Diễn Đàn » Tác giả người ngoại quốc

Ikenami Shou Tarou và một số Chambara ngắn

4 trả lời, 271 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-23 14:03:51đánh đổ bạo tàn>
Ikenami Shou Tarou (池波正太郎 1923~1990) : Sinh tại Asakusa, Tokyo là một trong các tác gia viết tiểu thuyết thời đại lớn nhất Nhật Bản. Không chỉ là nhà văn, ông còn là nhà phê bình điện ảnh, nhà nghiên cứu ẩm thực nổi tiếng. Nhiều tiểu thuyết thời đại của ông đã trở thành đề tài bất tận cho điện ảnh Nhật Bản. Thuở nhỏ Ikenami rất thích điện ảnh. Ông viết nhiều tiểu thuyết thời đại với bối cảnh là thời Edo và Chiến Quốc, trong số đó có nhiều kiệt tác. Tên tuổi Ikenami trở nên bất hủ với những án văn đậm tình người nhưng không kém phần khốc liệt của các nhân vật võ sĩ thời trung cổ Nhật Bản.
Các tác phẩm đoạt giải : “Taiko”, “Sakuran”, “Koroshi no yonnin” (quyển đầu tiên trong series Shikakenin.Fujieda Baian), “Shikake hari”,”Ichimatsu Kozou no onna”.
Trường biên “ Onihei Hankachou” xây dựng nhân vật Hasegawa Heizou, một vị quan sống thời Edo có tài bắt trộm, giải quyết các vụ án đã trở thành đề tài bất tận cho phim ảnh. Tác phẩm “Sakuran” đã nhận được giải thưởng Naoki lần thứ 43 năm 1957.

Các tác phẩm chủ yếu :

Onihei Hankachou―鬼平犯科帳
Kenkyaku Shoubai―剣客商売
Kenkyaku Gunzou―剣客群像
Shikakenin.Fujieda Baian―仕掛け人.藤枝梅安
Ahou Garasu―あほうがらす
Sanada Taiheiki―真田太平記
Mukashi no aji―昔の味
Otoko no Sahou―男の作法
Sengoku Gensoukyoku―戦国幻想曲
Aji to eiga no saijiki―味と映画の歳時記
Ginza no nikki―銀座の日記
Yoru no senshi―夜の戦士
Chou no senki―蝶の戦記
Shinobi no kaze―忍びの風
Shinobi no onna―忍びの女
Shinobi Tamba Oosuke―忍者丹波大介
Hinokuni no shiro―火の国の城
Ninja Gunzou―忍者群像
Adauchi Gunzou―あだ討ち群像
 
 
Nhất Như giới thiệu
Ta muốn sống an bình. Nó chà đạp ta. Ta phải đánh đổ nó. Nó kềm kẹp ta. Ta phải đánh trả nó. Muốn đánh trả ư? Làm sao được khi ta còn không có chí đánh? Làm sao được khi thân ta còn lo sợ an nguy, sợ hãi cái chết?

(Trích Karl Marx)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-28 06:08:26đánh đổ bạo tàn>
Bí truyền

Nguyên tác: Ikenami Shou Tarou

Người dịch: Nhất Như


[/align] 


[/align]
Truyện ngắn " Bí truyền " (Hiden)
được đăng trong tập tiểu thuyết thời đại (Jidai shosetsu) " Kenkyaku Gunzo" của văn hào Ikenami Shou Tarou do Bungei Shunju xuất bản tháng 9 năm 1979.



[/align]Truyện được trích trong tập sách "Kiếm khách liệt truyện" do nhà xuất bản văn học ấn hành đầu năm 2008.




[/align] 


[/align] 


[/align] 


[/align]
Một

Một người đàn ông đen đủi từ đầu đến chân. Bên dưới mái tóc rối bời phủ đầy bụi bặm là cặp mắt dã thú sáng quắc. Bộ y phục hắn vận đã nhuốm đủ  bụi bặm, bùn đất bẩn thỉu nên chẳng ai nhìn ra nó màu gì nữa và cũng chẳng rõ trên đó thêu những hoa văn gì. Hắn đi chân trần mà không mang dép rơm như thường thấy ở các võ sĩ.
Nhìn bề ngoài thì chẳng ai đoán được hắn bao nhiêu tuổi, người thấp lùn nhưng đôi mắt và những bắp thịt cuồn cuộn săn chắc của hắn đã nói lên rằng đây chẳng phải là kẻ thầm thường.  Không biết hắn đã ngồi đó tự bao giờ, xếp bằng khoanh chân trên đất, hai tay ôm một thanh trường kiếm.

- Ủa ai vậy nhỉ?

Người đi đường không khỏi ngạc nhiên và bị thu hút bởi tấm biển dựng bên cạnh hắn. Đại khái trên biển viết rằng:

"Hỡi các võ sĩ, những kẻ tự tin vào sức mạnh của mình, những kẻ cầu học binh pháp võ nghệ, hãy tỉ thí với ta để phân định sư đồ.
Tháng chín năm Bunroku thứ hai (1).
Kiếm sĩ vô song đất Nhật Bản Iwama Kokuma".

Thì ra là vậy. Những kẻ tự tin vào tài nghệ của mình hãy tranh thắng thua với kiếm sĩ đệ nhất Nhật Bản. Người thua sẽ tôn kẻ thắng làm thầy. Không biết là chuyện gì đây.

- A ! Quả nhiên, hắn chính là Kokuma.
- Ừ đúng là Kokuma rồi.
- Aha ! cái gì mà kiếm sĩ vô song đất Nhật Bản chứ.

Bọn võ sĩ qua lại quanh chỗ hắn ngồi, đọc tấm biển rồi buông lời đàm tiếu.


[/align] 


[/align]- Thằng này là Iwama Kokuma à ?


[/align] 


[/align]Có kẻ giễu cợt trêu chọc nhưng hắn chẳng lấy gì làm bận tâm. Những chuyện võ sĩ đi lang thang khắp nơi trong nước tìm người giỏi võ nghệ để thách đấu, thi thố hay học hỏi chẳng thiếu gì trong xã hội phong kiến Nhật Bản. Chẳng ai lấy làm lạ. Nhưng Iwama lại xưng danh là kiếm sĩ thiên hạ vô song.
Đã ba ngày rồi, hắn ngồi ở một góc quảng trường trước cổng thành Edo (2), và hầu như cứ ngồi yên ở đấy mãi. Bốn năm trước, Tướng Quân Tokugawa Ieyasu đã dời về vùng Kantou, chọn Edo làm nơi xây thành. Ông ta quả là người có con mắt nhìn xa trông rộng của kẻ đoạt thiên hạ. Từ trước đến giờ, Edo chỉ là chốn khỉ ho cò gáy, chẳng ai dám đến định cư trừ những thành phần cùng đinh. Nhưng quyết định chọn Edo làm nơi xây thành đã góp phần làm biến đổi bộ mặt lịch sử của nước Nhật. Chẳng ai ngờ, chốn hoang địa đó sau mấy trăm năm lại trở thành thủ đô của đất nước này.
Dưới bầu trời thu xanh ngắt, khắp nơi trong thành Edo đều vang lên tiếng búa nhiệt huyết xây dựng thành phố. Tiếng búa chẳng bao giờ dứt chứng tỏ quyết tâm xây dựng nơi đây thành một chốn phồn hoa đô hội của họ Tokugawa.

- Từ bây giờ, nơi đây sẽ trở thành một đô thị sầm uất của ngài Tokugawa.

Mọi người đều tin như thế. Ngày ngày, người ta đều chứng kiến không ít cảnh bọn thị dân từ các vùng khác lũ lượt kéo về, chẳng bao giờ dứt. Từ nơi đây, có thể cảm nhận được mùi vị của biển từ vịnh Edo theo gió thổi vào.


[/align]
Đến ngày thứ tư. Một người to lớn tiến đến bên Kokuma.

- Thằng khốn, cút đi!

Nói chưa dứt lời, gã đã vung gậy nện vào lưng Kokuma. Nhưng cây gậy chỉ vụt vào khoảng không trên đầu, Kokuma đã nhanh chóng thụp người xuống. Khi hắn bật dậy, thân thể người kia bị ném vút đi, xương cổ bị đánh trật nên hắn la hét ầm ĩ. Người qua đường thấy thế cả sợ, một góc phố náo loạng cả lên.
Đến ngày thứ năm, lại thêm hai tay võ sĩ giang hồ từ đâu đến thách đấu với Kokuma bằng mộc kiếm. Nhưng hắn chỉ dùng tay không. Trong nháy mắt, hai người đã bị hắn vặn gãy xương cánh tay. Những kẻ chứng kiến lại thêm phần sợ hãi.
Đến buổi chiều ngày thứ sáu đã xảy ra một chuyện. Mỗi ngày, Kokuma chỉ ăn một buổi. Chiều hôm ấy, hắn mò xuống làng chài ngoài thành để lấy thức ăn thì đã thấy bốn kiếm khách chờ sẵn, thách đấu với hắn bằng kiếm thật.

- Ở đây chẳng phải trước cổng thành nên ta cũng rút gươm đây. Liệu hồn !

Báo rồi, Kokuma lao tới trước như con chim én, rút gươm. Nhanh quá, trong sát na mà hai kiếm khách đã ngã xuống, máu phun có vòi. Một kẻ khác chớp thời cơ đâm từ sau lưng Kokuma. Hắn nhanh nhẹn tránh được rồi thuận tay huơ ngược lưỡi kiếm. Tên còn lại trông thấy hoảng hồn bỏ chạy mất dạng. Rồi tiếng đồn về Kokuma lan rộng khắp Edo, lọt vào tai Tướng Quân Tokugawa Ieyasu.


[/align]
Lúc bấy giờ, không hiếm những võ sĩ xuất thế lập thân nhờ vào tài võ nghệ của mình. Nhưng thời kỳ chiến loạn trăm năm đã gần đến thời kỳ kết mạt. Khi Toyotomi Hideyoshi (3) diệt họ Hojo ở Odawara, thì họ Toyotomi đã gần như bình định được thiên hạ, vì thế mà nhu cầu về võ sĩ cũng giảm hẳn đi. Nếu không phải là kẻ cực kỳ xuất chúng bạt quần thì khó lòng mà tìm được công danh.
Lúc đầu, người ta gọi Kokuma là "kỳ nhân", rồi sau khi chứng kiến tài nghệ của hắn, các võ tướng và chư hầu có dinh thự ở Edo tự nhiên âm thầm chú mục đến hắn.


[/align]
Đến ngày thứ mười, lại thêm hai kẻ thách đấu nữa bị hạ.
Nếu cứ như thế này thì quả nhiên cái danh hiệu "Nhật Bản vô song" cũng không phải là nói khoác. Rồi có cả vị chư hầu và Hatamoto (4) nào đó đến mời hắn về phục vụ. Nhưng hắn từ chối thẳng thừng và cứ tiếp tục ngồi trước cổng thành như vậy.

- Vậy mục đích của hắn là gì ?

Nhiều người tự hỏi. Có kẻ cười ngạo. Có lẽ hắn đợi lời mời từ một nhà nào đó cao giá hơn.
Đến ngày thứ mười ba lại có thêm năm kẻ đại bại dưới tay Kokuma. Như thế này sẽ không còn ai dám khiêu chiến với hắn mất.

- Quả là một tay kiếm cừ khôi.
- Hãy đến phục vụ cho ta đi...
- Cho sứ giả đến gặp hắn ngay...

Cứ như thế mà thành Edo náo nhiệt hẳn lên. Bọn thị dân và dân chài ngày ngày đều ghé đến trước cổng thành để xem Kokuma.
Buổi sáng ngày thứ mười bảy, trời đổ cơn mưa bụi như sương mù. Trong cơn mưa có ba võ sĩ đến tìm Kokuma.

- Các hạ là Iwama Kokuma ?
- Chính ta.
- Chúng ta là môn đệ của Negishi Tokaku.

Một trong ba người có kẻ cốt cách vững vàng, hình dong khôi ngô tuấn tú.

- Tại hạ là Sakayama Denzou.

Denzou nhìn kỹ Kokuma bằng cặp mắt như phóng ra từng tia điện rồi cất giọng nói trầm trầm nhừa nhựa.

- Sư phụ Negishi Tokaku muốn tỉ thí với các hạ.

Kokuma ngước nhìn Sakayama rồi hất hàm:

- Ta chờ ngày này đã lâu.

Nói rồi vùng dậy rồi nhổ tấm biển cắm bên cạnh, bẻ gãy cọc làm hai rồi vứt vào bụi cây sau lưng.


Hai

Negishi Tokaku là kiếm khách được chú ý gần đây ở Edo. Hắn có một dinh thự rộng lớn ở khu Kanda và mở võ đường dạy kiếm pháp phái Ippa Ryu. Trong số hơn một trăm môn đệ của hắn, có nhiều người là võ sĩ phục vụ trong phủ Tokugawa. Vì vậy mà có lẽ Tokaku không thể nào làm ngơ Iwama Kokuma, kẻ xưng danh là kiếm sĩ Nhật Bản vô song ngồi trước cổng thành. Tokaku được gọi là kiếm sĩ mạnh nhất ở Edo. Vì vậy nên hắn cảm thấy việc Kokuma ngồi lì trước cổng thành là một lời thách đấu âm thầm đối với hắn. Quả đúng là như vậy. Đây là một lời thách đấu đối với Tokaku. Nhưng chẳng phải là một lời thách đấu bình thường.

Cả Tokaku và Kokuma đều học kiếm cùng một thầy vào năm mười sáu, mười bảy tuổi. Sư phụ hai người là Morooka Ichiusai, cao đồ của kiếm thánh Tsukahara Bokuden (5) một thời nổi danh chốn võ lâm. Ichiusai được Bokuden truyền dạy cho cực ý của bí kiếm Kashima rồi tự mình công phu luyện tập thêm mà sáng lập nên phái kiếm Ippa Ryu. Khi đã qua cái tuổi bốn mươi, Morooka Ichiusai mới chuyển về Edosaki ở xứ Hitachi (6) mở võ đường truyền dạy môn phái của mình. Lúc Iwama Kokuma và Negishi Tokaku đến nhập môn thì thân thể Ichiusai đã bắt đầu bị căn bệnh hủi làm ruỗng mục.

- Mạng ta chẳng còn bao lâu nữa. Vì vậy các ngươi hãy chăm chỉ luyện tập.

Kokuma và Tokaku nhập môn được ba năm thì trên khuôn mặt hốc hác của Ichiusai đã nổi rõ các khối u đặc trưng của căn bệnh hủi quái ác. Lông mày, râu tóc cũng bắt đầu rụng. Vậy là chỉ còn lại khoảng hai năm.

- Trong lúc ta còn sống, các ngươi hãy cật lực rèn luyện, chớ sao lãng !

Ichiusai dốc toàn lực ra dạy dỗ cho đám môn đồ hơn ba mươi người. Ngày ngày, ông đều ra võ đường vụt kiếm chỉ đạo môn nhân.
Trong bọn môn nhân, có ba người nổi bật. Ngoài Tokaku và Kokuma ra còn có một người nữa là Hijiko Doronosuke. Doronosuke vốn là đứa trẻ bị bỏ rơi trước cổng chùa Bất Động (7) ở Edosaki rồi được sư trong chùa nhặt về nuôi. Đến mùa hè năm mười lăm tuổi, nhà chùa gửi hắn cho võ đường Morooka để giúp đỡ công việc, chăm sóc cho Morooka Ichiusai vốn một đời không vợ không con. Ichiusai cũng đã thử dạy kiếm cho hắn và cảm thấy được tiềm năng của hắn.

- Hãy theo ta học kiếm.

Rồi dốc toàn lực ra dạy dỗ Doronosuke. Hai năm sau thì Kokuma rồi đến Tokaku nhập môn. Kokuma là con thứ ba của một nhà bách tính trong làng Iwama ở xứ Hitachi, sau được tay kiếm sĩ giang hồ Moriguchi Jirobei nuôi nấng. Moriguchi mất, có để lại di ngôn cho hắn đến nương nhờ Morooka Ichiusai. Hai người này vốn là chỗ thâm giao từ ngày xưa.


[/align]Còn Negishi Tokaku thì xuất thân từ một gia đình Hào sĩ ở làng Negishi ở Awa, xứ Kazusa và là kẻ có cảnh ngộ may mắn nhất trong ba người. Hắn đến Hitachi học kiếm mà không lúc nào ngớt tiền bạc, phẩm vật từ gia đình gửi đến. Ngoại hình Tokaku cũng được ưu đãi nhiều điều, thân thể cao ráo, chẳng những thế võ nghệ cũng siêu quần. Khi sư phụ Ichiusai nằm giường bệnh thì chính Tokaku trở thành quyền sư phụ, đến võ đường dạy dỗ đám môn nhân. Và cũng chính sự tận tụy cũng như tài năng của hắn mà tiếng tốt vang xa, người kéo đến học võ ngày một đông.
Iwama Kokuma là kẻ quái lực có sức khỏe vô biên, nhưng nếu đấu nhau bằng kiếm gỗ thì cứ ba phát lại thua Tokaku hai phát. Còn Doronosuke thì dĩ nhiên không thể nào là đối thủ của Tokaku.
Hijiko Doronosuke, tên hắn có nghĩa là đứa trẻ lấm bùn. Vào một buổi sáng trời mưa, hòa thượng chùa Bất Động thấy hắn bị vứt dưới đất, thân thể dính đầy bùn đất, vì vậy mà sư sãi trong chùa gọi hắn bằng cái tên như thế. Đến khi sư phụ Morooka Ichiusai không thể rời khỏi giường bệnh được thì hầu như hắn không còn đến võ đường luyện tập nữa mà một lòng một dạ chuyên tâm chăm sóc thầy.

- Này Doro!

Negishi Tokaku cứ gọi hắn một cách trống không như vậy, rồi còn bắt hắn làm việc lặt vặt như lo cơm nước. Kokuma thấy vậy cũng bất bình lắm, cũng chính vì quyền chỉ đạo võ đường lọt vào tay Tokaku nên không khỏi bất mãn. Một hôm Kokuma đến trước giường Ichiusai mà than phiền về thái độ cao ngạo của Tokaku. Nhưng ông Ichiusai chỉ lặng lẽ cười rồi thì thầm như hát, chẳng để ý.

- Tokaku là Tokaku, Kokuma là Kokuma và Doronosuke chính là Doronosuke mà.

Và rồi Morooka Ichiusai tắt thở. Không thấy sách vở nào ghi năm ông mất, nhưng người ta nói rằng Ichiusai qua đời ở tuổi quá sáu mươi. Đêm đó, Negishi Tokaku bỏ trốn khỏi võ đường.

- Á...!!!

Iwama Kokuma dòm vào ngăn kệ nơi đầu giường ông Ichiusai thì ngạc nhiên kêu lên. Ngăn kệ đã bị phá và quyển  "Kiếm pháp bí truyền thư" trong đó đã không cánh mà bay.


[/align]
- Thằng Tokaku đã trộm truyền thư bỏ trốn rồi !

Doronosuke nghe động chạy đến, kinh ngạc vô cùng.


[/align]
- Khốn kiếp, khốn kiếp! Tokaku !

Kokuma với lấy thanh kiếm đuổi theo Tokaku. Hai ngày sau hắn trở lại võ đường. Lúc này, tang lễ ông Ichiusai đã xong xuôi đâu đấy. Doronosuke  ra nghênh đón Kokuma với đôi mắt buồn rười rượu vì cái chết của sư phụ.

- Nó trốn rồi. Không tìm thấy.

Kokuma nói như phỉ nhổ. Hắn trách Doronosuke tại sao không đợi hắn về rồi làm ma chay cho sư phụ. Doronosuke chỉ lặng lẽ cuối đầu không nói. Tình thế này thì hai cao đồ của Morooka Ichiusai phải đuổi theo Tokaku, dành lại truyền thư và phải quyết đấu với gã. Đấy là luật lệ bất thành văn của giới kiếm sĩ.

- Để ta đi. Doronosuke hãy trở về Edosaki bảo vệ võ đường.

Kokuma nói như cưỡng chế. Cứ để một mình hắn tìm Tokaku mà giải quyết, lấy lại diện mục cho phái kiếm Ippa Ryu. Doronosuke không thể nào địch lại Tokaku, dĩ nhiên là hắn nghĩ như vậy.

- Thế không phải là hai người chúng ta sẽ đuổi theo hắn sao?

Doronosuke đáp, nhưng Kokuma ưỡn ngực.

- Đối phương chỉ có một mình. Hai đối một sẽ bị thiên hạ cười chê.
- Nhưng...
- Không được, không được. Đệ hãy trở về chăm sóc võ đường.

Thế nào đi nữa thì Kokuma cũng chỉ đi một mình. Công danh sẽ thuộc về mình hắn, và thiên hạ sẽ nhìn hắn như là kẻ đủ tư cách kế thừa môn phái. Rồi hai người chia tay nhau định ngày xuất phát. Nhưng thực tế là Kokuma đã cưỡng ép Doronosuke để ra đi một mình.

- Đúng rồi!!!

Doronosuke vỗ tay như hiểu ra.

- Kokuma, huynh sẽ trị được Tokaku giỏi hơn đệ.
- Đến bây giờ mới hiểu sao?
- Đệ vốn chỉ mong báo đáp ơn nghĩa đối với sư phụ nên muốn tự tay đánh bại Tokaku, nhưng xem ra không cần thiết. Đúng rồi, đã là người của phái Ippa thì ai làm chuyện này cũng được.
- Ừm, đệ còn có nhiệm vụ quan trọng nữa là bảo vệ võ đường, dạy dỗ môn nhân.
- Đệ sẽ làm hết sức.
- Ta trông cậy ở đệ.
- Đệ sẽ cầu nguyện vũ vận cho huynh.

Kokuma cảm thấy một cảm giác rung động nơi lòng ngực. Rồi hai người nắm tay nhau xiết chặt. Năm đó, Kokuma và Tokaku hai mươi lăm tuổi. Còn Doronosuke vừa tròn hăm ba.
Trong hai năm này, Kokuma đi khắp các nơi tìm kiếm tung tích Tokaku nhưng mãi chẳng thấy. Một hôm, tình cờ gặp được một tay kiếm khách quen biết là Soma Josuke ở dưới thành Shimotsuke. Soma nói:

- Ta vừa từ Edo đến đây, hình như Negishi Tokaku có ở đó.
- Hả ?
- Hắn đổi tên thành Shirakawa Minbu và mở võ đường hồi nửa năm trước, được nhiều người chú ý. Bọn gia lại của Tokugawa cũng liên tục nhập môn và hắn được đánh giá là tay kiếm số một Edo.

Không đợi Soma nói hết lời, Kokuma đã tung bụi chạy như bay. Rồi hắn đến Edo khiêu chiến Tokaku. Lúc này, Tokaku đã bỏ tên Shirakawa Minbu, trở lại tên thật.

- Hãy đến phủ báo cáo việc tỉ thí với Kokuma.

Hắn ra lệnh cho môn nhân Sakayama Denzou.
Sakayama đến dinh của quan Thị chính (8) coi sóc vùng Kantou là gia thần của Ieyasu, Itakura Katsushige bẩm báo về trận tỉ thí giữa Tokaku và Kokuma. Chính quyền Mạc phủ lúc bấy giờ cho phép những trận quyết đấu như vậy với điều kiện phải thông báo rõ ràng.

- Ừm, không thể làm ngơ chuyện này.

Itakura Katsushige cũng đã hai lần quan sát Iwama Kokuma ngồi trước cổng thành từ trên lưng ngựa. Ông ta cũng có nhiều điều hứng thú với tay kiếm khách này.

- Hắn sẽ giúp ích được nhiều cho nhà Tokugawa.

Rồi khi được phép của Ieyasu, ông ta liền gọi Tokaku và Kokuma đến sở.

- Trận đấu sẽ tiến hành vào ngày hai mươi bảy, khắc thứ tư (khoảng mười giờ sáng), địa điểm là trên cầu Ohashi.

Ngày hai mươi bảy tức là còn ba ngày nữa. Cầu Ohashi chính là cầu Tokiwa sau này.

- Tiểu nhân xin đa tạ.

Hãy trông Tokaku, hắn cuối chào một cách lễ phép. Y phục hắn vận cũng đàng hoàng tinh tươm may từ loại lụa đắt tiền, bao kiếm của hắn là loại chạm trỗ hoa văn cầu kỳ công phu. Từ vẻ bề ngoài đã toát ra cái lịch lãm tuấn tú của Tokaku.
Còn Iwama Kokuma, từ đầu đến chân đều là bùn đất trộn lẫn với mồ hôi nhễ nhại. Vì thế mà tự nhiên Itakura Katsushige có cảm tình với Tokaku hơn. Vả lại, trong số môn đệ của Tokaku có nhiều người phục vụ trong phủ Ieyasu. Cho nên Itakura nhìn Tokaku bằng cặp mắt đầy tin tưởng.

- Tokaku, hãy trả món đồ ăn trộm lại đây !

Kokuma lớn tiếng khiến Itakura phải can thiệp.

- Khoan khoan, chuyện của hai người hãy để hôm quyết đấu giải quyết.

Tokaku đứng đậy, cuối chào Itakura rồi nói với Tokaku một cách thương hại:

- Thằng điên! Ngươi đang hoang tưởng đấy à!

Dĩ nhiên là ngay cả Itakura Katsushige và đám tả hữu của ông ta không ai xem Iwama Kokuma là người bình thường cả.


Ba

Rồi ngày quyết đấu cũng đến.
Tokugawa Ieyasu cho dựng đài quan sát xung quanh khu vực quyết đấu. Hôm đó, mọi thứ được chuẩn bị kỹ lưỡng và bọn dân đen hiếu kỳ đổ về xem từ lúc trời đất hãy còn tờ mờ. Hai bên tả hữu khu vực quanh cầu Ohashi đều được giăng kín màn. Kokuma chực ở phía đông, còn Tokaku phục ở phía tây chân cầu.  Xung quanh là lực lượng võ sĩ nhà Tokugawa vây kín đề phòng bất trắc. Trên đài quan sát phía tây là quan Thị chính Itakura Katsushige, còn phía đông là Yamada Buzennokami ngồi giám sát trận đấu.


