<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Edited by: <b>trần thị cỏ khô</b> -- <b>8/12/2003 1:31:36 PM </b> >>
Hoa Huệ Trắng
Buổi trưa tôi thường ra coi tiệm cho vợ tôi về ăn cơm. Vợ chồng tôi có một tiệm nhỏ bán hoa tươi ở chợ. Gọi là tiệm cho sang , thật ra đó chỉ là 1 cái sạp nhỏ mấy mét vuông nằm thỏm giữa khu chốsuot ngày đông đúc và lắm tiếng ồn. Được cái sạp nằm giữa ngã tưcơn lộ chính nên khá đông khách. Và với một thằng viết văn làng nhàng có ba con, hai trai một gái như tôi, nhờ vậy cũng sống tạm qua ngày cùng người vo85 giỏi giang và cái sạp bán hoa tươi quanh năm...
Quả là, chính cái sạp nhỏ này nuôi cả nhà tôi nhưng điều tôi thích hơn vẫn là hàng ngày, cứ mỗi buổi trưa ra sạp lại được ngắm những đoá hoa tươi thắm đủ màu sắc , khoe rực rỡ trên bước chân người qua. Một gian nhà đầy hoa, có loại tôi biết tên, loại không biết cứ như làm lòng tôi dịu hẳn lêntrong cơn kiếm sống tất bật hằng ngày , trong những trang viết đầy gai góc. Không gì làm lòng thanh thanh thoát, dịu êm và lắng đọng hơn bằng hoa , hình như R Tagore bảo vậy. Tôi tin ông thi sĩ Ấn Độ này khi nói về hoa như một thứ tôn giáo trong đời sống. Nó cũng làm người ta mê mải , đắm đuối và tôn thờ. Chẳng phải các loài hoa đều được đặt những nơi cao quý đó sao? chẳng phải những tình yêu thuần khiết nhất đều bắt đầu bằng biểu tương 1 loài hoa? và các đôi trai gái yêu nhau : có lời tỏ tình nào đẹp hơn khi tặng nhau một đoá hồng hay " Xin đừng quên tôi " chớm nũ...
Nhưng thôi, tôi chỉ mơ mộng 1 tí khi ngồi chễm chệ tr6n chiếc ghế thật cao , đảo mắt nhìn quanh xem có ai đi ngang qua mà mời mọc. " Hoa tươi đây, hoa Đà Lạt mới đem về đây... Mời anh chị ghé mua.... Bảo đảm giá cả và chất lượng... " Vợ tôi bảo tôi mời khách như vậy. Thỉnh thoảng tôi cũng bán được hoa giúp vợ. Thần sắc tôi không hiểu thế nào nhưng cứ hễ có ai ghé vào sạp nghe tôi nỉ non 1 hồi thế nào họ cũng mua hoa giúp tôi...
Khách hàng quen thuộc nhất của tối lại là một thằng bé. Vâng, một thằng bé đâu chừng 14 , 15 tuổi hầu như trưa nào cũng đến chỗ tôi mua hoa. Nó mua không nhiều , mỗi lần 1 bó giá chỉ vài ngàn, nhưng lại lưa rất kỹ, mà chỉ đặt biệt mua Huệ Trằng. Lúc đầu, tôi cũng ngạc nhiện Hỏi nó mua làm gì , nó chỉ lắc lắc đầu, không nói không rằng một câu ,Riết rồi tôi thây kệ ! Mắc gì đến tôi. Nó có tiền, nó mua , tôi có hoa tôi bán. Cứ 3 ngàn một bó sáu chiếc mà đếm tới. Ngữ này chắc tặng bồ , tặng bịch gì đây. Ôi cái thằng con nít rạnh Mới chừng ấy tuổi còn chưa nứt mắt , tôi nhủ thầm trong bụng như vậy...
Trả tiền tôi lúc nào cũng những tờ giấy bạc nhàu nát như bộ đồ thằng bé đang mặc. Nó đến và đi lặng lẽ , đôi mắt đen lấp lánh niềm vui và bước đi như chạy lẫn vào khu phố đông người. Tôi cứ băng khoanh tự hỏi không biết nó làm gì? mua hoa tặng ai... Thỉnh thoảng có vài cành hoa đẹp, còn dôi ra trong chậu tôi nhã ý tặng nó nhưng nó nhất định không lấy. Buổi trưa dù trời nắng hay mưa , cứ như đến giờ hẹn , nó lại đến mua hoa Huệ Trangvơ1i những đồng tiền nhàu nát...
Riết rồi thành lệ. Cứ trưa đến, khi ra ngồi trông sạp cho vợ , tôi lại chọn những cảnh hoa huê trắng đẹp nhất để dành cho nó. Thằng bé tỏ ra biết ơn và tôi đọc trên mắt nó long lanh niềm hạnh phúc. Cũng có những hôm, khi tôi ra bá thì hoa huệ cũng hết , nó lủi thủi bước đi mà gương mặt buồn xo, tội nghiệp. Những tờ giấy bạc nhàu nát và bộ đồ rách rưới của nó cư ám ảnh tôi...
Bẵng đi một thời gian khá lâu, tôi không gặp thằng bẹ Vợ tôi lúc này bán hoa luôn vào buổi trưa nên tôi không phải trông chừng sap. tôi có hỏi về thằng bé mua huệ trắng thì cô ấy lắc quầy quậy : Thằng bé nào thế, sao em không biết? mà trăm người bán , vạn người mua hơi đâu mà để ý. Nó mua hoa làm gì? hay là nó lại gạ ông rồi ăn cắp hoa đấy. trẻ con bây giờ tợn lắm.
