Trời dần sáng, Khai chòang tỉnh dậy trong tay vẫn còn ôm khư khư quyển nhật ký tối qua Duyên ghé đưa Khai trong vội vã. Mà có thật Duyên có điều gì vội chăng, sao ra về gấp gấp như thế.
- Khai ơi, dậy chưa con, có sư Trúc Tịnh lên thăm con nè. Tiếng mẹ Khai vọng từ dưới nhà vọng lên, tiếp đến là nhịp nhẹ nhàng của tiếng chân.
- Dạ, con dậy lâu rồi mẹ.
- Sư Trúc Tịnh lên thăm con nè. Mẹ Khai nhỏ nhẹ chừng báo cho con mình biết, sư đang đứng kề bên Khai. Rồi bà khẽ khàng lấy ghế mời Sư ngồi 1 cách kính trọng. Đúng như cách của những vị phật tử nhà Phật.
- Con khoẻ không Trầm Khai. Bàn tay Sư âm ấm nắn nhè nhè dọc cánh tay Khai.
- Dạ con khoẻ, Trúc Tịnh lên thăm con, có đem wa` cho con hông vậy.
- Khai, hổn con. Mẹ Khai chau mày nhìn con gái.
- Cứ để cho Khai gọi vậy con à, ở đây chỉ có ta và Khai, không cần câu nệ.
Rồi quay sang Khai, Sư hỏi tiếp, đêm qua con ngủ ngon không Khai.
- Dạ ngon, con nằm mơ.
- Con thấy... uhm...
Mẹ Khai và Sư nhìn nhau, trao đổi ý tứ bằng mắt. Tiếng chân bà nhất nhẹ nhàng, kèm tiến khép cửa hờ.
- Con mơ gì Khai?
- Con mơ thấy mình đứng giữa cái khỏang sân nhỏ dưới kia, tuổi thơ của con lớn lên ở đó. Không có bông lài bông lựu, chỉ những trò nghịch đất cát bẩn và chơi nhảy lò cò. Vào những ngày mưa to, con cùng mấy đứa bạn trong xóm rồng rắn nhảy trên nền sân ngập nước ấy. Hồi đó, con không thấy nó bé tí tẹo như bây giờ. Con nhớ, con tưởng tượng ra 1 hạm đội tàu bằng lá tre. Cứ mưa xuống, con lấp chổ thóat nước đó Trúc Tịnh. Mặt nước nhấp nhô đầy chiến hạm bằng tre, bằng giấy đậu không hết chổ. Được sống trong tuổi thơ thật ngọt ngào, phải không Trúc Tịnh? Nhưng lúc ấy con không ý thức được điều đó, chỉ khi con bắt đầu nghĩ về tuổi thơ của mình, như hôm nay đây thì tuổi thơ đã mất. Rồi một đám mây nữa chạm vào người con, khi con lướt qua tuổi thơ, đám mây đó trắng mịn màng, mềm mại. Con ngỡ con như chú mèo con đang cuộn tròn trong chăn ấm, mà đó là vòng tay mẹ vòng tay ba. Rồi trời chuyển lạnh, mùa đông kéo về giữa đêm hè, Mùa đông huênh hoang sức mạnh của nó bằng mưa và gió. Nó làm mọi vật đều đông đặc lại. Con nghe mùi bắp nướng mà cứ dịp sài gòn có mưa phùn, cả bọn bạn con ùa xuống phố, vui nhiều cười nhiều mặc ngòai trời là gió rét....
Khai ngừng lại, hít 1 hơi thật sâu, Sư Trúc Tịnh vẫn im lặng lắng nghe.
- Hôm nay Trúc Tịnh lên thăm con, con vui lắm.
- Giấc mơ con ngừng ở đó huh Khai, nếu chưa con nói cho ta nghe tiếp đi.
- Con...
- Nói đi Trầm Khai
Khai lựng khưng trong lời nói, ngập ngừng kể tiếp.
