<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 11:48:40TRẦN LÊ HÁN VÂN>
NẾU...
Anh chợt đến chợt đi
Bất ngờ như mưa gió
Em nhưn ngàn cây cỏ
Vắng anh lá đổi mầu
Sẽ không thành rừng sâu
Khi cây trồi thiếu nắng
Sẽ chỉ là hoang vắng
Nếu gió không rạo đùa
Sẽ không thành giọt mưa
Nếu thiếu ngày nắng lửa
Em không là em nữa
Nế bây giờ thiếu... anh.
GỬI EM...
Em đừng khóc nữa em ơi !
Rồi mai đây nắng bừng trời nước NGA
Ngày mai ta lại là ta
Lời thơ đọng lại thế là có nhau
Anh ở đâu? Em ở đâu?
Đã thương đã nhớ ngan sau vẫn chờ.
chuông gió
LẠC MÙ ĐÔNG
Chiều nay gió đến lòng thêm lạnh
Ngoài trời lạc lõng tuyết đang rơi
Bâng khuâng nỗi nhớ người xa mãi
Tuyết rơi buốt giá bởi lạc mùa.
Lay lắt hạ về có gió đông
Lạ chưa hay bởi tại người đi
Người đi đã hẹn không quay lại
Rách trời ai vá lạc mùa đông.
PHONG LINH
Trời mưa làm lạnh lòng em.
Phương xa anh có đợi mong em về?
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
Dù anh không ngỏ lời yêu
Nhưng em vẫn nguyện... Đợi anh sớm chiều
Mùa đông lạc hay người lạc lối
Để cho đời ai mãi tìm ai?
Mùa đông lạc mùa hè sẽ tới
Người đã đi sao biết đường về.
GIÓ ĐỔI MÙA
Chợt đông xưa quay lại
Lòng em thành bồi hồi
Ngoài trời tuyết lại rơi
Lạ chưa em đã khóc.
Mắt nhìn bông tuyết trắng
Mà nỗi nhớ vô hình
Ráng em bé xinh xinh
Muốn chạm tay vào tuyết
Hạt tuyết nhỏ tan ngay
Trên ngón tay ấm áp
Ngoài kia trời đã khác
Gió nay bỗng chuyển mùa
Thành những hạt tuyết rơi
Thân gái nhỏ buông lơi
Nhớ về ngày đông cũ
Tuyết phủ trắng bầu trời
Đời người như biển khơi
Bao giờ thuyền cập bến
Anh đi đâu có đến
Gió đông bỗng chuyển mùa.
Thơ Phong Linh.
Nhười trách em hay người đang mong nhớ
Em lạc hay lòng yêu đã lạc nhau
Anh có đợi mãi đến mùa đông sau
Sẽ quay lại ta tìm về chốn cũ
THƠ TÌNH... NGÀY KHÔNG ANH
Em đi trong tuyết lạnh
Nghĩ về anh về sư lặng im đáng ngờ
Lòng thấy lạnh hơn
Tuyết rơi giá buốt.
Em ngồi trong căn phòng ấm
Nghĩ tới anh lo lắng hoang mang
Em tư hỏi :
Em đang đi trênh con đường hoa đầy nắng
Hay đang trông vào sa mạc mênh mông.
Không có dáng anh
_ Khiến em nghẹt thở.
Không có tình anh
_ Bóp tim em vỡ.
Trong căn phòng ấm cúng....
Em vẫn giá băng.
Trách mình trach anh
cả vạn lần.
Em mơ thời gian quay trở lại
Ngày ta gặp nhau lần đầu
Ta sẽ không nhìn nhau
Để không có những ngày sau gặp gỡ.
Và khi đó không biết có giống hôm nay
Em như người say....
Giữa nước NGA
Một mùa đông _ giá lạnh !
Chiều nay em bỗng thẫn thờ
Gió đông lạc lối làm em nhớ người
Hỏi người đông ấy nhớ không?
Sao người không có một lời cho em.
TB :
Hạnh phúc khó tìm nhưng dễ đánh mất.
CHUÔNG GIÓ
Người xa làm trái tim ta chết
Phút hồn còn quạnh quẽ tái tê
Giọt lệ khô khoé mắt ta về
Đi hay ở _ Ta còn chờ đợi ai
CHUÔNG GIÓ
Người xa làm trái tim ta chết
Phút hồn còn quạnh quẽ tái tê
Giọt lệ khô khoé mắt ta về
Đi hay ở _ Ta còn chờ đợi ai












![[;)]](/images/smiley/s4.gif)

