<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-18 17:55:52nguyễn thế duyên>
Chuyển đổi giới tính
Tôi chán cảnh mỗi lần đi làm về lại thấy ông chồng mình ngồi gác chân lên bàn, mặt cắm vào tờ báo. Trong lúc tôi đang túi bụi nấu nướng. Con khóc! Anh ta điếc. Nhà bẩn! Anh ta mù.Lộn ruột, tôi quyết định đi chuyển đổi giới tính.Tôi phải thành đàn ông.
Tôi đi Thái lan. Phẫu thuật xong, tôi bắt đầu tập tạ,tập xà. Chẳng mấy chốc bắp thịt hai tay tôi nổi cuồn cuộn. Để thêm ngầu, tôi tập hút thuốc và săm hai con rắn quấn quanh hai bắp tay vươn cổ mổ vào một trái tim đang nhỏ máu ở chính giữa lồng ngực. Thỉnh thoảng, mỗi khi có việc phải đi qua khu đèn đỏ của Băng cốc,các cô gái lại xúm vào túm lấy tôi mời chào Bây giờ nếu gặp tôi thì ngay cả mẹ tôi cũng không thể nhận ra đứacon gái yểu điệu,tha thướt của bà’ Hớn hở, tôi ra sân bay về nhà.
Ở sân bay, trong lúc tôi đang để hành lý đợi kiểm tra thì một bà cụ từ phía sau len lên,quẳng bừa chiếc va li to tướng của mình lên đống hành lý của tôi.
-Giời ơi! Cụ cẩn thận một tý nào.Đồ của cháu toàn đồ dễ vỡ.Mà cụ đi một mình à? Rõ khổ!Thế con cháu của cụ đâu?Làm sao chúng nó lại để một cụ già thế này đi một mình cơ chứ… Này!anh kia! Mù à? Sô ngã bà cụ bây giờ.
Tôi vội vàng cúi xuống nâng bà cụ dậy,miệng suýt soa.
-Cụ có làm sao không? Rõ khổ!.... tôi vừa lấy tay phủi phủi quần áo cho cụ vừa ca thán luôn miệng. Bà cụ vịn vai tôi đứng dậy,nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến.
-Cám ơn cháu. Cháu thật tốt bụng. Mà cháu này.bà nói câu này cháu đừng giận nhé.
-Dạ!Bà có điều gì cần bảo cháu ạ?
Bà cụ ngần ngừ một lúc rồi nhẹ nhàng nói
-Làcon gái,cái cần nhất là Nữ tính.Nhìn cháu kìa, trông cháu có khác gì một thằng đàn ông không?Cứ thế này thì chẳng có một anh chàng tử tế nào dám đến với cháu đâu.
Tôi thực sự choáng .Làm sao bà cụ vẫn biết mình là con gái nhỉ? Tôi thầm tự hỏi.Chạy vội ra chiếc gương to của phòng chờ, ngắm kĩ lại mình một lần nữa.Không có một chút dấu vết đàn bà nào còn sót lại trong tôi.Cái gì làm cho bà cụ nhận ra mình là đàn bà nhỉ? Vừa lúc đó người cán bộ hải quan xướng to tên tôi
-Nguyễn thế Hải!.
-Có tôi. Tôi hô to và chạy lại.
Người cán bộ hải quan cúi xuống nhìn giấy tờcủa tôi rồi ngước lên nhìn tôi.Anh ta thoáng một chút ngần ngừ.
­-Xin lỗi!Anh cho hỏi đây là” Thế” hay” Thị” ạ?
Tôi phanh ngực áo, chỉ tay vào hình săm trên ngực, hất hàm hỏi lại.
-Anh xem đây là” Thế” hay “Thị”?
Anh chàng hải quan hoang mang. Anh ta đứng im một lúc rồi đột nhiên anh ta bảo tôi.
-Anh há to miệng ra!
Tôi há to miệng. Anh ta rút từ ngăn kéo ra một cái thước,thọc ngay vào miệng tôi rồi hô to.
-Lưỡi dài 18 phân!
Quẳng cái thước xuống, vớ lấy cái bút.Với một vẻ dứt khoát,anh ta gạch chữ”Thế” đi và thay vào đó một chữ “Thị” to đùng.
-Thế chị tưởng người ta phân biệt giới tính chỉ bằng “Cái ấy” thôi sao?
