Diễn Đàn » Nhật Ký online

TA TỰ SỰ VÀ TA ....

131 trả lời, 29.517 lượt xem — Trang 3 / 5
Hôm nay sao mệt mỏi vậy. Thời tiết thay đổi, công việc tuần sau nhiều quá, người ta lại đi ra đi vào...làm mình chẳng tập trung được gì cả! Chắc giờ này mọi người ngủ hết rồi còn gì nữa.
Từ đây cho đến hết tháng 6 cần làm những việc sau:
Tháng 3: 3 bài cần viết;
Tháng 4: HNSV, HT;
Tháng 5: Ôn luyện...
Tháng 6: HT tiếp
Tháng 7: Nghỉ ngơi....
Tháng 8: Hồi hộp đợi, đợi và mong
........
ôi sao nhiều việc quá chết tiếp rồi. Đảm bảo kiểu gì cũng ốm vài trận như kỳ trước....[X(][X(][X(][X(][X(]!

7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Xong chút việc nữa rồi. Ta ngoảnh ra thì đã quá muộn....không còn thời gian để chơi bời đành viết vài câu vậy.
Hai tuần này, ta cảm thấy nghi ngờ về sự "trung thực".... cũng định thử một chút cơ hội cho mình. Người ta nói 99,9% là ko đi đến đâu cả và chẳng là gì cả. Ta nghĩ vậy....và lập hàng rào bảo vệ quanh mình....để ý, để ý và để ý.... xem diễn tiến đến đâu....
Đôi lúc ta tự hỏi liệu trên đời này, con số 0,1% có thành hiện thực hay.... là sự gặp gỡ và chia tay. Ta không dám mạo hiểm một điều gì cả...
Cuộc đời mà. Hợp rồi tan, gặp gỡ và chia tay là tất yếu.... Rồi sẽ có ngày nào đó, ta sẽ.........
Ngồi nghe nhạc tí rùi đi khò khò thui. Mai có vài việc nữa cần làm típ... Chắc là lại gián đoạn việc gõ EPDHHKT cho diễn đàn rồi....
Phù phù
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Vài tuần nay sao thấy mệt mỏi quá. Người có chút bệnh mà chẳng dám đi kiểm tra sợ ....phát hiện ra 1 lô bệnh thì chết.
Mình vẫn mải miết trên con đường đã chọn....lao đi......lao đi đến không kịp thở
.........
Buồn nữa! Bây giờ mọi người đã ngủ đẫy giấc rồi mà mình vẫn lọ mọ....có lẽ lại thức trắng đêm. Ngổn ngang bao việc phải làm....mà sao buồn thế
Trống trải.........

Ta đi tìm niềm vui sao chỉ thấy nỗi buồn? Ta hy vọng mà sao chỉ thấy thất vọng.... thất vọng... và thất vọng.........

Thôi đành chia tay với niềm vui vậy! Ôm trọn nỗi buồn về mình vậy thôi....... biết làm sao....
Ngán ngẩm cái sự đời ghê! Chán nảm ghê! Không biết bao lâu để lấy lại niềm vui, niềm say mê đây
Ta chia tay nhé Việt Nam(?)................
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Bao nhiêu là việc ... mà mình thì chúa lười, cứ cái kiểu "nước đến chân mới nhảy" thì chẳng mấy chốc mà chết không kịp ngáp.

1. Cái giấy (!) cần có dấu đỏ của phường nhờ chị L lấy cho, mình đã bảo chị nhanh nhanh hộ chứ không bị các thầy chửi thì chết...ấy vậy mà đến tối qua, uống nước uống nôi chán chê mê mỏi tám đủ chuyện... đến khi sờ đến cái giấy hỏi thì chị mới lục tung cả cái túi sắc lên tìm... và tuyên bố xanh rờn "Chị để quên ở cơ quan rồi!". Choáng... ngáp ngáp mắt trợn ngược lên. Cái sắc bé tẹo tèo teo mà nào là thẻ này thẻ nọ rồi đủ các loại gương, lược và giấy tờ. May mà mình tìm lại đống giấy tờ đó lại thấy cái giấy của mình.... bị gấp làm 4 lại....Bực mình! Đã bảo là đừng gấp vào.... kẻo bị nhàu mà em lại bị chửi. Vừa bực vừa chán... nhưng thôi mai có cái mà nộp cho thầy Trưởng Khoa không thì còn chết nữa...

2. Lại còn một đống ĐT phải đọc xem và sửa chữa hộ nữa! Mail đầy hự toàn là ĐT gửi đến làm mình dow về tốn kém... rồi không biết sau này có được gì ()không đây! Ôi các con trời...viết gì mà toàn dùng VNtime vậy...Giờ ai dùng font này nữa hả trời! Lại loay hoay chuyển đổi sang font Time NewRoman và Unicode đến mờ cả mắt...thêm vụ treo máy nữa! Sửa rồi lại....chuyển tiếp sang dạng chế bản tạp chí...Các cụ bảo: "Phải làm như thế...nhìn cho nó khoa học". Ối! Viết thì chẳng đâu vào đâu, đến chuyện sắp xếp mục lục mà....các con trời còn chẳng biết... làm bậy làm bạ mà còn khoa với chẳng học! Lạy trời thương cho...sang năm con xin kiếu! Con là con từ chức!

3. Thêm cái vụ học bổng nữa! Ai đời người ta học mửa mật ra mới được mà GV lại đi xét học bổng trên cơ sở điểm rèn luyện! Má ơi chẳng biết có bị điên không? Thông tư của Bộ GD$ĐT chỉ rõ về điều kiện được học bổng, mức học bổng... potay! Vậy thì sao không nói là xét học bổng rèn luyện đi mà lại cứ "học bổng khuyến khích học tập", "học bổng học tập". Với cái trò trái khoáy này của GVK thì... dạ xin thưa.... ai điểm rèn luyện cứ cao là được học bổng tuốt và ---> có đứa trên 80 điểm rèn luyện mà... phảy học tập chỉ có 6,0 với 7,0 thì... cũng được à? Vậy mấy đứa được 8,5, - 8,7 thì không được học bổng vì chỉ đạt có 75 - 77 điểm rèn luyện! Xét vậy hỏi sao mà thầy TrK và cả lớp nó chẳng bực mình.... May mà mình thắc mắc chứ không khổ... thiệt hại quá! Tóm lại, người này không "chí công vô tư"! Cần phải thay đổi!

4. Đi ăn cưới rồi tranh thủ ghé vào cô O chơi. Bản thảo đưa rồi hỏi... cô bảo viết sắc hơn anh Ỵ Chuyện! Mất đứt của em 1 tuần ngồi trên đống tư liệu nghèo nàn mà cô bảo em H đưa cho đấy cô ạ! Cô mà thương thì cô cứ vứt mấy cái chuyên đề về mảng ngoại giao kia cho em.... em chẳng từ chối đâu! Em vốn ham... mà! Ha ha Tóm lại là phải nịnh cơ... ra sức mà nịnh thì mới được... t...i...ề..n!

Hờ hờ hơi mệt rồi.... ngáp còn chẳng nổi nữa! Toàn việc không đâu, đoàn với chẳng thể! Mệt! Cắt! Năm sau...nhất quyêt... em xin kiếu! Ai thích thì em giao lại, em chẳng ham!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-04 05:21:11Mục Đồng>
Mệt mỏi quá rồi! Hao kg rồi hic hic cầu trời nhanh đến tháng 9!

