Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

TỰ TIN THÁI QUÁ!

0 trả lời, 589 lượt xem — Trang 1 / 1
"Trước đây và bây giờ tôi vẫn là một con bé đầy tự tin,nhưng cái tự tin thái quá trong quá khứ đã để lại cho tôi một bài học vô cùng quý giá.
Lúc đó tôi tự tin về mọi mặt của bản thân mình.
Về ngoại hình tôi luôn tự tin rằng mình xinh xắn dễ thương và luôn là điểm nổi bật giữa đám đông. Nhưng đến một ngày đứng trước gương tôi nhận ra mình đã ốm đi rất nhiều, dưới đôi mắt đã xuất hiện quầng thâm…
Về cách nói chuyện tôi tự tin rằng mình là người có khả năng giao tiếp tốt. Và một ngày tôi nhận ra mình đang làm mích long nhiều người về cách xã giao quá tự tin khiến họ có cảm giác tôi đang khinh thường họ…,và tôi đã mất nhiều mối quan hệ tốt…
 Về chuyện học hành tôi luôn tự tin mình có đủ kiến thức và chuyện thi vào đại học chỉ là chuyên nhỏ. Nhưng tôi đã bị shock khi bài kiểm tra môn ruột của mình chỉ có 4 điểm, khi bắt gặp đôi mắt thất vọng của thầy khi biết tôi rớt đại học, khi phải thi lại trong giảng đường đại học…
 Trong cuộc sống tôi luôn tự tin rằng mình đã hiểu hết mọi chuyện,mình đã có đầy đủ kinh nghiệm sống. Nhưng khi bước vào cuộc sống tự lập tôi nhận ra có quá nhiều điều mới mẻ,quá nhiều cạm bẫy,….ganh ghét, đố kỵ…và tôi hiểu cuộc sống không phải chỉ có màu hồng như tôi thường mơ tưởng….
Trong công việc tôi tự tin rằng mình sẽ là một nhân viên giỏi. Nhưng niềm kiêu hãnh ấy tụt dần theo kết quả làm việc của tôi, tôi đã hiểu được thế nào là cạnh tranh khốc liệt trong công việc
Trong tình yêu tôi tự hào vì có nhiều người theo đuổi.Tôi làm cho nhiều người phải đau khổ. Cho tới ngày gặp anh,khi giận nhau,rồi khi anh thờ ơ, tôi đã phần nào hiểu được nỗi đau của những người đã từng theo đuổi tôi. Tôi biết nỗi đau tôi gây ra còn nhiều hơn khi phủi tay tình cảm của người bạn trai thời phổ thông, khi ngộ nhận tình cảm của hai người mà tôi coi như anh trai. Tôi còn tự tin mình đã biết tạo dựng một tình yêu đẹp, nhưng tôi không sớm nhận ra mình đang đòi hỏi ở anh quá nhiều, và đôi khi vô tình với sự quan tâm của anh…hay đã biết hỏi mình đã làm được điều gì để anh vui?
Trong gia đình tôi luôn tự tin mình đã là một người toàn vẹn. Nhưng giờ đây tôi chợt nhận ra rằng niềm tin tưởng ba đã không còn dành trọn cho tôi…Và tôi phát hiện ra đôi mắt ươn ướt  của mẹ vì một đứa con hay cãi bướng như tôi. Tôi đã tự tin cho rằng mình là một đứa con ngoan nhưng tôi chưa bao giờ nấu một bữa cơm ngon cho gia đình, hay được một lời hỏi thăm ba mẹ có khoẻ không? Tôi tự tin mình là đứa em ngoan nhưng tôi chỉ biết cáu gắt hờn dỗi khi chị la mắng vì tôi làm điều gì không vừa ý chị,tôi không nhận ra đôi mắt lo âu của chị….Và tôi không nhận ra được sự cô độc của người anh trai khi tôi đối xử bằng thái độ khinh thường,tôi càng đẩy anh sâu vào sự tự ti mặc cảm….Tôi tự tin mình là một người chị tốt, luôn quan tâm em vậy mà tôi lại chẳng giúp gì được cho em khi ở cái tuổi dậy thì em đang rất cần tôi giúp đỡ nhiều thứ,dù rằng tôi đã nếm trải cái cảm giác bị bỏ mặc,ngỡ ngàng…,cho đến khi sự e ngại của em đối với tôi thì tôi biết mình đã sai nhiều thứ…
Trong tình bạn tôi tự tin rằng họ luôn coi tôi là người bạn thân nhất để chia sẻ mọi thứ. Và trong một lần tâm sự, nhỏ bạn vừa khóc vừa hét vào mặt tôi “mày không phải lo nhiều thứ như tao nên mày chỉ biết chỉ trích những đứa thực dụng như tao”… ờh,mình hiểu nhỏ được bao nhiêu?
............................"
HV nghĩ tự tin là cần thiết trong cuộc sống nhưng thái quá cũng không nên phải không mọi người???[:)]
 
Hạnh phúc không tùy thuộc bạn là ai,bạn làm gì,mà tùy thuộc vào bạn nghĩ gì!
Đăng nhập để trả lời
0