[/align]
Giờ khắc quyết định đã đến.
Một trận gió lạnh rít lên báo hiệu khắc giao mùa giữa thu và đông. Một đám mây như trôi gấp gáp trên nền trời. Một hồi trống báo hiệu vang lên. Iwama Kokuma và Negishi Tokaku lần lượt xuất hiện hai bên chân cầu. Kokuma vận chiếc áo chẽn mới do Tokugawa cấp cho, vạt áo xắn lên cao. Hắn vẫn đi chân đất mà không mang dép. Hắn còn đeo một chiếc vòng nơi trán nhưng cũng không che được mái tóc rối bời như tổ quạ. Còn Tokaku thì khỏi nói, ai cũng hình dung ra được hắn ăn vận hào hoa nho nhã thế nào.


[/align]
Hồi trống thứ ba vừa vang lên, cả hai vác mộc kiếm vào thế thủ, lầm lũi tiến lên cầu. Đám đông dường như nín thở theo dõi. Kokuma sử thanh mộc kiếm dài hai thước tám thốn (9) vào thế thủ hạ đoạn. Tokaku hai tay mang thanh mộc kiếm to, dài đến bốn thước thủ một bên hông. Toàn thân hắn kiếm khí toát ra bắn cả vào Tokaku. Hai người vừa tiếp cận trên thân cầu.

- Eitt !!!

Thanh mộc kiếm của Tokaku như xé gió đập vào mặt Kokuma. Chát, hai thanh mộc kiếm chạm nhau phát ra âm thanh nghe rợn hồn. Hai người vừa chạm nhau đã bay thối lui. Rồi trong nháy mắt:

- Yatt!!!
- Uwatt!!!

Cả hai cùng thét lên rồi lại lao vào đột kích. Hai thanh mộc kiếm vừa chạm nhau là thanh kiếm của Kokuma bị giật bắn lên trời. Ai cũng thấy rõ mồn một cảnh mộc kiếm của Tokaku bổ vào Kokuma khiến hắn té phục xuống nền cầu. Nhưng mọi chuyện xảy ra lại không nằm trong dự đoán của nhiều người. Bị đánh văng vũ khí ra khỏi tay, nhưng Iwama Kokuma chẳng hề tỏ ra nao núng, hắn điềm nhiên như không rồi chẳng hề do dự mà lao vào Tokaku lần nữa. Khi Tokaku vừa đánh bật mộc kiếm của Kokuma cũng chính là là lúc hắn giật mình.

- Chết!

Chính vì thanh mộc kiếm dài quá khổ nên Tokaku phải lui lại một bước để ra đòn tiếp theo. Nhưng khoảng cách giữa hai người đã bị thu ngắn. Một bước chân thối lui của Tokaku đã bị Kokuma lợi dụng. Đám đông quan sát bỗng ồ cả lên. Thân thể của Tokaku bị hai cánh tay lực lưỡng của Kokuma kẹp chặt rồi nhấc bổng lên thành cầu. Ngay lúc ấy, hắn thấy mình bị ném ùm xuống sông. Bọt nước văng tung tóe.

- Quái lực ! Đáng sợ thật.

Lúc bấy giờ Tokugawa Ieyasu cũng phải thốt lên. Vậy là Tokaku đã thua trước sự chứng kiến của hàng trăm con mắt. Hắn lòm ngòm bò lên khỏi mặt nước, nói như còn luyến tiếc:

- Kokuma, ta thua rồi.
- Tokaku, mau trả truyền thư ngươi lấy trộm lại đây !
- Ngươi muốn lắm sao ?
- Không phải là ta muốn. Nhưng ta phải lấy lại cho vong hồn của sư phụ.

Tokaku cười một cách gượng gạo.

- Chuyện gì, quái lắm sao ?
- Được rồi, ta sẽ trả. Nhưng xem xong đừng có ngạc nhiên nhé.
- Cái gì...

Rồi Tokaku dẫn Kokuma về dinh thự của mình ở khu Kanda, trao lại quyển bí truyền thư của Morooka Ichiusai.

- Vĩnh biệt ngươi. Từ nay ta không bao giờ đặt chân lên đất Edo này nữa.

Nói rồi Negishi Tokaku lập tức ra đi, hắn đội nón lá lụp sụp che kín mặt, lủi thủi biến đâu mất trong hàng trăm tia nhìn của đám môn nhân và bọn võ sĩ Tokugawa.
Kokuma mở quyển truyền thư của sư phụ ra xem. Bên ngoài thấy đề "Bí truyền thư phái kiếm Ippa". Quả đúng là bút tích của sư phụ hắn, không lẫn vào đâu được. Hắn mở ra xem. Kokuma trố mắt, tay hắn run run.

- Hả !!!

Hắn thốt lên trong sự ngạc nhiên. Quyển truyền thư chỉ toàn là giấy trắng không có lấy một chữ. Vừa lúc ấy, Sakayama Denzou xuất hiện ngoài hành lang, phủ phục xuống đất. Kokuma hoảng hốt vội cuộn quyển truyền thư lại.

- Chuyện gì ?
- Xin thất lễ đã làm phiền ngài.
- Chuyện quái gì thế ?
- Tiểu sinh thật sự kinh sợ và cảm phục khi xem trận đấu hôm nay.
- Hừm.

Thái độ của Sakayama Denzou nói lên sự thành thực của hắn. Sự cao ngạo của hắn khi làm sứ giả cho Tokaku đến gặp Kokuma lúc còn ngồi trước cổng thành Edo, giờ đây không thấy đâu nữa. Denzou chắp tay:


[/align]
- Thưa ngài! Kể từ hôm nay, xin ngài hãy cho bọn chúng tôi gia nhập vào hàng ngũ môn đệ. Rất mong ngài nhận lời cho.

Thưa rồi hắn lại dập đầu. Không biết tự lúc nào bọn môn nhân cũng kéo đến phủ phục ngoài hành lang.

- Xin ngài hãy nhận chúng tôi làm môn đệ.

Cả bọn đồng thanh hô lớn. Lúc bấy giờ trong ngực Kokuma dậy lên một cảm giác xúc động mãnh liệt. Trong số môn đệ của Tokaku, có lắm kẻ là gia thần của Tokugawa Ieyasu, nhân vật mà đến Thái cáp Toyotomi Hideyoshi còn phải nể sợ. Rồi từ đây, vị trí kiếm sĩ độc tôn thành Edo của Tokaku sẽ thuộc về hắn. Vì vậy mà hắn xúc động.

- Nhưng ta còn phải trở về Edosaki.

Lúc đầu Kokuma từ chối, nhưng Sakayama đã khéo léo giữ chân hắn bằng nhiều thủ đoạn. Tòa dinh thự vừa mới hoàn thành của Negishi Tokaku nay thuộc về Kokuma. Toàn bộ y phục của Tokaku cũng nghiễm nhiên trở thành của hắn. Rồi ngày ngày còn được thưởng thức lắm món ngon vật lạ, bao nhiêu thứ rượu quý hiếm mà cả đời hắn chưa từng dám nghĩ tới. Tối đến, hắn lại rúc vào đống chăn êm nệm ấm. Bọn môn nhân cũng chăm sóc hắn kỹ lưỡng nên Kokuma lưu lại Edo, trải qua những ngày tháng không lo nghĩ gì.


[/align]Đương nhiên, hắn cũng có nghĩa vụ đến võ đường dạy dỗ đám môn nhân. Nghĩa vụ của một người thầy cũng nảy sinh từ đây. Rồi không biết tự lúc nào mà số môn đệ đã gia tăng nhanh chóng. Dường như tiếng tăm của Kokuma đều tăng theo mỗi ngày. Rồi thời khắc hết năm cũng cận kề.


[/align]
Lúc này, Hijiko Doronosuke ở Edosaki cho sứ giả là Bogaido Hachirou mang đến một phong thư với lời lẽ đại khái như sau


[/align] 


[/align] "Việc huynh đánh bại Tokaku cũng đã lan truyền đến Edosaki, thiên hạ không ai là không biết. Đệ rất lấy làm vui mừng và hãnh diện, ngày đêm mong huynh trở về rồi huynh đệ ta còn hàn huyên câu chuyện. Quyển truyền thư của sư phụ chắc huynh đã lấy lại được. Mong huynh nhanh chóng hồi âm".


[/align] 


[/align] Đọc qua một lần rồi Kokuma bảo:

- Này Hachirou, như ngươi thấy đấy, bây giờ ta không thể trở về Edosaki ngay được. Còn bọn môn nhân, còn võ đường. Ta có trách nhiệm với chúng. Ngươi hiểu không ?

Nói rồi lấy quyển bí truyền thư của sư phụ gói lại cẩn thận.

- Phiền ngươi mang cái này về cho Doro. Cứ đưa là hắn khắc hiểu.

Bogaido Hachirou không giấu nổi vẻ bất mãn ra mặt, nhận truyền thư rồi trở về Edosaki.
Năm mới đến là năm Bunroku (10) thứ ba. Iwama Kokuma nghiễm nhiên trở thành chủ võ đường phái kiếm Shintou Ippa Ryu.


Bốn

Người phụ nữ ấy ngã gục ngay trước võ đường của Kokuma. Cô ta giãy giụa như kẻ ngạt thở. Đó là vào một buổi sáng đầu tháng hai. Lúc bấy giờ, Kanda là vùng đất cao ráo thuộc khu ngoại ô thành Edo với địa hình nhiều thung lũng, rừng rậm đan xen. Thỉnh thoảng nổi lên vài mẫu ruộng của nông gia và tự viện. Trận mưa dữ dội đêm trước khiến đường xá chưa kịp khô ráo. Một người phụ nữ ăn vận như khách du hành ngã gục trước võ đường, thân thể lấm đầy bùn đất. Người phát hiện ra là Izu Shige Uemon, một trong năm môn nhân cùng với Sakayama Denzou ngày đêm túc trực tại võ đường.

- Mau mau cứu người !

Denzou ra lệnh mang nữ nhân vào trong, sau một hồi sơ cứu thì nữ nhân hồi tỉnh, đến trước Kokuma thi lễ:

- Dám xin ngài cho phép tiện nữ lưu lại đây ít lâu, đến khi khỏi hẳn sẽ không dám làm phiền quý quán nữa.
- Được rồi, cứ ở lại.
- Hai mẹ con tiện nữ khởi hành từ vùng Echigo, dọc đường không may thân mẫu tiện nữ qua đời.
- Ồ, tội nghiệp nhỉ !

Nữ nhân kể lại rằng thân phụ mình chẳng hiểu vì sao lại bỏ mặc hai mẹ con mà ra đi, bấy lâu nay vẫn không thấy tung tích gì. Rồi hai người lên đường tìm cha thì dọc đường xảy ra chuyện không may. Mấy hôm sau, Sakayama Denzou vào thưa với Kokuma:

- Người ta đã hoàn toàn bình phục cả rồi nhưng xem ra chẳng còn chốn nào để nương thân. Vậy chủ nhân có thể giữ lại làm người hầu sai việc vặt được không ?
- Chuyện đó thì tùy ngươi đấy.

Rồi kể từ ngày hôm đó, nữ nhân lưu lại võ đường hầu hạ Kokuma, coi sóc những chuyện lặt vặt. Nàng tên Oei, tuổi chừng hai mươi hai đang độ xuân thì, ngày ngày hầu hạ Kokuma hết mực trung thành.
Từ trước đến giờ, võ đường này không hề có bóng đàn bà. Và đây cũng là kinh nghiệm đầu tiên trong đời Kokuma khi tiếp xúc với đàn bà. Oei dịu dàng, thân thể luôn tỏa mùi hương dễ chịu, hầu hạ bên cạnh khiến hắn ngây ngất. Đến ngay cả việc thay y phục, đeo thắt lưng nàng cũng làm hộ hắn. Những lúc này, hắn cảm thấy rõ hơi thở dồn dập của Oei. Khi ngón tay hắn vừa chạm vào ngón tay Oei thì dường như có một luồng điện chạy qua người khiến hắn giật bắn.
Rồi, ngày hai mươi lăm tháng hai, hôn lễ của hai người được cử hành. Tao Mondo là gia thần của Tokugawa Ieyasu, và đại diện cho quan Thị chính Itakura Katsushige đến chúc mừng khiến Kokuma vui mừng khôn xiết, hắn ngây ngất như người đi trên mây. Nhưng không hiểu vì chuyện gì Tao Mondo lại có vẻ khó chịu, khi xong lễ là bỏ về ngay.


[/align]Kokuma cũng không hề báo tin hôn lễ đến Hijiko Doronosuke ở Edosaki. Không phải là cố tình không báo tin nhưng quả thực, Edosaki là cái xó xỉnh quê mùa bẩn thỉu nào thì hắn đã quên mất rồi. Rồi mãi về sau cũng không hề nghe tăm hơi gì về Doronosuke cả.


[/align]
Mùa xuân đến rồi lại ra đi như một giấc mộng. Iwama Kokuma buổi sáng thức dậy đến võ đường vụt kiếm, dạy dỗ đám môn nhân. Đến tối trở về ôm ấp Oei vui thú cuộc đời. Võ đường cũng ngày càng ồn ào náo nhiệt hẳn lên. Mỗi sáng thức dậy, Oei đều chải tóc cho hắn. Chẳng mấy chốc, tướng mạo của Kokuma đã thay đổi, da dẻ hồng hào hơn trước và hình dáng của hắn cũng bắt đầu toát ra một vẻ oai nghiêm đường bệ. Ngay cả cử chi, cách ăn nói, cách đi đứng, hắn cũng đã thay đổi cho phù hợp với vị trí tôn chủ một môn phái.


[/align]
Mùa hè đến.
Rồi một hôm, người ta nghe có biến sự xảy ra.




Năm

Biến sự này đến tai Negishi Tokaku khi sự kiện đã xảy ra được nửa năm. Chuyện là Iwama Kokuma đã chết thảm.


[/align]Buổi sáng hôm đó, mãi không thấy hắn dậy nên đám môn nhân xông vào phòng ngủ xem sao, thì thấy thân thể Kokuma và Oei nửa trần truồng nằm trong vũng máu. Kokuma trên người bị mấy vết giáo đâm, toàn thân như vừa được vớt từ bể máu ra. Oei cũng không khác chút nào. Để lại hiện trường là một thanh đoản đao Nobukuni tuốt vỏ, nằm lăn lốc được cho là thanh đao đã giết chết Kokuma. Theo như lời bọn môn nhân thì đó là thanh đoản đao của Negishi Tokaku.

- Quả nhiên là Tokaku thua trong trận tỉ võ nên sinh hận, đương đêm lẻn vào đây ám sát Kokuma.

Thiên hạ đồn ầm lên như vậy.

- Tào lao !!

Tokaku rất đỗi tức giận khi tin đồn lọt đến tai mình. Quả đúng là thanh đoản đao Nobukuni là của hắn thực, nhưng lúc bỏ Edo ra đi thì trên người hắn chỉ có bộ y phục mà thôi. Thanh đoản đao hắn vẫn để lại võ đường. Lúc bấy giờ Tokaku đang trú tại chùa Thập Phương (11), một ngôi tiểu tự dưới chân núi Inugami xứ Oumi. Hắn nghe được chuyện này từ những vị sư lang thang từ Edo đến.
Từ khi bỏ Edo mà đi như kẻ trốn nợ thì lòng tự tôn tự đại như đá của Tokaku trước đây đã vỡ vụn. Vì vậy, sau này hắn tự khai sinh ra phái kiếm Mijin Ryu, không phải là không có nguyên cớ. Mijin có nghĩa là những thứ vỡ vụn như cám.

- Kiếm thuật của ta vẫn còn quá là thô lậu.

Chính vì bị một Iwama Kokuma tự tin, ngạo mạn ném xuống sông nên danh dự võ sĩ của hắn bị thương tổn đáng kể. Nhưng có một chuyện khiến hắn càng khổ não hơn bội phần và không lúc nào không bị dày vò, chính là quyển bí truyền thư toàn giấy trắng mà hắn trộm của sư phụ Morooka Ichiusai.

- Tại sao sư phụ lại để lại một quyển truyền thư toàn giấy trắng thế kia? Chẳng có lấy một chữ, lẽ nào như thế thật. Không, sư phụ luôn cất giữ nó cẩn thận nơi đầu tủ, lẽ nào lại thế. Tại sao ? Tại sao ?...

Hắn luôn nghĩ rằng sau khi ông Ichiusai mất, thế nào giữa hắn và hai người kia cũng xảy ra một cuộc tranh giành truyền thư. Nhưng đến lúc cận kề cái chết, ông Ichiusai cũng không hề hé nửa lời rằng để lại truyền thư cho ai. Dĩ nhiên là hắn muốn chiếm đoạt làm của riêng mình. Đây là thành quả, công sức cả đời của Morooka Ichiusai, là tinh túy cô đọng của phái kiếm Ippa Ryu. Điều làm Tokaku lo sợ nhất là không biết thiền sư Kozen chùa Bất Động, bạn thân của ông Ichiusai, có nghe được di ngôn của sư phụ hắn không.

- Nếu quả như thế thì...

Hắn luôn nghĩ rằng ông Ichiusai để lại di ngôn cho sư Kozen, trao truyền thư lại cho Doronosuke, người luôn hầu hạ bên cạnh ông từ trước đến giờ. Cuối cùng, không chịu được ý nghĩ đó hành hạ mình, hắn đã trộm truyền thư rồi bỏ trốn. Khi mở ra xem, hắn hoảng hồn. Nhưng sau khi đến Edo mở võ đường lập nghiệp, rồi thanh danh vụt đến, hắn cũng không hề vứt xó quyển truyền thư như Kokuma. Có lẽ đây là cái lương tâm kiếm sĩ của hắn.

- Hẳn là thầy ta muốn nói điều gì qua quyển truyền thư trống rỗng này. Nhưng là điều gì ?

Hắn nghĩ mãi. Rồi đến khi thua Kokuma, hắn giao lại truyền thư không chút do dự.

- Kokuma, ngươi chẳng thể nào hiểu được đâu. Không, ngươi chả bao giờ thèm để tâm tìm hiểu nó đâu. Nhưng từ nay, ta sẽ tu luyện thêm để hiểu rõ chân ý thật nghĩa của truyền thư. Lúc đó sẽ quyết sống mái với ngươi lần nữa.

Trong sự cùng cực của thất ý, một dục vọng mới lại được sinh ra. Hắn đã quyết ý tu luyện thêm võ nghệ để khai phá ra một phái kiếm độc trị, không hề thua kém phái Ippa Ryu.
Rồi quả nhiên Iwama Kokuma sau khi xem truyền thư, đã thất vọng và gửi trả về cho Hijiko Doronosuke không chút đắn đo.

- Giữ một quyển sách không có chữ thì ích lợi gì.

Trong một năm qua, Negishi Tokaku đã lang bạt khắp nơi tu hành võ nghệ. Giờ đến mùa đông, hắn rời chùa Thập Phương rút vào sâu trong núi. Giữa cái buốt giá của thiên nhiên khắc nghiệt, chỉ có một mình hắn nơi thâm sơn cùng cốc, ăn rễ cây, uống sương tuyết quyết chí tu hành rèn luyện thân tâm.

- Nhưng chuyện đã vậy thì ta không thể làm ngơ.

Không biết kẻ khốn nạn nào đã giở thủ đoạn đê hèn này, ám sát Kokuma khi đang ngủ khiến hắn phải chịu mang tiếng.
Lúc bấy giờ, Tokaku đổi tên thành Miyatsu Yamato đến trú tại chùa Thập Phương. Vì vậy, các vị sư lang bạt không hề hay biết gì, kể cho hắn nghe hết những tin tức mình lượm lặt được. Tokaku lập tức rời khỏi chùa Thập Phương. Lúc này cũng là gần cuối năm Bunroku thứ ba.


Sáu

Năm ngoái, Thái cáp Toyotomi Hideyoshi xuất binh sang Triều Tiên nên toàn bộ tướng lĩnh kể cả Tokugawa Ieyasu (12), phải đến đóng yểm trợ ở đại bản doanh ở Hizen xứ Nagoya. Nhưng rồi hai bên Nhật Bản, Triều Tiên ký hòa ước đình chiến nên lúc này Ieyasu được phép trở về thành Edo.
Đầu năm Bunroku thứ tư, không khí ở Edo cũng không khác gì ngày trước, lúc nào cũng nhộn nhịp tiếng búa xây dựng thành phố. Sau khi Iwama Kokuma bị ám sát thì tòa dinh thự ở Kanda thuộc về Sakayama Denzou. Cũng có nghĩa là Sakayama Denzou được phép nối dòng Kokuma, trở thành tông chủ phái kiếm Ippa Ryu. Lúc này hắn đã ba mươi lăm.


[/align]
Denzou vốn xuất thân từ một gia đình hào sĩ ở Sekine xứ Joshu. Từ nhỏ, hắn theo học phái Shintou Ryu rồi sau theo nhà Hojo ra chiến trường mấy lần. Gia đình hắn cũng thuộc loại có của nên hắn dốc nhiều tiền bạc vào việc tu sửa võ đường thành một nơi tráng lệ. Và lúc này bọn năm người bộ hạ trước đây của hắn là Izu Shige Uemon, Kamaya, Tamagawa, Kuro Tsubo và Nagase nay trở thành tâm phúc được lưu lại võ đường.

Vào một sáng sớm đầu năm, Izu Shige Uemon ra khỏi võ đường mò đến khu phố du nữ dưới thành. Lúc bấy giờ, dưới thành có con sông Hirakawa chảy ngang và bờ phía nam là nơi tập trung nhiều làng mạc thịnh vượng. Đây là điểm thông thương giữa các khu vực và là nơi tụ tán hàng hóa nên dân cư đổ về đây tấp nập. Dĩ nhiên là có hẳn một con phố du nữ.


[/align]Izu mò vào một thanh lâu, uống rượu, ôm ấp kỹ nữ. Đến khi  trở ra thì trời đã xế chiều. Hắn qua sông Hirakawa nhằm hướng cầu Kanda mà đi. Đằng kia là ngọn núi Kanda, phía đông ngọn núi là dinh thự của Sakayama Denzou.
Gió đã dứt nhưng cái lạnh mỗi lúc một tăng. Izu không mang theo đèn nên hắn bước vội, một chặp sau đã vào đến vùng đất cao ráo của Kanda. Đường không một bóng người. Đột nhiên, từ trong một bụi tre ven đường một võ sĩ phục trang theo lối du hành nhảy ra thụi vào bụng Izu. Á... chưa kịp kêu lên hắn đã bất tỉnh vì cú Atemi (13) bất ngờ. Người võ sĩ đội nón lá đó chính là Negishi Tokaku. Tokaku lôi con ngựa giấu trong bụi rậm ra rồi chất Izu lên, đương đêm phi thẳng đến thành Edo.

Phía bắc thành Edo có dinh thự của Tao Mondo, trọng thần của quan coi sóc vùng Kanto là Itakura Katsushige. Lúc còn ở Edo, Tokaku vốn chơi bời thân mật với Mondo. Tokaku và Izu cưỡi trên lưng vào dinh thự của Mondo rồi mất hút.
Khi Izu Shige Uemon tỉnh lại thì thấy chân tay bị trói chặt, Negishi Tokaku và Tao Mondo đang trừng mắt nhìn thì hoảng hồn, tay chân run lập cập.

- Này !

Tokaku thét lớn:

- Mày hãy khai ra mau. Kẻ sát hại Iwama Kokuma có phải là Sakayama Denzou không ?

Nếu là một mình Tokaku thì có lẽ Izu đã làm thinh, nhưng hắn biết mình đang ở trong tay Tao Mondo, trọng thần của quan giám sát khét tiếng vùng Edo nên chẳng còn đường cự chối.

- Mày hãy thành thật khai ra, không được dấu giếm nửa lời. Thành thật thì ta còn nương tình mà giảm tội.

Bị Tao Mondo nói, Izu không còn cách nào khác.

- Dạ...

Theo như lời hắn...
Sakayama Denzou vốn ban đầu có ý định ám sát Kokuma nên đã khẩn khoản giữ lại võ đường. Ý đồ của hắn đã rõ ràng. Là cao đồ của Kokuma, sau khi Kokuma chết thì mọi thứ thuộc về Denzou cũng là lẽ đương nhiên. Còn Oei vốn là một nữ đồng trinh coi sóc ở đền thờ Izumo, sau lưu lạc đến Kyoto rồi cùng với bọn con hát độ nhật qua ngày bằng cách múa hát, đàn địch nơi chợ xá. Lúc bấy giờ nàng tình cờ quen biết Sakayama Denzou cũng vừa mới đến Kyoto, rồi theo lời hắn đến Edo và trở thành quân cờ cho hắn sai khiến. Denzou định dùng Oei để làm Kokuma nhụt chí khí mà lơ là phòng bị. Vậy nên Oei đã giả bệnh rồi ngã trước võ đường. Và quả nhiên là Kokuma tinh thần trễ nải không còn đề phòng. Đến lúc thích hợp thì chính tay Oei sẽ cho độc vào rượu hắn uống. Kế hoạch là vậy.


[/align]
Nhưng không ngờ là tình yêu chân thành của Kokuma đã khiến Oei thay đổi. Kế hoạch ban đầu dần biến thành tình yêu của một người phụ nữ. Khi Denzou tiết lộ kế hoạch độc sát thì Oei cương quyết cự tuyệt. Bí mật đã lộ, vậy là không còn cách nào khác nên hắn chém chết Oei tại chỗ. Kokuma bị hại cũng vào đêm đó.
Izu Shige Uemon báo với Kokuma là đêm nay, Oei bỗng phát nhiệt nên không thể đến phòng ngủ được. Kokuma toan đi thăm thì Izu ngăn lại, bảo là đang ngủ, hãy để sau rồi mời uống rượu. Lúc này rượu chưa có độc. Đến khi Kokuma loáng choáng thì hắn mới cho độc vào rượu. Kokuma vừa thổ huyết giãy giụa thì Sakayama Denzou và năm tên môn đệ mang giáo mác xông vào loạn sát.

Khai xong, Izu gục đầu, mặt hắn trắng bệch như người sắp chết. Tokaku nhìn hắn rồi nói:

- Vậy là ngài đã rõ rồi chứ.
- Ừm, vậy là rõ. Mondo ta sẽ bẩm lên ngài Itakura.
- Như vậy là mối oan của ta đã tỏ.
- Ừm, không còn nghi ngờ gì.
- Thế thì...

Tokaku đứng dậy.

- Làm bây giờ sao, Tokaku?
- Vâng.
- Có cần trợ giúp không ?
- Không cần đâu.
- Ừm. Thế còn tên Izu này ?
- Tùy ngài định đoạt.

