- Em không nhớ nữa.
Anh mỉm cười, nhưng vẻ mặt rõ ràng là đang ngượng ngập.
- Anh nhớ là chúng mình đang nói đến lý do khiến em sợ… ngoài cái lý do hiểu nhiên ấy…
- Ồ, đúng rồi…
- Thế thì là gì nào?
Tôi lại cụp mắt xuống, vẽ nguệch ngoạc bâng quơ lên lòng bàn tay mềm mại, óng ánh đủ màu sắc của anh. Thời gian cứ thế trôi đi…
- Không hiểu sao anh dễ nản lòng đến như vậy – Edward thở dài.
Tôi ngước mặt lên, nhìn thật sâu vào đôi mắt màu vàng óng. Thật bất ngờ, tôi như đọc được tất cả mọi cảm xúc có trong đôi mắt ấy… Những rung dộng đầu đời của tôi cũng chính là những rung động đầu đời của anh. Dù rằng đã trải qua hàng bao năm kinh nghiệm nhưng với vấn đề này, anh hoàn toàn mù mịt… Ý nghĩ đó khiến tôi lấy lại được dũng khí.
- Em sợ rằng… vì… do… tại… ừm, những nguy6en nhân hiển nhiên ấy, em không được ở bên anh. Em sợ rằng em lại mong muốn ở bên anh… nhiều hơn cả sự tưởng tượng của mình – Vừa nói, tôi vừa chăm chăm nhìn vào đôi bàn tay của anh. Thật khó khăn khi phải nói lớn tâm trạng của mình như vậy.
- Ừưư – Anh ngân dài giọng nói – Quả thật cũng đáng sợ đấy. Muốn ở bên anh. Đó thật sự là điều không nên nhất của em.
Tôi chau mày.
- Lẽ ra anh đã phải bỏ đi từ lâu rồi mới phải – Edward thở dài – Bây giờ là lúc anh nên đi. Nhưng anh ko biết anh có làm nổi ko.
- Em ko muốn anh bỏ đi như thế - Tôi lầm bầm một cách thảm hại, mặt lại cúi gằm xuống đất.
- Đó mới chính xác là lý do anh nên bỏ đi đấy. Nhưng em đừng lo. Bản chất anh là kẻ ích kỷ. Anh đã ao ước được… ở bên em… nhiều đến nỗi… anh ko thể nào làm được điều anh nên làm nữa…
- Em vui lắm, anh biết ko.
- Đừng! – Nói rồi Edward thu tay lại, lần này thì thật nhẹ nhàng; giọng nói của anh ko còn du dương như thường lệ nữa. Là một giọng nói khe khắt đối với anh, nhưng đối với người bình thường vẫn còn rất êm dịu. Thật là khó theo kịp… thái độ thay đổi xoành xoạch của Edward lúc nào cũng bỏ tôi lại một quãng vì váng vất.
- Anh ko chỉ đơn thuần là ao ước được ở bên em! Đừng bao giờ quên điều đó. Đừng bao giờ quên rằng anh nguy hiểm với em hơn là nguy hiểm với những người khác – Edward dừng lại, mắt nhìn mông lung vào khu rừng trước mặt.
Tôi thừ người ra ngẫm nghĩ một lúc.
- Em ko nghĩ là mình thật sự hiểu điều anh muốn nói… ở phần cuối cùng – Tôi lên tiếng.
Edward lại hướng đôi mắt trở lại nhìn tôi và mỉm cười, thái độ của anh khác trước.
- Anh biết phải giải thích thế nào cho em hiểu đây? – Edward trầm ngâm -… mà ko làm em sợ lần nữa… ưmmmm – Rồi dường như đã thoát ra khỏi trạng thái trầm tư mặc tưởng, anh nhẹ nhàng đặt tay mình trở lại vào tay tôi; tôi dung cả hai tay mà giữ ghì lấy nó. Anh ngắm nhìn những bàn tay của chúng tôi.
- Thật là dễ chịu, Bella à. Anh thấy rất ấm – Edward khẽ buông ra một tiếng thở dài.
Mãi đến một lúc sau, anh mới chịu thổ lộ tiếp những suy nghĩ của mình:
- Em có hiểu vì sao người ta lại có những sở thích khác nhau ko? Có người thì thích kem sôcôla, nhưng có người lại th1ich kem dâu.
Tôi gật đầu.
- Anh xin lỗi khi phải đem thức ăn ra mà so sánh như vậy… Chỉ tại anh ko biết giải thích theo cách nào khác cả.
Tôi mỉm cười. Anh cũng mỉm cười đáp lại – một nụ cười buồn rười rượi.
