Diễn Đàn » Chuyện Cười

Tên trộm đáng thương

7 trả lời, 1.692 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-12 12:18:54DaTaiMeo>
Tên trộm đáng thương

Tại phiên tòa:
- Bị cáo hãy cho biết, đang đêm anh lẻn vào cửa sổ nhà người ta để làm gì?
- Thưa tòa, tôi uống rượu về muộn, tôi tưởng đó là nhà mình.
- Thế tại sao khi thấy chị chủ nhà thức giấc, anh lại bỏ chạy.
- Tôi tưởng đó là vợ tôi
(sưu tầm)
Cây Cầu Tương Lai .Net - Chung một bàn tay - Chăm sóc trẻ em khuyết tật
Đăng nhập để trả lời
0
Ông nọ tối ngày cứ say với xỉn, bà vợ bực lắm, nên muốn nghĩ cách để cho ông ta bỏ rượu.
Hôm đó, ông chồng đi uống rượu về khuya, bà vợ cãi trang làm quỷ, ra phòng khách đón ông chồng, giả giọng :
- Ta là quỷ sa-tăng đây?
Ông chồng hỏi lại :
- Có thiệt hông vậy?
- Dĩ nhiên là thiệt rồi...
- Vậy ông có biết là tui đã cưới trúng em gái của ông hông?
[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
- có một chàng trai trẻ gặp tai nạn thảm khóc... linh hồn anh ta rời khỏi xác và không biết đi về đâu.. nó lang thang và đi lạc đến thế giới quỷ... đêm đã khuya và linh hồn cảm thấy lạnh.. nó thấy ánh sáng từ trong căn nhà phía xa xa.. tiến đến gần hơn và gõ cửa...
- cánh cửa mở ra và anh ta ăn nguyên 1 cái cán chổi vào đầu, kèm theo là 1 câu khuyến mãi.. + Thằng quỷ già.. đi đâu mà giờ này mới mò về nhà thế hả....
- thầm cảm ơn chúa vì người đã gọi anh trước khi anh lấy vợ... và bổng nhiên anh thấy ánh hào quang của đức ngài...
 

cái này là chiện cười thui nhe.. xin ông trời cho con lấy được người con thương... roài ngày nào cũng ăn chổi con cũng chịu... huhuhuhu

Đăng nhập để trả lời
0
Thi thoảng góp chuyện vui nhé, thư giãn những lúc căng thẳng, :-)
Cây Cầu Tương Lai .Net - Chung một bàn tay - Chăm sóc trẻ em khuyết tật
Đăng nhập để trả lời
0



Lấy vợ, tại sao không?


14:37 28/08/2008 (GMT+7)





Với câu hỏi “nhớn” ấy khối chàng gãi đầu gãi tai và nói một cách rất thật rằng: “Tôi... không thể nói thật”! Tại sao không thể nói thật? Vì nói thật rồi sau này... sợ vợ biết!!!
Rất may, một nhà bác học... độc thân đã chế ra chiếc máy kỳ diệu: Ai muốn nói thật về đề tài này cứ việc đọc cho máy ghi lại, sau khi máy “phát tán tài liệu” thì duy nhất cô vợ tương lai của người nói sẽ hiểu sang nghĩa khác. Chính vì vậy mà nhiều chàng đã hào hứng tham gia “thú tội trước bình minh”. Tuy nhiên, tổng kết lại lý do “Không thích lấy vợ” cũng chỉ là mấy “lý do vặt” sau đây:
- Lấy vợ rồi thì trong lúc ngủ không còn được... gọi tên cô bạn đồng nghiệp nữa.
- Cũng liên quan đến cô bạn đồng nghiệp, nếu nửa đêm cô ấy gọi bảo sếp nhắn mai họp sớm thì chắc chắn mai mình sẽ đi họp với đôi tai tím ngắt màu hoa bằng lăng... héo.
- Ngán ngẩm việc phải chuyển tivi sang kênh khác trong khi trận đấu được tường thuật trực tiếp đang hồi gay cấn.
- Không muốn mỏi miệng vì phải trả lời những câu hỏi bất tận: Anh còn yêu em không? Anh còn nghĩ đến cô A, cô B không? Em xinh không? Tại sao anh lấy em?...
- Lấy vợ á? Thôi, thôi... Đang đi trên đường nhìn thấy cô nào xinh xinh mình nhìn có mấy giây đã bị cấu thì còn gì là đời nữa?
- Suốt ngày phải giải thích việc tại sao mình không khen vợ như thằng Giáp, không tặng quà cho vợ như thằng Ất hay là không dẫn vợ đi dạo như thằng Bính thì chán chết.
- Lấy vợ cũng được, nhưng ớn việc cuối tuần lại phải sửa xe giúp cô em vợ, chẻ củi giúp mẹ vợ và đánh cờ (mà mình toàn thua) với bố vợ.
- Bỏ thói quen vừa ăn vừa đọc báo, xem tivi hay vừa ăn vừa chơi game là cực kỳ khó khăn.
- Điều quan trọng nữa để lý giải việc không thích lấy vợ là không muốn cứ phải thay đổi nơi cất tiền
Khi gọi được tiếng cố nhân
Là bao đau đớn đã dần phôi pha
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy là nàng đã ốm. Ốm chỉ vì một lần gã quên không sử dụng áo mưa. Nàng dính chưởng, choáng váng sốt, người hầm hập, tay chân lạnh giá như đồng. Nàng rên rỉ, rồi nàng lạnh lùng không nói không rằng.
Cảm giác nàng hệt một thiếu nữ câm, một nàng Kiều Nguyệt Nga vì ức đời quá mà cấm khẩu. Nàng khiến gã sợ hết cả hồn...
Mấy ngày nàng ốm là mấy ngày lương tâm cắn dứt. Thâm tâm gã đã tự trách mình ghê lắm. Tại sao hôm ấy lại cứ hùng hục, hùng hục mà lao. Tại sao lại không dùng áo mưa. Tại sao lại cứ thế đầu trần chở nàng đi trong mưa gió. Nàng vốn tiểu thư trâm anh lá ngọc cành vàng, để chiều ấy cả hai đã ướt sũng bên nhau...