[embedMV]http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/channelzPlayer.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IWZ99EDF||6&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent[/embedMV]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều nay tự dưng mình cảm thất mọi sức lực như bị một thế lực siêu hình nào đó hút đến cạn kiệt. Mệt mỏi rã rời, mình nói không ra hơi ...vội chào mọi người về ... choáng váng! Sờ tay lên trán thấy không sao cả. Vậy mà ...lê bước không nổi nữa... Mình nhịn cơm không thể ăn nồi. Nhà hôm nay nấu canh cà tím mình thích mà nhìn ... ôi sao chán.
Tối tối, mình bắt đầu sốt và cảm thấy lạnh run lên. Mẹ nấu cho bát cháo tía tô đành phải cố nuốt để uống thuốc... và cảm thấy khá hơn chút nhưng vẫn như bị mất hết sức lực. Nằm chán lại vào mạng... viết vài câu gì đó cho đỡ buồn.
Ngày mai....liệu tình hình có khá hơn không?
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy là lại gần kết thúc một năm học nữa. Mùa hoa phượng nở đỏ rực cả một góc trường lại thấy buồn buồn. Học kì này mình đỡ vất vả so với kì 1 nhưng tự dưng thấy chán. Chắc là đang "phong độ" cày nên kì này chẳng có mấy việc để làm mới đâm ra chán vậy. Híc híc... người xưa nói cấm có sai, "Nhàn cư vi bất thiện".
Thôi tạm sơ kết kì này trước vậy.
1. Đã hoàn thành và bảo vệ thành công đề tài cấp khoa và cấp trường;
2. Được trở thành member of VCP nhưng không có gì thay đổi nhiều;
3. Hoàn thành bản thảo cho 2 cuốn sách  *** và nộp cho người ta. Tiền đã lấy và...tiêu hết sạch vào những chuyện đâu đâu...;
4. Mua được vài cuốn sách mà mình ao ước có từ lâu và đọc ngấu nghiến. Ôi...phê gần chết! hihiiiiiii
5. Đón bạn đi Japan về....mà không nhận ra nữa. Hic hic qua Japan cứ tưởng xứ hàn thì... nó trắng ra chứ ai lại vẫn đen như củ tam thất. Mà nó cận nặng hơn mới khiếp chứ!
6. Kì này chẳng làm việc nhiều nhưng...lại được cái ốm liểng xiểng vì thay đổi thời tiết. Tổng vụ ốm này... giảm mất hơn 2kg, ăn bao giờ cho nó lại đây!
........
Còn vài việc chưa xong, để hết năm học thì tổng kết luôn vậy!
Hè này phải chơi cho sướng cái đời mới được![:(]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-27 13:40:23Mục Đồng>
Hôm trước tự dưng nhận được 1 cái bưu phẩm bằng đường công chỉ ghi tên TU.TA gửi cho. Hồi hộp mở ra xem có gì bên trong. Mấy người xúm lại xem cùng... lại bàn tán là có món gì đó "đặc biệt" bên trong. Mình cũng đoán mò xem là cái gì... sờ sờ nắn nắn thấy nó mềm nhưng cưng cứng...Thôi rồi! Hic hic lại... mở ra thì đúng là...mấy cái tạp chí kèm theo 1 bản thảo trên 200 trang và 1 công văn dấu đỏ của TU.TA. Nhìn đống bưu phẩm thấy vui vui vì....không đâu mà người ta gửi mình. Mình chắc cũng có chút năng lực gì đó, uy tín gì đó nên làm việc với họ lần 1 thì họ mới mời mình lần 2 chứ! Mặt hơi vênh lên tí....
Thực ra chẳng kím được là bao cả nhưng mà còn hơn là chẳng có gì. Thôi thì mình cứ năng nhặt cho chặt cái bị rách te tua chứ biết làm sao. Người ta học công nghệ thông tin, học kinh tế, tài chính kế toán, ngân hàng...này nọ thì mới dễ kiếm tiền...
Mình dốt nát không học được khối A thì đàng học khối C mà...xã hội Việt Nam giờ đâu cần những người học bên KHXH và NV đâu. Trọng tâm hàng đầu của VN bây giờ là làm sao để phát triển kinh tế một cách nhanh nhất mà. Thôi thì văn hoá cứ bình tĩnh mà tiến, tiến được bao nhiêu thì tiến, làm được bao nhiêu thì làm... Cho nên là, xã hội mất cân bằng và hàng loạt những chuẩn mực giá trị đạo đức, văn hoá truyền thống mới bị đập cho tan tành không thương tiếc. Thế là, xã hội xảy ra nhan nhan nhản những tệ nạn mà mơ cũng không thể có.