Nói rồi Negishi Tokaku rời khỏi dinh thự Tao Mondo.


Bảy

Đêm đó, Negishi Tokaku đơn thương độc mã xông vào dinh thự Sakayama. Một đêm tuyết rơi nhiều. Mọi cửa ngõ đều đã khóa chặt. Tokaku vượt hàng rào chẳng mấy khó khăn, lần ra phía sau đánh thức hai tên đầy tới dậy, lệnh cho chúng  thắp đèn ở hành lang rồi khóa chốt cửa từ bên trong lại.

- Gọi mọi người dậy, trừ thằng Denzou.

Hắn ra lệnh. Đêm đó có bảy tên môn đệ ngủ lại dinh thự này. Khi Sakayama Denzou tỉnh giấc thì đã thấy hai tên đầy tớ run cầm cập bên cạnh Negishi Tokaku.

- A....!!

Sakayama hoảng hốt với lấy thanh kiếm bật dậy.

- Denzou, thằng Izu đã bị ngài Tao Mondo bắt rồi.
- Cái… cái gì ?
- Mày cũng chịu trói đi!
- Waa!! 

Sau một sát na tuyệt vọng, Denzou thét lên như con thú rồi rút gươm chém vào Tokaku. Thân thể Tokaku búng lên, trên trần nhà có tiếng loạt soạt. Đường gươm của Denzou chỉ chém đứt đôi khoảng không trước mặt hắn. Tokaku búng xéo qua đầu Denzou rồi đáp xuống, rùn chân.

- Eitt!!!

Tokaku rút đoản kiếm xẻ đôi hông Denzou. Đầu Denzou vừa ngoảnh lại nhìn đã bị chém bay lông lốc. Bọn môn nhân chạy vội đến hành lang.

- Đồ trộm cướp !

Chúng rút gươm, hô to. Lúc này, bọn môn đồ vẫn chưa nhận ra tên "trộm cướp" này chính là sư phụ cũ của mình. Tokaku xông ra hành lang múa đoản kiếm, chém chết Kamaya và Kuro Tsubo thì bọn chúng mới hay. Bọn Tamagawa, Nagase và ba tên khác bỏ chạy tán loạn. Tokaku cũng không đuổi theo.

- Các ngươi cũng nên trốn đi.

Tokaku nói với bọn đầy tớ.  Rồi hắn phóng hỏa đốt trụi khu biệt thự. Đến khi mọi thứ cháy thành tro thì Tokaku đã không còn ở Edo nữa, lúc này hắn nhắm về hướng tây mà chạy thục mạng. Đến năm năm sau cũng không ai hay tin tức gì về Negishi Tokaku.
                 


[/align]                                                           ***


[/align]                                            
Lúc bấy giờ tại võ đường Morooka ở Edosaki xứ Hitachi, Hijiko Doronosuke ngày đêm rèn luyện cùng hai mươi môn đệ. Hắn cày ruộng kiếm kế sinh nhai và cũng đã thành gia lập thất. Thê tử của hắn là con gái thứ ba một nhà thôn trưởng ở Edosaki, và nghe đâu hòa thượng chùa Bất Động cũng đã trợ ngôn nhiều cho hắn trong việc này.


[/align]Số môn nhân giảm đi đáng kể, nhưng Doronosuke chẳng hề lấy đó làm điều. Hắn cùng một vợ hai con, đồ đệ thân tín Bogaido Hachirou và ba môn đệ khác vui sống giản dị mỗi ngày. Quyển bí truyền thư của ông Morooka Ichiusai sau khi trải qua tay Tokaku rồi Kokuma nay lại trở về Edosaki. Doronosuke lại cất giữ cẩn thận vào đầu tủ sư phụ hắn. Dĩ nhiên là sau khi Kokuma gửi về thì hắn cũng có mở ra xem. Vừa nhìn thấy trang giấy trắng tinh là Doronosuke mỉm cười, vẻ gật gù. Khác với hai sư huynh của của hắn, Doronosuke vừa mở truyền thư ra, nhìn thấy trang giấy trắng lại nhớ về lời dạy của sư phụ Ichiusai. Chắc chắn cả Tokaku và Negishi đều đã nghe ông dạy như vậy.

- Tokaku là Tokaku, Kokuma là Kokuma và Doronosuke chính là Doronosuke.

Lúc đó hắn chăm chú lắng nghe, bây giờ lại nhìn thấy truyền thư. Quả là như vậy.
Hắn cảm nhận rõ ràng và trong sáng như dòng nước thấm vào cát. Người kiếm sĩ phải biết sống sao cho thích hợp với mình nhất.

- Mỗi người phải tự công phu ra thế kiếm độc đáo của mình.

Hắn lại nhớ về những lời sư phụ dạy khi xưa. Ông luôn nhắc nhở học trò rằng mỗi đứa có tính cách, tố chất và duyên phận khác nhau. Và cứ nương theo sự khác nhau đó mà dạy dỗ.

- Đừng nghĩ rằng bí truyền thư của ta là đúng cho riêng đứa nào.  Mà cũng đừng nghĩ là nó có ích lợi gì cả. Mỗi đứa có tố chất, khí tính riêng và ta chỉ căn cứ vào tố chất này mà phát triển nó lên làm cho thành tựu mà thôi. Ngoài ra, ta chẳng muốn làm điều gì khác, mà cũng không thể làm được.

Chính Ichiusai đã nói như vậy.

- Phái kiếm Ippa Ryu chính là con đường kiếm đạo đã tồn tại sẵn trong người mỗi đứa. Tokaku có, Kokuma có mà Doronosuke cũng có. Hãy đi con đường thích hợp với tố chất và tính cách của mình.
- Tokaku là Tokaku...

Quả nhiên là như vậy. Doronosuke cuộn truyền thư lại rồi cất kỹ vào đầu tủ. Lòng hắn đã quyết.

- Đối với ta, ta chỉ thích vùng quê Edosaki yên tĩnh, ấm áp tình người này mà thôi. Ta chỉ muốn làm một bách tính bình thường, ngày ngày giao lưu học hỏi với những người cùng chí hướng, cùng con đường kiếm đạo mà thôi.

Danh dự, vinh đạt, thảy đều chẳng có nghĩa lý gì đối với Doronosuke. Không phải như thế là hắn trở thành kiếm sĩ bạt quần, nhưng đúng là hắn chẳng có ham muốn gì.
Sau này hắn nói lại chuyện này với hòa thượng chùa Bất Động.

- Ừm.

Hòa thượng Kozen gật đầu.

- Một tờ giấy trắng toát thuần nhất vô cấu lại nói được không biết bao nhiêu điều. Đó mới chính là vô hạn. Gàu nước đầy thì không thể chứa thêm được nữa nhưng cái gàu rỗng luôn chứa được nước.

Hijiko Doronosuke đã sống bảy năm ở Edosaki kể từ khi Iwama Kokuma bỏ đi Edo. Mãi về sau này, cách sống của hắn cũng không có gì thay đổi. Thực tế là Doronosuke đã sống một đời bình thường và chôn mình ở Edosaki như người đời vẫn nói. Bọn môn đệ của hắn sau này, mỗi người lại phát huy công phu của mình mà rạng danh với đời. Trong số đó, đáng kể nhất là Bogaido Hachirou, sau này đổi tên thành là Mizutani Hachiya, gia thần của chúa Osuga Yasutaka, thành chủ Yoko Suka xứ Enshu được nhiều người biết đến.


Thế còn Negishi Tokaku thì sao?
Năm năm sau kể từ khi giết chết Sakayama Denzou, không biết từ đâu hắn xuất hiện dưới thành Odawara xứ Soshu. Lúc bấy giờ, Thái cáp Hideyoshi đã mất được một năm vì bệnh. Rồi danh vọng cuả Tokugawa Ieyasu dần dần nổi lên.
Đó là năm thứ tư niên hiệu Keichou (14), một năm trước khi trận chiến phân tranh thiên hạ ở Sekigahara (15) nổ ra. Rồi quyền lực lọt vào tay họ Tokugawa. Tokaku đổi tên thành Shinoda Shuzen, lập ra phái kiếm Mijin Ryu, mở võ đường dưới thành Odawara.
Không hiểu đã tu hành khổ luyện ở những nơi đâu, nhưng giờ đây Tokaku, không, Shinoda Shuzen trở nên ít nói hơn hẳn và trầm tư hơn trước. Sự uy nghiêm toát ra từ thân, tâm hắn khiến bọn môn nhân phải nể sợ. Tokaku giờ đây đã là tông chủ một phái kiếm đường hoàng.
Trận Sekigahara nổ ra, thiên hạ lọt vào tay Tokugawa Ieyasu.

- Hãy đến phục vụ ta nhé.

Chúa Kuroda Nagamasa thành chủ Fukuoka xứ Chikuzen năm lần bảy lượt mời nài. Mãi từ chối không xong nên cuối cùng, Tokaku cũng đầu quân cho nhà Kuroda, hưởng bổng lộc mà người đời vẫn thèm thuồng. Lúc bấy giờ đổi tên là Shinoda Yamato Nokami Tomokatsu. Tomokatsu sống đến năm Kan Ei (16) thứ hai được sáu mươi tám tuổi rồi chết vì bệnh. Trước khi chết, có gọi môn đệ tâm phúc là Soga Mata Hachirou lại dặn dò:

- Ta tuy sắp gần đất xa trời nhưng trong lòng vẫn còn canh cánh một việc.
- Dạ...
- Ta không hiểu, không hiểu.
- Dạ, điều gì ạ ?
- Thôi... chẳng là gì.

Nói rồi nhắm mắt. Negishi Tokaku ... không, Shinoda Yamato Nokami Tomokatsu nhắm mắt rồi chìm vào trong giấc ngủ.
Tòa dinh thự an nhàn thanh tĩnh dưới chân thành Fukuoka là một nơi tràn ngập sánh sáng. Yamato Nokami Tomokatsu sống một đời không vợ không con. Tomokatsu đã ngủ được ba ngày hai đêm, nay bỗng mở mắt. Đêm đó, bên đầu giường chỉ có mỗi Soga Mata Hachirou. Tomokatsu sai đồ đệ ra ngoài phòng khách lấy hai cuộn sách cất trên kệ đem vào. Bên ngoài thấy có đề "Bí truyền thư phái Mijin Ryu". Mata Hachiro gần như nín thở.

- Ta giao lại cho ngươi.
- Dạ !

Trong số môn nhân, chỉ có mình hắn được chọn. Vinh dự này khiến Hachiro sững sốt, mắt lấp láy.

- Trông cậy cả vào ngươi.
- Dạ. Sư phụ cứ an tâm...
- Tốt, tốt rồi.

Nobukatsu mấp máy môi rồi chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mê sảng, đôi môi lại bặp bẹ dưới bộ râu trắng toát.

- Dạ...?

Hachirou lắng tai nghe, nhưng chỉ được tiếng còn tiếng mất.

- Truyền thư... truyền thư giấy trắng... trắng..., chưa hiểu. Ta chưa hiểu...

Đêm đó Shinoda Tomokatsu tắt thở.
Soga Mata Hachiro mở truyền thư sư phụ trao lại ra xem thì thấy bên trong có ghi ba mươi điều cực ý của phái kiếm Mijin Ryu.


Hết.

Sài Gòn  18-1-2007


[/align]________________________________________________


[/align] 


[/align]Cước chú:


[/align]
(1) Bunroku: niên hiệu kéo dài từ năm 1592~1596.

(2) Edo là tên vùng đất phía đông nước Nhật, thời cổ là nơi hoang vu nhưng từ khi tướng quân (Shougun) Tokugawa Ieyasu chuyển sang vùng đất thì trở thành nơi nhộn nhịp, đến thời Meiji (Minh Trị) thì đổi tên thành Tokyo và là thủ đô của đất nước này trong thời đại mới.


[/align] 


[/align](3) Toyotomi Hideyoshi: võ tướng thời Chiến Quốc, thuộc hạ của tướng Oda Nobunaga, người có công tiêu diệt các chư hầu, thống nhất nước Nhật loạn lạc.


[/align] 


[/align](4) Hatamoto: một chức danh võ sĩ thời Edo, bổng lộc không hơn một vạn hộc nhưng được quyền diện kiến Tướng Quân.


[/align] 


[/align](5) Tsukahara Bokuden (1489~1571): kiếm khách nổi tiếng cuối thời Muromachi, học Kamiizumi Isenokami mà lập ra phái kiếm Kashima Shintou Ryu. Ông được người đời xưng tụng là kiếm thánh bởi tài năng và đạo đức mẫu mực.


[/align] 


[/align](6) Ngày nay là tỉnh Ibaraki.


[/align] 


[/align](7) Nguyên văn: Fudouji.


[/align] 


[/align](8) Nguyên văn là Bugyou, một chức quan kiểm soát ở địa phương thời phong kiến. Có Bugyou quản lý khu phố, Bugyou quản lý việc xây cất chùa chiền,...

[/align] 


[/align](9) Đơn vị đo lường cổ. 1 thước là 10 thốn, khoảng 30 cm.


[/align] 


[/align](10) Niên hiệu từ năm 1592~1596.


[/align] 


[/align](11) Nguyên văn: Jippouji.


[/align] 


[/align](12) Lúc này Tokugawa Ieyasu vẫn còn dưới quyền Hideyoshi. Hideyoshi xuất binh sang Triều Tiên, định bụng thôn tính xứ này làm bàn đạp đánh thẳng sang Trung Hoa.


[/align] 


[/align](13) Atemi: cú đánh dứt điểm vào yếu huyệt, có thể gây tử vong hay bất tỉnh tùy mức độ nặng nhẹ.


[/align] 


[/align](14) Niên hiệu từ năm 1596~1615.


[/align] 


[/align](15) Sekigahara: địa danh ở phía tây nam tỉnh Gifu ngày nay. Ngày 15 tháng 9 năm 1600 nơi đây đã xảy ra trận chiến kinh thiên động địa giữa họ Tokugawa chống lại các thế lực đối lập. Tokugawa thắng lợi và lập nên Mạc Phủ Tokugawa đóng ở Edo, tức Tokyo ngày nay. Đây là trận đánh quy mô lớn nhất trong lịch sử phong kiến Nhật Bản.


[/align] 


[/align](16) Niên hiệu kéo dài từ năm 1624~1644


[/align]
Ta muốn sống an bình. Nó chà đạp ta. Ta phải đánh đổ nó. Nó kềm kẹp ta. Ta phải đánh trả nó. Muốn đánh trả ư? Làm sao được khi ta còn không có chí đánh? Làm sao được khi thân ta còn lo sợ an nguy, sợ hãi cái chết?

(Trích Karl Marx)
Đăng nhập để trả lời
0

Cung Cuồng
 
Truyện ngắn “Cung Cuồng” (Yumi no Gempachi) được in trong tập tiểu thuyết thời đại (Jidai Shosetsu) “Kiếm khách quần tượng” (Kenkyaku Gunzou) do Bungei Shunshu xuất bản tháng 9 năm 1979. Truyện được xây dựng trên một bối cảnh lịch sử có thật của nước Nhật để nói lên một cách sống, một thái độ đối với cuộc đời của một kiểu người và có lẽ nhận được sự đồng cảm của tác giả. 

Nguyên tác: Ikenami Shou Tarou
Người dịch: Nhất Như 
[/align] [/align] [/align] [/align]Một[/align] 
Từ thuở niên thiếu, Komatsu Gempachi đã được người trong thành gọi là "Cung Cuồng". Con đường đến với cung đạo bắt đầu từ mùa xuân năm bảy tuổi, lúc bấy giờ phụ thân Komatsu Yanagi Saemon hãy còn sống. Saemon tự tay làm lấy một cánh cung cỡ nhỏ cho trẻ nít rồi đưa cho con thứ là Gempachi.
 
- Anh mày đã không ra sao…Không biết mày thế nào.
 
Mọi chuyện bắt đầu từ đó.
Động tác lắp tên vào cung rồi bắn vào đích, thoạt mới nhìn qua thì chỉ là một kỹ thuật cực kỳ đơn giản, nhưng nếu hỏi vậy tại sao Gempachi lại say mê đến độ bị gọi là "Cung Cuồng" thì hẳn không còn câu trả lời nào thích đáng hơn rằng: không chỉ cung đạo mà trong tất cả các môn võ nghệ khác cũng như thiên kỹ vạn nghệ khác, thuật giả là người nghệ sĩ sử dụng cái thuật của mình và dồn hết tinh hồn, tâm lực vào đấy.
Trong các ngành nghệ thuật khác thì những động tác cơ bản biểu hiện ra bên ngoài cũng vô cùng đơn giản.
Nhưng để đạt được cái thành tựu chín mùi lên đến điểm cực ý trong mọi kỹ, nghệ khác thì người luyện tập không thể không sớm rèn tối luyện, lặp đi lặp lại những động tác cơ bản ấy đến mức cùng cực.
Trong động tác buông tên bắn vào đích, kẻ bắn cung phải nâng cao, phát huy cả tinh thần lẫn nhục thể của mình đến mức vô hạn. Để đạt được cái cực ý trong bắn cung thì không thể không tận tâm cầu đạo, theo đuổi mục đích đến tận cùng. Điều này cũng có thể nói là tương đồng với chư nghệ chư năng, nhất thiết vạn pháp thảy đều như thế.
 
- Chính phụ thân là người đã khai thị cho ta đến với cung đạo.
 
Sau này nhiều lần Gempachi đều nói như vậy. Quả nhiên là sự chỉ đạo của Yanagi Saemon quá xuất sắc nhưng cũng không thể phủ nhận thiên tính của Gempachi.
Cung thuật của Yanagi Saemon thuộc hàng bạt quần và tiếng tăm vang dội khắp thành Matsue xứ Izumo.
 
- Nhưng thế cuộc sắp bước vào thời kỳ chẳng còn cần đến võ nghệ nữa rồi...
 
Vào cuối năm, phụ thân Yanagi Saemon gượng cười mà tiết lộ cho Gempachi hay. Quả nhiên là vậy. Cái thời chiến loạn đã kết thúc được bảy năm, giờ đây dưới sự thống trị của Mạc phủ Tokugawa thì toàn Nhật Bản đã bước vào thời kỳ hòa bình và bắt đầu phát huy sức mạnh kinh tế với thương phẩm được sản xuất liên tục.
Đó là vào niên hiệu Genroku (1), thời đại của sức mạnh kinh tế chứ không còn là võ lực nữa.
Thời đại văn được chuộng hơn võ.
Và bọn võ sĩ cũng thay đổi, dần dần trở nên quan liêu hơn và ưa thích những cái phức tạp hơn là chuộng những sự đơn giản thuần nhất như trước kia.
Vào mùa hạ năm Genroku thứ hai, Yanagi Saemon mất vì bệnh, con cả là Juemon lên nối dõi nắm nghiệp nhà.

Trước lúc tắt thở, phụ thân có gọi Gempachi đến dặn dò.
 
- Này Gen, người đàn ông có thể giương cung sống suốt đời mà không biết chán.
 
Gempachi là con thứ, chừng nào còn chưa được họ nhà khác nhận làm dưỡng tử gã con gái cho thì suốt đời phải sống dựa vào huynh trưởng Juemon. Komatsu Juemon giờ đây trở thành chủ một họ, lương bổng hơn trăm hộc (2), nhưng không hề quan tâm đến cung thuật, kiếm đạo võ nghệ mà chỉ chuyên tâm vào đường học vấn. Juemon cũng được lòng cấp trên nên con đường hoạn lộ khá suông sẻ. 
 
- Này Gen, đệ hãy thong thả mà sống trọn đời với cánh cung mình yêu thích. Ta không chịu được khi phải chia ly với đệ.
 
Juemon đối xử với tiểu đệ Gempachi rất mực chu đáo. Có lẽ cũng là do song thân mất sớm. Tình huynh đệ quá thân mật của họ đôi khi trở thành đề tài đàm tiếu cho bọn người hầu trong nhà.
 
Nhưng....
Vào đầu mùa hạ năm Gempachi được mười tám tuổi thì xảy ra một biến cố lớn. Chẳng là Juemon dính líu đến vụ án lạm quyền lạm chức trong phiên (3) Matsue nên bị đày vào ngục. Từ thời Chiến Quốc, Nhật Bản bị chia cắt thành hàng trăm vùng nhỏ do chư hầu cát cứ ở các địa phương gọi là phiên. Những kẻ cầm đầu một phiên, ngoài mặt mang tiếng là chư hầu thần phục Thiên Hoàng, nhưng sau lưng lúc nào cũng chiêu binh mãi mã chờ cơ hội thôn tính lẫn nhau. Sau khi Tokugawa Ieyasu thống nhất thiên hạ ở trận Sekigahara chấm dứt thời đại Chiến Quốc hơn trăm năm thì thể chế phiên vẫn còn được duy trì, mãi đến sau thời Minh Trị Duy Tân mới bị bãi bỏ.
Vì vậy mà nhà Komatsu bị tịch thu quan tước, Gempachi bị đuổi khỏi phiên Matsue.
Sự kiện này liên quan đến việc Tổng quản (4) phiên Matsue là Tanahashi Chikamasa và phe phái bị thanh trừ vì việc lạm quyền làm xằng.
Khai tổ của phiên Matsue là Matsudaira Naomasa, một người cháu của Tướng quân Tokugawa Ieyasu, người dì của ông ta được gả cho phụ thân của Chikamasa là Tanahashi Katsusuke. Điều này nói lên rằng Tanahashi Katsusuke không phải là một nhân vật tầm thường. Thế là họ Tanahashi trở thành thân tộc của phiên chủ Matsudaira rồi leo lên đến địa vị bốn trăm hộc, đến thời Chikamasa thì lương bổng lên đến hơn hai ngàn hộc và giữ chức Tổng quản coi sóc bọn võ sĩ trong phiên.
Quyền lực và vinh hoa nằm trong tay Tanahashi Chikamatsu nên hắn ngày càng chuyên quyền lộng hành, dần sinh ra lắm điều xấu xa tồi tệ. Vậy nên bọn trọng thần mấy đời trong phiên kết tập thành một "phe chính nghĩa" quyết tâm loại bỏ Tanahashi.
Komatsu Juemon khéo lấy lòng tổng quản Chikamasa nên được nhiều ưu đãi, thân phận lên đến hơn ba trăm hộc.
 
- Tội của ta là không thể trốn được.
 
Juemon nói với Gempachi khi bị đầy vào lao, rồi hai năm sau phát bệnh mà chết.
Thê tử của Juemon là Nae trở về nhà cha mẹ ở làng Imamura. Giữa hai người không có đứa con nào.
Vì vậy mà Gempachi trở thành kẻ cô thế không nơi nương tựa.
 
- Này, hãy để phần Gempachi cho ta lo liệu.
 
Một người trong hàng Tổng quản là Midani Handayu đứng ra bảo trợ, đưa Gempachi đến một căn chòi nhỏ của bọn tiều phu ở làng Đại Đông (5) cách thành Matsue năm dặm.
 
- Ngươi hãy ở đây.
 
Tổng quản Midan căn dặn và cũng bí mật mang cơm nước đến cho. Có sự biệt đãi này âu cũng là vì ngày trước Midani Handayu là môn nhân học cung nghệ của nhà Komatsu.
Từ khi đến làng Đại Đông, Komatsu Gempachi luôn bị dằn vặt bởi tội lỗi của huynh trưởng Juemon và nó không lúc nào thôi hành hạ hắn. Chẳng mấy chốc mà cái thể xác cao sáu thước (6) vạm vỡ trước kia đã trở nên tiều tụy, khuôn mặt hốc hác.
 
- Tóc tai ngày càng thưa dần, gương mặt cứ như  ông cụ ấy.
Người trong làng bắt đầu đàm tiếu và không một ai nghĩ rằng Gempachi đang ở cái tuổi mười tám trai trẻ cả.
 
 
Hai
 
 
Suốt ngày, Komatsu Gempachi cứ nhốt mình trong căn chòi nhỏ ở làng Đại Đông và chẳng bước chân ra ngoài để ai trông thấy bao giờ.
 
- Hay là trốn rồi nhỉ ?
 
Vị thôn trưởng Ashitani Chogoro sinh nghi, đến bên dòm vào căn chòi thì hoảng hồn.
Gempachi hầu như chẳng ăn uống gì, đang ngã vật ra sàn và dường như đã bất tỉnh.
Từ một người trẻ tuổi say mê cung thuật đến mức bị gọi là cuồng mà nay chỉ vì huynh trưởng liên quan đến vụ lạm quyền mà Gempachi đau khổ đến mức không dám nhìn mặt người làng nữa.
 
- Là như thế đó. Cũng thật là...
 
Nghe lời thôn trưởng kể lại, người trong làng bắt đầu nhìn nhận lại và nảy sinh hảo ý đối với Gempachi.
 
- Thật là tội nghiệp!
- Hay là chúng ta mang ít thức ăn đến.
Thế là người làng mang gạo và rau củ đến căn chòi của Gempachi, lặng lẽ đặt trước cửa.
- Không hiểu vị nào đã ban cho thế này… Là vị nào xin hãy dạy rõ.
 
Gempachi đi gõ cửa từng nhà một trong thôn mà hỏi cho rõ, vẻ mặt khổ não vô cùng. Người làng cứ nghĩ rằng Gempachi đang nổi giận nhưng thực ra không phải vậy, Gempachi đến để trả tiền thức ăn.
 
- Số tiền này tôi phải trả.
- À, ngài đừng bận tâm. Xin cứ tự nhiên mà thọ nhận chỗ ấy.
 
Người làng kiếm cớ thoái thác nhưng Gempachi nhất định không chịu.
 
- Như thế không được. Tôi không thể nhận bất cứ thứ gì mà không trả tiền. Như thế khác nào bảo Gempachi này chết đi. Xin hãy nhận lấy cho.
Gempachi tỏ vẻ khẩn khoản, hai tay chắp lại như vái lạy. Quả nhiên là sự việc của Juemon đã thấm vào tận xương tủy Gempachi và ngày đêm hành hạ hắn.
 
- Nhưng việc đó và việc này là hai chuyện khác nhau.
 
Cuối cùng người làng cũng bị thái độ cứng rắn của Gempachi áp đảo.
 
- Tuổi hãy còn trẻ mà lạ thật.
- Đúng là người tốt.
 