- Em biết ko, người ta, ai cũng có một mùi hương đặc trưng cả. Đó là một tinh chất riêng biệt, ko ai giống ai. Nếu em nhốt một gã nghiện rượu vào một căn phòng chứa đầy bia, hắn ta sẽ vui vẻ uống hết. Nhưng hắn sẽ chẳng thèm mó lấy một giọt nếu hắn ta ko muốn hay nếu hắn ta đang cai rượu. Bây giờ anh đặt trường hợp em cho vào căn phòng đó một ly rượu brandi một trăm năm, một ly rượu conhac hảo hạng có một ko hai… cả căn phòng sẽ dậy lên một mùi hương hơm nồng khó cưỡng. Em biết hắn ta sẽ thèm đến mức nào ko?
Cả ko gian bỗng chìm trong im lặng. Bốn mắt nhìn nhau, ko ai nói nổi thành lời. Cả anh và cả tôi, ai cũng muốn dò cho ra suy nghĩ của người đồng hành với mình. Chúng tôi ngồi yên bên nhau. VÀ cứ thế, thời gian trôi đi…
Chính Edward là người lên tiếng trước:
- Có lẽ sự so sánh ấy quá khập khiễng. Có lẽ em sẽ dễ hiểu hơn nếu bỏ cái rượu brandi ấy đi. Ừm, anh sẽ thay gã nghiện rượu thành gã nghiện thuốc phiện nhé.
- Theo những gì anh nói thì em là thuốc phiện à? – Tôi true chọc, cố gắng làm dịu bầu ko khí đang bao bọc hai đứa chúng tôi.
Edward mỉm cười, anh có vẻ cảm động trước sự nỗ lực của tôi.
- Ừ, chính xác em là thuốc phiện duy nhất của đời anh.
- Chuyện đó có xảy ra thường xuyên với anh ko? – Tôi hỏi.
Anh quay đi, mắt đau đáu ngước lên hướng những ngọn cây, trầm ngâm.
- Anh có tâm sự với Emmett và Jasper về điều đó – Edward vẫn hướng tới chốn nào đó xa xăm, vời vợi – Với Jasper thì em hay ai khác cũng vậy thôi. Anh ấy được bố anh nhận nuôi cuối cùng… Mỗi lần phải nín nhịn cơn khát, với anh ấy mà nói, quả là một cực hình. Jasper chưa có đủ thời gian để đạt được tới ngưỡng phân định được các loại mùi, các loại hương vị, em ạ - Nói rồi anh khẽ liếc nhìn tôi… ánh mắt lộ vẻ biết lỗi khi bộc bạch về kinh nghiệm sành sõi của mình.
- Anh xin lỗi – Edward ngượng ngùng.
- Không sao đâu. Anh đừng lo rằng em sẽ sợ hay bị tổn thương, hay là gì gì cả… Đó là cách nghĩ của anh, em có thể hiểu được mà, hay ít ra thì em cũng đang cố gắng để hiểu. Anh chỉ cần giải thích cho em nghe thôi.
Edward hít vào một hơi thật sâu. Ánh mắt lại dõi lên bầu trời, trở nên xa xăm.
- Vậy nên Jasper ko chắc rằng anh ấy có thể bị ai đó… - Ánh ngập ngừng trong giây lát, cố tìm từ diễn đạt cho đúng -… lôi cuốn như em đang lôi cuốn anh ko. Anh thì… anh ko tin điều đó. Còn Emmett, anh ấy đã kiêng cữ lâu hơn, nên khi nói chuyện, anh ấy rất hiểu anh. Anh ấy đã gặp trường hợp này hai lần, lần thứ nhất mạnh hơn lần thứ hai.
- Còn anh?
- Không bao giờ.
Câu nói dứt khoát của Edward quẩn quanh bên chúng tôi cả một lúc trong làn gió nhẹ ấm áp.
- Vậy Emmett đã làm gì? – Tôi quyết định phá ta bầu ko khí im lặng.
Đó là một câu hỏi ko nên hỏi. Gương mặt của Edward ngay lập tức sa sầm xuống, bàn tay của anh đang nằm trong tay tôi bỗng siết lại thật chặt. Edward quay mặt sang phía khác. Tôi chờ đợi, nhưng anh vẫn ko chịu hé môi.
- Em nghĩ là mình đã biết câu trả lời rồi – Cuối cùng tôi lên tiếng.
Edward rướn mắt lên, một đôi mắt buồn vời vợi mang theo vẻ van lơn.
- Ngay cả người mạnh nhất trong bọn anh cũng còn chịu thua, em nghĩ vậy phải ko?