Trẻ con bây giờ học thì vớ va vớ vẩn còn chơi + yêu là chính. Chương trình đào tạo cứ thay đổi theo hướng "giảm tải", "nâng cao", "tích cực và chủ động", "lấy học sinh làm trung tâm".... thành ra chắp vá. Mà cơ khổ! Cấp đào tạo từ phổ thông lên đại học đều rưa rứa như nhau...chẳng có gì khác biệt mấy. Ôi học giờ chỉ vì điểm thôi ấy. Cứ học vẹt cho thuộc mấy câu thầy cô giới hạn cho thì không được điểm 9 điểm 10 mới là lạ.
Hơ hơ...tự dưng lan man...đúng là dân khối C! Potay![;)]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Đối với mọi người, blog có thể như là một cuốn nhật ký để tâm sự to nhỏ buồn vui trong cuộc sống; là nơi giao lưu với những người cùng sở thích; công việc và kể cảm; những điều không thể nói với ai; hoặc là quảng cáo...
Đối với tôi, blog đơn giản chỉ là một nơi để "chép lại" những gì đã làm ở diễn đàn này và kể cả những thứ "vặt vãnh" khác. Chính vì vậy, blog của tôi không có chút gì đặc biệt cuốn hút cũng càng không phải là "nhật ký" theo đúng nghĩa của nó. Và một ngày, tôi thấy blog của mình thật nhảm nhí và tôi đã khai tử blog này.
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Hì! Dạo này mình hơi quậy rồi. Nghỉ hè chẳng biết đi đâu, lang thang quanh quẩn rồi về lại mở nhạc nghe hoặc lướt web và làm mấy thứ linh tinh. Tuần trước, mình bỏ tiền ra mua mấy tập sách ...ối trời nó nặng ngót 20k. Sách mới thơm thật... bìa cứng giản dị. Bắt taxi mang sách về nâng nưu ...như mẹ nựng con thơ. Đấy! Hè ngồi mà đọc llẩy cho ra tư liệu mà viết.
Tuần này trôi qua sao chậm chạp... ĐH sôi động... Tuần tới cũng không có việc gì ngoài vụ KN cho mấy members... Mình sẽ đi dự...không lý do lý trấu nữa...các members nói mình toàn trốn tránh trách nhiệm! Phải đi chứ! Đi mà phát biểu cho nó hoành tráng...he he lại được chiêu đãi tội gì không đi, phí của trời!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Có khi nào ta cảm thấy cô đơn ...cô đơn đến tột cùng và buồn chán không muốn làm bất cứ điều gì? Có khi nào tai muốn chìm vào một giấc ngủ dài thiên thu để rồi khi tỉnh dậy ta đã hoá thành cỏ cây...
Đã có lúc, có thời khắc, mình cảm thấy chán nản và mệt mỏi và chỉ muốn buông xuôi mọi thứ... nhắm mắt lại và ước sẽ không bao giờ tỉnh giấc nữa. Thời điểm đó thật khó khăn. Cuối cùng mình cũng vượt qua, vượt qua, vượt qua....
Hồi nhỏ, mình đã ước mơ thật nhiều, rồi lớn lên chút ước mơ thay đổi, mình không còn mơ làm ông hoàng bà chúa nữa. Thay vào đó, mình mơ thành người nổi tiếng này nọ... Rồi vào đại học, ước mơ dần trở nên trần trụi, mình ao ước thành một nhà khoa học với kiến thức uyên thâm và cống hiến tất cả năng lực cho đất nước, cho gia đình. Rồi cuối năm....ước mơ lại trần trụi giản đơn hơn nữa... là nhất định học lên tiếp và xin việc làm.
Mỗi lần ước mơ thay đổi, mình lại cảm thấy cuộc đời...thật chán ngắt. Bây giờ ngồi nghĩ lại thấy mình thật ngớ ngẩn.[;)]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy là đã kết thúc một năm học vất vả toát mồ hôi. Kì hè này mình lại có thêm thời gian nghỉ ngơi chút nhưng cũng chẳng được mấy. Mấy hôm nữa lại đi học quy chế tuyển sinh, coi thi đại học.... Hồ sơ mình đã đầy đủ cả rồi mà sao phải chờ lâu vậy chứ. Thấp thỏm mong chờ mệt mỏi đến phát bệnh mất. Hơi căng thẳng vì mình cũng hi vọng nhiều đấy. Nếu thông qua được thì mình thực hiện được đúng kế hoạch đã vạch ra còn không thì cũng buồn.
 Bây giờ lo nhất là đề cương. Mình không biết bắt đầu từ đâu và lĩnh vực này khá khó ăn. Mình chưa từng để ý đến nó bây giờ bập vào...mới tinh sương. Thôi cố vậy! Phải cố chứ biết làm sao. Một là thất bại thảm hại; hai là thành công thì cũng nở mặt nở mày. Chắc là tốn kém lắm nhưng ráng thôi.
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mai bắt đầu mình phải công việc rồi. 7h sáng phải có mặt tại hội trường sau đó sẽ đi tiếp sinh kiểm tra hồ sơ chứng từ của các em. Biết rằng học tài thi phận nhưng sao cứ đến mùa thi là mình lại hồi hộp và cảm giác như mình đang đi thi cùng các em vậy nhỉ? Cũng lo lắng và háo hức đợi xem đề Bộ ra như thế nào...
Cuộc sống bây giờ mở miệng ra ai cũng nói đến tiền, tiền, tiền, tiền và tiền... còn thứ thì dửng dưng... vô tình
Mình thì mãi ngập trong tình cảm và tiếc nuối với kỷ niệm và mơ mộng với hoài bão... để rồi liệu có thất vọng không????
Xã hội này dù có thay đổi mấy đi nữa thì mình vẫn cứ ước mơ, vẫn cứ nuôi hi vọng và hoài bão của riêng mình. Dù thế nào đi chăng nữa thì mình sẽ vẫn mãi sống với kỷ niệm và ước mơ thôi! Hãy cứ để dòng đời đưa đẩy mọi người...mình cứ thủng thẳng mà đi...chầm chậm thôi. Cuộc đời con người cuối cùng sống để làm gì? Sống vì cái gì? Phấn đấu mãi, cạnh tranh mãi cùng bao âm mưu và thủ đoạn cuối cùng vì cái gì? Cuối cùng vẫn chỉ vì cái mà mọi người gọi là Hạnh Phúc! Uhm, hạnh phúc... nhưng liệu hạnh phúc đạt được có khó quá như vậy không nhỉ? Hay nó còn là cái gì khác nữa?
Ngày mai sẽ là hạnh phúc nhất đối với mình là: tiếp sinh được tất cả những em đã quyết định dự thi vào trường mà không bị sai sót gì và cũng không gặp trường hợp nào quên giấy tờ phải viết giấy cam kết.
Hi vọng ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp![8|]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay thi môn cuối cùng: môn Hoá học. Mình dậy khá sớm đi ăn sáng, vẫn mõn bánh cuốn quen thuộc. Đầu ngõ đi một chút, quán bánh cuốn này mở đã lâu làm bánh cũng khá ngon nên đắt khách. Khi đến đã khách khứa tấp nập. Bánh cuốn ở đây tráng mỏng tang chấm với nước mắm pha chua ngọt. Mình ăn chưa hết một đĩa đã vội đi.
Hôm trước, mình làm giám thị 1. Ôm giấy thi và tập ảnh cùng một số thứ khác đi xuống tầng 3 và đánh số báo danh. Được một lúc, giám thị 2 mới lò dò vào. Mình đọc SBD và giám thị 2 kiểm tra ảnh, thẻ dự thi. Ổn định xong, mình lên phòng HĐ ngồi chơi đợi lấy đề. Mấy cô chưa kịp ăn sáng lúc đó mới tranh thủ ngồi giở gói xôi đỗ ra, mình cũng vẹo thêm được một tí.
Khi xuống phòng thi, mình kiểm tra và ký giấy cho học sinh mới phát hiện ra giám thị 2 hướng dẫn...nhầm làm các em ghi sai... May mà điều này không ảnh hưởng gì đến thông tin quan trọng và kết quả nên mình cũng tế nhị...nhắc khéo các em sửa lại cho.
Sáng nay mình làm giám thị 2, môn Hoá thi trắc nghiệm. Ơn trời mình ký đầu tiên còn giám thị 1 phải đi ghi số báo danh và đọc cho sinh viên vào. Nghĩ cũng khổ thầy giám thị 1. Thầy vừa phải ghi SBD, đọc SBD rồi lại lên phòng HĐ lấy đề về tự phát cho h/s, sau đó lúi húi đi ký cho từng thí sinh một.
Công việc hôm nay nhẹ nhàng, thời tiết có phần nóng bức hơn hôm qua nhưng mình lại coi ở dãy nhà phía tây nên nắng có chiều mới chiếu đến.
Đề thi môn Hoá có vẻ hơi khó nên nhiều thí sinh chỉ làm được già nửa số câu trắc nghiệm. Đến khi còn 15 phút nữa thì hết thời gian, mình thương các em quá nên đành nhắc: nếu các em chưa làm xong mà sắp hết thời gian thì cứ tick đại lấy một đáp án vào những câu chưa làm chứ đừng để trống. Nói vậy nhỡ may ra các em tick vào câu đúng thì cũng thêm chút điểm. May rủi. Người ta đã nói: học tài thi phận... là ở chỗ này.
Sáng hôm qua về cũng tắc đường, sáng hôm nay còn tắc đường hơn, đặc biệt lúc ra về! Phụ huynh ào hết vào trường đón con để ra bến xe cho kịp về quê hoặc là thi tiếp khối B (đợt sau) ở nơi khác. Nghĩ cũng khổ!
Tại sao Việt Nam không thay đổi cơ chế quản lý và cung cách tổ chức thi cử này nhỉ? Như mẹ mình nói, hồi xưa, thi đại học thì tổ chức ngay ở tỉnh.
Kết thúc đợt 1, công việc của mình hoàn thành khá tốt đẹp (dù ở môn đầu tiên (môn Toán) có chút sai sót của giám thị 2).
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày mai mình lại bước vào đợt 2 của kỳ thi ĐH -CĐ. Hi vọng mọi việc đều diễn ra tốt đẹp như lần 1. Hôm trước ở phòng HĐ nghe điểm trưởng đọc quy định và yêu cầu các giám thị thực hiện đúng các quy định của BGD&ĐT, cô T quay sang than phiền với mình về sự rườm rà của thủ tục. Mình cười trộm nghĩ, mấy ông trên Bộ chắc ngồi chơi nhiều nên nghĩ ra những thủ tục rườm rà mà lại không thể giải quyết được nhiều lắm những vấn đề của thi cử, đặc biệt tính nghiêm minh. Kể cũng lạ, việc chấn hưng nền GD VN cứ loay hoay như gà mắc tóc. Chỉ ngồi mà tính với việc đưa ra bộ đánh giá tiêu chí chuẩn để phân loại các trường ĐH thôi cũng đủ thấy điều đó.