Người làng bắt đầu bàn tán. Thật là một người trẻ tuổi lạ lùng.
Trong đám bách tính có lão nhân Ushichi ở cách căn chòi nhỏ của Gempachi không xa.
 
- Một mình ngài dùng thì bấy nhiêu cũng chẳng đáng kể gì. Xin ngài cứ tự nhiên, khi nào cần cứ đến nhổ rau củ trong vườn nhà lão mà dùng.
 
Sự quan tâm của bách tính khiến Gempachi cảm động rơi nước mắt.
 
- Xin đa tạ. Khi nào cần xin được lượng thứ.
- Ngài cứ tự nhiên, đừng khách sáo.
 
Từ đó, thỉnh thoảng Gempachi lại đến vườn nhà Ushichi nhổ rau củ, và cứ mỗi lần như thế, lại đặt dưới gốc cây số tiền tương ứng với phần mới nhổ đi. Ushichi thấy thế lấy làm ái ngại vô cùng.
 
- Ngài không cần phải nhất nhất sòng phẳng như vậy đâu.
 
Ushichi mang tiền đến trả lại thì:
 
- Xin cứ nhận cho. Nếu không nhận thì tôi không thể nào ăn được.
 
Gempachi chắp tay khẩn khoản cầu xin " xin cứ nhận cho"  lặp đi lặp lại khiến Ushichi bối rối vô cùng.
 
- Thật tội nghiệp.
- Nhưng đâu cần phải khổ sở thế chứ.
- Nghe đâu chỉ mới mười tám tuổi.
- Chỉ có chừng ấy tuổi thôi mà đã sống cách biệt với chúng ta, lại còn ăn những thứ hư hỏng chuột bọ nó phá. Như thế thì sức khỏe nào chịu được.
- Ờ đúng vậy.
 
Người làng thông cảm với Gempachi và tập trung trước căn chòi, nhưng có nói gì đi nữa thì Gempachi cứ nhất quyết không nghe theo. Thật hết cách.
Rồi một năm trôi qua, mọi sinh hoạt của Komatsu Gempachi cũng không có gì thay đổi. Ngày ngày cứ nhốt mình trong căn chòi nhỏ, chỉ ăn uống qua loa để cầm cự với cái đói và cũng chẳng bận tâm đến việc tắm gội. Dĩ nhiên cũng chẳng có ý định động đến cung tên như trước.
Thân thể Gempachi ngày càng gầy mòn, dung nhan tiều tụy có lẽ đã đến cực điểm.
 
- Chắc là phát cuồng rồi.
 
Trong làng có kẻ nhíu mày.
 
Rồi một đêm mùa hè.
Căn chòi của Gempachi bấy lâu nay bốc ra một mùi hôi thối khó tả. Komatsu Gempachi mười chín tuổi đang say ngủ trên sàn và cũng chẳng buồn khép cửa. Một bóng người bí mật lặng lẽ lần ra phía sau rồi lẻn vào căn chòi.
 
 - Thối quá !
 
Bóng người bật tiếng thì thầm. Đó là một giọng đàn bà.
Dù Gempachi chẳng chịu ăn uống gì nhưng cũng là kẻ sở hữu thân thể của gã con trai mười tám. Nhưng sự u uất đã khắc sâu vào tận thân, tâm Gempachi đến cực điểm và sinh hoạt dị thường của hắn đã tác động đến cơ thể như thế nào, hẳn là thiên hạ đều hiểu rõ. Trong chòi chỉ toàn một mùi mồ hôi trộn lẫn với chất nhờn cơ thể tiết ra và bụi bặm, cáu ghét bốc lên nồng nặc.
Từ một người say mê nhiệt tình với cung thuật như thế mà giờ đây trở thành như thế này. Quả nhiên Gempachi ngày càng đi đến chỗ như một người trong làng nói "chắc là khùng rồi".
Trong đêm tối, bóng đàn bà mò đến bên chỗ Gempachi ngủ rồi bắt đầu cởi bỏ tấm áo khoác mùa hè, để lộ thân thể trắng muốt.
 
- Này! Này!

Bị lay, Gempachi bừng tỉnh, toan bật dậy nhưng đã bị đôi tay người đàn bà chặn ngay cổ. Chỉ trong chốc lát hai cặp môi đã hòa quyện vào nhau.
 
- Là...Làm gì thế này… Ai đó!!
- Là người trong làng đây.
- Cái gì ?
- Suỵt… Xin chàng chớ to tiếng.
 
Không phải là con gái. Nghe giọng thì biết đây là một người đàn bà thành thục, mà so với người làng thì cách dùng từ và phát âm cũng chuẩn hơn nhiều. Bàn tay người phụ nữ nhẹ nhàng di chuyển, xoa nhẹ nơi ngực Gempachi.
 
- Khô…Không được! Không được!
- Xin chàng hãy ban cho thiếp.
- Cái...cái gì....!!!
- Sức mạnh của người đàn ông.
- Không!! … Ta không biết! Ta không biết!!
 
Gempachi vùng vẫy. Toan gỡ cánh tay người đàn bà ra nhưng toàn thân đã mềm nhũn không còn chút sức nào. Nhưng từ trong cảm giác yếu đuổi lại nảy sinh một dục vọng hành hạ Gempachi. Thân thể người đàn bà như vừa mới tắm, toát ra mùi hương dễ chịu khiến Gempachi ngây ngất.
 
- Không được! Không được....
 
Gempachi mấp máy môi nói như người mớ ngủ.
 
- Không đượ! Chuyện này không được!

- Xin chàng hãy cho thiếp sức mạnh. Xin chàng ! Đây là chuyện riêng giữa chúng ta mà thôi.
- Không được! Không được...
- Đây, làm như thế này…
- A! … không được!... không…
- Hãy khẽ thôi….
 
 
Ba
 
Kể từ đêm đó, sinh hoạt của Gempachi thay đổi hẳn.
Người đàn bà đó sống một mình trong căn nhà nhỏ phía bên kia rừng, đối diện nhà lão bách tính Ushichi. Nghe đâu người chồng chết để lại  mấy mẫu ruộng và đứa con mười tuổi tên là Toku Tarou, nhưng hồi năm ngoái thị đã cho nó đến làm công ở hàng gạo Inoya Hirabei, bên khu phố gỗ dưới thành Matsue.
Người đàn bà đó tên là Oritsu, tuổi vừa được hăm tám.
Người chồng trước chết đã vừa năm năm.
Nếu nói về dung nhan thì Oritsu thuộc mức dưới của bậc trung, hay hạng trên của bậc chót. Khuôn mặt rám nắng và nói chung không thể khen ở điểm nào được.
Nhưng khi thấy Oritsu khỏa thân thì vẻ đẹp mới được phát huy đầy đủ. Toàn thân mượt mà, không ai nghĩ đây là thân thể của một người đàn bà gần ba mươi. Dưới lớp y phục che kín kia là làn da trắng muốt, nượt nà.
 
- Không thua gì đám con gái mười tám.
 
Có lần Oritsu nói với Gempachi như vậy, tràn đầy tự tin. Dĩ nhiên là trước đây Gempachi chưa hề biết qua mùi con gái để mà so sánh, nhưng từ khi tiếp xúc với sự thần bí của nhục thể thì đã thay đổi nhiều.
 
- Đối với ta, Oritsu vẫn là nhất. Ước gì như thế này mãi nhỉ.
- Nhưng không được để người khác biết. Chuyện này không thể để lọt vào tai thiên hạ được.
- Ừm…
- Vậy xin chàng cứ đợi đến đêm, thiếp sẽ lẻn đến đây.
- Ừ ta đợi, ta đợi.
- Nhưng sẽ phải chờ lâu lắm đấy.
- Ta không quan tâm, không quan tâm.
- Vậy thì từ giờ trở đi, một tháng thiếp đến hai… ba lần…
- Chỉ thế thôi sao. Không đến thường xuyên được à?
- Thiếp còn có công việc của thiếp. Vừa là bách tính, đêm phải đến đây. Trong khi đợi thằng con lớn khôn thì cũng phải làm việc để có cái sinh nhai, chàng hiểu không?
- Bây giờ ta không thể làm gì được cho nàng. Thật vô dụng! Chẳng bù với nàng, suốt ngày ta cứ nhốt mình ở đây chẳng làm gì…
- Thế chàng thích bắn cung lắm phải không?
- Hả? Làm sao nàng biết?
- Năm mười tám tuổi thiếp có đến làm tỳ nữ trong dinh thự ngài Kohata dưới thành trong ba năm...
 
Dinh thự của Kohata Tadahira, một danh sĩ trong phiên Matsue cách nhà Komatsu không bao xa nên từ thời bé, Oritsu đã nghe tiếng đồn "Cung Cuồng" của Gempachi.
 
- Hay là chàng ra sau núi tập bắn cung lại đi.
Oritsu khuyên.
- Ta cũng muốn lắm, nhưng ngại người làng gặp phải.
- Thế thì Oritsu cũng không đến đây làm gì nữa.
- Không, không được.
- Thế thì chàng tập cung lại đi.
- Ừm…
 
Thế là trong một năm, ngày ngày Gempachi lại vác cung ra sau núi. Mỗi khi trở về nhà thì mặt mũi, cơ thể đều tràn đầy sinh khí. Ngày nào cũng thế, Gempachi chuẩn bị cung tên mang ra sau núi, làm đích tập bắn rồi mãi đến tối mịt mới về. Rồi thì cũng dọn dẹp căn chòi cho gọn gàng sạch sẽ, người ta còn thấy có khói nấu cơm nướng cá bốc lên nữa.
Dĩ nhiên là nếu không ăn uống đầy đủ thì chẳng thể nào tập cung được. Kết cục thế này ai cũng hiểu.
 
- Oritsu vui quá.
 
Mỗi đêm Oritsu vuốt ve, Gempachi tràn đầy sinh lực lấy làm vui lắm.
 
- Xem này, cơ ngực chàng cũng dần đầy lên này.
- Ừ nhỉ.
- Chàng ơi!
- Hả?
- Gần đây tình hình bỗng trở nên lộn xộn. Có mấy tên giặc cướp từ đâu đến lởn vởn quanh làng, ngà thôn trưởng lấy làm lo lắm.
- Ừm, thế à.
- Chàng cũng chịu nhiều ơn người làng phải không?
- Ừ, dĩ nhiên rồi.
- Thế thì nên giúp họ để trả ơn. Đêm đêm chàng đi tuần quanh làng thì được chứ gì?
- Ừ được.
 
Đôi mắt Gempachi sáng lên. Thế là từ đêm hôm sau, hắn vác cung đi tuần quanh làng.
Mọi sự chuẩn bị cũng vô cùng chu đáo. Gempachi mang cánh cung nhỏ, mặc áo chẽn, hông đeo song đao, trông đường bệ như võ sĩ ra trận.
Hết thu sang đông, rồi sang năm mới,  rồi đến hạ.
Cứ đêm đêm, Gempachi đi tuần quanh làng không bao giờ trễ nải. Trong thời gian này đã hai lần bắt được trộm nên người làng không ai không biết chuyện.
Trong làng có kẻ giàu có, mỗi khi đi đâu hay khi chỉ có đàn bà con nít trong nhà đều nói "đến nhờ ngài Gempachi trông nhà hộ". Mỗi lần như vậy, Gempachi đều vui vẻ nhận lời.
 
- Thật là vô cùng thuận tiện.
 
Người làng thấy thế lấy làm vui lắm.
Được nhờ trông nhà, Gempachi ăn mặc vũ trang như thế rồi đi vòng quanh khu vực canh gác, ngồi loanh quanh gần đấy, đặt cung bên cạnh, mở toang cửa sổ, cặp mắt dò xét bốn phương tám hướng không chút lơ đễnh. Tuy đêm hôm khuya khoắt nhưng Gempachi không hề ngủ mà cẩn thận canh gác cho đến khi gia chủ trở về mới thôi.
 
- Ngài không cần phải tỉ mỉ thế đâu....
 
Kẻ nhờ vả cũng lấy làm ái ngại.
- Thật là khác người.
 
Người trong làng nhìn Gempachi bằng ánh mắt lạ lùng không như như người bình thường.
Rồi vào  một đêm mùa hạ, năm Gempachi được hăm mốt tuổi.
Một người giàu có trong làng đi có việc nên đến nhờ Gempachi trông hộ. Một chặp sau có bốn tên cường đạo đột nhập vào. Nước Nhật thời Edo chẳng thiếu gì trộm. Sự tàn bạo và ma mãnh của chúng nhiều khi khiến quan quân phải lo sợ. Có những tên trộm thời Edo đã ghi tên mình vào danh sách bất tử bởi thành tích bất hảo của chúng.
Nhưng Gempachi vốn chẳng bao giờ lơ đễnh khi canh gác nên khi bọn trộm vừa lẻn từ ngoài vườn vào thì:
 
- Bọn đạo tặc!
 
Gempachi thét rồi lắp cung tên bắn vào bọn cường đạo. Lúc bấy giờ có đứa hầu gái chứng kiến toàn bộ sự việc.
 
- Chỉ trong chút xíu mà ngài Gempachi đã bắn bốn mũi tên. Con chẳng tin vào mắt mình nữa, cứ như là phép màu vậy.
 
Nó kể lại. Một mũi tên vừa bắn ra, Gempachi liền lắp mũi tên tiếp theo đang kẹp giữa ngón tay út vào dây cung. Rồi khi vừa lắp xong mũi tên đã kẹp tiếp mũi tiếp theo trong ống vào giữa ngón út và ngón áp út. Cứ như thế mà "chỉ trong chút xíu" đã bắn ra bốn phát. Động tác lắp tên bắn ra nhanh không sao kể xiết.
Tuy là đang đêm tối mịt nhưng không trật phát nào. Bọn kẻ cướp có đứa bị bắn vào đùi, có đứa trúng mông và tuyệt nhiên chẳng đứa nào mất mạng cả. Cả bọn ngã quay ra đất rồi "chỉ trong chút xíu", Gempachi đã mang dây thừng đến trói gô lại.
Sự kiện này được đồn ầm lên, lan cả vào thành Matsue.
Thôn trưởng Ashitani Chogoro đến chòi Gempachi tạ lễ thì:
 
 - Người đời thường hay quên những chuyện dị thường và mỗi ngày cứ nghĩ là chuyện bình thường. Tôi cũng là một người trong số đó. Vì vậy mà khi được nhờ trông nhà, tôi phải cố gắng không được để thất bại cho đến khi gia chủ trở về. Tôi đã sợ những chuyện dị thường đến xương tủy rồi.
 Gempachi đáp. Sợ những chuyện dị thường đến xương tủy, Gempachi muốn nói đến chuyện Komatsu Juemon lạm quyền và chết trong ngục.
 
 - Khi vừa hay tin huynh trưởng mất trong ngục, nếu là ta, trước khi gặp nàng, có lẽ ta đã tự sát rồi.
 Có lần Gempachi nói với Oritsu.
Người làng vẫn không hay biết gì về quan hệ giữa hai người.
 
 - Huynh trưởng đối với ta thật tử tế mà lại chết trong lao ngục. Chỉ vì chăm lo cho thằng em mà phải nhúng tay vào những chuyện bất chính. Thế gian quả lắm điều nghiệp chướng.[/align]- Khi mới đến làng này, chàng cũng là người làm toàn những điều nghiệp chướng đấy chứ.[/align]- Ừ nhỉ. Mà từ khi gặp nàng thì thân, tâm ta đã trở lại bình thường.[/align]- Thế chẳng phải là điều gàn dở sao.[/align]- Nếu nói thế thì đúng thật. Hahahaha...[/align]- Con người và cuộc đời, toàn là những chuyện gàn dở.[/align]- Ừ, ừm…[/align]- Người làng vừa xem chàng là người lạ lùng để họ cười cợt mà lại vừa nhờ vả, tin cậy chàng. Quả là gàn dở.[/align] [/align] [/align] Bốn

Cứ như thế, người làng vừa nhìn Komatsu Gempachi với ánh mắt lạ lùng vừa tin cậy. Chẳng mấy chốc mà gần chín năm đã trôi qua ở làng Đại Đông.
Ngày ngày Gempachi đều hết lòng giúp đỡ người làng, đêm đến lại trở về chòi với Oritsu. Nhưng tuyệt nhiên chẳng ai biết gì về mối quan hệ này.
Đến tháng năm niên hiệu Hoei (7) thứ bảy, chúa phiên Matsue là Matsudaira Tsunachika về ở ẩn, nhường cho người em trai Yoshito lên thay.
Nhân dịp này, những kẻ mắc tội chín năm trước đều được ân xá đặc biệt. Nếu Komatsu Juemon còn sống thì chắc cũng được phóng thích. Tổng quản Midani Handayu thưa lên chúa Yoshito rằng:[/align] [/align] - Hay là nhân dịp này cho gọi Komatsu Gempachi trở lại, ban cho quan tước. Ngài nghĩ thế nào? Gempachi giờ đây đang trú tại làng Đại Đông và giúp dân làng làm nhiều việc thế này, thế này....[/align] [/align] Tân phiên chủ nghe theo lời Tổng quản cho vời Gempachi lại, ban cho quan tước năm mươi hộc đủ nuôi hai người trong một năm.
Lúc bấy giờ, Gempachi được hăm tám. Nông phụ Oritsu vừa ba mươi bảy.
Đêm chia ly….
Oritsu nén tình cảm, không nhỏ một giọt nước mắt. 
 
- Có lẽ từ đây chúng ta phải quên nhau thôi. Chàng ơi, chỉ còn lại đêm nay… 
 
Gempachi không nói một lời. Oritsu lòng buồn rười rượi.
Trước khi trời sáng Oritsu trở về nhà bên kia rừng, Gempachi cũng lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ. Trên con đường làng, khi về đến bên kia rừng thì Oritsu bật khóc nức nở.
Dân làng đến chúc phúc, rồi Gempachi rời làng Đại Đông vào thành Matsue.

Hết hạ lại sang thu.
Oritsu lúc này cũng đã già.
Một ngày thu nọ.[/align]Đột nhiên Komatsu Gempachi xuất hiện ở làng Đại Đông. Dân làng trố mắt.
Gempachi vận lễ phục chỉnh tề, hông đeo song đao đi bên cạnh chiếc kiệu trống mấy người khiêng, vừa đi vừa mỉm cười.[/align] [/align]- A trông kìa, ngài Gempachi thật là đường bệ.[/align]- Không biết là chuyện gì nữa nhỉ ?[/align]- Vẫn cứ như xưa, luôn khác người. [/align] [/align]Trong khi dân làng đang xì xào bàn tán thì Gempachi và chiếc kiệu trống đã nhắm thẳng hướng khu rừng trước nhà lão bách tính Ushichi mà đến.
Lúc này, Oritsu đang làm đồng bên sườn núi bỗng mừng rỡ chạy về. 
 
- Oritsu, lâu quá nhỉ.[/align]- Ngài trông cũng đường bệ hơn.[/align]- Nhưng bên trong cũng vậy thôi.[/align]- Thế ngài đến thôn có việc gì ?[/align]- Đón nàng.[/align]- Đón…?[/align]- Ta đến đón nàng về làm vợ. Ta đã bàn chuyện này với con trai nàng và nó cũng rất vui mừng. Nào, hãy lên kiệu đi![/align]- Nhưng mà…[/align]- Kệ, như vầy được rồi. Ta không quan tâm.[/align] [/align]Quả là "chỉ trong chút xíu".
Oritsu lên kiệu mà vẫn chưa hết bỡ ngỡ. Gempachi đi bên cạnh vẫy tay chào dân làng rồi vào thành.
Bách tính đứng hai bên vệ đường tiễn đưa hai người không nói một lời. [/align]
Căn nhà mới của Gempachi nằm trong khu phố Okudani trong thành. Chỉ là một căn nhà nhỏ của võ sĩ hạng thấp năm mươi hộc trong phiên.
Để đón được Oritsu về làm vợ thì Tổng quản Midani Handayu cũng đã trợ ngôn cho Gempachi rất nhiều. Vốn ngày xưa, Oritsu có phục vụ trong dinh thự Kohata Tadahira nên Kohata cũng nói Oritsu là chỗ họ hàng xa với mình nên mới được lệnh trên cho phép. Ngày xưa, khi sự phân biệt giai cấp còn gay gắt thì những thủ tục này là điều đương nhiên.
Nhưng không một ai không biết đến mặt sau của việc này.[/align] [/align]- Lấy một người hơn mình những mười tuổi, lại xấu xí thế kia...[/align]- Mà chồng trước của thị cũng chỉ là một bách tính xoàng.[/align]- Quả nhiên là khác người thật. [/align] [/align]Tin đồn một thời lan rộng trong thành. Phải hai năm trôi qua người ta mới xem đôi vợ chồng này là "chuyện bình thường".
Khi Gempachi nhậm chức "cung thuật chỉ nam" (8) lãnh trăm hộc thì hầu như trong thành chẳng đồn đãi gì mà chỉ là một lễ nhậm chức giản dị chẳng ai hay biết.
Lúc đó: 
 
- Thời gian gần đây, một năm mấy lần quan khách đến chơi, mà chén rượu trong nhà cũng không còn được tốt nữa rồi. 
 
Nghe Oritsu nói, Gempachi liền bảo: 
 
- Được rồi, để ta đi mua.
 
 Gempachi tìm đến cửa hiệu dưới thành, sau khi xem một hồi rồi chọn được món tửu khí ưa thích.
 
- Ta mua cái này. Không sứt mẻ gì chứ ?[/align]- Thưa không ạ.[/align]Chủ hiệu đáp. Sau khi về nhà, Oritsu kiểm tra thì phát hiện ra trong số năm chén rượu, có hai chiếc bên dưới đáy có vết nứt mỏng như sợi tơ  liền báo cho trượng phu hay.
 
 - Được rồi.
 
 Gempachi nói rồi tức tốc mang chén quay lại cửa hiệu ban nãy. 
 
- Ngươi gạt ta à?
 
Rồi mắng cho một trận. Quả nhiên là chủ quán biết rõ có tỳ vết nhưng nghĩ rằng nó quá nhỏ nhặt chắc chẳng ai để ý. Bị Gempachi mắng, chủ quán vội vàng phục ra tạ lỗi. 
 
- Xin ngài tha tội cho. Tiểu nhân xin hoàn lại số tiền ban nãy.[/align]- Không cần.[/align]- Dạ…?[/align]- Ta vì ghét bị lừa nên trả chén lại chứ không phải vì tiếc tiền. Còn ngươi vì tham tiền mà gạt ta. Nhưng giờ đây, mọi chuyện coi như chấm dứt và ta cũng không bị gạt. Ngươi cũng có được số tiền ngươi muốn rồi. Cả hai bên đều xem như toại nguyện, đúng không?[/align]- Không, không…. Tiểu nhân không dám.[/align]- Số tiền đó ta không cần. [/align] [/align]Nói rồi trở về nhà thuật lại chuyện này cho Oritsu nghe. 
 
- Như vậy là ổn rồi. 
 
Oritsu đáp.
Lại còn có chuyện như thế này. Một hôm, Gempachi trông thấy một cái đốc kiếm ở cửa hàng đồ cổ thì lấy làm thích thú lắm. 
 
- Cái này được đấy. Bao nhiêu tiền thế ?
 
 Vợ chủ hiệu đáp: 
 
- Có lẽ là khoảng chừng hai hay ba quan gì đấy. Vì chủ nhân đã đi vắng nên tiện nữ cũng không rõ ạ. 
 
Gempachi gật đầu rồi lấy ra hai quan tiền. 
 
- Đây là hai quan. Nếu như chủ nhân trở về có nói là ba quan thì đây, ta đưa thêm.
 
Nói rồi đưa thêm một quan nữa rồi mua đốc kiếm đi mất. Khi chủ hiệu trở về nghe vợ thuật lại thì:
 
- Ờ, quả nhiên đúng như lời đồn đại, đúng là khác người.[/align]- Cứ cái trò này thì rồi bọn con buôn trong thành đều nói ba quan hết cho xem. [/align] [/align]Vợ chủ quán hùa theo, nói rồi ôm bụng cười rũ rượi.
Những chuyện như thế về Gempachi không phải là ít.
Nhất là cứ thấy thích cái gì thì cho dù dốc hết tiền túi ra cũng mua, còn vật dù rẻ đến đâu mà không thích cũng chẳng bao giờ ngó tới.
Năm năm, rồi mười năm trôi qua. Một hôm có vị cung sư Kuroi Tadatoshi Uemon nói với bọn con buôn ban đầu đưa ra hai giá lừa gạt Gempachi. 
 
- Các ngươi cứ lừa gạt ngài Gempachi mãi mà không thấy tội lỗi sao. 
 
Rồi những kẻ khác cũng noi theo, đến ngay cả bọn thường ngày vẫn mang rau cải, gạo, cá đến nhà Gempachi bán cũng hạ giá hơn trước.
Từ khi Komatsu Gempachi quay trở lại thành Matsue đến nay đã được mười năm.
Lúc bấy giờ, bổng lộc của Gempachi đã hơn hai trăm hộc (đáng lý ra còn cao hơn thế nhiều nhưng Gempachi chẳng bao giờ màng đến chuyện thăng cấp, hễ có trát trên đưa xuống là từ chối liền) và là một nhân vật được chú ý nhiều trong nhà Matsudaira. Cứ hễ là bọn nữ tỳ phục vụ trong nhà Gempachi thì bọn con trai tranh nhau rước về làm vợ. Chuyện này lan đến tai bọn con gái các nhà buôn trong thành. Thế là lúc ấy, trong nhà Gempachi có đến hơn hai chục nữ tỳ chấp nhận làm việc không công.
 
 - Cứ là con gái phục vụ trong nhà ngài Gempachi thì khỏi cần phải xem mặt mũi tướng mạo gì.
 
Sự thực đúng là như thế. Bọn nữ tỳ trong nhà Gempachi không đứa nào là kẻ vô duyên cả. Thảy cũng đến hơn trăm người đã về nhà chồng.
Lúc bấy giờ Gempachi đang giữ chức cung thuật chỉ nam dạy dỗ cho bọn lính tráng trong phiên. Ngày ngày, lão nhân Gempachi đã sáu mươi tuổi, ngồi ở đài quan sát cách đích hơn ba mươi mét trong trường bắn chỉ bảo bọn môn đệ.
 
 - Iori hãy giương cao cánh cung lên độ một thốn nữa. Sada Shirou hãy hạ xuống một thốn, qua phải hai gang… 
 
Cứ làm như lời Gempachi nói, thảy mọi mũi tên đều bắn trúng đích. 
 
