Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Harry Potter & chiếc cốc lửa

2 trả lời, 2.033 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-06 04:58:00TieuKieu>
Chương 1

Ngôi Nhà Riddle


***************

Dân làng Hangleton Nhỏ vẫn còn gọi đó là "Ngôi Nhà Riddle" , mặc dù đã bao năm tháng trôi qua kể từ thời gia đình Riddle còn sống ở đó. Ngôi nhà nằm trên một đỉnh đồi ngó xuống làng , một số cửa sổ đã bị bít lại bằng ván , ngói lợp mái thủng lỗ chỗ , và dây trường xuân tự do mọc tràn lan khắp mặt tiền nhà. Có một thời ngôi nhà đó từng là một biệt thự xinh xắn , đứng cách đó cả dặm vẫn nhìn thấy rõ. Đó cũng từng là ngôi nhà rộng lớn nhứt , sang trọng nhứt , nhưng giờ đây Ngôi Nhà Riddle chỉ còn là một nơi điêu tàn , ẩm mục ,vô chủ , không người vãng lai.

Dân làng Hangleton Nhỏ đầu nhất trí với nhau rằng ngôi nhà cũ xưa ấy rất "rùng rợn". Cách đây nửa thế kỉ , có một chuyện lạ lùng và khủng khiếp đã xảy ra ở đó , mottj chuyện mà các bậc tiền bối trong làng vẫn còn bàn tán mỗi khi cạn đề tán gẫu. Câu chuyện đã được kể đi kể lại rất nhiều lần , và đã được thêu dệt nhiều chỗ, đến nỗi không còn ai dám chắc đâu là sự thật nữa. Tuy nhiên , mọi phiên bản của câu chuyện đều cùng bắt đầu từ một chỗ : năm năm về trước , thuở Ngôi Nhà Riddle còn đang thời hưng thịnh , được chăm sóc kĩ lưỡng , nguy nga lộng lẫy ; vào buổi bình minh của một ngày đẹp trời , một cô hầu gái bước vào phòng khách , và phát hiện ra cả ba người nhà Riddle đều đã chết.
Cô hầu gái vừa la vừa chạy xuống đồi để vô làng , đánh thức tất cả những người mà cô ta có thể đánh thức được:
"-Nằm đó mắt mở trừng trừng ! Lạnh như băng ! Vẫn còn ăn mặc trịnh trọng ! "

