cho cuộc sống nó tốt hơn. Ta không phải là nó, ta không biết rõ nó trãi qua những gì, và chịu đựng những gì. Ở nơi đó tuy điều kiện vật chất hay phương pháp chữa trị không bằng nơi đây. Nhưng ít ra nó không phải mang 1 bộ mặt giả tạo như đang ngồi trước mặt chúng ta đây.
 
- Ngọc... Khai gằng tiếng gọi tên bạn, nhưng Ngọc bỏ ngòai tai vẫn tiếp tục nói cho trọn ý.
 
- Ngọc nghĩ 2 bác cũng nhận ra điều đó, nên đã đồng ý và an tâm với sự chăm sóc của các sư nơi đó. Vậy thì không lý do gì mà mình không ủng hộ, phải không Duyên.
 
Ngọc nắm lấy tay Khai thật chặt:  Khai nè, làm gì thì làm, ta biết mi không làm ni cô được đâu, mi ác lắm, sao làm ni cô được, và ko có ni cô nào phá như mi đâu.
 
- Gì chứ, ta hiền lắm nha.
- Coi sao đã. Thủy chêm vào, mới nãy có đứa nói đứa nào không lên thăm là uống nước mắc nghẹn, nhớ không.
 
Tiếng cười lại vang lên, như bỏ Duyên trơ trọi với chính mình, Duyên hết nhìn Khai rồi Ngọc, Thủy. mà lòng không nói nên được lời nào.
 
Lại đây nói nghe nè, ta sẽ ổn mà Duyên, thật đó, rãnh mi cùng 2 nhỏ này lên thăm ta. rồi Khai quay sang Ngọc và Thủy nói: "ê, 2 nhỏ, đến giờ phải về đi làm kìa, xin nghỉ buổi sớm chứ có nghĩ cuổi chiều đâu nè"
 
- Khỏi đuổi, tự về nè. Thủy bẹo má Khai. cầm túi xách cùng Ngọc ra về.
- Có phải mi có chuyện muốn nói riêng với ta không Duyên.
- Phải
- Hôm nay liên hoan với bọn nhóc chắc vui lắm huh
- uhm vui lắm
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-07 13:45:37Du Mien>
- Thật là Khai quyết định đi sao? vậy còn anh thì sao huh Khai?
-  Khai sẽ nói rõ mọi chuyện cùng anh.
- Khai sẽ nói với anh như thế nào? rồi chuyện gì sẽ xảy ra, sao mình không tiếp tục giấu đến khi nào anh phát hiện mình sẽ giải thích sau. Như lúc trước Khai nói với Duyên vậy đó. Khai sẽ có 1 khỏang thời gian để bình phục, rồi 2 người sẽ trở lại như xưa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Duyên sẽ cố gắng giúp Khai mà.

- Khai biết Duyên là 1 người bạn tốt. Khai cám ơn Duyên nhiều lắm vì những việc Duyên đã làm giúp Khai trong thời gian qua. Nhưng sẽ không thể giấu hòai được, nên Khai chọn cách đối mắt cùng nó. Và nhất là Khai không thể chỉ biết có mình Khai mà Khai quên bẵng đi cảm xúc của Duyên, Duyên à. Khai sai rồi, sai khi kéo Duyên vào cuộc.

- Khai nói gì Duyên không hiểu? vào cuộc gì? và Khai đã làm sai gì?

Bao câu hỏi Duyên đặt ra như rơi vào thinh không, Khai ngồi đó trầm ngâm không nói. Không gian yên ắng lại kéo về, rất nhiều lần cái không gian như thế hiện diện giữa cuộc nói chuyện của đôi bạn. Nó như một nốt lặng trong 1 phiên khúc đồng thời như là 1 bước nghỉ để tiếp nối những chuỗi câu chuyện tiếp theo. Vẫn là Khai, người kéo cái yên ắng về và cũng chính là người phá tan sự yên ắng đó lên tiếng.

- Mấy ngày qua, Duyên có cảm thấy vui và thỏai mái không khi Duyên là Khai?

1 thóang hỏan lọan trong tâm hồn Duyên, bấc giác Duyên buông lỏng bàn tay Khai. Bàn tay mà từ lúc còn Thủy, Ngọc... Duyên đã nắm chặt thể hiện nỗi sẽ chia yêu thương.

- Là sao huh Khai?
- Không gì? Mi biết ko, những người khuyết tật, hay những người như ta đây, thình lình mất đi 1 giác quan. Thì những giác quan còn lại rất nhạy cảm mi à. Như lúc này đây, ta không thể nhìn thấy mi, nhưng ta có thể cảm ra được khuôn mặt mi ra sao, cũng như nỗi lòng của mi, mi đang giấu ta 1 điều gì đó, và bao đêm mi đã suy tư trằn trọc chính vì điều đó - đó là anh Thuận phải không Duyên.

- Khai.... - hãy để ta nói, tiếng Khai nhỏ nhẹ đầy rắn rõi nói cùng Duyên.

Đừng lo, đừng cảm thấy có lỗi với ta, ta biết sẽ như vậy mà. Ta quý mi lắm. chúng mình là bạn thân. Ta mong  điều tốt nhất sẽ đến với người bạn thân của ta. Và sẽ vui biết bao khi người bạn đó thật sự là họ. như Lam Duyên là Lam Duyên không phải là Trầm Khai. Cho ta xin lại quyển nhật ký cùng vài món đồ ta đã gửi mi nhé. Ta sẽ viết tiếp nhật ký dù chỉ bằng tâm khảm

- Khai, Duyên.... Duyên....
- Đừng nói thêm gì nữa, ta hiểu mà. Ta ôm mi 1 cái được chứ.

Khai dang đôi tay, đón chờ Duyên, ôm chặt Duyên vào lòng. Mùi hoa Thiên lý thoang thỏang còn vươn trên tóc Duyên đây mà. Nước mắt Khai rơi trên má lăn dài rồi khô hẳn. Hít 1 hơi thật dài, như kéo mình thật bình tĩnh. Khai vừa cười vừa nói.