Rồi con thấy 1 cánh bướm đầy sắc, đẹp lắm Trúc Tịnh, nó lượn chao nghiêng phía xa là 1 vòm trời ngủ sắc. Con nhón gót, xoè tay ra đón cánh bướm. cánh bướm đậu vào giữa lòng bàn tay con. Bấc giác, con khép hờ tay, và từ từ khép chặt. Khi con mở tay ra cánh bướm nằm im lìm. Nó ko còn sự sống.
- và con khóc, phải không Khai, mi mắt con còn mọng nước.
- Con đã cướp mất 1 sự sống, bàn tay con cướp mất 1 sự sống.
- Phải, nhưng con có kịp nhận ra điều gì không Khai
- Con... con đã giữ cánh bướm đó quá lâu, đã để thời gian lướt qua tầm tay mình mà không hay.
- Cánh bướm đó tượng trưng cho điều gì, ta nghĩ con rõ hơn ta. Tại sao con lại muốn giữ nó thật chặt, mà con không trao cho nó đôi cánh để nó có thể tự bay lên huh Khai.
- Con, con sợ mất nó.
- Nhưng kết quả con được gì?
- Con...
- Cuộc sống là 1 bãn ngã và những gì con đang trải qua là 1 tiểu ngã. Cái gì đã đi qua đời ta dù thế nào đi nữa vẫn mang 1 giá trị nhất định. Con đang muốn cố bỏ đi, quên đi hay là tự đánh mất mình.
Sư trầm ngâm giây lát rồi nói: con hãy thả lỏng người mình đi Khai à. à, các sư đang trông con lên đó. Bắp cải đợt con gieo hột giờ nõn nà rồi.Con có muốn thấy công trình của mình không dù bằng cảm nhận và khứu giác. Còn nữa 2 con vịt con đem lên, con bảo là để có tiếng kiu cạp cạp cho vui tai, con nghe hòai tiếng gõ mõ của chúng ta con chán, dạo này nó kiu suốt, con lên cho nó ăn giúp chúng ta nhé. Rồi dạy cho nó cách xếp hàng như con nói.
- Con sẽ hái bắp cải con trồng, Trúc Tịnh phải chừa cho con đó, con là người đầu tiên hái à, con sẽ dạy 2 con dzịt đó xếp thẳng hàng luôn.
Sư xoa đầu Khai: " con làm được rất nhiều việc mà, ta biết Khai sẽ làm được rất nhiều việc, chỉ cần con thật sự muốn"
***
Thoắc 1 cái ánh nắng gay gắt trưa hè đã đến, buổi nói chuyện tuy ngắn ngủi, nhưng giúp Khai nhận rõ đôi điều. Nhịp đồng hồ vẫn gõ đều, thời gian đi về chầm chậm. Khai cầm điện thọai trên tay, quyết định gọi Thuận. Tay Khai run run... tút.. tút... tút... tiếng chuông điện thọai đổ dồn, đầu dây bên kia im lặng. Giờ này bên đó là nữa đêm, anh đang say giấc mà. Buông lơi điện thọai, 1 ý định loé lên trong đầu Khai. Hay là mình để lời trong hộp thọai... không... mình không muốn như thế, mình không là kẻ chạy trốn với số phận, mình sẽ đối mặt với nó. Chỉ cần mình trốn chạy mình sẽ không còn là mình nữa. Mình không muốn nhìn thấy ánh mắt thương hại của bất kì ai. Cả anh nữa. Rồi mình sẽ đứng vững trên đôi chân của mình. Mình sẽ chấp nhận sự thật mình không lành lặn, nhưng tâm hồn mình không chết. Sư nói mình làm được nhiều việc. Mình vẫn là người có ít. Mình sẽ đi, nhưng mình sẽ trở về, nơi đây là nhà con, ba mẹ chờ đứa con gái lặn lành trở về chứ... Khai mỉm cười với chính mình, lần đầu tiên sau những ngày xảy ra tai nạn, Khai tìm lại cho mình 1 tia sáng.