Đấy là chưa kể việc đưa ra "hai - ba không" buông con bỏ chợ của ngành này. Người tố cáo gian lận thi cử như thầy Nguyễn Khoa thì cuối cùng... chẳng ai bảo vệ và để thầy buộc phải chịu áp lực mà ra khỏi ngành. Tuy nhiên, cách làm của thầy Khoa cũng chưa hẳn là hay là hiệu quả nhưng nó đã cho thấy suy nghĩ cố hữu trong văn hoá của người Việt chúng ta: "Khôn độc không bằng ngốc đàn"; "Bèo nổi nước nổi"...
Hì, mình lại lan man con cà con kê rồi. Thôi để dừng ở đây vậy. Khi nào có chút thời gian mình sẽ quay lại tỉ tê tiếp...
Haizzzzzzzzzzzz đi dạo chút rùi ngủ thôi[;)]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Thời tiết mấy hôm nay nóng quá chừng. Mình mua kem về để vào tủ ...ăn dần. Hôm nay đi "cày" về mệt và nóng quá, mình làm luôn 2 cây kem đậu xanh Merino thành ra ...có vẻ khản giọng vì lạnh. Người hôm nay có chút dấu hiệu ôm ốm. Miệng hơi nhạt nên chẳng buồn dùng cơm nhưng vẫn phải cố kẻo ...lăn ra ốm thì coi như hỏng hẳn.
Ngày mai thi khối B - C - D - H - T... tóm lại tất cả các khối ngoài khối A. Mình bị coi cụm khối C... thì càng tàn đời lun. Sáng 180 phút và chiều cũng vậy... Trời ngày mai lại nóng như thiêu như đốt (ông táo Khí Tượng bảu thế) gần 40 độ chứ chẳng chơi! Đau khổ! [:(][:(][:(][:(]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy là buổi sáng hôm nay trời dường như cũng thấu hiểu được những vất vả của các thí sinh nên đã dìu dịu đi chút ít. Mặc dù vậy, không khí vẫn oi nồng và cảm giác chật chội vì mùa thi. Đường tắc nghẽn nhiều và lâu hơn.
Sáng nay, các thí sinh bước vào môn thi cuối cùng: Địa (khối C); Ngoại ngữ (khối D)... Mình thức dậy từ 5h và đi ăn sáng, vẫn phải vội vàng vì sợ tắc đường lại đến muộn.
Chiều hôm qua, các em h/s làm đề môn sử. Thực ra năm nay, đề thi có một chút thay đổi nho nhỏ. Môn văn có câu mang tính chất tổng hợp trình độ hiểu biết xã hội, kỹ năng sống và khả năng lập luận trình bày của học sinh với giới hạn không quá 600 từ. Kể ra loại câu hỏi này khá hay vì nó cho phép h/s mở rộng vốn hiểu biết của mình mà không nương tựa vào được bất kỳ loại tài liệu nào hiện đang bày bán hoặc sách vở đã học cũng như kiến thức ôn luyện thi.
Chính vì sự mới lạ và hấp dẫn của câu hỏi này, nhiều học sinh đã sa đà mất nhiều thời gian không cần thiết.
Đối với đề Sử, nhiều học sinh không làm được trọn vẹn, nhiều em bỏ cả bài thi ngồi gật gù đợi hết thời gian. Đề môn Địa thì có vẻ các em làm được...
Về cơ bản, đề khối C năm nay khá chất lượng, hay và không quá sức học sinh. Mặc dù vậy riêng với môn Sử - môn thi này bao giờ cũng khó với h/s - thì có vẻ các em làm kém hơn 2 môn còn lại. Thực chất, đề môn Sử năm nay so với mọi năm là khá dễ song hầu hết không đặt ra trực tiếp câu hỏi về các sự kiện hiện tượng đòi hỏi h/s phải nắm vững kiến thức đã học. Chỉ cần h/s nắm vững kiến thức là biết ngay câu hỏi đòi hỏi trả lời vấn đề gì. Mặc dù vậy, đa số h/s học vẹt nên nhiều em phải bỏ qua câu 3.
Vậy là mùa thi đã kết thục Mình hoàn thành nhiệm vụ tốt đep: 2 lần giám thị 1; 4 lần làm giám thị 2. Tổng kỳ thi này được 450k mà mất ăn mất ngủ. Mình sẽ relax 2 tuần liền cho sướng cái đời.[;)][;)][;)]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy ngày hôm nay, mình cảm thấy hơi mệt mỏi vì thời tiết. Có lẽ cái số của mình không thích hợp với sự ồn ào phố phường. Từ bé khi mỗi lần được về quê thăm ông bà anh em họ hàng, mình chỉ muốn ở luôn mà chẳng muốn về. Bây giờ những ao ước được sống về cái thời đó ... luôn cháy bỏng, khắc khoải... lúc âm thầm lúc dữ dội.
Nhiều khi mình nghĩ, cuối cùng vẫn chỉ một kiếp người mà sao người ta ham hố tiền bạc, địa vị vậy nhỉ? Liệu trong dòng người tấp nập trên các nẻo đường kia và trong đó có mình một lúc nào đó chợt giật mình thấy cuộc đời mình thật nhàm chán với những lo toan quẩn quanh về tiền bạc không?
Đã không dưới 3 lần, mình đã tranh luận với mọi người khi mình vào chat room về giá trị của cuộc sống: Tiền hay tình cảm quan trọng hơn trong cuộc sống?
Tuyệt đại các chatter đều coi trọng $$$ và quan niệm có $$$ sẽ có tình[;)]... tóm lại có tất cả. Mình thì ngược lại, luôn đứng trên luận điểm: có tình sẽ có tất cả, kể cả $$$ và địa vị!!! [8D]
Mấy hôm rồi mình như ngồi trên đống lửa chờ đợi việc xét duyệt học thêm. Ngẫm ra, mình cũng.... là kẻ ham...hố đó chứ! Hì, nhưng mà mình ham hố...tri thức chứ không phải là ham việc học để thăng tiến hay gì cả.
Mình chỉ muốn học cả cuộc đời này để tự khám phá, chiêm nghiệm những điều mới lạ của cuộc sống. Mình thích đọc tiểu sử các nhà khoa học, các nhà hoạt động cách mạng và kể cả những nhân vật được gọi là khủng bố... thế mới lạ chứ! Mình không thích đọc tiểu thuyết gì cả mà lại thích.... đọc cổ tích, thần thoại, truyền thuyết và.... thích đi đến những vùng đất mới, những dân tộc thiểu số để ngâm mình trong lớp văn hoá của họ... Ôi chao, mình thích nhiều quá! [;)][;)][;)]
Buồn cười, có những hôm mình ao ước ngay lập tức được đằm mình trong làn nước trong xanh của một dòng suối nào đó và ngắm nhìn cây cối và,lắng nghe tiếng chim chích líu ríu gọi nhau.... những dây leo điểm hoa xinh nhỏ xíu lướt thướt thả mình xuống dòng nước leo lẻo.
Có hôm, mình lại ao ước được leo lên một quả núi hay đồi gì đó có hoa cỏ may và hoa sim tim tím để thả diều và nằm dài thẳng cẳng nghe tiếng sáo vi vút trên cao.... trời xanh thẫm...[:D]
Bề ngoài, ai cũng bảo mình là khô khan nhưng mà...nội tâm của mình cũng...lãng mạn lắm chứ nhỉ? Chứ không lãng mạn mà...sao mình nhiều mơ mộng hão huyền đến thế he he[:D]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Định bước vào trang nhật ký của chị Mùa Thu tâm sự xíu nhưng lại thôi.
Mấy hôm nay, sau coi thi xong, mình cảm thấy hơi mệt mỏi vì phải xoay ngay qua công việc của mình. Chuẩn bị hồ sơ, viết đề cương và gặp gỡ thầy cô giáo... mà thầy cô nhận hướng dẫn mình thì lại chuẩn bị đi dạy cho mấy trường ĐH nước ngoài... Vậy là mình lại tự lực cánh sinh mày mò viết tạm cái đề cương cho xong thủ tục.
Uhm, dạo này không còn tâm trạng gì mà thơ thẩn nữa. Việc bù đầu rồi! Mình đâu còn thời gian rảnh để chơi nữa. Phải hết tháng 8 này thì may ra ngồi thở được tí tì ti. Bao nhiêu dự định cho hè này coi như....đi tong. Chẳng được về quê cũng như đi chơi ở đâu cả. Mọi năm, cứ vào hè, mình kiểu gì cũng được đi đâu đó 1 chuyến để giải stress...
Vừa ghé qua nhật ký mới của sis Leo* đọc thấy....hình như ai đó chọc sis ấy! Sis ấy chắc buồn nên...ghi vài dòng nhắn nhủ kẻ phá bĩnh nào đó. Hì, chuyện cũng buồn cười, cuộc sống ảo mà cũng có ghen ghét đố kỵ và chọc phá![;)][;)]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy hôm trước đọc chủ đề bài báo đặt tile "sinh viên....". về việc ăn cơm trước kẻng của thế hệ trẻ hiện nay, mình bỗng nhiên có ấn tượng về chủ đề này không phải bài báo giật tile hot hoặc sự sâu sắc của nó. Mình ấn tượng vì một lẽ khác hơn. Tile của bài báo đã từng là những băn khoăn của mình cũng như của lớp trẻ VN hiện nay. Mình khá thất vọng về những ý kiến của bạn đọc theo đường Email được báo này trích dẫn... và nhiều điều khác nữa.
Cũng vấn đề này, trong "nhật ký của bạn và tôi", mình cũng có nhắc đến và sis Mùa Thu cũng hỏi mình nghĩ gì.
Theo mình, ngay việc bài báo đưa tiêu đề như vậy đã là không chuẩn xác. Đặt ngược lại vấn đề: Tình dục trước hôn nhân đâu chỉ có trong sinh viên? Thực tế thì, khi các bạn bước vào ngưỡng cửa ĐH - CĐ thì đều đã khá chín chắn cùng sự trang bị một lượng kiến thức và va vấp xã hội rồi nên việc "quan hệ trước hôn nhân" của sinh viên có đặc điểm khác hơn nhiều, đồng thời cũng không thể nói là "phong trào", là "xu thế" như bài báo đề cập. Việc quan hệ trước hôn nhân trong lớp trẻ hiện nay ở VN vẫn không phải là xu thế, là phong trào mà chỉ là thiểu số và họ tập trung chủ yếu ở các đô thị VN mà thôi.

