<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-02 03:17:51Bụi Tím>
Em lại về với biển ….
Về một cách bình yên thầm lặng ….
Biển mùa này trở lạnh …gió lớn …đùa vui một tí với sóng bước lên lòng thật lạnh
Lạnh của sóng biển hay lạnh của lòng em …???
Giờ này anh đang làm gì nơi sài gòn náo nhiệt nhỉ …Anh có biết rằng em đang với biển mà nghĩ về anh ko ? …Không …!!! Không …??? !!! Có lẽ là anh ko bao giờ biết …
Khoảng cách giữa em và anh là “Cái lạnh vô tình “
Là con người hay gỗ đá …mà chẳng đau lòng ……anh ơi ….
“Cái lạnh vô tình” sao nghiệt ngã ..vô cùng …cho em với anh lỗi nhịp cùng nhau …
“Cái lạnh vô tình “ và thời gian làm chúng ta xa cách …và giờ đây …
Em thấy cuộc sống trong mắt em giống như một kịch bản biết trước, làm em không còn cảm thấy háo hứng với cuộc sống, em thôi không còn líu lo như trước, em chỉ thích cuộc sống bình lặng...em chỉ mong thời gian qua thật mau …để mình trở về cát bụi ….mà thôi …
Nếu hôm nay em được trở về thân cát bụi của ngày em bước ra thì thật hạnh phúc to lớn vô cùng ….nhưng ….
Ôi …trời lại mưa …mưa trên biển …chiều nay ….
Anh bây giờ đã thuộc về một mùa mưa khác, đã hạnh phúc, ấm áp trong những ngày trở lạnh...Em sẽ thôi không phải lo lắng anh có đủ ấm hay không. ???
Nhưng trong em thoáng chạnh lòng...
Có khi nào vô tình đi trong mưa anh chợt nhớ chợt nghĩ về em ko nhỉ ?
Còn em, giờ đây em đang mong được sưởi ấm, được cảm thấy bình yên, nhẹ nhàng và ấm áp. Em đang chờ, chờ nắng sau những ngày mưa...
Nhưng em biết trước rằng tình em và anh …sẽ mãi là SAU CƠN MƯA TRỜI CỨ LẠI MƯA TIẾP mà thôi ….
Về một cách bình yên thầm lặng ….
Biển mùa này trở lạnh …gió lớn …đùa vui một tí với sóng bước lên lòng thật lạnh
Lạnh của sóng biển hay lạnh của lòng em …???
Giờ này anh đang làm gì nơi sài gòn náo nhiệt nhỉ …Anh có biết rằng em đang với biển mà nghĩ về anh ko ? …Không …!!! Không …??? !!! Có lẽ là anh ko bao giờ biết …
Khoảng cách giữa em và anh là “Cái lạnh vô tình “
Là con người hay gỗ đá …mà chẳng đau lòng ……anh ơi ….
“Cái lạnh vô tình” sao nghiệt ngã ..vô cùng …cho em với anh lỗi nhịp cùng nhau …
“Cái lạnh vô tình “ và thời gian làm chúng ta xa cách …và giờ đây …
Em thấy cuộc sống trong mắt em giống như một kịch bản biết trước, làm em không còn cảm thấy háo hứng với cuộc sống, em thôi không còn líu lo như trước, em chỉ thích cuộc sống bình lặng...em chỉ mong thời gian qua thật mau …để mình trở về cát bụi ….mà thôi …
Nếu hôm nay em được trở về thân cát bụi của ngày em bước ra thì thật hạnh phúc to lớn vô cùng ….nhưng ….
Ôi …trời lại mưa …mưa trên biển …chiều nay ….
Anh bây giờ đã thuộc về một mùa mưa khác, đã hạnh phúc, ấm áp trong những ngày trở lạnh...Em sẽ thôi không phải lo lắng anh có đủ ấm hay không. ???
Nhưng trong em thoáng chạnh lòng...
Có khi nào vô tình đi trong mưa anh chợt nhớ chợt nghĩ về em ko nhỉ ?
Còn em, giờ đây em đang mong được sưởi ấm, được cảm thấy bình yên, nhẹ nhàng và ấm áp. Em đang chờ, chờ nắng sau những ngày mưa...
Nhưng em biết trước rằng tình em và anh …sẽ mãi là SAU CƠN MƯA TRỜI CỨ LẠI MƯA TIẾP mà thôi ….