Anh ta hỏi tôi với một nụ cười đắc thắng.
Tôi chán cảnh mỗi lần đi làm về lại thấy ông chồng mình ngồi gác chân lên bàn, mặt cắm vào tờ báo. Trong lúc tôi đang túi bụi nấu nướng. Con khóc! Anh ta điếc. Nhà bẩn! Anh ta mù.Lộn ruột, tôi quyết định đi chuyển đổi giới tính.Tôi phải thành đàn ông.
Tôi đi Thái lan. Phẫu thuật xong, tôi bắt đầu tập tạ,tập xà. Chẳng mấy chốc bắp thịt hai tay tôi nổi cuồn cuộn. Để thêm ngầu, tôi tập hút thuốc và săm hai con rắn quấn quanh hai bắp tay vươn cổ mổ vào một trái tim đang nhỏ máu ở chính giữa lồng ngực. Thỉnh thoảng, mỗi khi có việc phải đi qua khu đèn đỏ của Băng cốc,các cô gái lại xúm vào túm lấy tôi mời chào Bây giờ nếu gặp tôi thì ngay cả mẹ tôi cũng không thể nhận ra đứacon gái yểu điệu,tha thướt của bà’ Hớn hở, tôi ra sân bay về nhà.
Ở sân bay, trong lúc tôi đang để hành lý đợi kiểm tra thì một bà cụ từ phía sau len lên,quẳng bừa chiếc va li to tướng của mình lên đống hành lý của tôi.
-Giời ơi! Cụ cẩn thận một tý nào.Đồ của cháu toàn đồ dễ vỡ.Mà cụ đi một mình à? Rõ khổ!Thế con cháu của cụ đâu?Làm sao chúng nó lại để một cụ già thế này đi một mình cơ chứ… Này!anh kia! Mù à? Sô ngã bà cụ bây giờ.
Tôi vội vàng cúi xuống nâng bà cụ dậy,miệng suýt soa.
-Cụ có làm sao không? Rõ khổ!.... tôi vừa lấy tay phủi phủi quần áo cho cụ vừa ca thán luôn miệng. Bà cụ vịn vai tôi đứng dậy,nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến.
-Cám ơn cháu. Cháu thật tốt bụng. Mà cháu này.bà nói câu này cháu đừng giận nhé.
-Dạ!Bà có điều gì cần bảo cháu ạ?
Bà cụ ngần ngừ một lúc rồi nhẹ nhàng nói
-Làcon gái,cái cần nhất là Nữ tính.Nhìn cháu kìa, trông cháu có khác gì một thằng đàn ông không?Cứ thế này thì chẳng có một anh chàng tử tế nào dám đến với cháu đâu.
Tôi thực sự choáng .Làm sao bà cụ vẫn biết mình là con gái nhỉ? Tôi thầm tự hỏi.Chạy vội ra chiếc gương to của phòng chờ, ngắm kĩ lại mình một lần nữa.Không có một chút dấu vết đàn bà nào còn sót lại trong tôi.Cái gì làm cho bà cụ nhận ra mình là đàn bà nhỉ? Vừa lúc đó người cán bộ hải quan xướng to tên tôi
-Nguyễn thế Hải!.
-Có tôi. Tôi hô to và chạy lại.
Người cán bộ hải quan cúi xuống nhìn giấy tờcủa tôi rồi ngước lên nhìn tôi.Anh ta thoáng một chút ngần ngừ.
­-Xin lỗi!Anh cho hỏi đây là” Thế” hay” Thị” ạ?
Tôi phanh ngực áo, chỉ tay vào hình săm trên ngực, hất hàm hỏi lại.
-Anh xem đây là” Thế” hay “Thị”?
Anh chàng hải quan hoang mang. Anh ta đứng im một lúc rồi đột nhiên anh ta bảo tôi.
-Anh há to miệng ra!
Tôi há to miệng. Anh ta rút từ ngăn kéo ra một cái thước,thọc ngay vào miệng tôi rồi hô to.
-Lưỡi dài 18 phân!
Quẳng cái thước xuống, vớ lấy cái bút.Với một vẻ dứt khoát,anh ta gạch chữ”Thế” đi và thay vào đó một chữ “Thị” to đùng.
-Thế chị tưởng người ta phân biệt giới tính chỉ bằng “Cái ấy” thôi sao?
Anh ta hỏi tôi với một nụ cười đắc thắng.