- Đã già rồi mà nhãn lực vẫn còn ghê gớm thật. Thật chẳng biết ngài Gempachi có phải là con người hay không nữa. 
Bọn lính tráng bắt đầu bàn tán. Trong số đó có kẻ trực tiếp đến hỏi Gempachi. 
 
- Chẳng phải là ta nhìn thấy rõ ràng gì. Chẳng qua đây là giác quan của ta sau nhiều năm theo đuổi cung đạo mà thôi.
 
Gempachi bình thản đáp. 
 
- Đối với ta thì cảm quan về cung tên là tất cả. Mọi thứ khác đều vô nghĩa, chẳng là gì. 
 
Trong thời gian Gempachi còn sống thì số xạ thủ trong thành Matsue cũng tăng lên đáng kể.
Giữa Gempachi và Oritsu có hai người con trai và ba con gái. Toku Tarou là con của Oritsu với người chồng trước nay cũng thành đạt và là quản gia hiệu gạo Inoya trong thành và vẫn giữ quan hệ mật thiết với nhà Komatsu.
Ngày mùng mười tháng sáu năm Houreki (9) thứ bảy.
Cũng như mọi ngày, Komatsu Gempachi vào thành chỉ đạo bọn lính tráng bắn cung. 
 
- Hạ mũi tên xuống hai thốn (9).
 
 Từ trên đài quan sát, Gempachi nói với tên Izawa, và hắn làm theo như vậy, nhắm vào cái đích, buông dây. Mũi tên cắm phật vào ụ đất bên dưới cái đích.
Cả bọn trông thấy liền ồ ào. Chuyện chưa từng có từ trước đến nay. Izawa tiu nghỉu như mèo cắt tai. Gempachi gọi lại: 
 
- Này Izawa, không phải lỗi do ngươi mà cảm quan của ta đã lú lẫn mất rồi.[/align]- Dạ....[/align] [/align] Trở về nhà, Gempachi gọi vợ vào phòng. 
 
- Hôm nay ta đã biết mắt mình đã hóa cuồng rồi.[/align]- Vâng...[/align] [/align]Lúc bấy giờ, Gempachi bảy mươi tư tuổi. Oritsu được tám mươi ba. 
 
- Ta già rồi.[/align]- Vâng.[/align]- Ta chán cuộc đời này rồi.[/align]- Chán rồi ư?[/align]- Khi không còn cung tên thì cuộc đời này chẳng đáng sống làm gì nữa. Chẳng còn cách nào khác.[/align]- Thế thì...[/align]- Có sống cũng chẳng có ích chi.[/align]- Thế thì làm gì bây giờ ?[/align]- Tuyệt thực.[/align]- Vậy để tôi theo ông.[/align]- Sao?[/align]- Không còn ông thì cuộc đời cũng chẳng đáng sống nữa.[/align]- Ừm. [/align] [/align]Rồi đêm đó, phu phụ Gempachi bắt đầu tuyệt thực. Bọn con trai và đám con gái đã về nhà chồng hốt hoảng, lật đật chạy về tụ tập, khuyên bảo nhưng cả hai đều bỏ ngoài tai, cứ ngồi trong phòng mà chẳng hề động đến đũa.
Bọn môn nhân vội đổ về dinh thự của tổng quản Midani Handayu. 
 
- Xin ngài hãy tìm cách gì để tiên sinh chịu ăn uống lại. 
 
Tổng quản Midani lúc bấy giờ vốn là con trai của Handayu mà ngày xưa Gempachi chịu ơn, và cũng là đồ đệ dưới trướng của Gempachi.
Midani hay tin vội đến thăm Gempachi.
 
 - Xin tiên sinh hãy niệm tình phụ thân đã mất mà hãy dùng chút gì đó. 
 
Midani cầu xin, Gempachi đã tuyệt thực gần nửa tháng. 
 
- Ừ… đúng rồi. 
 
Gempachi gật đầu rồi lay Oritsu đang ngủ trên sàn. 
 
- Đúng là nếu nghĩ về ơn nghĩa của thân phụ ngài ngày xưa thì ta không thể không làm theo lời ngài nói. 
 
Rồi vự lão bà đã gần như ngất tỉnh dậy, cả hai cùng hớp ngụm nước nóng. 
 
- Ta vốn ngày xưa si cuồng cung tên, lại còn làm lắm chuyện khác thường thường so với người đời, đã làm liên lụy đến các vị nhiều lắm.[/align]- Ngài nói gì ?[/align]- Xin ngài hãy nghe cho rõ.[/align]- Vâng ?[/align]- Ta vì ghét thế lực tiền bạc mà trốn tránh việc xuất thế lập thân, chỉ sống một đời của kẻ cung thuật cho đến lúc chết. Vì thế mà bị gọi là kẻ không bình thường trong cuộc đời trôi nổi này. Nhưng trong tận thâm tâm, ta còn muốn tiền bạc hơn kẻ khác bội lần, là kẻ luôn mong cầu chuyện xuất thế lập thân.[/align]- Dạ....?[/align]- Chính vì ham muốn nó nên mới lẩn tránh nó. Những kẻ không bình thường khác trong thiên hạ cũng chỉ là giống như ta mà thôi. Nhưng phàm cái gì kỳ mà lấy làm kỳ thì không còn kỳ nữa. Chính vì vậy nên ta lại sợ cái điều bình thường của cuộc đời phù phiếm. Giống như kẻ mắc bệnh thấy gì cũng sợ sệt. Ngài hiểu không? ….Từ khi chứng kiến cái chết trong ngục của huynh trưởng thời trai trẻ mà ta đã ra thế này.[/align] [/align]Nói rồi mỉm cười, đặng lại phục xuống sàn.
 
Đêm thứ bảy kể từ đêm này, Komatsu Gempachi nằm bên cạnh xác lão bà đã trút hơi thở cuối cùng từ đêm trước, chấm dứt một cuộc đại vãng sinh.[/align] [/align]Hết[/align] [/align]Sài Gòn ngày 7-2-2007[/align] [/align]______________________________________________________________________[/align] [/align]Cước chú[/align]
(1)Genroku: niên hiệu kéo dài từ năm 1688~1704[/align](2) Hộc: đơn vị đo thể tích, chủ yếu là lúa gạo. Một hộc là mười đấu, chừng 180 lít. Thời phong kiến ở Nhật, quan lại được phát lương tính theo hộc lúa.
(3)Phiên: đơn vị hành chính địa phương ở Nhật thời phong kiến. Có thể hiểu một phiên như một tỉnh ngày nay. Đứng đầu phiên là lãnh chúa thần phục chính quyền trung ương.
(4)Nguyên văn là Karou (gia lão), một chức lớn trong từng phiên thời phong kiến ở Nhật. Chức này thống lĩnh toàn bộ võ sĩ, phò tá lãnh chúa coi sóc mọi chuyện trong phiên.
 
(5) Nguyên văn: Daitou mura.
(6) Đơn vị đo lường cổ. Một thước khoảng 0.3m.[/align] [/align](7) Niên hiệu kéo dài từ năm 1704~1711[/align] [/align](8) Chức giáo đầu chỉ dạy cung nỏ trong phiên.[/align] [/align](9) Niên hiệu kéo dài từ năm 1751~1764.[/align](10) Một thốn khoảng 3.03 cm.[/align]
Ta muốn sống an bình. Nó chà đạp ta. Ta phải đánh đổ nó. Nó kềm kẹp ta. Ta phải đánh trả nó. Muốn đánh trả ư? Làm sao được khi ta còn không có chí đánh? Làm sao được khi thân ta còn lo sợ an nguy, sợ hãi cái chết?

(Trích Karl Marx)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-27 12:22:27đánh đổ bạo tàn>
Nhu Thuật sư đồ ký
 
Nguyên tác: Ikenami Shou Tarou
Người dịch: Nhất Như

Truyện ngắn "Nhu Thuật sư đồ ký" được đăng trong tập tiểu thuyết thời đại (Jidai Shosetsu) "Kiếm khách quần tượng" (Kenkyaku Gunzou) do Bungei Shunshu xuất bản tháng 9 năm 1979. Truyện được xây dựng trên một bối cảnh lịch sử và nhân vật có thật (trừ Itsuchi Tora Jiro là nhân vật hư cấu ) của nước Nhật và đề ra một quan điểm khá hiện đại so với thời đại của tác giả. Ikenami chỉ đơn thuần mượn nhân vật, hoàn cảnh để nói chuyện mà thôi. Dụng ý thực sự của tác giả lại nằm ở chỗ ít được miêu tả và chú ý nhất.
 
 
 
Một
 
 
Con người vốn thường hay có chuyện đột nhiên thay đổi hẳn.
 
- Chết thật, ta sai mất rồi, đã nhìn lầm người mất rồi.
 
Sekiguchi Hachirou Zaemon Ujinari cảm thấy vô cùng bối rối khi nghĩ về sự thay đổi của đứa học trò yêu là Itsuchi Tora Jirou.
 
- Giờ phải làm sao đây ?
 
Hachirou Zaemon chính là trưởng nam của Sekiguchi Jushin, ông tổ phái Nhu thuật Sekiguchi Ryu và sau này được thiên hạ gọi là người tài ba hơn cả thân phụ của mình.
 
- Chết thật, khốn nạn thật.
 
Trên khuôn mặt của Hachirou Zaemon không hề để lộ ra điều gì, nhưng nỗi khổ tâm trong lòng quả không phải là điều bình thường. Itsuchi Tora Jirou lúc mười tuổi đến nhập môn với Sekiguchi.
Tám năm trước, vào năm Kambun (1) thứ tư, khi Sekiguchi vừa đến khu phố Hisaemon ở Shiba lập võ đường thì gần đấy có tay kiếm khách giang hồ quê ở xứ Oumi, Zeze là Itsuchi Hyogo bỗng nhiên bệnh mà chết, thê tử là Iwako dẫn theo hai đứa con trai nhỏ trở về Oumi.
 
- Hay là cứ để phần Tora cho tại hạ lo.
 
Lúc bấy giờ, Sekiguchi Hachirou Zaemon nói với Iwako. Tuy thời gian giao tế chưa được bao lâu nhưng Hachirou Zaemon cảm tấm lòng nhân hậu và cốt cách ôn hòa của Itsuchi Hyogo nên cũng thường xuyên qua lại. Mối giao tình giữa hai người ngày càng sâu đậm. Hai đứa con trai nhỏ của Itsuchi cũng thường xuyên đến chơi võ đường Sekiguchi. Chúng không những được lòng Hachirou Zaemon mà thảy bọn môn nhân đều tỏ ra quyến luyến. Hai đứa con của Itsuchi, trưởng nam là Hayato năm ấy được mười hai, còn thứ nam là Tora Jirou vừa lên mười tuổi.
 
- Hay là ta thử nuôi dạy nó xem sao.
 
Hachirou Zaemon chẳng nghĩ điều gì khác ngoài việc nhận chăm sóc và đào tạo Tora Jirou thành tài. Khuôn mặt Tora Jirou trắng trẻo hồng hào đáng yêu, thân thể mảnh dẻ nhưng sự mềm dẻo linh hoạt và lanh lẹ thì khó có đứa trẻ nào bì kịp. Một hôm, khi Hachirou Zaemon đang ngồi cắt móng ở góc phòng thì có chuyện như thế này.
 
- Tiểu bá phụ! Tiểu bá phụ!
 
Bên kia bức tường ngăn cách ngoài sân vọng vào tiếng gọi của Tora Jirou.
 
- Ơi! Tora đó hả.
- Cháu vào đó được không ạ?
- Ừ vào đi. Vòng qua vườn nhé.
- Dạ.
 
Vừa dứt lời đã thấy thân thể nhỏ bé của Tora Jirou thoăn thoắt phi qua tường rồi đáp xuống sân nhẹ nhàng. Bức tường cao đến sáu thước (2).
- Ủa...
 
Hachirou Zaemon còn đang trố mắt thì Tora Jirou đã mau lẹ đến bên, mân mê chiếc kềm và bắt đầu lặng lẽ cắt móng cho "tiểu bá phụ". Trước đây, Hachirou Zaemon cũng đã trải qua cảm giác đau đớn khi đứa con yêu ba tuổi của mình mắc bệnh rồi mất, nay trông thấy Tora Jirou thì không khỏi không mở lòng.
 
- Tại hạ nhìn thấy thiên tính của Tora nên muốn truyền dạy Nhu thuật cho nó. Không biết ý phu nhân thế nào?
 
Sekiguchi Hachirou Zaemon mấy lần đặt vấn đề thì quả phụ Iwako đều đáp
 
- Trăm sự của Tora đều trông cậy ở ngài.
 
Mà Tora Jirou cũng không hề tỏ ý phản đối.
 
- Cháu cũng muốn học Nhu thuật với tiểu bá phụ.
 
Đôi mắt nhỏ bé đen lánh kia lấp lánh. Như vậy là đã quyết định.
Từ đó, Hachirou Zaemon không khi nào để cho đám môn nhân của mình động vào Tora Jirou mà tự mình nhận lấy trách nhiệm dạy dỗ và truyền dạy hết mọi tinh túy của phái Nhu Tthuật Sekiguchi. Đã được bảy năm trôi qua. Vào ngày mùng mười tháng chín năm ngoái, Hachirou Zaemon trao cho Tora Jirou hai quyển bí truyền thư cô đọng những điều cực ý của môn phái. Nhưng cho tới lúc bấy giờ thì Tora Jirou vẫn còn bị một điều cấm.
 
- Không được đấu tập và tỉ thí với kẻ khác.
 
Lệnh cấm nghiêm ngặt và Tora Jirou cũng đã giữ trọn giới luật. Đến tuổi trường thành thì Sekiguchi mới cho phép đấu tập với đám môn hạ của mình. Tuy là lần đầu tiên nhưng trong đám môn nhân hơn một trăm mấy chục người của Sekiguchi, chỉ có hai cao đồ là Matsuda Yogorou và Hirau Yaso là có thể chế ngự được Tora Jirou mà thôi. Những kẻ khác đều bị ném đi như món đồ hay bị đè, xiết đến phải chịu thua.
 
- Ừm, khá!!
 
Sekiguchi Hachirou Zaemon trông thấy cũng mãn nguyện lắm. Không mãn nguyện sao được. Đây là lần đầu tiên Sekiguchi tự tay vun trồng chồi non khi nó mới lớn mà không giao cho bất kỳ ai, và  nay mọi nỗ lực đã sớm cho ra quả ngọt. Sekiguchi không khỏi đắc ý cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng mọi việc kéo dài chẳng được bao lâu.
 
- Chúng con thấy Tora Jirou hình như có biểu hiện kiêu căng tự mãn....
 
Bọn Hirau Yasou mật báo cho sư phụ hay, nhưng Hachirou Zaemon chẳng thèm để tâm nghe lấy. Cho đến bây giờ, Tora Jirou cũng vẫn còn chăm lo mọi chuyện từ miếng cơm cho đến giấc ngủ của Hachirou Zaemon và tuyệt nhiên không có dấu hiệu thay đổi nào so với sự đáng yêu, thái độ ân cần của thời niên thiếu. Tora Jirou cũng vẫn phụng sự hết sức chăm chỉ và lễ độ, khôngchẳng hề khác gì thời trẻ.
Nhưng đến mùa hạ năm ngoái thì Sekiguchi Hachirou Zaemon dần trở nên bận bịu và ngày càng ít xuất hiện ở võ đường trong phố Hisaemon hơn. 
Có hai lý do.
Một là thời hạn hai mươi năm lang bạt giang hồ do chúa phiên (3) Kishu ban cho cũng đã chấm dứt. Ngày xưa các võ sĩ Samurai thường xin phép chủ mình cho ra ngoài giang hồ một thời gian để trau dồi võ nghệ, nhân cách và học vấn. Hết thời hạn này, họ phải về tiếp tục phục vụ chủ soái của mình. Nhà Kishu mấy lần hối thúc trở về, hơn nữa hai người em trai của Hachirou Zaemon đều đang phục vụ cho nhà Kishu nên cũng khó từ chối, thành ra Hachirou phải đến võ đường của chúa Kishu ở Edo coi ngó việc luyện tập của bọn võ sĩ trong phiên. Vì vậy mà về chểnh mảng không coi sóc cho võ đường của mình chu đáo như trước được.
Hai là Sekiguchi cũng đang dạy Nhu thuật cho hai chúa Sanada Izu Nokami mười vạn hộc (4) vùng Matsu Shiro xứ Shinshu và Matsudaira Okinokami mười lăm vạn hộc của vùng Matsuyama xứ Iyo ở Edo.
Sau khi Tướng qquân Tokugawa Ieyasu thâu tóm thiên hạ trong trận Sekigahara đã phân chia các lãnh chúa chư hầu thành hai loại một loại là Fudaimyou, tức những lãnh chúa theo Tokugawa trước trận Sekigahara; và một loại là Tozama Daimyou, bao gồm những người theo mình sau trận chiến. Ieyasu giữ vợ con của các chúa Tozama Daimyou trong thành Edo làm tin và bắt bọn họ mỗi năm phải đến Edo diện kiến một lần. Mục đích là để làm hao tổn sức mạnh kinh tế của các chư hầu khiếnđể họ không còn thời gian nghĩ đến việc lật đổ chế độ nữa.
Vào mùa xuân năm nay có chuyện như thế này. Sau khi đến dinh thự Sanada ở cổng ngoài Sakurada thành Edo dạy Nhu thuật cho chúa Sanada Izu Nokami Nobufusa thì Hachirou Zaemon có nói chuyện với  Tổng quản (5) ở đấy là Okuma Yukie.
 
- Gần đây hình như Itsuchi Tora Jirou không đi theo hầu ngài như lúc trước thì phải?
 
Okuma nói.
 
- Tora Jirou hiện còn phải lo việc luyện tập cho môn nhân ở võ đường Hisaemon.
- Quả nhiên là ngài đã dạy dỗ hắn thành tài rồi.
- Không dám.
- Thế này…Tora Jirou cũng thường lui tới luyện tập ở nhiều võ đường khác, không riêng gì võ đường của ngài.
- Vâng?
Hachirou Zaemon cảm thấy không thể tin được ở tai mình nữa.
- Không cần phân biệt võ đường Kiếm thuật hay Nhu thuật, cứ nơi nào có võ nghệ là nó lại mò đến. Chà, thật là một kẻ có kỹ thuật tuyệt diệu...
 
Như vậy có nghĩa là trong lúc sư phụ đi vắng, nó đã lẻn ra ngoài tỉ thí với các võ phái khác. Đây là một điều đại kỵ đối với các phái võ nghệ ngày xưa. Họ cấm học trò tỉ thí với phái khác mà không có lý do chính đáng.
 
- Hôm trước cũng vậy….
- Ở khu phố Bizen có võ đường của Ikoma Kurando phái Ittou Ryu (6)…. Trong phủ này có vài tên môn nhân cũng đến đấy luyện tập võ nghệ.
 
Theo như lời chúng thì...
Bọn môn đồ phái kiếm Ittou Ryu thấy Tora Jirou xuất hiện ở võ đường thì chặn lại.
 
- Ngươi là kẻ nào?
 
Lúc bấy giờ Tora Jirou nói dối rằng
 
- Tại hạ chỉ là một kẻ vô danh không môn phái gì.
- Chúng ta không đấu với bọn Nhu thuật.
- Như vậy là các vị sợ tại hạ rồi.
 
Trên khuôn mặt trắng hồng như nữ nhi kia nở một nụ cười đại đảm bất địch, Tora Jirou đáp.
 
- Ngươi nói gì !??
 
Bọn môn nhân nghe rồi nổi đóa, chúng bỗng nảy sinh ác ý muốn đập thằng nhãi mảnh khảnh kia một trận cho bỏ ghét.
 
- Được rồi. Vào đi!!!
 
Bọn môn đồ Ittou Ryu dẫn Tora Jirou vào võ đường.. Đầu tiên là một cao đồ tên là Miura ra đấu, một tay mang mộc kiếm nửa như trêu ghẹo đối phương.
 
- Vào đi. Để xem ngươi tay không thì làm được gì. Ngươi đối phó với thanh kiếm này thế nào? Xuất chiêu!
 
Kiếm sinh tên Miura vừa mới xông lại gần thì thân thể Tora Jirou đã búng lên không. Có tiếng la thất thanh. Tora Jirou đã hạ thủ vào lúc nào và ra sao không ai biết. Chỉ thấy thân thể Miura bị hất văng ra xa ba trượng (7), đập vào tường bên kia hộc máu rồi giãy giụa tắt thở.
 
- Thằng khốn!!
 
Cả võ đường náo loạn, lần lượt những tên cao đồ khác ra đấu nhưng chẳng kẻ nào làm gì được Tora Jirou. Hễ toan xông vào tấn công liền nhận kết quả như Miura, kẻ thì bị ném ra xa, kẻ thì trúng đòn Atemi mà bất tỉnh, đứa thì gãy tay, đứa bị bẻ lọi chân….
 
- Như vậy mà cũng gọi là võ nghệ à, thực nực cười.
 
Tora Jirou hất hàm buông một lời như thóa mạn rồi biến khỏi võ đường như cơn gió. Trong đám môn nhân có hai kẻ tắt thở. Người mục kích chuyện này là Kobayashi Ichirota, một võ sĩ trong phiên Sanada, hắn cũng bị gãy một cánh tay.
Kết quả những cuộc tỉ thí võ nghệ là cái chết nên các võ đường chẳng bao giờ công khai chuyện này. Nhưng nghe nói trong vùng đã có gần mười căn võ đường bị Tora Jirou đến đập phá như võ đường Ikoma này.
 
- Không biết nói chuyện này với ngài có phải không,….nhưng thằng Tora Jirou dương dương tự đắc, sanh tâm kiêu ngạo, khó coi vô cùng.
 
Sekiguchi Hachirou Zaemon không đáp lại. Khuôn mặt đã trở nên nhợt nhạt, toàn thân như kẻ mất hồn. Vì mình lơ đễnh không chú ý mà đứa đệ tử yêu giở trò lộng hành ngạo mạn như thế. Toàn thân Hachirou Zaemon ướt đẫm mồ hôi lạnh ngắt.
 
- Đáng lý tôi không nên nói chuyện này...
- Không…
- Tôi nghĩ chuyện này có thể ảnh hưởng không nhỏ đến thanh danh của ngài..
- Xin đa tạ. Tại hạ đã rõ.
- Vậy thì ngay bây giờ.... Ttrong lúc thiên hạ còn chưa đem ra đàm tiếu…
- Vâng…
 
Chuyện Tora Jirou "thay đổi" chính là chuyện này.
Sau này mới biết thêm rằng trong hai tháng gần đây, Tora Jirou đã trở thành một con quỷ chuyên đi phá võ đường,làm bảy người thiệt mạng.
 
 
Hai
 
 
Nhu thuật vốn là hệ thống kỹ thuật phát sinh từ lối đánh vật trên chiến trường. Tức là cũng giống như Kiếm thuật, nó là kỹ thuật được sinh ra từ đấu tranh hòng đoạt sinh mạng của kẻ khác. Nhưng Kiếm thuật đã được nhiều bậc danh nhân phát triển và nâng cao đến mục tiêu làm thăng hoa về mặt tinh thần chứ không còn đơn thuần là kỹ thuật giết chóc nữa. Phái Nhu tthuật Sekiguchi Ryu cũng vậy..
 
- Dựa vào việc tu hành luyện tập đến cực ý, làm cho tinh thần và thể xác của hành giả hòa hợp làm một. Đây chính là tinh thần chủ đạo của bản phái.

Còn như kẻ tỉ thí với phái khác mà không suy xét gì, đánh đối thủ đến chết mà tự mãn thì chỉ có thể nói là
 
- Phường ác nghịch vô đạo.
 
Đêm đó Sekiguchi Hachirou Zaemon trở về võ đường, từng lời ăn tiếng nói và thái độ đều rất bình thường, chẳng tỏ vẻ khác lạ gì so với trước. Bữa cơm tối được chuẩn bị, rượu cũng mang vào đến nơi.
Trong võ đường chỉ có hai người hầu gái lo việc may vá và ba tên đầy tớ. Môn nhân tập võ ở lại võ đường chỉ có mỗi mình Itsuchi Tora Jirou mà thôi.
Phần trung tâm võ đường rộng gần một trăm mét vuông với mấy hàng cột vững chãi, bên phải là nhà bếp, chuồng ngựa và phòng cho người hầu. Hành lang nối qua bên trái ăn thông với phòng của Hachirou Zaemon. Đối diện với hành lang là căn phòng rộng gần mười mét vuông của Tora Jirou.
 
- Chắc thầy đã mệt rồi.
 
Tora Jirou vừa với lấy bình rượu rót ra chén cho sư phụ, vừa nghiêng đầu ngước lên nhìn Hachirou Zaemon với vẻ cung kính mà nũng nịu.
 
- Khi thầy ngủ để con đấm vai cho.
 
Tora nói khẽ.
Năm nay là niên hiệu Kambun thứ mười hai, Hachirou Zaemon vừa tròn bốn mươi ba tuổi nhưng cơ thể còn rắn chắc, chưa hề biết đến đau lưng mỏi gối là gì. Nhưng lúc này Hachirou Zaemon nhíu mắt, ra vẻ vui mừng.
 
- Ừm, ta nhờ con.
 
Trong tám năm qua, Tora Jirou luôn theo sát bên mình và đây cũng chẳng phải là hành động hiếm thấy của Tora Jirou. Đêm đó.
 
- Thôi đủ rồi. Con lui đi.
 
Hachirou Zaemon khẽ nhắm mắt. Tora Jirou trông thấy liền nở một nụ cười nhạt, một nụ cười ngạo mạn bất địch.
Cặp mắt Tora Jirou quét lên nhìn Hachirou Zaemon, trước đây chưa ai từng thấy một ánh mắt quái lạ và ghê gớm như thế ở hắn.
 
- Thưa thầy!
- Gì?
- Đã lâu lắm rồi, ngày mai thầy với con đấu một trận ở võ đường đi.
 Hachirou Zaemon thấy được một đấu chí mãnh liệt ghê gớm trong giọng nói của Tora.
- Muốn đánh bại ta sao?
 
Hachirou Zaemon nói như dao chém. Câu trả lời của Tora Jirou cũng chỉ là một nụ cười nhạt ngạo mạn.
 