Vấn đề này, theo mình cần phải làm sáng tỏ hơn: Tại sao hay vì những yếu tố nào tác động dẫn đến sự gia tăng hiện tượng "sống thử, yêu thử, quan hệ trước hôn nhân" trong lớp thanh thiếu niên VN? Hay là, vấn đề "sống thử, yêu thử, quan hệ trước.." ảnh hưởng như thế nào đến skssvtn, đến quá trình hoàn thiện thể chất? Hoặc, "sống thử, yêu thử, quan hệ trước..." cần phải có tình yêu không? Tình yêu nam - nữ là gì? Tình yêu - tình dục khác nhau ở những điểm nào?.v.v...
Bao nhiêu vấn đề cần phải trao đổi để có thể nhận chân giá trị giữa "tình yêu" và tình dục nửa tình yêu, tình dục khoác vỏ "tình yêu"....Đó là chưa xét đến khía cạnh văn hoá, đạo đức và hàng loạt các vấn đề...khác sẽ tác động đến bản thân từng cá nhân, đến gia đình, cộng đồng xã hội và...đến các thế hệ tương lai sau này!
Hì, một tile chẳng ra gì của bài báo mà làm mình lưu tâm đến, thật buồn cười!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Uhm bây giờ mình mới nhận ra là, mình chẳng biết chút gì về việc săn học bổng cả. Mấy hôm nghe có học bổng của Austalia mà mình tìm hiểu thấy nản luôn. Từ hôm có quyết định và làm hồ sơ, mình bắt đầu nhen nhóm ý tưởng ...lấy tiền thiên hạ cho việc này. Cũng như trước kia, mình săn cái CEEN của IFP, lần này mình sẽ dành free time cho việc đi săn ...tiền và săn ...tình (tình củm ấy, tình bạn ấy... mở rộng quan hệ ra nhỡ có cao nhân cao kiến giúp đỡ he he). Định mua cái mic voice để thư giãn tí nhưng nghĩ lại thôi. Hôm nay trời rả rích báo hiệu mùa mưa đến muộn. Tâm trạng thấy thư thái hơn, nhẹ nhõm...
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy hôm nay buồn một chút, điên một chút, hâm hâm một chút... Bắt đầu có cảm giác bất an, công việc tới chắc sẽ có chút thay đổi. Uhm, hết tháng 8 này .... sẽ có kết quả chính thức. Tối hôm qua ngồi chơi đến tận 3h sáng giờ Việt Nam. Ngồi dịch được 4 trang words sau đó đọc lại thấy buồn cười!
Sáng nay ngủ nướng! Ôi hè chán chán ghê! Giá như được đi đâu đó thăm quan cho mở mang cái đầu tăm tối thì sướng...
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Tuần vừa rồi, mình làm được nhiều việc ...có ích và hiệu quả ...có thêm chút $$$, kể ra cũng vui. Nghỉ hè đáng ra là thời gian giải trí nghỉ ngơi mà sao hè năm nay mình khổ thế không biết. Hết làm cái này lại làm cái nọ. Chuẩn bị cho hội thảo ... cong cả phao câu lên. Mấy thầy viết lách chán quá! Sao mà họ có thể viết tồi đến vậy nhỉ!? Số liệu họ xử lý sai nhiều quá rồi chính tả sai bét nhè và sai cả những cụm danh từ thông thường ... vv