Trên đường về hôm ấy, gã đã dự liệu tình huống này. Thế nên ngay lúc về đến nhà, gã lột trần nàng ra mà lau khô. Gã biết bất kỳ cơ thể nào nếu ngấm nước mưa sẽ rất dễ bị cảm. Thế nên càng lúc gã càng loay hoay. Hết lật nàng sang trái lại sang phải, lau trên lại lau dưới. Gã không ngại ngần lau chùi cả vào những nơi... nhạy cảm nhất!
Nàng quan trọng đối với gã lắm, gã ốm thì không sao, nhưng nàng mà nằm đấy thì là cả những ngày u tối. Ôi ước gì gã có thể ốm thay phần nàng...
Nàng nằm đấy. Chẳng còn có ai chiều chuộng gã. Gã cũng chẳng còn một ngày mấy lần tót lên phòng riêng với nàng, rồi từng ngón tay bắt đầu mân mê đánh đu, ve vuốt rờ rẫm trên cơ thể nàng. Mỗi lần bên nàng là lại thêm một lần miên man trên từng phím xúc cảm...
Hai ngày nàng vẫn nằm ì. Li bì và mê mệt. Nàng bệnh nặng thật rồi. Gã ôm nàng mà lòng đầy xót xa. Những tưởng hai ngày qua, bằng hơi ấm của gã, bệnh tình của nàng sẽ khá lên. Nào ngờ. Nàng thật đáng thương mà sao cũng đáng ghét thế. Nàng ốm như ăn vạ. Mà ăn vạ nghĩa là nàng sẽ lại đòi tiền, và một khoản không nhỏ nữa sẽ theo nàng và cơn bệnh của nàng đi khỏi cái tài khoản ngày một hẻo đi của gã đây. Nàng nằm đấy, mà trời còn làm mưa khiến lòng người mỗi lúc càng não nề hơn. Gã thấy ghét mưa hơn bao giờ hết.
Ờ, nhưng mà đáng ghét cũng vẫn phải đi. Dù mưa gió, bão bùng, gã phải cứu nàng thôi, không còn chần chừ được nữa. Bệnh nàng nặng lắm rồi. Gã phải đưa nàng đến bệnh viện...
Hi vọng sau khi được các bác sĩ chăm sóc, nàng sẽ khỏi bệnh để gã sớm được chiều chuộng vui vầy... Và gã thì nhanh chóng chấm dứt những ngày đen đủi.
Nhưng trước tiên phải alô cho thằng bạn làm IT, để xin cái địa chỉ của... “Bệnh viện Máy tính” đã. Và chắc chắn lần này phải mặc áo mưa đàng hoàng cho nàng Laptop xinh đẹp đang câm như hến kia mới được!
Trong đời người ta chỉ thật sự khóc một lần.
Những lần trước là người ta tập khóc.
Những lần sau là người ta khóc do thói quen.
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đã từng đọc ở đâu đó truyện cười về những anh chàng dại dột khi đi “cưa gái”.
Có anh chàng khi vào nhà cô bạn gái, thấy con chó nhảy xổ ra sủa ông ổng rồi nhe răng doạ, anh chàng quát: “Tao thách... cả nhà mày cắn tao đấy”! Hậu quả, ai cũng rõ.
Tôi cũng không khờ đến nỗi gặp bố của bạn gái lại: “Mời bác xơi điếu thuốc cho thơm miệng”. Để rồi gặp cụ khó tính sẽ được nghe: “Không có thuốc của cậu miệng tôi... thối chắc?”. Không cái dại nào giống cái dại nào.
Cho nên, lần ấy đến nhà bạn gái chơi, thấy bố nàng đang chặt tre, tôi vội ra phụ giúp, miệng còn nhanh nhảu:
- Bác cứ vào nhà nghỉ ngơi, cháu làm một loáng xong ngay!