- Anh đang hỏi gì vậy? Tìm sự đồng cảm của em à? – Lời nói của tôi ko hiểu sao lại trở nên sắc bén đến như vậy. Tôi cố gắng nói dịu dàng hơn… chẳng lẽ sự phản ứng gay gắt của tôi lại là cái giá anh phải trả cho sự thành thực của mình hay sao – Ý em muốn hỏi là… chúng mình ko có hy vọng nào, phải ko? – Sao tôi có thể bình tĩnh khi đem mạng sống của mình ra mà thảo luận như vậy?
- Không, không! – Gương mặt Edward ngay lập tức se lại – Có hy vọng! Anh se ko… - Anh bỏ lửng câu nói, đôi mắt như muốn nuốt chửng lấy tôi – Chúng mình thì khác. Còn Emmett… đấy chỉ là những người lạ mà anh ấy tình cờ gặp gỡ thôi. Chuyện xảy ra lâu lắm rồi, khi Emmett chưa… học cách kiềm chế bản thân… như bây giờ…
Anh đột ngột ngừng lời, chăm chú xem xét thái độ của tôi…
- Vậy là, nếu em và anh đã… tình cờ gặp nhau trong một ngõ tối hay là một nơin ào đó đại loại như vậy… - Tôi ngập ngừng.
- Anh sẽ mất hết mọi thứ nếu ko nhảy ra khỏi cái lớp học đầy học sinh đó và… - Edward lại bất ngờ im bặt, quay đầu sang chỗ khác. Một lát sau, anh lại tiếp lời – Khi em bước ngang qua anh, anh đã hiểu là mình có thể hủy hoại hết mọi thứ mà Carlisle đã dày công gầy dựng cho bọn anh. Cách đầy nhiều năm, nếu như anh đã buông thả mình cho một cơn khát… thì có lẽ bây giờ anh đã ko thể kiềm chế được mình rồi… - Edward dừng lại, cau có nhìn vào cánh rừng.
Rồi chúng tôi nhìn nhau, một cái nhìn nghiêm trang, cả tôi và anh đầu đang hình dung lại giây phút đó.
- Hăn em vẫn còn nhớ là anh đã bị ám ảnh đến thế nào.
- Em ko hiểu được lý do đó… Vì sao mà tự dưng anh lại có thể ghét em đến như vậy…
- Với anh, lúc đó em như loài yêu ma hiện ra từ cái bản ngã xấu xa trong con người anh để mà phá hủy đời anh… Mùi hương tỏa ra từ làn da của em… Trong cái ngày đầu tiên em đến trường, đầu óc của anh đã trở nên bấn loạn. Suốt giờ học của ngày hôm ấy, anh đã nghĩ ra trăm phương ngàn kế để dụ dỗ em, để em chỉ có một mình. Và anh đã phải đấu tranh để mà dập tắt từng ý nghĩ đen tối đó, anh nghĩ đến gia đình mình, nghĩ đến những điều anh có thể làm cho họ. Anh đã phải chạy ngay ra ngoài lớp, lảng tránh em trước khi kịp mở miệng mời em đi đâu đó.
Kể đến đây, Edward ngước mắt lên, và ngay lập tức bắt gặp gương mặt đang se lại vì ngỡ ngàng của tôi khi cố gợi lại những ký ức cay đắng của anh. Đôi mắt vàng long lên đầy kích động và chết choc.
- Thể nào em cũng sẽ đi theo – Anh tiên đoán một cách chắc nịch.
- Mà ko mảy may nghỉ ngờ gì – Tôi cố trả lời một cách bình tĩnh.
Nghe tôi nói vậy, Edward chau mày nhìn xuống đôi bàn tay của tôi, giải thoát tôi khỏi ma lục của đôi mắt.
- Và rồi anh đã cố thay đổi lịch học… trong một nỗ lực yếu ớt để tránh mặt em… Thế mà em lại ở đó… trong căn phòng nhỏ bé, ấm áp, và đặc biệt kính đáo… với một mùi hương khiến anh phát điên lên được. Lúc đó anh gần như đã sắp bắt em đi. Trong phòng chỉ có mỗi một con người nhỏ bé khác… rất dễ giải quyết.
Dưới ánh nắng mặt trời ấm áp, tôi bỗng rùng mình. Nhìn thật sâu vào đôi mắt của anh, tôi cố lục tung trí nhớ, mong thấy lại hình ảnh ấy. Trời ơi, tội nghiệp cô Cope; tôi rùng mình lần nữa. Vậy là chỉ suýt một chút nữa thôi, tôi đã trở thành nguyên nhân dẫn đến cái chết của cô rồi.
