Chương 7
Tịnh Anh hét lên :
- Thả tôi ra !
Thật lạnh lùng , Dương Quân phán :
- Cô sẽ ở lại đây !
Tịnh Anh mím môi lại :
- Không đời nào.
Dương Quân so vai :
- Cô không nghĩ đến tương lai con của ... chúng ta sao ? Một ngày nào đó , khi bắt đầu hiểu biết nó sẽ hỏi cô là cha nó đâu ?
Tịnh Anh ngẩn cao đầu :
- Tôi sẽ bảo là cha của nó đã chết. Đúng như những gì anh đã nói trước đây.
Dương Quân nhướng mày :
- Cô đừng quên là sự thật bao giờ cũng sẽ phơi bày dưới ánh sáng mặt trời. Cô không thể giấu được nó.
Nhìn vào đôi mắt thất vọng của cô , anh cao giọng tiếp :
- Cô đừng để mọi người chung quanh xem nó như là một đứa con hoang. Điều đó sẽ làm cho thằng bé vô cùng đau khổ.
Không. Không bao giờ tôi để con trai tôi phải đau khổ. Con tôi phải được hạnh phúc.
Đôi mắt ngấn lệ , Tịnh Anh siết cu Bột vào lòng. Cô biết rằng mình đã thua cuộc ...
Dì Ba đưa Tịnh Anh đến một căn phòng nhỏ thật xinh xắn dễ thương cuối dãy hành lang. Giọng bà lễ phép :
- Đây là phòng cô chủ.
Tịnh Anh hơi ngỡ ngàng. Đó không phải là căn phòng mà trước đây cô với Dương Quân cùng chung sống.
Như hiểu được ý của cô , dì Ba khẽ nói :
- Cậu chủ ở một phòng khác.
Tôi không còn yêu anh nữa đâu Dương Quân. Nhưng những gì mà anh đối xử với tôi thật là tệ hại.
Tàn nhẫn.
Nuốt ngược những giọt lệ chực tràn trên đôi mi , Tịnh Anh dịu dàng :
- Cám ơn dì. Dì có thể ra ngoài để tôi tự thu xếp.
Dì Ba lắc đầu :
- Cô chủ cứ để tôi giúp đỡ. Tôi rất muốn ở đây một lát với cô chủ.
Tịnh Anh cười buồn :
- Dì đừng gọi tôi là cô chủ nữa.
- Sao lại như thế được. Cô chủ thật hiền dịu và tốt bụng , nhưng đừng bắt tôi phải xưng hô khác đi.
Tịnh Anh thở dài :
- Thế thì tùy dì.
Dì Ba chùng giọng :
- Đừng buồn nghe cô chủ.
Chớp mi để ngăn giọt lệ tủi thân , Tịnh Anh nhếch môi :
- Không sao đâu dì.
Dì Ba khẽ nói :
- Tôi biết tâm trạng của cô chủ bây giờ. Cậu chủ thật là khó hiểu. Không biết tại sao tôi cứ nghĩ là ... cậu chủ rất thương cô. Thật tôi không tin là cậu chủ vô tình đến thế.
Tịnh Anh lùa những ngón tay thanh mảnh vào mái tóc :
- Dì thương tôi , tôi cám ơn. NhưNg mỗi người đều có số phận và khó mà thoát khỏi định mệnh đã an bài.
Dì Ba an ủi :
- Một người như cô chủ không thể khổ được. Rồi đây , mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Cám ơn dì.
Tịnh Anh đặt cu Bột xuống giường. Con trai cô đang ngủ rất say , đôi môi hồng hơi nhoẻn miệng cười. Không biết cậu nhóc đang mơ gì. Vẻ mặt tươi tắn của con làm cô nhẹ nhõm đi đôi chút.
Dì Ba hôn nhẹ lên má cu Bột rồi lăng xăng dọn dẹp phòng cho cô. Kéo rèm cửa lấy gió , bà nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài :
- Này cô chủ xem , từ đây có thể ngắm được một khoảng vườn mà cô rất thích.
Tịnh Anh đi đến bên bà. Cô hơi chồm qua khung cửa sổ. Hồng trắng nở nhiều vô kể. Rất đẹp. Nỗi buồn đang thít chặt con tim được vơi đi ít nhiều.
Khi dì Ba rời khỏi phòng , chỉ còn lại một mình Tịnh Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên con. Cô ngắm nhìn nó với tình yêu thương vô hạn. Cô cố gắng không nghĩ đến Dương Quân , nhưng những giọt nước mắt tủi thân vẫn cứ trào ra ...
Buông tờ báo xuống bàn , Dương Quân bảo với dì Ba :
- Hãy mang thằng bé lại đây cho tôi !
Chỉ một lát sau , anh đã bế cu Bột trên tay. Thằng bé thật dễ chịu , nó toét miệng cười với anh và đưa bàn tay bé bỏng đập đập trên mặt anh.
Dương Quân đùa với thằng bé được một lát rồi đứng dậy đi làm.
Anh mở cửa chiếc Nissan rồi nổ máy mà không buồn nhìn lên cửa sổ , nơi Tịnh Anh đang nhìn theo anh với con tim héo hắt.
Vậy là một tuần lễ đã trôi qua kể từ ngày Tịnh Anh trở về sống lại nơi đây.
Dương Quân hoàn toàn xa cách với cô. Anh cố gắng càng ít nhìn thấy cô càng tốt. Nhiều lúc Tịnh Anh phải tự hỏi là người đàn ông đã từng một thời là chồng cô phải chăng có một trái tim làm bằng đá. Có như thế , anh mới có thể xử xự như vậy với cô.
Cô đến với anh bằng một cuộc hôn nhân sắp đặt trước. Nhưng không vì thế mà cô không yêu anh. Thời gian chung sống ngắn ngủi với anh , cô có những khoảng khắc hạnh phúc thật sự. Dù rất ngắn.
Vẫn nhớ những nụ hôn đắm say của anh. Khi cô dâng hiến cho anh , cô vẫn nhớ những rung động rất thực của anh.
Thật chậm rãi , Tịnh Anh đi xuống từng bậc thang dát đá granit mát lạnh. Cô đi ra vườn , đôi mắt buồn mênh mông.
Chỉ có một điều an ủi duy nhất cho cô trong một tuần lễ vừa trôi qua là Dương Quân rất yêu con trai của anh. Mỗi lần đi đâu về , cho dù bận cách mấy anh phải bế nó một chút. Và tối nào , Dương Quân cũng đùa với nó đến tận khuya.
Tiếng chuông gọi cửa vang lên.
Tịnh Anh đi ra mở cổng. Bên ngoài cánh cửa sắt là một người đàn ông trạc ba mươi tuổi.
Anh lịch sự nhìn cô :
- Xin lỗi , cô có thể giúp được tôi không ?
Tịnh Anh tròn mắt :
- Anh cần gì ?
- Có lẽ cũng cần giới thiệu một chút , tôi là người ở cạnh nhà cô. Tôi là Trung Khoa.
Nói xong , anh liền chỉ ngôi biệt thự màu tím thật thơ mộng với giàn cát đằng trước cổng.
Tịnh Anh lịch sự :
- Vâng ... chào anh.
Trung Khoa hắng giọng :
- Tôi muốn gởi cô chìa khóa cổng , lát nữa chị bếp nhà tôi đi chợ về nhờ cô đưa giùm.
Tịnh Anh ngỏ nhẹ :
- Tôi cũng muốn giúp ông , nhưng ...
Trung Khoa băng khoăn nhìn cô :
- Sao thế , cô ?
Tịnh Anh ấp úng :
- Giữ hộ người khác chìa khóa , tôi cũng thấy sao sao đó ...
Trung Khoa mỉm cười :
- Không sao cả. Tôi hoàn toàn tin ở cô.
Tịnh Anh buột miệng :
- Anh đâu biết gì về tôi.
Trung Khoa nhìn Tịnh Anh một cái , anh chùng giọng :
- Cô thì không biết tôi nhưng tôi thì sáng nào cũng nhìn thấy cô đi dạo trong vườn. Cái cách mà cô nâng niu từng đóa hoa hồng với vẻ mặt buồn man mác khiến tôi cảm thấy ...
Tịnh Anh ngẩn phắt đầu nhìn Trung Khoa. Trước mặt cô là một người đàn ông đầy cuốn hút không kém gì Dương Quân. Mạnh mẽ. Cái nhìn như xuyên suốt ý nghĩ của người khác.
Cô vội nói :
- Anh có thể đưa cho tôi chìa khóa cổng , lát nữa tôi sẽ trao lại cho người nhà của anh.
Trung Khoa đưa chùm chìa khóa cho Tịnh Anh. Cử chỉ của cô thật cẩn trọng , cố gắng không chạm vào tay anh.
Vẻ mặt cô nghiêm nghị :
- Chào anh.
Trung Khoa hỏi thật nhanh :
- Xin lỗi , tôi chưa biết tên của cô.
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Liệu có cần thiết không ?
Trung Khoa mỉm cười :
- Chúng ta dù sao cũng là hàng xóm với nhau , tôi mới dọn về đây hơn một năm nay. Tôi rất muốn biết tên của cô.
Tịnh Anh trầm giọng :
- Hãy gọi theo tên của ... chồng tôi , Dương Quân.
Trung Khoa nhã nhặn :
- Cám ơn cô.
Một cuộc tiếp xúc thật ngắn ngủi và không lưu lại điều gì cho Tịnh Anh. Cả khi cô đưa chìa khóa cổng cho người giúp việc của Trung Khoa , cô cũng không hỏi han gì thêm về người láng giềng ở cạnh nhà cô.
Thế nhưng , buổi chiều khi một mình cắt lá sâu trong vườn Tịnh Anh bất chợt nhìn về phía ban công ngôi nhà màu tím lãng mạn ấy. Cô giật mình khi thấy Trung Khoa đang đứng ở đó. Anh đang quan sát cô một cách chăm chú. Khi bắt gặp cái nhìn của cô , Trung Khoa làm một cử chỉ thân thiện và vẫn tiếp tục dán mắt vào cô.
Cố giữ vẻ mặt bình thản và tiếp tục cắt lá sâu nhưng Tịnh Anh cảm thấy không tự nhiên được nữa. Thật là khó chịu khi ai đó quan sát mình như thế.
Vội cắt mấy nhánh hồng , cô đi vào nhà.
Dương Quân đang ngồi đọc báo ở salon. Anh không ngẩng đầu lên nhưng có lẽ vẫn nghe tiếng dép rất khẽ của cô. Có lẽ anh chỉ mong cô đi qua thật nhanh để khỏi đối diện với cô.
Một cảm giác đau rất ngọt đi ngang qua trái tim bé nhỏ của cô , thế nhưng Tịnh Anh vẫn rất tự chủ.
Ôm cu Bột trong tay , cô bế nó ra cửa sổ :
- Con yêu của mẹ ! Mẹ yêu con quá.
Tịnh Anh chúi đầu vào cổ thằng bé làm nó cười khúc khích vì nhột. Cô yêu nó quá đỗi.
Chỉ tay xuống những luống hồng thơm ngát , Tịnh Anh nói chuyện với thằng bé :
- Con cưng của mẹ thấy đẹp không ?
Thằng bé ê a theo từng câu nói của cô , rồi lại cười nắc nẻ khi Tịnh Anh hôn tới tấp lên gương mặt bụ bẫm.
Buổi tối khi hai mẹ con đang đùa với nhau trên nền nhà thì Dương Quân bước vào. Tịnh Anh sững sờ nhìn anh.
Chưa bao giờ anh bước vào căn phòng này cả. Đây là lần đầu tiên anh xuất hiện ở đay , kể từ khi cô quay về lại ngôi nhà này.
Không nhìn cô , anh quỳ ngồi xuống đất và nhấc bổng thằng bé lên rồi đi ra khỏi phòng. Nhanh như một giọt nước bốc hơi hoang mạc.
Tịnh Anh cười buồn. Giờ cô mới nhớ là dì Ba xin về quê ít ngày. Công việc bế thằng nhỏ ra khỏi phòng của cô thông thường không phải là của chị bếp , vì thế Dương Quân mới ... hạ cố đến phòng cô.
Đang xếp những tả lót cho vào tủ , Tịnh Anh bỗng nghe thấy tiếng gọi của Dương Quân.
Cô đi nhanh ra hành lang. Tiếng khóc của cu Bột đang vang lên trong phòng của anh.
- Tịnh Anh !
Không kịp suy nghĩ gì thêm , Tịnh Anh lao vào căn phòng của Dương Quân.
Mọi chuyện không nghiêm trọng như cô đã tưởng. Không phải thằng bé té ngã mà là nó đang tè ướt áo Dương Quân.
Thấy cô , cu Bột càng khóc lớn hơn nữa.
Cô lẳng lặng bảo :
- Anh đưa nó cho tôi.
Dương Quân hắng giọng :
- Thay tả cho nó xong , cô mang con sang lại đây cho tôi.
Tịnh Anh lạnh nhạt :
- Đã đến giờ nó phải đi ngủ.
Dương Quân nhìn đồng hồ :
- Chưa đến chín giờ.
Tịnh Anh mím môi :
- Nó cần phải ngủ , thế thôi.
Dương Quân chăm chú nhìn vẻ mặt ấm ức của cô :
- Tại sao cô muốn chống đối tôi ?
Tịnh Anh nhếch môi cười chua chát. Cô đã lầm hoàn toàn khi chấp nhận làm một cái bóng bên cạnh Dương Quân. Rồi đây con trai của cô cũng chẳng bao giờ hạnh phúc khi thấy cảnh Dương Quân đối xử với cô. Ra đi là một giải pháp tốt nhất.
Cô thề sẽ không bao giờ lập lại sai lầm thêm một lần nữa. Không bao giờ cô quay về lại ngôi nhà này nữa.
Bất chấp thái độ giận dữ của Dương Quân , Tịnh Anh bế con về phòng và dỗ cho nó ngủ sớm hơn mọi ngày.
Cô đoán là Dương Quân rất giận cô về chuyện đó. Cô nghe tiếng giày nện thật mạnh trong hành lang , tiếng xe hơi nổ máy giận dữ ...
Nửa khuya.
Tịnh Anh choàng tỉnh dậy vì một tiếng ngã thật mạnh.
Cô nhìn nhanh qua chỗ con trai của cô , nó vẫn say ngủ với vẻ đẹp của một thiên thần.
Vậy là có thể đã xảy ra một chuyện gì đó bên phòng Dương Quân. Không kìm được lo lắng , Tịnh Anh đi chân trần ra hành lang.
Phòng của Dương Quân sáng đèn và cửa mở.
Tịnh Anh suýt kêu rú lên khi thấy Dương Quân ngã sóng soài trên nền nhà.
Cô lao đến bên anh.
Trái tim hiền dịu của cô như thắt lại khi nhìn thấy dáng ngồi thật tội nghiệp của anh. Đầu dựa vào tủ , hai vai buông thõng.
Anh đang say. Hơi rượu nồng nàn từ anh phả vào mặt cô khiến Tịnh Anh phải nhăn mặt lại.
- Anh có cần tôi giúp đỡ gì không ?
Vẫn không mở mắt ra , Dương Quân lè nhè :
- Hãy mặc kệ tôi.
Tịnh Anh quỳ ngồi xuống đất. Cô ghét Dương Quân. Nhưng cô không thể để mặc anh một mình trong lúc này. Nếu để Dương Quân một mình đứng dậy , thế nào anh cũng bổ nhào xuống đất.
Lặng lẽ nhúng khăn ướt lau mặt , Tịnh Anh đắp nhẹ lên trán Dương Quân. Cô không có kinh nghiệm gì về chuyện này nhưng cô nghe người ta bảo người say thường bị sốt , nước lạnh có thể làm người say tỉnh táo hơn.
Khẽ chạm tay vào trán anh , Tịnh Anh cảm thấy lo lắng thật sự khi Dương Quân sốt nhiều hơn cô tưởng. Khuôn mặt sợ hãi , cô nói như khóc :
- Tôi phải làm sao bây giờ ?
Nhưng Dương Quân đã chìm vào cơn mê. Anh như đổ vật ra trên nền nhà.
Tịnh Anh bối rối nhìn quanh. Cô định bấm chuông gọi những người giúp việc nhưng không muốn mọi người biết là cô đang ở trong phòng Dương Quân. Điều đó xúc phạm đến lòng tự trọng của nơi cô.
Đắp lại khăn ướt cho Dương Quân thêm một lần nữa , Tịnh Anh rụt rè sờ tay lên trán anh. Vẫn sốt như cũ. Có vẻ không chỉ say mà còn sốt nặng.
Buồn rầu tựa lưng vào tường , cô co chân tựa cằm nhìn anh :
- Nếu Dương Quân chết mất thì sao ?
Ý nghĩ đó làm cô hoảng hốt thật sự. Mở to mắt lắng nghe những nhịp thở khó nhọc của anh , suýt chút nữa thì cô bật khóc.
Không thể đưa Dương Quân lên giường , cô đành khéo léo chuồi tấp drap mỏng xuống dưới lưng anh. Làm như thế cô có thể an tâm đôi chút vì không còn sợ anh bị nhiễm lạnh.
- Tịnh Anh !
Suýt chút nữa trái tim của cô như vọt ra khỏi lồng ngực.
Trời ạ ! Dương Quân đang gọi cô trong cơn mê. Không phải là thanh âm giận dữ. Không phải là thanh âm lạnh lùng băng giá. Cũng không phải là thanh âm giận dữ.
Cô có lầm không. Tiếng gọi của anh thật tha thiết , khắc khoải.
Dương Quân lại trở mình.
- Tịnh Anh !
Dù đang chìm trong giấc ngủ nhưng vẻ mặt day dứt của anh có một cái gì đó khiến Tịnh Anh phải sững sờ. Tâm thức cô bùng lên với ký ức về một Dương Quân tay hững hờ đặt trên vô lăng đôi mắt lặng câm , một Dương Quân của đêm tân hôn khi siết cô trong vòng tay với vẻ mặt vô vọng , một Dương Quân thường thẫn thờ ngồi một mình trong phòng làm việc ...
Có vẻ như cô chưa hiểu hết con người của Dương Quân. Có thật anh là đá , là một con người không tim.
- Tịnh Anh , tôi yêu em mà ...
Tịnh Anh chết lặng. Thế có trời đất , cô sẵn sàng tan biến trong hư không , là cát là bụi miễn sao được nghe lại câu nói ấy (mà cô vẫn cứ ngỡ là do cô tưởng tượng ra ) thêm một lần nữa.
Lao đến bên Dương Quân , mắt cô ràn rụa lệ. Cô áp má vào đôi môi anh để lắng nghe ...
Dương Quân vẫn không hay biết gì cả. Anh đang đi vào giấc ngủ mệt nhoài.
Tịnh Anh tỉnh dậy khi nắng chiếu xuyên ngoài khung cửa sổ. Cô không nhớ gì cả.
Chỉ khi nhìn thấy căn phòng xa lạ và tấm drap mỏng đắp lên người cô mới hoảng hốt vùng ngồi dậy và nhớ lại chuyện nửa khuya.
Dương Quân không có trong phòng. Anh đã đi ra từ hồi nào và tấm drap mỏng trên người cô có lẽ do anh đắp.
Thật nhanh , Tịnh Anh chạy ra khỏi phòng Dương Quân và về phòng của mình. Cô cảm thấy bình tâm đôi chút khi con trai cô vẫn say giấc nồng.
Vậy là mình đã ngủ quên trong phòng Dương Quân. Tịnh Anh xấu hổ nhìn xuống chiếc áo ngủ mỏng manh màu trắng của cô. Mong là Dương Quân không nghĩ là cô cố ý ăn mặc như thế khi vào phòng anh.
Tịnh Anh.
Cô lùa tay vào tóc ôn lại mọi chuyện đã diễn ra. Tịnh Anh. Tôi yêu em mà ...
Lắc đầu một cái thật mạnh , Tịnh Anh cười buồn. Không. Cô không tin. Người ta có thể nói dối cả trong giấc mơ. Biết đâu , trong giấc mơ Dương Quân đang chế nhạo tình yêu ngu ngốc của cô dành cho anh.
Vẫn còn nhớ đôi môi nũng nịu chủa Phi Nhung và những nụ hôn suồng sã của cô gái ấy dành cho anh chỗ đông người.
Mi mắt cay xè , Tịnh Anh nghiêng người xuống bên con trai của cô thì thầm :
- Mẹ con mình sẽ ra đi khỏi nơi đây , đó là cách tốt nhất phải không con ?
Cố thoát khỏi vòng tay của dì Ba , Tịnh Anh nghẹn ngào :
- Hãy cho tôi vào với anh ấy ! Tôi van dì.
Dì Ba dỗ dành :
- Cô chủ hãy nghe tôi. Cậu chủ đang trải qua những giây phút khó khăn nhất trong cuộc đời. Không ai có thể vào phòng cậu chủ được , ngoại trừ bác sĩ và y tá.
Tịnh Anh như đổ sụp xuống đất. Không. Cô không thể nào tin được chuyện đã xảy ra với Dương Quân. Một tai nạn giao thông đã làm anh tổn thương cột sống và biến anh trở thành một người bán thân bất toại. Không. Cô không tin. Đây chỉ là cơn ác mộng.
Giọng cô đau khổ đến cùng cực :
- Dì Ba , sao lại có thể như thế được ? Anh ấy hiện giờ như thế nào ? Tại sao dì lại không cho tôi gặp anh ấy ?
Siết lấy cô , dì Ba rầu rỉ :
- Suốt một tuần lễ nay cậu chủ đập phá mọi thứ trong phòng. Có một lần cậu chủ định tự tử nhưng mọi người phát hiện kịp. Tôi biết là cô chủ nóng lòng gặp cậu chủ , nhưng chỉ sợ ...
Tịnh Anh kêu lên :
- Tôi hứa với dì là không để xảy ra một chuyện gì đáng tiếc. Tôi van dì. Tôi rất muốn gặp chồng tôi.
Dì Ba giọng khổ sở :
- Gặp lại cô chủ trong một tình trạng như thế này , tôi biết cậu chủ không bao giờ mong muốn. Cậu chủ sẽ chết mất ...
Tịnh Anh nài nỉ :
- Tôi van dì. Tôi không muốn chồng tôi cô đơn vào lúc này. Anh ấy rất cần sự có mặt của tôi.
Cuối cùng dì Ba cũng xiêu lòng trước lời nài nỉ thống thiết và những giọt nước mắt đau khổ của Tịnh Anh. Đưa cho cô chùm chìa khóa phòng , bà dặn dò :
- Nếu cậu chủ nổi giận , cô đi ra ngay liền.
Tịnh Anh vội đi lên lầu. Cô đi đến phòng Dương Quân , tay run run mở khóa.
