<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.05.2022 05:30:17 bởi Anh Nguyên>
LƯ ĐỒNG
HỮU SỞ TƯ
有 所 思
當 時 我 醉 美 人 家,
美 人 顏 色 嬌 如 花。
今 日 美 人 棄 我 去,
青 樓 珠 箔 天 之 涯。
天 涯 娟 娟 常 娥 月,
三 五 二 八 盈 又 缺。
翠 眉 蟬 鬢 生 別 離,
一 望 不 見 心 斷 絕。
心 斷 絕 幾 千 裡。
夢 中 醉 臥 巫 山 雲,
覺 來 淚 滴 湘 江 水。
湘 江 兩 岸 花 木 深,
美 人 不 見 愁 人 心。
含 愁 更 奏 綠 綺 琴,
調 高 弦 絕 無 知 音。
美 人 兮 美 人,
不 知 為 暮 雨 兮 為 朝 雲。
相 思 一 夜 梅 花 發,
忽 到 窗 前 疑 是 君。
盧 仝
Đương thì ngã túy mỹ nhân gia,
Mỹ nhân nhan sắc kiều như hoa.
Kim nhật mỹ nhân khí ngã khứ,
Thanh lâu châu bạc thiên chi nha.
Quyên quyên thường nga nguyệt,
Tam ngũ nhị bát doanh hựu khuyết.
Thúy mi thiền phát sinh biệt ly,
Nhất vọng bất kiến tâm đoạn tuyệt.
Tâm đoạn tuyệt kỷ thiên lý,
Mộng trung túy ngọa vu sơn vân.
Giác lai lệ trích tương giang thủy,
Tương giang lưỡng ngạn hoa mộc thâm.
Mỹ nhân bất kiến sầu nhân tâm,
Hàm sầu cánh tấu lục ỷ cầm.
Điệu cao huyền tuyệt vô tri âm,
Mỹ nhân hề mỹ nhân!
Bất tri vi mộ vũ hề vi triêu vân.
Tương tư nhất dạ mai hoa phát,
Hốt đáo song tiền nghi thị quân.
Lư-Đồng
Dịch:
Nhớ ai
Ở nhà người đẹp, ta say,
Người sao xinh quá, mặt mày như hoa.
Bỏ ta, người đẹp đi xa,
Chân trời, lầu biếc, thật là xa xôi.
Bóng Hằng-Nga lững lờ trôi,
Mười lăm, mười sáu, đầy rồi lại vơi.
Tóc xanh, mày biếc, khuất rồi,
Ngóng trông chẳng thấy, đứng ngồi lòng đau.
Xót ngàn dặm chẳng thấy nhau,
Mơ say nằm ở mây đầu Vu-Sơn.
Tỉnh ra, lệ nhỏ dòng Tương,
Sông Tương, cây cối hoa vương đôi bờ.
Buồn thay, người đẹp mãi chờ
Ngậm sầu, gượng gẩy thẫn thờ một chương.
Tiếng đàn Lục-ý sầu vương,
Điệu cao, dây đứt, ai thường tri âm!
Mỹ nhân, hừ...lại mỹ nhân!
Mưa chiều mây sớm, hừ...cần hay chi.
Nhớ, nhìn mai nở đêm khuya,
Trước song vội đến, cứ nghi ai về...
Anh-Nguyên