nỗi oan thị mầu
Em không biết đựơc vì đâu
Mà em mang tiếng Thị Mầu lẳng lơ
Tình yêu có tự ngày xưa
Mà em đến tận bây giờ vẫn oan
Ừ thì em vốn đa đoan
Cũng đâu có lỗi yêu chàng gia nô
Dẫu cho theo cách nhìn xưa
Môn đăng hộ đối mẹ cha phiền lòng
Tình yêu khác với lấy chồng
Em yêu say đắm mặn nồng mộng mơ
Có con với chính chàng Nô
Cũng vì bắt buộc đổ ngờ người ngay
Để người thành Phật sau này
Còn em mãi mãi mang dày nỗi oan
Mai này chả biết thế gian
Có ai bênh vực một lần cho em...
(Kimrbl)
BÊNH THỊ MẦU
Em nào có lỗi gì đâu
Lỗi ông trời đã đổ sầu cho em.
Gió to còn muốn khêu đèn
Vì em đẹp lắm nên em hận nhiều.
Một đời người được bao nhiêu
Mà trời bắt vướng những điều đa đoan.
Đời em gặp cảnh trái ngang
Lỗi do tiểu Kính cải trang vào chùa.
Dân làng nô nức hội mùa
Mà em ruộng lúa còn chưa trổ đòng.
Mẹ cha chẳng chịu gả chồng
Buộc dây hộ đối lại tròng môn đăng.
Đê còn ngăn được lũ dâng
Lấy gì ngăn nổi sóng lòng khát khao.
Nếu không phải phận má đào
Thì tiểu Kính sắt đá nào cũng tan.
Muôn đời em vẫn kêu oan.
Thằng nô - là giọt nước tràn ly thôi !