- Tora Jirou!!
- Dạ.
- Hôm nay ta nghe hết rồi.
- Là chuyện gì ạ?
- Chuyện mày tỉ thí với phái khác.
 
Không có tiếng trả lời. Lại chỉ là một nụ cười nhạt đáp trả.
 
- Chuyện đó có thật không?
- Ở Edo đâu có mấy võ đường Nhu thuật, thầy biết mà.
- Thế còn võ đường Kiếm thuật?
 
Cũng không có tiếng đáp lại.
 
- Chẳng phải là ta đã cấm tỉ thí khi không được phép rồi ư?
 
Tora Jirou không đáp. Sekiguchi Hachirou Zaemon cố lắm mới giữ cho khối căm giận trong người khỏi phát nổ.
Rồi Tora Jirou đặt bình rượu xuống..
 
- Xin hãy buông cho con.
 
Hắn nói một cách thản nhiên.
Có nghĩa là, nếu ông không thích thì cứ đuổi tôi đi, tình nghĩa thầy trò chấm dứt từ đây, coi như là phá môn.
Hachirou Zaemon chợt hiểu rằng bây giờ có giáo huấn thế nào đi nữa thì nó cũng không nghe.
 
- Ta không buông.
 
Một lúc sau….  Sekiguchi chậm rãi nâng chén, đáp lại
 
- Đấm vai cho ta.
 
Lúc này khuôn mặt Hachirou Zaemon đã có vẻ lơi lỏng.
Ngón tay của Tora Jirou bắt đầu xoa bóp, chạy dài trên đôi vai rộng lớn đầy thịt rắn chắc của thầy mình. Hai người chẳng nói một lời nào.
Hachirou Zaemon ngả người, bắt đầu cất tiếng ngáy nhẹ. Bàn tay Tora Jirou cũng dừng lại.
Tết năm nay Tora Jirou vừa được thầy tổ chức cho lễ thành niên, coi như đã là người lớn.
 
- Ừm! ...!
 
Tora Jirou cất tiếng đằng hắng. Hắn rời chỗ nằm của Hachirou Zaemon khoảng sáu thước rồi đứng dậy, quét cái nhìn từ tấm lưng xuống đến hông sư phụ.
Toàn thân hắn bốc lên một sát khí như mãnh thú rình mồi.
Một đêm xuân ấm áp nhưng nặng nề. Chẳng biết là chừng nào thời gian đã trôi qua rồi
Bất thần Tora Jirou nhảy vọt tới, nhẹ nhàng không một tiếng động. Thân thể mảnh dẻ của hắn lộn một vòng trên không, rồi vụt qua thân thể Hachirou Zaemon đang gối đầu lên tay, biến mất vào gian phòng trong. Một lúc sau mới thấy hắn xuất hiện trong căn phòng vẫn chưa đốt đèn của mình, lặng lẽ cười nhe cả hàm răng trắng mà thì thầm.
 
-  Ha, lúc nãy ta vừa đá vào bụng thầy.
 
Hachirou Zaemon cũng không động đậy. Khoảng một khắc sau (hai tiếng đồng hồ), có tên đầy tớ vào phòng dọn thức ăn, thấy chủ nhân ngủ say sưa mới lay dậy.
 
-  Thưa ngài,  thưa ngài..
-  Ta biết rồi.
-  Không thấy Tora Jirou đâu ạ.
-  Được rồi. Trải chiếu cho ta.
-  Dạ.
 
 

Ba


Mười ngày đã trôi qua kể từ sau sự kiện đêm đó. Đến quá trưa, Hachirou mới lệnh cho Tora Jirou.
 
- Hãy theo ta.
 
Kể cũng lâu lắm rồi Hachirou Zaemon mới cho Tora Jirou theo hầu mình khi ra ngoài. Từ khi làm lễ trưởng thành, Hachirou Zaemon đã xem Tora như người lớn và ra lệnh cho hắn thay mình tập dượt với bọn môn nhân nên không phải theo hầu những khi đi đường như trước nữa. Dạo gần đây, Hachirou Zaemon thường đơn độc một mình ra ngoài. Nhưng hôm nay lại bất ngờ cho gọi tên đệ tử yêu theo hầu.
Trên khuôn mặt của Tora Jirou không ngớt nụ cười nhạt.
Ý nghĩa nụ cười đó, Hachirou Zaemon hiểu rõ như vật nắm trong lòng bàn tay.
Hôm nay là đến dinh thự Matsudaira Oki ở Edo dạy võ nghệ cho chúa và các gia thần. Tora Jirou chờ ở bên ngoài mãi đến khi trời nhá nhem tối thì mới thấy thầy mình trở ra, người nồng nặc hơi rượu do hầu yến bên cạnh chúa.
 
- Thật là hiếm có ạ.
- Hiếm cái gì nào?
- Dạ, trước khi luyện tập thầy thường không uống rượu.
- Là nói ta sao?
- Dạ.
- Hôm nay không say không về.
- Thầy đi sai đường rồi.
- Hãy theo ta. Từ giờ chúng ta sẽ đến nhà Sanada ở cổng Sakurada.
 
Hai thầy trò rời dinh thự Matsudaira ở Atago, theo con đường phía bắc mà tiến.
Dinh thự, biệt trang của các vị lãnh chúa Daimyou, Hatamoto (8) cấp cao xếp thành hàng dài hai bên đường. Hai người đi mãi thì đụng con hào ngoài của thành Edo. Khi hai người đến nơi thì bốn bề đã tối đen như mực. Thành Edo lúc này chưa phát triển như những năm sau này. Tuy gọi là đại đô thị mới nhưng phải đợi đến hơn hai mươi năm sau, vào thời đại Genroku (9) thì quy mô của thành phố mới phát triển rộng rãi, kinh tế đạt đến đỉnh điểm và vấn đề hành chính trở nên tinh mật hơn.
Khi mặt trời lặn thì khu dinh thự của các vị võ tướng chung quanh thành Edo này trở nên buồn tẻ và tịch mịch vô cùng, có lẽ người hiện đại chẳng thể nào hình dung được khung cảnh lúc này như thế nào. Vào lúc này số đồn ải canh phòng cũng chỉ bằng một phần tư so với những năm Genroku.
Vượt qua con hào, hai người bước chân vào một đồng cỏ rộng lớn. Sekiguchi Hachirou Zaemon bỗng nhiên quay ngoắt lại.
 
- Này Tora Jirou.
 
Trong tiếng gọi chứa đựng một nỗi buồn mênh mang.
 
- Hôm trước mày nhảy qua người thầy phải không?
 
Khuôn mặt Tora Jirou cứng đơ. Rõ ràng là hắn đã kiểm tra hơi thở của sư phụ kỹ lưỡng. Rõ ràng là ông ta đã ngủ cơ mà.
 
- Thật đáng thương.
- Thầy nói gì ạ...
- Mày nhảy qua người ta, coi như là đá vào bụng thầy…. Nhưng ta cũng xem như là nắm được cổ chân mày mà bẻ vụn xương rồi ném đi rồi đấy con ạ.
- Hừm…
 
Cặp mắt trắng dã của Tora Jirou gườm nhìn thầy, một lòng sân hận, căm nghét nổi lên.
 
- Mày tỉ thí với võ phái khác, lấy sát thương làm điều vui thú, dương dương tự đắc. Mày không còn là mày nữa rồi. Bây giờ ta không thể buông tha cho mày được nữa rồi. Mày đã biến thành một con ác thú mất rồi.
 
Thân thể Hachirou Zaemon khẽ động đậy, Tora Jirou vốn mẫn cảm với chuyển động sau bao năm miệt mài luyện tập võ nghệ nên vừa cảm thấy hơi hướm là đã nhảy lui…. Hành động chỉ diễn ra trong sát na.
 
- Xem như đây là lòng từ bi của ta!!
 
Hachirou  Zaemon thét rồi một luồng điện chạy dọc từ bên hông bắn ra. Đây chính là thuật rút kiếm nhanh Iai jutsu của phái Jinmei Musou Ryu mà thân phụ quá cố của Sekiguchi Jushin đã truyền lại. Khác với lối sử dụng kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ từ trước, nền kiếm thuật Nhật Bản còn có một hệ thống kỹ thuật dụng kiếm khi còn đang tra trong bao và rút ra với tốc độ chớp nhoáng gọi là Iai jutsu. So với lối dụng kiếm thông thường thì Iai có nhiều lợi điểm như xuất kỳ bất ý, hạ thủ chớp nhoáng khiến đối phương không tài nào tránh được và có thể sử dụng ở những nơi địa hình chật hẹp. Nhiều cao thủ chỉ khẽ động tay mà đầu đối phương đã lăn dưới đất, chẳng ai kịp nhìn thấy lưỡi kiếm đi ra sao đã vội trở lại vỏ.
Tiếng thét vừa cất lên đã thấy thân thể Tora Jirou đổ sập xuống bãi cỏ. Hachirou Zaemon lau máu bám trên lưỡi gươm rồi tra vào bao. Thế gian chẳng kẻ nào biết được rằng Hachirou Zaemon lại hội đắc được thuật rút kiếm tinh diệu thần tốc này.
Itsuchi Tora Jirou nằm cứng đơ, tắt thở. Lúc bấy giờ mới mười tám tuổi.
Đến sáng hôm sau, người ta phát hiện ra xác hắn bị chém đứt từ đỉnh đầu đến cằm, bên cạnh là tờ giấy chùi máu thanh gươm vứt đó. Đây là loại giấy "Sanada gami'" mà chúa Sanada Izunokami cho sản xuất ở lãnh địa Matsu Shiro xứ Shinshu của mình. Vì thế mà thiên hạ đồn rằng kẻ hạ thủ là người nhà Sanada nhưng khắp thành Edo này có không biết bao nhiêu người sử dụng loại giấy này nên rốt cuộc chẳng đi đến đâu.
Nhưng khi hành trạng của Tora Jirou đã rõ ràng rồi thì,
 
- Quả nhiên là kết quả đối đầu với Sekiguchi Hachirou Zaemon rồi.
 
Bọn môn nhân trong võ đường Sekiguchi không ai là nghi ngờ điều này.
 
- A, quả nhiên.
- Ghê thật, đến ngay cả đứa đệ tử yêu của mình mà cũng…
 
Đương thời số cao thủ Nhu thuật trong phiên không nhiều nên danh vọng của Hachirou Zaemon ngày càng lên cao.
Vừa hết mùa hạ năm sau, vào một đêm, Hachirou Zaemon bí mật lẻn ra khỏi võ đường, chỉ để lại đôi dòng vô cùng đơn giản cho hai cao đồ Matsuda Yogoro và Hirau Yaso. Không ai biết là đi đâu. Lúc này, Hachirou Zaemon cũng chẳng tiết lộ điều gì về cái chết của Itsuchi Tora Jirou.
 
 
Bốn
 
 

Sekiguchi Hachirou Zaemon trở lại Edo là vào ba năm sau, tháng năm niên hiệu Empo (10) thứ tư. Lúc bấy giờ, Hachirou Zaemon đã bốn mươi bảy tuổi. Matsuda Yogoro coi sóc võ đường Hisaemon thay sư phụ, khi vừa nhìn thấy thầy mình bước vào thì dường như chẳng còn tin ở mắt mình nữa. Mới ba năm thôi nhưng dung mạo của Hachirou Zaemon đã trở nên già cỗi như mười năm đã trôi qua. Chỏm tóc võ sĩ trên đầu cũng đã cạo sạch nhẵn nhụi như thầy tu.
 
- Hirau Yasou đã bệnh mà mất từ năm ngoái.
 
Matsuda thưa.
 
- Thế à... Thế thì….
- Thế ân sư đã ở những nơi nào?
- Chu du khắp thiên hạ.
- Căn phòng của ân sư vẫn còn nguyên như trước khi ngài ra đi.
- Đa tạ. Nhưng từ hôm nay thì nó là phòng của ngươi. Từ bây giờ ta trở lại phục vụ nhà Kishu.…
- Dạ vâng.….
- Võ đường này, cả bọn môn nhân cũng đều là của ngươi. Hãy chăm sóc cẩn thận.
 
Hachirou Zaemon trở lại phục vụ nhà Kishu nhưng không giữ chức "Nhu thuật chỉ nam" như trước nữa mà chỉ làm một anh giữ ngựa bổng lộc ba trăm hộc. Trong khi đó, người em út Sekiguchi Man Emon Ujihide ở bản xứ Wakayama thuộc Kishu thì đến Edo nhậm chức Chỉ nam dưới phủ Tướng quân Tokugawa. Còn thứ đệ Sekiguchi Yatarou Ujiaki thì trước sau vẫn giữ chức Nhu thuật chỉ nam ở Kishu.
Năm năm đã trôi qua. Chúa Kishu là Kii Chunagon thấy Hachirou Zaemon tuổi đã ngoài năm mươi mà vẫn chưa thành gia lập thất thì lấy làm lo lắng.
 
- Để ta chọn thê tử cho ngươi.
- Thần thấy không cần thiết.
 
Thời trẻ Hachirou Zaemon đột nhiên ngừng phục vụ nhà Kishu rồi mượn danh nghĩa tu luyện võ nghệ mà lang bạt khắp nơi trong thiên hạ. Thiên hạ đồn rằng nguyên nhân là thê tử và đứa con nhỏ lần lượt bệnh mà qua đời, Hachirou Zaemon không chịu được nỗi đau mất mát ấy nhưng đương sự chẳng bao giờ tiết lộ một lời về chuyện này.
 
- Nếu nói là không cần thê tử thì hãy lo việc nhận dưỡng tử. Đây là nghiêm mệnh của cô, không được trái.
 
Chúa Chunagon lo lắng không muốn để dòng Hachirou Zaemon phải tuyệt tự. Vì là quân mệnh nên chẳng thể làm khác.
Rồi Hachirou Zaemon đón thứ nam của người em út Man Emon, tức là đứa cháu trai của mình tên là Gon Nojo về làm dưỡng tử. Đấy là vào năm Jokyo (11) thứ nhất, khi Hachirou Zaemon đã đến tuổi năm mươi lăm, còn Gon Nojo vừa tròn hai mươi. Gon Nojo là đứa được thực phụ Man Emon giáo dục đạo đức kỹ lưỡng, trình độ Nhu thuật cũng tương xứng với mức ấy.
Vào một buổi sáng mùa hạ năm Jokyo thứ nhất, lúc bấy giờ Hachirou Zaemon đang ngụ tại khu nhà dài dành cho lính trơn trong phiên Kishu thì tên gác cổng hối hả chạy vào trình một phong thư.
 
- Nhìn dáng thì là một tên thường dân nhưng hắn xin chuyển cái này đến ngài.
- Hắn còn ngoài cổng không?
- Tiểu nhân chưa kịp giữ lại thì hắn đã đi mấ rồi.
 
Trên phong thư đề người gửi là Itsuchi Hayato. Cặp lông mày trắng của Hachirou Zaemon khẽ nhíu động.
Dĩ nhiên là không thể nào quên được người anh trai duy nhất của Itsuchi Tora Jirou.


Đại khái thư rằng
 
 " Mười hai năm trước, vãn bối nhận được tin báo từ tiên sinh về việc ngu đệ Tora Jirou chịu hình phạt dưới tay ngài. Thân mẫu vì không chịu được nỗi đau ấy mà chẳng bao lâu sau đã quy tiên. Sự việc kể cũng hơn mười năm rồi. Trong lòng vãn bối vần còn đôi chút nghi vấn, và tuy đã về sống ở Kyoto nhưng lần này đến Edo dám mong được giải bày nỗi nghi vấn trong lòng với ngài.
Ngày mười tám tháng sáu tới, vào khắc bảy (bốn giờ chiều) rất mong tiên sinh bỏ chút thì giờ đến tích chùa Chân Minh ở khu Naka Meguro. Kính bút".
 
Như vậy là còn ba hôm nữa. Ngày mười tám nhằm lúc Hachirou Zaemon rảnh rỗi không phải dạy dỗ cho vị chúa trẻ nọ.
 
 - Ta đến võ đường Hisaemon.
 
Hachirou nói rồi rời khỏi dinh thự Kishu đến võ đường của mình ngày xưa. Sau khi bàn bạc và dùng cơm trưa với đường chủ chủ Matsuda Yogorou, Sekiguchi mới nói.
 
- Cho ta gửi đôi kiếm này lại đây. Đừng hỏi tại sao.
- Thưa thầy….?
- Đừng hỏi gì nữa.
- Thế thì….
- Khi xong việc sẽ quay lại lấy. Trong lúc đó thì cho ta gửi nhờ, được chứ?
 
Thấy sư phụ giờ đây đã là gia thần của chúa Kishu, nay lại gửi cặp song đao lớn nhỏ tượng trưng cho linh hồn người võ sĩ mà đi đâu mất thì Matsuda không khỏi lo ngại.
 
- Cho ta mượn chiếc nón lá.
- Dạ.
 
Thế rồi giữa trưa nắng chói chang, Hachirou Zaemon hông không đeo kiếm, đội chiếc nón lá rồi thản nhiên rời khỏi võ đường. Matsuda cảm thấy bất an nên bí mật bám theo sau. Đến gần cổng trước của chùa Tăng Thượng thì Hachirou Zaemon bỗng dừng chân, quay người chỉ tay về phía Matsuda Yogorou đang nấp bên gốc tùng cạnh quán nước, quát to.
 
 - Vô ích, về đi!!!
 
Matsuda không khỏi bàng hoàng. Như vậy là không thể đuổi theo sau được nữa nên hắnn ngậm ngùi dõi theo hình bóng ân sư khuất dần về phương nam.
 
 
 
Năm


Năm năm trước, chùa Chân Minh ở khu Naka Meguro bị cháy rụi trong một trận hỏa hoạn, giờ chỉ còn là đống phế tích bị chôn vùi trong đám cỏ tạp. Chỉ có tháp chuông là không bị cháy nhưng sau này người ta tháo quả chuông ra, đổ đầy đá trên nền tháp.
Hachirou Zaemon xuất hiện trên đài là vào khắc thứ bảy. Ánh mặt trời chói chang giữa hạ vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm. Mùi hương thảo mộc nồng nặc theo gió đưa vào. Hachirou Zaemon ngồi đợi dưới chân tháp chẳng buồn cởi bỏ chiếc nón lá. Một lúc sau, một người đàn ông ra dáng dân thành thị xuất hiện từ giữa bức tường đất đổ nát. Hachirou Zaemon cởi bỏ nón đứng dậy.
 
 - Quả nhiên là Hayato.
 
Người đàn ông ăn vận theo lối lữ hành, phong thái đĩnh đạc và khuôn mặt không khác chút nào so với thân hữu quá cố là Itsuchi Hyogo. Hayato giống cha còn hơn cả Tora Jirou. Trong ký ức của Hachirou Zaemon hai mươi năm trước thì Hayato chỉ là một đứa trẻ bủng beo yếu đuối mà thôi. 
 
- Hayato đã trở thành thương nhân rồi nhỉ.
- Vâng.
 
Hayato gật đầu.
 
 - Vãn bối có chuyện muốn rõ.
 
Giọng điệu vô cùng gay gắt.
 
- Chuyện gì?…
- Trước đây vãn bối đã rõ lý do ngu đệ Tora Jirou phải chịu phạt dưới tay ngài. …. Nhưng ngay từ thuở thơ ấu, thì Tora Jirou đã được chính tay Sekiguchi tiên sinh dạy dỗ, đúng không?.
- Không sai.
- Như vậy là do Tora Jirou không tốt nên phải chịu phạt dưới tay tiên sinh?
- Dĩ nhiên, ta cũng có phần trách nhiệm không nhỏ.
 
Bỗng nhiên Hayato thay đổi sắc mặt.
 
- Bậc làm thầy cũng như kẻ làm cha, khi ra hình phạt đối với đệ tử cũng như con mình thì thử hỏi tiên sinh không cảm thấy chút tội lỗi nào hay sao!!?
- Như thế…. Như thế, ta đã tuyệt đường Nhu thuật rồi.
- Hừm….
- Ta không ngờ đến chuyện Tora Jirou đã thay đổi. Nó là đứa được thiên phú về Nhu thuật, cổ lai hiếm có nên ta vốn định truyền dạy cho cực ý của phái Sekiguchi hòng trau dồi tinh thần bên cạnh việc rèn luyện thể xác…. Nào ngờ, trình độ của nó ngày càng tiến bộ ghê gớm, tinh thần không đuổi kịp nên đã dần dần biến thành con ác thú. …Đến lúc ta nhận ra thì đã không còn kịp nữa rồi…Chuyện giải quyết chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.
 
Nói xong Hachirou Zaemon nhảy khỏi tháp chuông. Hayato thét lớn đáp lại.
 
- Tại sao lại dùng kiếm hạ sát nó?!!
- Nếu ta dùng Nhu Tthuật thì chắc để nó sổng mất.
- Cái gì?….
- Nó mà thoát được thì không hay cho thế gian.
- Hừm!!!
 
Trong phút chốc, khuôn mặt Hayato bỗng biến đổi dữ dằn như quỷ địa ngục.
 
 - Ra đi!!
 
Tiếng thét vừa dứt, từ trong góc khuất của bức tường đất xuất hiện năm người ăn vận theo lối kiếm sĩ giang hồ. Năm võ sĩ nhất tề tuốt gươm vây lấy Hachirou Zaemon vào giữa.
Trời đã về chiều, không khí cũng dịu dần và từng đợt gió lạnh bắt đầu thổi. Cái mùi nồng nặc của cỏ cây dưới ánh nắng gay gắt lúc nãy cũng đã biến mất.
Năm người vây lấy một. Một tiếng thét Kiai mãnh liệt đột ngột xé toạc bầu không khí ngột ngạc khó thở. Từ trước mặt, một tên xông vào chém tới, Hachirou Zaemon lách vội sang một bên rồi chộp lấy tay thuận của hắn. Đồng thời, từ hai bên tả hữu lại thêm hai con thiêu thân lao vào ngọn lửa. Hachirou Zaemon vội xoay toàn bộ thân thể của gã kiếm khách mình đang chộp tay sang trái đỡ trọn một đao lao tới, tránh một kiếm như ánh chớp từ bên phải chém tới, rồi tung một đòn Atemi sấm sét vào bụng hắn. Tiếng la thét vang cả một góc trời.
Một kẻ bị chém dưới lưỡi đao của đồng bọn, một tên trúng đòn Atemi.
Từ trong đám cỏ lại thêm một thân thể nữa bị hất tung lên trời, khi vừa rơi xuống liền bị thủ đao (cạnh bàn tay) của Hachirou Zaemon chém nát cằm. Trong sát na lại có thêm một kiếm sĩ ngã gục dưới ngọn cước bay như núi thái sơn đập vào.


 - Eitt!!!


Quả nhiên là Hayato đã bỏ ra không ít tiền để thua bọn kiếm khách giang hồ này. Cho đến kẻ cuối cùng cũng không hề có ý định thối lui mà lại hùng hổ xông vào.
Hachirou Zaemon thoăn thoắt tiến tới rồi trong phút chốc, hai thân thể đã ôm chặt lấy nhau.
Kiếm khách đổ sập xuống rồi chìm hẳn trong biển cỏ.
Trận đấu này chỉ kéo dài bằng khoảng thời gian đếm đến mười.
Không còn thấy bóng dáng Itsuchi Hayato đâu nữa rồi.
Hachirou Zaemon gọi với theo Hayato đang chạy thục mạng trên đồng.


- Chờ đã! Ta vốn định đến đây để ngươi thảo tội mà. Này, Hayato….

Trong lòng Hayato lúc này chỉ toàn một nỗi sợ hãi. Có lẽ những lời này chẳng hề đến được tai hắn.
 
 
 
Sáu


                                                                                 
Sekiguchi Hachirou Zaemon còn sống được gần ba mươi năm nữa. Vào ngày hai mươi hai tháng tư năm Shoutoku (11) thứ sáu, Hachirou Zaemon qua đời tại Wakayama thuộc Kishu, thọ tám mươi bảy tuổi. Trước khi mất vài ngày có gọi dưỡng tử Gon Nojo đến giường bệnh dặn dò.
 
- Ngươi nay cũng đã già rồi nhỉ.
 
Hachirou Zaemon nở nụ cười gượng.
Năm Genroku thứ mười lăm, Go Nojo trở thành đương chủ nhà Sekiguchi, bổng lộc bốn trăm hộc, trong tay có không ít bộ hạ. Lúc này cũng đã quá ngũ tuần. Hachirou Zaemon từ khi về ở ẩn lấy hiệu là Rohaku.
 
- Sắt đá gì rồi cũng như thế này thôi, nhỉ.
- Dạ.
- Con người ta khi về già thường quên hết những chuyện thời trẻ. Vì vậy mà trong việc chỉ đạo, dạy dỗ người trẻ thường mắc phải sai lầm. Ngươi cũng phải chú ý săn sóc bọn trẻ trong phiên bây giờ.
- Dạ.
- Ngày xưa, ta cũng đã một thời sử dụng võ nghệ mà sát phạt loạn bạo không ít. Nhưng may mắn vô sự mà nên người được.… Thời bấy giờ tuy đã ba, bốn năm sau kể từ khi thiên hạ lọt vào tay nhà Tokugawa mà không khí hãy còn sặc mùi máu, chiến trận liên miên không ngớt. Bọn võ sĩ lại ra sức loạn bạo nhằm gây sự chú ý của thiên hạ.
- Quả nhiên là ….
- Nhưng hai mươi năm đã trôi qua. Thời thế cũng đổi khác rồi. Bây giờ là lúc thiên hạ thái bình, những trò đánh đá sát phạt tanh tửi mùi máu kia phỏng còn tác dụng gì nữa. Ngươi hiểu không?
- Dạ.….
- Vì vậy mà….
 
Đang nói dở lão Rohaku bỗng nín bặt, hình như là dần dần chìm vào trạng thái miên man bất tận.
Nghe nói là ngủ đến ba ngày ba đêm.
Lão Rohaku thấy một giấc mơ kỳ lạ.
Lão mơ thấy mình đang dạy Nhu thuật cho Itsuchi Tora Jirou trên một cách đồng rộng lớn. Thân thể mảnh dẻ trắng toát của Tora Jirou đẫm đầy mồ hôi lấp lánh dưới ánh nắng. Tora Jirou đang bị hai cánh tay lực lưỡng ghì chặt lấy.
 
 - Sao nào, hãy thử thoát ra khỏi đôi tay này xem.
 
