<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-04 15:03:06CTT>
Ban nhạc “tiếng ồn” đầu tiên của Việt Nam
Từ 30/6 – 2/7, nhóm nhạc mang tên DC_factory biểu diễn tại L’Espace, 24 Tràng Tiền Hà Nội như là lần đầu tiên ra mắt chính thống.

Ban nhạc DC_factory
Thành viên của ban nhạc là nhạc sĩ - giảng viên âm nhạc Vũ Nhật Tân , nghệ sĩ bộ gõ Sơn_X (tên thật Nguyễn Xuân Sơn) và họa sĩ Nguyễn Mạnh Hùng.
Sơn_X chơi đêm đầu với ngẫu hứng nhưng vạch ra các tuyến phát triển cụ thể; đêm giữa Tân quy định về thời gian và chơi tiếp nối rồi cùng hòa đồng với 2 người bạn; riêng Hùng đêm cuối anh thể hiện không cấu trúc, quá trình, nhưng có cài ý tưởng.
Vũ Nhật Tân cho biết: “Cuối thế kỉ XX, “Noise Music” (Âm nhạc tiếng ồn) đã quá quen thuộc với giới nghệ thuật ở các nước châu Âu, những dân nghiện nhạc Metal Rock (loại rock nặng nhất) đã lũ lượt bỏ sang yêu thích noise bởi thứ âm nhạc này “phê” hơn, động hơn và mang tính kích thích vượt trội hơn”.
Bảo noise mới được thử nghiệm ở Việt Nam thì chưa hẳn đúng, nhưng để thật quen với thứ nhạc “chói tai, không giống ai, bất bình thường” này vẫn chưa được số đông ủng hộ.
Các đêm diễn, Sơn - Tân - Hùng đã dùng thêm trang trí của hệ thống đèn nhiều màu sắc, 4 khối lập phương rỗng (to/nhỏ) và những dây nối đỏ - vàng kết chéo tạo hiệu ứng thị giác cho đêm diễn.
Với khán giả lần đầu thưởng thức, sẽ có cảm giác ù tai, đau đầu, như ai thúc từ sau lưng trong... 15 phút. Âm thanh DC_factory tạo ra giống như tiếng ầm ào, đục đẽo tần số cao, tiếng động cơ xe máy rít trên đường, dế “than”, ù ù máy bay trên đầu, nếu ai nghe chưa quen sẽ cảm như... tra tấn(!).
Nhạc noise ở Mỹ thường chơi từ 9h tối tới 3h sáng hôm sau. Khi ban nhạc biểu diễn thường để các thùng phi rỗng dựng ngược trên đựng nhiều cốc nhựa đầy nước.
Khi tần số âm nhạc cao trào, những chiếc thùng rung bần bật, nước văng tung tóe. Một khán giả nữ người Bỉ nhận xét đêm biểu diễn của DC_factory còn... êm đềm quá!
Hùng giải thích: “Chúng tôi xuất phát từ trò chơi, sau đó suy nghĩ nghiêm túc hơn. Thử nghiệm biến ý tưởng thành âm thanh của chúng tôi khiến khán giả có thể nghe/thưởng được”. Hùng dùng ghita điện, tạo hai giao động âm thanh khiến trống kêu, sau đó để Tân xử lí nhạc.
“Chúng tôi đem tới sự tự do trong quan điểm sáng tác, không ép buộc vào khuôn khổ. DC_factory mang tới một món “lạ”, khách ăn chưa quen rồi sẽ quen. Âm nhạc này cần một cái nhìn cởi mở và rộng rãi hơn” - Sơn_X lí giải.
Còn Vũ Nhật Tân bổ sung: “Trước đây khán giả ta nghe quen nhạc pop là một kiểu xử lí khéo léo, thuận tai. Âm thanh chỉ là một loại tiếng ồn chỉ có điều, DC_factory bố cục khác, theo một nguyên tắc khác. Tập với nhau mãi, Tân thấy thỏa mãn và hài lòng với nhạc và các bản gốc của nhóm”.
Mỗi đêm diễn ước chừng có 50 chục người đến, non nửa là khách Tây, cả ta lẫn Tây bỏ về cũng có, nhưng không nhiều. DC_factory từ khi kết hợp biểu diễn năm 2000 đều tự bỏ tiền túi. Nay niềm đam mê, tự do, tự tin để khám phá khiến họ không bỏ cuộc.
Tân được đào tạo âm nhạc điện tử ở Đức, Sơn và Hùng ở Mỹ- đều thành danh trong sự nghiệp âm nhạc chính thống. Vũ Nhật Tân nói anh tiếp tục thử nghiệm noise với dụng cụ âm nhạc truyền thống, và Sơn_X có đeo đuổi riêng trong phát triển thứ nhạc cổ truyền.
Ba người cho biết biểu diễn ở Đức, Mỹ, Nhật, Đan Mạch, Bỉ, Thụy Điển, Pháp, Hong Kong… đều được tung hô. Song để DC_factory thực sự trở thành một ban nhạc có đất diễn và được chấp nhận hoàn toàn ở ta có lẽ còn phải chờ vào thời gian.
