Giọt buồn
Giọt buồn chia nửa cho em
Mong anh nhẹ bớt nỗi niềm trong tâm
Cuộc đời được mấy tri âm
Cơn đau phong kín khôn cầm sao đây
Hai cành ghép lại một cây
Nơi nào lá rụng cũng đầy xót thương
Lòng tằm đã trót để vương
Sợi tơ nào kể đỏ - hường …hay trong
Khi trao nhau chữ tương đồng
Thì xin mãi giữ tình nồng màu duyên
Vẹn câu ước hẹn thề nguyền
Buồn vui đâu phải chuyện riêng nữa nào
Thanh Thanh Khiết
15.11.2012
Bữa nay mình có một bài thơ mới viết, mang qua giao lưu với đồng hương đây nè!
Chúc Thanh Thanh Khiết luôn vui và an hòa nhé!
Thân mến!
NỖI BUỒN THI VỊ
Tôi ngày ấy yêu em hơn tất cả
Tôi đã yêu đến quên mất chính mình
Rất có thể chưa bao giờ em biết
Tôi yêu em như yêu một đức tin!
Em ngày ấy ngây thơ, hồn nhiên lắm!
Và đáng yêu ngay cả lúc giận hờn
Không ít lần tôi băn khoăn tự hỏi:
Em với Nàng Thơ ai dịu dàng hơn?
Nhưng mấy ai biết trước được đường đời
Bao ngả rẽ bước chân chưa kịp tới
Em trong tầm tay mà ngoài tầm với
Tiễn em về tôi lại gặp bóng tôi…
Ngày em đi, hồn tôi bỏ theo người
Tôi lặng lẽ xé từng đêm ra đốt
Em nông nổi? hay tại tôi ngốc nghếch?
Mà tình yêu tuột mất khỏi tay mình
Người quên rồi! sao ta chẳng thể quên
Sao nỗi nhớ cứ nghiêng về bên ấy?!
Buồm tơi tả biển đừng khơi gió dậy
Cho thuyền ta về bến được bình yên
Đi mỏi đường đời chưa đến đích
Đi hết cuộc tình không đến em
Ta đành chọn cô đơn làm tri kỷ
Nỗi buồn này không thể đặt tên
Nhưng vẫn cảm ơn em vì tất cả:
Những buồn vui... kỷ niệm ngọt ngào
Và ta biết – một điều – chưa từng biết
Thế nào là thi vị của buồn đau!
Nguyễn Thành Dũng
________________
Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu