Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Chỉ dành cho Người ưa châm biếm

0 trả lời, 1.281 lượt xem — Trang 1 / 1
Già kén kẹn hom
 
 
Tóc mây má phấn môi hồng
Lưng eo - ngực nở - vú mông no tròn
Ỷ mình đã đẹp lại "ròn"
Mặc ai ngấp nghé cô còn vênh vang
Quá vui quên cả thời gian
Cuối xuân cằn cỗi khóc than tủi tình
Đến tiệm thẩm mỹ sửa mình
Nhưng sắc đã úa mà tình đã ôi
Hết oán phận _ lại than trời
Thời gian sao nỡ hại tôi hết đường
Ủ ê khi đứng trước gương
Tóc tiêu – má hóp – môi thâm – da chì
Lưng còng- ngực lép hằn đi
Vú xệ quả mướp – mông thì trơ xương
Thấy cô sụt-sịt mà thương
Than thân trách phận oán hờn thời gian
Cô lu loa đã khiếp chưa
Thời gian ác độc – Trời ơi là trời!
Hại tôi – nó hại tôi rồi
Đang là con gái nó lôi lên... Bà!!!

 
                                        Tặng cô kén chọn
                                     Dùi Đục _ Minh Văn


Đăng nhập để trả lời
0