- Khai ơi, dậy chưa con, có sư Trúc Tịnh lên thăm con nè. Tiếng mẹ Khai vọng từ dưới nhà vọng lên, tiếp đến là nhịp nhẹ nhàng của tiếng chân.
- Dạ, con dậy lâu rồi mẹ.
- Sư Trúc Tịnh lên thăm con nè. Mẹ Khai nhỏ nhẹ chừng báo cho con mình biết, sư đang đứng kề bên Khai. Rồi bà khẽ khàng lấy ghế mời Sư ngồi 1 cách kính trọng. Đúng như cách của những vị phật tử nhà Phật.
- Con khoẻ không Trầm Khai. Bàn tay Sư âm ấm nắn nhè nhè dọc cánh tay Khai.
- Dạ con khoẻ, Trúc Tịnh lên thăm con, có đem wa` cho con hông vậy.
- Khai, hổn con. Mẹ Khai chau mày nhìn con gái.
- Cứ để cho Khai gọi vậy con à, ở đây chỉ có ta và Khai, không cần câu nệ.
Rồi quay sang Khai, Sư hỏi tiếp, đêm qua con ngủ ngon không Khai.
- Dạ ngon, con nằm mơ.
- Con thấy... uhm...
Mẹ Khai và Sư nhìn nhau, trao đổi ý tứ bằng mắt. Tiếng chân bà nhất nhẹ nhàng, kèm tiến khép cửa hờ.
- Con mơ gì Khai?
- Con mơ thấy mình đứng giữa cái khỏang sân nhỏ dưới kia, tuổi thơ của con lớn lên ở đó. Không có bông lài bông lựu, chỉ những trò nghịch đất cát bẩn và chơi nhảy lò cò. Vào những ngày mưa to, con cùng mấy đứa bạn trong xóm rồng rắn nhảy trên nền sân ngập nước ấy. Hồi đó, con không thấy nó bé tí tẹo như bây giờ. Con nhớ, con tưởng tượng ra 1 hạm đội tàu bằng lá tre. Cứ mưa xuống, con lấp chổ thóat nước đó Trúc Tịnh. Mặt nước nhấp nhô đầy chiến hạm bằng tre, bằng giấy đậu không hết chổ. Được sống trong tuổi thơ thật ngọt ngào, phải không Trúc Tịnh? Nhưng lúc ấy con không ý thức được điều đó, chỉ khi con bắt đầu nghĩ về tuổi thơ của mình, như hôm nay đây thì tuổi thơ đã mất. Rồi một đám mây nữa chạm vào người con, khi con lướt qua tuổi thơ, đám mây đó trắng mịn màng, mềm mại. Con ngỡ con như chú mèo con đang cuộn tròn trong chăn ấm, mà đó là vòng tay mẹ vòng tay ba. Rồi trời chuyển lạnh, mùa đông kéo về giữa đêm hè, Mùa đông huênh hoang sức mạnh của nó bằng mưa và gió. Nó làm mọi vật đều đông đặc lại. Con nghe mùi bắp nướng mà cứ dịp sài gòn có mưa phùn, cả bọn bạn con ùa xuống phố, vui nhiều cười nhiều mặc ngòai trời là gió rét....
Khai ngừng lại, hít 1 hơi thật sâu, Sư Trúc Tịnh vẫn im lặng lắng nghe.
- Hôm nay Trúc Tịnh lên thăm con, con vui lắm.
- Giấc mơ con ngừng ở đó huh Khai, nếu chưa con nói cho ta nghe tiếp đi.
- Con...
- Nói đi Trầm Khai
Khai lựng khưng trong lời nói, ngập ngừng kể tiếp.
