Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU TRONG CUỘC SỐNG

63 trả lời, 4.255 lượt xem — Trang 2 / 3
 
 
LỜI HẸN ƯỚC


Vào một buổi chiều đẹp trời chan hòa gió và nắng, chàng trai và cô gái đã vô tình gặp nhau khi đang cùng đi dạo trên hành lang ở một bệnh viện.

Ngay từ giây phút đầu tiên ánh mắt họ chạm nhau, hai trái tim non trẻ bỗng chốc đập loạn nhịp, tiếng sét ái tình đến với họ trong một hoàn cảnh thật trớ trêu.

Cả hai cùng đang lâm bệnh nặng không có cách nào cứu chữa được. Họ đọc trong mắt nhau cả một sự tuyệt vọng vô bờ bến. Có lẽ vì cùng trong một hoàn cảnh nên dù chỉ mới nói chuyện nhưng dường như đã có cảm giác quen thuộc như hai người bạn đã quen từ lâu.

Và cũng từ đó, những ngày tháng ở trong bệnh viện họ như hai chiếc bóng không xa rời nhau, ngày ngày cùng nắm tay ngắm mặt trời mọc rồi chiều xuống ngắm cảnh hoàng hôn rực rỡ. Hai trái tim đang yêu như được tiếp thêm sức mạnh tràn ngập hạnh phúc và hy vọng, họ không còn cảm thấy bi quan và tuyệt vọng về cuộc sống nữa...

Cuối cùng cũng đến một ngày chàng trai và cô gái cùng được thông báo rằng bệnh tình của họ đã trở nên rất nguy kịch, không còn khả năng cứu chữa nữa, họ chỉ còn đếm sự sống bằng từng ngày từng giờ. Bệnh viện cũng bất lực trả họ lại về cho gia đình.

Đêm cuối cùng trong bệnh viện, họ cùng nắm chặt tay nhau không nỡ xa rời, cùng hẹn ước sẽ không bao giờ quên những ngày tháng khó quên ở đây và hẹn sẽ luôn viết thư cho nhau để duy trì liên lạc.

Đó là cách duy nhất để hai trái tim luôn được xích lại gần nhau và cả hai sẽ tiếp cho nhau thêm nghị lực để cùng chiến đấu với sự sống và cái chết đang gần kề. Họ nhìn vào mắt nhau tràn đầy niềm tin và hy vọng...

Cứ thế, ngày tháng chậm chạp trôi đi, những lá thư họ gửi cho nhau vẫn không hề vơi cạn. Từng dòng từng chữ đối với họ đáng quý biết chừng nào, họ động viên nhau, gửi đến nhau những lời yêu thương, hy vọng, những dự định của tương lai, những niềm mơ ước. Cả cô gái và chàng trai đều như quên đi nỗi đau đớn bệnh tật đem lại, họ sống trong hạnh phúc, lạc quan và niềm tin vô bờ...

Nhưng rồi ba tháng sau đó, bệnh tình của cô gái trong phút chốc trở nên nguy kịch, và cô đã lặng lẽ ra đi, trên tay cô nắm chặt lá thư của chàng trai, miệng cô vẫn đọng lại một nụ cười mãn nguyện:

"... Nếu phải đối diện với vận mệnh, đối diện cái chết, em hãy đừng sợ nhé! Hãy đừng lo lắng, đừng sợ hãi! Bởi vì vẫn còn có anh luôn ở bên em, vẫn còn rất nhiều người thương yêu em ở bên em, sẽ che chở cho em, và cùng em vượt qua những chặng đường khó khăn này. Hãy vững vàng lên! Đừng khóc, dù là địa ngục hay thiên đường, chúng mình sẽ không bao giờ xa rời...".

Mẹ của cô gái run rẩy cầm lá thư của chàng trai trên tay cô òa khóc. Bà biết cô đã ra đi rất thanh thản. Ngày thứ hai sau hôm cô gái mất, mẹ cô phát hiện thấy trong ngăn kéo bàn học của cô có một tập thư đã dán tem nhưng chưa gửi. Bức thư trên cùng viết: "Gửi cho mẹ".

Bà run run mở thư, đúng là nét chữ quen thuộc của con gái: "Mẹ thân yêu của con. Có lẽ đến lúc mẹ nhận được lá thư này thì con đã đi rất xa rồi. Nhưng con vẫn còn một tâm nguyện chưa hoàn thành được. Con đã có một lời hẹn ước với một người con trai là con sẽ cùng anh ấy chiến đấu với bệnh tật và cùng nhau vượt qua những ngày tháng cuối cùng này. Nhưng con biết con không thể thực hiện được lời hứa đó. Cho nên sau khi con đi rồi, mẹ hãy thay con tiếp tục gửi những lá thư này cho anh ấy, để anh ấy có thêm nghị lực mà tiếp tục sống, những lá thư này đối với anh ấy rất quan trọng, nó sẽ mang lại niềm tin cho anh ấy. Chỉ cần anh ấy biết con còn khỏe, anh ấy sẽ không từ bỏ con mà ra đi, sẽ còn tiếp tục chiến đấu, tiếp tục sống...".

Nhìn những dòng di thư cuối cùng của con gái, bà mẹ cô gái đã theo địa chỉ trên lá thư tìm đến nhà chàng trai. Vừa vào đến nhà, đập vào mắt bà là tấm di ảnh của chàng trai đặt trên bàn thờ. Trong phút chốc, bà cứ nhìn tấm ảnh đó đứng bất động tê dại.

Một lúc sau, một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt tiều tụy khắc khổ, vẻ đau đớn vẫn chưa xóa hẳn trong ánh mắt vô hồn của bà, đó là mẹ của chàng trai. Bà cầm ra một tập thư dày đưa cho mẹ của cô gái: "Đây là những bức thư con trai tôi để lại, nó đã mất cách đây một tháng. Nhưng nó vẫn nói với tôi nó còn có một người con gái cùng cảnh ngộ đang đợi thư nó từng ngày, vẫn đang cần nó tiếp thêm nghị lực để tiếp tục sống. Cho nên những ngày tháng qua, mỗi tuần tôi vẫn thay nó gửi một bức thư đi cho cô gái đó...".

Nói đến đây, mẹ của chàng trai lại nức nở òa khóc. Mẹ cô gái hai mắt cũng ướt sũng từ độ nào, bà nhẹ nhàng tiến lại choàng tay ôm mẹ chàng trai vào lòng, nghẹn ngào nói: "Bà yên tâm, rồi chúng nó sẽ được gặp nhau trên thiên đường như đúng lời hẹn ước...".





SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
Lá thư tình hay nhất quả đất
 

 




Thành phố Mặt Trời - Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu...



[/align]Em thương mến!
Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em yêu của mình bức thư tình hay nhất thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều calo để em mạnh khoẻ.
Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi ,ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt... Ôi thôi! Quái vật!.... Em à, em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại bia hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè.... Ôi em tôi là vô địch...
Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em yêu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Hàng VN chất lượng cao đó em...
Yêu em nhiều...



[/align]







Gửi người con gái anh yêu!

Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen.

Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được,ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.







Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.

Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăn cuđơ, không có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : "Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không".

[/align]
Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :"Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng". Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.

Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng ...

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.

Hôn em như cún con hôn mèo con !
[/align]




SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Lời Kêu Gọi Anh Em Ngày 8-3
(Mấy Chị Em Đừng Nên Đọc)





Hỡi anh em !

Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng.

Thưa anh em !

Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Ðã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.

Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?

Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.

Sở dĩ "chúng" hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và "chúng" có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.

Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.

Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.

Hỡi anh em !

Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.

Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.

Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Ðường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?

Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.

Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà ”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa...

Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết! .
 
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 




Ngày Hôm Sau Không Đến...



















Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một nguời bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác. Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó.

Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh. Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây". Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.

Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng.

Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia dình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.








[/align]
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 

























- Em có biết khi lần đầu gặp em , anh đã không tin sẽ có một ngày em là người yêu của anh.
- Em có biết khi lần đầu đi cạnh em , cảm giác của anh là một điều khó tả , anh đã không dám cầm tay em.
- Em có biết khi lần đầu nhận được thư tay của em , thế giới xung quanh anh dường như toàn màu hồng.
- Em có biết anh gọi điện đến cho em, điều anh muốn duy nhất đó là được nghe em nói.
- Em có biết ngày mới gặp em anh thấy giọng nói của em có một cái gì đó thực sự đặc biệt , và đến một ngày anh đã hiểu điều đặc biệt đó là gì.
- Em có biết em đã mang đến cho anh một ngày sinh nhật với rất nhiều kỉ niệm và hạnh phúc , điều mà mọi năm anh hoàn toàn không có.
- Em có biết những vần thơ anh viết , những bức tranh anh vẽ , những con thú giấy anh gấp tất cả đều chất chứa những tình cảm mà anh muốn dành cho em.
- Em có biết em đã khiến anh thay đổi 2 lựa chọn lớn trong đời đó là em trong cuộc sống , và máy tính trong sự nghiệp.
- Em có biết anh đã "chim cú" thế nào khi thấy em hàng ngày đi chat với bao nhiêu bạn bè (và bao nhiêu thằng ) trên mạng.
- Em có biết anh đã phải năn nỉ thằng bạn thân của anh để nó dạy anh chat và add nick em vào đầu tiên trong list chat của anh .
- Em có biết anh đã cảm thấy thế nào khi có một thằng con trai khác cũng yêu em , và...
- Em có biết anh sung sướng và hạnh phúc thế nào khi em từ chối nó và nói với anh ....
- Em có biết khi lần đầu em giận anh , anh đã cảm thấy vô cùng ân hận thế nào.
- Em có biết tất cả những gì anh làm đều muốn em được hạnh phúc, để được thấy em cười.
- Em có biết khi em ra đi mọi ảo mộng trong anh đã sụp đổ .Những kỉ niệm ngày nào của đôi ta giờ đã theo thành dĩ vãng .
- Em có biết mỗi khi đi trong mưa anh lại nhớ đã có ai nói : "Nếu lần đầu đi với nhau mà gặp mưa thì đó sẽ là một đôi hạnh phúc suốt đời." Vậy mà giờ đây những hạt mưa như những giọt nước mắt đắng cay , đang rơi xót xa trong lòng anh.
- Em có biết mỗi khi nghe bài hát này anh lại cảm thấy dường như nó đang nói về chuyện tình của chúng ta .Em đã đến bên anh và mang lại cho anh bao kỉ niệm vui buồn vậy mà giờ đây em quay lưng đi không nói một lời để lại cho anh những nỗi buồn chất chứa .
Điều mà giờ đây anh muốn với em đó là :
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Câu Chuyện Ngày Valentine