Đôi môi của Hachirou Zaemon thì thầm vào bên tai, hơi thở Tora Jirou càng lúc càng dồn dập. Hachirou Zaemon như say trong mùi thân thể nồng nặc của đứa học trò yêu.
 
- Sao nào, thử xem nào.…
- Aa..Aa… Đủ rồi… Thầy, thầy tha cho…..
- Chưa, chưa được….Thử xem nào.
-Ta… Ta..…  Tora Jirou ….
 
Dường như không chịu nỗi cơn kích động trong mê, Rohaku bật gọi. Cả gia tộc đang vây quanh giường bệnh, thấy đôi môi người sắp chết khẽ động đậy.
 
- Nhĩa phụ… Nghĩa phụ…
 
Gon Nojo lắng tai nhưng Rohaku đã im bặt. Gon Nojo quay sang hỏi vợ.
 
- Vừa rồi nghĩa phụ nói gì thế nhỉ…..?
- Chắc là ông gọi tên nghĩa mẫu và con trai.
- Ừm, cũng đúng thôi. Cả đời nghĩa phụ gánh nhiều đau thương, cả vợ lẫn con đều lần lượt ra đi. Vì vậy mà quyết không bao giờ tái hôn.
- A, xem kìa.
- Ừm.…?
- Xem ông ngủ giống như đứa trẻ chưa kìa.

Hết
_______________________________________

Giải thuyết

Đây là một tác phẩm có kết cấu rất tinh tế và hiện đại hoà hợp một cách kín đáo với phong cách bề mặt chân phương theo lối cổ. Tình tiết được sắp xếp như những mảnh rời rạc của ký ức đã xa xôi, được nhắc lại theo một trình tự trong đó, giữa cơn hấp hối, "con người" của nhân vật chính, Sekiguchi – đúng, ta nên hiểu vai trò vị võ sư tôn nghiêm, nhân cách khắc bạc và khổ hạnh của Sekiguchi như một con người, một bản thể, thay vì một chiếc mặt nạ; bước vào một chung cuộc, có thể dễ dàng cho chiếc mặt nạ rơi xuống nhưng con người chỉ có thể chết đi – đang yếu dần, và từ từ, từng chút một, một cuộc đời khác, con người khác, cái đã-có-thể-tồn-tại hiện ra như dòng chảy của một bóng tối và loang dần vào vùng ánh sáng minh bạch của nhân cách ông ta. Đó là một cái bóng mà người võ sỹ đã phải cắn răng tiêu trừ đi bằng cách đứng trong vùng ánh sáng chói chang khắc nghiệt, thứ ánh sáng hành hạ thân xác và giết hại tình cảm, không phải vì một sự khai ngộ thiêng liêng mà vì nỗi sợ hãi ông ta cần trốn thoát – nỗi sợ cái ác và dục vọng mãnh liệt tự nó vốn tồn tại trong võ nghiệp, sợ sự thu hút giữa hai thân xác được rèn luyện để đạt đến năng lực phi thường, và được dâng hiến cho cái đẹp thiêng liêng của đạo lý và tâm linh, thứ năng lực và cái đẹp giày vò lòng ham muốn không cách nào thoát khỏi.
 
Mỹ học của một dân tộc tin tưởng cực đoan vào sự tế vi của nghiệp chướng, vào sự khác biệt giữa thế giới đến từ từng ý nghĩ, hành động nhỏ nhoi, đã xây dựng nên kết cấu từ đó các mảnh ký ức được gợi lại và chắp vá với nhau trong tâm hồn Sekiguchi. Trong phần Một của truyện, ông ta là người võ sỹ thuần tuý, sống chết vì bổn phận; là người cha đã phải cắn răng giết chết đứa con đầy kỳ vọng của mình. Qua đến phần Hai, con người của những lý tưởng tôn nghiêm và kiên quyết đã trút bỏ lớp áo giáp ngoài, trở thành con người của những cảm xúc giác quan, con người vốn dĩ yếu đuối tạo ra từ vật chất như chúng ta, mệt mỏi và khát khao tình cảm. Phần Ba bộc lộ quan hệ ngầm đầy dẫy ghen tị và ẩn ức sinh lý giữa hai cha con, một thứ mặc cảm Oedipus rất phương Đông, cuối cùng dẫn đến sự hủy diệt của một người; phần Bốn là những năm tháng lang thang trong tâm trạng u ám, trong cảm giác tội lỗi và chối bỏ sự thật, tuyệt vọng đợi chờ sự giải thoát từ một nơi không tưởng. Và sau cùng là cái chết, là giây phút "đoàn tụ" với những kỷ niệm đẹp đẽ xa xưa, trong ánh nắng chan hoà và cánh đồng bát ngát, khác biệt hẳn với không gian u ám suốt từ đầu truyện; linh hồn và thân xác đã được giải thoát trong cùng một diễn biến sau khi đã cầm tù lẫn nhau suốt một đời người. Nhất Như đã tóm gọn suy nghĩ của mình trong một câu ngắn: "Ái dục tức bồ đề",  một trong những suy nghĩ lạc quan hiếm hoi về nội dung tác phẩm.
Trần Thiện Huy

______________________________________________________
Cước chú
(1) Niên hiệu kéo dài từ năm 1661~1673.
 
(2) Một thước khoảng 0.3m
 
(3) Phiên: đơn vị hành chính địa phương ở Nhật thời phong kiến. Có thể hiểu một phiên như một tỉnh ngày nay. Đứng đầu phiên là lãnh chúa thần phục chính quyền trung ương.
 
(4) Hộc: đơn vị đo thể tích, chủ yếu là lúa gạo. Một hộc là mười đấu, chừng 180 lít. Thời phong kiến ở Nhật, quan lại được phát lương tính theo hộc lúa.
 
(5) Nguyên văn là Karou (gia lão), một chức lớn trong từng phiên thời phong kiến ở Nhật. Chức này thống lĩnh toàn bộ võ sĩ, phò tá lãnh chúa coi sóc mọi chuyện trong phiên.
 
(6) Ittou (Nhất Đao) là một trong những phái kiếm có uy danh nhất thời Edo. Phái này do Itou Ittousai lập ra và học trò phái này thường là những người có thực tài được trọng vọng. Phái Ittou có nhiều ảnh hưởng đến Kiếm Đạo hiện đại.
 
(7) Một trượng là mười thước, khoảng 3.03m.
 
(8) Hatamoto: một chức danh võ sĩ thời Edo, bổng lộc không hơn một vạn hộc nhưng được quyền diện kiến Tướng quân.
 
(9) Niên hiệu kéo dài từ năm 1688~1704.
 
(10) Niên hiệu kéo dài từ năm 1673~1681.
 
(11) Niên hiệu kéo dài từ năm 16884~1688.
 
(12) Niên hiệu kéo dài từ năm 1711~1716.
Ta muốn sống an bình. Nó chà đạp ta. Ta phải đánh đổ nó. Nó kềm kẹp ta. Ta phải đánh trả nó. Muốn đánh trả ư? Làm sao được khi ta còn không có chí đánh? Làm sao được khi thân ta còn lo sợ an nguy, sợ hãi cái chết?

(Trích Karl Marx)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-25 17:08:45đánh đổ bạo tàn>
Heinai rái cá
 
 
Truyện ngắn "Heinai rái cá" (Kawauso Heinai) được đăng trong tập tiểu thuyết thời đại "Kiếm khách quần tượng" (Kenkyaku Gunzou) của văn hào Ikenami Shou Tarou do Bungei Shunju xuất bản tháng 9 năm 1979. Tác phẩm mô tả cuộc đời của một nhân vật kiệt xuất thời Edo trong lịch sử kiếm đạo Nhật Bản.

 
Một
 
 
 
Vào đầu năm Genroku (1) thứ nhất thì Tsuji Heinai vừa tròn bốn mươi tuổi.
 
- Xem kìa hông lão ấy xiêu vẹo thế kia mà dạy được kiếm thuật à. Ghê thật.
- Tiên sinh đã qua sáu mươi rồi đó.
- Tầm bậy, đã bảy mươi hai rồi.
 
Heinai có một căn võ đường nho nhỏ dưới phố Koishikawa và dân sống ở khu phố ngoài vẫn thường nhìn Heinai với con mắt như vậy.
Nghe nói Heinai là kiếm sĩ phái Mugai Ryu, nhưng hỏi bọn lính tráng học kiếm ở các dinh thự Hatamoto (2) gần đấy thì chúng đều lắc đầu.
 
- Chưa nghe thấy phái này bao giờ.
 
Võ đường Heinai nằm trên một con đường nhỏ ở khu phố ngoài ngăn cách với cổng trước chùa Dentsuin, và môn đệ không có lấy một người. Người trong vùng vẫn thường gọi Heinai là:
 
- Ông ăn xin ở phố ngoài.
- Ông rái cá.
- Tiên sinh rái cá.
 
Con đường nhỏ phía trước võ đường đổ dốc thoai thoải và được gọi là “dốc rái cá”.
Rái cá là loài thú nhỏ lông màu nâu sậm sống gần nước, ăn cua cá, ếch nhái. Mặt của nó thì lại hao hao giống loài chuột. Và chỉ cần nhìn con rái cá là có thể hình dung được dung mạo của Tsuji Heinai.
Võ đường này trước kia vốn là nơi sinh sống của một thầy thuốc họ Kunugi, vừa bước vào hiên là đến ngay sàn tập võ. Thực ra, đó chỉ là một khoảng chỉ rộng chừng tám Tsubo (3) sau khi người ta dẹp đi hai căn phòng mà thôi. Phía sau là phòng của Heinai và nhà bếp, ngoài ra chẳng còn gì nữa. Heinai đến đây là vào năm năm trước và nghe đâu lúc đó hòa thượng trụ trì chùa Suikou đã bỏ tiền ra giúp. Nhưng chẳng bao lâu sau thì hòa thượng viên tịch, vì vậy mà Heinai chẳng còn cớ gì để lui tới chùa Suikou nữa.
 
- Hôm qua tao mới ngó qua cái, thì thấy ông rái cá ngồi chồm hổm trước hiên gặm củ cải sống thay cơm.
 
Những lời độc địa bóng gió hay thẳng thừng như vậy đều nhắm vào Heinai. Khi thấy khói thổi cơm bốc lên từ nhà bếp Heinai thì họ lại bảo:
 
- A nhìn kìa, thật là hiếm có. Con rái cá đang nấu cơm kìa.
 
Võ đường Heinai đã đìu hiu tồi tàn rồi mà dung mạo của Tsuji Heinai còn thảm hại hơn. Đầu tóc bù xù dựng đứng như tổ quạ, khuôn mặt hốc hác và dơ dáy đầy bụi bặm. Quanh năm suốt tháng, dù là đông hay hè thì Heinai chỉ mặc độc có chiếc áo gai thô chắp vá chằng chịt với cái quần Hakama đen. Vì không có môn đệ nên suốt ngày tiên sinh rái cá chỉ toàn ăn với ngủ. Rồi thỉnh thoảng cũng có ra khỏi võ đường, Heinai dựa tấm lưng còng còm cõi như ông già trên cây gậy mà lê bước. Không rõ là đi đâu.
Thành ra chẳng ai muốn đến thụ giáo học kiếm với tiên sinh rái cá.

- Thế ông rái cá ăn gì mà sống nhỉ ?
- Không biết. Có lẽ là uống sương. Mà biết đâu ổng là một tiên nhân trên trời.
 
Khu phố này được thành lập kể từ khi Tướng quân Tokugawa đến khai phủ lập ra thành Edo. Khu bên ngoài là một dãy nhà thương nhân, hiệu buôn có tiếng trong vùng và phía trước chùa Dentsuin là hiệu sách Iseya và hiệu bán tương Kashiwaya. Thỉnh thoảng chủ hiệu Heiroku là Kiyosuke lại sai người mang cơm nắm, bánh trái đến cho Heinai.
 
- Hãy mang đến cho tiên sinh ở con phố ngang.
 
Bọn người hầu mang đến đặt trong nhà bếp, không nói tiếng nào và Heinai cũng nhận lấy không một lời lễ tạ. Thành ra người ta nghĩ rằng Tsuji Heinai sống bằng sự hỷ xả và thương hại này.
Vào buổi chiều ngày mười một tháng giêng, có hai võ sĩ ăn mặc theo lối du hành, hình dong chất phát xuất hiện trước võ đường Heinai. Bọn người làm của hiệu Kashiwaya trông thấy thì làm ầm cả lên:
 
- Có chuyện rồi! Có chuyện rồi! Có hai người khách Samurai đến chuồng rái cá kìa!
 
Khỏi nói ai cũng biết, sinh hoạt của Heinai trong năm năm nay ảm đạm đến mức nào, chẳng một người khách viếng thăm. Hai người võ sĩ trông thấy Heinai vừa thấp thỏm xuất hiện liền xưng danh:
 
- Chúng tôi là người ở phiên (4) Ono xứ Echizen, Sugita Shozaemon, còn đây là tiểu đệ Yaheiji. Xin được vào diện kiến tiên sinh Tsuji.
- Tsuji Heinai chính là ta đây.
 
Heinai ngồi ru rú trong căn phòng tiếp khách mục nát, đáp bằng cái giọng khàn khàn. Hai võ sĩ hết nhìn Heinai rồi lại nhìn nhau ngỡ ngàng không nói. Heinai nở nụ cười làm cái mũi bé tí trở nên nhăn nhúm.
 
- Các vị là huynh đệ à?
- Thưa, thưa vâng.
 
Người anh Sugita Shozaemon tuổi chừng ba mươi, khuôn mặt chính chắn và lời ăn tiếng nói cũng chững chạc, còn đứa em Yaheiji trông chừng hai mươi không khỏi lộ cả ra ngoài sự thất vọng và khinh nhờn.
 
- Huynh, ta về thôi.
 
Hắn thì thầm, Shozaemon vội trấn lại.

- Có thật ngài là tiên sinh Tsuji Heinai không?
- Vâng.
 
Heinai lại đáp bằng cái giọng nhỏ nhẹ, thỏ thẻ như đàn bà trò chuyện khiến huynh đệ nhà Sugita không khỏi ngao ngán.
 
- Thế các vị có chuyện gì?
- Thật ra là….
- Vâng?
- Chúng tôi có mang đến một phong thư từ chủ hiệu quạt Kariganeya là Onjirou ở Kyoto.
- Ồ, từ ông Karigane sao? Vậy là thư của ta phải không ?
- Vâng.
- Đâu, cho xem.
 
Đọc qua một lần, Tsuji Heinai ngước mắt nhìn huynh đệ Sugita rồi nói:
 
- Các vị là những kẻ đi báo thù à?
 
 

Hai
 
 
Sugita Shozaemon vốn là võ sĩ cấp thấp hai mươi hộc (5) trong đội lính mở đường cho chúa Doi Kainokami khi đi kinh hành. Chúa Doi cai quản phiên Ono thuộc xứ Echizen bổng lộc bốn vạn hộc.
Shozaemon cùng em trai Yaheiji rời thành Ono đi báo thù cho phụ thân Sugita Hansuke là vào tháng mười hai năm ngoái.
Chuyện xảy ra vào một đêm hè năm đó.
Lão nhân Hansuke, lúc này đã về ẩn cư, đến thăm con gái Okiwa đã về làm dâu một hiệu buôn giấy ở dưới thành, dùng cơm tối rồi lên đường trở về.
Phía ngoài dãy biệt thự của lớp võ sĩ cao cấp trong phiên là dinh thự của Yamana Gengorou. Yamana Gengorou là kiếm sĩ phái Shinnuki Ryu, xuất thân từ phiên Obama xứ Wakasa và là nhân vật được chúa Doi cho vời vào ba năm trước. Gengorou vốn là chỗ họ hàng bà con với phu nhân của Tổng quản (6) phiên Ono là Hori Shirou Zaemon nên nhờ vào sự nâng đỡ này mà lãnh chức “Kiếm thuật chỉ nam”, dạy võ nghệ cho chúa Doi Kainokami và gia thần trong phiên. Mà dù gì đi nữa, thì Gengorou cũng là thân thích với Tổng quản Hori vốn được chúa Doi tín nhiệm nên uy thế của hắn mỗi ngày một lớn mạnh, xét về kiếm thuật thì có thể nói rằng trong phiên chẳng có ai là đối thủ của hắn. Thành ra, việc Yamana trở nên ngạo mạn cũng là điều đương nhiên, tất sớm muộn gì cũng đến. Tuy đã ba mươi hai tuổi nhưng vẫn còn độc thân, hắn thường biện bạch:
 
- Vì ngày đêm khổ luyện kiếm pháp nên không còn thời giờ chú ý đến nữ nhi nữa.
 
Đêm đó, lão nhân Sugita Hansuke vừa bước vào khu rừng cách dinh thự của Yamana Gengorou không xa bỗng dừng chân.
 
- Ủa?
 
Hình như từ trong rừng vọng ra tiếng kêu the thé không bình thường của nữ nhân. Lắng tai nghe kỹ, thì Hansuke cảm thấy được một bầu không khí quái lạ từ sâu trong rừng. Lão nhân Sugita quyết định đi vào trong xem rõ thực hư, cất tiếng gọi.
 
- Này… Này…. Có chuyện gì thế…?
- Cứu! …Cứu với!…
 
Có tiếng nữ nhân vừa cất lên liền lặng ngay như bị chèn mồm. Ông lão theo hướng phát ra tiến kêu mà tiến. Trong ánh lửa bập bùng của chiếc đèn lồng hiện ra một cô gái trẻ đang bị một gã đàn ông to lớn cưỡi lên toan làm nhục trên bãi cỏ. Không ai khác, hắn chính là Yamana Gengorou. Nạn nhân là con gái của Tsuyama Hohei, một người lính trơn sống tại dãy nhà dài dành cho lính tráng trong phiên.
 
- Ngài Yamana đấy à?… Ngài đang làm… …. Mà xin ngài hãy buông cô nương ấy ra ngay cho.
 
Đối với Yamana, thân thích của Tổng quản trong phiên thì lão Sugita chỉ là một kẻ thân phận quèn không đáng kể. Vì thế mà chẳng những hắn không nghe theo mà còn bực mình thét:
 
- Cút đi!! Llão già thối!!
 
Tuy Hansuke là thân phận kẻ dưới, nhưng tính tình cũng cứng cỏi nên không thể bỏ mặt con gái Tsuyama một mình được. Trong lúc lời qua tiếng lại, Yamana Gengoro tặc lưỡi rồi bất ngờ rút gươm chém một nhát chết ngay lão Sugita. Rồi hắn bồi thêm một nhát vào cô gái đoạn trở về dinh thự, để lại cho tổng quản Hori Shiro Zaemon một  phong thư rồi ung dung rời khỏi thành. Lời lẽ phong thư hết sức đơn giản, đại khái viết là vì đã vô lễ chém chết lão nhân Sugita Hansuke và con gái Tsuyama, gây phiền hà cho các vị chức sắc nên phải rời thành đến Edo một chuyến.
Lão Sugita không cục cựa nhưng cô gái hãy còn sống, cố lết về nhà thuật lại mọi chuyện cho phụ thân nghe. Huynh đệ nhà Sugita là Shozaemon và Yaheiji nghe tin từ Tsuyama Gohei xong vội vàng chạy đến hiện trường, lúc này lão Sugita đã tắt thở. Con gái Tsuyama ba ngày xong cũng lìa trần. Hình như là bị Yamana Gengoro say rượu chém chết khi đang trên đường đến nhà thầy thuốc Muraoka Kozen bốc thuốc cho mẫu thân.
Nhưng sự kiện này bị chính quyền phiên làm mọi cách để giấu nhẹm.
Thứ nhất là, phạm nhân là thân thích của kẻ có quyền thế.
Thứ hai là, phạm nhân là gia thần sủng ái của chúa Doi.
Vả lại, nạn nhân Sugita Hansuke và con gái người lính trơn Tsuyama chỉ là những kẻ thân phận thấp kém nên áp lực từ trên buộc phải làm cho câu chuyện êm xuôi đã có tác dụng. Tsuyama Gohei chỉ còn biết nuốt nước mắt mà cam chịu, nhưng huynh đệ nhà Sugita thì quyết phản kháng đến cùng, không lùi một bước.
 
- Xin ngài ban lệnh cho chúng tôi được báo thù cho phụ thân.
 
Tổng quản Hori ngoài mặt thì vỗ về, bên trong thì ngầm ý:
 
- Nếu các ngươi chịu xem như không có việc gì xảy ra thì ta sẽ xem xét cho bổng lộc năm mươi hộc một năm, đủ nuôi hai người.
 
Nhưng dù cho ngon ngọt thế nào đi nữa thì huynh đệ Sugita cũng đều lắc đầu. Ngay cả chúa Doi cũng cho rằng huynh đệ Sugita là láo xược. Nhưng lỗi thuộc về bên nào….
Dù gì đi nữa thì huynh đệ Sugita cũng là những kẻ mang thân đi báo thù, mà chuyện báo thù vốn được coi là hợp pháp và là một cái nghĩa phải làm trong xã hội võ trị Nhật Bản ngày xưa, trong giai cấp võ gia thì quy tắc này lại càng nghiêm mật hơn. Thành ra, cho dù có là Tổng quản một thành, là chúa một vùng đi nữa thì cũng không thể không cho phép. Chúa Doi miễn cưỡng cấp phép cho Sugita nhưng lại ngấm ngầm ra lệnh:
 
- Hãy bí mật trông coi Yamana Gengorou ở Edo.
 
Huynh đệ Sugita được phép đi báo thù liền rời phiên Ono lên đường ngay. Chuyện xảy ra vào cuối năm ngoái, khi sự kiện lão Hansuke bị chém chết khoảng sáu tháng sau đó.
Trong lúc này ở Ono, cả chúa Doi lẫn tổng quản Hori đều bắt đầu gửi mật thư đến dinh thự ở Edo, ngầm bảo vệ Yamana Gengorou. Nhưng Gengoro vẫn cứ bình thản xuất đầu lộ diện tại dinh thự ở cổng ngoài Sakurada thành Edo. Nếu có ai lấy làm lo ngại thì hắn chỉ cười khảy với vẻ tự tin:
 
- Bọn Sugita à, chỉ cần một đao là chém chết chúng ngay. Thế là xong chuyện.
- Ừ, quả nhiên.
 
Quả là không một ai mảy may nghi ngờ về điều này.
Rồi… theo mật lệnh của chúa Doi, một căn võ đường uy nghi được dựng lên ở phố Onando thuộc Ushigome, và Yamana Gengorou nghiễm nhiên trở thành chủ võ đường. Người đến học kiếm mỗi ngày một đông, không chỉ là bọn gia thần của chúa Doi đóng tại Edo mà còn có cả người trong phủ Tướng quân Tokugawa và các Hatamoto chung quanh.
Trong khi đó, huynh đệ Sugita bắt đầu lên đường tìm Yamana và tìm đến hiệu giấy Mokuya Manbei từ biệt đại tỷ đã về nhà chồng. Lúc bấy giờ, người anh rể Manbei mới nói:
 
- Chuyện xảy ra gần đây thì bọn thương nhân trong thành như chúng ta đây đều không chịu được. Chỉ mong các chú sớm lấy được đầu địch.
 
Rồi lại thêm:
 
- Ta có người anh họ là Kariganeya Onjirou mở hiệu quạt ở Kyoto, nhưng cũng có chi điếm ở Edo nên rất thông thạo tình hình ở đó. Ta sớm nghĩ các chú sẽ đến nên đã viết sẵn phong thư này rồi.
 
Rồi Kariganeya Onjiro lại trả lời rằng:
 
- Ngày xưa phụ thân ta có chơi thân với một tiên sinh dạy kiếm, tên là Tsuji Heinai và hình như cũng có võ đường ở đâu đó. Vì tình giao hảo sâu nặng nên ta nghĩ tiên sinh Tsuji có thể giúp được.
 
Đoạn Kariganeya thảo một phong thư mang đến cho Heinai. Huynh đệ Sugita lần đầu đến Edo tìm đến chỗ ông rái cá là vì vậy. Tuy không nhận được sự hỗ trợ từ phiên Ono nhưng Sugita cũng nhận được một món tiền khá lớn gọi là tiễn biệt từ anh rể Manbei.
 
- Vậy thì, mời các vị vào trong.
 
Tsuji Heinai nghênh đón huynh đệ Sugita với vẻ đầy thiện cảm, rồi nói:

- Ta vốn cũng chịu nhiều ơn với ông Kariganeya đời trước ở Kyoto.
 
 
 
Ba
 

Bắt đầu từ hôm đó, huynh đệ nhà Sugita trú lại võ đường Tsuji. Nhìn thấy bộ dạng Heinai như vậy thì Yaheiji không khỏi ngao ngán và thất vọng đến cực độ.
 
- Huynh trưởng, nếu chúng ta cứ ở lại đây thì thật chẳng ra làm sao. Yamana Gengorou thậm chí khôngchẳng thèm trốn cũng chẳng cần chạy, mà lại còn mở võ đường đâu đó trong vùng Ushigome nữa. Phải nhanh lên mới được.
 
Không phải là Shozaemon không nghĩ đến điều này. Chẳng là khi nhận phong thư từ Kariganeya thì được trợ ngôn thêm rằng
 
 “Nếu như được tiên sinh Tsuji giúp sức thì…”.
 
Thực tế, nếu là một cuộc đọ sức một mất một còn thì nói thật cả hai chẳng phải là đối thủ của Yamana. Vả lại sau lưng hắn còn có thế lực hậu thuẫn ở phiên Ono, môn đệ của hắn ở Edo cũng không ít. Thành ra, Yaheiji nhìn thấy tình thế này đã sớm tuyệt vọng.
 
- Chúng ta mảy may không có cơ hội thắng.
 
Nhưng ngược lại, Heinai chẳng hề tỏ ra sốt sắng mà cứ bình chân bảo:
 
- Việc gì nào, các vị cứ thong thả. Địch thủ chẳng hề trốn đi đâu mà lo.
 
Rồi chỉ dặn thêm rằng không nên tùy tiện ra ngoài.
Đúng như lời dặn.
Khi nhận được tin báo từ Echizen rằng huynh đệ Sugita đã đến Edo thì Yamana Gengorou chẳng lấy làm bận tâm lắm mà chỉ hất hàm:
 
- Khi nào thấy chúng thì sẽ chém chết ngay.
 