- Thôi lâm li như thế đủ rồi, giờ mi còn muốn biết ta sẽ nói gì với anh không huh.

- Mi sẽ nói gì huh Duyên.
- Ta sẽ nói, nói là... Khai bỏ lưng câu cố tạo sự tò mò nơi Duyên.
- Nói gì huh?
- Công nhận là ta quý mi thật, nhưng trước mặt anh ta sẽ ko nhắc gì có lợi cho mi đâu. Vì chúng ta đang cạnh tranh nhau công bằng mà.
- Ờ, ta đâu ý gì đâu chứ. Mi sẽ nói gì, nói ta nghe đi
- Ta sẽ nói vầy nè.... sẽ có 1 màn như vậy.

Duyên như ngừng thở lắng nghe Khai nó. Còn Khai, với cái điệu giọng lên xuống nhát gừng.


"
- em nghĩ em đã sai khi cho rằng anh có đầu !
- Tại sao em lại nói như vậy?
- Vì anh chẳng hiểu gì cả?
- Hiểu điều gì?
- Em yêu anh!
- Trời... cô bé
- anh không tin? không yêu em nên anh không tin
- Anh ... rất yêu em!
- Sao em không thấy?
- Chụt... thấy chưa cô bé
- Thấy rồi, anh hôn em.
- anh hôn người con gái anh yêu, là em đó.
- Nhưng em không muốn là cô gái anh yêu nữa
- Tại sao?
- Vì em không yêu anh nữa rồi 1
- Tại sao, em có chuyện gì à
- Không chuyện gì cả, chỉ  vì anh yêu em!
- Khó hiểu quá!
- Em chỉ yêu những người nào không yêu em thôi, như vậy mới là thử thách!
- Em không muốn tận hưởng hạnh phúc khi có được nó sao?
- Như vậy thì quá yếu đuối!
- Em thật ỳ lạ, em không khỏe huh? thôi em đi ngủ sớm đi
- Em khỏe, khỏe hơn bất kỳ bao giờ, và rất tỉnh táo. Em không yêu anh nữa.
- Được mà
- Em muốn gặp anh
- Không
- Em muốn thấy mặt anh
- Để làm gì?
- Làm khổ anh!
- Em có vấn đề à
- Em muốn nhìn 1 gương mặt bị bỏ rơi sẽ như thế nào?
- Em bắt đầu làm phiền anh đấy cô bé ạ!
- trước đây anh đâu có nghĩ là phiền?
- Nhưng không nghĩ em lại trơ trẽ đến vậy
- Anh không nên chua chát với em như vậy!
- Nếu như cô không quá bốc đồng!
- Anh muốn em phải làm sao
.......

"

Thôi ngừng câu chuyện của Khai lại đi, Duyên lớn tiếng nói. Khai định dùng câu chuyện này để nói với anh à, không được đâu. Như thế không được đâu. - Tại sao không? vậy Duyên chỉ Khai nói hén. Khai nhe răng cười thât tươi với bạn.

- Ta không chỉ được đâu?
- Ừa, vậy thì để ta ngủ 1 giấc dậy rùi tính
- Vậy mi ngủ cho khỏe, ta về phụ mẹ nấu cơm.
- Khoan đã Duyên - Khai gọi với theo Duyên.
- Gì vậy?
- Mi lấy dùm ta tờ giấy và cây bút trên bàn. Ghi giúp ta cái này nhé.
 
Duyên trở vào đi thật nhanh về phía bàn học của Khai, cầm tờ giấy và viết đến kề bên Khai hỏi:
- Ghi gì nè?
- 126... 96....  Đó là số của anh Thuận.
- Mi có ý gì huh?
- Hãy là Lam Duyên, đừng là Trầm Khai. Mi về đi trễ rồi đó

Căn phòng nhỏ còn lại mình Khai bao quanh là 1 màu đen u tối, ngày cũng như đêm, đêm cũng như ngày, đến bao giờ Khai mới thấy được sớm mai bình yên. Và phải lựa lời nói với anh ra sao. Không thể nói rằng Khai hết yêu anh, hay Khai yêu 1 ai khác ngòai anh. Như thế chẳng khác nào Khai dùng thanh gươm đâm vào chính trái tim mình mà trái tim Khai đâu còn lành lặn.
Đăng nhập để trả lời
0
... nước mắt Khai tuôn trào ướt dẫm 1 bên gối.
 
" Giấu một điều chẳng thể nói với anh
là ánh mắt và hình môi đã khác
nếu ai cho tôi một điều ước
tôi ước rằng hạnh phúc sẽ lên ngôi
 
sẽ là gì... hãnh tiến phía đơn côi
nếu chẳng biết phương nào giông tố
chưa nói tiếng yêu đã dập dồn đau khổ
tim nhói đau... mắt khắc khỏai mong tìm.
 
Thế giới giờ, chỉ là chuỗi trắng mắt đêm
chừ mỏi mệt phía tận cùng... câu hỏi
tình có đẹp khi chỉ chờ và đợi?
vết thời gian có hẫng dấu một người ???
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Canh chưa tận, mà hồn xóay động
Tình chưa xa, âm vọng lại về
Đưa tay đón hạt nhớ về
Mà nghe tấc dạ, tái tê từng hồi
 
Thuận chợt giựt mình thức giấc, nhìn lên bức tường để đồng hồ, thấy mơ màng chỉ là 1 giờ hơn, đã từ lâu rồi, Thuận luôn không bao giờ được tròn giấc cả, đêm không thức, thì tối cũng giựt mình lúc nửa đêm mà thôi. Nhưng mà khi thức giấc, thì khó mà dỗ lại giấc ngủ, nên Thuận đành phải lần mò tới comp để mà online.... Giờ này chắc hẳn là Khai đã đi làm rồi, Khai đâu còn đó để mà cho Thuận chuyện trò chứ, nửa tháng nay hơn rồi, bóng dáng Khai cứ mập mờ tợ như tia nắng, vừa đổ tràn lên vệ đường rồi lại kéo thân mình về.... Cũng như những ngày qua, Khai không thường online như thuở xưa, mà dường như là trong cả lời nói khi trò chuyện có điều khác khác, mà Thuận chưa nhận định rỏ là ở nơi nào...
 