Dương Quân đang nằm ngủ với một tấm drap phủ ngang người , khuôn mặt anh nhăn nhó , khắc khổ. Lao đến bên cạnh anh , Tịnh Anh cố ngăn tiếng nấc.
Chợt anh choàng tỉnh dậy. Vừa nhìn thấy cô , anh đã hét lên :
- Cút ... Cút đi ...
Tịnh Anh quỳ ngồi xuống bên anh , cô nghẹn ngào :
- Xin anh đừng xua đuổi em.
Với tay cầm một ly nước trên tủ table de nuit Dương Quân ném mạnh vào tường :
- Nay thì ba cô có lẽ đã hả dạ. Cả cô nữa , cô đừng bày đặt thương xót tôi. Cút đi ...
Tịnh Anh nấc lên :
- Không. Anh đừng nghĩ như thế.
Dương Quân hét lớn :
- Tôi là một phế nhân. Thượng đế đã trừng phạt tôi , thế vẫn chưa đủ với cô sao. Cút đi ... tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa.
Tịnh Anh giọng dau khổ :
- Anh không nghĩ đến con của chúng ta sao ?
Như chạm phải vết thương , Dương Quân kêu lên :
- Hãy xem như tôi đã chết. Thượng đế ơi , sao không để tôi được chết đi. Như thế tôi còn hạnh phúc hơn nhiều.
Tịnh Anh phủ phục bên cạnh Dương Quân nhưng anh đã dùng tàn lực để đẩy cô ra.
- Ôi ...
Tịnh Anh bị ngã trên nền , tay cô ấn vào những mảnh vỡ của ly thủy tinh. Một dòng máu đỏ trên bàn tay cô.
Sững sờ nhìn cô , giọng Dương Quân lo lắng :
- Tịnh Anh ... Cô không sao chứ ?
Cố giấu bàn tay đang túa máu , Tịnh Anh giữ vẻ mặt thản nhiên :
- Không sao , em không sao cả.
Dương Quân băn khoăn :
- Cô vừa ngã trên nền , nơi có những mảnh vỡ thủy tinh. Có phải cô nói dối tôi không đó ?
Tịnh Anh bậm môi lại. Hình như có một mảnh nhọn đã lút sâu vào bàn tay , máu đang nhỏ xuống từng giọt trên nền nhà. Giọng cô điềm tĩnh :
- Em có làm sao đâu.
Một linh cảm đến với Dương Quân , anh băn khoăn hỏi :
- Sao cô lại giấu tay sau lưng ?
Tịnh Anh lảng sang chuyện khác :
- Lát nữa em đi thay hoa trong phòng , hoa đã héo từ lâu thế mà những người giúp việc lại quên thay. Em sẽ chưng một lọ hoa hồng trắng vì đó là loài hoa mà em thích nhất.
Dương Quân nhìn cô không chớp mắt. Anh ra lệnh :
- Đưa hai tay ra trước đi nào !
Cô khổ sở nhìn anh nhưng giọng anh thật cương quyết :
- Có phải cô đã bị đứt tay không , Tịnh Anh ?
Tịnh Anh kêu lên :
- Không !
Dương Quân cười như điên dại :
- Tôi là một thằng người tàn phế. Chỉ muốn nhìn thấy bàn tay của cô , tôi cũng không thể ngồi dậy để nhìn được. Ha ... ha ... ha ...
Chưa dứt tiếng cười , anh lại ôm mặt khóc như một đứa trẻ thơ.
Tịnh Anh vụng về ôm lấy anh. Chợt nhớ ra thì đã muộn.
Dương Quân cầm lấy bàn tay đầy máu của cô , anh hốt hoảng :
- Trời ... Gọi ngay những người giúp việc vào cho tôi !
Tịnh Anh sụt sùi :
- Chỉ là vết đứt nhỏ , em không sao cả. Đừng lo cho em. Em thật hậu đậu , đã không làm được gì cho anh lại làm cho anh phải lo lắng.
Chợt nhìn thấy một mảnh thủy tinh đang lún sâu vào tay cô , Dương Quân bàng hoàng :
- Tịnh Anh ...
Cô cố mỉm cười :
- Đừng lo cho em.
Anh giận dữ :
- Cô đi xuống nhà dưới ngay lập tức , bảo mọi người băng bó vết thương lại.
Trước đôi mắt ngạc nhiên tột độ của anh , mím môi lại Tịnh Anh lẳng lặng bóp chặt bàn tay để rút mảnh thủy tinh ra rồi dùng tấm gạc đang đặt trên chiếc bàn nhỏ gần đó băng lại vết thương. Cô tự làm công việc ấy với vẻ mặt thật can đảm. Không phải là tính cách nhút nhát thường ngày của cô.
Dương Quân nhìn sững cô. Thật lâu , anh chùng giọng :
- Tại sao cô không để mọi người săn sóc cho mình ?
Tịnh Anh chớp mi :
- Em muốn được ở bên cạnh anh , được săn sóc cho anh. Em không muốn rời xa anh , dù chỉ là một phút.
Dương Quân kêu lên :
- Cô điên rồi. Cô đừng thương hại tôi.
Tịnh Anh nhìn thật sâu vào đôi mắt đã từng một thời làm cô điên đảo :
- Không phải là lòng thương hại.
Dương Quân trầm giọng :
- Đó chính là lòng trắc ẩn. Cô nên đi về đi. Tôi không bao giờ oán trách cô cả. Những gì tôi đã gây ra cho cô và gia đình cô thật khó mà tha thứ.
Tịnh Anh ứa nước mắt :
- Anh không bao giờ hiểu được em.
Dương Quân nhắm mắt lại :
- Hãy đi đi ! Nếu cô biết là tôi yêu Phi Nhung đến độ nào và căm ghét cha con cô đến độ nào thì cô đã không hoài phí thời gian nãy giờ. Hãy đi đi !
Khi anh mở mắt ra thì Tịnh Anh đang ngồi cuối chân giường , lùa những ngón tay vào đôi chân không còn cảm giác của anh , những giọt lệ cảm thông long lanh trên đôi mắt đẹp.
Dương Quân hét lên :
- Như cô thấy đó , tôi không có cảm giác. Hai chân của tôi xem như đã mất rồi , có cũng như không.
Tịnh Anh khổ sở :
- Đừng xua đuổi em.
Dương Quân nắm chặt hai tay :
- Cô điên rồi.
- Không , em không hề điên rồ.
Vẻ mặt anh đầy bất lực :
- Tôi không thể hiểu nổi cô nữa. Cô còn quá trẻ , lại xinh đẹp. Cô không hiểu sao ? Hoài phí thời gian bên một phế nhân đã từng ruồng rẫy cô , cô không biết là mình điên đến cỡ nào sao ?
Tịnh Anh nghiêng đầu soi vào đôi mắt của anh , cô nói như thì thầm :
- Em sẽ ở lại bên anh mãi mãi.
Dương Quân kêu lên :
- Không.
Tịnh Anh chân thành :
- Em không thể lìa xa anh.
Dương Quân thảng thốt :
- Tại sao cô quyết định như thế ?
Tịnh Anh nói chậm rãi :
- Vì ... em yêu anh.
Bốn mắt nhìn nhau. Đớn đau.
Dương Quân ước gì anh có thể tan biến trong hư vô. Đôi mắt trong sáng của Tịnh Anh như một nhát cắt thật ngọt vào trái tim phong sương lạnh lùng của anh.
Nuốt ngược nước mắt vào trong , anh nhắm mắt lại. Nếu cô từ bỏ anh trong hoàn cảnh này có lẽ anh sẽ hạnh phúc hơn nhiều. Anh không xứng đáng đón nhận tình cảm thánh thiện của cô. Sự chân thành của cô chỉ làm anh càng thêm đau khổ.
Giọng anh day dứt :
- Hay xa rời tôi. Tôi van cô.
Tịnh Anh đan những ngón tay của cô vào mái tóc anh :
- Đừng xua đuổi em.
Anh thở dài :
- Tôi đã nhiều lần xua đuổi cô rồi mà.
Tịnh Anh chớp mi :
- Đừng nhắc đến nữa.
Dương Quân cười buồn :
- Phải nhắc để cô thấy là sự hy sinh của cô thật là vô nghĩa.
Tịnh Anh áp tay vào má anh :
- Em yêu anh. Lúc này chỉ có điều đó mới là quan trọng đối với em.
Dương Quân trầm giọng :
- Hôn nhân của cô và tôi khởi điểm bằng sự hận thù , cô quên rồi sao ?
Tịnh Anh hít một hơi thật dài. Có vẻ như Dương Quân muốn bằng mọi cách để cô từ bỏ ý định gắn bó với anh suốt đời.
Giọng cô mềm mại :
- Em yêu anh. Cho dù anh ghét em đến đâu đi nữa.
Dương Quân thở dài ảo não. Sự kiên nhẫn của Tịnh Anh dường như không có giới hạn ...
Có Tịnh Anh bên cạnh , Dương Quân đã chịu nghe lời bác sĩ hơn. Suốt buổi sáng hôm đó anh không còn ném những đồ vật nào mà anh bất thần vớ được. Nhưng đôi mắt anh thì vẫn buồn vô hạn.
Buổi trưa.
Tịnh Anh dịu dàng hỏi anh :
- Anh có muốn gặp con không ?
Ước muốn gặp con đến cháy bỏng trái tim nhưng Dương Quân lạnh nhạt trả lời :
- Cô đừng làm mọi việc rắc rối hơn. Hãy xem như cha của nó đã chết.
Đỡ anh ngồi dựa vào một gối mềm , Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Em muốn con hôn anh một cái. Để anh xem , thằng bé nay đã biết làm đủ trò.
Không đợi anh nói thêm lời nào , cô đi ra ngoài và trở lại với cu Bột trên tay.
Tịnh Anh cho thằng bé chồm chồm lên người anh. Nó nghịch ngợm sờ vào những sợi ria mép của anh và toét miệng cười.
Cô áp nó vào anh :
- Thơm ba đi con.
Một nụ hôn lọng ngọng và thơm đầy mùi sữa của con làm Dương Quân đắm chìm trong hạnh phúc. Ngất ngây.
Cô lại yêu cầu :
- Thơm ba một cái nữa.
Một cái nữa. Vẫn chưa đủ. Rồi một cái nữa.
Tịnh Anh nghiêng đầu cùng thằng bé. Một khoảng cách thật gần để anh nhận ra mùi hương ngan ngát từ thân thể ngọc ngà của cô.
Anh đã từng hôn cô , rồi ... từng ruồng rẫy cô.
Dương Quân ứa nước mắt. Hạnh phúc thật gần. Nhưng cũng trôi đi thật xa. Lẽ ra anh đã có tất cả , nhưng như một người điên cuồng hất trọn phần nước hiếm hoi của mình trong hoang mạc , giờ thì cháy khô với ảo ảnh một suối nưỚc cuối con đường.
Tịnh Anh rụt rè áp đôi môi của cô lên đôi mắt đầy lệ của anh. Cử chỉ thánh thiện của cô chỉ càng làm anh thêm đau lòng.
Ước muốn kéo cô vào lòng và hôn mãi lên đôi môi ngọt như sương của cô nhưng anh vẫn giữ khuôn mặt lạnh câm.
Đưa con cho người giúp việc , Tịnh Anh pha thuốc cho Dương Quân uống. Cô dịu dàng bảo :
- Em đút thuốc cho anh nghe.
Anh chua chát :
- Không cần đâu.
Cô mở to mắt :
- Sao thế anh ?