- Nhưng anh đã ngưng được ý định xấu xa đó. Anh cũng ko biết là mình đã làm được điều đó như thế nào. Anh buộc mình ko được đứng đợi em, ko được đi theo em. Ở ngoài trời thật dễ chịu, khi ko còn đánh hơi ra em nữa, anh mới nghĩ được thông suốt, mới có được quyết định đúng đắn. Anh đưa mọi người về gần tới nhà rồi bỏ đi. Anh quá xấu hổ, ko dám thú nhận với họ là anh đã trở nên yếu đuối ra sao. Tất cả họ chỉ biết là anh gặp phải chuyện gì đó ko ổn. Rồi anh đến thẳng bệnh viện gặp Carlisle, anh bảo rằng anh muốn ra đi.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh, ngạc nhiên tột độ.
- Anh đã đổi xe hơi với bố… Ông có một thùng đầy xăng, mà anh thì ko muốn dừng lại ở đâu cả. anh ko dám về nhà mà đối diện với Esme. Mẹ sẽ ko để cho anh đi nếu ko biết một lý do nào. Thể nào bà cũng thuyết phục anh rằng điều đó ko cần thiết.
Sáng hôm sau, anh đã có mặt ở Alaska – Anh nói một cách ngượng nghịu, như thể đây là sự hèn nhát nhất trên đời – Anh ở đó hai ngày với những người bạn cũ. Nhưng rồi anh nhớ nhà. Anh ghét cái cảm giác ăn năn khi biết rằng đã làm mẹ buồn, cũng như đã gây lo lắng cho tất cả những người thân còn lại, những người đã nuôi dạy anh. Trong bầu ko khí trong lành của núi non hùng vĩ, thật khó mà tin được em lại có một sức hút đến thế. Anh tự nhủ với mình cả ngàn lần rằng chỉ có những kẻ hèn nhát mới chạy trốn. Rồi anh so sánh với lần bị cám dỗ của ngày trước, ko mạnh bằng lần này, thậm chí nó đã chẳng khiến được cho anh phải điêu đứng đến thế. Nhưng anh mạnh hơn kia mà. Còn em, em là ai, chỉ là một cô bé bình thường… - Bất chợt, anh ngoác miệng ra cười -… Thế mà để đến nỗi anh phải từ bỏ cả nơi sống của mình ư? Nghĩ thế, anh quay về… - Nói đến đây, anh lại dõi nhìn về nơi nào đó xa xôi lắm…
Còn tôi thì cứng miệng ko cất nổi lời nào…
- Nhưng để phòng xa, anh lao vào săn thú, và uống… nhiều hơn thường lệ trước khi gặp em. Anh tin rằng mình thừa sức đề kháng để có thể cư xử với em bình thường như những người khác… Anh đã quá tự phụ về điều đó.
“Và anh gặp phải một tình huống dở khóc dở cười khác khi nhận ra rằng anh ko thể đọc được suy nghĩ của em, để mà biết rằng em đang nghĩ về anh như thế nào. Chưa bao giờ anh phải dung đến một kế sách đáng xấu hổ như thế… lắng nghe từng lời em nói trong tâm tưởng của Jessica… khi mà những lời đó, qua tâm trí của Jessica, ko còn là nguyên bản nữa. Vậy mà anh cứ phải cắn răng để làm cái việc đó. Thật là khó chịu. Nhưng mà rồi sau đó, anh lại nghi ngờ, ko biết là em có thật sự nói những điều em nghĩ ko nữa. Nghĩ đến điều ấy anh lại thấy nhức nhối trong lòng… - Edward chau mày lại.
Anh đã mong em quên đi cái thái độ đáng ghét của anh torng ngày đầu tiên ấy… nên đã bắt chuyện với em một cách bình thường. Anh đã rất háo hức, mong có thể đọc được một chút gì đó suy nghĩ của em. Nhưng rồi em đáng yêu quá, anh ngỡ ngàng nhận ra rằng mình đã bị em cuốn hút từ lúc nào ko hay. Song, thỉnh thoảng, mùi hương từ tay và tóc của em lại khuấy động bầu ko khí xung quanh anh. Anh lại trở nên mất bình tĩnh.
Dĩ nhiên là sau đó, em suýt chút nữa là bị chiếc xe tải của Tyler húc chết ngay trước mắt anh. Về sau, anh đã nghĩ đến một lý do rất hoàn hảo để biện minh cho hành động của mình… Nếu giả dụ anh ko cứu em, nếu máu của em chảy lênh láng ngay trước mắt anh, anh sẽ ko thể ngăn mình ko làm lộ bí mật của cả gia đình. Nhưng đó chỉ là cái lý do mà anh nghĩ ra được sau này. Ngay lúc xảy ra tai ngạn, tất cả những gì hiện ra trong đầu anh chỉ là: ko thể để bất cứ chuyện gì xảy ra với cô ấy…”
Anh mỉm cười, nhưng vẻ mặt rõ ràng là đang ngượng ngập.
