Diễn Đàn » Chuyện Cười

Muôn năm cơ chế thị trường

0 trả lời, 533 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-26 19:25:05nguyễn thế duyên>
                     Muôn năm! cơ chế thị trường
.
  Đôi khi, tôi phải đưa khách đến các nhà hàng để chiêu đãi. Đấy là một công việc rất bình thường của một doanh nghiệp.Tất nhiên , ở nhà hàng thì phải có các tiếp viên. Và khi các cô gái trẻ măng ấy nũng nịu ôm lấy tôi, kéo mặt tôí áp vào đôi gò bồng đảo căng mịn,thơm phức thì của đáng tội, tôi không thể làm chủ được đôi bàn tay của mình nữa.Nó cứ đi du lịch ở tận đâu đâu ấy.. Mà chuyện ấy cũng đâu có nhiều. Một tuần chỉ khoảng hai ba bận. Ấy thế mà lần nào con mụ Sư Tử Hà Tây của tôi cũng phát hiện ra. Thế là lanh tanh bành. Nhiều khi tôi mất mặt với họ hàng,bè bạn. Tôi muốn trị chứng Sư Tử của mụ lắm nhưng chưa tìm ra cách gì. Một hôm tôi mang chuyện này ra than thở với tay trợ lí của mình.
Hắn liền nói.
-Khó gì!Vấn đề là ở cơ chế. Một khi các bà ấy đã độc chiếm mình rồi thì các bà ấy làm gì mình chẳng phải chịu. Bây giờ, nếu anh áp dụng cơ chế thị trường vào nhà mình thì mọi chuyện đều ổn tất.
-Cơ chế thị trường! Tớ không hiểu.
-Có gì mà không hiểu.Anh chỉ cần lấy thêm một bà vợ bé. Đưa hai bà vào thế phải cạnh tranh với nhau là mọi chuyện đâu vào đấy hết.
-Tuyệt vời!- Tôi kêu lên.-Tài của cậu đáng lẽ phải làm trưởng phòng tổng hợp mới đúng.
-Vâng! Em cũng mong thế. Hắn tươi cười nói
-Yên tâm đi, xong vụ này tớ nhất định đưa cậu vào ghế trưởng phòng tổng hợp.
Lập tức thực hiện kế hoạch, Tôi lên Phú Thọ, nơi có một chi nhánh của công ty ở đó, mang về một nàng xinh như mộng. Mọi việc đều tốt đẹp.Cả tuần nhà tôi yên tĩnh hẳn. Hàng ngày, sau bữa ăn, vợ cả lấy tăm,vợ bé pha nước, còn tôi ngả người trên salon xem ti vi đợi vợ cả mang nườc đến tận nơi, ngọt nhạt mời mọc chán mới chịu uống. Ôi! Muôn năm! cơ chế thị trường
Vốn là người lọc lõi trên thương trường, tôi hiểu mọi thứ đều phải có giới hạn, không nên già néo đứt dây, vì vậy sau khi cưới vợ bé được bẩy ngày tôi vào buồng vợ cả. Đêm đó không hiểu làm sao mà con Sư tử Hà Tây lại dịu dàng đến thế. Nàng bảo
-anh ạ, anh lấy vợ bé em cũng chẳng có ý kiến gì, mà có cũng chẳng được.Nhưng anh cũng đừng chiều chuộng cô ta quá mà cô ta lại lên nước, về sau lại leo lên đầu lên cổ anh cho mà xem.Tốt nhất là cứ một ngày anh vào với cô ấy. thì hôm sau anh lại vào với em. Như thế cô ta sẽ biết là mình luôn luôn có đối trọng.Cả em và cô ấy sẽ không còn ai dám leo lên đầu lên cổ anh nữa
Tôi thấy ý kiến ấy quá đúng nên đồng ý và để cho bà cả đẹp lòng,tối hôm ấy tôi nộp thuế thân một cách nghiêm chỉnh rồi lăn ra nghủ. Hai giờ sáng, tôi chợt tỉnh dậy,trong lòng lại nhơ nhớđến con hổ rừng Phú Thọ.Nhìn sang bên, thấy bà cả đang ngon giấc, tôi nhẹ nhàng ra khỏi giường, rón rén mở cửa. Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng hỏi
-Anh đi đâu đấy?
Tôi trả lời ngay, không một chút lúng túng
-          À!anh muốn đi vệ sinh
Con sư tử xứ Hà Tây cũng tung chăn ngồi dậy
   -Em cũng muốn đi vệ sinh. Ta cùng đi nào
Thế là mụ ta áp giải tôi ra đến nhà vệ sinh rồi quayvề buồng. Đến  gần sáng,con sư tử Hà Tây lại bắt tôi nộp thuế một lần nữa. Tôi không chịu, thế là mụ ta gầm lên
   Giời ơi!có phải ông định để dành cho con hồ ly tinh ấy không?
Tôi hoảng quá. Đang đêm, mọi người nghe thấy thì thật xấu hổ. Để cho êm chuyện, tôi cắn răng nộp thuế lần nữa.
Đêm hôm sau, rút kinh nghiệm hôm trước, tôi cứ ngồi lì trước máy tính, thật khuya, khi biết chắc con hổ rừng Phú Thọ  đã nghủ say, tôi mới mò vào. Giời ạ! Nàng nghủ nhưng lại nằm chéo giường.  Tôi khe khẽ đẩy nàng sang bên để lấy chỗ nằm thi nàng đã thức dậy, tỉnh như sáo.
   -Bây giờ anh mới xong việc à? Nàng hỏi.
   -Ừ! Tôi ngáp một cái rõ to rồi tiếp- Ngủ đi! Mai anh còn phải đi họp sớm.
Tối hôm ấy ,không hiểu làm sao nhà tôi lại nhiều muỗi đến thế. Nàng cứ đánh muỗi bèn bẹt  suốt đêm.Thỉnh thoảng lại đánh trượt vào người tôi. Ba giờ sáng, không thể ngủ được, tôi đành tặc lưỡi
Nửa tháng sau, tôi sai tay trợ lí đi mua cho tôi một cái giường xếp và kí quyết định cho hắn ta xuống làm bảo vệ.Trước khi hắn đi tôi bảo hắn
-Này cậu, Cậu nên nhớ lấy điều này :Cạnh tranh chỉ tốt khi mà miếng mồi của sự cạnh tranh không phải là chính mình
 
 
Đăng nhập để trả lời
0