Dương Quân cay đắng :
- Có thuốc hay không có thuốc thì đôi chân của tôi vẫn liệt. Thuốc không cứu vãn được gì cả thì uống làm gì.
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Bác sĩ nói với em những trường hợp như anh không phải y học bó tay hoàn toàn. Biết đâu một ngày nào đó , anh sẽ được hồi phục chức năng.
Dương Quân cười buồn :
- Tôi không thích tự lừa dối chính mình. Còn cô nữa , cô cũng không nên hy vọng vào những điều viễn vong. Tốt nhất là hãy rời xa tôi mãi mãi.
Tịnh Anh bậm môi :
- Không có gì làm thay đổi tình yêu của em dành cho anh. Cho dù anh như thế nào đi nữa thì em vẫn yêu anh.
Dương Quân tàn nhẫn :
- Tôi yêu Phi Nhung. Tính cách của cô Tịnh Anh hợp với tôi hơn.
Tịnh Anh chớp mi buồn rầu :
- Em hiểu. Lúc nào anh phục hồi , em sẵn sàng trả anh lại cho Phi Nhung.
Ngừng một lát cô dịu dàng bảo :
- Anh uống thuốc nhé.
Dương Quân hét lên :
- Không. Chấm dứt chuyện uống thuốc đi là vừa.
Tịnh Anh hít một hơi thật dài :
- Nếu anh không uống thuốc , em sẽ ... sẽ không mang con vào đây gặp anh nữa đâu.
Dương Quân giận dữ nhìn Tịnh Anh. Vẻ mặt cô cương quyết đến mức Dương Quân biết là cô sẽ thực hiện đúng như thế để buộc anh phải tuân phục theo cô.
Anh lừ mắt :
- Cô định làm áp lực với tôi sao ?
- Em không còn cách nào khác nữa.
Như để xoa dịu cơn thịnh nộ của anh , cô đem ly thuốc đến gần anh , giọng dịu dàng :
- Hãy tha lỗi cho em. Em chỉ muốn những điều tốt đẹp cho anh mà thôi.
Cơn giận của Dương Quân lắng xuống khi nhìn thấy bàn tay vẫn còn băng kín của cô. Anh chậm rãi nuốt từng muỗng thuốc do cô đút.
- Cô có uống thuốc kháng sinh không ?
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Dạ ... có.
Dương Quân nhíu mày :
- Sao lại ngập ngừng ?
Tịnh Anh bậm môi :
- Em có uống thật mà.
Dương Quân trầm giọng :
- Tôi sẽ hỏi dì Ba về chuyện này.
Tịnh Anh kêu lên :
- Vết thương nhỏ như thế cần gì phải dùng kháng sinh.
Dương Quân nhướng mày :
- Nếu không uống thuốc , cô sẽ bị nhiễm trùng. Cần phải uống kháng sinh , cô hiểu không ?
Tịnh Anh vội nói :
- Vâng , em sẽ uống.
- Tay cô có còn đau không ?
Tịnh Anh cuối đầu thật sát anh :
- Không.
Anh nghi ngờ :
- Cô nói dối.
Tịnh Anh chùng giọng :
- Nếu anh biết trái tim của em còn đau gấp bội thì anh nghĩ sao ? Em không muốn anh xưng hô với em bằng ngôn ngữ có thể bóp nát trái tim của em.
Dương Quân nhìn lên trần nhà. Anh rất sợ những cuộc đối thoại như thế này. Lẽ ra Tịnh Anh không nền hoài phí thời gian với anh.
Anh giữ vẻ mặt lạnh nhạt :
- Cô kéo dùm tôi tấm rèm cửa sổ. Tôi yêu Phi Nhung đến độ nào thì cô đã rõ , cô cần phải thực tế một chút.
Tịnh Anh thở dài. Tiếng thở dài của cô dù rất khẽ nhưng cũng làm Dương Quân se sắt. Cô rời khỏi chỗ anh , đi đến bên cửa và lùa tấm màn gió.
Không quay đầu nhìn về phía cô nhưng Dương Quân biết là cô đang khóc. Thà là như thế đi Tịnh Anh. Rồi em sẽ cám ơn tôi khi tôi đẩy em xa một thằng đàn ông tàn phế như tôi.
Một lát sau , Tịnh Anh quay lại bên anh. Giọng cô đã tự chủ hơn :
- Em cắt tóc cho anh nhé.
Dương Quân định phản đối nhưng không muốn làm cho cô thất vọng thêm nên hắng giọng bảo :
- Sao cũng được.
Cô cười hiền :
- Em không cắt hỏng đâu. Anh chờ em tìm kéo đã nghe.
Một lát sau cô trở lại với cây kéo , một tờ báo và tấm khăn choàng.
Thành thạo chòng khăn quanh vai anh , cô sôi nổi :
- Đảm bảo với anh là em cắt tóc cũng không đến nỗi nào.
Anh tò mò :
- Thế cô đã từng cắt tóc cho ai ?
Cô cười hồn nhiên :
- Em đã cắt tóc cho búp bê , rồi có lần cắt cho mấy cô bé hàng xóm , cũng được khen rối rít đó. Lát nữa , soi vào gương thế nào anh cũng hài lòng với tài vặt của em.
Anh buột miệng :
- Nhưng cắt tóc cho đàn ông đâu giống cắt tóc cho phụ nữ.
Cô tự ái :
- Bộ anh sợ em cắt hỏng hả ? Rồi anh sẽ thấy là cũng chẳng đến nỗi nào.
Anh đùa :
- Cũng không cần đẹp nhưng chỉ mong đừng thành tóc ... bum bê như mấy cô nhóc hàng xóm của cô là được.
Cô cười thật tươi :
- Không có chuyện đó đâu.
Anh cắt cớ hỏi :
- Nếu hỏng thì sao ?
Tịnh Anh hùng hồn :
- Em đền.
- Đền gì ?
Một thoáng ngượng ngùng cho cả anh và cô khi cả hai đều nhớ lâu lắm rồi có lần anh đã bắt đền cô bằng mấy nụ hôn.
Cô ngắc ngứ né tránh câu trả lời bằng cách nhắp nhắp mũi kéo.
Một khoảng cách thật gần để anh đủ nghe được những nhịp đập trong lồng ngực cô. Và cũng từ khoảng cách ấy , anh còn nhìn thấy rất rõ màu hạt dẻ từ đôi mắt đẹp. Rèm mi cong cong như một dấu ngã buồn buồn. Chỉ có những ai mang trái tim băng đá thì mới không mềm lòng trước vẻ đẹp thiên thần ấy.
Khuôn mặt phong trần của anh một lần nữa buộc phải phớt lên một gam màu lặng câm.
Không như Dương Quân nghĩ , Tịnh Anh cắt tóc có vẻ rất nghề. Cô cũng biết cách tỉa tỉa như một người thợ lành nghề thực thụ.
Cuối cùng , mang đến cho anh một chiếc gương cô nói giọng trong trẻo :
- Anh nhìn đi.
Chiều ý cô , Dương Quân nhìn vào gương nhưng với vẻ thờ ơ. Với anh , mọi thứ đã chấm dứt từ khi xảy ra tai nạn.
Tịnh Anh mở to mắt nhìn anh :
- Sao anh ?
Dương Quân so vai :
- Cũng không đến nỗi tồi lắm.
Tịnh Anh hồn nhiên :
- Anh không khen em sao ?
Dương Quân dịu giọng :
- Được.
Tịnh Anh nheo mũi :
- Chỉ là ... được thôi à ? Anh đúng là một người khách hàng khó tính.
Tịnh Anh giũ những sợi tóc còn bám trên áo anh. Cô nghiêng đầu nhìn anh một hồi rồi kêu lên :
- Không được rồi !
Dương Quân ngạc nhiên :
- Sao ?
Cô ngắc ngứ :
- Phía bên phải hơi dài hơn bên trái.
Dương Quân nhìn cô :
- Không sao cả.
Tịnh Anh lắc đầu :
- Cho em sửa lại một chút nghe.
Dù không tha thiết với mái tóc nhưng Dương Quân vẫn chiều theo ý của cô. Anh lại ngồi im để cô nhấp nhấp mũi kéo.
Cúi thật sát mặt vào anh , cô đang cố gắng hoàn thiện công trình của mình. Khoảng cách giữa anh và cô thật gần , đủ để anh nhìn thấy một nốt tàn hương thật nhỏ bên cánh mũi xinh xắn của cô. Kỳ lạ thật. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy nốt tàn hương ấy. Dường như nó làm khuôn mặt xinh đẹp của cô trở nên gợi cảm hơn.
Chăm chút mái tóc anh một hồi , cô xoa tay :
- Giờ thì được rồi đó.
Dương Quân kìm một tiếng thở dài. Anh chợt thấy mình là một tên đàn ông ích kỷ khi cứ để cô bận rộn suốt ngày bên anh.
- Em đỡ anh nằm xuống nghe.
Dương Quân gật đầu :
- Cô cũng đi ngủ đi.
Tịnh Anh bậm môi :
- Thường em không ngủ trưa. Cứ để em ngồi đây với anh.
Ngồi trên chiếc ghế nhỏ , cô đan những ngón tay bé nhỏ vào bàn tay của Dương Quân nhưng anh đã co tay lại.
Vẻ mặt lạnh nhạt của anh khiến cô không giấu được bối rối. Giữa anh và cô luôn luôn có một khoảng cách lớn hơn đại dương.
Em không trách anh đâu Dương Quân. Em đã quen chịu đựng. Em biết , mình chỉ là một kẻ đứng bên lề cuộc đời anh.
Thật dịu dàng , cô nghiêng đầu hỏi :
- Anh có muốn xuống vườn ngắm hoa không ?
Dương Quân lắc đầu thật dứt khoát :
- Không !
Tịnh Anh vẫn kiên nhẫn :
- Chiều nay em muốn cùng anh ra vườn một lát.
Vẻ mặt kích động , anh hét lên :
- Tôi muốn chôn vùi cuộc đời tôi trong căn phòng này , cô hiểu không ? Tôi không muốn ai nhìn thấy một Dương Quân tàn phế. Tôi không muốn.
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Em muốn anh được tắm ánh nắng mặt trời , điều đó rất có ích cho anh.
Dương Quân giận dữ :
- Có phải cô muốn đặt tôi trên chiếc xe lăn chứ gì. Cô là một kẻ độc ác , tôi muốn chối bỏ và quên đi điều bất hạnh khủng khiếp đã xảy ra cho mình. Thế mà cô lại nhẫn tâm khơi lại nỗi đau của tôi. Cô là một con người tàn nhẫn.
Chừng chưa hả giận , Dương Quân ném tung chiếc gối vào người Tịnh Anh với những lời nguyền rủa.
Tịnh Anh đưa hai tay ôm lấy mặt. Cô không khóc. Cố gắng chịu đựng cơn thịnh nộ của anh.
Dương Quân còn tiếp tục ném xuống đất những gì trong tầm tay của anh. Cho đến lúc không còn gì để ném ... dằn cơn giận.
Anh chợt thấy mình vô lý. Vẻ mặt cam chịu của cô khi lặng lẽ nhặt từng thứ vương vãi trên nền lên khiến anh cảm thấy lúng túng. Anh không biết chiếc gối có ném mạnh vào người cô , có làm cô đau không.
Và có lẽ anh còn ân hận hơn rất nhiều khi biết rằng , cô đã âm thầm khóc bên ngoài cánh cửa khi nhẹ nhàng đi ra ...
Tịnh Anh hét lên :
- Thả tôi ra !