Bên ngòai gió của đêm mát lạnh, cứ từng đợt một lùa vào bên song, cũng làm cho Thuận dể chịu chút, nửa đêm hiu hắt canh dài, ta mang bóng lẻ, gọi hòai cố nhân....
 
Gió bởn cợt, nô nùa liễu thắm
Ánh trăng sầu, gởi tạm trong mây
Còn anh lại nhớ em đây
Bao ngôn ngữ vụn, cuồng vây trong lòng
 
Khai... em có biết rằng, ngày tháng tuy dần trôi qua êm ả, nhưng trong lòng anh, tin yêu mỗi ngày cứ thế mà nhân lên theo từng khắc , Khai ơi.. em có hiểu cho lòng anh chăng hỡi Khai...?
 
Chỉ còn lại âm vang của tiếng lòng Thuận thổn thức, ngày qua ngày, đêm sang đêm , chỉ là làm cho Thuận thêm nhớ về Khai , nhưng Khai có thấu được không , nếu Khai hiểu được , thì Khai đâu có bao giờ nói lên rằng... Anh à, nếu một ngày nào đó, em thật sự xa anh, anh đừng buồn nha anh, và hãy đón nhận một tình yêu mớ, hòan hảo hơn, lành mạnh hơn nha em... mà em chỉ nói là nếu như có ngày đó thôi à.... có phải đây là sự bắt đầu hay là một biểu ngữ cho sự sắp lìa tan chăng ? nhưng mà Khai nào biết được rằng, con tim đâu thể nào lấp vá lại được bằng hai từ lành mạnh cho vật thể vì nó đã nát tan pha lẫn sự trầy sướt rướm máu hồng tin yêu của con tim, chỉ thổn thức vì yêu em...
 
Ai... ai có thể thay thế được em đây... không... không ai đâu Khai à... dù cho người con gái đó có hòan thiện trong mọi khía cạnh, nhưng con tim anh chưa một lần rung động, thì làm sao có thể lấp vá cho đầy, mảnh vụn của con tim đang từng hồi từng chút vụn vở đây em... dù có đi chăng nửa, nó được trọn vẹn không em... không đâu em... không bao giờ đâu Khai à...
 
Tâm tư Thuận dường như bị bất lọan, ý niệm, cả ý từ, cả vật thể điều nhòa nhạt trong làn nước mỏng manh của giọt lệ đang từ từ lưng đọng để rồi bất chợt rớt vụn trên cánh tay sạm nắng của gió đời... Ta không khóc, sao lệ cứ rơi....Hồn không đau, sao tim ta nhói.... cành liễu đang lả lướt, cơn gió cứ nô đùa... để mặc một mình Thuận suy tư, bao nhiêu ngỗn ngang đang cuồng quấn cứ siết chặt tâm hồn, Nhói... Tim Thuận lại đau... lòng ngực đang muốn vở tung ra... giọt nước vô hồn trên cánh tay lại chẻ hai nửa lưng đọng lại , nửa rới ngòai mái hiên... như là ý niệm rằng... em đang định rời ra anh.... Đừng nha Khai... Đừng nha em... đừng vì một sự thể nào mà xa anh nha em... nha Khai... anh cần em... như là con tim đang cần từng giọt máu để nuôi sống từng nhịp đập...
 
Hiu hắt tàn canh...gió lạnh ùa về... Thuận vội khép khung cửa nhỏ lại..thì không gian lại bao trùm cả màn đêm u tối... mắt lại đối diện với không gian tịch lặng u buồn... Em có biết rằng, anh đang nhớ em lắm không Khai... rồi Thuận chìm vào giấc ngũ tự bao giờ... và mang theo nổi buồn man mác đi vào mộng mị  ......   Một giấc mộng mà Thuận không bao giờ muốn nó xảy ra và đến cho mình.... Nhưng mong... và hy vọng những gì đã và đang chỉ là ảo giác.... Khai vẫn bên Thuận... vẫn không lìa xa Thuận.... chỉ mong rằng.. những gì Khai nói là một thóang qua rồi thôi.... Khai mãi mãi bên Thuận... và Thuận vẫn mãi còn có Khai...
 
Đăng nhập để trả lời
0
***
 
Còn đêm nay, đêm mai nó đi rồi, tôi lo cho nó lắm ông à. Mẹ Khai nghẹo ngào quệt dòng nước mắt lưng tròng.
 
- Con nó sẽ tốt mà, bà đừng lo nhiều
- Không lo... ông nhìn nó đi, mắt thì không thấy, còn chân nó ông nhìn đi. Nhìn con mình khệ nệ cặp cây nạn trong tay, gắng gượng leo lên từng bậc thang, ai mà không xót cho được. Đã vậy giờ lại xa nhà. Tôi...
- Mẹ à, con sẽ sống tốt.
- Kìa, từ từ con. Coi chừng, đừng gấp. Con cần lấy gì huh. Ba Khai vội vã đứng dậy đỡ lấy tay đứa con gái.
- Con đi lấy nước cam. Ba thấy con giỏi không. Con rót được nước cam nè. Khai giơ cao ly nước cam trong tay lắc lắc.
- Con gái ba giỏi lắm. Ngồi xuống đây đi con.
- Mẹ..... Khai vừa vòng tay ôm lấy mẹ
- Con gái tôi ngoan... con gái tôi giỏi...
- Mẹ, đừng khóc mà. Ba coi mẹ kìa, mẹ khóc xí quá hén ba. Con thích nhìn thấy mẹ cười hơn. Mẹ cười thật hiện và ấm áp.
 