Cảnh sát được gọi đến , và cả cái làng Hangleton Nhỏ sôi sục lên đầy tọc mạch khích động cùng vẻ hào hứng cố giấu mà không xong. Mà cũng không ai hơi đâu giả bộ đau buồn thương tiếc gia đình Riddle làm gì , bởi vì những người họ Riddle không được ai ưa hết. Ông bà Riddle vốn giàu có , hợm hĩnh , bất lịch sự ; và người con trai đã lớn của họ -Tom- nếu có khác thì chỉ khác ở chỗ xấu xa hơn thôi. Tất cả dân làng đều chỉ quan tâm đến lí lịch của kẻ sát nhân , vì rõ ràng là ba người lớn khoẻ mạnh cùi cụi đó không thể bỗng cùng lăn đùng ra chết trong một đêm chỉ vì những nguyên nhân thông thường nào đó.
Quán rượu Kẻ Chết Treo đột nhiên buôn may bán đắt ngay đêm đó ; gần như cả cái làng kéo nhau ra đó hết để bàn tán về bọn sát nhân. Những kẻ chịu khó bỏ chỗ ngồi êm ấm bên lò sưởi nhà mình để ra đây cuối cùng cũng được tưởng thưởng khi bà bếp của nhà Riddle đột ngột đến nhập bọn và tuyên bố cho cả cái quán chợt lặng trang rằng một người đàn ông tên là Frank Bryce vừa mới bị bắt.
Nhiều người cùng thốt lên :
"Frank hả ? Không đời nào ! "
Frank Bryce là người làm vườn của nhà Riddle. Gã sống một mình ở căn chòi ọp ẹp trong sân vườn của Ngôi nhà Riddle. Frank đã từ chiến trường trở về với một cái chân què và sự chán ghét đám đông , ghét tiếng động ồn ào. Và gã đã làm việc cho gia đình Riddle từ ấy.
Mọi người bèn xúm lại mua mấy thứ giải khát lạnh cho bà bếp để nghe thêm chi tiết. Sau ly rượu ngọt thứ tư , bà bếp nói với những dân làng đang háo hức lắng nghe :
" Lúc nào tôi cũng thấy thằng cha đó quái dị. Thiệt là thiếu thân thiện. Tui biết chắc là nếu mà tui mời được thằng chả một lần thì tui đã mời chả cả trăm lần rồi. Không đời nào chịu hòa nhập , thằng chả là vậy đó !"
Một người đàn bà ở quầy rượu nói :
" À, do vầy nè , anh ta đã trải qua một cuộc chiến tranh tàn khốc , anh chàng Frank ấy. Anh ta ưa đời sống yên tịnh. Chả có lí do nào để..."
Bà bếp sửng cồ ngay :
" Vậy chứ còn ai khác có chìa khóa cửa sau hử?
Theo như tui nhớ thì có một chiếc chìa khóa sơ cua treo trong căn chòi của người làm vườn ! Tối hôm qua đâu có ai phá cửa vô nhà ! Cũng không có cửa sổ nào bị đập bể hết ! Thằng cha Frank chỉ làm có mỗi việc dễ ợt là rón rén đi lên Ngôi Nhà Riddle khi mà tất cả chúng ta đang ngủ..."
Dân làng đưa mắt trao đổi với nhau những cái nhìn tăm tối.
Một ông ngồi sau quầy bia càu nhàu :
" Tối luôn luôn nghĩ rằng thằng cha đó có cái nhìn bẩn thỉu , đúng y như vậy."
Ông chủ quán nói :
"Theo ý tôi thì chính chiến tranh đã biến đổi hắn thành kì cục. "
Một bà sôi nổi ngồi ở góc phòng lên tiếng :
"Đã bảo anh rồi , nhớ không anh Dot , em chẳng đời nào muốn sinh chuyện rắc rối với thằng Frank đó. "
Dot nhiệt liệt tán đồng :
" Nóng tánh dễ sợ. Tui nhớ hồi nó còn là một đứa con nít...."
Đến sáng hôm sau thì hầu như không còn ai trong làng Hangleton Nhỏ mà không tin rằng chính Frank Bryce đã giết cả nhà Riddle.