Từ 30/6 – 2/7, nhóm nhạc mang tên DC_factory biểu diễn tại L’Espace, 24 Tràng Tiền Hà Nội như là lần đầu tiên ra mắt chính thống.

Ban nhạc DC_factory
Thành viên của ban nhạc là nhạc sĩ - giảng viên âm nhạc Vũ Nhật Tân , nghệ sĩ bộ gõ Sơn_X (tên thật Nguyễn Xuân Sơn) và họa sĩ Nguyễn Mạnh Hùng.
Sơn_X chơi đêm đầu với ngẫu hứng nhưng vạch ra các tuyến phát triển cụ thể; đêm giữa Tân quy định về thời gian và chơi tiếp nối rồi cùng hòa đồng với 2 người bạn; riêng Hùng đêm cuối anh thể hiện không cấu trúc, quá trình, nhưng có cài ý tưởng.
Vũ Nhật Tân cho biết: “Cuối thế kỉ XX, “Noise Music” (Âm nhạc tiếng ồn) đã quá quen thuộc với giới nghệ thuật ở các nước châu Âu, những dân nghiện nhạc Metal Rock (loại rock nặng nhất) đã lũ lượt bỏ sang yêu thích noise bởi thứ âm nhạc này “phê” hơn, động hơn và mang tính kích thích vượt trội hơn”.
Bảo noise mới được thử nghiệm ở Việt Nam thì chưa hẳn đúng, nhưng để thật quen với thứ nhạc “chói tai, không giống ai, bất bình thường” này vẫn chưa được số đông ủng hộ.
Các đêm diễn, Sơn - Tân - Hùng đã dùng thêm trang trí của hệ thống đèn nhiều màu sắc, 4 khối lập phương rỗng (to/nhỏ) và những dây nối đỏ - vàng kết chéo tạo hiệu ứng thị giác cho đêm diễn.
Với khán giả lần đầu thưởng thức, sẽ có cảm giác ù tai, đau đầu, như ai thúc từ sau lưng trong... 15 phút. Âm thanh DC_factory tạo ra giống như tiếng ầm ào, đục đẽo tần số cao, tiếng động cơ xe máy rít trên đường, dế “than”, ù ù máy bay trên đầu, nếu ai nghe chưa quen sẽ cảm như... tra tấn(!).
Nhạc noise ở Mỹ thường chơi từ 9h tối tới 3h sáng hôm sau. Khi ban nhạc biểu diễn thường để các thùng phi rỗng dựng ngược trên đựng nhiều cốc nhựa đầy nước.
Khi tần số âm nhạc cao trào, những chiếc thùng rung bần bật, nước văng tung tóe. Một khán giả nữ người Bỉ nhận xét đêm biểu diễn của DC_factory còn... êm đềm quá!
Hùng giải thích: “Chúng tôi xuất phát từ trò chơi, sau đó suy nghĩ nghiêm túc hơn. Thử nghiệm biến ý tưởng thành âm thanh của chúng tôi khiến khán giả có thể nghe/thưởng được”. Hùng dùng ghita điện, tạo hai giao động âm thanh khiến trống kêu, sau đó để Tân xử lí nhạc.
“Chúng tôi đem tới sự tự do trong quan điểm sáng tác, không ép buộc vào khuôn khổ. DC_factory mang tới một món “lạ”, khách ăn chưa quen rồi sẽ quen. Âm nhạc này cần một cái nhìn cởi mở và rộng rãi hơn” - Sơn_X lí giải.
Còn Vũ Nhật Tân bổ sung: “Trước đây khán giả ta nghe quen nhạc pop là một kiểu xử lí khéo léo, thuận tai. Âm thanh chỉ là một loại tiếng ồn chỉ có điều, DC_factory bố cục khác, theo một nguyên tắc khác. Tập với nhau mãi, Tân thấy thỏa mãn và hài lòng với nhạc và các bản gốc của nhóm”.
Mỗi đêm diễn ước chừng có 50 chục người đến, non nửa là khách Tây, cả ta lẫn Tây bỏ về cũng có, nhưng không nhiều. DC_factory từ khi kết hợp biểu diễn năm 2000 đều tự bỏ tiền túi. Nay niềm đam mê, tự do, tự tin để khám phá khiến họ không bỏ cuộc.
Tân được đào tạo âm nhạc điện tử ở Đức, Sơn và Hùng ở Mỹ- đều thành danh trong sự nghiệp âm nhạc chính thống. Vũ Nhật Tân nói anh tiếp tục thử nghiệm noise với dụng cụ âm nhạc truyền thống, và Sơn_X có đeo đuổi riêng trong phát triển thứ nhạc cổ truyền.
Ba người cho biết biểu diễn ở Đức, Mỹ, Nhật, Đan Mạch, Bỉ, Thụy Điển, Pháp, Hong Kong… đều được tung hô. Song để DC_factory thực sự trở thành một ban nhạc có đất diễn và được chấp nhận hoàn toàn ở ta có lẽ còn phải chờ vào thời gian.
Theo Tiền Phong
[/align]