Áp sát mặt vào lòng ngực mẹ, nữa vòi vĩnh, nữa buồn tủi Khai nói tiếp.
 
- Mốt con đi rồi, mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khoẻ nha mẹ. Trời dạo này hay mưa nhất là buổi chiều. Mẹ đi ra ngòai nhớ mang theo áo mưa nha mẹ. Kẻo mẹ trúng mưa cảm lạnh. Con... con đâu thể kề bên mẹ. Buổi sớm, mẹ tưới cây, mẹ đừng bắt ghế đứng nha mẹ, nhất là ở ban công. Nhỡ mẹ chóng mặt thì sao. Còn nữa, mẹ đừng hờn ba hoài. Ba thương mẹ lắm,
-.....
- Thôi mà, ba thấy mẹ xí chưa, nãy giờ còn khóc kìa. Ba lại dỗ mẹ đi.
- Con nhỏ này. Bà mẹ gõ yêu lên đầu con gái.
- Thôi, con trở lên phòng đây. Trả lại không gian cho ba mẹ đó.
- Để ba đỡ con lên.
- Lúc nãy con tự xuống được mà ba. Giờ con sẽ tự đi lên nè.
 
4 đôi mắt dõi theo từng bước chân đứa con gái, cho đến khi dáng dấp con khuất sau cánh cửa. Đôi tay rộng chắc, chòang lấy vai vợ, vỗ về nhè nhẹ. Cả 2 buông tiếng thỡ dài trong không gian tĩnh lặng. Phía trên tầng trên ngôi nhà, cũng trong không gian tĩnh lặng như thế. Một bóng người khụy đằng sau cánh cửa, nước mắt cứ thế tuông rơi. Đâu đó tiếng chuông điện thọai đổ dồn từng hồi. Bóng người hấp tấp...ngã sóng sòai trên sàn nhà, đôi tay mò mẫm không định hướng, miệng thầm thì "điện thọai mình đâu... ". Bình tĩnh, bình tĩnh nào Khai, lắng nghe đi đi Khai. Khai còn đôi tai mà....Học tủ, nó nằm trong học tủ...đúng rồi. Nụ cười nở thật tươi trên khuôn mặt đẫm lệ. Một nụ cười minh chứng, mình có thể tìm được cái mình cần, dù đôi mắt không nhìn thấy. Nhưng nó kém tươi trong phút chốc khi chuông điện thọai ngưng bặt.
 
Mình lại chậm tay nữa rồi. Nhưng không sao, anh sẽ gọi lại. Lần này, mình sẽ không để nhỡ nữa. Mình sẽ giữ điện thọai trong tay, mình sẽ đợi anh. Mình muốn nói với anh nhiều điều và mình chỉ còn hôm nay nữa thôi. Nhưng liệu khi nghe giọng anh, khi trò chuyện cùng anh, mình có đủ can đảm để nói tất cả sự thật, rằng mình đang trong tình trạng như thế này, rằng mình.. mình không nhìn thấy anh được nữa. Nếu ngày xưa, khỏang cách không gian làm đôi mình không thể cận kề nhau, không thể ôm chầm lấy nhau khi nỗi nhớ dâng trào như bao cặp tình nhân. Chúng mình chỉ có thể dùng đôi mắt để trao nhau cái tình chân chất hay nỗi nhớ nhói tim. Thì giờ anh có biết, em không thể nữa rồi. Trước mắt em giờ chỉ là màng đêm u tối. Nó lạnh lẽo, nó buốt lắm anh có biết. Hình dáng người iu ư, nụ cười người iu ư, hạnh phúc, tương lai ư ... tất cả, chỉ còn là tâm khảm, là ảo tưởng. Ai, ai.. lại có thể iu 1 người hình nộm thế này....  và Khai cười, nụ cười khô khốc. Phải, đây là sự thật mà Khai phải đối mặt. Có thể Khai sẽ mất anh, nhưng Khai sẽ đứng lên. Khai còn cả 1 đời người phía trước. Khai muốn mình sẽ tung tăng chân sáo, tay ôm thật nhiều bắp cải Khai trồng đem về khoe với ba mẹ "Mẹ ơi, con của mẹ về rồi nè. Ba ơi, ba có thấy Khai của ba không và út à, giờ chị có thể nhìn thấy những bức ảnh quảng cáo em làm rồi, đẹp lắm..."
 
Thứ 7 - 10h30 tối, chuông điện thọai lần nữa lại đổ dồn. Khai xiết lấy chiếc điện thọai thật chặt. Hít 1 hơi thật sâu.
 
- alô, em nghe
- Ới trời, nàng chịu nghe phone rồi.
- Nàng làm gì nãy giờ huh?
- Em, em...
- Em sao?
-....
- Em sao huh?
- Anh có khỏe không?
- Anh không khỏe rồi, chờ em nghe phone, anh bệnh luôn
- .....
- Hôm nay em đi học về, có đi đâu nữa không?
- Không anh, em về nhà nằm ngủ.
- Chà, hum nay em giỏi vậy. Thật không đi cũng nhóm bạn à. Chuyện lạ đó. Hay em không được khỏe huh?
- Em khỏe mà. Chỉ là... em
- Em sao huh, em có chuyện gì à, sao cứ lấp lững. Em nói đi. Anh nghe nè.
- Đêm mai nữa em đi rồi.
- Em đi đâu?
- Em... em có chuyện muốn nói với anh
- uhm, em nói đi, anh đang nghe nè.
 
Khai lặng người, ghiềm lòng mình cố gắng giữ vững quyết tâm đối mặt với sự thật. Gió ngòai hiên từng đợt từng đợt lùa vào mái tóc Khai, thì thầm bên tai "hãy đối mặt sự thật đi Khai, đừng cố sống trong sự dối trá. Càng trốn tránh ta sẽ đưa ta đến bờ vực cái hèn yếu của chính ta."...
 