Nhưng mà ở thị trấn lân cận Hangleton Lớn , trong trạm cảnh sát tối tăm và bẩn thỉu , Frank cứ ngoan cố lặp đi lặp lai là gã vô tội , rằng kẻ duy nhứt mà gã đã nhìn thấy gần Ngôi Nhà Riddle vào cái ngày cả nhà này bị giết là một cậu bé xa lạ mười mấy tuổi , tóc đen và màu da nhợt nhạt. Trong làng chưa ai từng nhìn thấy một cậu bé như vậy , và cảnh sát yên chí là gã chỉ bịa ra thằng nhóc ấy mà thôi.
Thế rồi , vừa đúng lúc mọi chuyện trở nên nghiêm trọng đối với Frank Bryce thì bản báo cáo khám nghiệm tử thi của ba người nhà Riddle đến và thay đổi mọi thứ. Cảnh sát chưa bao giờ đọc một báo cáo nào kì quặc hơn. Một đội bác sĩ đã khám nghiệm tử thi và kết luận rằng khong một người nào trong ba người nhà Riddle chết vì ngộ độc. Cũng như không chết vì bị đâm chém , bắn , bóp cổ , ngạt hơi , hay (như người ta thấy được) bị đánh đập hay tổn thương gì sất. Thật ra , ( bản báo cáo tiếp tục bằng giọng văn ngơ ngác không nhầm vào đâu được ) , rằng những người nhà Riddle đều tỏ ra hoàn toàn khoẻ mạnh - nếu không tính đến sự kiện rằng họ đã chết queo. Các ông bác sĩ có ghi chú ( như thể quyết tâm tìm xem có gì trục trặc trên toàn bộ các thi thể không ) rằng trên gương mặt của mỗi người chết của nhà Riddle đều có một vẻ hãi hùng....
Nhưng mấy ông cảnh sát nổi giận nói rằng hồi nòa giờ có ai từng nghe nói có chuyện ba người vì sợ mà phát chết được không?
Bởi vì không có chứng cớ nào cho thấy ba người nhà Riddle bị ám sát , cảnh sát đành thả Frank ra. Ba người nhà Riddle được chôn cất trong nghĩa trang của làng Hangleton Nhỏ , và những ngôi mộ của họ trở thành đối tượng hiếu kì trong suốt một thời gian dài. Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên hết thảy là Frank , mặc dù bị bao phủ bởi đám mây mù ngờ vực , vẫn quay trở lại căn chòi của gã trong sân vườn của Ngôi Nhà Riddle.
Trong quán Kẻ Chết Treo , Dot nói :
"Theo tui thấy thì chính thằng đó đã giết họ , và tui cóc cần biết cành sát nói gì. Và nếu mà thằng chả biết điề một chút xíu thì thằng chả nên bỏ đi biệt xứ cho rồi , bởi vì thằng chả cũng phải hiểu là chúng ta biết tỏng chuyện thằng chả làm chớ."
Nhưng Frank chẵng thèm bỏ đi đâu hết. Gã cứ ở lại giữ vườn cho một gia đình khác dọn đến Ngôi nhà Riddle , rồi cho một gia đình khác nữa...bởi vì chẵng có gia đình nào sống ở ngôi nhà đó được lâu. Có lẽ một phần tại Frank mà mấy chủ nhân mới đều nói là họ có một cảm giác khó chịu về ngôi nhà. Còn ngôi nhà đó , từ khi không có người ở thì bắt đầu suy tàn , khong đwuocj sửa sang nữa.
Vào những ngày này , một người đàn ông giàu có đến mua ngôi nhà , không phải để ở mà cũng không dùng nó vào mục đích gì khác. Trong làng đồn đại là ông ta giữ ngôi nhà đó "lý do thuế má " , mặc dù cũng không ai giải thích được rõ ràng như vậy nghĩa là sao. Tuy nhiên , ông chủ giảu có tiếp tục mướn Frank làm vườn. Bây giờ , Frank đã gần bảy mươi bảy tuổi , rất lãng tai ,cái chân càng xi cà que hơn bao giờ hết , nhưng lão vẫn đi rảo quanh vườn hoa môi khi thời tiết tốt , cho dù cỏ đã bắt đầu mọc lút đầu và lão thì cứ phải ráng hết sức để đạp chúng bẹp dí xuống.