Câu chuyện thánh Valentine

Tôi xin tự giới thiệu.
Tên tôi là Valentine. Tôi sống ở La Mã vào thế kỉ thứ 3,
thời cai trị của hoàng đế Claudius. Tôi không thích hoàng đế Claudius, và tôi không phải người duy nhất !
Claudius mong muốn có một đội binh hùng mạnh. Ông ta muốn tất cả đàn ông phải tình nguyện gia nhập quân đội. Nhưng nhiều người không muốn ra chiến trường, họ không muốn xa rời vợ con và gia đình.
Điều này khiến Claudius giận dữ và nảy sinh một ý tường điên khùng : nếu cấm tất cả đàn ông lập gia đình,
họ sẻ không còn bận tâm đến chuyện vợ con và sẽ gia nhập quân đội.
Claudius ban lệnh cấm mọi người kết hôn. Những người trẻ tuổi cho rằng điều này là tàn nhẫn. Tôi nghĩ rằng điều luật này hoàn toàn lố bịch !
Tôi nhất định kông ủng hộ chúng. Tôi đã nói tôi là một linh mục chưa nhỉ ? Một trong số những
hoạt động yêu thích của tôi là tổ chức lễ cưới cho các đôi nam nữ. Ngay cả sau khi Claudius đã ban hành lệnh cấm, tôi vẫn tiếp tục tiến hành các nghi thức lễ cưới - tất nhiên là một cách bí mật. Bân trong căng phòng nhỏ tràn ngập ánh sáng từ các ngọn nến, chỉ có cô dâu,
cú rể và tôi. Một đêm nọ, có tiếng bước chân thình thịch.
Thật đáng kinh sợ ! Rất may là đôi nam nữ đã nhanh chóng chạy thoát. Còn tôi thì bị bắt,
bị ném vào ngục và được cho biết sẽ bị hành hình. Tôi cố gắng vui vẻ.
Và các bạn có biết không ? Điều kì lạ đã xảy ra. Nhiều chàng trai, cố gái đã vào ngục thăm tôi. Họ ném hoa và lời chúc qua cửa sổ. Họ biết tôi biết rằng - họ cũng như tôi - luôn tin tưởng vào tình yêu. Trong số những chàng trai,
cố gái ấy có con gái viên cai ngục. Cha cô cho phép cô vào ngục thăm tôi. Có lúc chúng tôi ngồi chuyện với nhau hàng giờ liền. Cố gái đã giúp tôi giữ vững tinh thần. Vào ngày tôi bị đưa đi hành hình, tôi đã để lại một bức thư cảm ơn tình bạn và lòng trung thành của cô gái. Tôi đã ký và ghi bên dưới bức thư : " Bằng tất cả tình yêu từ Valentine của con ". Tôi tin rằng chính bức thư ấy
đã bắt đầu cho tục lệ trao gửi nhau những bức thông điệp tình yêu vào ngày Valentine. Bức thư được viết vào ngày tôi qua đời, 14 tháng 2 nam 269. Giờ đây,
mỗi năm cứ vào ngày này mọi người đều nhớ - và quan trọng hơn cả
là họ đã nghĩ - đến tình yêu và tình bạn. Còn khi nhắc đến Claudius, họ lại nhớ cách mà ông ta đã đứng chắn trên
con đường tình yêu và
cười chế nhạo. Vì họ biết rằng tình yêu không bao giờ bị đánh bại...

 

BÀI SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 





Ngày Anh Nói Yêu Em...



















"Ngày anh nói yêu em là lời yêu đầu tiên trong cuộc đời"
Tình yêu giữa nhỏ và anh đền như một cơn gió thoảng qua. Anh đến nhẹ nhàng bên nhỏ khẽ nói lời yêu. Nhỏ thật sự bất ngờ nhưng vì nhỏ cũng có một tình cảm rất đặc biệt đối với anh nên nhỏ cũng gật đầu đồng ý...Anh rất dịu dàng, nhỏ có cảm giác như anh muốn truyền hơi ấm cho nhỏ mỗi khi nhỏ buồn.
"Nhẹ cầm bàn tay em rất dịu dàng và đặt lên nụ hôn rất ngọt ngào"
Nhỏ đã đặt hết niềm tin của mình cho anh và luôn cùng anh hướng đến một tương lai tốt đẹp. Nhỏ thật sự rất yêu mến anh và thầm mong mối tình đầu này là mãi mãi.
"Tình yêu ôi sao quá tuyệt vời ánh mắt lung linh hóa muôn vì sao rất xa"
Thời gian trôi qua tình yêu của nhỏ đối với anh rất sâu đậm. Vậy mà chỉ vì sự cứng đầu và hay giận của nhỏ nên nhỏ đã mất anh. NHỏ hiểu lầm anh nên đã giận anh một thời gian dài, cũng vì tính tình của nhỏ hay như thế nên anh giận nhỏ...Trong lòng nhỏ rất ân hận, nhỏ thấy mình vẫn còn ngốc lắm và chắc anh cũng nghĩ như thế. Chắc nhỏ vẫn chưa hiểu rõ tình yêu của anh dành cho nhỏ....
"Tình yêu ôi sao quá lớn
còn em như nụ hoa nhỏ nhoi
nhẹ rơi trên dòng sông
làm sao cho vừa lòng anh"
Nhỏ đã làm anh thất vọng. Anh đã ra đi còn nhỏ vẫn ngồi đó ngóng trông anh, nhớ lại mối tình đầu đã qua...
"Đã bao ngày rồi biết không
Bóng em còn ngồi bên hiên ngóng trông"
Những giọt nước mắt sao cứ tuôn rơi mặc dù nhỏ biết có khóc thì tình yêu đó cũng không trở lại. Nhỏ vẫn luôn ước mong về mối tình đầu của mình. nhớ lại những ngày tháng ở bên anh...
"Ước mong tình đầu sẽ không
sẽ không bao giờ nhạt phai"
Ngày tháng trôi qua, nhỏ vẫn cứ buồn khóc và rồi nhận ra mình đã sai lầm...Nhỏ phải biết chấp nhận sự thật, chấp nhận nhữn glỗi lầm mình đã gây ra....Nhỏ cố quên đi mối tình cũ và luôn hướng đến một tương lai tốt đẹp.Nhiều lúc nhỏ tửơng không thể nào quên được nhưng nhờ bạn bè, nhỏ đã tìm được niềm vui mới. Nhưng dù sao nhỏ vẫn luôn coi anh như một người anh tốt, chính anh đã giúp nhỏ trưởng thành hơn...Và đối với nhỏ, tình yêu đầu này mãi là một kì niệm đẹp mà nhỏ sẽ nhớ mãi trong lòng
"Tháng năm miệt mài tháng năm
vẫn em một mình nghe hoa lá rơi"
Giờ đây nhỏ đã tự tin lên rất nhiều và không còn cứng đầu như trước kia nữa. Chắc anh sẽ vui lắm nếu biết được nhỏ đã thay đổi. Nhỏ luôn tin rằng trong lòng anh luôn hướng về nhỏ và nhỏ cũng thế.......
"và niềm tin trong em ước mơ
rằng một ngày kia tình yêu sẽ quay về..."


[/align] 
BÀI SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
-:- YÊU VÀ THÍCH -:-






 

 



  Người bạn thích và người bạn yêu 


Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN.
Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.

Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.
Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN.

Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG
Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI.

Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ.
Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.

Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG.
Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF".

Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH.
Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU.

Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi
Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.

Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI.
Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT.

Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.

Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước

mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn.

Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.

TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU
VÀ TRONG MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU.

 


Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Bức thư không dám gửi
 
 
"Em yêu! Hôm qua em hỏi anh rằng anh đối xử
với em tốt chừng nào. Nhất thời anh
chẳng nghĩ ra gì cả. Qua một đêm suy nghĩ,
cuối cùng anh cũng nhớ ra mấy điểm anh
đối xử tốt với em.

1/.Trước khi quen em thì anh lãnh học bổng, đến khi quen em rồi thì học bổng của anh em lãnh.

2/. Có một quả táo, em ăn. Có 2 quả táo em ăn quả to.

3/. Em xấu xí như vậy mà anh vẫn khen em xinh. Anh đẹp trai như thế mà em lại bảo anh xấu.

4/. Đi chơi toàn anh tiêu tiền, khi về KTX anh chỉ dám ăn mì tôm.

5/. Lúc em giận, anh phải làm thùng rác cho em đổ nỗi bực dọc. Lúc anh bực tức thì anh phải làm thùng rác cho chính mình.

6/. Khi em muốn hôn anh, em liền hôn. Khi anh muốn hôn em thì trước tiên phải được em cho phép.

7/. Em thường xuyên đánh anh. Anh chưa bao giờ đánh em.

8/. Có lần em hỏi anh nếu em yêu một người khác thì anh làm thế nào. Anh nói sẽ đánh cho thằng kia một trận. Anh lại hỏi nếu anh yêu người con gái khác thì thế nào, em trả lời rằng em sẽ giết anh ngay.

9/. Đến nhà em anh phải ngủ ở ghế sopha, em đến nhà anh, anh cũng phải ngủ ở sopha.