- Em, nói đi em, có chuyện gì huh, mai em đi đâu? em đi với ai? khi nào em về?
- Em... anh à
- Anh đây
- Em cần 1 khoảng lặng giữa chúng ta, ngay lúc này đây em cần lắm 1 khoảng lặng anh à. Anh cho em đôi phút được chứ.
- Được, bao lâu cũng được. bao lâu anh cũng chờ được mà
 
Lòng Thuận bỗng cảm thấy bất an, Thuận linh cảm có 1 điều gì đó chẳng lành sẽ xảy đến giữa Thuận và Khai. Bởi từ trước đến nay, chưa khi nào Khai nói chuyện cùng Thuận với ngữ điệu như thế. Lúc nào giọng Khai cũng niềm nở pha lẫn sự bướng bỉnh và đôi khi cả ngang ngược nữa. Còn hôm nay, hôm nay đã có chuyện gì xảy ra với Khai. Sao em lại nói, em có chuyện nói với ta bằng chất giọng...
 
- Anh, em sẽ kể anh nghe 1 câu chuyện. Anh không được nó gì trong lúc em kể, cho đến khi em nói. The end.
- uhm
 
Khai đan đôi bàn tay mình vào nhau, nắm và xiết lấy chúng thật chặt và kể câu chuyện
 
- Ngày xửa ngày xưa,  có 1 cô gái tình cờ gặp 1 chàng trai trong 1 cơn mưa. Thế rồi trời xui đất khiến họ yêu nhau. Nhưng anh biết không. Tình yêu của họ là 1 tình yêu xa cách. Chàng trai và cô gái cách nhau nữa vòng trái đất. Cái khoảng không gian ấy không làm tình yêu trong họ mờ đi mà ngày càng in đậm. 1 ngày ko gặp ko trò chuyện cùng nhau cả 2 chẳng thể an lòng. Rồi họ vẽ cho nhau tương lai. Đẹp lắm anh à, 1 căn nhà với những đứa con xinh. Nhưng ông trời thường trêu người, cái tương lai tươi đẹp đó chắc hẳn chỉ còn trong mơ của 1 trong 2 người. Bởi cô gái đó gặp 1 tai nạn, mắt cô không thể nhìn thấy và 1 phần cơ thể của cô ta không đi chuyển được. Cô gái yêu chàng trai đó lắm. Cô không muốn anh phải lo lắng, cô nghĩ cô sẽ bình phục thật nhanh, sẽ lành lặn như xưa, và anh sẽ không biết điều gì đã xảy ra với cô. Cứ thế, anh và cô không có điều gì không may chen ngang giữa cuộc sống đôi lứa.... anh à, em đã không còn nhìn thấy anh nữa rồi, anh biết không. Em thật sự không nhìn thấy anh được rồi, đâu là mắt, là mũi là bờ môi anh đây, đâu là bóng là hình hài anh đây. Chỉ là 1 màn đêm lạnh lắm anh à.
 
 
Khai bật khóc, câu chuyện ngày xửa ngày xưa Khai dự định kể, đã không trọn. Nước mắt và bao tủi buồn tràn ngập trong lòng Khai. Khai cố tự nhủ mình phải bình tĩnh, mình sẽ không được khóc, mình sẽ rời xa anh 1 cái trầm lặng sau khi kể xong câu chuyện. Khai sẽ không chờ anh nói lời nào. The end là từ kết thúc. Nhưng không thể....
 
- Em sao vậy, có chuyện gì vậy huh? sao em khóc, em nói gì anh không hiểu
-....
- Có chuyện gì vậy em, trả lời anh đi em. Em đã gặp phải chuyện gì. Trả lời anh đi em.
-.....
- Trả lời anh đi... Thuận hét vang trong điện thọai
 
 
Đầu dây bên kia Khai vẫn không ngừng khóc.
 
- Nói cho anh biết, có chuyện gì xảy ra. Nói anh biết đi em
 
- Em... mắt em không còn nhìn thấy nữa. Em... em giờ không thể đi lại như trước. Không thể chạy ào tới ôm chầm lấy anh như em đã hứa. Không thể cùng anh xây đấp tương lại, cho anh những đứa con xinh. Em chẳng thể nào đem đến cho anh sự hạnh phúc. Giờ chỉ là những thương tật mà thôi... sống trong tình yêu làm gì khi mà mình chỉ đem đến cho người mình yêu những thương tật phải không anh.
Đăng nhập để trả lời
0
- Em nói sao ? Anh nghe không rỏ... Thuận hỏi lại Khai bằng một chất giọng không thể nào tin khi tai mình vừa mới nghe...
 
- Khai... Em nói là....mắt em không còn nhìn thấy nữa. Em... em giờ không thể đi lại như trước. Không thể chạy ào tới ôm chầm lấy anh như em đã hứa. Không thể cùng anh xây đấp tương lai, cho anh những đứa con xinh. Em chẳng thể nào đem đến cho anh sự hạnh phúc.
 
Dường như Thuận không nghe lầm, nhưng chỉ được bao nhiêu đó thôi thì Anh đã không còn nghe được những gì Khai nói nửa rồi, tâm Thuận hầu như đang bị bất loạn thì đúng hơn, vạn vật xung quanh dường như thay đổi hoàn toàn, Không.... Không... không thể nào như thế được, tiếng thét vang từ cõi lòng Thuận gào vang, tại sao... tại sao... đấng tạo hoá lại đưa đến điều bất hạnh đó cho em... cho Khai của Thuận...
Gió hiu hiu của ngày nắng mới, đẹp, đẹp một cách lạ thường, nhưng Thuận nào có tâm trạng để mà chiêm ngưỡng bao cảnh hữu tình của buổi sớm mai, Vì bên tai Thuận vừa chợt nghe từng lời, từng lời nhỏ của Khai pha lẫn nước mắt rót từng chút một vào lòng Thuận, nó rất tàn nhẫn... và thật vô tâm.... bóp nát đi trái tim đang nóng bỏng mà bao năm tháng qua anh đã chắc chiu trích luỹ , giờ như một cơn sóng cuồng loạn phá vở đi , để lại từng mảnh vụn đau thương...
 