Thật lạnh lùng , Dương Quân phán :
- Cô sẽ ở lại đây !
Tịnh Anh mím môi lại :
- Không đời nào.
Dương Quân so vai :
- Cô không nghĩ đến tương lai con của ... chúng ta sao ? Một ngày nào đó , khi bắt đầu hiểu biết nó sẽ hỏi cô là cha nó đâu ?
Tịnh Anh ngẩn cao đầu :
- Tôi sẽ bảo là cha của nó đã chết. Đúng như những gì anh đã nói trước đây.
Dương Quân nhướng mày :
- Cô đừng quên là sự thật bao giờ cũng sẽ phơi bày dưới ánh sáng mặt trời. Cô không thể giấu được nó.
Nhìn vào đôi mắt thất vọng của cô , anh cao giọng tiếp :
- Cô đừng để mọi người chung quanh xem nó như là một đứa con hoang. Điều đó sẽ làm cho thằng bé vô cùng đau khổ.
Không. Không bao giờ tôi để con trai tôi phải đau khổ. Con tôi phải được hạnh phúc.
Đôi mắt ngấn lệ , Tịnh Anh siết cu Bột vào lòng. Cô biết rằng mình đã thua cuộc ...
Dì Ba đưa Tịnh Anh đến một căn phòng nhỏ thật xinh xắn dễ thương cuối dãy hành lang. Giọng bà lễ phép :
- Đây là phòng cô chủ.
Tịnh Anh hơi ngỡ ngàng. Đó không phải là căn phòng mà trước đây cô với Dương Quân cùng chung sống.
Như hiểu được ý của cô , dì Ba khẽ nói :
- Cậu chủ ở một phòng khác.
Tôi không còn yêu anh nữa đâu Dương Quân. Nhưng những gì mà anh đối xử với tôi thật là tệ hại.
Tàn nhẫn.
Nuốt ngược những giọt lệ chực tràn trên đôi mi , Tịnh Anh dịu dàng :
- Cám ơn dì. Dì có thể ra ngoài để tôi tự thu xếp.
Dì Ba lắc đầu :
- Cô chủ cứ để tôi giúp đỡ. Tôi rất muốn ở đây một lát với cô chủ.
Tịnh Anh cười buồn :
- Dì đừng gọi tôi là cô chủ nữa.
- Sao lại như thế được. Cô chủ thật hiền dịu và tốt bụng , nhưng đừng bắt tôi phải xưng hô khác đi.
Tịnh Anh thở dài :
- Thế thì tùy dì.
Dì Ba chùng giọng :
- Đừng buồn nghe cô chủ.
Chớp mi để ngăn giọt lệ tủi thân , Tịnh Anh nhếch môi :
- Không sao đâu dì.
Dì Ba khẽ nói :
- Tôi biết tâm trạng của cô chủ bây giờ. Cậu chủ thật là khó hiểu. Không biết tại sao tôi cứ nghĩ là ... cậu chủ rất thương cô. Thật tôi không tin là cậu chủ vô tình đến thế.
Tịnh Anh lùa những ngón tay thanh mảnh vào mái tóc :
- Dì thương tôi , tôi cám ơn. NhưNg mỗi người đều có số phận và khó mà thoát khỏi định mệnh đã an bài.
Dì Ba an ủi :
- Một người như cô chủ không thể khổ được. Rồi đây , mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Cám ơn dì.
Tịnh Anh đặt cu Bột xuống giường. Con trai cô đang ngủ rất say , đôi môi hồng hơi nhoẻn miệng cười. Không biết cậu nhóc đang mơ gì. Vẻ mặt tươi tắn của con làm cô nhẹ nhõm đi đôi chút.
Dì Ba hôn nhẹ lên má cu Bột rồi lăng xăng dọn dẹp phòng cho cô. Kéo rèm cửa lấy gió , bà nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài :
- Này cô chủ xem , từ đây có thể ngắm được một khoảng vườn mà cô rất thích.
Tịnh Anh đi đến bên bà. Cô hơi chồm qua khung cửa sổ. Hồng trắng nở nhiều vô kể. Rất đẹp. Nỗi buồn đang thít chặt con tim được vơi đi ít nhiều.
Khi dì Ba rời khỏi phòng , chỉ còn lại một mình Tịnh Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên con. Cô ngắm nhìn nó với tình yêu thương vô hạn. Cô cố gắng không nghĩ đến Dương Quân , nhưng những giọt nước mắt tủi thân vẫn cứ trào ra ...
Buông tờ báo xuống bàn , Dương Quân bảo với dì Ba :
- Hãy mang thằng bé lại đây cho tôi !
Chỉ một lát sau , anh đã bế cu Bột trên tay. Thằng bé thật dễ chịu , nó toét miệng cười với anh và đưa bàn tay bé bỏng đập đập trên mặt anh.
Dương Quân đùa với thằng bé được một lát rồi đứng dậy đi làm.
Anh mở cửa chiếc Nissan rồi nổ máy mà không buồn nhìn lên cửa sổ , nơi Tịnh Anh đang nhìn theo anh với con tim héo hắt.
Vậy là một tuần lễ đã trôi qua kể từ ngày Tịnh Anh trở về sống lại nơi đây.
Dương Quân hoàn toàn xa cách với cô. Anh cố gắng càng ít nhìn thấy cô càng tốt. Nhiều lúc Tịnh Anh phải tự hỏi là người đàn ông đã từng một thời là chồng cô phải chăng có một trái tim làm bằng đá. Có như thế , anh mới có thể xử xự như vậy với cô.
Cô đến với anh bằng một cuộc hôn nhân sắp đặt trước. Nhưng không vì thế mà cô không yêu anh. Thời gian chung sống ngắn ngủi với anh , cô có những khoảng khắc hạnh phúc thật sự. Dù rất ngắn.
Vẫn nhớ những nụ hôn đắm say của anh. Khi cô dâng hiến cho anh , cô vẫn nhớ những rung động rất thực của anh.
Thật chậm rãi , Tịnh Anh đi xuống từng bậc thang dát đá granit mát lạnh. Cô đi ra vườn , đôi mắt buồn mênh mông.
Chỉ có một điều an ủi duy nhất cho cô trong một tuần lễ vừa trôi qua là Dương Quân rất yêu con trai của anh. Mỗi lần đi đâu về , cho dù bận cách mấy anh phải bế nó một chút. Và tối nào , Dương Quân cũng đùa với nó đến tận khuya.
Tiếng chuông gọi cửa vang lên.
Tịnh Anh đi ra mở cổng. Bên ngoài cánh cửa sắt là một người đàn ông trạc ba mươi tuổi.
Anh lịch sự nhìn cô :
- Xin lỗi , cô có thể giúp được tôi không ?
Tịnh Anh tròn mắt :
- Anh cần gì ?
- Có lẽ cũng cần giới thiệu một chút , tôi là người ở cạnh nhà cô. Tôi là Trung Khoa.
Nói xong , anh liền chỉ ngôi biệt thự màu tím thật thơ mộng với giàn cát đằng trước cổng.
Tịnh Anh lịch sự :
- Vâng ... chào anh.
Trung Khoa hắng giọng :
- Tôi muốn gởi cô chìa khóa cổng , lát nữa chị bếp nhà tôi đi chợ về nhờ cô đưa giùm.
Tịnh Anh ngỏ nhẹ :
- Tôi cũng muốn giúp ông , nhưng ...
Trung Khoa băng khoăn nhìn cô :
- Sao thế , cô ?
Tịnh Anh ấp úng :
- Giữ hộ người khác chìa khóa , tôi cũng thấy sao sao đó ...
Trung Khoa mỉm cười :
- Không sao cả. Tôi hoàn toàn tin ở cô.
Tịnh Anh buột miệng :
- Anh đâu biết gì về tôi.
Trung Khoa nhìn Tịnh Anh một cái , anh chùng giọng :
- Cô thì không biết tôi nhưng tôi thì sáng nào cũng nhìn thấy cô đi dạo trong vườn. Cái cách mà cô nâng niu từng đóa hoa hồng với vẻ mặt buồn man mác khiến tôi cảm thấy ...
Tịnh Anh ngẩn phắt đầu nhìn Trung Khoa. Trước mặt cô là một người đàn ông đầy cuốn hút không kém gì Dương Quân. Mạnh mẽ. Cái nhìn như xuyên suốt ý nghĩ của người khác.
Cô vội nói :
- Anh có thể đưa cho tôi chìa khóa cổng , lát nữa tôi sẽ trao lại cho người nhà của anh.
Trung Khoa đưa chùm chìa khóa cho Tịnh Anh. Cử chỉ của cô thật cẩn trọng , cố gắng không chạm vào tay anh.
Vẻ mặt cô nghiêm nghị :
- Chào anh.
Trung Khoa hỏi thật nhanh :
- Xin lỗi , tôi chưa biết tên của cô.
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Liệu có cần thiết không ?
Trung Khoa mỉm cười :
- Chúng ta dù sao cũng là hàng xóm với nhau , tôi mới dọn về đây hơn một năm nay. Tôi rất muốn biết tên của cô.
Tịnh Anh trầm giọng :
- Hãy gọi theo tên của ... chồng tôi , Dương Quân.
Trung Khoa nhã nhặn :
- Cám ơn cô.
Một cuộc tiếp xúc thật ngắn ngủi và không lưu lại điều gì cho Tịnh Anh. Cả khi cô đưa chìa khóa cổng cho người giúp việc của Trung Khoa , cô cũng không hỏi han gì thêm về người láng giềng ở cạnh nhà cô.
Thế nhưng , buổi chiều khi một mình cắt lá sâu trong vườn Tịnh Anh bất chợt nhìn về phía ban công ngôi nhà màu tím lãng mạn ấy. Cô giật mình khi thấy Trung Khoa đang đứng ở đó. Anh đang quan sát cô một cách chăm chú. Khi bắt gặp cái nhìn của cô , Trung Khoa làm một cử chỉ thân thiện và vẫn tiếp tục dán mắt vào cô.
Cố giữ vẻ mặt bình thản và tiếp tục cắt lá sâu nhưng Tịnh Anh cảm thấy không tự nhiên được nữa. Thật là khó chịu khi ai đó quan sát mình như thế.
Vội cắt mấy nhánh hồng , cô đi vào nhà.
Dương Quân đang ngồi đọc báo ở salon. Anh không ngẩng đầu lên nhưng có lẽ vẫn nghe tiếng dép rất khẽ của cô. Có lẽ anh chỉ mong cô đi qua thật nhanh để khỏi đối diện với cô.
Một cảm giác đau rất ngọt đi ngang qua trái tim bé nhỏ của cô , thế nhưng Tịnh Anh vẫn rất tự chủ.
Ôm cu Bột trong tay , cô bế nó ra cửa sổ :
- Con yêu của mẹ ! Mẹ yêu con quá.
Tịnh Anh chúi đầu vào cổ thằng bé làm nó cười khúc khích vì nhột. Cô yêu nó quá đỗi.
Chỉ tay xuống những luống hồng thơm ngát , Tịnh Anh nói chuyện với thằng bé :
- Con cưng của mẹ thấy đẹp không ?
Thằng bé ê a theo từng câu nói của cô , rồi lại cười nắc nẻ khi Tịnh Anh hôn tới tấp lên gương mặt bụ bẫm.
Buổi tối khi hai mẹ con đang đùa với nhau trên nền nhà thì Dương Quân bước vào. Tịnh Anh sững sờ nhìn anh.