Điều tối kỵ trong biên soạn là đưa ra tiêu đề thiếu chính xác không ăn nhập với nội dung, tiêu đề thể hiện kết quả của toàn bộ nội dung... Vậy mà họ không thể nào nghĩ cho ra những đề mục của chương, phần và các tiểu mục cho hợp lý. Chán! Ai đời lại đặt tiêu mục: C1. Sự thành lập A ngày? tháng? năm? và sự phát triển của A (19?? - 19??).... thật là potay! Không hiểu với tầm như vậy, bằng cấp như vậy mà họ cũng dám... Chẳng nhẽ mình lại góp ý trước hội thảo thì nó chẳng ra cái gì! Tai sao không sửa là: C1. Quá trình hình thành và phát triển của A giai đoạn từ 19?? đến 19??. Tên các chương phần của công trình thì lộn xộn, tiểu mục thì vớ va vớ vẩn chẳng ăn nhập gì với nhau, vấn đề cốt lõi cần đề cập thì lại không nc mà nc cái đẩu đâu. Thực sự chán nản! Mất cả hứng...

Hôm qua, mình tự dưng thấy buồn, vào chatroom nghe mọi người hát Karaoke mà đầu óc toàn nghĩ đâu đâu. Ngồi ăn hết mấy cái quy và uống ly sữa... mắt díp lai. Kể cũng lạ, mình cứ uống sữa là... buồn ngủ!

Hôm nay, mình dậy sớm đi ăn bánh cuốn và....... đi làm về mệt chẳng ăn uống gì leo lên giường ngủ một chặp đến 3h chiều. Ối trời, đôi mắt đỏ như 2 hòn than! Sợ thật! Một lúc sau, điện thoại gọi tới tấp.... Tối về lại bơ phờ! Ăn vội chút rồi nằm khểnh xem TV, vào mạng &gt;&gt;&gt; các cô chú anh chị kéo vào room nghe hát Karaoke chưa ấm chỗ &gt;&gt;&gt; đang làm thư ký cho room thì bị boot treo máy... out.

Mình vào lại không dám vào nữa. Thấy các chị cứ on rùi off liên tục.... như tập thể dục. Một lúc sau, chị D mới pm nói là bị boot nặng quá.... buồn nên thôi đi ngủ! Nghĩ buồn cười, toàn người ham ca hát ^_^ Room có thư ký là chị ấy và thỉnh thoảng mình làm giúp. Còn MC là chị C hoặc mấy anh! Người làm MC...hay pha trò vui...
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy là cũng hết 1 tuần nữa! Mình ngồi đếm thời gian qua nhanh quá mà buồn! Buổi học đầu tiên ... choáng! Miệng giờ răng đi đằng răng, lưỡi đi đằng lưỡi ....môi đi đằng môi rồi! "Cô" bảo...học tiếng này nó vậy! Cái alo phải làm việc cật lực khoảng 1 tháng rồi sẽ quen! Trời đất...chết con! Alo của con còn phải nghỉ nữa chứ!

Cả ngày hôm nay ngồi đọc...và ngủ gật.... chán chán! Ngày mai ngày mốt phải nghỉ vì "cô" nói là có việc bận. May mà nó cho mình nghỉ một chút chứ nó dạy liền một mạch thì mình chết chắc! Nó bảo mình phải gọi nó là "cô", mà "cô" bảo gì thì phải nghe, cấm cãi! Hic hic mình có cãi nó đâu mà nó doạ mình ghê!

Định vào trang thơ chút nhưng...thôi! Chẳng còn cảm hứng cảm hiếc gì nữa! Chán rồi!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm qua hơi buồn chút. Vào đọc nhật ký chị Mùa Thu thấy chị tâm sự chuyện gia đình và học hành cũng cảm thấy vui hơn chút. Tự dưng lại nghĩ đến mẹ và hoàn cảnh gia đình... lại buồn. Rồi sau này, chúng con có gia đình  riêng và niềm đam mê công việc, hạnh phúc riêng gia đình thì.....Mẹ sao đây??? Tuổi già cần người ở bên tâm sự bầu bạn lúc ốm đau thì sao đây Mẹ? Người ta nói "Trẻ cậy cha già cậy con". Nhưng rồi chúng con cũng đến lúc còn lo công việc, rồi con cái gia đình... làm sao có thể chu đáo... và rồi những lúc trái nắng trở trời ốm đau nữa! Nhà mình thì neo người! Nếu con dâu con rể thông cảm thì mẹ cũng được nhờ,....

Nghĩ linh tinh nhiều quá, ám ảnh vào cả giấc mơ! Mình ngủ mơ thấy.... Sáng ra nghĩ lại, mình lại băn khoăn! Uhm, kiểu gì thì kiểu, Mẹ vẫn là số 1! Hì hì

Hôm nay, mình học được 2 tiếng tiếng Trung... chủ yếu là ngồi nói chuyện phiếm chứ cũng chẳng học được gì nhiều. Đứa bạn gọi điện đến kêu lên ...lấy tiền của năm cũ. Hì hì vừa làm vừa chơi cũng được lúc online vớ vẩn vậy mà ... cũng được khá khá. Người ta cứ nói là thế này thế nọ... nhưng năng nhặt thì chặt bị, góp gió rồi cũng thành bão! Mình chỉ làm chơi vui vui vậy mà rồi cũng.... Hi hi, đồng tiền xương máu của ta! Ta kiếm ra ta tiêu cũng cảm thấy hạnh phúc! [;)][;)][;)]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay đi học về, cảm giác lại mệt mỏi vì quá tải. Đành cố vậy! Vốn dĩ mình không có sở trường về ngoại ngữ, đành cố chút còn được đến đâu thì hay đến đó.

Hôm qua trao đổi với chị Mùa Thu ở nhật ký của chị về vài vấn đề, cảm nhận của chị Mùa Thu về mình khá đúng. Uhm, mình là người như vậy và mình không muốn thay đổi. Vốn dĩ mình trụ được và... cho đến hiện nay chẳng phải là nhờ vào niềm tin, sự tự tin (pha chút tự kiêu), thích tự lực tự cường sao? À thì đúng rồi! Còn ai đâu mà chẳng tự lực tự cường chứ. Hì hì nghĩ cũng buồn cười.... Chị ấy tinh tế thật!