- Anh... anh ơi... Thuận à... Anh... anh còn đó không anh... Thuận ơi...tiếng Khai chan hoà cùng dòng lệ đang từ từ đổ tràn lên khuôn mặt mà Thuận từng đặt môi mình vào và thủ thỉ lời yêu... Yêu em lắm em biết không Khai... nhưng giờ đây khuôn mặt ấy đang trộn lẫn từng hạt lệ tủi thân cho mình... Anh... lên tiếng đi anh... giọng khai dường như hoảng hốt pha lẫn sự lo lắng khi không nghe được một tiếng động nào đầu giây bên anh... Thuận chợt choàng tỉnh, khi nghe giọng khai gọi trong tuyệt vọng....
 
- Anh đây nè em... anh còn đây mà, anh đâu có đi đâu đâu... Thuận trả lời cho khai mà anh đang cố kèm lại những giòng nước mắt đang chựt trào tuôn, nhưng Thuận cũng không thể nào đè nén hết được những nghẹn ngào của chất giọng, vì Khai đã nhận ra tiếng anh có chút khác lạ ...
 
- Anh... Anh đang khóc à.... Khai hỏi
 
- Không... Anh đâu có khóc nè... anh làm sao mà biết khóc chứ em , mà nếu anh có khóc, thì có sao đâu, anh khóc cho người anh yêu và người yêu anh cũng đâu có sao phải không em , là con trai... anh có cái quyền đó mà đúng không em.... Thuận nói nhưng mà dạ anh thật là đau, nước mắt anh không rơi qua rèm mi , nhưng ngược lại, nó lại đổ tràn vào trong , và đi thẳng vào con tim , dung hoà từng nhịp đập, rồi dần dần lan toả ra hơi thở, chạy luồng vào các giác quan, làm cho nó hầu như bị tê liệt hoàn toàn, nhưng trong đôi mắt Thuận luôn chất chứa một tin yêu, một tình yêu rất mảnh liệt và bất tận...
 
Thuận không yêu em tha thiết như từng nhịp đập của con tim, không nồng nàn như hơi thở ấm áp khi mùa đông sang , anh không để tình anh qua từng mạch sống của dòng máu luân chuyển về tim, vì có một ngày nào đó, con tim ngưng đập, hơi thở không còn, mạch máu ngưng đọng... thì lúc đó tình yêu Thuận dành cho khai cũng luỵ tàn theo phút giây ấy.... Thuận yêu Khai... Thuận muốn được mãi mãi, và bất tận và vĩnh hằng.... Nên Thuận để tình yêu khai vào đôi mắt anh... vì Khi Thuận nhắm mắt Thuận thấy Khai, mở mắt thuận nhớ về khai.... dù cho sau này và mãi mãi muôn kiếp, khai vẫn không nhạt nhoà trong anh... Anh yêu em lắm... em có biết không Khai... tiếng lòng Thuận thì thầm....
 
- Anh ơi... Khai gọi

- Anh nè... em sao huh em... Mắt em thế nào, thân thể em ra sao ? và bây giờ em ra sao rồi... mà em bị như thế bao lâu rồi huh em... mà tại sao giờ này em mới nói cho anh biết, mà còn nửa, mai em đi... mà em đi đâu , làm gì, ai đi với em , em ở nơi đó là ở đâu, có ai đi với em không, và em bị vậy ai cận kề chăm lo đây chứ, mà bây giờ thì em đã đở chút nào chưa, và bác sĩ chuẩn đoán ra làm sao huh em...  mà em đi nơi đó có xa không em... rồi em đi rồi làm sao anh có thể liên lạc được cùng em... mà còn nửa nè , những ngày qua... ai... ai là người lên trên mạng chat với anh... hình như là Thuận hỏi... anh hỏi dường như là sợ không còn dịp để hỏi nửa hay sao ấy.... vì trong khoãng thời gian này anh không tự kềm chế được bản thân mình nửa rồi, vì anh rất sợ... không phải anh sợ thương thế của Khai... mà anh sợ rằng... Khai đi... và đang mang thương trích như thế Khai sẽ bị tự ti và mặc cảm và KHai nghĩ rằng, Khai không còn được hoàn thiện và xứng đáng với tình Thuận trao... nên Thuận rất sợ... sợ trong lúc này Khai phải xa Thuận... mà xa... xa... mãi mãi ... để rồi trong đời Thuận sẽ mất Khai... Thuận cần Khai... anh cần em... anh thật cần em đó Khai à.... đừng vì thế mà ra đi... đừng vì chút thương tật mà rời bỏ anh nha Khai... cuộc đời này của anh  sống không thể thiếu em đâu Khai à... Em có nghe anh nói không Khai... làm sao Khai nghe được, vì lòng  thuận đang thổn thức vì yêu Khai....
 
- Khai... Em... Em.... Khai làm sao nói đây... Anh à... Anh nghe em nói nha anh....
 
- Thuận... Em nói đi em... anh đang nghe nè.. nói đi em....
 
- Khai... Ngày mai em đi rồi... Em thật rất yêu anh... nhưng mà.. Anh ơi Em ... tít.. tít... tít...
 