- Anh nhớ là chúng mình đang nói đến lý do khiến em sợ… ngoài cái lý do hiểu nhiên ấy…
- Ồ, đúng rồi…
- Thế thì là gì nào?
Tôi lại cụp mắt xuống, vẽ nguệch ngoạc bâng quơ lên lòng bàn tay mềm mại, óng ánh đủ màu sắc của anh. Thời gian cứ thế trôi đi…
- Không hiểu sao anh dễ nản lòng đến như vậy – Edward thở dài.
Tôi ngước mặt lên, nhìn thật sâu vào đôi mắt màu vàng óng. Thật bất ngờ, tôi như đọc được tất cả mọi cảm xúc có trong đôi mắt ấy… Những rung dộng đầu đời của tôi cũng chính là những rung động đầu đời của anh. Dù rằng đã trải qua hàng bao năm kinh nghiệm nhưng với vấn đề này, anh hoàn toàn mù mịt… Ý nghĩ đó khiến tôi lấy lại được dũng khí.
- Em sợ rằng… vì… do… tại… ừm, những nguy6en nhân hiển nhiên ấy, em không được ở bên anh. Em sợ rằng em lại mong muốn ở bên anh… nhiều hơn cả sự tưởng tượng của mình – Vừa nói, tôi vừa chăm chăm nhìn vào đôi bàn tay của anh. Thật khó khăn khi phải nói lớn tâm trạng của mình như vậy.
- Ừưư – Anh ngân dài giọng nói – Quả thật cũng đáng sợ đấy. Muốn ở bên anh. Đó thật sự là điều không nên nhất của em.
Tôi chau mày.
- Lẽ ra anh đã phải bỏ đi từ lâu rồi mới phải – Edward thở dài – Bây giờ là lúc anh nên đi. Nhưng anh ko biết anh có làm nổi ko.
- Em ko muốn anh bỏ đi như thế - Tôi lầm bầm một cách thảm hại, mặt lại cúi gằm xuống đất.
- Đó mới chính xác là lý do anh nên bỏ đi đấy. Nhưng em đừng lo. Bản chất anh là kẻ ích kỷ. Anh đã ao ước được… ở bên em… nhiều đến nỗi… anh ko thể nào làm được điều anh nên làm nữa…
- Em vui lắm, anh biết ko.
- Đừng! – Nói rồi Edward thu tay lại, lần này thì thật nhẹ nhàng; giọng nói của anh ko còn du dương như thường lệ nữa. Là một giọng nói khe khắt đối với anh, nhưng đối với người bình thường vẫn còn rất êm dịu. Thật là khó theo kịp… thái độ thay đổi xoành xoạch của Edward lúc nào cũng bỏ tôi lại một quãng vì váng vất.
- Anh ko chỉ đơn thuần là ao ước được ở bên em! Đừng bao giờ quên điều đó. Đừng bao giờ quên rằng anh nguy hiểm với em hơn là nguy hiểm với những người khác – Edward dừng lại, mắt nhìn mông lung vào khu rừng trước mặt.
Tôi thừ người ra ngẫm nghĩ một lúc.
- Em ko nghĩ là mình thật sự hiểu điều anh muốn nói… ở phần cuối cùng – Tôi lên tiếng.
Edward lại hướng đôi mắt trở lại nhìn tôi và mỉm cười, thái độ của anh khác trước.
- Anh biết phải giải thích thế nào cho em hiểu đây? – Edward trầm ngâm -… mà ko làm em sợ lần nữa… ưmmmm – Rồi dường như đã thoát ra khỏi trạng thái trầm tư mặc tưởng, anh nhẹ nhàng đặt tay mình trở lại vào tay tôi; tôi dung cả hai tay mà giữ ghì lấy nó. Anh ngắm nhìn những bàn tay của chúng tôi.
- Thật là dễ chịu, Bella à. Anh thấy rất ấm – Edward khẽ buông ra một tiếng thở dài.
Mãi đến một lúc sau, anh mới chịu thổ lộ tiếp những suy nghĩ của mình:
- Em có hiểu vì sao người ta lại có những sở thích khác nhau ko? Có người thì thích kem sôcôla, nhưng có người lại th1ich kem dâu.
Tôi gật đầu.
- Anh xin lỗi khi phải đem thức ăn ra mà so sánh như vậy… Chỉ tại anh ko biết giải thích theo cách nào khác cả.
Tôi mỉm cười. Anh cũng mỉm cười đáp lại – một nụ cười buồn rười rượi.