.............continue...............



Let my e-mails fill up your heart , make up your mind and make u love me.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2004-12-24 15:27:18NuHiepDeThuong>
Nếu bạn có bản Scan thì hãy gởi lên tôi sẽ đánh máy giúp. Trên các diễn đàn hiện giờ ko thấy tập này.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 2

Vết Thẹo

Harry đang nằm ngửa thẳng cẳng , thở khó nhọc như thể nó vừa mới chạy xong một cuột hộc tốc. Nó đã bừng tỉnh từ một giấc chiêm bao sống động , với hai bàn tay bưng lấy mặt. Vết thẹo cũ trên trán Harry , cái vết thẹo cso hình một tia chớp đó , đang phỏng rát dứoi mấy ngón tay của nó , như thể có ai đó vừa ấn một cọng kẽm nung nóng vô da.
Nó ngồi dậy , một bàn tay vẫn còn đặt trên vết thẹo , tay kia thò ra với lấy cặp mắt kính để trên cái bàn nhỏ cạnh giường ngủ. Nó đeo kiếng vô và căn phòng ngủ hiện ra rõ ràng hơn , nhờ ánh sáng màu cam nhạt của ngọn đèn đường bên ngoài cửa sổ chiếu mờ mờ qua tấm màn.
Harry lại xoa xoa mấy ngón tay lên vết thẹo. Vẫn còn đau lắm. Nó bật bóng đèn bên cạnh lên , lồm cồm bò ra khỏi giường , mở tủ quần áo , và dòm vô tấm gương gắn bên trong cách tủ áo. Một thằng nhỏ mười bốn tuổi ốm o đang ngó lại nó , đôi mắt xanh biếc sáng rực để lộ cái nhìn hoang mang dưới mái tóc đen rối bù. Harry xem xét lại cái vết thẹo hình tia chớp của cái bóng nó trong gương một cách kĩ lưỡng. Trông cái thẹo tuy vẫn bình thường , nhưng mà nhức nhối. Harry thử nhớ lại những điều nó đã chiêm bao trước khi chợt tỉnh giấc. Giâc mơ cso vẻ thật đén nỗi.....Trong mơ có hai người mà nó biết và một người nó không biết.....Nó hết sức tập trung , đầu mày châu lại , nó cố gắng nhớ.....
Hình ảnh lờ mờ của căn phòng tối tăm hiện ra trong trí nó....Có một con rắn cuộn mình trên tấm thảm trải nền lò sưởi....một gã đàn ông nhỏ thó tên Peter , bí danh Đuôi Trùn....và một giọng nói the thé lạnh lùng....giọng nói cảu Voldemort. Harry cso cảm giác như cso một cục nước đá vừa chui tọt xuống bao tử nó với cái ý nghĩ........
Nó nhắm tịt mắt lại và cố gắng nhớ xem mặt mũi Voldemort ra làm sao , nhưng mà nó không thể nhớ nổi......Nó chỉ biết là vào cái lúc cái ghế bành của Voldemort được xoay lại , thì nó , Harry , đã nhìn thấy cái gì đang ngồi trong cái ghế đó , nó đã cảm thấy một cơn khiếp hãi co giật khắp toàn thân , đánh thức nó dậy .....Hay đó chính là cơn đau cửa vết thẹo trên trán nó...??
Và ông cụ già đó là ai? Bởi vì nhứt định là có một cụ già; Harry đã nhình thấy cụ già ngã gục xuống sàn. Mọi thứ bắt đàu trở nên rối rắm. Harry úp mặt vô hai bàn tay, cho cho mắt khỏ nhìn thấy căn phòng ngủ, cố gắng nhớ lại hình ản của căn phòng lập loè ánh lửa lò sưởi kia, nhưng mà thiệt chẳng khác gì cố gắng bụn tay mà giữ nước; chi tiết cứ rò rỉ đi, mất nhanh đến nỗi không giữ kịp gì cả...Voldemort và Đuôi trùng đang nói chuyện về người nào đó mà họ đã giết, nhưng Hary không thể nhớ được cái tên người đó...và họ cũng đang trù tính giết một người khác nữa...giết chính nó!