Rồi con thấy 1 cánh bướm đầy sắc, đẹp lắm Trúc Tịnh, nó lượn chao nghiêng phía xa là 1 vòm trời ngủ sắc. Con nhón gót, xoè tay ra đón cánh bướm. cánh bướm đậu vào giữa lòng bàn tay con. Bấc giác, con khép hờ tay, và từ từ khép chặt. Khi con mở tay ra cánh bướm nằm im lìm. Nó ko còn sự sống.
- và con khóc, phải không Khai, mi mắt con còn mọng nước.
- Con đã cướp mất 1 sự sống, bàn tay con cướp mất 1 sự sống.
- Phải, nhưng con có kịp nhận ra điều gì không Khai
- Con... con đã giữ cánh bướm đó quá lâu, đã để thời gian lướt qua tầm tay mình mà không hay.
- Cánh bướm đó tượng trưng cho điều gì, ta nghĩ con rõ hơn ta. Tại sao con lại muốn giữ nó thật chặt, mà con không trao cho nó đôi cánh để nó có thể tự bay lên huh Khai.
- Con, con sợ mất nó.
- Nhưng kết quả con được gì?
- Con...
- Cuộc sống là 1 bãn ngã và những gì con đang trải qua là 1 tiểu ngã. Cái gì đã đi qua đời ta dù thế nào đi nữa vẫn mang 1 giá trị nhất định. Con đang muốn cố bỏ đi, quên đi hay là tự đánh mất mình.
Sư trầm ngâm giây lát rồi nói: con hãy thả lỏng người mình đi Khai à. à, các sư đang trông con lên đó. Bắp cải đợt con gieo hột giờ nõn nà rồi.Con có muốn thấy công trình của mình không dù bằng cảm nhận và khứu giác. Còn nữa 2 con vịt con đem lên, con bảo là để có tiếng kiu cạp cạp cho vui tai, con nghe hòai tiếng gõ mõ của chúng ta con chán, dạo này nó kiu suốt, con lên cho nó ăn giúp chúng ta nhé. Rồi dạy cho nó cách xếp hàng như con nói.
- Con sẽ hái bắp cải con trồng, Trúc Tịnh phải chừa cho con đó, con là người đầu tiên hái à, con sẽ dạy 2 con dzịt đó xếp thẳng hàng luôn.
Sư xoa đầu Khai: " con làm được rất nhiều việc mà, ta biết Khai sẽ làm được rất nhiều việc, chỉ cần con thật sự muốn"
***
Thoắc 1 cái ánh nắng gay gắt trưa hè đã đến, buổi nói chuyện tuy ngắn ngủi, nhưng giúp Khai nhận rõ đôi điều. Nhịp đồng hồ vẫn gõ đều, thời gian đi về chầm chậm. Khai cầm điện thọai trên tay, quyết định gọi Thuận. Tay Khai run run... tút.. tút... tút... tiếng chuông điện thọai đổ dồn, đầu dây bên kia im lặng. Giờ này bên đó là nữa đêm, anh đang say giấc mà. Buông lơi điện thọai, 1 ý định loé lên trong đầu Khai. Hay là mình để lời trong hộp thọai... không... mình không muốn như thế, mình không là kẻ chạy trốn với số phận, mình sẽ đối mặt với nó. Chỉ cần mình trốn chạy mình sẽ không còn là mình nữa. Mình không muốn nhìn thấy ánh mắt thương hại của bất kì ai. Cả anh nữa. Rồi mình sẽ đứng vững trên đôi chân của mình. Mình sẽ chấp nhận sự thật mình không lành lặn, nhưng tâm hồn mình không chết. Sư nói mình làm được nhiều việc. Mình vẫn là người có ít. Mình sẽ đi, nhưng mình sẽ trở về, nơi đây là nhà con, ba mẹ chờ đứa con gái lặn lành trở về chứ... Khai mỉm cười với chính mình, lần đầu tiên sau những ngày xảy ra tai nạn, Khai tìm lại cho mình 1 tia sáng.