10/. Anh mua tặng em một cái áo 60 000, anh nói dối là chỉ có 40 000. Em mua cho anh cái đồng hồ 100 000, em lại nói dối anh là 500 000.

11/. Cùng 1 con cá em ăn phần thân. Còn anh, phần đầu cá.

12/. Anh làm hỏng cái tai nghe của em liền mua 1 cái mới đền ngay, còn em làm mất chiếc xe đạp của anh một lời xin lỗi cũng không có.

13/. Lần em ốm, anh gầy mất 2kg. Lần anh ốm, em béo lên 2 kg (em đến phòng chăm sóc anh, ăn hết mọi đồ ăn, hoa quả, bánh kẹo của anh).

14/. Anh không chê em thấp, thế mà em lại chê anh cao.

15/. Mẹ anh đối xử tốt với em như vậy còn em một chút cũng không.

16/. Lần đó đi xem rock ngoài trời, em cỡi lên vai anh rất thích thú, gào thét cả buổi. Còn anh bị ép nặng suýt rơi lệ.

17/. Con chó cảnh nhà anh đẻ, anh chọn con đẹp nhất mang đến cho em. Em lại tặng anh con cá vàng em nuôi gần chết, hại anh chăm sóc thêm 2 ngày nữa phải đem chôn nó.

18/. Trước khi quen em, anh ngủ 8 tiếng. Quen em rồi chỉ còn 4 tiếng.

19/. Trước khi quen em anh không bao giờ chờ ai quá 5 phút. Quen em rồi anh phải đứng hàng tiếng đồng hồ.

20/. Trước khi quen em, anh ngày nào cũng ăn sáng. Sau khi quen em, anh chỉ ăn mỗi buổi tối.


21/. Về nhà mẹ anh, anh ngồi cạnh để đỡ lời. Gặp mẹ em, em chạy đi nói điện thoại.

22/. Viết mail cho em viết những lời lẽ ngọt ngào nhất. Nhận mail của em, toàn những lời trách móc.

23/. Chat với em, anh chat mỗi mình em. Còn em chat hàng chục người.

24/. Viết thư tay cho em, viết nhiều trang. Nhận thư tay của em, “Hòn VọngThư”

25/. Anh lỡ hẹn, anh xin lỗi đến vài ngày sau. Em lỡ hẹn, em nhoẻn cười lấy lệ rồi quên béng.

26/. Ra đường gặp cướp. Anh đánh nó, em bảo anh côn đồ. Anh không đánh nó, em bảo anh hèn nhát.

27/. Đi xe anh đi cẩn thận, em bảo anh kém thế. Đi nhanh, em bảo anh đi ẩu.

28/. Lễ tết, anh em, chị em đều có quà. Chị anh, anh anh thì anh chẳng mua cho thứ gì.

29/. Em lấy lược ra chải ngay ngã tư. Còn anh vuốt tóc một cái, em bảo anh điệu thế.

30/. Đi xem phim, em thấy chán, em đòi về. Anh thấy chán, ngồi xem hết phim.

31/. Đi uống coffee, em ngồi uống cái soạt rồi đứng dậy. Anh bất chấp mọi người cười, cũng uống cái soạt rồi đưa em về.

32/. Đi chơi với em, thấy em buồn, anh cố gắng làm cho em vui. Thấy anh buồn, kệ anh.

33/. Quà em tặng anh, anh để rất trân trọng. Quà anh tặng em, em vứt lung tung trong nhà.

34/. Anh đứng trước trường đợi em, em bảo anh giám sát em. Anh ngồi ở nhà không đi nữa, em bảo anh không quan tâm đến em.

35/. Em bảo anh về đến nhà gọi cho em, anh gọi ngay. Anh bảo em về nhá máy cho anh, em bảo anh khắt khe.

36/. Em tặng anh cái gối bé xíu, anh ôm ấp mỗi khi ngủ. Anh tặng em cái gối ôm, em để gác chân.

37/. Em tặng anh chậu cây, nó tươi tốt sau mấy ngày. Anh mua cho em đủ lọai cây kiểng, chúng được chôn cất vài tuần sau đó.

38/. Anh nói nhiều, em bảo anh lắm mồm. Anh nói ít,
em lại bảo anh ít nói.

39/. Cá độ với nhau, anh thua, em bắt anh thực hiện bằng được. Em thua, em viện đủ lý do để không thực hiện.

40/. Những gã nào thích em, em vẫn để kệ họ. Có ai thích anh, anh phải tìm cách xa họ ngay.

41/. Em cười với bao nhiêu là con trai, để cho họ một tia hi vọng. Anh chỉ mới có một lần thôi, vớibạn em, em đã bảo anh là Sở Khanh rồi.

42/. Anh nhắc em chăm chỉ. Nhắc em mặc áo ấm. Nhắc em không thức khuya, em hỏi :”anh là mẹ em à?”. Nếu anh không nhắc em, em lại bảo:”Anh chả quan tâm gì đến em”.

43/. Có gì anh cũng đều muốn kể cho anh nghe, công việc, bạn bè, gia đình, sở thích…Em thì luôn giấu anh, chỉ kể khi anh đã biết gần hết thôi.

44/. Những cái bưu thiếp anh làm tặng em, em chê óng chê eo. Những cái thiệp em tặng anh. Hầu hết chỉ là E-card. Anh vẫn giữ lại nó, mặc dù nó đã hết hạn xem được từ lâu rồi.

45/. Những gì em viết cho anh, dù chỉ là một tờ giấy nháp, anh vẫn giữ trong cái hộp. Những gì anh viết cho em, đều tự đáy lòng anh, em đọc rồi em chê chữ anh xấu.

46/. Bạn trai của em, chẳng bao giờ em giới thiệu với anh. Bạn gái của anh, em đòi biết hết.

47/. Anh biết hết những người bạn của em, giúp đỡ họ nếu có thể. Em chẳng nhớ tên bạn của anh, cho dù nó là bạn thân của anh đi nữa.

48/. Trước khi quen em, anh chẳng mấy khi ra khỏi nhà. Đến mức mà mẹ anh cũng ngạc nhiên. Sau khi quen em, cứ mỗi lần anh định đi đâu chơi. Anh sẽ có đủ lý do để ra khỏi nhà và cũng chỉ muốn có em đi cùng.

49/. Trước khi quen em, anh muốn mình thật là nổi trội, được nhiều cô gái ngưỡng mộ. Sau khi quen em, anh phải thật bình dị và chỉ cần mỗi mình em thôi.

50/. Em đòi anh hiểu em, thế mà em chẳng hiểu anh gì hết.

 
 
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
BỨC THƯ KHÔNG DÁM GỬI ( Lần thứ nhất )
 
Một chàng trai viết thư tỏ tình với bạn gái:

Thành phố Mặt Trời - Ngày buồn, tháng nhớ, năm cô đơn, thế kỷ sầu...
Em thương mến!
Hôm nay trời thật đẹp, mây đen kéo đến mây trắng bay đi. Anh ngồi co cẳng viết cho em yêu của mình bức thư tình hay nhất thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều calo để em mạnh khoẻ

Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi ,ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt...
Ôi thôi! Quái vật!.... Em à, em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại bia hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè.... Ôi em tôi là vô địch...
Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em yêu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Hàng VN chất lượng cao đó em...
Yêu em nhiều...

--------------------------------------
Bức thư tình thứ... hai đê

Gửi người con gái anh yêu!

Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen

Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được,ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh
genzo Genzo: Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.

Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ, không có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : "Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không".
Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :" Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng". Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.

Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng ...

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.

Hôn em như cún con hôn mèo con!

--------------------------------
Chào em, người con gái anh yêu... như muối tiêu!!!

Một ngày buồn như con chuồn chuồn , tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen. Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay trăng cao tít mít, anh ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.

Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.

Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ, không có tiền mà phải xài card.

Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ.

Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, ủa nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui...

Ranh ngôn có câu : "Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không". Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :" Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng". Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi , không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa. Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở...

Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng...

Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.

----------------------------------------
Tỏ tình

Em thân mến!

Anh rất hân hạnh thông báo cho em rằng trái tim anh đã thuộc về em kể từ ngày thứ tư, 14/02/2002. Với buổi gặp mặt tổ chức vào ngày hôm ấy lúc 18h, anh xin được tự giới thiệu mình như một người yêu đầy triển vọng.
Chuyện tình của chúng ta sẽ trải qua thời gian thử nghiệm trong vòng 3 tháng, sau đó căn cứ vào sự hòa hợp giữa hai ta mà sẽ được quyết định có kéo dài mãi mãi hay không. Tất nhiên khi kết thúc thời gian thử nghiệm, vẫn sẽ có những khoá huấn luyện tiếp theo và những kế hoạch thẩm định để tiến hành thăng chức người yêu lên bạn đời.

Thời gian đầu, chi phí phát sinh cho cà phê và giải trí sẽ chia đều cho hai ta. Sau này tùy thuộc vào hiệu quả xử sự của em, anh có thể sẽ gánh phần trăm lớn hơn. Tuy nhiên, nếu chi tiêu bằng tài khoản của em thì anh rất sẵn lòng.

Xin em vui lòng trả lời trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được lá thư này. Bằng không lời tỏ tình này sẽ hết hiệu lực mà không cần thông báo gì thêm và anh sẽ xem xét các ứng cử viên khác.

Anh rất biết ơn nếu em gửi chuyển tiếp bức thư này đến chị gái của em trong trường hợp em không nhận lời.

Xin chân thành cám ơn trước!

Anh của em.

phong linh
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
LỜI NÓI MUỘN MÀNG
Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ....
- Chán thật đấy_Linh nói. Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Đ..được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu
Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.
Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......
Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau
Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....
Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..
Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà
Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng
Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm
1h23
- Em khát quá_Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi
1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:
- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị oto đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em
Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ
11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy.
Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc
Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!!
11h58
Việt à..._Linh bật khóc_....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...
Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!

 
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
NẾU TÔI BIẾT RẰNG
 
 

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn ngủ say, tôi sẽ giữ bạn thật chặt và nguyện cầu Thượng Đế giữ gìn tâm hồn bạn.

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi thấy bạn bước ra ngoài, tôi sẽ ôm chặt lấy bạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn quay về.

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy tên bạn được xướng lên trong lời ca tụng – chúc mừng, tôi sẽ lưu lại từng lời nói, hành động của bạn trong những cuộn băng video và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày.

Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để tôi có thể dành một hoặc hai phút còn sót lại, tôi sẽ dừng lại và nói “ Mình yêu thương, quý bạn lắm!”, dù bạn ra vẻ bạn dư biết điều đó.

Ngày mai sẽ tạo nên sự quên lãng, đó là một điều chắc chắn, và chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để chứng tỏ rằng chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc.

Chỉ trong trường hợp tôi trở nên lầm lẫn và ngày hôm nay là tất cả những gì tôi có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương bạn, quý mến bạn đến dường nào.

Tôi hy vọng sẽ không bao giờ quên rằng ngày mai đã được hứa dành cho một người và ngày hôm nay có thể là lần cuối cùng bạn có cơ hội được ôm người bạn yêu thương thật chặt vào lòng.

Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm, và rằng bạn đã quá bận rộn để tặng ban những gì có thể giúp ước mơ của một người thành hiện thực.


Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào, và rằng sẽ luôn giữ hình ảnh thân yêu của họ.

Hãy dành thời gian để nói “Mình xin lỗi”, “Tha thứ cho mình nhé”, “Cảm ơn”, hay “Không sao! Mọi việc sẽ ổn cả thôi”, "Mình yêu bạn"... Và nếu ngày mai không bao giờ đến, bạn sẽ không phải hối tiếc về ngày hôm nay một khi bạn đã nói những lời trên.

Hãy biết xin lỗi và bắt đầu lại và nói với những người thương yêu bạn rằng bạn cũng yêu thương họ rất nhiều!
***
"Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với người ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa."

 
SƯU TẦM



Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
NẾU NHƯ ANH HIỂU :
 
CÁM ƠN BẠN ĐÃ ĐI QUA ĐỜI TÔI
 
 


Đôi khi ai đó đến với cuộc sống chúng ta vì một lý do nào đó, hay theo thời vụ hay sẽ là mãi mãi

Khi bạn cân nhắc những người bạn đến với ta vì lý do gì thì tôi tin chắc rằng bạn biết phải làm sao để đối xử với người bạn đó.

Khi ai đó xuất hiện trong cuộc đời bạn vì một lý do nào đó, thường thì sự xuất hiện này đáp ứng được một nhu cầu mà bạn đã biểu lộ ra bên ngoài hay đôi khi trong thâm tâm. Họ đến để giúp đở bạn vượt qua khó khăn, hướng dẫn và ủng hộ bạn về vật chất, chia sẽ cảm xúc hay nâng đở tinh thần bạn. Họ giống như của trời cho và thật sự là như thế ! Họ xuất hiện bên bạn vì những lý do mà bạn đang cần đến. Rồi thì, bạn chẳng làm gì lầm lỗi cả hoặc gỉa như vào một ngày u ám, người đó nói hoặc làm một điều gì để kết thúc mối quan hệ với bạn. Cũng có thể là họ đi xa hoặc cũng có thể là họ qua đời hoặc họ chỉ là thứ đóng kịch và kết quả là bạn phải chịu đựng một cuộc chia tay và mất người bạn đó. Cái mà bạn phải nhận thấy là nhu cầu của bạn đã được đáp ứng, những ước muốn của bạn đã hoàn thành và đây là lúc mà bạn chấp nhận mất người bạn đó.

Khi ai đó xuất hiện trong cuộc đời bạn một khỏang thời gian, điều đó bởi vì khuynh hướng của bạn là chia sẽ, phát triển và học hỏi. Họ có thể đem sự an bình và vui vẻ đến cho bạn. Họ có thể dạy bạn một điều gì đó ma bạn chưa từng biết. Nói tóm lại, họ đem đến hàng đống niềm vui và mới lạ đến cho bạn. Hãy tin tôi đi, những điều đó là hữu ích đấy nhưng chỉ là thời vụ. Rồi một ngày bạn chợt nhận ra, bạn chẵng cần họ nữa.

Mối quan hệ lâu dài là những bài học phải học suốt đời; bạn phải tin cậy vào những mối quan hệ như vậy để có thể xây dựng một nền tảng xúc cảm vững chắc cho bản thân. Việc còn lại của bạn là chấp nhận học hỏi, yêu thương người khác và đưa những điều mình đã được học hỏi trên đường đời vào trong những mối quan hệ lâu dài này và đưa vào cuộc sống của bạn.

Kết luận: người ta nói “tình yêu là mù quáng” nhưng tình bạn thì lại có một cảm xúc khác. Hãy nói: “cám ơn bạn đã đi qua cuộc đời tôi”

SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
NẾU NHƯ ANH HIỂU
 
MƯA VÀ NƯỚC MẮT


Anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ.

Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách phóng khoáng, đã không biết bao cô gái theo đuổi anh, cho dù biết anh và cô là một cặp.

Còn cô là một người con gái hiền thục và dịu dàng. Cô không có vẻ đẹp sắc sảo, hiện đại như bao cô gái đang theo đuổi anh. Mặc dù biết anh là một người có tính trăng hoa, nhưng cô vẫn yêu anh thắm thiết và chung tình. Yêu trong thấp thỏm, lo âu. Yêu trong đau khổ.

Cô rất thích những ngày trời mưa và cũng rất thích đi dưới mưa. Mỗi lần, khi cô chạy ra khỏi ô để dầm mưa, để được cười nói và nhảy nhót dưới mưa, anh cũng luôn muốn cùng cô làm những điều mà cô thích. Nhưng những lúc ấy, cô đều ngăn anh lại.

“Tại sao em lại không để anh cùng dầm mưa với em vậy?"- anh hỏi cô lòng đầy thắc mắc. "Bởi vì em sợ anh sẽ bị cảm". Cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh và trả lời. "Nếu dầm mưa mà sợ bị cảm sao em vẫn còn làm?".

Câu hỏi này của anh, cô không bao giờ trả lời, chỉ khẽ mỉm cười rồi đưa cái nhìn vào xa xăm. Rồi cuối cùng, anh vẫn phải chịu thua và chấp nhận làm theo yêu cầu của cô. Bởi vì khi ấy, anh cảm thấy chỉ cần nhìn thấy cô hạnh phúc, nhìn thấy cô cười là anh cũng vui rồi.

Nhưng khoảng thời gian hai người được vui vẻ ở bên nhau ấy cũng không kéo dài được lâu. Anh đã yêu một người con gái khác. Cô gái này có một vẻ đẹp đến say lòng người, phong cách hiện đại của cô khiến bao chàng trai theo đuổi. Và anh cũng không ngoại lệ. Anh si mê, tìm mọi cách chinh phục người con gái ấy mà quên mất sự tồn tại của cô.

Một ngày kia, khi anh và cô cùng ngồi ăn tối với nhau, anh đã đưa ra đề nghị chia tay. Mặc dù trong lòng anh cảm thấy có chút áy náy, mặc dù anh chưa thể hiểu được tình cảm của mình dành cho cô bây giờ còn được bao nhiêu. Nhưng có lẽ anh không nhận ra rằng mình đang theo đuổi một cái gì đó phù phiếm và đang đánh mất đi một điều gì đáng quý.

Và cũng thật bất ngờ khi cô chấp nhận lời đề nghị ấy. Lặng lẽ và trầm tư. Có lẽ từ rất lâu, cô đã biết anh không thuộc về riêng mình một cách tuyệt đối. Anh giống như một cơn gió, mà gió sẽ thổi mãi chứ không bao giờ dừng lại ở một người nào cả.

Buổi tối hôm ấy, chàng trai lại đưa cô gái về nhà lần cuối cùng. Không hẹn mà trời bất chợt đổ mưa. Cô lại rút tay ra khỏi tay anh, chạy lên trước và xoay vòng đón nhận những hạt mưa mát lạnh.

Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn, thân thương của người con gái mà mình đã yêu và phụ lòng, lòng chàng trai bất chợt dâng lên một thứ cảm giác thật khó tả. Hổ thẹn và xót xa. Trong khoảng khắc, anh bỗng thấy tình yêu thương đối với cô trỗi dậy. Lần đầu tiên, chàng trai không làm theo yêu cầu của cô gái.

Anh bước đến bên cô dưới làn mưa dày đặc, nhẹ nhàng đặt lên môi cô nụ hôn mà anh nghĩ là lần cuối cùng và nói: "Anh thật sự xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng những ngày cùng em đi dạo dưới mưa là những ngày mà anh cảm thấy vui nhất".

Anh vừa nói dứt lời thì cô bật khóc. Những giọt nước mắt lẫn trong nước mưa buốt lạnh. Chàng trai lại ôm cô gái vào lòng, thật chặt, thật chặt, cảm nhận được bờ vai nhỏ bé của cô đang run lên vì đau khổ.

Rất lâu sau, anh mới lên tiếng: "Có một điều này anh muốn hỏi em từ rất lâu rồi. Vì sao mỗi khi trời mưa, em đều không muốn để anh cùng em dầm mưa vậy?". Im lặng một hồi lâu, cô gái mới cất tiếng trả lời: "Bởi vì, em không muốn anh nhận ra rằng... em đang khóc...".

Câu trả lời của cô gái lẫn trong tiếng mưa khiến trái tim chàng tan ra trong bao ý nghĩ sai lầm. Anh hiểu ra rằng cô gái đã yêu anh nhiều như thế nào, yêu trong đau khổ và dằn vặt. Và anh đang vô tình khiến trái tim cô nhỏ lệ. Một sự bù đắp sẽ là không muộn nếu như bây giờ anh đã nhận ra tình cảm chân thành mà cố ấy dành cho mình... tất cả. Chỉ gói gọn trong mưa và nước mắt!


SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 


NẾU NGÀY MAI CHẲNG BAO GIỜ ĐẾN NỮA
 
 

Nếu tôi biết đó là lần cuối. Ngắm nhìn em bên gối ngủ say. Tôi sẽ siết chặt em trong vòng tay hơn nữa, và cầu mong thánh thần hãy hiểu biết về tình yêu.

- Nếu tôi biết đó là lần cuối. Được nhìn em quay gót bước đi. Tôi sẽ giữ và cầm tay em thật chặt, và trò chuyện để em nán lại bên tôi.

- Nếu tôi biết đó là lần cuối. Mỗi cử chỉ và lời nói của em. Tôi sẽ mở rộng ký ức tâm hồn để ghi nhớ trong lòng mãi mãi.

- Nếu tôi biết đó là lần cuối. Tôi sẽ dành thời gian đọc ánh mắt em, và nói rằng "tôi yêu em nhiều lắm" thay vì lặng im chắc em biết lâu rồi.

- Nếu tôi biết đó là lần cuối. Được chia sẻ xúc động cùng em... Cứ ngỡ mình sẽ còn nhiều dịp nữa nên để thời gian trôi wa trôi wa...

- Tin chắc rằng mình còn có ngày mai để bù đắp nững tháng ngày trước đó, và cứ ngỡ cơ hội sẽ luôn hào phóng còn nhiều dịp để sữa chữa lỗi lầm hôm qua

- Sẽ luôn có 1 ngày tôi muốn để cho tôi được nói lời "yêu em" và luôn còn nhiều cơ hội khác nữa để thực hiện điều tôi có thể làm cho em.

- Nhưng điều tôi nghĩ là sai và hôm nay là tất cả những gì tôi có, Tôi muốn nói tôi yêu em biết bao và mong mọi người đừng quên điều đó.

- Nếu bạn chờ đến ngày mai!Sao hôm nay ko làm điều đó? vì nếu mai kia chẳng có bạn sẽ hối tiếc cho ngày qua vì đã ko dành thêm ít phút cho nụ cười, cái ôm chặt và những nụ hôn.

- Vậy hôm nay hãy chia sẽ với những người bạn yêu mến và bày tỏ rằng bạn yêu họ biết bao nhiêu. Hãy giành thời gian cho lời cảm ơn xin lỗi, và rộng mở lòng tha thứ thương yêu.

- Để nếu Ngày Mai ko bao giờ đến nữa. Bạn sẽ ko bao giờ hối tiếc Ngày Hôm Nay.

- Nào ai dám chắc mình còn có ngày mai dù bạn còn xuân hay mái đầu đã bạc, và hôm nay có thể là cơ hội lần cuối để bạn mở lòng với những người yêu thương.

SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 


NẾU NHƯ ANH ... HIỂU ...
 
 

Nếu như anh hiểu được việc chia tay rất dễ để đánh vần nhưng rất khó để phát âm thành tiếng .

Nếu như anh hiểu được khi anh nói chia tay , thì việc đầu tiên nên làm là chạm tay vào ngực người khác . Để cảm nhận nỗi đau , chứ không phải là đặt tay lên ngực mình.
Nếu như anh hiểu được tại sao khi bế tắc người ta không nghĩ gì khác được ngoài hai tiếng chia tay .
Nếu như anh hiểu được việc khác nhau giữa kết thúc một vấn đề và giải quyết một vấn đề .

Nếu như anh hiểu được những thứ không cần thiết , ta sắp xếp nó cất đi , hay là vứt bỏ nó đi .

Nếu như anh hiểu được , người ta thường chỉ trân trọng những thứ không có và mất đi , và xao lãng những điều ngỡ như là quen thuộc.

Nếu như anh hiểu được , em đã có nhiều sự lựa chọn khi bắt đầu một tình yêu . Em đã chọn anh . Và em không hối tiếc .

Nếu như anh hiểu được sự khác nhau giữa câu nói "Dạo này em thay đổi nhiều " và " Điều gì khiến em thay đổi ? "

Nếu như anh hiểu nỗi nhớ được đo bằng tình yêu và nỗi đau thì không đo được

Nếu như anh hiểu là em yêu anh đến nỗi em cảm thấy bối rối với chính bản thân mình. Vì càng ngày em càng trở nên mất lý tính..

Nếu như anh hiểu là em yêu anh . Thản nhiên như việc em nói cười vô tư sau lưng người cũ . Từ chối mọi tấm vé khứ hồi .

Nếu như anh hiểu là "em yêu anh " luôn đặt sau câu "em lo cho anh"


SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
NẾU NHƯ ANH HIỂU
 
Hạnh phúc của em


-Hạnh phúc của em là được nhìn thấy anh mỗi ngày,dù chỉ thoáng qua...
-Hạnh phúc của em là được nhìn anh cười( vì anh cười...dễ thương lắm ^^)
-Hạnh phúc của em là được đi cùng anh ,dù chỉ là đi lướt qua nhau...
-Hạnh phúc của em là được nghe giọng nói của anh mỗi ngày...
-Hạnh phúc của em là được nhìn thấy anh chơi thể thao (nhưng thấy anh mệt anh lại..xót...)
-Hạnh phúc của em là được nhìn ngắm anh hàng ngày trên Laptop,trên điện thoại,để rồi cảm thấy như anh đang gần bên em
-Hạnh phúc của em à mỗi lần lên yahoo,,thấy nick ´của anh `°º sáng lên (và ko có chữ busý ,hi`hi`)
-Hạnh phúc của em là mỗi khi anh nhìn vào mắt em ..
-Hạnh phúc của em là khi anh máng("iu") em vì em ko biết tự chăm sóc mình
-Hạnh phúc của em là mỗi khi...anh chọc em hoặc bắt em đi ngủ sơm (hu`hu` )
-Hạnh phúc của em là khi được ngồi uống nước cùng anh
-Hạnh phúc của em là khi bị anh lấy búa đánh (búa = nhựa thôi,hihi)
-Hạnh phúc của em là khi anh nói "anh là người tốt mà" (nhưng thật ra anh hok phải dzậy,hihi)
-Hạnh phúc của em là khi được đi dưới trời mưa cùng với anh ...
-Hạnh phúc của em là được che chung 1 cái áo đi dưới trời mưa (mặc dù lúc đó anh lạnh cóng,thương quá...)
-Hạnh phúc của em là..khi anh .bị trượt ngã rồi em đỡ lấy day hiiiiiiii...
-Hạnh phúc của em là được đứng trong quầy điện thoại công cộng cùng anh để trú mưa...
-Hạnh phúc của em là mỗi khi em đi ngơ ngơ ngoài đường,anh kéo em lại.. .
-Hạnh phúc của em là được anh tặng cho...cục kẹo ^^(mặc dù thèm lắm nhưng em hok có ăn,hix)
-Hạnh phúc của em là khi anh khen cái kẹp tóc đẹp (vì kẹp =cái kẹp anh tặng nên phải khen chứ,hi`hi`)
-Hạnh phúc của em là khi anh nói...em cười nhìn dễ thương lắm,đừng có xụ mặt nữa...(tại anh làm em xụ mặt chứ bộ,hu`hu` )
-Hạnh phúc của em là được uống chung ly nước với anh
-Hạnh phúc của em là được đưa cái áo khoác em mặc cho anh khi trời lạnh (mặc dù lúc đó anh mặc áo đầy mình rùi,hix)
-Hạnh phúc của em là khi nhận được tin nhắn "em ơii"(mặc dù nghe chả tình cảm xíu nào,hu`hu`)
-Hạnh phúc của em là được gắp đồ ăn cho anh
-Hạnh phúc của em là mỗi khi anh ăn giùm em món...rau ^^
-Hạnh phúc của em là khi em ăn giùm anh ..nửa tô phở (cũng toàn là rau,hehe)
-Hạnh phúc của em là khi anh kể cho anh giấc mơ của anh ..
-Hạnh phúc của em là được nghe anh nói h..."anh bất chấp"...(mặc dù em ứ hiểu anh bất chấp cái gì,hi`hi`)
-Hạnh phúc của em là lúc em nhận ra...càng ngày anh càng yêu em nhiều hơn
-Hạnh phúc của em là khi anh biết...anh sẽ ko thể để mất em...


SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
ĐIỀU KỲ DIỆU MANG TÊN TÌNH YÊU !

** Nếu ta yêu một người mà người ấy không yêu lại mình ,hãy cứ dịu dàng với bản thân vì đã không làm điều gì sai trái cả . Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn đúng chỗ dừng chân nơi trái tim người ấy mà thôi .

** Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu người ấy , hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta , nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại . Đừng nhận để không gây đau khổ . Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình , mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và con đường hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.

** Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta , nhưng rồi tình yêu lại ra đi , thì cũng đừng nên níu kéo hay đỗ lỗi mà hãy để nó ra đi . Mọi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó và rồi ta sẽ hiểu.Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu . Mà là tình yêu chọn lựa ta . Tất cả những gì mà chúng ta thật sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kỳ diệu của nó khi tình yêu đến . Khi tình yêu ngập tràn trong hồn ta , hãy cảm nhận từng hơi thở của nó nhưng rồi hãy dang rộng tay và để cho nó ra đi một khi tình yêu đã muốn thế .Hãy mang tình yêu đến cho những người đã làm sống lại tình yêu trong ta ,mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn , mang đến cho thế giới xung quanh mình bắng mọi cách mà ta có thể làm được.Có những người đang yêu đã sai lầm .Sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chí là một nhu cầu . Họ ngỡ rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy , họ bắt đầu nhìn tình yêu như một điều sẽ phải đến với mình ,hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân mình.Họ quên đi điều kỳ diệu nhất của tình yêu, đó là --tình yêu là một món quà -- mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi. Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong trái tim mình . Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật . Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đén ngự trị trong ta dù chỉ một khoảnh khắc của cuộc đời mình .
****************************The End******************************

Phong Linh
SƯU TẦM

Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD


Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.
Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:
- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.
Vài ngày sau...
‘Reeeeng!...'
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
- Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.
Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'
Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC


Đã một năm kể từ khi Susan bị mù vì một chẩn đoán sai của bác sĩ, cô đột ngột bị ném vào thế giới của bóng tối, tức giận, tuyệt vọng và mặc cảm. Và tất cả những gì đủ để cô còn bám víu vào cuộc sống là vì bạn trai cô - Mark.