- Hello.... Helllo... Helllo.... Em... em ơi.... Khai à.... Thuận nhìn lại điện thoại thì đã hết pin.... một sự yên lặng bao trùm.... tuy rằng bên ngoài dòng xe đang qua lại, người người tấp nập nhưng Thuận rơi vào một khoãng không gian chỉ còn riêng một mình , mình trơ trọi giữa trần gian... Thuận ngã lưng mình ra sau ghế xe mà cố lấy hơi thở... Anh bắt đầu mệt... con tim đang từng lúc co thắt từng hồi đau... máy lạnh trong xe không đủ để mang đến cho anh... anh bấm nút kéo kiếng xe xuống, nửa trong nửa ngoài mà hớp lấy không khí bên ngoài tìm lại cho mình sự bình an... anh tự nhủ thầm... anh không thể xảy ra chuyện gì trong lúc này đâu... vì anh còn nhiều việc phải làm... và anh không thể mất Khai được....
 
Cơn gió oi ả của buổi trưa pha lẫn hơi lành lạnh của máy lạnh trong xe dần dần đưa anh trở lại chút điều hoà... Anh tra chìa khoá đề máy xe đi về nơi làm việc.... đoạn đường về dường như trong đầu anh luôn nghĩ về Khai... bây giờ Xe điều khiển anh chứanh không còn điều khiển, anh chỉ làm như một cái máy tự động, chẳng để tâm.... đậu xe vào yên vị... anh đi thẳng vào nơi làm... chẳng nói với ai điều chi cả... cứ thế mà cặm cụi làm....Người ta chào hỏi, Thuận cũng chỉ đáp lại bằng một bản năng tự có... anh làm gì cũng không thể chú tâm được cả....
 
- Sorry... I didn't mean... Sorry
 
- What going on with you hun...? một vị khách hỏi, khi thấy Thuận hơi khác lạ hơn bình thường, không chú tâm vào công việc như thường nhật mà Thuận là người luôn tỉ mỉ và quan sát từng chút cảm giác người khác... nhưng hôm nay thì lại là một người rất lơ là nên vị khách thấy không phải là tác phong của Thuận vì Thuận mãi trầm ngâm, mà trong đôi mắt thì lại đượm một vẽ U buồn vô cùng...
 
- hihihihi... nothing... nothing wrong with me hun...
 
- Are you sure... nothing... Really  ...??? vị khách không tin vào lời nói của Thuận
 
- Not really.... kakakakaka... một nụ cười che lấp cho mình đang mang tâm trạng không tốt...
..................................................................................
 
Thế rồi một ngày làm việc cũng lặng lẻ trôi qua..... Mệt mỏi vô vàn... chưa bao giờ Thuận có cảm giác mệt như thế.... về tới nhà anh quăng cập táp vào 1 xó nào đó, nhảy đại lên giường... buông tiếng thở dài trong hiu quạnh...
 
- Chuyện gì đây câu út của tôi... làm gì mà thừ người ra vậy huh ? hôm nay đi làm lại có chuyện gì bực mình và không vui à... sao mặt mày nhìn bí xị thế.... leo xuống tắm rữa đi... rồi xuống ăn cơm Má dọn lên cho nè.... đi tắm lẹ đi , không thôi đồ ăn nguội hết đó.... Dạ.... Thuận chỉ buông một tiếng rồi uể oải đi vào nhà tắm.... đi ngang qua Má chẳng nói tiếng nào cả.... Má Thuận lấy làm lạ.... có gì huh... sao nhìn dường như không được vui, và con người sao mệt mỏi thế.... có chuyện gì à.... Má Thuận hỏi.... Má Thuận luôn tỉ mỉ từng chút, từng cử chỉ , hành động , điều quan sát rất kỷ về con mình... chẳng những chỉ riêng mình Thuận mà hầu như đứa con nào cũng vậy, Má luônquan tâm và hỏi han khi thấy các con có chút khác lạ...
 
- Con không gì đâu Má....Con đi tắm nha.... Thuận vừa nói vừa đi vội vào nhà tắm....Từng dòng nước mát lạnh phủ từ đầu chảy dài xuống, Thuận cứ để mặt như thế... đôi mắt nhắm ghiền lại... mặt cho dòng nước đi về đâu.... Thuận nhắm mắt đưa mặt lên vòi sen... từng dòng nước tuôn xối sả vào...và trong lúc ấy.... anh lại nhìn thấy Khai....Bóng dáng người anh yêu kia....Đôi tay khai đang lần tìm gì đó.... Khai cứ lần mò.... tay Khai cứ trong khoãng không vô định... và sự đi lại của Khai bất tiện.... Khai thật là bất lực, rồi lại té nhào....
Khai... em sao vậy Khai.. em có sao không em... có đau không... đưa anh coi coi... có bị gì không... sao lấy đồ không gọi anh... ngồi xuống đây đi em... anh lấy cho... có phải là cái này không nè...nè em... cầm lấy đi.... bên này nè em....
 
Nhưng dường như Khai không nghe và thấy Thuận hiện diện.... Khai cứ thế mà lần tìm... tìm mãi.... Khai à... Anh nè Khai... Thuận của em nè Khai.... Anh về bên em nè Khai à... em có nghe anh nói gì không khai.... Không.... Khai chẳng hay chẳng biết.... Thuận bây giờ bắt đầu nghèn nghẹn.... nước mắt anh bắt đầu rơi.... anh cố gắng ngăn lại nhưng không thể được rồi.... nó cứ thế mà rơi.... Khai ơi... anh nè em.... Anh về rồi...Anh sẽ không đi nửa, anh sẽ ở mãi bên em... Khai ơi em có nghe anh nói không em... Anh đây nè.. Thuận của em nè Khai.... Khai ngước mặt lên ngó dáo dác.... Thuận mừng quýnh lên... Anh nè... Anh đây nè... Đưa tay đây cho anh.. anh dìu em đứng lên nha.... nhưng không chỉ là khoãng không vô định... Khai lại hụt tay... lại lần nửa Khai té trên nền nhà... pha lẫn tiếng thúc thít cu/a khai... Khai đã khóc.... em đã khóc thật rồi ... khóc cho sự bất lực của mình.... khóc cho than cho mình vô vụng đến nổi chỉ muốn tìm chút kỹ vật mà anh đã tặng mà tìm không thấy...đi không tới.... Thuận thật xót xa... từng hạt lệ em rơi, như là một mũi kim cắm vào tim anh... đau vô cùng... Khai đau một anh đau gấp trăm lần.... Khai ơi... sao em không để anh dìu em... sao em lại không để cho anh làm chút gì cho em.... Anh đã về rồi mà... anh về bên em rồi.... anh đây nè Khai.... Thuận đứng bên Khai mà nói trong nghẹn ngào... đừng xem anh như người xa lạ mà em.... Anh thật rất yêu em... anh yêu em lắm... em có biết không khai....
 