Chưa bao giờ anh bước vào căn phòng này cả. Đây là lần đầu tiên anh xuất hiện ở đay , kể từ khi cô quay về lại ngôi nhà này.
Không nhìn cô , anh quỳ ngồi xuống đất và nhấc bổng thằng bé lên rồi đi ra khỏi phòng. Nhanh như một giọt nước bốc hơi hoang mạc.
Tịnh Anh cười buồn. Giờ cô mới nhớ là dì Ba xin về quê ít ngày. Công việc bế thằng nhỏ ra khỏi phòng của cô thông thường không phải là của chị bếp , vì thế Dương Quân mới ... hạ cố đến phòng cô.
Đang xếp những tả lót cho vào tủ , Tịnh Anh bỗng nghe thấy tiếng gọi của Dương Quân.
Cô đi nhanh ra hành lang. Tiếng khóc của cu Bột đang vang lên trong phòng của anh.
- Tịnh Anh !
Không kịp suy nghĩ gì thêm , Tịnh Anh lao vào căn phòng của Dương Quân.
Mọi chuyện không nghiêm trọng như cô đã tưởng. Không phải thằng bé té ngã mà là nó đang tè ướt áo Dương Quân.
Thấy cô , cu Bột càng khóc lớn hơn nữa.
Cô lẳng lặng bảo :
- Anh đưa nó cho tôi.
Dương Quân hắng giọng :
- Thay tả cho nó xong , cô mang con sang lại đây cho tôi.
Tịnh Anh lạnh nhạt :
- Đã đến giờ nó phải đi ngủ.
Dương Quân nhìn đồng hồ :
- Chưa đến chín giờ.
Tịnh Anh mím môi :
- Nó cần phải ngủ , thế thôi.
Dương Quân chăm chú nhìn vẻ mặt ấm ức của cô :
- Tại sao cô muốn chống đối tôi ?
Tịnh Anh nhếch môi cười chua chát. Cô đã lầm hoàn toàn khi chấp nhận làm một cái bóng bên cạnh Dương Quân. Rồi đây con trai của cô cũng chẳng bao giờ hạnh phúc khi thấy cảnh Dương Quân đối xử với cô. Ra đi là một giải pháp tốt nhất.
Cô thề sẽ không bao giờ lập lại sai lầm thêm một lần nữa. Không bao giờ cô quay về lại ngôi nhà này nữa.
Bất chấp thái độ giận dữ của Dương Quân , Tịnh Anh bế con về phòng và dỗ cho nó ngủ sớm hơn mọi ngày.
Cô đoán là Dương Quân rất giận cô về chuyện đó. Cô nghe tiếng giày nện thật mạnh trong hành lang , tiếng xe hơi nổ máy giận dữ ...
Nửa khuya.
Tịnh Anh choàng tỉnh dậy vì một tiếng ngã thật mạnh.
Cô nhìn nhanh qua chỗ con trai của cô , nó vẫn say ngủ với vẻ đẹp của một thiên thần.
Vậy là có thể đã xảy ra một chuyện gì đó bên phòng Dương Quân. Không kìm được lo lắng , Tịnh Anh đi chân trần ra hành lang.
Phòng của Dương Quân sáng đèn và cửa mở.
Tịnh Anh suýt kêu rú lên khi thấy Dương Quân ngã sóng soài trên nền nhà.
Cô lao đến bên anh.
Trái tim hiền dịu của cô như thắt lại khi nhìn thấy dáng ngồi thật tội nghiệp của anh. Đầu dựa vào tủ , hai vai buông thõng.
Anh đang say. Hơi rượu nồng nàn từ anh phả vào mặt cô khiến Tịnh Anh phải nhăn mặt lại.
- Anh có cần tôi giúp đỡ gì không ?
Vẫn không mở mắt ra , Dương Quân lè nhè :
- Hãy mặc kệ tôi.
Tịnh Anh quỳ ngồi xuống đất. Cô ghét Dương Quân. Nhưng cô không thể để mặc anh một mình trong lúc này. Nếu để Dương Quân một mình đứng dậy , thế nào anh cũng bổ nhào xuống đất.
Lặng lẽ nhúng khăn ướt lau mặt , Tịnh Anh đắp nhẹ lên trán Dương Quân. Cô không có kinh nghiệm gì về chuyện này nhưng cô nghe người ta bảo người say thường bị sốt , nước lạnh có thể làm người say tỉnh táo hơn.
Khẽ chạm tay vào trán anh , Tịnh Anh cảm thấy lo lắng thật sự khi Dương Quân sốt nhiều hơn cô tưởng. Khuôn mặt sợ hãi , cô nói như khóc :
- Tôi phải làm sao bây giờ ?
Nhưng Dương Quân đã chìm vào cơn mê. Anh như đổ vật ra trên nền nhà.
Tịnh Anh bối rối nhìn quanh. Cô định bấm chuông gọi những người giúp việc nhưng không muốn mọi người biết là cô đang ở trong phòng Dương Quân. Điều đó xúc phạm đến lòng tự trọng của nơi cô.
Đắp lại khăn ướt cho Dương Quân thêm một lần nữa , Tịnh Anh rụt rè sờ tay lên trán anh. Vẫn sốt như cũ. Có vẻ không chỉ say mà còn sốt nặng.
Buồn rầu tựa lưng vào tường , cô co chân tựa cằm nhìn anh :
- Nếu Dương Quân chết mất thì sao ?
Ý nghĩ đó làm cô hoảng hốt thật sự. Mở to mắt lắng nghe những nhịp thở khó nhọc của anh , suýt chút nữa thì cô bật khóc.
Không thể đưa Dương Quân lên giường , cô đành khéo léo chuồi tấp drap mỏng xuống dưới lưng anh. Làm như thế cô có thể an tâm đôi chút vì không còn sợ anh bị nhiễm lạnh.
- Tịnh Anh !
Suýt chút nữa trái tim của cô như vọt ra khỏi lồng ngực.
Trời ạ ! Dương Quân đang gọi cô trong cơn mê. Không phải là thanh âm giận dữ. Không phải là thanh âm lạnh lùng băng giá. Cũng không phải là thanh âm giận dữ.
Cô có lầm không. Tiếng gọi của anh thật tha thiết , khắc khoải.
Dương Quân lại trở mình.
- Tịnh Anh !
Dù đang chìm trong giấc ngủ nhưng vẻ mặt day dứt của anh có một cái gì đó khiến Tịnh Anh phải sững sờ. Tâm thức cô bùng lên với ký ức về một Dương Quân tay hững hờ đặt trên vô lăng đôi mắt lặng câm , một Dương Quân của đêm tân hôn khi siết cô trong vòng tay với vẻ mặt vô vọng , một Dương Quân thường thẫn thờ ngồi một mình trong phòng làm việc ...
Có vẻ như cô chưa hiểu hết con người của Dương Quân. Có thật anh là đá , là một con người không tim.
- Tịnh Anh , tôi yêu em mà ...
Tịnh Anh chết lặng. Thế có trời đất , cô sẵn sàng tan biến trong hư không , là cát là bụi miễn sao được nghe lại câu nói ấy (mà cô vẫn cứ ngỡ là do cô tưởng tượng ra ) thêm một lần nữa.
Lao đến bên Dương Quân , mắt cô ràn rụa lệ. Cô áp má vào đôi môi anh để lắng nghe ...
Dương Quân vẫn không hay biết gì cả. Anh đang đi vào giấc ngủ mệt nhoài.
Tịnh Anh tỉnh dậy khi nắng chiếu xuyên ngoài khung cửa sổ. Cô không nhớ gì cả.
Chỉ khi nhìn thấy căn phòng xa lạ và tấm drap mỏng đắp lên người cô mới hoảng hốt vùng ngồi dậy và nhớ lại chuyện nửa khuya.
Dương Quân không có trong phòng. Anh đã đi ra từ hồi nào và tấm drap mỏng trên người cô có lẽ do anh đắp.
Thật nhanh , Tịnh Anh chạy ra khỏi phòng Dương Quân và về phòng của mình. Cô cảm thấy bình tâm đôi chút khi con trai cô vẫn say giấc nồng.
Vậy là mình đã ngủ quên trong phòng Dương Quân. Tịnh Anh xấu hổ nhìn xuống chiếc áo ngủ mỏng manh màu trắng của cô. Mong là Dương Quân không nghĩ là cô cố ý ăn mặc như thế khi vào phòng anh.
Tịnh Anh.
Cô lùa tay vào tóc ôn lại mọi chuyện đã diễn ra. Tịnh Anh. Tôi yêu em mà ...
Lắc đầu một cái thật mạnh , Tịnh Anh cười buồn. Không. Cô không tin. Người ta có thể nói dối cả trong giấc mơ. Biết đâu , trong giấc mơ Dương Quân đang chế nhạo tình yêu ngu ngốc của cô dành cho anh.
Vẫn còn nhớ đôi môi nũng nịu chủa Phi Nhung và những nụ hôn suồng sã của cô gái ấy dành cho anh chỗ đông người.
Mi mắt cay xè , Tịnh Anh nghiêng người xuống bên con trai của cô thì thầm :
- Mẹ con mình sẽ ra đi khỏi nơi đây , đó là cách tốt nhất phải không con ?
Cố thoát khỏi vòng tay của dì Ba , Tịnh Anh nghẹn ngào :
- Hãy cho tôi vào với anh ấy ! Tôi van dì.
Dì Ba dỗ dành :
- Cô chủ hãy nghe tôi. Cậu chủ đang trải qua những giây phút khó khăn nhất trong cuộc đời. Không ai có thể vào phòng cậu chủ được , ngoại trừ bác sĩ và y tá.
Tịnh Anh như đổ sụp xuống đất. Không. Cô không thể nào tin được chuyện đã xảy ra với Dương Quân. Một tai nạn giao thông đã làm anh tổn thương cột sống và biến anh trở thành một người bán thân bất toại. Không. Cô không tin. Đây chỉ là cơn ác mộng.
Giọng cô đau khổ đến cùng cực :
- Dì Ba , sao lại có thể như thế được ? Anh ấy hiện giờ như thế nào ? Tại sao dì lại không cho tôi gặp anh ấy ?
Siết lấy cô , dì Ba rầu rỉ :
- Suốt một tuần lễ nay cậu chủ đập phá mọi thứ trong phòng. Có một lần cậu chủ định tự tử nhưng mọi người phát hiện kịp. Tôi biết là cô chủ nóng lòng gặp cậu chủ , nhưng chỉ sợ ...
Tịnh Anh kêu lên :
- Tôi hứa với dì là không để xảy ra một chuyện gì đáng tiếc. Tôi van dì. Tôi rất muốn gặp chồng tôi.
Dì Ba giọng khổ sở :
- Gặp lại cô chủ trong một tình trạng như thế này , tôi biết cậu chủ không bao giờ mong muốn. Cậu chủ sẽ chết mất ...
Tịnh Anh nài nỉ :
- Tôi van dì. Tôi không muốn chồng tôi cô đơn vào lúc này. Anh ấy rất cần sự có mặt của tôi.
Cuối cùng dì Ba cũng xiêu lòng trước lời nài nỉ thống thiết và những giọt nước mắt đau khổ của Tịnh Anh. Đưa cho cô chùm chìa khóa phòng , bà dặn dò :
- Nếu cậu chủ nổi giận , cô đi ra ngay liền.
Tịnh Anh vội đi lên lầu. Cô đi đến phòng Dương Quân , tay run run mở khóa.