Còn vấn đề thi cử đại học - cao đẳng, 2 chị em thường nhắc đến việc này sau khi...biết cả hai cùng nghề, cùng ngành! Nghĩ cũng hay! Đúng là bệnh nghề nghiệp. Nhớ lần đầu tiên HNNCKH cấp Trường, mình viết tham luận nâng cao chất lượng.... Lúc ấy, mọi người xì xào rằng mình hơi nhiều vì bản tham luận này. Rồi sau đó, mình tiếp tục viết bản tham luận về "nâng cao chất lượng...".v.v.. Trong những bản tham luận gửi hội nghị, hội thảo đó, mình luôn cảnh báo việc dạy chạy theo thành tích và điểm số... sẽ đào tạo ra những thế hệ học vẹt, học mót học hời hợt kiếm điểm chứ không học thực chất... và giáo viên sẽ tìm cách để 'nâng cao chất lượng" bằng việc cho điểm rộng hơn, không đánh giá được thực lực của học sinh. Cũng vì lẽ đó, họ sẽ dạy những chỗ mà họ cho là "trọng tâm", bỏ đi hoặc dạy sơ sài những vấn đề khác... Điều này sẽ phá vỡ cấu trúc chỉnh thể của chương trình đào tạo, ảnh hưởng đến chất lượng..... và nhiều hệ quả khác nữa. Đặc biệt chính vì vậy, người ta chỉ chú ý dạy kiến thức mà quên đi một nhiệm vụ quan trọng hơn rất nhiều, đó là uốn nắn và dạy về các giá trị đạo đức, văn hoá.... Hệ luỵ của việc giáo dục đào tạo này đã ảnh hưởng xấu đến thế hệ trẻ. Người ta ca cẩm nhiều là: tại sao bây giờ giới trẻ vô cảm, ăn chơi, mắc nhiều tệ nạn, cướp chém, quan hệ... đến vậy? Tất cả hệ luỵ này có 1 nguyên nhân sâu xa từ phía giáo dục - đào tạo, trách nhiệm của thầy cô giáo!

Xét trên phương diện xã hội, những hệ quả đó nảy sinh từ cơ chế quản lý văn hoá xã hội trong thời kỳ đổi mới. Sự tác động của kinh tế thị trường! Nói gì thì nói, VN đã có một thời gian dài tả khuynh giáo điều trong điều hành quản lý văn hoá. Khi nhận thấy điều này thì VN lại "sửa sai" bằng việc "thả cửa" cho văn hoá phát triển khá tự do dưới sự tác động của đổi mới, của giao lưu hội nhập văn hoá. Điều này tạo ra những cú sốc dồn dập cho các thế hệ...khi tiếp cận các giá trị văn hoá văn minh nhân loại...và điều gì đến thì đã đến. Nó đang thể hiện sống động từng ngày qua lối sống của lớp trẻ, thậm chí là một bộ phận thế hệ trung niên.....
Hì, mình lại lan man linh tinh chẳng đâu vào đâu rồi! Chán quá!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Thấy báo chí loan tin nửa đêm qua và rạng sáng nay có mưa sao băng, mình hồi hộp chờ đợi... Một người bạn đang chat thì buzz mình nói: Có mưa sao băng rồi! Thế là mình bỏ cả máy...chạy ra ngỏng cổ đợi... đợi....và đợi... Nhìn mãi, mình thấy có vài ngôi sao nhâp nháy... Mình nhìn mãi đến mỏi cổ mà chẳng thấy đâu.

Vào thì nhận được tin nhắn của bạn: nó lừa chị em ạ, không có sao băng! Ủa ủa thế hoá ra cả 2 chị em mình đều bị hắn lừa hả??? Nghĩ buồn cười thật! Đúng là ngốc cả 2 chị em![:D][:D][:D]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy hôm nay, mình cảm thấy mệt mỏi chỉ vì những việc không đâu cả. Hôm qua đi, mình chơi một chút rồi ghé vào cửa hàng sách quen thuộc tìm xem có cuốn nào hay hay mua về đọc nhưng chẳng tìm được cuốn nào ưng ý cả. Chiều và tối nay, mình nhận được vài cuộc điện thoại của các thầy cô và bạn bè. Thầy cô thì chúc mừng vì mình đã lọt qua hàng...sơ tuyển vòng 2, còn bạn bè thì gọi thông báo công việc của chúng nó. Uhm kể ra cũng mừng cho bạn bè nhiều lắm. Mình hi vọng bạn sẽ thành công đối với công việc mới và sớm có tin vui.

Phấn khởi với những tin vui, mình định gọi điện cho ông anh nhưng nghĩ thế nào rồi lại thôi. Nhớ cái lần mình nói với anh là mình sẽ đi học... Ông ấy phán một câu xanh rờn: "Cả thiên hạ họ học chứ có mình em đâu mà cứ khoe như là giỏi lắm ấy!". Nghĩ mà chán! Chẳng gọi nữa. Chứ mình gọi, ông ấy lại làu bàu: "Tao nghe mày nói mấy lần rồi, nhức cả tai!" thì có mà... mệt người. Hic, ông ấy thì cũng học xong TS rùi... nên ông ấy mới to miệng vậy chứ. Cơ mà ông ấy có được trường cho đi học ngay đâu!? Ông ấy phải đi làm rùi....xin đi học chứ có được như mình đâu mà ông ấy cằn nhằn...hay là ông ấy thua mình vụ này nên....ngại[:D][:D][:D]
Hi hi mình cứ nghĩ vậy cho hỏi akay! Một chút tự kiêu có chết ai! hi hi Được rồi, hôm nào....mình lựa thời cơ mình choảng lại cho sướng cái đời![:D][:D][:D] Xem nào....[8|][8|][8|] chắc ông ấy cũng akay lắm đây! hihi [;)][;)][;)]

7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-17 20:45:30Mục Đồng>
Chị Mùa Thu thân quý!
Hôm nay có chút thời gian, Mục xin được bày tỏ cùng chị về vấn đề "Tình yêu" dưới góc nhìn cũng như suy nghĩ của Mục Đồng, chị nghen.
Đáng ra vấn đề này Mục sẽ tâm sự bên chỗ chị nhưng vì nó là quan điểm riêng và sợ rằng nó dẫn đến những xung đột trong suy nghĩ của chị và của nhiều người khác, nên Mục Đồng đăng ở đây. Vì đây là topic riêng của Mục mà chị!

Chị Mùa Thu thân
Nói sao về Tình Yêu nhỉ? Mỗi chúng ta đều cảm nhận tình cảm ở những góc độ khác nhau, chẳng ai giống ai cả. Vỗn dĩ, Tình yêu là cung bậc thăng hoa cao nhất của cảm xúc; cũng là đỉnh cao của tư duy phức tạp nhất.
Đối với người này thì tình yêu mang màu tím thuỷ chung, đối với người khác thì tình yêu mang màu đỏ nồng nàn rực rỡ, hoặc màu xanh của niềm tin và hi vọng tương lai lâu bền, màu trắng của sự trinh nguyên giản dị, màu nâu của sự sống nảy nở.... Đối với Mục Đồng, tình yêu đại diện cho màu tím phớt phớt hồng.
Chị biết tại sao Mục thích màu này không? Màu tím phớt hồng là sự pha trộn giữa các màu tím và trắng. Màu của sự sống sinh sôi, của sự thuỷ chung trước sau như một, của niềm tin và hi vọng, của sự trong trắng không chút tà gian...Em thích màu tím phớt hồng là vì lẽ đó, chị ạ!

Chị Mùa thu xa quý
Mục xin được trao đổi với chị về phạm trù hẹp của tình yêu, đó là: TÌNH YÊU ĐÔI LỨA nhé.

Theo Mục (và Mục luôn ao ước là như vậy), tình yêu đôi lứa phải được xuất phát từ hai phía và trải qua thử thách về vật chất và tinh thần, chị ạ. Mục Đồng không đồng ý một xíu nào về quan niệm tình yêu - hôn nhân quá dễ dãi hiện nay của nhiều người. Mục nghĩ rằng, để yêu được một ai đó thì trước hết cần phải xem họ có hợp với mình không đã, tức là quan sát họ trong một khoảng thời gian dài dài để đủ hiểu về con người ấy (về nhân cách đạo đức, bản chất, lời ăn tiếng nói, nền tảng văn hoá gia đình, dòng họ...). Sau đó mới chính thức đi vào tìm hiểu, không vội vàng gì, tỉnh táo nhìn nhận mọi diễn biến tâm tư tình cảm của họ.... Người ta thường nói, khi yêu thì con người trở nên mụ mị và không nhận biết được điều gì là không hay từ phía người mình yêu. Như vậy có nghĩa là, họ để tinh thần tình cảm ngự trị mà dập tắt khả năng suy đoán nhìn nhận của tư duy trí não. Điều này thường diễn ra ở các cô gái khi đang yêu.