Mark là một sĩ quan quân đội. Anh rất yêu Susan, đã nhìn thấy cô tuyệt vọng đến mức nào, anh quyết định giúp Susan lấy lại được sức mạnh và tự lập. Đầu tiên, anh tìm cho cô một công việc dành cho người khiếm thị. Nhưng làm sao cô đến chỗ làm việc được đây ? Mark đề nghị đưa cô đến chỗ làm hằng ngày, dù hai người ở hai đầu thành phố. Tuy nhiên sau đó, Mark nhận ra rằng đó không phải là giải pháp. Susan sẽ phải tự mình đi xe buýt, tự đến chỗ làm - đó mới là cách đúng. Nhưng Susan rất nhạy cảm, cô ấy sẽ phản ứng thế nào ? Đúng như với Mark nghĩ, Susan hết sức hốt hoảng khi nghe tới việc mình phải tự đi xe buýt. "Em bị mù" mà"- Cô phản ứng bằng giọng cay đắng - "Làm sao em biết em sẽ đi đến đâu? Anh bỏ rơi em phải không ? "

Mark rất đau lòng khi nghe những lời đó, nhưng anh biết phải làm gì. Anh hứa sẽ cùng cô đi xe buýt mỗi sáng và mỗi chiều, bao lâu cũng được, cho đến bao giờ cô quen với việc đi xe buýt.Trong hai tuần liền, Mark trong bộ đồng phục quân đội, đi theo Susan đến nơi làm việc. Anh dạy cô làm sao để sử dụng các giác quan khác, nhất là thính giác, để biết mình đang ở đâu và làm sao để quen với môi trường mới. Anh cũng giúp cô làm quen với những người lái xe buýt, nhờ họ để mắt đến cô, giữ cho cô một chỗ ngồi hằng ngày ... Cuối cùng, Susan nói cô có thể tự đi được.

Sáng thứ hai, lần đầu tiên, họ đi theo hai hướng khác nhau.
Thứ ba, thứ tư, thứ năm... Mỗi ngày Susan đều tự đi xe buýt đến chỗ làm và đón xe buýt đi về. Susan cảm thất rất vui vì cô vẫn tự mình làm được mọi việc. Thứ hai của 5 tuần sau đó, Susan đón xe buýt đi làm như mọi khi. Khi cô đang đóng tiền mua vé tháng cho người lái xe, bỗng anh lái xe nói: "Tôi thật ghen tỵ với cô đấy nhé !". Susan không biết có phải anh ta nói với mình không. Nhưng nói cho cùng, có ai mà lại đi ghen với một cô gái mù đang đấu tranh để mà sống chứ? Cô hỏi:
- Sao anh lại ghen với tôi được ?
- Vì cô được quan tâm và bảo vệ. Cô quả là hạnh phúc !
- Tôi được bao vệ ? Anh nói thế tức là sao ?

- Suốt mấy tuần qua, sáng nào tôi cũng thấy một chàng trai mặc đồng phục quân đội lái xe theo, rồi đứng bên kia đường nhìn cô xuống xe. Anh ta nhìn theo đến khi cô đi qua đường an toàn, đi vào nơi cô làm việc và vẫy tay chào cô rồi mới lái xe đi. Cô quả là một người may mắn !
Susan khóc. Vì cô không nhìn thấy Mark nhưng cô cảm thấy Mark ở bên cạnh. Cô là người may mắn vì cô đã nhận được một món quà mà cô không cần phải nhìn thấy tận mắt để tin: món quà của tình yêu có thể mang ánh sáng đến những nơi nhiều bóng tối nhất. Tình yêu đích thực không bao giờ gục ngã.

 
SƯU TẦM


Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
TÁCH CÀ PHÊ MUỐI
 
 

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.

Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình...

Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...

Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói

dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!".

Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!


SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
SỰ TÍCH TÌNH YÊU


Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu.
Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu." Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời. Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi, Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..." Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình. Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác:
- Ai đã vừa giúp cháu vậy ?
- Đó là Thời Gian
- Tri Thức trả lời
- Thời Gian ư ?
- Tình Yêu hỏi
- Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu"
... "Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu. Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.
Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.

SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
QUÁ GIÁNG SINH
 

Một đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy.Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng
ngày,ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.
Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa.Không hề có sự nhằm lẫn,chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.
Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.
Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK.
Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc
kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm
cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm 'Jim', James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về.

Della đã ngừng khóc.Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.

Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món qùa.Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa ,một thứ có
thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.


Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên.


Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất.Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của
cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là mái tóc của Della.


Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại.Cô
đứng lặng đi rồi thút thít một lát.


Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu 'Madame Eloise'.Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp,bà ta chẳng có một chút vẻ 'Eloise' nào cả.

Della cất tiếng hỏi: 'bà mua tóc tôi không?'

'Tôi chuyên mua tóc mà', bà ta đáp và bảo: 'hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi'

Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống.
'Hai mươi đồng' bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả.

'Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi' Della nói.
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ.Đó là môt sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó.

Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.


Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: 'mình có thể làm gì với nó đây?'. Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ tòan những sợi quăn quăn khắp đầu. 'Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!'. Cô tự nhủ :'Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?'

Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim.
Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cát áo khoác mới.Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên.Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Della chạy đến bên Jim òa khóc: 'Đừng nhìn em như thế ,anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói 'giáng sinh vui vẻ', em có một món quà rất hay cho anh này!'
'Em đã cắt mất tóc rồi à?' Jim hỏi

'Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!' Della nói.

Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: 'em nói là em đã bán tóc à?'

'Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?'

Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói: 'anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra em, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy.'

Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống.Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa!

Della nâng niu món quà ,mắt tràn đầy hạnh phúc. 'Tóc em sẽ chóng dài ra thôi Jim', nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy.

'Đẹp không anh? em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi. Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này'

Nhưng Jim không làm theo lời Della.Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói:'Della,hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu.Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu'

...đó là một câu chuyện cảm động về tình yêu của hai bạn trẻ đã hết lòng yêu nhau.
- O Henry


SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Những con hạc giấy

Theo truyền thuyết, khi bạn tặng người mình yêu 1000 con hạc giấy do chính tay bạn gấp, bạn và người ấy sẽ hạnh phúc bên nhau. "Hạc Giấy" . Có những món quà thật đơn giản nhưng chứa đựng biết bao chân tình. Tôi biết một chàng trai đã gấp 1000 con hạt giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì xán lạn nhưng họ vẫn luôn hạnh phúc bên nhau. Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng phải đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc nhưng rồi nỗi đau của chàng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy đễ cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người. Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty riêng của mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tả, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như ngày xưa nữa,rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, như thể thời gian không bao giờ làm đổi thay nụ cười ấy, đag dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình.

Vì vậy, nàng quyết định xa anh. Nàng mong ước cha me sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn .

SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Có cánh chuồn chuồn nào trên vai bạn không?

Thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp, hai người yêu đắm say, mỗi bình minh đều đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, và mỗi chiều đi tiễn bóng tà dương ở bãi cát. Dường như những ai đã gặp đôi tình nhân đều nhìn theo với ánh mắt ngưỡng mộ.
Một ngày, sau vụ đâm xe, cô gái trọng thương im lìm nằm lại trên chiếc giường bệnh viện, mấy ngày đêm không tỉnh lại.

Buổi sáng, chàng trai ngồi bên giường tuyệt vọng gọi tên người yêu đang vô tri vô giác; đêm xuống, chàng trai tới quỳ trong giáo đường nhỏ của thành phố, ngước lên thượng đế cầu xin, mắt không còn lệ để khóc than.

Một tháng trôi qua, người con gái vẫn im lìm, người con trai đã tan nát trái tim từ lâu, nhưng anh vẫn cố gắng và cầu xin hy vọng. Cũng có một ngày, thượng đế động lòng.

Thượng đế cho chàng trai đang gắng gượng một cơ hội. Ngài hỏi: "Con có bằng lòng dùng sinh mệnh của con để đánh đổi không?". Chàng trai không chần chừ vội đáp: "Con bằng lòng!".
Thượng đế nói: "Ta có thể cho người con yêu tỉnh dậy, nhưng con phải đánh đổi ba năm hoá chuồn chuồn, con bằng lòng không?". Không chần chừ chàng trai vội đáp: "Con bằng lòng!".


Buổi sáng, cánh chuồn rời Thượng đế bay vội vã tới bệnh viện, như mọi buổi sáng. Và cô gái đã tỉnh dậy!
Chuồn chuồn không phải người, chuồn chuồn không nghe thấy người yêu đang nói gì với vị bác sĩ đứng bên giường.
Khi người con gái rời bệnh viện, cô rất buồn bã. Cô gái đi khắp nơi hỏi về người cô yêu, không ai biết anh ấy đã bỏ đi đâu.
Cô ấy đi tìm rất lâu, nhưng cánh chuồn kia không bao giờ rời cô, luôn bay lượn bên người yêu, chỉ có điều chuồn chuồn không phải là người, chuồn chuồn không biết nói. Và cánh chuồn chính là người yêu ở trước mắt nhưng cô gái không nhận ra.