Dương Quân đang nằm ngủ với một tấm drap phủ ngang người , khuôn mặt anh nhăn nhó , khắc khổ. Lao đến bên cạnh anh , Tịnh Anh cố ngăn tiếng nấc.
Chợt anh choàng tỉnh dậy. Vừa nhìn thấy cô , anh đã hét lên :
- Cút ... Cút đi ...
Tịnh Anh quỳ ngồi xuống bên anh , cô nghẹn ngào :
- Xin anh đừng xua đuổi em.
Với tay cầm một ly nước trên tủ table de nuit Dương Quân ném mạnh vào tường :
- Nay thì ba cô có lẽ đã hả dạ. Cả cô nữa , cô đừng bày đặt thương xót tôi. Cút đi ...
Tịnh Anh nấc lên :
- Không. Anh đừng nghĩ như thế.
Dương Quân hét lớn :
- Tôi là một phế nhân. Thượng đế đã trừng phạt tôi , thế vẫn chưa đủ với cô sao. Cút đi ... tôi không muốn nhìn thấy mặt cô nữa.
Tịnh Anh giọng dau khổ :
- Anh không nghĩ đến con của chúng ta sao ?
Như chạm phải vết thương , Dương Quân kêu lên :
- Hãy xem như tôi đã chết. Thượng đế ơi , sao không để tôi được chết đi. Như thế tôi còn hạnh phúc hơn nhiều.
Tịnh Anh phủ phục bên cạnh Dương Quân nhưng anh đã dùng tàn lực để đẩy cô ra.
- Ôi ...
Tịnh Anh bị ngã trên nền , tay cô ấn vào những mảnh vỡ của ly thủy tinh. Một dòng máu đỏ trên bàn tay cô.
Sững sờ nhìn cô , giọng Dương Quân lo lắng :
- Tịnh Anh ... Cô không sao chứ ?
Cố giấu bàn tay đang túa máu , Tịnh Anh giữ vẻ mặt thản nhiên :
- Không sao , em không sao cả.
Dương Quân băn khoăn :
- Cô vừa ngã trên nền , nơi có những mảnh vỡ thủy tinh. Có phải cô nói dối tôi không đó ?
Tịnh Anh bậm môi lại. Hình như có một mảnh nhọn đã lút sâu vào bàn tay , máu đang nhỏ xuống từng giọt trên nền nhà. Giọng cô điềm tĩnh :
- Em có làm sao đâu.
Một linh cảm đến với Dương Quân , anh băn khoăn hỏi :
- Sao cô lại giấu tay sau lưng ?
Tịnh Anh lảng sang chuyện khác :
- Lát nữa em đi thay hoa trong phòng , hoa đã héo từ lâu thế mà những người giúp việc lại quên thay. Em sẽ chưng một lọ hoa hồng trắng vì đó là loài hoa mà em thích nhất.
Dương Quân nhìn cô không chớp mắt. Anh ra lệnh :
- Đưa hai tay ra trước đi nào !
Cô khổ sở nhìn anh nhưng giọng anh thật cương quyết :
- Có phải cô đã bị đứt tay không , Tịnh Anh ?
Tịnh Anh kêu lên :
- Không !
Dương Quân cười như điên dại :
- Tôi là một thằng người tàn phế. Chỉ muốn nhìn thấy bàn tay của cô , tôi cũng không thể ngồi dậy để nhìn được. Ha ... ha ... ha ...
Chưa dứt tiếng cười , anh lại ôm mặt khóc như một đứa trẻ thơ.
Tịnh Anh vụng về ôm lấy anh. Chợt nhớ ra thì đã muộn.
Dương Quân cầm lấy bàn tay đầy máu của cô , anh hốt hoảng :
- Trời ... Gọi ngay những người giúp việc vào cho tôi !
Tịnh Anh sụt sùi :
- Chỉ là vết đứt nhỏ , em không sao cả. Đừng lo cho em. Em thật hậu đậu , đã không làm được gì cho anh lại làm cho anh phải lo lắng.
Chợt nhìn thấy một mảnh thủy tinh đang lún sâu vào tay cô , Dương Quân bàng hoàng :
- Tịnh Anh ...
Cô cố mỉm cười :
- Đừng lo cho em.
Anh giận dữ :
- Cô đi xuống nhà dưới ngay lập tức , bảo mọi người băng bó vết thương lại.
Trước đôi mắt ngạc nhiên tột độ của anh , mím môi lại Tịnh Anh lẳng lặng bóp chặt bàn tay để rút mảnh thủy tinh ra rồi dùng tấm gạc đang đặt trên chiếc bàn nhỏ gần đó băng lại vết thương. Cô tự làm công việc ấy với vẻ mặt thật can đảm. Không phải là tính cách nhút nhát thường ngày của cô.
Dương Quân nhìn sững cô. Thật lâu , anh chùng giọng :
- Tại sao cô không để mọi người săn sóc cho mình ?
Tịnh Anh chớp mi :
- Em muốn được ở bên cạnh anh , được săn sóc cho anh. Em không muốn rời xa anh , dù chỉ là một phút.
Dương Quân kêu lên :
- Cô điên rồi. Cô đừng thương hại tôi.
Tịnh Anh nhìn thật sâu vào đôi mắt đã từng một thời làm cô điên đảo :
- Không phải là lòng thương hại.
Dương Quân trầm giọng :
- Đó chính là lòng trắc ẩn. Cô nên đi về đi. Tôi không bao giờ oán trách cô cả. Những gì tôi đã gây ra cho cô và gia đình cô thật khó mà tha thứ.
Tịnh Anh ứa nước mắt :
- Anh không bao giờ hiểu được em.
Dương Quân nhắm mắt lại :
- Hãy đi đi ! Nếu cô biết là tôi yêu Phi Nhung đến độ nào và căm ghét cha con cô đến độ nào thì cô đã không hoài phí thời gian nãy giờ. Hãy đi đi !
Khi anh mở mắt ra thì Tịnh Anh đang ngồi cuối chân giường , lùa những ngón tay vào đôi chân không còn cảm giác của anh , những giọt lệ cảm thông long lanh trên đôi mắt đẹp.
Dương Quân hét lên :
- Như cô thấy đó , tôi không có cảm giác. Hai chân của tôi xem như đã mất rồi , có cũng như không.
Tịnh Anh khổ sở :
- Đừng xua đuổi em.
Dương Quân nắm chặt hai tay :
- Cô điên rồi.
- Không , em không hề điên rồ.
Vẻ mặt anh đầy bất lực :
- Tôi không thể hiểu nổi cô nữa. Cô còn quá trẻ , lại xinh đẹp. Cô không hiểu sao ? Hoài phí thời gian bên một phế nhân đã từng ruồng rẫy cô , cô không biết là mình điên đến cỡ nào sao ?
Tịnh Anh nghiêng đầu soi vào đôi mắt của anh , cô nói như thì thầm :
- Em sẽ ở lại bên anh mãi mãi.
Dương Quân kêu lên :
- Không.
Tịnh Anh chân thành :
- Em không thể lìa xa anh.
Dương Quân thảng thốt :
- Tại sao cô quyết định như thế ?
Tịnh Anh nói chậm rãi :
- Vì ... em yêu anh.
Bốn mắt nhìn nhau. Đớn đau.
Dương Quân ước gì anh có thể tan biến trong hư vô. Đôi mắt trong sáng của Tịnh Anh như một nhát cắt thật ngọt vào trái tim phong sương lạnh lùng của anh.
Nuốt ngược nước mắt vào trong , anh nhắm mắt lại. Nếu cô từ bỏ anh trong hoàn cảnh này có lẽ anh sẽ hạnh phúc hơn nhiều. Anh không xứng đáng đón nhận tình cảm thánh thiện của cô. Sự chân thành của cô chỉ làm anh càng thêm đau khổ.
Giọng anh day dứt :
- Hay xa rời tôi. Tôi van cô.
Tịnh Anh đan những ngón tay của cô vào mái tóc anh :
- Đừng xua đuổi em.
Anh thở dài :
- Tôi đã nhiều lần xua đuổi cô rồi mà.
Tịnh Anh chớp mi :
- Đừng nhắc đến nữa.
Dương Quân cười buồn :
- Phải nhắc để cô thấy là sự hy sinh của cô thật là vô nghĩa.
Tịnh Anh áp tay vào má anh :
- Em yêu anh. Lúc này chỉ có điều đó mới là quan trọng đối với em.
Dương Quân trầm giọng :
- Hôn nhân của cô và tôi khởi điểm bằng sự hận thù , cô quên rồi sao ?
Tịnh Anh hít một hơi thật dài. Có vẻ như Dương Quân muốn bằng mọi cách để cô từ bỏ ý định gắn bó với anh suốt đời.
Giọng cô mềm mại :
- Em yêu anh. Cho dù anh ghét em đến đâu đi nữa.
Dương Quân thở dài ảo não. Sự kiên nhẫn của Tịnh Anh dường như không có giới hạn ...
Có Tịnh Anh bên cạnh , Dương Quân đã chịu nghe lời bác sĩ hơn. Suốt buổi sáng hôm đó anh không còn ném những đồ vật nào mà anh bất thần vớ được. Nhưng đôi mắt anh thì vẫn buồn vô hạn.
Buổi trưa.
Tịnh Anh dịu dàng hỏi anh :
- Anh có muốn gặp con không ?
Ước muốn gặp con đến cháy bỏng trái tim nhưng Dương Quân lạnh nhạt trả lời :
- Cô đừng làm mọi việc rắc rối hơn. Hãy xem như cha của nó đã chết.
Đỡ anh ngồi dựa vào một gối mềm , Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Em muốn con hôn anh một cái. Để anh xem , thằng bé nay đã biết làm đủ trò.
Không đợi anh nói thêm lời nào , cô đi ra ngoài và trở lại với cu Bột trên tay.
Tịnh Anh cho thằng bé chồm chồm lên người anh. Nó nghịch ngợm sờ vào những sợi ria mép của anh và toét miệng cười.
Cô áp nó vào anh :
- Thơm ba đi con.
Một nụ hôn lọng ngọng và thơm đầy mùi sữa của con làm Dương Quân đắm chìm trong hạnh phúc. Ngất ngây.
Cô lại yêu cầu :
- Thơm ba một cái nữa.
Một cái nữa. Vẫn chưa đủ. Rồi một cái nữa.
Tịnh Anh nghiêng đầu cùng thằng bé. Một khoảng cách thật gần để anh nhận ra mùi hương ngan ngát từ thân thể ngọc ngà của cô.
Anh đã từng hôn cô , rồi ... từng ruồng rẫy cô.
Dương Quân ứa nước mắt. Hạnh phúc thật gần. Nhưng cũng trôi đi thật xa. Lẽ ra anh đã có tất cả , nhưng như một người điên cuồng hất trọn phần nước hiếm hoi của mình trong hoang mạc , giờ thì cháy khô với ảo ảnh một suối nưỚc cuối con đường.
Tịnh Anh rụt rè áp đôi môi của cô lên đôi mắt đầy lệ của anh. Cử chỉ thánh thiện của cô chỉ càng làm anh thêm đau lòng.
Ước muốn kéo cô vào lòng và hôn mãi lên đôi môi ngọt như sương của cô nhưng anh vẫn giữ khuôn mặt lạnh câm.
Đưa con cho người giúp việc , Tịnh Anh pha thuốc cho Dương Quân uống. Cô dịu dàng bảo :
- Em đút thuốc cho anh nghe.
Anh chua chát :
- Không cần đâu.
Cô mở to mắt :
- Sao thế anh ?