- Em biết ko, người ta, ai cũng có một mùi hương đặc trưng cả. Đó là một tinh chất riêng biệt, ko ai giống ai. Nếu em nhốt một gã nghiện rượu vào một căn phòng chứa đầy bia, hắn ta sẽ vui vẻ uống hết. Nhưng hắn sẽ chẳng thèm mó lấy một giọt nếu hắn ta ko muốn hay nếu hắn ta đang cai rượu. Bây giờ anh đặt trường hợp em cho vào căn phòng đó một ly rượu brandi một trăm năm, một ly rượu conhac hảo hạng có một ko hai… cả căn phòng sẽ dậy lên một mùi hương hơm nồng khó cưỡng. Em biết hắn ta sẽ thèm đến mức nào ko?
Cả ko gian bỗng chìm trong im lặng. Bốn mắt nhìn nhau, ko ai nói nổi thành lời. Cả anh và cả tôi, ai cũng muốn dò cho ra suy nghĩ của người đồng hành với mình. Chúng tôi ngồi yên bên nhau. VÀ cứ thế, thời gian trôi đi…
Chính Edward là người lên tiếng trước:
- Có lẽ sự so sánh ấy quá khập khiễng. Có lẽ em sẽ dễ hiểu hơn nếu bỏ cái rượu brandi ấy đi. Ừm, anh sẽ thay gã nghiện rượu thành gã nghiện thuốc phiện nhé.
- Theo những gì anh nói thì em là thuốc phiện à? – Tôi true chọc, cố gắng làm dịu bầu ko khí đang bao bọc hai đứa chúng tôi.
Edward mỉm cười, anh có vẻ cảm động trước sự nỗ lực của tôi.
- Ừ, chính xác em là thuốc phiện duy nhất của đời anh.
- Chuyện đó có xảy ra thường xuyên với anh ko? – Tôi hỏi.
Anh quay đi, mắt đau đáu ngước lên hướng những ngọn cây, trầm ngâm.
- Anh có tâm sự với Emmett và Jasper về điều đó – Edward vẫn hướng tới chốn nào đó xa xăm, vời vợi – Với Jasper thì em hay ai khác cũng vậy thôi. Anh ấy được bố anh nhận nuôi cuối cùng… Mỗi lần phải nín nhịn cơn khát, với anh ấy mà nói, quả là một cực hình. Jasper chưa có đủ thời gian để đạt được tới ngưỡng phân định được các loại mùi, các loại hương vị, em ạ - Nói rồi anh khẽ liếc nhìn tôi… ánh mắt lộ vẻ biết lỗi khi bộc bạch về kinh nghiệm sành sõi của mình.
- Anh xin lỗi – Edward ngượng ngùng.
- Không sao đâu. Anh đừng lo rằng em sẽ sợ hay bị tổn thương, hay là gì gì cả… Đó là cách nghĩ của anh, em có thể hiểu được mà, hay ít ra thì em cũng đang cố gắng để hiểu. Anh chỉ cần giải thích cho em nghe thôi.
Edward hít vào một hơi thật sâu. Ánh mắt lại dõi lên bầu trời, trở nên xa xăm.
- Vậy nên Jasper ko chắc rằng anh ấy có thể bị ai đó… - Ánh ngập ngừng trong giây lát, cố tìm từ diễn đạt cho đúng -… lôi cuốn như em đang lôi cuốn anh ko. Anh thì… anh ko tin điều đó. Còn Emmett, anh ấy đã kiêng cữ lâu hơn, nên khi nói chuyện, anh ấy rất hiểu anh. Anh ấy đã gặp trường hợp này hai lần, lần thứ nhất mạnh hơn lần thứ hai.
- Còn anh?
- Không bao giờ.
Câu nói dứt khoát của Edward quẩn quanh bên chúng tôi cả một lúc trong làn gió nhẹ ấm áp.
- Vậy Emmett đã làm gì? – Tôi quyết định phá ta bầu ko khí im lặng.
Đó là một câu hỏi ko nên hỏi. Gương mặt của Edward ngay lập tức sa sầm xuống, bàn tay của anh đang nằm trong tay tôi bỗng siết lại thật chặt. Edward quay mặt sang phía khác. Tôi chờ đợi, nhưng anh vẫn ko chịu hé môi.
- Em nghĩ là mình đã biết câu trả lời rồi – Cuối cùng tôi lên tiếng.
Edward rướn mắt lên, một đôi mắt buồn vời vợi mang theo vẻ van lơn.
- Ngay cả người mạnh nhất trong bọn anh cũng còn chịu thua, em nghĩ vậy phải ko?