Bọn môn nhân của chúa Doi ở Edo cũng bắt đầu lùng sục chỗ trú của bọn Shozaemon khắp nơi trong thành. Thành ra tình thế đảo ngược, bên săn đuổi giờ đây lại trở thành bên bị săn lùng. Mọi động tĩnh trong thành nhất nhất đều do người của hiệu Kariganeya chi điếm Edo và những người sống ở cổng Sakurada thương hại cảnh ngộ của anh em Sugita mà đến võ đường Tsuji cung cấp. Chi điếm Kariganeya do lão Ichi Uemon coi sóc, đây là nhân vật đã hết mình vì họ Sugita. Theo lời lão thì:
 
- Hai vị chớ nên đến gần võ đường Yamana ở phố Onando, ở đó vô cùng nguy hiểm. Không chỉ Gengorou mà cả mười mấy tên môn nhân là võ sĩ giang hồ ngày đêm túc trực ở đó, chỉ đợi các vị xuất hiện là ra tay thôi.…
 
Tháng giêng trôi qua, rồi tháng hai cũng vào trung tuần.
Vì nơi trú ẩn là một võ đường nên ngày ngày Sugita Shozaemon đều mang mộc kiếm cùng Yaheiji luyện tập hăng say. Thân phận hai người chỉ là hạng võ sĩ cấp thấp, kiếm thuật cũng không có gì đặc biệt, nhưng một hôm Shozaemon có ý thử Heinai.
 
- Thưa tiên sinh, chúng tôi là những kẻ mang thân đi báo thù. Xin tiên sinh chỉ giáo một ván.
- Ờ ta có xem, có xem.
 
Heinai đáp.
Tức là đôi khi Heinai có xem anh em Sugita luyện tập và dường như khẩu điệu muốn nói rằng vì mình có xem nên không cần phải chỉ dạy gì thêm.
Rồi mùa xuân cũng đến Edo trong cuộc hành trình qua các vùng phía nam như Satsuma cho đến xứ Mutsu ở phương bắc.
Lúc này, cứ khoảng ba ngày Heinai lại đi ra ngoài một lần, giao võ đường lại cho bọn Sugita. Không rõ là đi đâu…. Và Shozaemon cũng làm những việc lặt vặt như sửa chữa lại cánh cổng võ đường đã mục nát. Tuy chỉ là cổng nhỏ nhưng trụ khá to và vững chắc. Thế mà Shozaemon chỉ dùng một tay nâng lên nhẹ nhàng như nâng một ống điếu. Heinai trông thấy nhíu mày:
 
- Ồ!…  Quả là đại lực. Được, được.
 
Vừa nói vừa gật gù nhưng “được, được” là ý gì thì không ai biết. Rồi chẳng mấy chốc mà Yaheiji tỏ ra nản lòng muốn từ bỏ tất cả mà bàn với Shozaemon:
 
- Huynh à, cho dù chúng ta có đánh bại được Yamana Gengorou đi nữa thì khi trở về Ono thì chúa Doi, Tổng quản Hori cùng các nguyên thần đại lão chưa chắc đã vui vẻ  ra tiếp đón. May mắn là chúng ta chẳng còn ai thân thích, hay là cứ trốn quách đến một nơi nào đó đi.
 
Shozaemon nghe rồi bác bỏ, vẻ thật thà.
 
- Còn ta, chính tay ta phải xé xác Yamana Gengorou ra trăm mảnh mới hả giận. Đã là võ sĩ, sau khi sát hại kẻ vô tội thì phải lập tức mổ bụng tạ tội tại chỗ. Vậy mà hắn lại còn bỏ trốn, chúng ta là con của kẻ bị hại thì nhất định phải xé xác hắn ra. Thù này phải báo, phải báo!
- Nhưng mà, huynh….
- Phải báo, phải báo. Thù này không thể không báo.
 
Vậy là ý Shozaemon đã quyết.
 
- Nhưng mà dù gì đi nữa thì cũng nên đi khỏi đây. Ở đây mãi hóa ra chẳng phải là chúng ta mang tiền đến lo cơm nước cho lão ăn mày kia sao.
- Này đệ nói gì vậy. Chẳng lẽ đệ quên rằng ai đã cho chúng ta chỗ trú ngụ qua những ngày tháng vừa rồi sao?
 
Không hiểu vì sao Shozaemon lại có cái cảm giác rằng mình không muốn rời khỏi cái tổ rái cá này. Tuy đến đây chưa được lâu nhưng đã xảy ra chuyện như thế này. Một hôm, khi Yaheiji đang tắm trong gian nhà đất kề bếp ăn còn Shozaemon thì đang mải vụt kiếm một mình trong võ đường thì Heinai từ ngoài vườn bước vào.
 
- Thật không ngờ mỗi ngày các hạ lại tiến bộ nhanh chóng hơn trước. Ta có điều này muốn hỏi các hạ.
- Vâng, là chuyện gì ?
- Trong suốt cuộc đời con người, kể từ khi mới lọt lòng mẹ thì người ta biết rõ điều gì nhất?
- Vâng… ?
 
Shozaemon bỗng ngơ ngác. Heinai liền tiếp lời.
 
- Đó là một ngày nào đó người ta phải chết.
- Đương… đương nhiên mà.…
- Đây là chuyện đương nhiên nhưng lại là chuyện mà con người không thể chấp nhận được, mà cũng không suy nghĩ đứng đắn và sâu sắc về nó. Một ngày nào đó, người ta phải chấp nhận cái chết thôi. Điều quan trọng là hãy thường quán tưởng điều này, ngày ngày vừa sống vừa phải tâm niệm rằng mình sẽ phải chết.
- ........
- Những người ngày ngày quán tưởng về điều này, trên có Thiên Hoàng, Tướng quân, các vị chúa Daimyou, dưới đến bách tính thường dân, đến ngay cả lão ăn mày dưới gầm cầu, từng người từng người đều có thể làm tròn bổn phận trong đời của mình.
 
Heinai nói xong lại đổi giọng tiếp lời rồi thủng thẳng bỏ đi.
 
- Đối với kẻ đi báo thù cũng giống như vậy.
 
Lúc này Sugita Shozaemon cảm thấy trong lời nói của Tsuji Heinai dường như có luồng điện chạy qua lồng ngực từ sâu thẳm trong lòng. Không hiểu vì sao, dường như có cái gì đó trong tâm hồn nay nhất thời bùng nổ, từ trong các mạch máu tuôn ra một sức mạnh vô hình chảy qua thân thể hắn.
Đêm đó, Shozaemon đem những lời Heinai nói thuật lại cho Yaheiji nghe thì chỉ nhận được lời đáp lại rằng

- Thật là chán !
 
Rồi chẳng thèm để tâm đến nửa lời. Từ đêm đó, thái độ và lời nói của Shozaemon đối với Tsuji Heinai bỗng nhiên thay đổi hẳn.
 
 
 
Bốn
 
 
Sáng mùng hai tháng ba bỗng có tin báo từ hiệu Kariganeya đến. Rrằng Yamana Gengorou đã rời Edo đến Osaka. Hắn bỗng nhiên biến mất từ khi biết huynh đệ Sugita đến Edo. Thực ra là thế lực hậu thuẫn sau lưng Gengorou biết sự kiện này đã trở thành đề tài đàm tiếu giữa các chúa Daimyou với nhau nên họ không tránh khỏi bất an  mới ra lệnh rằng
 
- Tạm thời cho Gengoro lánh vào nơi nào đó.
 
Nghe chuyện này, Tsuji Heinai mới bảo Sugita Shozaemon rằng:

- Vậy là cơ hội để các hạ hoàn thành tâm nguyện đã đến.
- Vâng.
 
Dường như Shozaemon đã chuẩn bị kỹ lưỡng nên trong giọng nói không hề có chút rối loạn hay do dự. Ngược lại, SugitaYaheiji nghe xong bỗng xanh mặt. Rồi trong ngày hôm đó, Shozaemon tìm đến hành dinh của phiên Ono ở thành Edo.
 
- Huynh đệ chúng tôi mong muốn một trận đấu để báo thù cho thân phụ Hansuke. Mong các vị báo tin này cho Yamana Gengorou biết rõ. Thời gian là hạ khắc giờ mão (khoảng bảy giờ sáng), ngày mồng bảy tháng ba tới, địa điểm là trường ngựa Takada phía bắc thành Edo.
 
Bọn người của phiên Ono bấy lâu không thấy bóng dáng Sugita Shozaemon đâu, nay nhìn thấy thì không khỏi không hoảng hồn, chúng không thể bỏ mặc được nên tức tốc báo cho Gengorou ngay. Gengorou nhận được tin chỉ đáp “Rõ rồi” vẻ đầy tự tin, ngạo mạn. Mà người trong phiên, không ai nghĩ rằng Gengoro lại bại trận dưới tay huynh đệ Sugita.
 
- Bấy lâu nay các hạ ở đâu?
- Có biết cũng chẳng được việc gì.
 
Có kẻ hỏi thì Shozaemon chỉ đáp gọn lỏn như vậy rồi bỏ đi. Tất cả đều là làm theo chỉ thị của Heinai.
Mấy hôm sau, ngày mùng năm tháng ba không rõ Tsuji Heinai bỏ đi đâu từ sáng đến tối mịt mới về. Trước khi đi Heinai có dặn dò:
 
- Đây là giờ phút quan trọng, các vị chớ tùy tiện ra ngoài.
 
Và huynh đệ Sugita cũng làm đúng lời dặn, đóng cửa từ sáng không đi đâu. Khi trở về võ đường, Heinai có mang theo một cái bọc dài chừng sáu thước (7). Bên trong bọc là một cây gậy lục giác to làm bằng gỗ sồi có gắn những vòng sắt và gai sắt ở những chỗ quan yếu. Trọng lượng khoảng bảy kan (hơn 25 kg).
 
- Các hạ dùng cái này thích hợp hơn dùng kiếm.
- Tiên sinh, đây là…
 
Shozaemon nhấp nháy mắt ngạc nhiên thì Heinai đáp.
 
- Cái này ta đặt  người làm. Tiền công thì phiền các hạ lo giúp.
- Vâng.
 
Shozaemon lễ tạ rồi ôm lấy cây gậy đứng dậy, dường như có cái gì đó như ma nhập đang chiếm lãnh toàn bộ cơ thể hắn. Yaheiji trông thấy anh trai mình và Heinai đều như những kẻ điên khùng thì không khỏi lộ vẻ thất vọng, bất mãn ra ngoài mặt.
 
- Cái vật này thì phỏng…
 
Thì phỏng có ích gì, Yaheiji thì thầm toan nói ra nhưng Heinai đã quay lại ngắt lời.
 
- Ngươi không làm gì thì lui đi được rồi.
 
Nói rồi cười tủm tỉm. Yaheiji thất ý chỉ đáp “các vị muốn làm gì thì làm” rồi đứng dậy bỏ đi, chui vào chăn ngủ mất.
Cả ngày hôm sau Heinai rút mình trong võ đường chỉ ngồi nhìn Shozaemon vụt cây cậy sáu thước. Đến chiều tối, sau khi cho bọn Sugita tắm rửa xong mới nói:
 
- Ta thì không giúp được gì cho các hạ nhưng hôm trước có thăm dò được tấm bản đồ khu luyện ngựa Takada này. Hãy xem rồi nhớ kỹ đi.
 
Heinai nói rồi lấy ra một tẩm bản đồ ghi chú cẩn thận.
 
- Đa tạ tiên sinh!
- Ta cũng đã chuẩn bị một cái áo trắng tinh rồi. Tiền thì phiền các hạ lo giúp.
- Vâng.
- Tuy ta không giúp được gì nhưng cũng định theo trợ lực, không biết ý các hạ ra sao?
- Được tiên sinh giúp đỡ thật là quý hóa. Tiểu sinh không dám phiền…
- Được rồi, được rồi.
 
Rồi cơm tối được mang ra, có cả bình rượu hâm nóng.
 
- Uống chút ít thôi.
 
Heinai mời rượu huynh đệ Sugita, rồi không ai hỏi mà kể lại những chuyện như thế này.
 
- … Ta vốn xuất thân từ làng Umasugi thuộc vùng Kouga xứ Oumi, là con thứ ba của hào trưởng trong làng. Đêm nọ có một võ sĩ du hành đến trọ nhà ta một đêm. Vị đó là Itou Daizen Shigemoto, cao đồ của tiên sinh Yamaguchi Bokushinsai, khai tổ phái kiếm Yamaguchi Ryu. Sau khi ân sư Yamaguchi mất, vị võ sĩ đó đến Kyoto nhận quản lý võ đường, đi ngang qua làng Umasugi nơi ta sinh sống… âu cũng là cái duyên vậy.
 
Gã thiếu niên Heinai lúc ấy là đứa nghịch ngợm cứng đầu nhất làng Umasugi, không hiểu sao lại mở lòng đối với vị kiếm khách mà hắn tôn sùng nhân cách kia. Rồi rốt cuộc, gã bỏ trốn khỏi làng Umasugi đến tá túc tại võ đường Daizen ở Kyoto. Heinai chỉ là con thứ ba mà cũng như là người thừa trong nhà Tsuji.
 
- Ta mấy lần bảo nó về nhưng thế nào đi nữa nó cũng chẳng chịu nghe.… Hay cứ xem như là cho ta vậy…
 
Nghe Itou Daizen nói vậy, nhà Tsuji cũng bỏ mặc hắn lại võ đường.
 
- Từ đó mười năm về sau… ta sống với tiên sinh Daizen. A! Mà rồi gần đó có ông Karigane bán quạt, thời trẻ ông ấy quý ta lắm. Sau khi tiên sinh Daizen mất, ta lang thang qua các vùng trau dồi kiếm nghệ thì được ông ấy giúp cho một số tiền khá lớn gọi là quà tiễn biệt.
 
Heinai nói rồi bật cười khúc khích.
 
- Chẳng mấy chốc mà số tiền ấy bay mất hết. Rượu chè, rồi trai gái nữa….
 
 
 
Năm

Ngày mồng bảy tháng ba, từ lúc trời đất còn tờ mờ thì Tsuji Heinai đã theo huynh đệ Sugita rời võ đường ở khu phố ngoài đến trường ngựa Takada ở thành bắc. Ba người nhằm hướng Tây đi dọc theo con sông Edogawa, đến khu đất cao ráo Mejiro thì rẽ phải. Khi đến khu Waseda, đi qua mấy mẫu ruộng và rừng cây tạp thì trường ngựa cũng chẳng còn xa nữa.
Trường ngựa Takada là một dãi đất dài, đông tây hơn sáu trăm mét, nam bắc hơn năm chục mét, được Tướng quân đời thứ ba là Tokugawa Iemitsu xây dựng vào những năm KanEi (8) để làm khu luyện ngựa và nơi tập bắn cung. Ở giữa là một ụ đất chia trường ngựa làm hai.
Ở một góc trong dãy cây tùng chạy dọc theo phía bắc trường ngựa có quan giám sát Meshida Shige Uemon của phiên Ono dẫn theo khoảng mười tùy tùng chủ trì trận đấu. Yamana Gengorou dẫn theo người trợ lực đồng thời cũng là môn đệ của hắn, tên là Kawai Saibei đến nơi vào giờ khắc đã định.
 
- Sau khi ta đánh lui bọn Sugita thì mọi mối phiền hà cho các vị sẽ được giải tỏa. Mà ta cũng lấy làm phấn khởi.
 
Quả nhiên, Yamana Gengorou không chút mảy may nghi ngờ về thắng lợi của mình.
Màn sương dày đặc bắt đầu tan dần.
Không khí buổi sáng đậm đặc, mặt đất bốc lên cái mùi nồng nặc đặc trưng của mùa xuân.
Đến giờ khắc quyết định, ….
Huynh đệ Sugita nai nịt gọn gàng dẫn theo Tsuji Heinai, đầu đội nón lá rách sùm sụp xuất hiện ở phía Tây trường ngựa. Cả bọn tiến đến thi lễ trước quan giám sát Shimeda Shige Uemon rồi:
 
- Nào!!
 
Shozaemon giơ cao cây gậy vào thế thủ. Gengorou trông thấy nở nụ cười nhạt rồi thong thả rút gươm.
 
- Đồ ngu ngốc!…Định thắng ta bằng vật đó sao…
 
Theo luật lệ thì là một đối một. Nếu Shozaemon thất thế thì Yaheiji sẽ lên thay nhưng Gengorou lại ngạo mạn bảo “cả hai cứ xông lên cùng lúc”.
Đến khi tên môn đệ Kawai Saibei tiến lên xưng danh thì lúc này, Heinai mới lặng lẽ bỏ chiếc nón ra.
 
- Mỗ là Tsuji Heinai vùng Kouga, trợ lực cho huynh đệ Sugita.….
 
Nhìn thấy mặt Heinai, cả Yamana Gengorou lẫn Kawai Saibei đều trố mắt, “A!” lên một tiếng rồi há hốc mồm, đứng thất thần một lúc.
Hai hôm trước, ngày mùng năm tháng ba, Tsuji Heinai bỗng nhiên xuất hiện trước võ đường Yamana mà không ai hay biết.
Trưa hôm đó, Heinai đến xưng danh:
 
- Tại hạ là người ở Kouga, tên là Sugutani Uhei, mong được thỉnh giáo với tiên sinh Yamana một chiêu.
 
Gengorou trông thấy nghĩ rằng chỉ là một tay kiếm ăn mày lang thang nên bảo tả hữu “cho nó ít tiền rồi đuổi đi”, nhưng dù thế nào Heinai cũng không chịu nghe, cứ nằng nặc xin đấu.
Rồi một tên môn nhân ra đấu với Heinai như đùa cỡn. Heinai mượn thanh mộc kiếm, đứng thất thần vào thế thủ hạ đoạn.
 
- Được chưa, chuẩn bị xong chưa. Ta đánh đây.
 
Heinai gật đầu, tên môn nhân ra đòn với vẻ khinh bỉ…. Trong nháy mắt, Heinai bỗng khuỵu một chân. Rồi… không biết bị đánh trúng chỗ nào mà tên môn nhân bị ném văng ra như quả bóng, đập vào tường bên kia la thất thanh. Hắn đau đớn giãy giụa. Cánh tay trái đã gãy mất.
Cả võ đường xao động.
Tên môn nhân tiếp theo lên thay, Heinai nghênh đón mà vẫn cứ đứng khuỵu chân như lúc nãy. Hắn vừa đánh tới, Heinai liền nhẹ nhàng đứng lên. Kết quả không khác trước, tên này cũng bị hất văng ra.
Tên tiếp theo vừa ra đòn, Heinai bỗng khuỳnh chân.
 
- Á!!
 
Một tiếng kêu cất lên. Trong nháy mắt hắn đã bị Heinai đánh trúng cổ.
 
- Những kẻ còn lại cứ lên cả đây.
 
Heinai vừa dứt lời thì bảy tên còn lại biến sắc, nhất tề nắm mộc kiếm xông vào. Chỉ trong nháy mắt, thân thể Heinai trông thì xiên xẹo lạ lùng nhưng lại nhanh nhẹn như con chim lao vào giữa đám đông.
 
- Khốn kiếp!!!
 
Bốn kẻ còn lại lồng lộng, vừa toan đổi hướng thì thanh mộc kiếm của Heinai đã lao tới, chạy ngang dọc lên xuống giữa bốn thanh kiếm kia. Chỉ trong chốc lát mà bốn người lộn nhào đổ vật ra.
Lúc bấy giờ, Yamana Gengorou đứng quan sát từ đầu chí cuối lấy làm kinh ngạc. “Thật ghê gớm”, nghĩ rồi không biết hắn bỏ đi đâu.
Bọn môn nhân xanh mặt không dám hó hé nửa lời trước kiếm pháp quỷ khóc thần sầu của Heinai.
 
- Hahaha… Đã trốn mất rồi sao?
 
Heinai bật cười rồi rời khỏi võ đường Yamana.
Vì vậy khi thấy kiếm sĩ ăn mày này theo trợ lực cho huynh đệ Sugita thì cả Yamana Gengorou và Kawai Saibei đều không khỏi hoảng hồn.
Bắt đầu trận đấu giữa Sugita Shozaemon và Yamana Gengoro.
Shozaemon huơ vun vút cây gậy sáu thước quay vun vút như chong chóng, mắt trừng trừng nhìn thẳng vào địch không hề lộ vẻ sợ hãi.
 
- Khốn kiếp!
 
Yamana Gengorou cầm kiếm vào thế thủ, toan đón đánh nhưng lại phát hiện ra ánh mắt như luồng điện của Heinai từ sau lưng Shozaemon. Cứ mỗi lần nghĩ đến đấy là thân thể hắn cứng đờ không động đậy được. Cho dù có hạ được Sugita…. ”Thhì tiếp theo gã kia sẽ xông lên”, nỗi sợ hãi ấy chiếm ngập đầu óc hắn. Vì vậy mà Gengoro sớm bị đòn đánh của Shozaemon áp đảo.
 
- Eitt!!!
- Yatt!!!
 
Dường như Shozaemon đã lâm vào trạng thái vô ngã, tay huơ cây gậy lục giác liên tiếp giáng đòn không ngớt. Đúng là quái lực. Rồi chẳng mấy chốc, Gengoro hứng trọn một gậy vào đỉnh đầu, thổ huyết chết tại chỗ.
Huynh đệ Sugita báo thù được cho phụ thân Hansuke liền trở về phiên Ono xứ Echizen, còn Heinai lúc trước tung hoành ở võ đường Yamana, được người mục kích là Ariyoshi Tanomo, gia thần của chúa Hosokawa Etchu Nokami, thành chủ Kumamoto năm mươi tư vạn hộc xứ Higo chú mục.
 
- Đúng là bậc danh nhân kiếm thuật.
 
Thế là tiếng tăm nổi lên như cồn, năm sau Heinai nhận được sự bảo trợ của chúa Hosokawa , được chúa dựng cho một căn võ đường đàng hoàng ở khu phố Koji. Cái tên Gettan của phái kiếm Mugai Ryu từ đó vang dội khắp thiên hạ. Gettan là hiệu của Heinai sau khi được phép của ân sư Ito Daizen lập ra phái Mugai Ryu.
Nửa năm trôi qua.
Vào ngày mười một tháng hai năm Genroku thứ bảy …
Vùng Shibata xứ Echigo có võ sĩ  Nakayama Yasubei Taketsune vì nghĩa mà rút gươm trợ lực cho Kanno Rokuro Zaemon, trong trận đấu với bọn năm người  Murakami Saburou Uemon cũng tại trường ngựa Takada này. Trước trận đấu, Nakayama Yasubei có đến võ đường Tsuji và được Tsuji Gettan chỉ điểm cho nhiều điều, lúc này “ông rái cá” mới nói:
 
- Trong trận đấu thì ống Hakama tới gối.
 
Tức là khi chiến đấu thì nên cắt vạt áo Hakama cao lên đến đầu gối, như thế sẽ dễ dàng di chuyển hơn. Và Yasubei đã làm đúng như lời Gettan dặn. Yasubei này sau đổi thành Horibe Yasubei, di thần của chúa Asano cùng bốn mươi sáu người đồng chí khác tập kích vào dinh thự Kira, báo thù cho chủ rồi mổ bụng tự sát trong sự hoan nghênh của dân chúng. Câu chuyện bốn mươi bảy võ sĩ báo thù cho chủ thời Genroku này trở nên nổi tiếng và là đề tài cho không biết bao vở kịch, thơ ca và ngày nay là phim ảnh.
Lúc bấy giờ Sugita Shozaemon đã trở về phiên Ono xứ Echizen bỗng trở lại Edo.
 
- Xin tiên sinh nhận vào hàng môn đệ cho.
 
Shozaemon nài nỉ. Rồi từ đó ở lại võ đường Tsuji chăm sóc lo lắng cho Gettan. Khi Shozaemon nhường lại nghiệp nhà cho Yaheiji đến Edo theo Tsuji thì Gettan mới hỏi:
 
- Thế còn quý đệ thì sao?
- Nhờ ơn tiên sinh mà chúa Doi cùng các vị đại lão không còn cái nhìn ác cảm nữa và hiện giờ hắn đang hết mình phụng sự.
- Ồ, thế thì tốt quá. Tốt quá, tốt quá.
 
Võ đường Tsuji cùng với võ đường của Horiguchi Gentarou phái Ittou Ryu ở Koishikawa được xem là hai căn thịnh nhất trong số các võ đường ở Edo. Môn đệ của Tsuji Gettan lên đến con số hai trăm nhưng mọi thứ phẩm vật, tiền bạc ông nhận được từ họ đều mang ra chia đều cho những người khốn khó hết. Tsuji Gettan không vợ không con cùng với Sugita Shozaemon độc thân sống đến ngày mười ba tháng hai năm Kyohou (9) thì mất. Hưởng thọ bảy mươi chín tuổi.

Hết.

__________________________________________________
 
Cước chú
(1) Niên hiệu kéo dài từ năm 1688~1704.


(2) Hatamoto: một chức danh võ sĩ thời Edo, bổng lộc không hơn một vạn hộc nhưng được quyền diện kiến Tướng quân.

(3) Một tsubo khoảng 3.3 mét vuông.

(4)  Phiên: đơn vị hành chính địa phương ở Nhật thời phong kiến. Có thể hiểu một phiên như một tỉnh ngày nay. Đứng đầu phiên là lãnh chúa thần phục chính quyền trung ương.
 
(5) Hộc: đơn vị đo thể tích, chủ yếu là lúa gạo. Một hộc là mười đấu, chừng 180 lít. Thời phong kiến ở Nhật, quan lại được phát lương tính theo hộc lúa.
 
(6) Nguyên văn là Karou (gia lão), một chức lớn trong từng phiên thời phong kiến ở Nhật. Chức này thống lĩnh toàn bộ võ sĩ, phò tá lãnh chúa coi sóc mọi chuyện trong phiên.
 
(7) Một thước chừng 0.3m.
 
(8) Niên hiệu kéo dài từ năm 1624~1644.
 
(9) Niên hiệu kéo dài từ năm 1716~1736.
Ta muốn sống an bình. Nó chà đạp ta. Ta phải đánh đổ nó. Nó kềm kẹp ta. Ta phải đánh trả nó. Muốn đánh trả ư? Làm sao được khi ta còn không có chí đánh? Làm sao được khi thân ta còn lo sợ an nguy, sợ hãi cái chết?

(Trích Karl Marx)
Đăng nhập để trả lời
0