Hary ngước mặt lên khỏi hai bàn tay, mở to mắt ra, trưng trừng ngó quanh căn buồng ngủu của nónhuw thể muốn tìm xem có gì bất thường không. Thì quả có thế thất, có cả đống thứ bất thường trong căn phòng trong căn phòng này. Một cái rương gỗ to đùng nằm giưới chân gioungwf của nó, nắp đẻ mở, đẻ lộ ra một cái vạc, một cây chổi, áo chùng đen, và những quye6rn sách thần chú đủ loại. Mấy cuộng giấy da nằm bừa bộn trên cái bàn giấy của nó, lấn hết những chỗ nào không bị cái lồng cua khổng lồ chiếm cứ. Cái lồng đang bỏ trốngm đó là nơi con Hedwig thường đạu. trên sàn phòng, bên cạnh chân giường của nó là một cuốn sách mở ra, Harry đang đọc cuốn sách đó vào đêm hôn qua thì ngủ thiếp đi. hình ảnh trong cuốn sách đang cử động. Những người đàn ông mặc áo chùng cam đang bay vòng vòng khi ẩn khi hiện trên những cây chổi thần, quăng cho nhau một trái banh đỏ.
Harry bước tới gần cuốn sach, lượm nó lên, quan sát một trong những phù thủy đang làm bàn hết sức ngoạn mục bằng cách thảy trái banh qua một cái vòng trên cột cao mười sáu thước. Rồi nó đóng ập quyển sách lại. Ngay cả môn Quidditch-môn thể thao tuyệt vời nhất thế giới, theo ý Harry-cũng không thể chi phối tâm trí nó vào lúc này. Nó đặt quyển Bay Cùng Súng Thần Công lên cái bàn bên cạnh giường ngủ, bước đến bên của sổ, kéo màn ra để nhìn bao quát con đường phía dưới.
Đường Privet Drive trông giống hệt như bất cứ con dường ngoại ô đáng kính nào mà người ta kì vọng trông thấy vào buổi sớm tinh mơ của ngày thứ bảy. Tất cả màn cẳu sổ đều đóng kín. Harry cố phóng tầm mắt vào bóng tối mờ mờ , nhưng chẳng thấy cso một sinh vật nào cả , đến một con mèo cũng không.
Thế nhưng.....thế nhưng....Harry nôn nóng quay trở lại giường và ngồi xuống , đưa một ngón tay lên vết sẹo trên trán xoa xoa một lần nữa . Không phải cơn đau làm nó bận lòng. Có lần nó đã mất hết xương của cánh tay phải và đã phải trải qua nỗi đau đớn , dưỡng cho mấy cái xương đó mọc lại nội trong một đêm. Cũng cách tay ấy sau đó lại bị cấm phập bởi một cái nanh bự khủng khiếp , đầy nọc độc , dài đến 3 tấc. Và mới năm ngoái đây , Hary đã té nhào khỏi một cây chổi thần từ trên độ cao mười sáu thuớc. Nó đã quen thuộc với các thư tai nạn và thương tích kì quái. Mấy thứ đó không thể nào tránh đựoc nếu người ta theo học ở Hogwarts - trường Pháp thuật và MA thuật - LẠI CsO CHÚT KHUYNH HƯỚNG thu hút về mình cả đống rắc rối.
Không , cái đang làm cho Harry buồn phiền là cái lần mới đây nhứt mà cái thẹo làm cho nó đau đớn , và đó là lần mà Voldemort đến gần nó nhứt.....Nhưng bây giờ thì Voldemort không thể ở gần đây đwuocj....Ý tưởng Voldemort đang ẩn náu đâu đây tren dwuongf Privet Drive nghe thiệt là vô lý , khong đời nào.....
Harry lắng nghe rất kĩ sự im ắng chung quanh. Hay là nó đang lơ mơ chờ đợi nghe thấy tiếng kọt kẹt trên cầu thang hay tiếng phất gío của tấm áo trùm? Và nó hơi nhảy nhổm lên khi nghe tiếng thằng anh họ của nó ngáy lên một tiếng như sấm rền ở căn phòng kế bên.
Harry giật mình , tự nhủ , mình ngu ngốc thiệt. Trong nhà này đâu có ai khác ngoài trừ dượng Vernon , dì Petunia và Dudley , và họ đều đang ngủ say sưa yên lành , những giấc mơ của họ khong bị quấy phá , cũng không đau đớn.
Cái thói ngủ say là đức tính của gia đình Dursly mà Harry ưu nhứt , chẳng như lúc thức họ chẵng giúp ích được gì cho nó. Dượng Vernon , dì Petunia , và Dudley là những người bà con duy nhứt còn sống của Harry . Họ là dân Muggle , căm ghét và khinh bỉ pháp thuật dứoi bất cứ hình thức nào. Điều đó có nghĩa là Harry đwuocj đón nhận trong gia đình này nhứ một cục nợ ghẻ. Họ đã giải thích cho lối xom về sự vắng mặt lâu ngày của Harry trong lúc nó đi học nội trú ở trường Hogwarts trong ba năm qua là Harry bị đưa vô Trung Tâm Thánh Brutus Giam giữ Tội phạm Trẻ em Không cải huấn đựoc. Họ hoàn toàn biết rõ là Harry , một phù thủy vị thành niên , không đuọc phép xài pháp thuật ở ngoài trường Hogwarts , nhưng họ cứ chằm hăm đổ thừa cho Harry về bất cứ trục trặc gì xảy ra trong ngôi nhà của họ. Harry không bao giốc thể giãi bày hay nói với họ bất cứ điều gì về cuộc sống trong thế giới phù thủy. Cái ý tưởng đi đến gặp dì dượng Dursley khi họ thức dậy , để kể cho họ nghe chuyện cái thẹo làm cho nó đau đớn và chuyện nó lo lắng về Voldemort , cái ý tưởng đó làm cho Harry phì cười.
Vậy mà chính tại vì Voldemort mà làm Harry phải sống với gia đình Dursley ngay từ đầu. Nếu không phải tại Voldemort thì Harry đâu có bị mang cái vết thẹo hình tia chớp trên trán. Nếu không phải tại Voldemort thì Harry vẫn còn có cha mẹ...
Harry chỉ mới lên một tuổi vào cái đêm mà tên Voldemort ấy - tên phù thủy hắc ám hùng mạnh nhứt trong suốt một thế kỉ , tên phù thủy đã nắm trọn quyền lực vững bền trong suốt mười một năm - tên phù thủy ấy đã đến nhà Harry và giết cả ba lẫn má Harry , hắn đã thực hiện một lời nguyền từng tiêu diệt rất nhiều phù thủy già đời trên con đường giành lấy quyền lực của hắn.....Và kì diệu đến mức không tin nổi là lời nguyền đó không linh nghiệm đối với Harry. Thay vì giết chết đứa bé , lời nguyền đã phản công lại chính Voldemort. Harry sống sót , không hề hấn gì hết , ngoại trừ một vết sẹo nhỏ hình tia chớp để lại trên trán ; còn Voldemort thì bị tàn lụi , chỉ còn là một đống ngắc ngoải. Quyền lực của hắn tiêu tan , sự sống của hắn hầu như tàn lụi , Voldemort đã chuồn mất. Nỗi kinh hoàng mà cộng đồng bí mật của các phù thủy từng chịu đựng lâu nay được giải tỏa , bọn thuộc hạ của Voldemort bị tứ tán , và Harry Potter trở nên nổi tiếng.

....................................................continue............................


Let my e-mails fill up your heart , make up your mind and make u love me.
Đăng nhập để trả lời
0