- Anh đang hỏi gì vậy? Tìm sự đồng cảm của em à? – Lời nói của tôi ko hiểu sao lại trở nên sắc bén đến như vậy. Tôi cố gắng nói dịu dàng hơn… chẳng lẽ sự phản ứng gay gắt của tôi lại là cái giá anh phải trả cho sự thành thực của mình hay sao – Ý em muốn hỏi là… chúng mình ko có hy vọng nào, phải ko? – Sao tôi có thể bình tĩnh khi đem mạng sống của mình ra mà thảo luận như vậy?
- Không, không! – Gương mặt Edward ngay lập tức se lại – Có hy vọng! Anh se ko… - Anh bỏ lửng câu nói, đôi mắt như muốn nuốt chửng lấy tôi – Chúng mình thì khác. Còn Emmett… đấy chỉ là những người lạ mà anh ấy tình cờ gặp gỡ thôi. Chuyện xảy ra lâu lắm rồi, khi Emmett chưa… học cách kiềm chế bản thân… như bây giờ…
Anh đột ngột ngừng lời, chăm chú xem xét thái độ của tôi…
- Vậy là, nếu em và anh đã… tình cờ gặp nhau trong một ngõ tối hay là một nơin ào đó đại loại như vậy… - Tôi ngập ngừng.
- Anh sẽ mất hết mọi thứ nếu ko nhảy ra khỏi cái lớp học đầy học sinh đó và… - Edward lại bất ngờ im bặt, quay đầu sang chỗ khác. Một lát sau, anh lại tiếp lời – Khi em bước ngang qua anh, anh đã hiểu là mình có thể hủy hoại hết mọi thứ mà Carlisle đã dày công gầy dựng cho bọn anh. Cách đầy nhiều năm, nếu như anh đã buông thả mình cho một cơn khát… thì có lẽ bây giờ anh đã ko thể kiềm chế được mình rồi… - Edward dừng lại, cau có nhìn vào cánh rừng.
Rồi chúng tôi nhìn nhau, một cái nhìn nghiêm trang, cả tôi và anh đầu đang hình dung lại giây phút đó.
- Hăn em vẫn còn nhớ là anh đã bị ám ảnh đến thế nào.
- Em ko hiểu được lý do đó… Vì sao mà tự dưng anh lại có thể ghét em đến như vậy…
- Với anh, lúc đó em như loài yêu ma hiện ra từ cái bản ngã xấu xa trong con người anh để mà phá hủy đời anh… Mùi hương tỏa ra từ làn da của em… Trong cái ngày đầu tiên em đến trường, đầu óc của anh đã trở nên bấn loạn. Suốt giờ học của ngày hôm ấy, anh đã nghĩ ra trăm phương ngàn kế để dụ dỗ em, để em chỉ có một mình. Và anh đã phải đấu tranh để mà dập tắt từng ý nghĩ đen tối đó, anh nghĩ đến gia đình mình, nghĩ đến những điều anh có thể làm cho họ. Anh đã phải chạy ngay ra ngoài lớp, lảng tránh em trước khi kịp mở miệng mời em đi đâu đó.
Kể đến đây, Edward ngước mắt lên, và ngay lập tức bắt gặp gương mặt đang se lại vì ngỡ ngàng của tôi khi cố gợi lại những ký ức cay đắng của anh. Đôi mắt vàng long lên đầy kích động và chết choc.
- Thể nào em cũng sẽ đi theo – Anh tiên đoán một cách chắc nịch.
- Mà ko mảy may nghỉ ngờ gì – Tôi cố trả lời một cách bình tĩnh.
Nghe tôi nói vậy, Edward chau mày nhìn xuống đôi bàn tay của tôi, giải thoát tôi khỏi ma lục của đôi mắt.
- Và rồi anh đã cố thay đổi lịch học… trong một nỗ lực yếu ớt để tránh mặt em… Thế mà em lại ở đó… trong căn phòng nhỏ bé, ấm áp, và đặc biệt kính đáo… với một mùi hương khiến anh phát điên lên được. Lúc đó anh gần như đã sắp bắt em đi. Trong phòng chỉ có mỗi một con người nhỏ bé khác… rất dễ giải quyết.
Dưới ánh nắng mặt trời ấm áp, tôi bỗng rùng mình. Nhìn thật sâu vào đôi mắt của anh, tôi cố lục tung trí nhớ, mong thấy lại hình ảnh ấy. Trời ơi, tội nghiệp cô Cope; tôi rùng mình lần nữa. Vậy là chỉ suýt một chút nữa thôi, tôi đã trở thành nguyên nhân dẫn đến cái chết của cô rồi.