Mùa hạ đã trôi qua, mùa thu, gió lạnh thổi những chiếc lá cây lìa cành, cánh chuồn không thể không ra đi. Vì thế cánh rơi cuối cùng của chuồn chuồn là trên vai người con gái.
"Tôi muốn dùng đôi cánh mỏng manh vuốt ve khuôn mặt em, muốn dùng môi khô hôn lên trán em…", nhưng thân xác quá nhẹ mỏng của chuồn chuồn cuối cùng vẫn không bị người con gái nhận ra.


Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai
mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.
Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.
Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra biển xem mặt trời lên, chiều
xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.
Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.


Mùa hạ thứ ba, chuồn chuồn đã không còn thường đến thăm người con gái chàng yêu nữa. Vì trên vai cô ấy luôn là tay chàng bác sĩ ôm chặt, trên gương mặt cô là cái hôn tha thiết của anh ta, người con gái không có thời gian để tâm đến một cánh chuồn đau thương, cũng không còn thời gian để ngoái về quá khứ.

Ba năm của Thượng đế sắp chấm dứt. Trong ngày cuối, người yêu ngày xưa của chuồn chuồn bước đến trong lễ thành hôn với chàng bác sĩ.

Cánh chuồn chuồn lặng lẽ bay vào trong nhà thờ, đậu lên vai người mà anh yêu, chuồn chuồn biết người con gái anh yêu đang quỳ trước Thượng đế và nói: "Con bằng lòng!". Chuồn chuồn thấy người bác sĩ lồng chiếc nhẫn vào tay người con gái. Họ hôn nhau say đắm ngọt ngào. Chuồn chuồn để rơi xuống đất một hạt lệ đau đớn.

Thượng đế hỏi: "Con đã hối hận rồi sao?". Chuồn chuồn gạt hạt lệ nói: "Con không!"
Thượng đế hài lòng nói: "Nếu vậy, từ ngày mai con có thể trở thành người được rồi!".
Chuồn chuồn soi vào hạt nước mắt nhỏ, chàng lắc đầu đáp: "Hãy để con cứ làm chuồn chuồn suốt đời..."
Có lẽ yêu một người nào đó thì không nhất định phải có được họ. Nhưng đã có được một người thi hãy cố yêu lấy họ. Có cánh chuồn nào đậu trên vai bạn không ?


sưu tầm
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
ANH SẼ LÀ ...

Anh sẽ là cóc ổi xoài me
Là sinh tố,kem tươi,chè thập cẩm
Là tất cả những gỉ em yêu thích
Nhưng là anh,những lúc em cần anh



1000 lý do anh đặt ra

Thôi nhắn tin làm chi nữa, giờ em đã hiểu trái tim anh Bao nhiêu yêu thương mà mình đã trao, giờ như giấc mộng phù du Anh chẳng quên lời anh hứa, rằng mãi mãi yêu có em thôi Nhưng sao em vội vàng trách anh lời yêu chỉ là đầu môi Nhiều lần em đã em đã tin lời anh, nhiều lần em đã em đã khóc một mình
Tại sao em đành tâm trách anh đổi thay, hay là tình mình chỉ thế thôi
Đừng nói thế những lúc thấy em hờn dỗi những lúc nước mắt em rơi tim anh cũng đau thật đau
Vậy tại sao không gọi phone hay nhắn tin em một câu trong ngày sinh nhật của em
Vì hôm đó máy mất sóng tin chẳng tới quá bối rối anh thật tâm đâu muốn như vậy đâu
Ngàn lý do anh đặt ra, nếu yêu em thật tâm, thì anh phải biết làm thế nào



Em rất nhớ anh

Từ lâu anh chỉ xem chúng ta như đôi bạn thân
Nhưng trong thật tâm em vẫn mong đc nhìu hơn thế.
Vì lâu nay mình đã sẻ chia nhau bao buồn vui.
Em sợ mình không có ngày mai.


Những lúc anh vui đùa cùng em,
Kể bết bao câu chuyện tình yêu,
Có biết đâu trong lòng em...
Đang nhói đau vì yêu anh.


Nhiều lần em đã nói dối anh,
Có một chàng trai đang thầm yêu em.
Vậy mà vô tâm anh cứ chúc mừng,
Chúc em tìm thấy được tình yêu.

Rồi một ngày kia anh đi bên em ngập ngừng anh nói nhớ em thật nhiều,
Nỗi hạnh phúc chợt vỡ tan òa trong tim.
Nghẹn ngào lệ rơi anh ơi em mong đã từ lâu lắm câu yêu này
Và cũng muốn nói với anh em thật nhớ anh...nhớ rất nhiều

******************The End*****************

PHONG LINH
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0

  
                                                  MỘT NGÀY TÔI SẼ RA ĐI
 
 
 
       Chúng ta quen nhau ngẫu nhiên . Lúc đó tôi đang bơ vơ buồn chán, cờ bạc thất tình ... tôi cũng không còn ở cái tuổi trẻ trung nữa . Thế là chúng ta tự tác thành cho nhau.
 
        Những lần đầu ấy gặp nhau tôi chỉ coi anh như một người bạn đáng kính trọng. Anh cũng chỉ coi tôi như một người bạn bình thường, sóng gió của số phận, tôi không nhớ rõ tình yêu đến với tôi từ khi nào, từ anh , từ tôi, hay từ cả hai phía, chỉ biết rằng vài tháng sau tôi trở thành vợ hờ của anh .
       
          Từ ngày yêu anh tôi đã dành trọn trái tim mình chao hết cho anh, lặng lẽ ở bên anh giúp anh làm cơm, thỉnh thoảng giặt quần aó, nghe anh nói chuyện và quan tâm. Trên thực tế, tôi rất biết ơn anh về nhiều thứ anh đã đem đến cho tôi và...  với tôi sẽ chẳng bao giờ tìm được người nào khác hơn anh ....
 
          Thời gian này tôi rất yêu anh, yêu cả sự đơn giản của anh. Thời gian dần trôi đi như nước chảy qua cầu, tôi cũng trưởng thành lên nhiều, cũng như bao người phụ nữ khác tôi cũng làm mẹ...
 
          Đôi lúc tôi muốn anh đưa tôi đi mua sắm và đèo tôi đi chơi,một vài lần còn có thể nhưng sau nhiều lần yêu cầu anh như vậy, anh liền nổi khùng lên nói tôi trẻ con và chẳng khi nào chúng ta đi cùng nhau mà lại không cãi vã vài câu bao giờ.
 
          Cuộc sống thật sóng gió . Nhiều khi nhìn thấy cơn nóng giận của anh tôi rất hỏng sợ, nhưng anh đâu có hiểu tôi . Chưa có một giây một phút nào anh chịu hiểu tôi dù chỉ là một khắc, hơn thế nữ anh ngày càng lộ rõ sự thô bạo, bạo lực của mình, anh ích kỷ hay ghen và cáu giận vô lối, anh không tự kiềm trế nổi mình nên đã vài lần anh " thượng cẳng chân, hạ cẳng tay " với tôi, vì  những gì tôi làm anh nổi giận .
 
         Chưa bao giờ tôi nghĩ anh mà lại đi đánh tôi và nói với tôi những lời mà tôi không nghĩ là anh sẽ nói tới, hững câu nói động đến lòng tự ái cố hữu trong tôi, anh súc phạm tôi, mà một người chồng không nên phạm phải, hơn nữa tôi lại là người phụ nữ anh yêu.
 
          Khi xa anh không lúc nào là tôi không nhớ tới anh, ai sẽ nấu cơm cho anh ăn, giặt quần áo cho anh ? Ai sẽ cãi vã với anh, rồi giậ hờn vô cớ ......
 




 

  
          .... Tôi giận anh quá, ở gần anh tôi không có nổi một khung trời riêng cho mình, tôi không được một ngày yên ổn ... Tôi bất mãn quá chừng, ah nói anh yêu tôi nhưng thực ra ah không yêu tôi, anh chỉ yêu theo cách ích kỷ , chiếm đoạt, cố hữu củ mình, là phụ nữ tôi cần chỗ dựa vững chắc để nương nhờ nhưng chẳng có cách nào để thay đổi được anh, ah là một người cố chấp bảo thủ, không hề muốn thay đổi. Chính vì thế mà đã mấy lần tôi bỏ anh mà đi .
 
               Anh đi làm thất tường tiền kiếm được chẳng là bao, trăm đường thiếu thốn, chúng ta lại cãi nhau. Chúng ta cãi nhau không phải vì tiền. Tôi bỏ anh đi cũng không phải vì anh không kiếm ra được nhiều tiền, cũng không phải vì anh không đầy đủ mọi thứ, mà anh không hiểu tôi, tôi ước có một ngày nào đó ah sẽ hiểu được tôi ...
 
     (Yêu một người đàn ông không phải là xem anh ta có bao nhiêu tiền, mà điều quan trọng biết nhận ra những nét đẹp tâm hồn trên con người anh ta.)
 
            Tuy ah có đôi lúc cục cằn thô lỗ, là người phụ nữ của anh , tôi chỉ có thể ủng hộ anh, thế mới là người phụ nữ tốt. Tôi đã ngu ngốc yêu anh như vậy.
 
            Rồi đến một ngày gần thế, tôi đã thấy hết yêu ah. Tôi tự hỏi , không hiểu vì sao tôi lại thế, tôi cảm thấy khó chịu vô cùng khi gần ah, nhưng tôi đã tự kìm nén để gần ah. Tôi nghĩ cái quan trọng là ah vẫn rất yêu tôi, như cách của anh bày tỏ với tôi như thế. Cho đến một lần tôi nghĩ tôi sẽ chẳng mang lại cho anh những gì tốt đẹp đâu. 
                                            
       Anh nói với tôi rất nhiều, nào là ah không muốn sống xa tôi ,ah ko muốn tôi nói to hay quát giận, ah muốn tôi thay đổi một chút cho tốt hơn.
 