( còn tiếp )
Buổi trưa tôi thường ra coi tiệm cho vợ tôi về ăn cơm. Vợ chồng tôi có một tiệm nhỏ bán hoa tươi ở chợ. Gọi là tiệm cho sang , thật ra đó chỉ là 1 cái sạp nhỏ mấy mét vuông nằm thỏm giữa khu chốsuot ngày đông đúc và lắm tiếng ồn. Được cái sạp nằm giữa ngã tưcơn lộ chính nên khá đông khách. Và với một thằng viết văn làng nhàng có ba con, hai trai một gái như tôi, nhờ vậy cũng sống tạm qua ngày cùng người vo85 giỏi giang và cái sạp bán hoa tươi quanh năm...
Quả là, chính cái sạp nhỏ này nuôi cả nhà tôi nhưng điều tôi thích hơn vẫn là hàng ngày, cứ mỗi buổi trưa ra sạp lại được ngắm những đoá hoa tươi thắm đủ màu sắc , khoe rực rỡ trên bước chân người qua. Một gian nhà đầy hoa, có loại tôi biết tên, loại không biết cứ như làm lòng tôi dịu hẳn lêntrong cơn kiếm sống tất bật hằng ngày , trong những trang viết đầy gai góc. Không gì làm lòng thanh thanh thoát, dịu êm và lắng đọng hơn bằng hoa , hình như R Tagore bảo vậy. Tôi tin ông thi sĩ Ấn Độ này khi nói về hoa như một thứ tôn giáo trong đời sống. Nó cũng làm người ta mê mải , đắm đuối và tôn thờ. Chẳng phải các loài hoa đều được đặt những nơi cao quý đó sao? chẳng phải những tình yêu thuần khiết nhất đều bắt đầu bằng biểu tương 1 loài hoa? và các đôi trai gái yêu nhau : có lời tỏ tình nào đẹp hơn khi tặng nhau một đoá hồng hay " Xin đừng quên tôi " chớm nũ...
Nhưng thôi, tôi chỉ mơ mộng 1 tí khi ngồi chễm chệ tr6n chiếc ghế thật cao , đảo mắt nhìn quanh xem có ai đi ngang qua mà mời mọc. " Hoa tươi đây, hoa Đà Lạt mới đem về đây... Mời anh chị ghé mua.... Bảo đảm giá cả và chất lượng... " Vợ tôi bảo tôi mời khách như vậy. Thỉnh thoảng tôi cũng bán được hoa giúp vợ. Thần sắc tôi không hiểu thế nào nhưng cứ hễ có ai ghé vào sạp nghe tôi nỉ non 1 hồi thế nào họ cũng mua hoa giúp tôi...
Khách hàng quen thuộc nhất của tối lại là một thằng bé. Vâng, một thằng bé đâu chừng 14 , 15 tuổi hầu như trưa nào cũng đến chỗ tôi mua hoa. Nó mua không nhiều , mỗi lần 1 bó giá chỉ vài ngàn, nhưng lại lưa rất kỹ, mà chỉ đặt biệt mua Huệ Trằng. Lúc đầu, tôi cũng ngạc nhiện Hỏi nó mua làm gì , nó chỉ lắc lắc đầu, không nói không rằng một câu ,Riết rồi tôi thây kệ ! Mắc gì đến tôi. Nó có tiền, nó mua , tôi có hoa tôi bán. Cứ 3 ngàn một bó sáu chiếc mà đếm tới. Ngữ này chắc tặng bồ , tặng bịch gì đây. Ôi cái thằng con nít rạnh Mới chừng ấy tuổi còn chưa nứt mắt , tôi nhủ thầm trong bụng như vậy...
Trả tiền tôi lúc nào cũng những tờ giấy bạc nhàu nát như bộ đồ thằng bé đang mặc. Nó đến và đi lặng lẽ , đôi mắt đen lấp lánh niềm vui và bước đi như chạy lẫn vào khu phố đông người. Tôi cứ băng khoanh tự hỏi không biết nó làm gì? mua hoa tặng ai... Thỉnh thoảng có vài cành hoa đẹp, còn dôi ra trong chậu tôi nhã ý tặng nó nhưng nó nhất định không lấy. Buổi trưa dù trời nắng hay mưa , cứ như đến giờ hẹn , nó lại đến mua hoa Huệ Trangvơ1i những đồng tiền nhàu nát...
Riết rồi thành lệ. Cứ trưa đến, khi ra ngồi trông sạp cho vợ , tôi lại chọn những cảnh hoa huê trắng đẹp nhất để dành cho nó. Thằng bé tỏ ra biết ơn và tôi đọc trên mắt nó long lanh niềm hạnh phúc. Cũng có những hôm, khi tôi ra bá thì hoa huệ cũng hết , nó lủi thủi bước đi mà gương mặt buồn xo, tội nghiệp. Những tờ giấy bạc nhàu nát và bộ đồ rách rưới của nó cư ám ảnh tôi...
Bẵng đi một thời gian khá lâu, tôi không gặp thằng bẹ Vợ tôi lúc này bán hoa luôn vào buổi trưa nên tôi không phải trông chừng sap. tôi có hỏi về thằng bé mua huệ trắng thì cô ấy lắc quầy quậy : Thằng bé nào thế, sao em không biết? mà trăm người bán , vạn người mua hơi đâu mà để ý. Nó mua hoa làm gì? hay là nó lại gạ ông rồi ăn cắp hoa đấy. trẻ con bây giờ tợn lắm.
( còn tiếp )