Nhưng chị biết đấy, tình yêu vốn là trạng thái tâm lý tình cảm phức tạp nhất trong các trạng thái tâm lý của con người. Tình yêu nam nữ là sự thăng hoa cao nhất về cảm xúc, tư duy tình cảm. Khi ta yêu ai đó thì tất cả xung quanh đều trở nên đáng yêu, tràn trề niềm tin và hi vọng, mọi thứ đều tốt đẹp. Mặc dù trước khi yêu, vẫn con người đó, môi trường đó, cử chỉ hành động đó ....nhiều khi ta chẳng thấy nó đáng yêu một chút nào cả. Chính vì vậy, khi chúng ta vì một lý do nào đó mà phải chia tay thì.... mọi thứ đều trở nên tồi tệ. Và vì vậy, để có được tình yêu nam nữ đích thực và hai người cùng nhau đi hết quãng đời thì không phải dễ dàng như nhiều người trong giới trẻ chúng em quan niệm hiện nay.

Theo Mục Đồng suy nghĩ thiển cận thì, tất cả mọị thứ đều có chân giá trị của nó. Dù xã hội có thay đổi, thì những giá trị đích thực của cuộc sống sẽ vẫn tồn tại và không thay đổi. Đọc báo chí hiện nay, Mục Đồng thấy được diễn tiến của văn hoá dân tộc chúng ta đang có một sự đổi thay mau chóng. Và đương nhiên, văn hoá truyền thống của chúng ta cũng có những diễn tiễn mau lẹ phức tạp mang tính xung đột giữa văn hoá truyền thống và yếu tố văn hoá mới đang du nhập. Rồi đây, văn hoá dân tộc Việt Nam chúng ta sẽ tiếp biến và hình thành những giá trị văn hoá mới trên cơ sở nền tảng văn hoá cũ để phù hợp với nhịp sống hiện đại. Mặc dù vậy thì những yếu tố cốt lõi, những giá trị văn hoá truyền thống không bao giờ mất đi mà sẽ được điều chỉnh phát triển. Đó chính là cơ chế vận hành của văn hoá, đúng không chị. Và do đó, những quan niệm về tình yêu - hôn nhân - hạnh phúc gia đình hiện nay.... của một bộ phận trong lớp trẻ chúng em trở nên dễ dãi... và mang tính buông thả, sống thử... là cả một hệ quả của sự vận động của văn hoá. Rồi đây, những người chạy theo xu thế trào lưu như vậy sẽ phải trả giá cho lối sống của chính mình nếu không biết suy nghĩ một cách chín chắn hoặc không được gia đình - nhà trường - môi trường sống giáo dục, uốn nắn đến nơi đến chốn.

Chị Mùa Thu thân xa
Mục Đồng nghĩ rằng tất cả mọi người, kể cả những người buông thả trong lối sống thì chắc hẳn chẳng ai muốn mình có một người yêu mà lại tơ tưởng đến người khác, không ai muốn một gia đình mà cả vợ lẫn chồng đều cặp bồ hoặc chứng kiến một trong hai người cặp bồ..., bạn trai (hoặc bạn gái) mà mình hết lòng yêu thương phản bội mình.v.v....
Nếu như vậy có nghĩa là, họ đã không còn tình yêu dành cho nhau. Và điều gì đến sẽ đến, họ sẽ chọn giải pháp là chia tay. Nhưng thử hỏi, khi một người mà ta kỳ vọng và đặt trọn niềm tin yêu là sẽ gắn bó với ta hết cả cuộc đời cùng san sẻ buồn vui, vất vả... lại phản bội ta, thì cuộc sống sẽ ra sao chị nhỉ? Uhm thì chia tay nhưng rồi sau chia tay, chúng ta sẽ quỵ ngã một thời gian khá dài (đương nhiên ở đây, Mục loại trừ lớp người sống không biết đến "tình yêu") rồi mới gượng đứng lên được. Dẫu có vậy thì trong sâu thẳm cuộc sống của những người bị "đứt gánh tơ hồng" sẽ luôn có một nỗi đau không thể phai nhoà để vẹn nguyên như trước. Chắc chắn là vậy!

Chính vì suy nghĩ như vậy, Mục Đồng cảm thấy bất an với trào lưu "sống thử thời kỳ tiền hôn nhân" của lớp trẻ của Mục hiện nay.

Tình yêu là gì? Là sự dâng hiến và hi sinh cho người mình yêu và nguyện đi hết quãng đường đời với mình. Vậy sự "dâng hiến" trong tình yêu phải chăng là.... ai cũng có thể "dâng hiến"??? Đã là đàn ông thì ai khi yêu cũng đều "ích kỷ" cho rằng người yêu của mình là không thể san sẻ, là tuyệt đối thuộc về mình. Và đối với phụ nữ thì lại càng "ích kỷ" trong vấn đề này. Nếu đem câu hỏi: "Anh có thể chấp nhận yêu một cô gái đã từng yêu và từng trải làm vợ mình không?" với người đàn ông chưa có gia đình thì có lẽ rất ít người chấp nhận nếu như họ biết trước rằng "cô ấy đã từng không thuộc về mình", hoặc nếu chấp nhận nhưng sẽ có những những yêu cầu về tình cảm đối với trường hợp đó cũng như biết được hoàn cảnh của.... có phải là sự chót dại, lầm lỡ hay không? Hì hì lan man quá, phải không chị? Tình yêu vốn khó nói mà!

Chị Mùa Thu thân quý
Đây là lần đầu tiên trong đời, Mục Đồng bày tỏ quan điểm của Mục về "tình yêu nam nữ". Mục không biết nói sao cả vì nó vốn thuộc một phạm trù... không thể lý giải bằng ngôn ngữ mà bằng thái độ, cảm xúc, hành động và tư duy. Ngôn ngữ bất lực trong phạm trù này chị ạ! Hic hic!

Cuối cùng, Mục dừng mạch suy nghĩ ở đây và kính chúc chị cùng gia đình luôn hạnh phúc và tràn ngập niềm vui nhé!
Mục Đồng
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay lò dò vào diễn đàn, đọc được tin Bamboo bệnh nặng, lòng mình chợt buồn ... Chưa một lần gặp mặt, chưa một lần chat ....chưa một lần biết ... nhưng chẳng hiểu sao cứ có cảm giác như chính người thân của mình dính bệnh. Buồn ghê! Biết tin muộn quá! Mình cũng chẳng giúp được gì chỉ hi vọng ACE trong diễn đàn, mỗi người một chân một tay giúp mọi việc....Sáng mai mình thử đi gửi sớm xem sao! Trước mắt vậy đã...sau lực đến đâu giúp đến đó.

Cám ơn chị Bụi Tím và mọi người trong diễn đàn đã cho Mục Đồng cảm giác thâm tình từ việc này![;)]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»