              Nhiều lúc tôi nghĩ xuốt đêm, những ngày tháng qua tôi và anh bên nhau tôi biết ah chưa bao giớ có ý định sẽ rời xa tôi, còn tôi thì chưa bao giờ có ý định rời xa ah .
 
              Nhưng tôi ko thể ở gần anh được. Có lẽ đây là giờ phút quyết định hoặc là tôi rời xa ah mãi mãi, hoặc là sẽ cùng ah đi xuốt cuộc đời mà chẳng có ý nghĩa gì, chẳng có chỗ đứng vững chắc cho mình trong ah .
 
              Rồi một ngày tôi quyết định ra đi, sẽ rời xa cuộc sống phụ thuộc vào anh. Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy mạnh mẽ hơn, quyết tâm hơn. Phải rồi, ngày mai tôi sẽ ra đi, biết đâu cuộc đời sẽ dành cho tôi nhiều hơn những gì mà ah đã dành cho tôi.
 
              Thế là tôi đã đi xa, xa thật xa ah tới một vùng trời khác, ở nhà anh có thấy nhớ và nghĩ về tôi không? Còn tôi tâm hồn dỗng không. Thế là tôi đã ra đi .
 
                                                       Nơi xa ngày buồn lắm
 
27/04/2007
 
 
                                              Thương ai ta là chiếc lá
                                              Cố tình rụng suống vai ngoan
                                              Rồi một chiều bước chân là lạ
                                              Lá thương ai lá bỗng thốt vàng
 
 




 

Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 

 











Chia sẻ tâm hồn và quà tặng cuộc sống

 

 Bài học từ đàn ngỗng

Khi nhìn đàn ngỗng luôn tạo thành hình chữ “V” mỗi khi bay cùng nhau, bạn có thể sẽ thắc mắc rằng khoa học đã khám phá ra điều gì để giải thích tại sao chúng lại bay với đội hình như vậy.
Khi một con ngỗng vẫy cánh, nó sẽ tạo ra một lực nâng cho con ngỗng bay phía sau nó. Khi bay theo đội hình chữ “V” như thế, cả đàn sẽ được tiếp thêm ít nhất 71% sức mạnh hơn là khi từng con bay riêng lẻ.

Những ai biết cùng nhau chia sẻ mục tiêu chung và có tinh thần đoàn kết thì sẽ đến đích nhanh chóng và dễ dàng hơn vì họ đang đi cùng hướng với những người xung quanh.

Khi một con ngỗng bay lệch đội hình, nó sẽ phải một mình chống chọi với sức cản của gió, và nó sẽ nhanh chóng trở về đúng vị trí để nhận lực nâng từ con phía trước.

Nếu chúng ta hiểu được ý nghĩa này, chúng ta sẽ luôn giữ vững đội hình với những ai đi cùng hướng với chúng ta.

Khi con ngỗng dẫn đầu đuối sức, nó sẽ quay trở lại phía sau đội hình để nhường chỗ cho con khác dẫn đầu.

Cũng như loài ngỗng, con người cần phải luân phiên nhau thực hiện những công việc đòi hỏi sự nỗ lực cao.

Những con phía sau sẽ phát tiếng kêu nhằm khuyến khích những con phía trước giữ vững tốc độ.

Khi bạn lùi về phía sau, bạn sẽ gởi thông điệp gì cho những người khác?

Điều cuối cùng nhưng vô cùng quan trọng là khi một con ngỗng bị ốm hoặc bị bắn trọng thương, không theo kịp đàn, hai con khác sẽ lập tức tách khỏi đội hình dìu nó xuống đất để giúp đỡ và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại với con ngỗng bị thương cho tới khi nào nó có thể bay được. Và nếu con ngỗng đó chết, hai con ngỗng kia sẽ bay một mình hoặc gia nhập với đàn ngỗng khác, để bắt kịp đàn của mình.

Nếu chúng ta có được tinh thần của đàn ngỗng, chúng ta sẽ là điểm tựa của nhau trong những tình huống khó khăn như thế.

*******************************

A sense of geese
When you see geese flying along in "V" formation, you might consider what science has discovered as to why they fly that way. As each bird flaps its wings, it creates an uplift for the bird immediately following. By flying in "V" formation, the whole flock adds at least 71 percent greater flying range than if each bird flew on its own.
People who share a common direction and sense of community can get where they are going more quickly and easily because they are traveling on the thrust of one another.
When a goose falls out of formation, it suddenly feels the drag and resistance of trying to go it alone - and quickly gets back into formation to take advantage of the lifting power of the bird in front.
If we have as much sense as a goose, we will stay in formation with those people who are headed the same way we are.
When the head goose gets tired, it rotates back in the wing and another goose flies point.
It is sensible to take turns doing demanding jobs, whether with people or with geese flying south.
Geese honk from behind to encourage those up front to keep up their speed.
What messages do we give when we honk behind?
Finally - and this is important - when a goose gets sick or is wounded by gunshot, and falls out of formation, two other geese fall out with that goose and follow it down to lend help and protection. They stay with the fallen goose until it is able to fly or until it dies; and only then do they launch out on their own, or with another formation to catch up with their group.
If we have the sense of a goose, we will stand by each other like that.

[/align][/align][/align][/align]
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
           CẢM XÚC CHƯA ĐẶT TÊN

Vuốt thẳng lại những lá thư đã mờ nét chữ, lần giở những tấm thiệp xinh xinh, những hình trái tim bằng giấy với đủ sắc màu, tất cả như kéo nó trôi tuột về một miền ký ức...
Nó gặp anh khi anh sắp bước vào năm cuối của trường Cao đẳng Sư phạm, còn nó là một tân sinh viên của trường Bách khoa. Nó mến anh vì anh hiền lành, chất phác và rất dễ gần, đặc biệt anh đánh đàn ghi-ta rất hay.

Nó vẫn hồn nhiên vô tư trước anh cho đến một ngày - cho đến bây giờ nó vẫn nhớ như in cái phút giây ấy - anh gặp nó, im lặng rất lâu, rồi bảo "anh thương em". Có lẽ anh đã lấy hết sinh khí để nói ra ba từ đó. Nó nhìn anh và đọc được trong mắt anh là một nỗi buồn man mác. Nó hiểu, người ta tỏ tình để mong chờ một sự đáp trả, còn anh? Mai anh về quê rồi, lời yêu thương anh gửi cho nó chỉ để nói rằng anh thương nó mà thôi. Còn mầm yêu thương ấy sẽ khó mà đâm chồi nẩy lộc khi trong anh vô tình đã có một bức tường ngăn cách. Đó là lời tỏ tình đầu tiên nó nhận được từ một người con trai, nó không yêu anh, chỉ xem anh như một người anh, nhưng nó đã thật sự xúc động khi nghe anh nói. Đêm đó nó không ngủ.

Ngày nhận quyết định đi dạy ở một vùng núi xa xôi, anh đã chạy xe máy gần cả trăm cây số chỉ để gặp nó, chào nó trước khi anh lên đường đi xa.

Anh đi rồi tình cảm của anh vẫn theo những cánh thư êm đềm trở về bên nó. Một ngày, hai ngày, một tháng, hai tháng, anh xa, nó bỗng nhiên thấy hụt hẫng, nó không hiểu và không thể định nghĩa chính xác được tình cảm của nó là gì nữa, đôi khi nó thấy nhớ anh da diết, nhưng vẫn không thể đáp lại tình cảm của anh. Nó bỗng thấy sợ khi quyển nhật ký của nó đã bắt đầu có tên anh, rồi những vần thơ của nó đã bắt đầu:

...Tự bảo lòng mình đâu đã yêu anh?
Quay quắt nhớ - vì sao?- em không biết!
Tìm bóng anh giữa những chiều biền biệt
Gió trách thầm sao chẳng chịu hiểu em

Anh xa rồi em vẫn phải là em
Nên nỗi nhớ vẫn êm đềm bên trang vở
Gió bảo rằng – em vẫn còn mắc nợ
Nợ lòng mình một câu nói -...!

Dấu chấm lửng trong câu thơ cũng là dấu chấm lửng trong lòng mà nó chẳng thể nào kết thúc được. Hai cô bạn của nó vẫn không hề biết gì, nó vẫn chối từ tình cảm của anh và mang trong tim một thứ tình cảm lạ.

Ngày nó tốt nghiệp, anh đã vượt mấy trăm cây số để về bên nó, chúc mừng nó như lời anh đã hứa và... giới thiệu với nó người mà anh sẽ lấy làm vợ. Mặc dù chưa gặp nhau lần nào nhưng cô gái kia đã biết về nó rất rõ, anh đã kể cho cô ấy nghe về nó như kể về một mối tình đầu rất đẹp mặc dù tất cả chỉ ở trong tim, dù chưa một lần anh cầm tay nó. Nó đã buồn trong ngày vui nhưng vẫn chúc mừng cho anh và thầm cảm ơn người con gái sẽ chăm sóc cho anh cả cuộc đời.

Bây giờ anh đã có một gia đình hạnh phúc, một cô con gái khá xinh, vợ chồng anh vẫn hay liên lạc hỏi thăm nó. Nó vẫn một mình, công việc và những trách nhiệm chưa cho phép nó nghĩ về một gia đình. Những lúc nó cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống bộn bề, phức tạp, nó lại lần giở những kỷ niệm ngày cũ, để tìm anh và tìm lại... cảm xúc chưa đặt tên.



Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Người thầy và những tờ tiền cũ

Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó...

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình "làm sao mà chọi với người ta"!... Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng "mình có thể".

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó... Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học "nhân-lễ-nghĩa" của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là "bí kíp" rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không "cảnh giác" thừa. Gói "bí kíp" mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000đ bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)... Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: "Thầy H. mất rồi!". Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: "Sao thầy mất?", rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: "Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã...".

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh... Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm... Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: "Thầy ơi... sao không đợi con về...!?". Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về...

Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0