Ông cụ tủm tỉm đi vào. Còn lại một mình, tôi hì hục chặt, kéo... mồ hôi dầm dề. Chao ôi, thảo nào các cụ bảo “Thứ nhất chặt tre, thứ nhì ve gái”, gian nan vô cùng. Mãi mà tôi mới chặt và kéo được 2 cây tre ra khỏi bụi.
Cứ đà này có khi qua đêm tôi vẫn chưa xong việc, mà tôi đến đây có phải để... chặt tre đâu? Thế là đành phải dùng mẹo để trốn việc vậy: Lấy hết sức bình sinh, tôi lao đầu vào cây tre đực to nhất...
Nghe tiếng kêu của tôi, mọi người trong nhà chạy ra, bố nàng hoảng hốt:
- Trời ơi, bị tre đập vào đầu phải không? Máu chảy kìa, lấy bông băng thuốc đỏ ra đây!
Mặc dù được chính tay nàng băng bó, và uống khá nhiều thuốc, tôi vẫn phải mang cục u to tướng trên đầu hơn một tháng (tại lao đầu mạnh quá)! Bù lại, cuối cùng thì tôi đã lấy được lòng cả nhà, và được cưới nàng làm vợ.
Hôm rước dâu, bố vợ tôi gọi tôi ra một góc, bảo:
- Bố rất khâm phục con, nhưng con “hơi bị” dại.
- Về chuyện gì ạ?
- Về chuyện chặt tre hôm nọ ấy! Con biết dùng “khổ nhục kế” là tốt! Nhưng không cần lao đầu vào cây tre. Ngày trước, bố chỉ cần dụi mắt một lúc cho nước mắt chảy ra, rồi nói là bị cành tre quệt vào. Thế mà cũng cưới được mẹ vợ con bây giờ đấy thôi!
Hình như trong tiệc hôm đó, mặt của chú rể “đỏ tưng bừng” cho dù không uống giọt rượu nào
Trong đời người ta chỉ thật sự khóc một lần.
Những lần trước là người ta tập khóc.
Những lần sau là người ta khóc do thói quen.
Đăng nhập để trả lời
0
Chắc chắn khi hút thuốc lá bạn không chỉ có khả năng lớn được "gặp" một trong 6 trường hợp dưới đây, mà có khi nhiều hơn:
1. Khỏi cần nhạc Ráp, tấu hài
Ông ho sù sụ, “vui tai” cả nhà!
2. Chắc chắn chẳng sợ chết già
Chỉ năm mươi tuổi ông đà... xuôi tay!
3. Bởi vì chống gậy luôn tay
Chó không dám cắn, thật hay mọi bề!
4. Vòm họng và phổi rất “bền”
Luôn được xông khói, chẳng “bền” thì sao?
5. Buổi tối thì ngủ ngon sao
Miệng hôi, má khét... vợ nào lân la?
6. Kẻ trộm chẳng dám vào nhà
Tiền mua thuốc hết, thừa ra đồng nào?!
Sáu điều “lợi” ấy “tuyệt” sao
Bác nào đang hút, đọc vào chắc... “phê”!???
Trong đời người ta chỉ thật sự khóc một lần.
Những lần trước là người ta tập khóc.
Những lần sau là người ta khóc do thói quen.
Đăng nhập để trả lời
0