- Ầm... ầm... ầm... tiếng vọng cửa từ bên ngoài... làm Thuận choàng tỉnh... làm gì trong đó vậy huh? cơm nguội hết rồi.... Dạ xong rồi Má... con ra liền....
 
- Thuận tắt vòi sen, lau vội dòng nước còn ứ đọng trên mình... hình như mắt anh còn cay cay... Thuận đã thật sự đã khóc... khóc vì yêu Khai... Khóc cho mình qu'a bất lực, ở tận trời xa xôi như thế này... mà lúc này Thuận chẳng làm được gì cho Khai... lòng ngực trái Thuận lại nhói đau.... Thuận đi vội xuống bàn ăn... dùng chỉ qua loa... uống tí nước... Thuận nhóm chân đi thì anh lại khó thở... lòng ngựng lại đau oặn... nhói từng cơn... Thuận chỉ biết ôm ngực mà đi... càng lúc đau càng nhiều... kèm theo sự khó thở... sự co thắt con tim từng chút đang dần dần bóp nghẹn.... Thuận đau... chân anh dường như muốn khuỵ.... Má ơi.... Má.... con không xong rồi.... Đau qu'a.... trong lời nói bị đứt quãng.....
 
- Gọi xe cứu thương nhanh... tụi bây đâu rồi... gọi xe nhanh đi.... Thằng Thuận bị sao kìa.... Tiếng Má Thuận hốt hoảng... khi thấy Thuận ôm ngực mà kêu đau....Má.... Thuận chỉ gọi được nhiêu đó thôi.... Khi anh tỉnh lại.... thì thấy mình nằm trong căn phòng bốn bên tường trắng toát.... một mùi thuốc xông lên nồng nặc.... Anh định tâm lại.... thì mới biết mình đang ở bệnh viện... trên người thì chằng chịt đủ loại giây để đo độ tim....
Màn đêm đã phủ tràn lên xa lộ.... đêm nay không một vì sao , chẳng một cơn gió nào len nhẹ vào.... không một tiếng xào xạo đong đưa của nhành liễu rũ trong gió... chỉ còn lại từng tiếng nho nhỏ cu/a giọt nước biển rớt điều đặng để mà lan vào cánh tay Thuận.... Thuận nhắm mắt... và khi nhắm mắt lại thấy Em... Khai của anh.... Em giờ này ra sao... em đã đi rồi sao... Khai ơi... chờ anh nha em... Anh sẽ về... anh sẽ về... về với em... và mãi bên em... Khai... sự âm ấm từ đâu lan tràn trên má.... Thuận đưa tay lên... thì ra là dòng lệ.... Thuận đã khóc... giọt lệ này chan hoà vì yêu em và nhớ em... Khai ơi... em có biết không em.... sự nhớ thương tràn ngập trong anh... và đưa Thuận vào giấc mộng mị ....
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
....
 
- Có chuyện gì vậy Khai, sao em không ngủ nè, cả ngày nay thấy em khan khắc.
- Dạ, dạ không có gì .... mà... trong lòng em... có cảm giác nao nao sao đó chị à. Mà ngoài trời vẫn còn mưa hả chị?
- uhm, đêm nay có bão. Khai mặc thêm áo vào kẻo lạnh.  Vừa nói Tịnh an với lấy cái áo trên ghế khoác cho Khai.
 
 
Đêm và mưa.... mưa như trút nước. Mưa tối tăm ặt mũi. Vạ vật chìm trong màn đêm, màn mưa dầy đặt. Ngoài thác, nước cuồn cuộn ùa về thét rầm cả 1 góc trời. Đâu đó thản thốt tiếng chim kêu khắc khoải. Rào.... Ầm!, tiếng động của ngọn cây nào đó vang lên, Khai giật thót mình bật dậy...
 
- Gì vậy Tịnh an..
- Hình như cái chái đằng sau bị sập, Khai ngồi đây nhé.
- Chị đi đâu??
- Thầy ơi... con nghe tiếng cái chái đằng sau bị sập...
- uhm, thầy cũng nghe thấy, nhưng thôi... giông như thế này mà, để mai hẵng tính, con vào ngủ đi con.
- Vậy là mấy cái mầm cải sẽ chết phải không sư, còn đôi thỏ nữa...
- Vào ngủ đi Khai.
 
... Lặng lẽ leo lên phảng, Khai không thể nào chợp mắt, tai luôn căng hết sức để lắng nghe bốn bế vắng lặng chỉ có mưa tuôn và gió gào thét. lần đầu tiên trong đời Khai sống giữ đêm bão.. giữa chốn Sài thành nào có. Tịnh an nằm kề bên chắc cũng đang trong tâm trạng như Khai....
 
 
... Sáng, bầu trời được trả về cái quang đãng vốn có, nhưng đồng thời vết tích của 1 đêm giông bão hiện ra. Cái chái nhà bị tốc mái, cột kèo nghiêng ngã, không còn nhận ra hình thù nữa. Gió tàn nhẫn thốc tung mọi thứ từ những mầm cây, đến những búp non mơn mỡn...và dòng suối hiền hoà của ngày nào nay cuộn mình thi nhau ào ào đổ xuống thác gầm lên như 1 con quái vật.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»