- Nhưng anh đã ngưng được ý định xấu xa đó. Anh cũng ko biết là mình đã làm được điều đó như thế nào. Anh buộc mình ko được đứng đợi em, ko được đi theo em. Ở ngoài trời thật dễ chịu, khi ko còn đánh hơi ra em nữa, anh mới nghĩ được thông suốt, mới có được quyết định đúng đắn. Anh đưa mọi người về gần tới nhà rồi bỏ đi. Anh quá xấu hổ, ko dám thú nhận với họ là anh đã trở nên yếu đuối ra sao. Tất cả họ chỉ biết là anh gặp phải chuyện gì đó ko ổn. Rồi anh đến thẳng bệnh viện gặp Carlisle, anh bảo rằng anh muốn ra đi.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh, ngạc nhiên tột độ.
- Anh đã đổi xe hơi với bố… Ông có một thùng đầy xăng, mà anh thì ko muốn dừng lại ở đâu cả. anh ko dám về nhà mà đối diện với Esme. Mẹ sẽ ko để cho anh đi nếu ko biết một lý do nào. Thể nào bà cũng thuyết phục anh rằng điều đó ko cần thiết.
Sáng hôm sau, anh đã có mặt ở Alaska – Anh nói một cách ngượng nghịu, như thể đây là sự hèn nhát nhất trên đời – Anh ở đó hai ngày với những người bạn cũ. Nhưng rồi anh nhớ nhà. Anh ghét cái cảm giác ăn năn khi biết rằng đã làm mẹ buồn, cũng như đã gây lo lắng cho tất cả những người thân còn lại, những người đã nuôi dạy anh. Trong bầu ko khí trong lành của núi non hùng vĩ, thật khó mà tin được em lại có một sức hút đến thế. Anh tự nhủ với mình cả ngàn lần rằng chỉ có những kẻ hèn nhát mới chạy trốn. Rồi anh so sánh với lần bị cám dỗ của ngày trước, ko mạnh bằng lần này, thậm chí nó đã chẳng khiến được cho anh phải điêu đứng đến thế. Nhưng anh mạnh hơn kia mà. Còn em, em là ai, chỉ là một cô bé bình thường… - Bất chợt, anh ngoác miệng ra cười -… Thế mà để đến nỗi anh phải từ bỏ cả nơi sống của mình ư? Nghĩ thế, anh quay về… - Nói đến đây, anh lại dõi nhìn về nơi nào đó xa xôi lắm…
Còn tôi thì cứng miệng ko cất nổi lời nào…
- Nhưng để phòng xa, anh lao vào săn thú, và uống… nhiều hơn thường lệ trước khi gặp em. Anh tin rằng mình thừa sức đề kháng để có thể cư xử với em bình thường như những người khác… Anh đã quá tự phụ về điều đó.
“Và anh gặp phải một tình huống dở khóc dở cười khác khi nhận ra rằng anh ko thể đọc được suy nghĩ của em, để mà biết rằng em đang nghĩ về anh như thế nào. Chưa bao giờ anh phải dung đến một kế sách đáng xấu hổ như thế… lắng nghe từng lời em nói trong tâm tưởng của Jessica… khi mà những lời đó, qua tâm trí của Jessica, ko còn là nguyên bản nữa. Vậy mà anh cứ phải cắn răng để làm cái việc đó. Thật là khó chịu. Nhưng mà rồi sau đó, anh lại nghi ngờ, ko biết là em có thật sự nói những điều em nghĩ ko nữa. Nghĩ đến điều ấy anh lại thấy nhức nhối trong lòng… - Edward chau mày lại.
Anh đã mong em quên đi cái thái độ đáng ghét của anh torng ngày đầu tiên ấy… nên đã bắt chuyện với em một cách bình thường. Anh đã rất háo hức, mong có thể đọc được một chút gì đó suy nghĩ của em. Nhưng rồi em đáng yêu quá, anh ngỡ ngàng nhận ra rằng mình đã bị em cuốn hút từ lúc nào ko hay. Song, thỉnh thoảng, mùi hương từ tay và tóc của em lại khuấy động bầu ko khí xung quanh anh. Anh lại trở nên mất bình tĩnh.
Dĩ nhiên là sau đó, em suýt chút nữa là bị chiếc xe tải của Tyler húc chết ngay trước mắt anh. Về sau, anh đã nghĩ đến một lý do rất hoàn hảo để biện minh cho hành động của mình… Nếu giả dụ anh ko cứu em, nếu máu của em chảy lênh láng ngay trước mắt anh, anh sẽ ko thể ngăn mình ko làm lộ bí mật của cả gia đình. Nhưng đó chỉ là cái lý do mà anh nghĩ ra được sau này. Ngay lúc xảy ra tai ngạn, tất cả những gì hiện ra trong đầu anh chỉ là: ko thể để bất cứ chuyện gì xảy ra với cô ấy…”
* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