Dương Quân cay đắng :
- Có thuốc hay không có thuốc thì đôi chân của tôi vẫn liệt. Thuốc không cứu vãn được gì cả thì uống làm gì.
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Bác sĩ nói với em những trường hợp như anh không phải y học bó tay hoàn toàn. Biết đâu một ngày nào đó , anh sẽ được hồi phục chức năng.
Dương Quân cười buồn :
- Tôi không thích tự lừa dối chính mình. Còn cô nữa , cô cũng không nên hy vọng vào những điều viễn vong. Tốt nhất là hãy rời xa tôi mãi mãi.
Tịnh Anh bậm môi :
- Không có gì làm thay đổi tình yêu của em dành cho anh. Cho dù anh như thế nào đi nữa thì em vẫn yêu anh.
Dương Quân tàn nhẫn :
- Tôi yêu Phi Nhung. Tính cách của cô Tịnh Anh hợp với tôi hơn.
Tịnh Anh chớp mi buồn rầu :
- Em hiểu. Lúc nào anh phục hồi , em sẵn sàng trả anh lại cho Phi Nhung.
Ngừng một lát cô dịu dàng bảo :
- Anh uống thuốc nhé.
Dương Quân hét lên :
- Không. Chấm dứt chuyện uống thuốc đi là vừa.
Tịnh Anh hít một hơi thật dài :
- Nếu anh không uống thuốc , em sẽ ... sẽ không mang con vào đây gặp anh nữa đâu.
Dương Quân giận dữ nhìn Tịnh Anh. Vẻ mặt cô cương quyết đến mức Dương Quân biết là cô sẽ thực hiện đúng như thế để buộc anh phải tuân phục theo cô.
Anh lừ mắt :
- Cô định làm áp lực với tôi sao ?
- Em không còn cách nào khác nữa.
Như để xoa dịu cơn thịnh nộ của anh , cô đem ly thuốc đến gần anh , giọng dịu dàng :
- Hãy tha lỗi cho em. Em chỉ muốn những điều tốt đẹp cho anh mà thôi.
Cơn giận của Dương Quân lắng xuống khi nhìn thấy bàn tay vẫn còn băng kín của cô. Anh chậm rãi nuốt từng muỗng thuốc do cô đút.
- Cô có uống thuốc kháng sinh không ?
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Dạ ... có.
Dương Quân nhíu mày :
- Sao lại ngập ngừng ?
Tịnh Anh bậm môi :
- Em có uống thật mà.
Dương Quân trầm giọng :
- Tôi sẽ hỏi dì Ba về chuyện này.
Tịnh Anh kêu lên :
- Vết thương nhỏ như thế cần gì phải dùng kháng sinh.
Dương Quân nhướng mày :
- Nếu không uống thuốc , cô sẽ bị nhiễm trùng. Cần phải uống kháng sinh , cô hiểu không ?
Tịnh Anh vội nói :
- Vâng , em sẽ uống.
- Tay cô có còn đau không ?
Tịnh Anh cuối đầu thật sát anh :
- Không.
Anh nghi ngờ :
- Cô nói dối.
Tịnh Anh chùng giọng :
- Nếu anh biết trái tim của em còn đau gấp bội thì anh nghĩ sao ? Em không muốn anh xưng hô với em bằng ngôn ngữ có thể bóp nát trái tim của em.
Dương Quân nhìn lên trần nhà. Anh rất sợ những cuộc đối thoại như thế này. Lẽ ra Tịnh Anh không nền hoài phí thời gian với anh.
Anh giữ vẻ mặt lạnh nhạt :
- Cô kéo dùm tôi tấm rèm cửa sổ. Tôi yêu Phi Nhung đến độ nào thì cô đã rõ , cô cần phải thực tế một chút.
Tịnh Anh thở dài. Tiếng thở dài của cô dù rất khẽ nhưng cũng làm Dương Quân se sắt. Cô rời khỏi chỗ anh , đi đến bên cửa và lùa tấm màn gió.
Không quay đầu nhìn về phía cô nhưng Dương Quân biết là cô đang khóc. Thà là như thế đi Tịnh Anh. Rồi em sẽ cám ơn tôi khi tôi đẩy em xa một thằng đàn ông tàn phế như tôi.
Một lát sau , Tịnh Anh quay lại bên anh. Giọng cô đã tự chủ hơn :
- Em cắt tóc cho anh nhé.
Dương Quân định phản đối nhưng không muốn làm cho cô thất vọng thêm nên hắng giọng bảo :
- Sao cũng được.
Cô cười hiền :
- Em không cắt hỏng đâu. Anh chờ em tìm kéo đã nghe.
Một lát sau cô trở lại với cây kéo , một tờ báo và tấm khăn choàng.
Thành thạo chòng khăn quanh vai anh , cô sôi nổi :
- Đảm bảo với anh là em cắt tóc cũng không đến nỗi nào.
Anh tò mò :
- Thế cô đã từng cắt tóc cho ai ?
Cô cười hồn nhiên :
- Em đã cắt tóc cho búp bê , rồi có lần cắt cho mấy cô bé hàng xóm , cũng được khen rối rít đó. Lát nữa , soi vào gương thế nào anh cũng hài lòng với tài vặt của em.
Anh buột miệng :
- Nhưng cắt tóc cho đàn ông đâu giống cắt tóc cho phụ nữ.
Cô tự ái :
- Bộ anh sợ em cắt hỏng hả ? Rồi anh sẽ thấy là cũng chẳng đến nỗi nào.
Anh đùa :
- Cũng không cần đẹp nhưng chỉ mong đừng thành tóc ... bum bê như mấy cô nhóc hàng xóm của cô là được.
Cô cười thật tươi :
- Không có chuyện đó đâu.
Anh cắt cớ hỏi :
- Nếu hỏng thì sao ?
Tịnh Anh hùng hồn :
- Em đền.
- Đền gì ?
Một thoáng ngượng ngùng cho cả anh và cô khi cả hai đều nhớ lâu lắm rồi có lần anh đã bắt đền cô bằng mấy nụ hôn.
Cô ngắc ngứ né tránh câu trả lời bằng cách nhắp nhắp mũi kéo.
Một khoảng cách thật gần để anh đủ nghe được những nhịp đập trong lồng ngực cô. Và cũng từ khoảng cách ấy , anh còn nhìn thấy rất rõ màu hạt dẻ từ đôi mắt đẹp. Rèm mi cong cong như một dấu ngã buồn buồn. Chỉ có những ai mang trái tim băng đá thì mới không mềm lòng trước vẻ đẹp thiên thần ấy.
Khuôn mặt phong trần của anh một lần nữa buộc phải phớt lên một gam màu lặng câm.
Không như Dương Quân nghĩ , Tịnh Anh cắt tóc có vẻ rất nghề. Cô cũng biết cách tỉa tỉa như một người thợ lành nghề thực thụ.
Cuối cùng , mang đến cho anh một chiếc gương cô nói giọng trong trẻo :
- Anh nhìn đi.
Chiều ý cô , Dương Quân nhìn vào gương nhưng với vẻ thờ ơ. Với anh , mọi thứ đã chấm dứt từ khi xảy ra tai nạn.
Tịnh Anh mở to mắt nhìn anh :
- Sao anh ?
Dương Quân so vai :
- Cũng không đến nỗi tồi lắm.
Tịnh Anh hồn nhiên :
- Anh không khen em sao ?
Dương Quân dịu giọng :
- Được.
Tịnh Anh nheo mũi :
- Chỉ là ... được thôi à ? Anh đúng là một người khách hàng khó tính.
Tịnh Anh giũ những sợi tóc còn bám trên áo anh. Cô nghiêng đầu nhìn anh một hồi rồi kêu lên :
- Không được rồi !
Dương Quân ngạc nhiên :
- Sao ?
Cô ngắc ngứ :
- Phía bên phải hơi dài hơn bên trái.
Dương Quân nhìn cô :
- Không sao cả.
Tịnh Anh lắc đầu :
- Cho em sửa lại một chút nghe.
Dù không tha thiết với mái tóc nhưng Dương Quân vẫn chiều theo ý của cô. Anh lại ngồi im để cô nhấp nhấp mũi kéo.
Cúi thật sát mặt vào anh , cô đang cố gắng hoàn thiện công trình của mình. Khoảng cách giữa anh và cô thật gần , đủ để anh nhìn thấy một nốt tàn hương thật nhỏ bên cánh mũi xinh xắn của cô. Kỳ lạ thật. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy nốt tàn hương ấy. Dường như nó làm khuôn mặt xinh đẹp của cô trở nên gợi cảm hơn.
Chăm chút mái tóc anh một hồi , cô xoa tay :
- Giờ thì được rồi đó.
Dương Quân kìm một tiếng thở dài. Anh chợt thấy mình là một tên đàn ông ích kỷ khi cứ để cô bận rộn suốt ngày bên anh.
- Em đỡ anh nằm xuống nghe.
Dương Quân gật đầu :
- Cô cũng đi ngủ đi.
Tịnh Anh bậm môi :
- Thường em không ngủ trưa. Cứ để em ngồi đây với anh.
Ngồi trên chiếc ghế nhỏ , cô đan những ngón tay bé nhỏ vào bàn tay của Dương Quân nhưng anh đã co tay lại.
Vẻ mặt lạnh nhạt của anh khiến cô không giấu được bối rối. Giữa anh và cô luôn luôn có một khoảng cách lớn hơn đại dương.
Em không trách anh đâu Dương Quân. Em đã quen chịu đựng. Em biết , mình chỉ là một kẻ đứng bên lề cuộc đời anh.
Thật dịu dàng , cô nghiêng đầu hỏi :
- Anh có muốn xuống vườn ngắm hoa không ?
Dương Quân lắc đầu thật dứt khoát :
- Không !
Tịnh Anh vẫn kiên nhẫn :
- Chiều nay em muốn cùng anh ra vườn một lát.
Vẻ mặt kích động , anh hét lên :
- Tôi muốn chôn vùi cuộc đời tôi trong căn phòng này , cô hiểu không ? Tôi không muốn ai nhìn thấy một Dương Quân tàn phế. Tôi không muốn.
Tịnh Anh nhỏ nhẹ :
- Em muốn anh được tắm ánh nắng mặt trời , điều đó rất có ích cho anh.
Dương Quân giận dữ :
- Có phải cô muốn đặt tôi trên chiếc xe lăn chứ gì. Cô là một kẻ độc ác , tôi muốn chối bỏ và quên đi điều bất hạnh khủng khiếp đã xảy ra cho mình. Thế mà cô lại nhẫn tâm khơi lại nỗi đau của tôi. Cô là một con người tàn nhẫn.
Chừng chưa hả giận , Dương Quân ném tung chiếc gối vào người Tịnh Anh với những lời nguyền rủa.
Tịnh Anh đưa hai tay ôm lấy mặt. Cô không khóc. Cố gắng chịu đựng cơn thịnh nộ của anh.
Dương Quân còn tiếp tục ném xuống đất những gì trong tầm tay của anh. Cho đến lúc không còn gì để ném ... dằn cơn giận.
Anh chợt thấy mình vô lý. Vẻ mặt cam chịu của cô khi lặng lẽ nhặt từng thứ vương vãi trên nền lên khiến anh cảm thấy lúng túng. Anh không biết chiếc gối có ném mạnh vào người cô , có làm cô đau không.
Và có lẽ anh còn ân hận hơn rất nhiều khi biết rằng , cô đã âm thầm khóc bên ngoài cánh cửa khi nhẹ nhàng đi ra ...